Phạm Thị Hoài - Văn minh Sicagô

  • Bởi Mắt Bão
    04/11/2013
    10 phản hồi

    Phạm Thị Hoài

    Từ khoảng 1955-1956 trở đi, dưới những bút danh Trần Lực, Chiến Sĩ, D.X., T.L. và C.B., Chủ tịch Hồ Chí Minh viết nhiều bài trên báo Nhân dân về nước Mỹ [1], đặt nền tảng cho tư duy và cảm nhận của nhiều thế hệ người Việt về cái thế giới kinh hoàng rùng rợn của chủ nghĩa tư bản ở những xứ sở phương Tây bất hạnh trên địa cầu. “Mỹ mà xấu” trở thành một cách nói phổ biến ở miền Bắc Việt Nam trong chiến tranh và được coi là một phát ngôn châm biếm thành công, một cách chơi chữ độc đáo của ông Hồ. Chúng ta hãy đọc lại một số bài báo đó.

    Bài kí tên C.B. sau đây đăng trên Nhân dân số 838, ngày 20-6-1956.

    Sicagô và Sài Gòn

    Sicagô là một thành phố to hạng nhì ở Mỹ, có độ ba triệu dân và rất nhiều công nghiệp và thương nghiệp. Nó cũng là sào huyệt của những “vua” cướp của, giết người, buôn lậu và các thứ tội ác.

    Hiện nay, Mỹ đang đưa “văn minh” Sicagô đến miền Nam Việt Nam ta.

    Tối hôm 9-6, hai nhân viên của “phái đoàn viện trợ” Mỹ đã bắn nhau chết ở tiệm rượu “Đồng tiền vàng”. Có lẽ đó mới là bước đầu.

    Hôm 12-6, một bọn cướp với súng ống đầy đủ, đã cướp chuyến xe hơi ở Xuân Lộc, cách Sài Gòn 80 cây số.

    Các báo miền Nam cho biết: từ 21-5 đến 7-6, ở Sài Gòn và các thành phố xung quanh có 48 vụ trộm cướp và 47 vụ tống tiền. Ở Sài Gòn – Chợ Lớn, ngày nào cũng xảy ra những vụ ăn cắp xe đạp và xe hơi. Có những tên đã đánh cắp hơn 20 chiếc xe hơi.

    Tệ hại nhất là “văn minh” Sicagô đã lan rộng đến lớp thanh niên học sinh. Thí dụ: 1 nam học sinh 17 tuổi, ở Tân Sơn Nhất, đã phạm tội giết người, cướp của.

    Một nữ học sinh trường luật, 23 tuổi, đã phạm tội tống tiền gần nửa triệu đồng…

    Đế quốc Mỹ xúi giục Ngô Đình Diệm phá hoại Hiệp định Giơnevơ, âm mưu trường kỳ chia cắt đất nước ta. Đó đã là một tội ác tày trời, không thể tha thứ. Chúng lại còn âm mưu phá hoại thuần phong mỹ tục của dân tộc ta, đầu độc thanh niên ta – Hai tội chồng chất, càng không thể tha thứ. [2]

    *

    Bài kí tên Trần Lực sau đây đăng trên Nhân dân số 2051, ngày 28-10-1959.

    Mỹ mà phong không thuần, tục không mỹ

    Do kết quả của giáo dục và ảnh hưởng của xã hội, số phạm tội trong đám thiếu niên và thanh niên (từ 10 đến 20 tuổi) ngày càng tăng. Trên báo chí Mỹ thường có những tin tức rùng rợn như sau:

    Thằng bé E. Pakét, 16 tuổi, đã giết chết cha và một em gái của con bé S. Phrốtxlen, 15 tuổi, là “người yêu” của nó. Mẹ và hai em gái của Phrốtxlen cũng suýt bị Pakét giết chết (14-10-1959).

    Tuần báo Tin tức Mỹ và báo cáo thế giới (14-9-1959) viết: Bọn phạm tội trẻ tuổi ngày càng táo bạo. Ở các thành phố to, đi ra đường là có nguy hiểm. Sự khủng bố ở ngoài đường đã trở nên một vấn đề ngày càng nghiêm trọng

    Báo Ngôi sao, xuất bản ở thủ đô Mỹ đã đăng những lời khuyên răn của sở cảnh sát đối với phụ nữ, trong đó có mấy điều như sau:

    - Khi các bà, các cô ra đường, nên có người đưa đi.

