Thomas A. Bass - Về cái chết của Tướng Võ Nguyên Giáp

  • Bởi Mắt Bão
    07/11/2013
    7 phản hồi

    Bùi Xuân Bách dịch


    Giờ đây viên tướng đã qua đời, nhưng có lẽ con người này còn có thể hồi sinh. Đại tướng Võ Nguyên Giáp mất hôm mồng 4 tháng 10-2013 ở tuổi 102. Những cáo phó, sơ lược tiểu sử về ông, nhiều bản trong số đó được viết từ nhiều năm trước, chỉ cung cấp một sự diễn dịch chính thức về một cuộc đời mà chỉ gần đây các nhà sử học mới khai thác, một cuộc đời – bất chấp sự trường thọ của nó – chưa hề được xem xét chi tiết.

    Những bản cáo phó về Tướng Giáp, cùng một lúc đã gán cho ông quá nhiều và quá ít công trạng. Ông quả thực là kiến trúc sư của chiến thắng huy hoàng tại Điện Biên Phủ năm 1954 chống người Pháp, chấm dứt cuộc chiến Đông Dương thứ nhất, và Graham Greene đã đúng khi gọi đó là một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử thế giới. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử của chủ nghĩa thực dân phương Tây, một đạo quân châu Á đã đánh bại một đạo quân châu Âu trong một trận đánh chính quy. Thông điệp đã vang vọng tới Algeria và các thuộc địa khác, trong khi họ noi theo tấm gương thành công của Việt Nam. “Việc những thanh niên Mỹ vẫn tiếp tục chết ở Việt Nam chỉ nói lên rằng, cần phải có thời gian để tiếng vọng, thậm chí, của một thất bại hoàn toàn có thể đi hết một vòng quả đất”, Greene viết.

    Phần lớn những cáo phó về Tướng Giáp đều gắn cho ông công lao đã chiến thắng cuộc chiến Đông Dương lần thứ hai, cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong đó đều nói rằng ông đã dàn dựng kế hoạch cho cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968 và chiến dịch cuối cùng, chiến dịch kết thúc cuộc chiến với sự sụp đổ của chính quyền Sài Gòn năm 1975. Những phát biểu này hoàn toàn tảng lờ các thông tin được biết trong những năm gần đây, các tài liệu lưu trữ và những nét tiểu sử chỉ giờ đây mới phát lộ. Ngay từ năm 1963, sau khi phản đối Nghị quyết 9 về việc tiến hành chiến tranh trực tiếp chống Mỹ, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Tướng Giáp đã bị gạt sang một bên trong cuộc tranh giành quyền lực của Lê Duẩn cùng các nhà lý luận khác trong Đảng. Sau đó, ông Hồ tự cách ly mình ra bằng cách đi Trung Quốc chữa bệnh. Ông Giáp thì đi Hungary. Tướng Giáp đã ở lại Hungary năm tháng, khi cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân được lên kế hoạch. Mãi hai ngày trước khi chiến dịch bắt đầu, một chiếc chuyên cơ của Trung Quốc mới chở ông về lại ViệtNam. Giáp – người mà danh chính ngôn thuận vẫn là Tổng Tư lệnh các lực lượng vũ trang và Bộ trưởng Quốc phòng – đã bàng hoàng khi được biết những chi tiết về cuộc tiến công biển người vào các đô thị Nam Việt Nam và các mục tiêu quân sự khác. Ông biết rằng các lực lượng vũ trang giải phóng trong Nam quá thua kém về mặt hỏa lực và không một cuộc đồng khởi nào có thể cứu họ khỏi bị tàn sát. Điều mà ông nhận được chỉ vì ông đúng – là một dạng lưu đày mới, ngay trong nội bộ. Ba chục tướng tá và những người cộng sự gần gũi của ông đã bị bắt và bỏ tù vì họ đã không nhiệt tình đầy đủ trong việc ủng hộ đường lối của Đảng.

