Huỳnh Ngọc Hải - Thư gửi bà Bộ trưởng y tế

  • Bởi Admin
    16/11/2013
    1 phản hồi

    Huỳnh Ngọc Hải

    Tôi viết thư này cho Bà không phải vì tôi không có cảm tình với Bà, hay bởi tại vì Bà không phải là bộ trưởng kém nhất trong Chính phủ. Xét về tuổi, tôi sinh sau đẻ muộn. Xét về trình độ chuyên môn, Bà là Bác sỹ. Còn tôi không phải Bác sỹ.

    Tôi viết thư này cho Bà là bởi tôi biết mình đau đớn và xót xa khi nhìn những đứa trẻ bằng tuổi của con gái mình bị chết tức tưởi vì những tắc trách nghiệp vụ không đáng có.

    Tôi viết cho Bà là bởi tôi nhìn thấy những người dân cầm vũ khí xông vào các bệnh viện điên cuồng chém giết Bác sỹ. Tôi nhìn thấy những bậc cha mẹ lam lũ bế trên tay núm ruột của mình đã tím tái, những người đàn ông không khóc, ngơ ngác nhìn vào ống kính phóng viên. Những tắc trách hay tai nạn đó, lẽ ra nếu có đủ lòng trắc ẩn, có đủ quyết tâm và có lòng dũng cảm, thì Bà, vâng, chính Bà, đã có thể ngăn chặn hoặc ít ra cũng đã có thể hạn chế đáng kể, sau ngần ấy năm Bà có vinh dự đảm nhiệm cương vị của một Bộ trưởng.

    Tôi viết thư này cho Bà còn bởi vì tôi theo dõi cuộc họp Quốc Hội đang diễn ra, Bà xếp thứ 7 hay thứ 8 gì đó tính theo số lượng câu hỏi đăng ký chất vấn của các Đại biểu Quốc Hội được thống kê, theo các báo phát hành sáng nay. Nghĩa là Bà nhận được số câu hỏi không phải nhiều nhất, nghĩa là Bà sẽ không nằm trong danh sách 4 Bộ trưởng “được” ưu tiên chất vấn, nghĩa là những bức xúc to lớn của xã hội trong thời gian rất dài vừa qua không phải là mối ưu tư hàng đầu hay hàng 4 của Quốc Hội.

    Nếu tôi là Bà, trước khi quyết định nhậm chức Bộ trưởng hoặc chỉ sau vài tháng được bầu làm Bộ trưởng, tôi sẽ xin một cuộc hẹn gặp với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tức Sếp trực tiếp của Bà, trình bày, thống kê, phân tích và đánh giá cặn kẽ định tính và định lượng, tất cả những khía cạnh khó khăn, thách thức, nguy cơ, thực trạng, điểm mạnh, điểm yếu, chuẩn mực, tiềm lực, xu hướng, mục tiêu, kế hoạch, giải pháp, chiến thuật, chiến lược, cam kết, tham vọng, ước mơ, và vân vân… có bao nhiêu điều mà một Tư lệnh ngành, người lãnh đạo và quản lý, như Bà, có thể chia sẻ và “mặc cả” với Sếp. Nếu thấy kế hoạch khả thi và đo lường được, làm gì mà Sếp không vỗ vai khen ngợi và động viên ủng hộ Bà hết mình. Tôi tin là như thế.

    Có người cứ khi đụng chuyện thì lại đổ thừa cho cơ chế, cho chính sách, cho hệ thống. Có người thì ra sức phân bua và đẩy hẳn trách nhiệm cho cấp dưới hoặc đồng nghiệp hoặc thậm chí đẩy cho cấp trên. Có người thì mũ ni che tai, nghiến răng chờ cho hết nhiệm kỳ. Có người thì từ chức. Nhưng cũng có người thẳng thắn nhận khuyết điểm và quyết tâm hành động. Bà thuộc về nhóm nào trong số những nhóm tôi vừa kể ? Cơ chế, chính sách, quy trình hay hệ thống là những thứ do con người tạo ra, mà đã là do con người thiết kế tạo ra, thì cũng có thể do con người điều chỉnh, sửa đổi, thậm chí vứt đi. Bà đã từng thử đề xuất với cấp trên, hoặc vì “cứu cánh biện minh cho phương tiện” mà dũng cảm “tặc lưỡi xé rào” lần nào chưa? Hay Bà chỉ cần phân trần và khóc trước ống kính? Sếp của Bà sau đó có ủng hộ Bà nữa không?

    Thưa Bà Bộ trưởng.

    Bà cũng là người Mẹ. Bà cũng là Bác sỹ. Tôi viết Hoa chữ « Mẹ » và chữ « Bác sỹ » ở đây. Nhưng Bà cũng là một nhà Quản trị, đứng đầu một trong những Bộ quan trọng bậc nhất trong Chính phủ. Đã bao giờ Bà nghe nói đến 4 chức năng cơ bản của quản trị là gì chưa ? Nếu Bà đã biết rồi thì sao Bà đã không hành động cho hiệu quả? Nếu sứ mệnh đó không phải là của Bà – một Bộ trưởng tư lệnh ngành, thì ai sẽ làm? Nếu không phải trong nhiệm kỳ này thì là nhiệm kỳ nào? Nếu không phải bây giờ thì là đến bao giờ ? Nếu cơ chế và hệ thống không cho phép Bà làm tốt hơn, hiệu quả hơn hiện tại, thì vì sao ngay từ đầu Bà đã không từ chối vinh dự nhận lãnh sứ mệnh của một Bộ trưởng.

