Govapha - Thánh

  • Bởi Diên Vỹ
    27/11/2013
    2 phản hồi

    Tác giả gửi Dân Luận



    Mọt Sâu Chúa lãnh đạo kiểu đéo gì mà càng ngày càng thấy thối. Đọc tin tức vụ “Đúc súng thần công, trống đồng , kiếm lệnh dâng Đại tướng Võ Nguyên Giáp” ngay trong thời điểm nhiều người dân đang chịu đựng thảm họa từ thiên tai với nhân họa gây ra. Đang sống trong cảnh đói, rét, sợ hãi và tử vong. Anh buồn, rất buồn. Anh căm phẫn, rất căm phẫn. Anh tin chắc không một ai thèm đoạt cái danh hiệu "nghèo nhất" với "khổ nhất". Và cũng không một ai chờ được khen, nghèo giỏi với khổ giỏi. Dù người dân Việt vốn đã "quen" với thiên tai, chấp nhận bị "hành" đến quen. Như lời nhạc trong bài trường ca của ông Phạm Đình Chương đã viết “Quê hương em nghèo lắm ai ơi, mùa đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn. Trời rằng, trời hành cơn lụt mỗi năm, khiến đau thương thấm tràn..." Chà, thủ phạm là ông Trời thì thôi đành bó tay. Con cóc là cậu ông Trời còn bị cuốn trôi bỏ mẹ ra luôn.

    Dân đã khổ, khổ lắm rồi Trời ạ! Còn nhân họa? Người với người chung bầu máu chung màu da, nhưng khi khác tình thì sống để mà "hành" nhau, giết nhau. Lãnh đạo kiểu gì mà lúc nào cũng vi phạm sai lầm chết người. Trên chính sách, dưới công trình chỉ giỏi rủ nhau rút ruột. Rồi cứ đổ vạ thiếu kinh phí với ngân sách ít là phủi tay cái rẹt. Môi trường thì bị phá hủy trầm trọng. Rừng càng ngày càng trụi lũi, đất trống đồi trọc. Tình trạng "bấm nút xả lũ" vô tội vạ, tắc trách, vô lương tâm như hiện nay. Tôi nghe được tiếng người dân than oán "Không có cứu hộ, cứu trợ qua loa…" Bàn dân vỉa hè còn mỉa mai là mỗi lần thiên tai với nhân họa, tụi cán bộ địa phương từ trung tới sơ mừng húm vì được dịp đớp. Tiếng xấu đồn xa là vậy. Hai chữ trách nhiệm trước sau cũng "chạy làng", vì đéo có thằng lãnh đạo nào chịu ra gánh đâu. Thím Doan đâu rồi, mau mau đem "Người ta" ra trình diện cái coi.

    Từ bộ Sâu ghế trên xuống tới bộ Sâu ghế dưới, đúng là một thảm họa đối với dân. Ông chửi chúng mầy đấy! Mồm chúng mầy thì bi bô lịch sử chủ quyền của nước ta rõ ràng, nói thánh nói tướng cho oai. Sau lưng thì mở cửa dọn cỗ sẵn cho thằng hàng xóm bành trướng vào xơi. Chúng khen "hảo lớ hảo lớ" rồi ngông nghênh tự do hết cào tới ủi từng tấc đất. Chúng lộng hành ngoài biển Đông, dân ta thì chúng vừa giết vừa xô đuổi. Miễn đô-la đầy túi Sâu chúa tới Sâu con, chúng mầy chỉ việc ngồi phòng hội nghị có máy lạnh, hết kế sách qua biểu quyết trên giấy. Tô son trét phấn cho bề ngoài đẹp đẽ, khẩu hiệu với hô hào cho sung, miễn đục khoét của dân cho nhiều, dối lừa được dân là phẻ re. Lòng dân nhưng ý đảng. Thời đại Internet cập nhật thông tin khắp năm châu bốn bể chưa đầy 1s, thế mà chúng mầy cứ tưởng như còn thời quần đùi gậy tầm vong hả? Chúng mầy nghĩ chuyện biển khơi là chuyện xa lắc, dân đéo thể nào biết tới hả? Tiên sư chúng mày nhá!

    Chúng mầy để dân đói, không lo đút miệng dân cho dân no bụng. Lại đem tiền đi đúc súng thần công, trống đồng, kiếm lệnh để làm cái chó gì hả? Có thằng mồm thối đi thổi ống đu đủ, nói ông Giáp "linh thiêng", có công đuổi bão Haiyan đến mức này đây này "Sức mạnh vô hình ấy ở đâu? Chúng tôi tin rằng nó tỏa ra từ Vũng Chùa – nơi yên nghỉ của vị Đại tướng đã thành huyền thoại, đã hiển Thánh trong lòng dân." Trò hề trơ trẽn đến thế là cùng. À, đây là cái tát cực mạnh vào ông Hồ đấy nhá, vì thánh Hồ còn nằm một đống chưa lên tiếng, thánh Giáp nằm sâu dưới ba tất đất đã dám múa rìu qua mắt thợ. Đất nước ta có một thánh nằm lì từ bấy lâu nay đã ngóc đầu không lên, giờ thêm một thánh nữa thì ô hô ô tai, lại muốn chửi.