    Là người lính có kỷ luật, suốt năm mươi năm Tướng Giáp đã giữ kín miệng về cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng. Những đồng sự cộng sản đã hạ tầng công tác của ông, từ Phó Thủ tướng xuống Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Dân số và Sinh đẻ có Kế hoạch, nhưng sống càng lâu, ông càng trở thành biểu tượng của sự thông minh và trung thực, lòng dũng cảm và sự nhìn xa trông rộng của dân Việt. Ông đã phát biểu chống lại sự tham nhũng và nhà nước công an khắc nghiệt của Việt Nam. Ông đã chống lại việc Chính phủ cho phép Trung Quốc khai thác mỏ bauxite ở Tây Nguyên.

    Trong khi tin tức về việc ông qua đời lan truyền trên mạng internet – không có một thông báo chính thức nào được công bố cho tới ngày hôm sau – hàng trăm nghìn người Việt Nam đã đổ ra các đường phố mang theo những bó hoa vàng và ảnh của con người đã từng tham gia tạo nên nước Việt Nam hiện đại và cũng là người đại diện tiêu biểu nhất cho những hy vọng và giá trị của đất nước. Mọi người đã khóc vì tất cả những gì họ đã phải chịu đựng trong suốt ba mươi năm chiến tranh chống Pháp và Mỹ. Họ khóc vì những lời hứa cuội của những con người tầm vóc nhỏ hơn ông, nhưng đã gạt ra rìa một viên tướng vĩ đại.

    Tôi đã đến thăm nhà báo Sài Gòn kiêm điệp viên Phạm Xuân Ẩn chỉ ít lâu trước khi ông mất năm 2006. Lúc đó ông bước tới cái ngăn kéo trong phòng khách của mình và lôi ra một tập giấy. “Đây là bức thư mười bảy trang của Tướng Giáp”, ông nói. Đó là một trong những bức thư tướng Giáp gửi cho Bộ Chính trị vào cuối đời, phê phán ảnh hưởng của Trung Quốc trong công việc nội bộ của Việt Nam, nạn tham nhũng, hối lộ, việc theo dõi của công an, sự tàn phá môi sinh, và những căn bệnh xã hội khác. Ẩn kể với tôi rằng, ba mươi tướng lĩnh đã ký thỉnh nguyện thư ủng hộ Tướng Giáp. “Thật nguy hiểm nếu anh đứng về một phía nào đó”, Ẩn nói. “Nguyên nhân khiến chúng tôi không có sách lịch sử Việt Nam do người Việt Nam viết, là do anh không thể nói thật. Đó là tại sao tất cả sách trên giá của tôi đều do người ngoại quốc viết.”

    Thượng nghị sĩ John McCain và những nhà bình luận khác đã từng phê phán ông Giáp về việc phí phạm sinh mạng những người lính của mình. Sự nhẫn tâm của ông không thể nào so sánh được với các viên chỉ huy người Anh trong Đại chiến Thế giới thứ nhất, và ông đã phản đối ý kiến của các cố vấn Trung Quốc, muốn dùng chiến thuật biển người để đánh Pháp tại Điện Biên Phủ. Thay vào đó, Tướng Giáp đã lựa chọn chiến thuật bao vây và kiên trì sử dụng pháo binh. Những lời khuyên còn tồi tệ hơn của Trung Quốc đã góp phần tạo ra cuộc Tổng tấn công Mậu Thân. Tướng Giáp không phải người để đổ lỗi về thất bại quân sự nặng nề này, với cái giá phải trả là một nửa số quân của cộng sản ở miền Nam và việc xóa sổ các đơn vị Việt cộng như những lực lượng chiến đấu. Sự phê phán cuối cùng của McCain, rằng Tướng Giáp đã liều lĩnh đẩy đất nước của ông tới chỗ “bị tàn phá gần như hoàn toàn”, để “đánh bại bất cứ địch thủ nào, dù họ có mạnh tới đâu chăng nữa” cũng có thể áp dụng cho những nhà cách mạng thành công khác – như George Washington chẳng hạn.

