Jonathan London - Hỏi đáp ‘Bình Dân’

  • Bởi Khách
    22/11/2013
    5 phản hồi

    Jonathan London

    Trong những ngày vừa qua, những thảo luận trong trang Xin Lỗi Ông đã rất sôi nổi nếu không muốn nói là gay gắt. Về mặt “dũng cảm chính trị”, tôi rất tiếc ở một khía cạnh nào đó vẫn còn người chưa biết thảo luận một cách ôn hòa. Nếu cách đây chỉ hai tháng bà Aung San Suu Ki đã nói “Ở nước ta có nhiều người mới biết tự do tư duy mới có thể tồn tại” tôi sợ ở Việt Nam (thậm chí mốt số ở hải ngoại) (kể cả ở Mỹ) chưa biết điều đó.

    Có một số người đã đặt những câu hỏi rất là hay. Chẳng hạn, làm sao tôi muốn hòa giải nếu tôi không phải là người Việt? Hay quá. Câu trả lời ngắn gọn là: “Tôi thấy vấn đề chưa hòa giải là một trở ngại cơ bản của đất nước Việt Nam”. Có người khác có vẻ muốn đe dọa tôi qua bình luận tôi cũng có thể bị tai nạn. Dù có thật hay không tôi thấy bình luận này chưa hay lắm. Xin tất cả các bạn từ mọi phía cố gắng thảo luận chuẩn hơn.

    Xong, có một bạn, bí danh là ‘Bình Dân’ đã bình luận một cách rất nhiệt tình. Bạn này (tôi chưa biết thực sự là ai?) đã bày tỏ sự bất bình với một số quan điểm của tôi. Tôi xin chân thành cảm ơn bạn ‘Bình Dân’ đã bình luận, vì bạn đã tạo ra một cơ hội tốt cho tôi và các bạn đọc tìm hiểu thêm về những quan điểm của chúng ta. Ở dưới này, tôi sẽ trả lời hai vòng câu hỏi mà bạn ‘Bình Dân’ đã hỏi tôi.

    KG: Giáo sư Jonathan London!

    1. Hôm nay, nhân 20/11, ngày Nhà giáo VN, theo truyền thống “tôn sư trọng đạo” của nền văn hóa VN, tôi chân thành gửi lời chúc mừng sức khỏe và hạnh phúc đến Giáo sư Jonathan London. Tôi cho rằng, không phải tất cả những điều giáo sư viết tôi đều đồng tình, nhưng có nhiều điều đáng học hỏi, với tôi, xứng đáng như lời một người thầy vậy!

    Vâng, cảm ơn rất là nhiều. Vì tôi đang ở Hồng Kông, nên chẳng có ai chúc mừng tôi cả, trừ ‘Bình Dân’. Bao giờ bạn sẽ gửi phong bì vậy? Nói đùa thôi, tôi rất cảm ơn bạn. Tôi, và bạn, và đại đa số người VN rất quan tâm đến giáo dục nói chung, và nền giáo dục của Việt Nam nói riêng. Trong những năm qua tôi đã dành không ít thời gian để hiểu chút ít về giáo dục của Việt Nam. Nếu bạn đọc được tiếng Anh mời bạn đọc bài này và bài này (một số bài khác là ở đây). Trong những năm tới tôi cũng sẽ tiếp tục tìm hiểu về giáo dục ở VN.

    Việc bạn chưa đồng ý với “tất cả những điều giáo sư viết” là một dấu hiệu rất tốt vì cái lo nhất là ‘giáo dục giả vờ’… Chúng ta phải luôn luôn giữ tư duy của mình. Nếu không, thì loa phường đã thành chủ đầu óc của chúng ta và chúng ta sẽ trở thành người máy thôi.

    2. Tình cờ tôi biết đến XinLoiOng, tôi rất ấn tượng vì GS đã bộc lộ: “Tôi là nhà xã hội học, nhà kinh tế chính trị học, chuyên về Việt Nam, đặc biệt từ 1975 đến nay…”. Vì thế, tôi tò mò muốn xem về mặt học thuật, một GS người Mỹ suy nghĩ nghiêm túc về VN như thế nào.Và tôi đã đọc hầu như không sót 1 bài viết nào trên blog này. Tôi đã đọc GS Ken Herrman – Khoa công tác XH (ĐH Bang New York Brock Port), Noam Chomsky, GS Trần Chung Ngọc, GS Nguyễn Mạnh Quang, và mới đây đọc lại Larry Berman trong Điệp viên hoàn hảo X6… tôi học hỏi, so sánh, phân tích, đối chiếu và nhận lấy được nhiều điều bổ ích.

    Như đã nói trước đây, đại da số bài viết trên blog là bài bình luận hơn là phân tích. Mời bạn tham khảo những bài nghiên cứu của tôi tại đây (xin lỗi chưa được dịch sang tiếng Việt). Cũng như, dù tôi không phải là người “cao siêu”, so với những người trên, nhưng tôi đã được đào tạo đúng trong lĩnh vực xã hội học chính trị tại một trong vài khoa xã hội học hàng đầu của Mỹ (TĐH Wisconsin); là ĐH giàu về truyền thống chống lại những hành động trái phép của Mỹ cũng như là nơi Ông GS Trần Chung Ngọc đã tốt nghiệp.

    Nói lại, trong những học giả trên, đã có ai chuyên về lĩnh vực chính trị kinh tế học, xã hội học, và Việt Nam học không? Việc những Ông học giả trên có quan điểm khác, kinh nghiệm khác là quá bình thường. Kinh nghiệm khác, đào tạo khác, thì cách tiếp cận vấn đề cũng khác chứ.

    Trong những giáo sư mà bạn đã nêu ở trên, tôi chỉ được đọc một số tác phẩm của Noam Chomsky mà thôi. Về Ken Herrman (mặc dù trước đó tôi chưa bao giờ nghe tới cá nhân Ông ấy), nhưng trong năm cuối cùng học đại học (1990-91) tôi đã viết một ‘luận văn’ về tổ chức của ông, (Người cựu binh vì hòa bình/Veterans for Peace) và những nỗ lực của họ trong các biểu tình phản đối Chiến Tranh Iraq của Bush Bố.

    Tôi đã phỏng vấn hàng chục người Mỹ là thành viên của hội đó. Họ là những người từng cầm súng ngày xưa và sau đó họ đã về và họ đã xuống đường, để yêu cầu những thay đổi trong chính sách của Jonhnson, Nixon, v.v... Tôi rất tôn trọng những người đó và hy vọng trong một tương lai gần sẽ có dịp trao đổi với GS. Hermann.

    Đối với Noam Chomsky, nói chung, tôi rất tôn trọng những quan điểm chính trị của ông ấy, trừ một số cái nhỏ. Ông là siêu thông minh, là thiên tài. Nhưng Ông ấy có biết nhiều về Việt Nam hiện nay không? Đối với GS Trần Chung Ngọc, cũng là lần đầu tiên tôi nghe tới ông. Hình như ông là GS về vật lý học và chủ yếu ông viết về … tôn giáo. Tôi cũng sẵn sàng tìm hiều về tác phẩm của Ông ấy.

    Và cũng cảm ơn bạn đã giới thiệu hai người cuối là Nguyễn Mạnh Quang và Larry Berman. Riêng Nguyễn Quang Mạnh cũng đặc biệt quan tâm về những vấn đề tôn giáo mà tôi không quan tâm lắm. Và Larry Berman, là một nhà sử học tôi mới biết qua bạn ‘Bình Dân’. Hình như ông đã viết một cuốn sách hấp dẫn về người làm tình báo ngày xưa, nhưng tôi chưa thấy (có thể có, có thể chưa có) bài nào về nền chính trị kinh tế của Việt Nam hiện nay.

    Tóm lại, những người này chắc là giỏi hết. Nhưng chưa chắc những gì họ quan tâm hay đã viết có liên quan nhiều về những vấn đề tôi đã đề cập trong bài “Biết đùa để sống” hay tiêu đề thứ hai “Ở Việt Nam, không thể không có đùa nếu không muốn điên”. Như vậy, cảm ơn bạn đã nêu tên những người này, nhưng đến bây giờ tôi chưa hiểu lắm vì sao những người này có liên quan đến tình trạng hiện nay của Việt Nam. (Mời các bạn đọc bình luận vòng hai của ‘Bình Dân’ ở dưới).