    Tiên sư chúng mầy nhá! Trót sống vào thời buổi cứ "ra ngõ gặp anh hùng" đã muốn khùng. Còn muốn giết dần bằng cách đào tạo thật nhiều anh hùng cóc cần ra ngõ luôn, bọn bồi bút chỉ cần ngồi trong phòng gõ gõ, bẻ cong chữ nghĩa. Chắc tưởng dân toàn loại "biết chó gì", tự tiện bắn ra những điều thối không thể tả. Chế độ quái thai quái đản khiến đất nước còi cọc, xã hội loạn, nhân tâm ly tán. Bọn anh hùng không cần gặp ngoài ngõ này đã im thin thít trước lũ mọt sâu bán đất bán biển, còn muốn ru ngủ dân bằng hình ảnh hiển Thánh. Sao chúng mầy không chỉ thị xuống tay chân ở dưới, làm một quả bùm bùm thật lớn hơn nữa, cho hiện thân luôn. Chẳng hạn như hôm nay trời đỏ cay cay, thánh Hồ thánh Giáp cưỡi mây đi tuần. Có Thánh bảo an ngự trên trời thì nhân dân khỏi lo gì sất. Ôi những cái gai, gai mắt quá!

    Cho dù đốt cả dãy Trường Sơn, lời Bác dạy... Thế bộ Sâu chúng mầy đã nướng bao nhiêu mạng người, lót xương làm đường cho chúng mầy tự hào cháy bỏng. Mà giờ chúng mầy sinh ra đổ đốn như thế này. Hệ thống lãnh đạo của chúng mầy như cái bô cứt thối um, không dọn sạch, không đổ đi. Lưu manh đểu lõi, ỉa xong đéo cần hốt để cho dân đen hứng lấy dài dài. Chúng mầy thản nhiên đớp hít, đú đởn cho tới khi nước sập, chỉ cần dọt một lèo ra nước ngoài là khỏe ru. Chúng mầy đánh đĩ mười phương, nhưng luôn biết chừa sẵn một phương cho con cháu của chúng mầy chạy trước, chúng mầy chạy sau. Đù má, chúng mầy không cần ca "Quê hương nếu như không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người" làm gì, anh hiểu hết. Quê hương của chúng mầy đã không còn từ thuở chú Lành cho biết là nhờ ông Xít ra đời nên trái đất mới thôi nức nở, chúng mầy mới "được" thành người. Quê hương của chúng mầy chính là hình ảnh "ÔNG XÍT" đấy! Chúng mầy lớn người theo đỉnh cao trí tuệ như thế thì kệ mẹ ông Đỗ Trung Quân tha hồ rên "Quê hương là chùm khế ngọt" cho đến ra bã. Sao chúng mầy không để Thánh của chúng mầy được mồ yên, cứ dựng dậy bắt hóa trang xanh xanh đỏ đỏ. Một ông Hồ làm cảnh trong lồng kính chưa đủ, thêm một ông Giáp hiển Thánh trong lòng dân. Có ai quên được hình ảnh một ông Giáp cuối đời, ông chết già như thế nào. Tại sao chúng mầy còn bắt ông vác súng vác trống vác kiếm để làm cái chó gì. Chúng mầy ác nó vừa vừa thôi. Tiền của dân đen toàn mồ hôi nước mắt, sao chúng mầy không dùng cho đúng việc, đem lại lợi ích cho nước cho dân. Hỏi tại sao không chửi chúng mầy cho được, hả?

    Kịch bản của chúng mầy vừa dở vừa dai, chúng mầy diễn không những tồi mà còn thối. Dẹp hết mấy trò Thánh đi, son phấn nhão nhớt hết cả rồi. Dù chỉ bằng tay gõ, nhưng ngày nào chúng mầy còn diễn hề để đày đọa dân lành thì ông còn chửi dài dài. Tiên sư chúng mầy nhá!

    Vỗ ngực xưng xưng thật sướng, trên mạng gầm gừ thật thỏa, vung tay thật khinh khoái. Thực tế, ngày là tên chết nhát, vắt cổ chạy gạo, né mũ cối. Đêm nói chuyện với bóng, đong đếm khôn với dại không bằng cái dồi chó. Mạng ảo, chỉ biết chửi. Chỉ còn con đường võ mồm này thôi, nín thì đau. Càng nghĩ càng đau. Không chửi, thấy trái tim như bị bóp chặt, cổ họng tức nghẹn. Đành ngồi hóng, chửi ké, chờ đến nước cờ tàn rồi hẳn tính sổ sau. Những con chữ đứng lên, thân hèn thêm chút "rướn cổ". Bữa nay, ngày mai...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Có một thời gian cuối đời khi không còn chiến tranh thì đại tướng Võ Nguyên giáp phụ trách công tác dân số, sinh đẻ có kế hoạch, chắc chắn với công việc mới được Đảng và nhà nước phân công, đại tướng phát huy truyền thống của "anh bộ đội cụ Hồ" và đạt thành tích xuất sắc.

    Vậy thì phải đúc biểu tượng dâng đại tướng là bao cao su OK hay cái gì đó sinh ra con người chứ.

    Hay lắm!!!

    Từ lâu nay tôi rất thích những bài chửi như thế này, và tôi sẽ rất ủng hộ trang web nào là nơi để cho đồng bào đau khổ trên quê hương tôi có nơi xả ra mọi uất ức, cứ chửi và càng nên chửi đủ mọi loại ngôn ngữ xấu xa nhất dành cho đảng CS.

    Những người dân oan, tù oan, ngưười bị khủng bố đàn áp, bị hành hạ đối xử tàn bạo, không một tấc sắt để chống trả lại chúng thì chỉ còn lại vũ khí cuối cùng là chửi, chửi cho thỏa dạ, chửi để xả x-tress, chứ nếu để trong bụng thì có ngày chết sớm hơn, chúng ta không thể là thánh được để nhẫn nhục với bọn CS.

    Lôi hết tổ tiên dòng họ nhà Sản ra chửi,

    Chúng ta không chửi thầm nữa, chửi online, chửi mọi nơi công cộng.