    Trong số các cán bộ cách mạng Việt Nam, Tướng Giáp là người được giáo dục theo phương pháp cổ điển, với bằng cấp về triết học, lịch sử, luật pháp và chính trị, một người vượt trội hơn hẳn trong cái ban lãnh đạo tập thể không rõ mặt của đất nước ông, một người yêu phong lan và văn chương Pháp – thậm chí cả sau khi người Pháp đã tra tấn vợ ông tới chết – người đã dám đương đầu với mạng lưới kiểm duyệt của Việt Nam để nói lên sự thật. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi có hàng trăm nghìn người Việt Nam đã dự đám tang và tiễn đưa quan tài của ông tới nơi chôn cất, trên một sườn núi trông ra biển. Ông đã mở ra một thế giới hiện đại, hậu thực dân. Ông là biểu tượng của độc lập và quyền tự quyết. Những gì ông đã nói là một động lực cho cái Thiện trên đời này, và những gì ông chưa nói ra thì lại thuộc về chúng ta để khám phá. Giờ đây viên tướng đã đi xa, ta hãy nhìn lại con người này.

    20-10-2013

    Thomas A. Bass, GS Anh ngữ và Báo chí tại Viện Đại học Tiểu bang New York (SUNY), Albany, là tác giả của hai cuốn sách về Việt Nam, The Spy Who Loved Us: The Vietnam War and Pham Xuan An’s Dangerous Game) Vietnamerica: The War Comes Home. Ý kiến của ông đã được đăng (có lược chút ít) trên tờ Washington Post ngày 2-11-2013, nhan đề The man who was Vietnam’s master of war. Bản dịch này được thực hiện theo nguyên bản do tác giả cung cấp, nhan đề “On the Death of General Vo Nguyen Giap”.

    Thomas A. Bass

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Sư 308 viết:
    Công nhận trên Dân Luận có nhiều bác rất giỏi. Nếu không có chú thích tôi không nhận ra phần lớn các nhân vật quan trọng trong tấm ảnh quý này. Cảm ơn các bác.

    Cám ơn bác Mở Miệng và Lục Tốn.
    Nhìn hình tôi chỉ nhận ra Mao và Chu.

    Đối với các nước phương Tây thì việc VNG gặp Mao, Kỳ và Chu là đủ cho là trọng vọng. VNG tươi cười đi giữa Mao và Kỳ là chuyện bình thường khi qua nước khác, trừ phi hai nước đang có căng thẳng

    Ngoại giao của các nước CS có thể khác, quá nhạy cảm ?

    http://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/112154
    Ngày 11.4.1967 có một cuộc hội thảo với Mao. Không biết có liên quan gì tới tấm hình bên dưới không?
    -----
    Theo như người cố vấn quân sự cũ của Võ Nguyên Giáp, Ernst Frey thì ông Giáp theo TQ từ năm 1950, nên 2 người mới chia tay vì bất đồng chính kiến.

    Ps: Tôi chưa bao giờ bỏ công ra đánh đổ hình bóng Thần Tượng của ai. Chỉ muốn chia xẽ cùng các anh, chị em , chú, bác là các thiên tài vẫn còn sống, chưa bị nhồi bông để trưng bày hay là phải ngắm phao câu con gà luộc.
    Mến,

    Công nhận trên Dân Luận có nhiều bác rất giỏi. Nếu không có chú thích tôi không nhận ra phần lớn các nhân vật quan trọng trong tấm ảnh quý này. Cảm ơn các bác.

    Mở Miệng viết:
    Trước đây cũng trên DL mình có góp ý là bạn đọc nên xem qua đoạn youtube có tên "Secrets of Body Language" để hiểu thâm ý trong các tấm hình chụp sự kiện "hội nghị Thành Đô". Tương tự như vậy, bạn nào chưa xem nên xem qua đoạn youtube này trước khi xem tấm hình sau đây:

    hvt016.jpg
    Nguồn: ảnh gia đình tướng T.