    Bà hãy thuyết phục Sếp của Bà bằng việc liệt kê và chỉ ra hơn 50% hay 70% các quốc gia nào đó trên thế giới mà Bộ trưởng Y tế đã không thể làm tốt được chỉ bởi ở đó, một Bộ trưởng Y tế không có quyền đích thân chọn, bổ nhiệm hoặc bãi nhiệm một Thứ trưởng, một Vụ trưởng hay một Giám đốc Sở. Rằng Bà sẽ không thể làm tốt công việc của mình chừng nào Bà còn bị « bó chân bó tay » không đủ thẩm quyền đích thân sa thải một Giám đốc Bệnh viện hoặc một Hiệu trưởng của Đại học Y khoa. Rằng Bà không thể kêu gọi hoặc yêu cầu một Chủ tịch tỉnh hay một Bộ trưởng khác trong Chính phủ phối hợp hành động nhịp nhàng chỉ vì lý do cơ chế. Bà hãy thuyết phục Sếp của Bà bằng sự minh bạch, logic, bằng chất lượng của thông tin và thống kê, bằng phân tích, lý giải, so sánh, nhận định, bằng việc tổ chức thực hiện và giám sát kiểm tra, thưởng phạt có tính khả thi. Bà hãy thuyết phục Sếp của mình bằng sự tự tin, bằng trí thông minh và sự duyên dáng của một phụ nữ, bằng sự cương trực và lòng quả cảm của bậc quân tử sinh ra để làm công bộc cho nhân dân. Thử hỏi Sếp của Bà nỡ nào mà không chịu lắng nghe ! Được như thế rồi, tôi tin là Sếp của Bà sẽ rất yên tâm và cho Bà thêm cơ hội. Dĩ nhiên ông ấy sẽ phải cam kết bằng trách nhiệm và cả danh dự của mình trước Quốc Hội và cử tri về quyết định của mình trong việc cho Bà thêm cơ hội. Bằng không, ông ấy sẽ phải xem lại sự cần thiết của Bà trong Chính phủ của ông ấy, và nếu cần, ông ấy hẳn phải có đầy đủ thẩm quyền đích thân bãi nhiệm Bà và thay bằng một Bộ trưởng khác. Làm gì hơn 90 triệu người này mà không tìm ra được một người làm tốt vai trò Bộ trưởng Y tế. Đơn giản có thể ví von, một Tổng Giám Đốc hay CEO sẽ phải có đủ thẩm quyền bãi nhiệm một Giám đốc chức năng trực tiếp dưới quyền, và sẵn sàng chịu mọi trách nhiệm về quyết định của mình trước HĐQT vậy.

    Thưa Bà Bộ trưởng.

    Tôi chỉ là một người cha bình thường. Con gái tôi còn 2 tuần nữa là sinh nhật lần đầu tiên. Cháu vẫn đang trong giai đoạn tiêm phòng nhiều mũi nữa. Tôi đi làm thuê cho một công ty của nước ngoài. Mỗi tháng tôi đóng thuế thu nhập trên dưới 10 triệu đồng. Số tiền đó chắc chắn là không thấm vào đâu để đổ xăng và khấu hao 10 năm cho chiếc ô-tô của Bà đang đi. Nên trước sau, tôi không dám chỉ trích Bà.

    Nhưng rõ ràng là đến tận lúc này, Bà chưa thuyết phục được người dân (tôi nói những người dân còn bình tĩnh và hiểu biết đạo lý) với một kế hoạch hay một giải pháp tổng thể đủ tầm để chặn đứng hay giảm thiểu các vấn nạn y tế và y đức. Bà cần có cơ chế nào, cần bao nhiêu thời gian, cần bao nhiêu ngân sách, cần bao nhiêu người để phụ với Bà hoàn thành các mục tiêu lựa chọn. Bà chỉ cần làm tốt các vấn đề gói gọn trong phạm vi ngành do Bà quản lý dựa trên các nguồn lực đã được duyệt. Các vấn đề có quy mô, bình diện lớn lao hơn thì đã có các Sếp của Bà lo vì trách nhiệm và quyền hạn của họ lớn hơn của Bà.

    Hay phải chăng, một kế hoạch, một giải pháp tổng thể như thế ngay từ đầu đã mất tính khả thi, hay những nhận định ngay từ đầu đã thiếu chính xác, hay các dự án ấn tượng của Bà vẫn chưa được triển khai đúng tiến độ, hay các nguồn lực để Bà hoàn thành nhiệm vụ chưa được đáp ứng, hay Sếp của Bà đã không ủng hộ Bà, hay các thành quả ban đầu (nếu có) đã chưa được chứng minh kịp thời do Bà quá bận rộn, hay là còn gì nữa thì tôi xin Bà hãy chia sẻ công khai cho chúng tôi biết với. Bởi vì nếu không, hàng triệu người dân Việt Nam cho dù vẫn cố tỏ ra bình tĩnh hiện nay, sẽ còn mãi hoang mang, lo sợ, phẫn uất, và mọi thứ có thể trở nên tồi tệ hơn nữa khi các vấn nạn vẫn lù lù xảy ra cho dù biết Bà vẫn luôn xót xa và đau đớn.
    Vậy nên, tôi tha thiết cầu xin Bà đấy. Tôi cầu xin Bà đấy, hỡi Bà Bộ trưởng ơi…

    Xin cám ơn.

    Tác giả gửi Quê Choa, bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Chỉ trích sai đối tượng rồi.
    Ngành y tế đang bị ô nhiễm toàn phần. Thối hoăng thiên địa.
    Tuy vậy, đó là ngành ô nhiễm cuối cùng, từ một xã hội thôí nát thẩm thấu vào nó.

    Đề nghị DL đăng lại bài trên Bauxite, nhan đề:
    Giáo Dục, Y Tế: hai ngành cuối cùng bị ô nhiễm

    Hay chĩa mũi nhọn vào thủ phạm chính: Xã hội XHCN