    Có phải là bạn thích những gì mà họ đã viết mà không thích những gì tôi đã viết? Có phải là bạn có giả định quá sớm những gì của những người trên là khác xa những quan điểm của tôi?

    3. Nói thật, một điều tôi nhận thấy XinLoiOng căn cứ trên những dữ liệu, dẫn chứng chưa thuyết phục, ít số liệu thống kê, các mẫu chứng minh là cá biệt, nhiều kết luận cảm tính…, vì thế tôi đã có những nhận xét khá nặng nề. Tôi biết điều đó làm phật ý tác giả và nhiều người.Và họ đã dùng những lời lẽ của những kẻ “cực đoan” để chửi bậy (có chết ai đâu)? GS thấy đó, chứa chấp những comment như vậy Blog này sẽ vô tình làm chỗ chứa chấp đống rác thải của kẻ cực đoan, lợi dụng chửi bậy, xả rác… và như vậy làm hỏng “tấm chân tình của GS đối với VN”.

    Trước hết, cảm ơn đã nói thật, hy vọng không có nghĩa là những gì bạn đã nói trước đó là chưa có thật!

    Thứ hai, ngay từ đầu lập blog này và sau đó tôi đã nói BAO NHIÊU LẦN đại đa số blog posts của tôi không phải là nghiên cứu khoa học xã hội. Không nên phê bình “chất lượng” của một người mà cái đó người đó không làm. Nếu bạn muốn số liệu thì hãy đọc những bài nghiên cứu, báo cáo của tôi. Vâng, tôi nhìn rõ vấn đề này và có lẽ trong tương lai tôi sẽ cố gắng phân tích ‘số liệu’ và ‘bằng chứng’ nhiều hơn…. Trong khi đó, tôi chân thành hy vọng trong một môi trường được nghe những câu như “xã hội chủ nghĩa có thể được hoàn thiện ở cuối thế kỷ” thì xin bạn thông cảm và cho phép tôi có ý kiến kiểu trao đổi ‘bình dân,’ có được không?

    4. Về mặt học thuật, bởi GS đã chú trọng bình luận “biết đùa” trong sự kiện VN được bầu vào “Hội đồng Nhân quyền” trong “Biết đùa để sống” và GS đã đặt câu hỏi: “có ai muốn kết hợp với tôi, viết một chuyện hài kịch về Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc?” nên tôi tiếp tục cung cấp thông tin thêm cho GS, toàn thông tin từ người bên Mỹ để GS có cơ hội kiểm chứng:
    a) CHỦ NGHĨA KHỦNG BỐ VÀ DIỆT CHỦNG DÂN TỘC VIỆT NAM CỦA MỸ 1945 – 1974 (American Terrorism and Genocide of the Vietnamese People, 1945-1974)
    b) Xung Quanh Tác Phẩm Món Hàng Xuất Cảng Làm Chết Người Nhất Của Mỹ: DÂN CHỦ.

    Như tôi đã nói BAO NHIÊU LẦN, tôi là một con người trước khi tôi là một công dân Mỹ. Hy vọng bạn cũng có thể hiểu điều đó. Chiến tranh của nhà nước Mỹ ở Việt Nam đã làm chết nhiều người. Nhiều hành vi xấu. Nhưng theo định nghĩa đúng thì không phải là diệt chủng, dù là lảng phí và bi kịch.Về mặt khái nhiệm, từ diệt chủng không đúng ở đây vì diệt chủng có nghĩa là những nỗ lực để phá hủy có chủ ý và có hệ thống, toàn bộ hoặc một phần, của một dân tộc, chủng tộc, tôn giáo, hay quốc gia.

    Về cuốn sách (b) Món Hàng Xuất Cảng Làm Chết Người Nhất Của Mỹ: DÂN CHỦ/ “America’s Deadliest Export: Democracy” By William Blum, Zed Books, London/New York, 2013, tôi cũng chưa đọc.

    Nhưng một lần nữa xin vui lòng, bạn đừng giả định bạn biết mọi quan điểm của tôi. Tôi quá biết sự phức tạp trong chính sách ngoại giao của Mỹ và sẵn sàng chấp nhận, nhiều khi thậm chí rất nhiều khi tôi không đồng tình với hành động của nhà nước Mỹ.