    Hình này cho người xem thấy mấy điều sau:

    • Sự kiện chắc chắn phải diễn ra trước những năm 67-68 (yếu tố: có mặt Đặng Tiểu Bình và Lưu Thiếu Kỳ).
    • Vị trí đi đứng (cố tình tạo ra của phía TQ) của các nhân vật thể hiện một thông điệp rõ ràng và rất mạnh mẽ: đưa vị thế tướng Giáp lên ngang tầm của Mao, Lưu, Chu!
    • Tướng Giáp không hề né tránh ngụ ý này, ngược lại ông có vẻ rất đắc ý!
    • Xét về mọi mặt tướng Giáp không đủ tư cách và không được phép đón nhận vị thế phía TQ tạo ra cho ông.

    Từ những điều này có thể suy ra:

    • Các đồng sự cộng sản của tướng Giáp (không chỉ đối thủ mà ngay với các đồng chí "trung lập" trong hàng ngũ chóp bu) có ít nhất một lý do rất chính đáng để "chà xát", đề phòng hoặc loại trừ ông ta.
    • Thời điểm khá trùng hợp với "vụ án xét lại chống đảng".
    • Không hẳn tướng Giáp có tính "nhẫn" đáng nể khi từ Bộ trưởng Quốc phòng xuống "cầm quần chị em", có thể ông ta biết lỗi nên cam chịu.
    • Loại bỏ ông ta không hẳn hoàn toàn là sản phẩm của những đầu óc ganh tị nhỏ nhen.
    • Có thể giải thích phần nào sự im lặng của ông ta khi các cộng sự thân cận bị vu khống và bắt giam.

    Thế giới cộng sản là thế giới bí mật, nơi mà sự thật luôn luôn bị che dấu hoặc bóp méo và những gì được đưa ra bên ngoài chỉ là sản phẩm được nhào nặn để tuyên truyền. Công trạng và sai lầm, cũng như đúng-sai, phải-trái, trong thế giới này cần sự tỉnh táo, công sức và thời gian mới nhìn thấu được.

    Bác có tấm ảnh rất quý, nếu tôi không nhầm thì là ảnh phái đoàn Bộ Quốc Phòng thăm TQ, vào thời điểm ít nhất là sau chiến thắng Điện biên. Phải, nó nói lên rất nhiều điều. Ông Giáp có lẽ quá đắc thắng với vị thế của mình, nên đã phạm sai lầm chết người trong chính trị. Nói cách khác, ông Giáp đã quá tự tin vào khả năng trở thành lãnh tụ mới của ĐCS Việt nam vào lúc đó, và do vậy ông ta đã phạm sai lầm này. Một sự ủng hộ ngầm của giới chóp bu ĐCS TQ cho việc ông Giáp trở thành lãnh tụ mới của ĐCS Việt nam, và ông Giáp rất hứng khỏi đón nhận sự ủng hộ đó. Bức ảnh của bác lấy từ gia đình ai thì tôi biết rồi. Bạn nào chưa biết, xem ảnh tôi chú thích, tự trả lời, rất dễ nhận biết.

    Trước đây cũng trên DL mình có góp ý là bạn đọc nên xem qua đoạn youtube có tên "Secrets of Body Language" để hiểu thâm ý trong các tấm hình chụp sự kiện "hội nghị Thành Đô". Tương tự như vậy, bạn nào chưa xem nên xem qua đoạn youtube này trước khi xem tấm hình sau đây:

    hvt016.jpg
    Nguồn: ảnh gia đình tướng T.

    Hình này cho người xem thấy mấy điều sau:

    • Sự kiện chắc chắn phải diễn ra trước những năm 67-68 (yếu tố: có mặt Đặng Tiểu Bình và Lưu Thiếu Kỳ).
    • Vị trí đi đứng (cố tình tạo ra của phía TQ) của các nhân vật thể hiện một thông điệp rõ ràng và rất mạnh mẽ: đưa vị thế tướng Giáp lên ngang tầm của Mao, Lưu, Chu!
    • Tướng Giáp không hề né tránh ngụ ý này, ngược lại ông có vẻ rất đắc ý!
    • Xét về mọi mặt tướng Giáp không đủ tư cách và không được phép đón nhận vị thế phía TQ tạo ra cho ông.

