Hoàng Dũng Cdvn - Thày Đinh Đăng Định.

  • Bởi Mắt Bão
    26/11/2013
    1 phản hồi

    Hoàng Dũng Cdvn

    Tôi không còn nhớ biết đến thày vào khoảng thời gian nào. Chỉ nhớ rất rõ ngày tôi lên thăm gia đình thày ở Đắc Nông. Đó là một ngày mưa phùn vùng Tây Nguyên.

    Có địa chỉ là số nhà 214 đường Nơ Trang Long, Khối 4, thị trấn Kiến Đức, huyện Đăk R’Lấp, tỉnh Đăk Nông, thế là tôi lên đường. Ngồi xe đò từ Bến xe miền Đông hết chừng 6h tới thị trấn. Xuống xe ngay đầu đường Nơ Trang Long, tôi cuốc bộ vì nghĩ rằng 214 thì cũng gần. Ai dè đi mải miết, mải miết...

    Nhà thày là một căn nhà bằng gỗ nhỏ. Chắc là tôi nhớ mãi nó, vì khi tôi đến một lúc thì trời nổi gió và đổ mưa lớn. Gió nó cứ thổi qua các khe gỗ của căn nhà, làm tôi nhớ lại những ngày bão bùng ở căn nhà tranh ngày còn nhỏ xíu của tôi ở quê. Cho đến bây giờ, đôi lúc tôi vẫn cứ thắc mắc vì sao một người đàn ông trụ cột của gia đình, là người kiếm tiền duy nhất để nuôi 3 cô con gái ăn học với gia cảnh thanh đạm như vậy, lại sẵn sàng chấp nhận tù đày để được cất lên những tiếng nói cảnh báo của mình về khai thác bauxite, tàn phá môi trường Tây Nguyên, cũng như phê bình công tác giáo dục của tỉnh Đắk Nông. Biết bao người đang cắn răng im lặng để trọn vẹn thu nhập, lo lắng cho gia đình. Tại sao lại là thày?

    Căn nhà gỗ đó, ngoài những bàn ghế cho học sinh học thêm đã được xếp gọn lại sau ngày thày bị bắt giam, thì tài sản giá trị duy nhất là chiếc xe máy Wave. Giờ nó cũng nằm đó. Ngồi nói chuyện với gia đình thày một lúc, tôi xin phép ra về khi trời sắp tối và vẫn còn mưa. Vợ thày đưa tôi ra đầu đường Nơ Trang Long để bắt xe trở lại Saigon. Khi chị đi rồi, tôi cứ đứng nhìn mãi cái dáng khắc khổ đó, đang chìm trong mưa gió...

    Rồi thời gian trôi đi cùng với bản án 6 năm tù mà thày phải nhận. Một bản án dành cho người yêu dân chủ, không cam lòng chịu đựng bất công, môi trường thiên nhiên tàn phá, quyền con người bị chà đạp. Có lẽ thày giáo dạy Hóa này, cựu quân nhân quân đội này sẽ vẫn cùng hàng trăm tù nhân chính trị khác hàng ngày chịu đựng bản án bất công của mình đến ngày mãn hạn hoặc ngày Việt Nam tự do.

    Nhưng rồi ngày người ta đưa thày đến bệnh viện Bộ Công an 30/4 ở Saigon trên chiếc xe tù cùng 5 nhân viên trại giam canh chừng cẩn mật là ngày phát hiện ra căn bệnh ung thư dạ dày đã quá nặng. Có một chi tiết nực cười là khi mổ cắt ung thư, họ bắt con gái thày đi mua 1 cái ca nhựa để đựng cục ung thư đó, đem đi sinh thiết, chứ bệnh viện không có sẵn đồ để đựng.

    Tôi may mắn được bắt tay và nói chuyện với thày 1, 2 câu trước khi thày lên bàn mổ. Và giờ đây, tôi vẫn mong ngày được gặp thày, ở căn nhà gỗ gió lùa kia. Tôi mong, chứ tôi không hy vọng vào cái nhà cầm quyền này sẽ nhân đạo mà phóng thích cho người tù đang đếm ngược từng ngày với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối kia. Họ đâu chỉ tàn ác với riêng một mình Đinh Đăng Định. Còn kia những Đỗ Thị Minh Hạnh, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức... đang ngày đêm bị hành hạ.

