Lưu Gia Lạc - Ngày 20/11 nghĩ về thầy giáo Đinh Đăng Định

  • Bởi Admin
    19/11/2013
    0 phản hồi

    Lưu Gia Lạc

    Sắp tới ngày "quốc tế hiến chương các nhà giáo" 20/11 cũng trùng với ngày nhà giáo Việt Nam, nhưng ngày của "quốc tế" thì hình như các bậc chức sắc nhà ta bị ngộ nhận, hay tự phong hay... lừa bịp... nghe đồn là như thế.

    Ngày nhà giáo Việt Nam tôi nhớ lại một sự việc, tôi biết đến một người - một nhà giáo vì tôi cũng đã từng là một nhà giáo (dù chẳng ra gì).

    - Anh ơi! Em đang ở nhà thày giáo Đinh Đăng Định, thày giáo ở Daknong - người đi vận động dân quanh vùng phản đối dự án khai thác Boxit vì những bất cập của nó... em đang ngồi với cô và con gái út thày Định... họ sợ hãi lắm, họ không muốn nói chuyện khi em hỏi thăm.

    Tôi nhận được cú điện thoại từ một người bạn, một cậu em trên fb, có lẽ vì biết tôi đã từng dạy học nên cậu em gọi để tôi biết đến một người đồng nghiệp, và muốn tìm sự đồng cảm. Rồi tôi đọc được một bài trên danlambao với tiêu đề "những đôi mắt sợ hãi" với cái tên tác giả lạ hoắc - cafe đắng (nếu không lầm) và tôi hiểu người viết chính là cậu em đã đến thăm gia đình thày giáo Định, tác giả bài viết đó là Gió Lang Thang.

    Thấm thoắt đã 3 năm rồi, những người phụ nữ ấy hiện nay không còn sợ hãi nữa, tuy nhiên ta vẫn bắt gặp những ánh mắt thất thần, đầy âu lo của họ khi nhắc đến người tù lương tâm đang mang trọng bệnh - ung thư.

    Đã 3 năm với biết bao nhiêu biến cố trong toàn xã hội, dân mất đất nhiều hơn, dân chết vì thiên tai nhiều hơn, chết vì giao thông nhiều hơn, chết và bị thương vì công an nhiều hơn... khốn đốn vì cách điều hành nền kinh tế, chính trị nhiều hơn của một đám tham quyền cố vị, tham lam và độc ác và người dân cũng phản kháng nhiều hơn, ít vô cảm hơn, đã dám mở mồm nhiều hơn.

    Đã 3 năm. Từ một con người khỏe mạnh bình thường nay trở thành một người đang phải vật lộn với thần chết từng ngày, từng giờ trong ngục tù, dưới sự chăm sóc đặc biệt của mái tù xã hội chủ nghĩa Việt Nam, người đó là thày giáo Đinh Đăng Định.

    Khi biết Cha, chồng mình bị bệnh ung thư, những người phụ nữ cô đơn đã làm đơn gửi các cấp từ trại giam đến các cấp cao hơn, gửi thủ tướng, gửi chủ tịch nước... để "xin" cho người thân của mình được miễn thi hành án, xin được tại ngoại để chữa trị căn bệnh hiểm nghèo nhưng cái việc "xin" ấy được trả lời bằng một văn bản lạnh lùng và tắc trách của những người có trách nhiệm.

    Tháng 9 vừa qua nhà giáo Định đã được trại giam đưa cấp cứu ở bện viện 30 - 4 thuộc bộ công an, đã được các bác sĩ mổ dạ dạy cắt đi khối u đã phát tác thành u ác tính... Ca mổ đã thành công tốt đẹp - vâng cảm ơn đảng và nhà nước lắm lắm, và khi sức khỏe tạm hồi phục thì các bác sĩ cho trị xạ lần đầu tiên, lại cấp cứu vì sức khỏe quá yếu... để đến vài ngày sau khi chạy xạ thì theo lệnh trên thày giáo Định "được" trở lại trại giam như trước đây trong khi các bác sĩ đã xin cho bệnh nhân được ở lại bệnh viện điều trị tiếp. Nhưng không, không thể được, có lẽ không có lý do nào chính đáng bằng lý do vì thày Định là kẻ đã dám phản đối, và vận động người dân tẩy chay cái dự án khai thác Boxit chó chết kia, vì thày Định là người dám công khai đòi bỏ điều 4 hiến pháp, đòi đa đảng... và những điều chính đáng khác chỉ bằng cách ôn hòa nhất là bộc lộ chính kiến qua những trang viết.

    Những ngày gần đây nhất (tuần trước) một lần nữa thay vì đòi (đó là quyền) cho thày Định được tạm hoãn thi hành án để chữa bệnh, vợ con thày đã viết đơn xin với các cấp có thẩm quyền trong cơn tuyệt vọng, khi mà chính phủ Việt Nam đã đặt bút ký chính thức vào cái gọi là công ước chống tra tấn của cộng đồng quốc tế.

    Đơn từ, xin xỏ thậm chí nếu có đòi cái quyền tối thiểu của một con người cũng không thể làm xao động mảy may lương tri của những nhà chức trách, những người phụ nữ ấy (vợ, các con gái) chỉ còn biết chờ đợi trong vô vọng và nguồn hy vọng duy nhất của họ chính là tiếng nói của chúng ta - cộng đồng người Việt Nam (cả trong và ngoài nước). Vâng tôi tin đó là hy vọng duy nhất và cuối cùng của họ.

    Tôi viết những dòng này nhân ngày 20/11, trong niềm thương cảm, mến phục người thày giáo đã quên đi cả bản thân mình, gia đình mình, đã dám đứng lên, đã dám làm viên gạch lót đường cho một tương lai tốt đẹp của cộng động.

    Tôi dám tin chắc một điều rằng người thày giáo ấy đã biết trước điều gì đợi mình ở phía trước con đường mình chọn, chỉ đơn giản là vì thày đã sinh ra và lớn lên chính trong ngôi nhà cộng sản.

    Tôi xin up tấm hình mà một người bạn học của thày Định đã nói: nó giống hệt những lúc nó phản ứng cách giải bài toán theo phương pháp không mang lại sức sáng tạo cho một học sinh giỏi toán (khi còn là hs chuyên toán trong trường phổ thông), bản thân tôi là thích cái sự ngạo nghễ và coi thường mọi hành động trả thù đê hèn thể hiện qua hình ảnh trước tòa của thày.

    1476257_476712702446208_693020218_n.jpg

    Thầy giáo Đinh Đăng Định trong phiên tòa ngắn chưa từng có trong lịch sử, không có luật sư bào chữa.

    1185600_476712785779533_231536166_n.jpg

    Ba cô con gái thầy Định đứng phía trước, vợ gày gò đứng phía sau, và em gái, cháu gái.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi