Luật Sư Trần Danh San, người đọc Tuyên Ngôn Nhân Quyền năm 1977 tại Sài Gòn, qua đời

  • Bởi Admin
    13/11/2013
    9 phản hồi

    LS Trần Danh San - Người đọc "Tuyên ngôn Nhân quyền của những người Việt Nam khốn cùng" trước nhà thờ Đức Bà tại Sài Gòn ngày 23-4-1977 đã qua đời

    Sau sự kiện giới trí thức Tiệp Khắc ban hành Hiến chương 77 chống lại nhà cầm quyền Cộng sản Tiệp Khắc, LS Trần Danh San đã cùng với LS Luật Sư Triệu Bá Thiệp viết và công khai đọc bản "Tuyên Ngôn Nhân Quyền Của Những Người Việt Nam Khốn Cùng" trước nhà thờ Đức Bà tại Sài Gòn ngày 23-4-1977.


    LS Trần Danh San (đứng - trái) và LS Triệu Bá Thiệp (ngồi - phải). Ảnh: Vietbao.com

    Ngay sau đó, cả 2 LS đã bị bắt cùng một số người khác như: LS Vũ Đăng Dung, Nguyễn Hữu Giao, Nguyễn Quý Anh, Vũ Hùng Cương, Trần Nhật Tân, Phạm Biểu Tâm, Huỳnh Thành Vị, Nguyễn Hữu Doãn và KTS Nguyễn Văn Điệp và GS Hà Quốc Trung... Họ bị giam giữ nhiều năm trong tù, KTS Nguyễn Văn Điệp và GS Hà Quốc Trung đã tự tử trong tù, LS Trần Danh San bị giam 10 năm.

    "Trong một lần trả lời phỏng vấn của Người Việt năm 2011, Luật Sư Trần Danh San kể lại thời điểm đọc bản Tuyên Ngôn: 'Chúng tôi gồm hơn 10 luật sư trước 1975 đang hành nghề tại Huế và Sài Gòn đã hẹn nhau chia làm hai ngả tiến theo hai đường tập trung trước nhà thờ Ðức Bà vào chiều ngày 23 Tháng Tư. Chúng tôi đã dùng một cái loa phóng thanh qua một máy ghi âm nhỏ để đọc lên bản Tuyên Ngôn. Ngay lúc đó công an ập đến bắt chúng tôi về Tổng Nha Cảnh Sát cũ rồi sau đó giải về Phan Ðăng Lưu'."

    Đây là nội dung bản "Tuyên Ngôn Nhân Quyền Của Những Người Việt Nam Khốn Cùng"

    "Chúng tôi những người Việt Nam khốn cùng, với tàn lực còn lại với tinh thần tàn phế, quyết đấu tranh bằng con đường bất bạo động để kêu gọi lương tâm nhân loại, các lực lượng của thế giới văn minh, hãy lắng nghe những lời cầu cứu thảm thiết của những kẻ hấp hối.

    - Tàn lực vì chúng tôi ăn đói và sẽ chết đói.

    - Tinh thần tàn phế vì chúng tôi không được sống và suy tưởng như con người.

    Chúng tôi buộc phải cúi đầu khom lưng tung hô vạn tuế chủ nghĩa - một chủ nghĩa đã lỗi thời và chống lại con người. Mặc dầu vậy, chúng tôi vẫn tiếp tục dùng ngôn ngữ con người để thức tỉnh bọn đao phủ mù quáng và tham tàn. Vì chỉ có con đường bất bạo động mới tránh khỏi các cuộc thảm sát huynh đệ tương tàn và khỏi làm nhơ bẩn tấm lòng trong trắng của những người Việt Nam khốn cùng.

    Hỡi các nông dân trên thế giới hãy hướng về Việt Nam - nơi mà người nông dân phải cực nhọc suốt ngày với bụng đói. Hoa màu của họ bị tịch thâu nhân danh quy luật duy vật sử quan. Con trâu sau khi cày còn được nghỉ chứ người nông dân Việt Nam buộc phải theo dõi các buổi học tập nhồi sọ vô tận.

    Hỡi các nông nhân trên thế giới, các bạn có thấu hiểu thân phận của người công nhân Việt Nam không? Người công nhân Việt Nam phải theo chế độ “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm ngày nghỉ.” Ngày nghỉ họ buộc phải làm gấp đôi để dâng lên đảng, lên lãnh tụ mồ hôi, máu, và nước mắt của họ. Quyền thiêng liêng nhất của công nhân là quyền đình công, quyền này đã bị tước đoạt. Mọi ý kiến và hành động không theo khuôn mẫu sát của đảng đều đương nhiên bị coi như hành động phá hoại, gián điệp.

    Hỡi các nhà truyền giáo, các khoa học gia, các triết gia, các văn nghệ sĩ, các trí thức, những ai đang tụng kinh hãy ngừng lại, những ai đang say mê nghiên cứu trong tháp ngà, hãy tung cửa ra, những ai đang sáng tác với ngòi bút, hãy bẻ gãy nó đi, tất cả hướng về Việt Nam - nơi mà chùa và nhà thờ đã bị biến thành hội trường để tuyên truyền chính trị - nơi mà các định luật khoa học bị móp méo để thỏa mãn chủ nghĩa - nơi mà các văn nghệ sĩ chỉ còn một việc duy nhất là tung hô Nhà nước theo lệnh của đảng.