    - Nên chọn những đường phố đông người và nhiều đèn sáng.

    - Trước khi đi vào ngõ, phố ít đèn, nên để ý có ai theo đuổi mình chăng.

    - Nếu có chút đáng ngờ, thì nên vào ngay một nhà gần nhất ở đó để gọi cảnh sát.

    - Nên nắm thật chặt cán túi tay của mình.

    - Không nên mang trên mình vòng xuyến quý và nhiều tiền bạc.

    - Nếu đi xe hơi của mình, thì chỉ nên dừng xe ở những phố đông người. Nên luôn luôn đóng kín cửa sổ xe.

    - Không nên tắt máy, để khi cần thì cho xe chạy được ngay.

    Và nhiều điều dặn dò khác, để tránh nguy hiểm do bọn du côn trẻ tuổi gây ra.

    Đó là một “nếp sống văn minh” mà đế quốc Mỹ muốn đưa ra làm gương cho thiên hạ noi theo! Ngu ngốc thay đế quốc Mỹ vậy! [3]

    *

    Bài kí tên T.L. sau đây đăng trên Nhân dân số 2003, ngày 30-3-1960.

    Chế độ nào, thanh niên ấy

    Ngày 17 tháng 1 năm 1960, chiếc thuyền nhỏ chở 4 thủy thủ trẻ tuổi Liên Xô (Digansin, Palốpxki, Criútcốpxki, Phêđôtốp), bón người thuộc ba dân tộc, đều mới vào bộ đội bị bão to cuốn ra khơi Thái Bình Dương. Máy vô tuyến điện hỏng, đứt liên lạc với trên bờ. Trên thuyền chỉ còn lương đủ cho hai ngày và hai mươi kilô khoai. Bốn người lênh đênh xiêu bạt suốt bốn mươi chín ngày đêm. Lương thực hết, họ phải nấu giày ủng để ăn. Ăn hết giày ủng, họ phải nấu cả chiếc đàn gió bằng da. Nước hết, họ phải hứng nước mưa và mỗi người mỗi ngày chỉ được uống nửa cốc. (Để mừng ngày sinh của Criútcốpxki, các bạn tặng anh một cốc nước đầy, nhưng anh không nỡ uống.)

    Đói, khát, rét, mệt, nguy hiểm đến cực độ, nhưng bốn thanh niên anh hùng ấy vẫn giữ vững tinh thần, không chút nản chí. Lênh đênh trên mặt biển, không có việc gì làm, họ thay phiên nhau ngâm thơ, đọc sách, kéo đàn (khi chiếc đàn hãy còn) để khuyến khích lẫn nhau.

    Cuối ngày thứ bốn mươi chín thì một chiếc tàu binh Mỹ vớt họ lên.

    Đó là tiêu biểu của tinh thần đoàn kết và chí khí bất khuất của thế hệ thanh niên dưới chế độ xã hội chủ nghĩa.

    Ai cũng biết rằng ở Mỹ, số thiếu niên và thanh niên phạm tội ngày càng nhiều. Nhất là ở những thành phố lớn, ngày nào cũng xảy ra những vụ thiếu niên và thanh niên phạm tội trộm cắp, hãm hiếp, cướp của, giết người. Ví dụ, cách đây không lâu, tên E. Pakê, mười sáu tuổi, đã bắn chết cha và em gái của cô A. Khi bị bắt, nó khai rằng nó đã chuẩn bị kế hoạch từ lâu định giết cả mẹ và hai em gái của cô A. Nhưng “không may” ba người đã chạy thoát [4].

    Vừa rồi, chỉ trong mấy ngày (từ 2-2 đến 2-3), tên D. Hoaini, mười bảy tuổi, quê ở Caliphoónia, đã giết chết năm người đàn ông và một người đàn bà. Khi bị bắt, nó thản nhiên nói: “tôi định giết mười hai người. Tiếc rằng tôi chưa làm được như ý muốn.”