    Hôm qua, họ đưa thày từ trại giam An Phước ngược về Saigon để chạy hóa trị lần thứ 2. Sau đó, lại từng đó cây số, trở về trại tù, bệnh nhân - tù nhân Đinh Đăng Định lại tiếp tục thi hành án. Có lẽ họ phải tiết kiệm chi phí đến từng xu để còn bù vào Vinashine, Vinaline hay bù vào chính dự án Bauxite Tây Nguyên kia. Họ phải tiết kiệm đến chút cuối cùng của lòng nhân đạo (nếu có) của họ để bù vào sự sợ hãi của họ với người anh em phương Bắc.

    Tôi không xin họ gì cả. Không phải vì tôi không là thân nhân của các tù nhân chính trị. Mà tôi cho rằng đó là sự hy sinh cần thiết, cho một ngày Việt Nam tôn trọng quyền con người, có dân chủ, tự do. Có thể, ngày mai, tới lượt tôi, tôi phải hy sinh. Thế nên, những thân nhân của các tù nhân chính trị, những người yêu mến và tôn trọng quyền con người, ước mơ Việt Nam có tự do, dân chủ, xin hãy nắm tay nhau và cho tôi cùng nắm, thật chặt...


    Bà Đặng Thị Dinh - một người phụ nữ khắc khổ - vợ tù nhân chính trị Đinh Đăng Định.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Hoàng Dũng viết:
    Có lẽ thày giáo dạy Hóa này, cựu quân nhân quân đội này

    Thường thì tôi gọi người lính của phe CS là cán binh Việt cộng. Nhưng đối với những người như thầy Định, tôi gọi họ là bộ đội phục viên.

    Dù đối nghịch với chính thể mà họ phục vu, bản thân tôi không thù hận họ. Trái lại, tôi có một cảm tình đối với những người bộ đội đi kháng chiến chống Pháp hay đi B vì lòng yêu nước. Nhiều người trong số họ đã cảnh tỉnh. Nhiều người vẫn còn u mê tin tưởng vào những tuyên truyền giảo trá trong chiến tranh. Tuy nhiên đối với tôi, nếu họ vì lòng yêu nước mà bị lường gạt thì họ đáng thương hơn đáng trách, cho dẫu sự nhiệt thành sai trái của họ mang lại nhiều oan khiên cho dân tộc.

    Mặc dầu chống đối lại đảng nhà nước CSVN, tôi sẵn sàng xin xỏ họ hãy tha để thầy Định về chết với vợ con của thầy. Tôi ngõ lời xin xỏ này vì cô Định và các con của thầy, chứ một tấm gương can trường như thầy Định, cái chết chẳng đáng để thầy quan tâm.

    Có những ước muốn thật nhỏ nhoi. Như ước muốn của chị Phạm Thanh Nghiên được nấu cho mẹ một bửa cơm ngon. Của ông Điếu Cày mong cho cháu Dũng đi du học để khỏi bị vùi dập vì bố. Của cháu Kha mong cho anh Uy của cháu khỏi bị vạ lây. Của chị Tạ Phong Tần mong cho mẹ sống lại.

    Tôi nghĩ đến những nhà đấu tranh cho dân chủ và tự do cho Việt nam, họ sẵng sàng hy sinh bản thân mình cho đại cuộc thì có lẽ điều họ mong muốn nhất là thân nhân ruột thịt của họ được an lành. Nếu họ dám liều mình cho đồng bào thì chẳng có gì họ tiếc cho cha mẹ, vợ con và thân nhân ruột thịt của họ.

    Tôi nghĩ đến những hy sinh của họ cho mọi người mà sẵn lòng hạ mình xin đảng và nhà nước CSVN hay tha cho những người họ đang giam giữ vì họ chẳng có tội tình gì ngoài ước muốn cho đất nước và người dân được khá hơn.

    Hãy để cho thầy Định về chết với gia đình và láng giềng thân yêu của thầy trước khi quá muộn, hỡi những người đang nắm trong tay vận mệnh mong manh của người tù nhân lương tâm này!