    Nhưng bạn ơi, tôi là con người, tôi có tư duy của tôi. Tôi không phải là nhà nước Mỹ! Tiêu đề của cuốn sách trên rất là khiêu khích. Và đúng ra, nhiều khi, đặc biệt trong quá khứ (nhưng hôm nay vẫn còn), nhà nước Mỹ không thực sự đẩy mạnh dân chủ một cách chuẩn.

    Nhưng, mời Ông Blum sống ở một môi trường mà không được thể hiện chính kiến của mình thì chưa chắc Ông ấy sẽ đồng ý. Nếu đề nghị cho Ông ấy không được bỏ phiếu, không được hội họp, không được sống trong một xã hội mà đảm bảo những quyền cơ bản, phải chịu hành vi ‘luật rừng’ thì bạn nghĩ Ông ấy sẽ đồng ý không?

    Tôi ủng hộ quan điểm cho rằng nhà nước Mỹ từ lâu, cả trong lẫn (và đặc biệt) ở ngoài, đã mất chung thủy với những nguyên tắc đã được ghi trong Hiến Pháp của Mỹ. Đấy, như tôi luôn luôn ủng hộ những quyền con người bất chấp tôi ở nước nào và điều đó chẳng liên quan gì đến quốc tịch của ai cả.

    Tôi đề cử với Giáo sư Jonathan London rằng: GS Trần Chung Ngọc là người có đủ tài năng, tri thức (nhất là người hiểu rõ văn hóa Việt Nam và Mỹ) có thể là người kết hợp tốt để viết “chuyện hài kịch về Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc”. Tất nhiên là với điều kiện cả hai GS đều phải đồng ý (Tôi xin lỗi GS Ngọc vì tôi đã tự ý đưa tên, trích dẫn bài viết của GS)!

    Vâng. Tôi sẵn sàng kết hợp với bất cứ ai. Như bạn biết, trên lịch sử của Việt Nam có quá nhiều cái buồn. Khi tôi viết những chữ “Biết đùa để sống” tôi không quên những kinh nghiệm bi kịch của ngày xưa mà chủ yếu suy nghĩ đến những yêu cầu của con người Việt Nam hiện nay và phải sống trong một môi trường ức chế. Tôi tin rằng không có một người nào trong số những người mà bạn đã nêu là muốn sống trong một môi trường như thế. Và dù bạn có đồng ý hay là bạn chưa đồng ý với tôi, tôi cũng hy vọng rằng một ngày nào đó bạn sẽ sống trong một môi trường mà nơi đó không có loa phường.

    Chân thành cảm ơn bạn ‘Bình Dân’ và các bạn khác. Tuần sau sẽ có vòng hai.

    JL

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Tư duy, tầm nhìn của Trần Chung Ngọc thì chưa thoát ra được (chưa outgrow) tầm suy nghĩ về tôn giáo, xung đột Công giáo-Phật giáo của những năm 1960 ở miền Nam Việt nam. Thực ra, sự xung đột Công giáo-Phật giáo của những năm 1960 cũng có bàn tay của cán bộ Mặt trận Phỏng Giái miền Nam, hay VNDCCH thọc gậy vào. Chẳng hiểu tại sao tay này cũng có vẻ có học và ở Mỹ đã lâu, mà tầm nhìn, tư duy hãy còn bị "anal retentive" như thế?

    Tớ thì theo đạo Marx-Lenin-Stalin-Mao-Hồ đã lâu, mà cũng thấy tay này bốc mùi khó ngửi, nhưng đó là vấn đề của nước Mỹ và dân của họ, kể cả dân Việt ở nước ngoài, chứ không phải là của tớ. Ở Mỹ cũng có khối tay chuyên ngành chỉ trích Công giáo, hay một tôn giáo nào đó, nhưng đó là vấn đề của họ.

    Tớ thì nghĩ là tay nào đề nghị sự hợp tác London-Trần là hàm ý mỉa mai, đùa cợt, hay xúi dại online cho vui.

    Một trong những sự khác biệt giữa chính trị/tầm nhìn/tư duy Việt nam và chính trị/tầm nhìn/tư duy Mỹ là cái cách xúi, quân sư người khác (ăn cứt gà) của Việt nam. Thế nhưng, ở đây, tớ không muốn làm một cái thesis để so sánh việc này. London có lẽ cũng đã nhận ra điều này.

