Ngọc Thu - Sẽ không có "hòa hợp, hòa giải", nếu...

  • Bởi Mắt Bão
    28/11/2013
    7 phản hồi

    Ngọc Thu


    Nhiều người kêu gọi "hòa hợp, hòa giải" ở trên mạng, mình nghĩ những người đó có ý tốt, nhưng có lẽ họ chưa hiểu hết nguyên nhân sâu xa của vấn đề. Thật ra không có sự chia rẽ ở người dân từ hai phía: những người theo quốc gia với những người theo cộng sản ở miền Nam. Nhất là 38 năm sau khi chiến tranh kết thúc, người dân cả hai phía đều hiểu rõ cuộc chiến, họ biết rằng họ chỉ là nạn nhân của cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, họ cảm thấy đau thương, mất mát nhiều hơn là oán hận hay thù hằn người anh em của mình ở bên kia chiến tuyến.

    Người Việt hải ngoại (đa số là dân tị nạn chính trị) không hề có thù hằn gì với người dân trong nước, mà trái lại, họ rất quan tâm, lo lắng cho bà con mình ở quê nhà. Hàng tháng họ giúp đỡ bà con trong nước bằng cách tích cóp tiền bạc để gửi về, chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn với người anh em mình. Cho nên, giữa người dân với nhau không có gì phải hòa giải hay hòa hợp. Nếu có, phải là sự hòa giải và hòa hợp giữa “bên thắng cuộc”, tức chính phủ CSVN với những người ở “bên thua cuộc”.

    Không riêng những người Việt Nam, mà các nước trên thế giới đều muốn nhìn thấy dân tộc Việt Nam hòa giải và hòa hợp. Họ muốn Việt Nam đoàn kết, xây dựng đất nước giàu mạnh thật sự, để họ không phải tốn tiền giúp đỡ VN qua con đường viện trợ hàng năm.

    Khi chiến tranh chưa kết thúc, Mỹ cũng muốn nhìn thấy VN hòa giải và hòa hợp sau chiến tranh. Hiệp định Paris đã nhiều lần nhắc tới chuyện hòa giải và hòa hợp. Hiệp định này có tổng cộng 23 điều, trong đó có 5 điều nhắc tới “hòa giải và hòa hợp dân tộc”. Cụm từ “hòa giải và hòa hợp dân tộc” đã được nhắc tới 11 lần trong hiệp định này ở điều 8, 11, 12, 13 và 21. Những người soạn thảo Hiệp định Paris có lẽ đã nhìn thấy trước thời kỳ đen tối sẽ được mở ra ở Việt Nam sau khi Mỹ rút quân về nước và họ muốn ngăn chặn bằng hiệp định đó, nhưng họ đã thất bại, bởi hiệp định được ký nhưng chưa bao giờ được thực hiện.

    Vậy thì “hòa giải và hòa hợp dân tộc” bằng cách nào? Không thể bằng cách cứ mỗi năm đến ngày 30/4, “bên thắng cuộc” tiếp tục ôn lại “chiến thắng lịch sử vẻ vang”, “đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào”, “giải phóng hoàn toàn miền Nam”.

    Không thể hòa giải và hòa hợp bằng cách xem chuyện chém giết, bỏ tù, bắt những người ở “bên thua cuộc” đi “học tập cải tạo” sau chiến tranh là đúng.

    Không thể hòa giải và hòa hợp bằng cách gây sức ép với các nước khu vực, đập phá các tượng đài thuyền nhân VN ở Pulau Galang, ở đảo Bidong, ở Melbourne… những tượng đài tưởng niệm các thuyền nhân, đa số là những người ở “bên thua cuộc” đã bỏ mình trên đường vượt biển.

    Không thể hòa giải và hòa hợp khi cùng là những người chết trận, nhưng một bên thì được đảng và nhà nước chi rất nhiều tiền để tìm mộ liệt sĩ, còn một bên thì bỏ mặc với những nấm mồ hoang lạnh vì họ “đáng chết”.

    Blogger Đồng Phụng Việt đã từng viết: “Đau thương, mất mát vốn thuộc phạm trù không thể cân, đo, đong, đếm nhưng lạ là một số người vẫn thích, vẫn muốn phân loại chúng. Vì sự phân loại này, có những nỗi đau không được tôn trọng và những mất mát không được thừa nhận. Mình xem đó là sự bất nhân, bất nghĩa. Hòa hợp, hòa giải không thể khởi đầu từ bất nhân, bất nghĩa”.

    Mình tin rằng chuyện “hòa giải và hòa hợp dân tộc” ở Việt Nam chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra nếu Đảng CSVN vẫn còn giữ vai trò lãnh đạo “toàn diện, tuyệt đối”.