    Từ những điều này có thể suy ra:

    • Các đồng sự cộng sản của tướng Giáp (không chỉ đối thủ mà ngay với các đồng chí "trung lập" trong hàng ngũ chóp bu) có ít nhất một lý do rất chính đáng để "chà xát", đề phòng hoặc loại trừ ông ta.
    • Thời điểm khá trùng hợp với "vụ án xét lại chống đảng".
    • Không hẳn tướng Giáp có tính "nhẫn" đáng nể khi từ Bộ trưởng Quốc phòng xuống "cầm quần chị em", có thể ông ta biết lỗi nên cam chịu.
    • Loại bỏ ông ta không hẳn hoàn toàn là sản phẩm của những đầu óc ganh tị nhỏ nhen.
    • Có thể giải thích phần nào sự im lặng của ông ta khi các cộng sự thân cận bị vu khống và bắt giam.

    Thế giới cộng sản là thế giới bí mật, nơi mà sự thật luôn luôn bị che dấu hoặc bóp méo và những gì được đưa ra bên ngoài chỉ là sản phẩm được nhào nặn để tuyên truyền. Công trạng và sai lầm, cũng như đúng-sai, phải-trái, trong thế giới này cần sự tỉnh táo, công sức và thời gian mới nhìn thấu được.

    "Nếu "bất chiến tự nhiên thành" (Nguyễn Bỉnh Khiêm) thì tốt . Hy sinh nhiều nhân mạng, mất rất nhiều thời gian để đổi lấy một "chế độ" với ý thức hệ dởm,độc quyền cho một nhóm người, quản lý làm ăn kém, tham nhũng nhiều, mất nhiều đất đai biển đảo về tay đồng chí anh em của mình. Tin bạn mất vợ, hữu dũng vô mưu. Lịch sử nên khép lại tuy đã muộn. Chứ việc lợi dụng diễn đàn QT mà khoe đánh nhau giỏi, nhất là đánh thuê thì nó lạc lõng và lạc hậu là phải!Nếu là người số một của đất nước thì phải có cái tâm cái tầm xứng đáng là không có gì quý hơn mạng người dân, đời sống kinh tế vật chất của dân (vì vật chất quyết định tinh thần) và bảo toàn từng mét non sông gấm vóc của tổ quốc, bất luận không được vì cái gì(chính trị hóa hay phi chính trị hóa), đặc biệt không được mất cảnh giác trong cái nhìn chiến lược!
    Hoan hô đại tướng Võ Nguyên
    Giáp ta thắng trận điện biên mới về!(Bút Tre)
    Lời quê chưa kịp giãi dề (đấu tố CCRĐ)
    Đội ngũ của Giáp đã về giết xong!
    Nội lực là ở bên trong,
    Ngoại lực áp đặt đi tong còn gì?
    Im lặng tuốt để làm gì!
    Suy đi tính lại có gì nói thêm!!!"(VVN)
    *****
    Đánh Pháp thắng để theo Tầu
    Cải cách ruộng đất dân chầu Diêm Vương!
    Đánh Mỹ Thắng mất đảo thương!
    Hoàng Sa nay đã ở nương cửa nào?
    Oan hồn bao triệu đồng bào
    Ngậm cười chín suối ai nào thơm lây?

    "Tài năng" và "đức độ" như tướng Giáp(theo như lời của Thomas A. Bass)giá mà sống thêm vài năm nữa để giúp Việt Nam mau tiến tới thiên đường XHCN thì phúc cho dân Việt biết bao! Người dân sống quanh tôi họ bảo với nhau rằng họ chẳng cần tướng Giáp, cũng chẳng cần Điện Biên Phủ,họ chỉ cần một cuộc sống "khiêm tốn" như đám con cháu nhà tướng Giáp thôi!