    Khách T.K. viết:
    Tôi có post 1 còm trên blog của ông J London (còn đang chờ duyệt). Thấy DL có đăng lại bài viết này, xin được post lên đây.

    Vài GS, hay tác giả, được nêu lên trong bài trên tôi đã ít nhiều có đọc, như Noam Chomsky, Larry Berman và than ôi cả ông … Trần Chung Ngọc. Thú thật, cứ mỗi lần bị buộc phải đọc (do cái tánh tò mò khó chừa) một bài viết nào đó của ông T.C. Ngọc tôi cứ muốn … la làng: “sao có một ‘trí thức’ vô cùng định kiến và mang thù hận tôn giáo như thế.” Các lập luận của ông tôi thấy sao nó, xin lỗi, ngô nghê và độc địa hết sức. Hay vì một chủ đích?

    Thiết nghĩ người trí thức đúng nghĩa, ngoài kiến thức được đào tạo, còn cần phải có một đầu óc rộng mở, sáng suốt, biết điều phải trái cùng tiếp thu ý kiến khác biệt. Và … cũng nên có một con tim nhân ái, cho đầy đủ đôi bề.

    Xin lỗi phải nhận định rằng ông Trần Chung Ngọc thiếu tất cả những điều trên.

    JL là một điển hình cho thế hệ mới các nhà kinh tế-chính trị, xã hội học, theo trường phái thực nghiệm của Mỹ.

    Chất lượng tri thức, tính thuyết phục, độ hấp dẫn hơn hẳn các bố già thế hệ trước trong cùng lĩnh vực.

    Nghe, đọc JL thấy rõ ngồn ngộn một phong cách 'người thật việc thật' của trí thức thế hệ thời đại khoa học công nghệ phát phát triển vũ bão như hiện nay. Lí luận, suy diễn từ trong tháp ngà được thay bằng nhận thức, quan điểm, phân tích, tổng hợp từ trải nghiệm thực tế. No Fluff Just Stuff !

    Tôi có post 1 còm trên blog của ông J London (còn đang chờ duyệt). Thấy DL có đăng lại bài viết này, xin được post lên đây.

    Vài GS, hay tác giả, được nêu lên trong bài trên tôi đã ít nhiều có đọc, như Noam Chomsky, Larry Berman và than ôi cả ông … Trần Chung Ngọc. Thú thật, cứ mỗi lần bị buộc phải đọc (do cái tánh tò mò khó chừa) một bài viết nào đó của ông T.C. Ngọc tôi cứ muốn … la làng: “sao có một ‘trí thức’ vô cùng định kiến và mang thù hận tôn giáo như thế.” Các lập luận của ông tôi thấy sao nó, xin lỗi, ngô nghê và độc địa hết sức. Hay vì một chủ đích?

    Thiết nghĩ người trí thức đúng nghĩa, ngoài kiến thức được đào tạo, còn cần phải có một đầu óc rộng mở, sáng suốt, biết điều phải trái cùng tiếp thu ý kiến khác biệt. Và … cũng nên có một con tim nhân ái, cho đầy đủ đôi bề.

    Xin lỗi phải nhận định rằng ông Trần Chung Ngọc thiếu tất cả những điều trên.

    Ông bạn "Bình Dân" này nói năng chừng mực, phải chăng, mục đích thì chưa rõ.

    Có điều, nghe mòi bạn ấy "kết" ông Trần Chung Ngọc thì...thôi rồi Lượm ơi! Xin được nô-tế-bồ...

    Tôi đã đọc về Tướng Mỹ MacArthur và các chính sách của ông tại Nhật Bản khi Nhật bị thua trận. Nhật Bản rõ ràng là một ví dụ rất thành công của chính sách xuất khẩu Dân Chủ của Mĩ. Tại sao Nhật Bản thành công mà nhiều nước khác lại thất bại? Bởi vì Nhật Bản chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận một nền dân chủ kiểu Mĩ, dưới sự hướng dẫn của một người rất am hiểu văn hoá truyền thống Nhật Bản, tôn trọng biểu tượng quốc gia (Nhật Hoàng) của Nhật Bản.