    Không nên kêu gọi hòa hợp, hòa giải nữa, bởi những người chịu trách nhiệm chính trong chuyện này sẽ không bao giờ làm theo.

    Ngọc Thu

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Vậy thì các bạn hãy cố gắng bỏ chút thì giờ xem hết cuốn tiểu thuyết " Đường Thời Đại " của nhà văn Đặng Đình Loan ( do Bùi Tín giới thiệu trên VOA ) rồi bình luận xem sao .

    NGT viết:
    ...

    Tôi mà gặp sinh viên du học từ miền Bắc, nếu biết là gia đình cán bộ CS gộc, gốc bự, tôi lại càng làm quen hỏi chuyện tình hình VN kỹ hơn, bàn về xã hội nhiều hơn để vận động họ. Nếu tẩy chay họ thì làm sao ... phỏng vấn chuyện xã hội ?

    Bác làm vậy là đúng, là tốt lắm. Tiếc thay, số người như bác có lẽ không nhiều.

    visitor viết:
    tác giả viết:
    Người Việt hải ngoại (đa số là dân tị nạn chính trị) không hề có thù hằn gì với người dân trong nước, mà trái lại, họ rất quan tâm, lo lắng cho bà con mình ở quê nhà. Hàng tháng họ giúp đỡ bà con trong nước bằng cách tích cóp tiền bạc để gửi về, chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn với người anh em mình. Cho nên, giữa người dân với nhau không có gì phải hòa giải hay hòa hợp. Nếu có, phải là sự hòa giải và hòa hợp giữa “bên thắng cuộc”, tức chính phủ CSVN với những người ở “bên thua cuộc”.

    Không hoàn toàn đúng đâu nha! Nhiều sinh viên du học từ miền Bắc đã bị gán nhãn Việt Cộng để rồi bị kì thị, bị tẩy chay, dù họ chả dính gì tới Việt Cộng cả. Có hội đoàn người Việt nhưng lại kèm thêm chữ Quốc Gia (Hội Người Việt Quốc Gia), thành ra tất cả các sinh viên VN đi du học đều bị gạt ra dìa.

    Lẽ ra những sinh viên này phải được nâng niu, giúp đỡ, hướng dẫn để cho họ thấy sự tốt đẹp của người Việt dưới chế độ dân chủ để làm hạt nhân cho sự nghiệp dân chủ hoá đất nước. Nhưng KHÔNG, sự hận thù đã thắng thế! Điều đó cho thấy sự hoà hợp hoà giải khó khăn tới mức nào.

    Nhận xét của bác visitor không hoàn toàn chính xác.

    Hồi hè, tôi đi ăn barbecue nhà người quen, có gặp và nói chuyện với vài tu học sinh (sau đại học) ngành y từ VN qua, nam bắc đều có cả. Có lẽ tết sắp tới, có thể hẹn nhau đi coi văn nghệ tết.

    Tôi mà gặp sinh viên du học từ miền Bắc, nếu biết là gia đình cán bộ CS gộc, gốc bự, tôi lại càng làm quen hỏi chuyện tình hình VN kỹ hơn, bàn về xã hội nhiều hơn để vận động họ. Nếu tẩy chay họ thì làm sao ... phỏng vấn chuyện xã hội ?

    visitor viết:
    tác giả viết:
    Người Việt hải ngoại (đa số là dân tị nạn chính trị) không hề có thù hằn gì với người dân trong nước, mà trái lại, họ rất quan tâm, lo lắng cho bà con mình ở quê nhà. Hàng tháng họ giúp đỡ bà con trong nước bằng cách tích cóp tiền bạc để gửi về, chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn với người anh em mình. Cho nên, giữa người dân với nhau không có gì phải hòa giải hay hòa hợp. Nếu có, phải là sự hòa giải và hòa hợp giữa “bên thắng cuộc”, tức chính phủ CSVN với những người ở “bên thua cuộc”.

    Không hoàn toàn đúng đâu nha! Nhiều sinh viên du học từ miền Bắc đã bị gán nhãn Việt Cộng để rồi bị kì thị, bị tẩy chay, dù họ chả dính gì tới Việt Cộng cả. Có hội đoàn người Việt nhưng lại kèm thêm chữ Quốc Gia (Hội Người Việt Quốc Gia), thành ra tất cả các sinh viên VN đi du học đều bị gạt ra dìa.

    Lẽ ra những sinh viên này phải được nâng niu, giúp đỡ, hướng dẫn để cho họ thấy sự tốt đẹp của người Việt dưới chế độ dân chủ để làm hạt nhân cho sự nghiệp dân chủ hoá đất nước. Nhưng KHÔNG, sự hận thù đã thắng thế! Điều đó cho thấy sự hoà hợp hoà giải khó khăn tới mức nào.