    Đó là đầu óc hư hỏng và cử chỉ điên cuồng của thế hệ thanh niên dưới chế độ tư bản chủ nghĩa.

    Hai chế độ xã hội khác nhau đã giáo dục nên hai thế hệ thanh niên khác nhau? [5]

    *

    Tôi cũng thuộc những thế hệ lớn lên bằng gạo mốc và lòng tự hào rằng chúng ta còn thiếu thốn, nhưng có thừa những phẩm chất tốt đẹp để vẫy gọi phía bên kia. Rằng ngoài chính nghĩa, lí tưởng, lòng nhân ái và chủ nghĩa anh hùng cách mạng, chúng ta còn lành mạnh. Chúng ta đầy giun sán trong người nhưng không mắc bệnh giang mai. Không cao bồi, đĩ điếm, xì-ke ma túy. Không bệnh hoạn, đồi trụy, dâm ô. Không thần kinh, không tự tử. “Mỹ mà xấu” bao nhiêu, chúng ta tốt đẹp bấy nhiêu.

    Có thể cái ưu thế đạo đức ấy từng có thật ở một mức độ nhất định và đóng một vai trò chưa thể đánh giá hết trong hoàn cảnh đặc biệt của chiến tranh. Song từ ấy đến nay chẳng có gì – từ truyền thống và thuần phong mĩ tục đến tín ngưỡng và quốc giáo Mác-Lê-Hồ – chứng tỏ và bảo đảm rằng người Việt thượng đẳng hơn những dân tộc khác về đạo đức. Chẳng có gì để chúng ta phải sững sờ không tin nổi, vì sao một điều khủng khiếp này, một tội ác tày trời nọ lại có thể xảy ra trong “xã hội ta”.

    Ngược lại. Sẽ có ích hơn, nếu xuất phát từ tiền đề rằng không có vực thẳm đạo đức nào của nhân loại là quá sâu với người Việt. Tôi từng đinh ninh rằng xâm hại tình dục trẻ em chỉ có thể là sản phẩm của phương Tây. Bây giờ hiếp dâm trẻ em ở Việt Nam đã thành tin nhàm. Một bé gái 8 tuổi. Một bé gái 7 tuổi. Một bé gái 6 tuổi. Một bé gái 5 tuổi. Một bé gái 4 tuổi. Một bé gái 3 tuổi… Không ngưỡng nào là cuối cùng. Chúng ta không là một ngoại lệ nào hết. Cũng đầy đủ khả năng hư hỏng, điên rồ, méo mó, bệnh hoạn, hủy diệt kẻ khác và tự hủy diệt như con người ở bất kì đâu. Xã hội Việt Nam ngày nay cũng tràn ngập những điều rùng rợn kinh hoàng mà Hồ Chí Minh quy về cho xã hội Mỹ, cộng thêm bản sắc dã man mông muội rất riêng của văn hóa Việt Nam.

    Muộn nửa thế kỉ, cuối cùng Hà Nội cũng đến kịp với nền “văn minh Sicagô”. Và đang nôn nóng vượt qua, như thường thấy ở kẻ đến muộn. Trước sau Mỹ vẫn dẫn đầu về tỉ lệ tội phạm trong các nước phát triển. Nhưng nếu đi tìm một cái xác trên dòng Chicago River, người ta sẽ không thể trong vỏn vẹn mười ngày ngẫu nhiên gặp luôn sáu thi thể khác, như trên sông Hồng.

    © 2013 pro&contra



    [1] Những bài này sau được tập hợp thành sách trong Nói chuyện Mỹ…, Nxb Quân đội Nhân dân, Hà Nội, 1972, 352 trang. Ngoài ra còn một cuốn sách khác, nhan đề Mỹ mà xấu, ghi tên tác giả là Vladimia Pôzônê, Nxb Văn học, Hà Nội, 1964, tái bản năm 1989. Vladimia Pôzônê – hay Vla-đi-mia Pô-dơ-ne – có phải là một trong vô vàn bút danh khác của Hồ Chí Minh không, là một nghi vấn hợp lí.

    [2] In lại trong Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 8, Nxb Chính trị Quốc gia, 2000

    [3] Sđd, tập 9

    [4] Tác giả lặp lại sự việc đã được kể trong bài viết kí tên Trần Lực 5 tháng trước, ngày 28-10-1959, nhưng tên các nhân vật liên quan có chút thay đổi.