    Các vị và các vị hơn ai hết đã hiến dâng trọn vẹn cuộc đời mình cho Lòng tin, Sự thật, Công lý, Hòa bình và Tiến bộ, các vị không có thể làm ngơ quay lưng lại thảm họa Việt Nam trong đó có con người Việt Nam khốn cùng đang bị đày đọa trong xác thịt và câu thúc trong tinh thần. Thảm trạng này là do một thiểu số - bọn đảng viên và tay sai của chúng - muốn áp lên dân tộc khốn cùng này là những ảo mộng điên khùng nhất, quỉ quái nhất mà nhân loại chưa từng thấy. Các lực lượng văn minh trên thế giới hãy đứng dậy.

    Không còn chờ đợi gì nữa!

    Liên Hiệp Quốc phải can thiệp cấp thời để áp dụng và áp dụng triệt để Bản Quốc Tế Tuyên Ngôn Nhân Quyền đối với những người Việt Nam khốn cùng chiếu theo sự quy định của Hiến Chương Liên Hiệp Quốc.

    Luật Sư Trần Danh San

    (ký tên)

    Luật Sư Triệu Bá Thiệp

    (ký tên)

    23 tháng 4, 1977".

    Nguồn: Tuyên Ngôn Nhân Quyền tại Sài Gòn, 23 tháng 4, 1977

    Mời xem thêm: Trần Danh San "Nhân quyền và Hiến pháp Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam" - Tạp chí Thế Kỷ 21, số 8, tháng Mười Hai, 1989:

    hienphap_1.jpg

    hienphap_2.jpg

    hienphap_3.jpg

    hienphap_4.jpg

    hienphap_5.jpg

    Nguồn: Người đọc Tuyên Ngôn Nhân Quyền năm 1977 tại Sài Gòn qua đời

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    thichkhach viết:
    caogiaho viết:

    Hy vọng sao các trí thức khác của miền Nam, những người đã giúp chế độ CS có cái ngày hôm nay như Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Ngọc Báu, Hồ Ngọc Nhuận, v.v. có được cái khí phách tương tự dám đứng ra đọc tuyên ngôn đòi hỏi, không phải kiến nghị xin xỏ, đảng CS phải huỷ bỏ điều 4 trong HP ngay tại trước nhà hát lớn Sai Gòn.

    Bỏ đi tám. Nghèo mà ham.

    Tại sao ?

    Vì họ không muốn làm hay vì họ không có can đảm và khí phách ?

    Thật không thể tưởng tượng vào năm 1977 nghĩa la chỉ 2 năm sau khi giải phóng lại có những con người dám viết và đọc bản tuyên ngôn với những lời mạnh mẽ này.

    Chắc chắn họ sẽ biết mình sẽ bị bắt, tra tấn hành hạ và tù đày.
    Thật dũng cảm!

    caogiaho viết:

    Hy vọng sao các trí thức khác của miền Nam, những người đã giúp chế độ CS có cái ngày hôm nay như Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Ngọc Báu, Hồ Ngọc Nhuận, v.v. có được cái khí phách tương tự dám đứng ra đọc tuyên ngôn đòi hỏi, không phải kiến nghị xin xỏ, đảng CS phải huỷ bỏ điều 4 trong HP ngay tại trước nhà hát lớn Sai Gòn.

    Bỏ đi tám. Nghèo mà ham.

    Bài viết "Nhân quyền và Hiến pháp Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam" năm 1989 rất hay.

    Đọc mà xót xa:

    "...người dân dưới chế độ chuyên chính vô sản là Những Đứa Trẻ Vị Thành Niên Muôn Đời..."

    Trân trọng và bái phục nhóm 10 luật sư và thành kính phân ưu linh hồn LS Trần Duy San.

    Thành kính phân ưu cùng gia đình Luật sư Trần Danh San và các bạn bè của ông. 17 người đã ký tên vào Tuyên Ngôn Nhân Quyền tại Sài Gòn, 23 tháng 4, 1977 đã tỏ rõ khí phách của những người không sợ loài quỷ đỏ.
    R.I.P Ls. San.

    Xin thắp một nén hương lòng để tưởng niệm Luật sư Trần Danh San.
    Rất hân hạnh được đứng chung chiến tuyến với những người như ông.
    Cầu nguyện cho đám con cháu hậu bối học được khí phách của ông.

    Xin chia buồn cùng gia đình LS San. Thật là buồn. Hôm nay VN được bầu và HD Nhân Quyền cũa LHQ. Thật mĩa may thay.

    Thật là những con người dũng cảm. Tôi sống ở Sàigòn vào những năm đó mà không hề biết gì về chuyện này. Các ông đã biết những gì sẽ chào đón mình khi bước ra tranh đấu như thế. Cảm thương cho người tù tội cũng như người đã tự tử trong tù. Cũng may mà bài viết nẩy lửa còn được lưu giữ lại.

    Còn những anh hùng nào bị vùi lấp trong bưng bít không nhỉ?

    Luật Sư Trần Danh San và nhóm đồng chí hướng của ông đã chứng tỏ cái khí phách của trí thức miền Nam VN trước bạo quyền CS.

    Hy vọng sao các trí thức khác của miền Nam, những người đã giúp chế độ CS có cái ngày hôm nay như Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Ngọc Báu, Hồ Ngọc Nhuận, v.v. có được cái khí phách tương tự dám đứng ra đọc tuyên ngôn đòi hỏi, không phải kiến nghị xin xỏ, đảng CS phải huỷ bỏ điều 4 trong HP ngay tại trước nhà hát lớn Sai Gòn.