    Người Việt hải ngoại chẳng ai thù hận hay ghét các cháu hay các em du học sinh cả, vui lắm khi thấy các em, cháu được đi du học, được tận mắt thấy cái hay của thiên hạ thay vì chỉ nghe tiếng loa phường trong nước.
    Có điều người Việt hải ngoại không dung thứ cho thành phần du học sinh nhưng lại là dư luận viên của nhà nước CSVN, ăn cơm tư bản nhưng lại còn cúi đầu ăn bả mía CS, cố đấm ăn thêm xôi, nói lấy được, phá rối cộng đồng...

    Trích dẫn:
    Mình tin rằng chuyện “hòa giải và hòa hợp dân tộc” ở Việt Nam chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra nếu Đảng CSVN vẫn còn giữ vai trò lãnh đạo “toàn diện, tuyệt đối”.

    Tôi đồng ý với Ngọc Thu.
    Quốc hội tới 90% đại biểu là đảng viên CSVN
    Toàn bộ thẩm phán là đảng viên CSVN
    Toàn bộ chính phủ (thủ tướng và các bộ trưởng) là đảng viên CSVN
    Toàn bộ báo chí là do đảng CSVN quản lý
    ...
    Đảng CSVN phải dẹp bỏ mấy cái trò độc quyền này nham nhở này, trả lại quyền làm chủ cho nhân dân, thì mới có thể “hòa giải dân tộc” được

    Mịa cái bọn cứ khư khư ngồi trên đầu đè trên cổ người khác mà làm gì còn liêm sỉ thốt lên "làm huề" hay sao ? Khi nào biết ngồi ngang hàng thì mới có tư cách nói chuyện "làm huề"

    Không hoàn toàn đúng đâu nha! Nhiều sinh viên du học từ miền Bắc đã bị gán nhãn Việt Cộng để rồi bị kì thị, bị tẩy chay, dù họ chả dính gì tới Việt Cộng cả. Có hội đoàn người Việt nhưng lại kèm thêm chữ Quốc Gia (Hội Người Việt Quốc Gia), thành ra tất cả các sinh viên VN đi du học đều bị gạt ra dìa.
    ...

    Điều này chỉ đúng cách đây 15, 20 năm, bây giờ thì khác xa rồi.
    Ở Mỹ tôi thấy nhiều người dân (kể cả những người thuộc về các hội đoàn Người Việt Quốc Gia như tác giả nói) họ đối xử khá tử tế với sinh viên VN. Tuy họ cũng biết chắc rằng các sinh viên VN (nhất là các sinh viên được gửi đi bằng các chuơng trình du học) luôn bị sự quản lý, tuy bây giờ khá lỏng lẻo, của chi bộ đảng sinh viên.
    Tất nhiên cũng tuỳ cách ứng xử của cá nhân từ hai phía nữa, nhưng như vậy sẽ là chẻ sợ tóc làm tư.

    Sự hoà hợp hoà giải này phải thực lòng đến từ đảng CSVN vì họ có tất cả. Đảng CSVN từ lâu đã khá nổi tiếng với nói một đàng làm một nẻo nên khá khó cho chuyện hoà hợp hoà giải này.

    Kinh nghiệm các nước ở Đông Âu cho thấy sự hoà hợp hoà giải chỉ xảy ra sau khi thể chế CS cáo chung, ở VN cũng vậy thôi.

    tác giả viết:
    Người Việt hải ngoại (đa số là dân tị nạn chính trị) không hề có thù hằn gì với người dân trong nước, mà trái lại, họ rất quan tâm, lo lắng cho bà con mình ở quê nhà. Hàng tháng họ giúp đỡ bà con trong nước bằng cách tích cóp tiền bạc để gửi về, chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn với người anh em mình. Cho nên, giữa người dân với nhau không có gì phải hòa giải hay hòa hợp. Nếu có, phải là sự hòa giải và hòa hợp giữa “bên thắng cuộc”, tức chính phủ CSVN với những người ở “bên thua cuộc”.

    Không hoàn toàn đúng đâu nha! Nhiều sinh viên du học từ miền Bắc đã bị gán nhãn Việt Cộng để rồi bị kì thị, bị tẩy chay, dù họ chả dính gì tới Việt Cộng cả. Có hội đoàn người Việt nhưng lại kèm thêm chữ Quốc Gia (Hội Người Việt Quốc Gia), thành ra tất cả các sinh viên VN đi du học đều bị gạt ra dìa.

    Lẽ ra những sinh viên này phải được nâng niu, giúp đỡ, hướng dẫn để cho họ thấy sự tốt đẹp của người Việt dưới chế độ dân chủ để làm hạt nhân cho sự nghiệp dân chủ hoá đất nước. Nhưng KHÔNG, sự hận thù đã thắng thế! Điều đó cho thấy sự hoà hợp hoà giải khó khăn tới mức nào.