    [5] Sđd, tập 10

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Ðọc lại để thấy cái vai trò quá lớn của hoạt động tuyên truyền trong một chế độ bưng bít. Nó biến cương vị chủ tịch nước thành ra một công cụ tuyên truyền! Còn gì là thể diện quốc gia?

    Tuyên truyền cũng làm cho con người ở xã hội này ngày càng thêm căm ghét con người ở một xã hội khác -- vì những lý do sai lầm! Rất may, những thế hệ sách giáo khoa môn toán với những bài toán đố về số lính Mỹ bị giết cho đến nay chỉ còn là đề tài để đàm tiếu.

    Hiện nay, một trong những bài bản tuyên truyền được nhà cầm quyền đánh giá quan trọng là các luận điệu chống lại diễn biến dân chủ hóa. Sớm muộn sẽ đến lượt loạt tuyên truyền này trở thành kệch cỡm, thiếu văn hóa, hướng dẫn người dân đi đến những tư tưởng sai lệch.

    Thắc mắc: Theo tin thì ăn cắp xe hơi ở Sài Gòn – Chợ Lớn ngày nào cũng có, có người ăn cắp hơn 20 chiếc xe hơi, vậy chắc dân ở Sài Gòn phải có nhiều xe hơi? Có nghĩa là miền Nam họ giầu hơn ta?

    Hỏi thì hỏi chơi ở xó bếp thôi, chứ hỏi thật chủ tịch Hồ cho công an cùm đầu, hoặc cho đi mò tôm, vì tội nói xấu nhà nước, phản động,... lợi dụng quyền tự do ngôn luận,... theo luật 852?

    Tran Thi Ngự viết:
    Phiên Ngung viết:
    Ba bản dịch trên cho thấy Hồ Chí Minh có khả năng dịch thuật rất giỏi, ít ra là những bài báo thông thường. Lời văn giản dị, khúc chiết và điễn tả bằng những từ ngữ và cấu trúc của tiếng Việt. Quả thật, như Nguyễn Đăng Mạnh đã khen, ông HCM có biệt tài về cách hành văn dễ hiểu, để tuyên truyền.

    Tôi không rõ bác Phiên Ngung nói ba bản dịch nào. Đó là ba bài báo do ông Hồ viết đăng ở báo ND. Viết khơi khơi mà không dẫn nguồn thì tôi ngồi nhà cũng biạ ra được chuyện tội phạm ở VN.

    Xin lỗi chị Ngự và quý vị. Trong 3 bài báo trên, có hai bài sau là lược dịch từ báo nước ngoài, bài 2 từ 2 tờ báo Mỹ: Tuẩn báo tin tức Mỹ có ghi ngày tháng và báo Ngôi Sao ở Mỹ.

    So với nhiểu bài báo lược dịch hay dịch nguyên con những bài báo Anh ngữ được đăng lại trên các trang báo lề phải hiện nay, tôi nghĩ là những bài báo bà Hoài trích dẫn ăn đứt những tờ báo hiện nay về khả năng dịch thuật.

    @ Bạn Người Lang Thang!

    Tôi nghĩ khi bị đói người ta có thể ăn bất cứ thứ gì để đỡ đói và sống còn. Vì thế, giày ủng bằng da thì cũng ăn được. Đèn gió bằng da cũng ăn được tuốt.

    Theo bài báo, một chiếc thuyền con bị hỏng và máy liên lạc cũng hư thì trôi dạt biết nơi đâu mà tìm. May mắn họ được Mỹ cứu thoát mà thôi.

    Câu chuyện này cũng có thể có thực và 4 người "lính thuỷ" Liên Xô này có thể hành xử như tác giả tả và được dịch lại trung thực. Tuy nhiên bảo đây là biểu tượng của thanh niên Xô Viết để đối lại với mấy thanh niên phạm pháp bên Mỹ thì có gì đó không công bình. Binh sĩ Mỹ cũng có tinh thần kỷ luật chẳng kém bộ đội Xô Viết đâu.

    Mà sao không so sánh Hồng quân Xô viết chiếm Bá linh với binh sĩ Mỹ và Anh Pháp nhỉ? Lính với lính và cách hồng quân xô viết tụt váy phụ nữ Đức để hãm hiếp với binh sĩ Anh Mỹ Pháp giải phóng Đức thì mới hay chứ.

    Nên đả kích cho đúng kẻo có kẻ lại bảo giống như chuyện hoang đường Hồ Tập Chương để khoả lấp tội ác của cộng sản trong Cải cách ruộng đất, bạn Người Lang Thang ạ!

    Phiên Ngung viết:
    Ba bản dịch trên cho thấy Hồ Chí Minh có khả năng dịch thuật rất giỏi, ít ra là những bài báo thông thường. Lời văn giản dị, khúc chiết và điễn tả bằng những từ ngữ và cấu trúc của tiếng Việt. Quả thật, như Nguyễn Đăng Mạnh đã khen, ông HCM có biệt tài về cách hành văn dễ hiểu, để tuyên truyền.

    Tôi không rõ bác Phiên Ngung nói ba bản dịch nào. Đó là ba bài báo do ông Hồ viết đăng ở báo ND. Viết khơi khơi mà không dẫn nguồn thì tôi ngồi nhà cũng biạ ra được chuyện tội phạm ở VN. Trong thập kỷ 1950s và 1960s, nhiều thành phố lớn ở Mỹ như Chicago có nhiều người bị bắt vì họ tham gia các phong trào đấu tranh cho dân quyền chứ không phải trộm cắp hay baọ hành. Theo các tài liệu về hình sự tư pháp ở Mỹ, tội phạm chỉ gia tăng ở Mỹ kể từ thập kỷ 70s. Thế nhưng cho đến thập kỷ 80s và gần đây, ở nhiều nơi ở Mỹ người ta đi ngủ vẫn không cần khoá cửa.

    Hiện nay Mỹ có tỷ lệ tù nhân cao nhất trong các nước phát triển, nhưng điều đó không có nghĩa là tội phạm ở Mỹ cao nhất, mà do chính sách trừng phạt của Mỹ nặng nề nhất trong các nước phát triển. Dữ liệu về tội phạm ở một số nước phát triển cho thấy trong các loại tội phạm, Mỹ chỉ có tỷ lệ tội phạm bạo lực cao hơn ở các nước phát triển khác, nhất là bạo lực bằng súng, chứ các tội phạm không bạo lực thì Mỹ có tỷ lệ tương tự như ở các nước Âu châu hay Canada. Ngay cả tội hiếp dâm và tấn công tình dục, Mỹ cũng có tỷ lệ tương tự như các nước Âu châu (ở các nước Á đông, nếu có thống kê chính xác và dùng cùng một định nghĩa về tội phạm thì chắc sẽ có tỷ lệ về tội hiếp dâm và tấn công tình dục cao hơn ở Mỹ và Âu châu). Hiện nay gần 1/3 số tù nhân trong các nhà giam ở Mỹ là những người can tội tàng trữ ma tuý (drug possession), nhưng ở trên 20 nước Âu châu, tàng trữ số lượng ma tuý ít đủ dùng cho 1 tuần hay 10 ngày thì không bị truy tố về tội hình sự. Các nước Âu châu cũng ít dùng hình phạt tù hơn Mỹ, và nếu có phạt tù thì hình phạt cho cùng một tội cũng ngắn hơn so với hình phạt ở Mỹ.

    Đọc bài mấy bài viết của ông Hồ rồi ngẩm lại tình hình an ninh ở VN thấy buồn cười ở chỗ những bài viết của ông Hồ về "văn minh sicago" (mà không chắc là chính xác) thì lại rất chính xác về tình hình an ninh ở VN ngày nay. Không hiểu tại sao sau khi đã đánh đuổi Mỹ và tàn dư văn hoá "mỹ-nguy" khỏi VN, cái văn minh "sicago" mà ông Hồ tả trong ba bài báo lại quay lại để ngự trị trong xã hội VN?

    Chủ tịch Hồ Chí Minh aka T.L. viết:
    Bài kí tên T.L. sau đây đăng trên Nhân dân số 2003, ngày 30-3-1960.

    Chế độ nào, thanh niên ấy

    Ngày 17 tháng 1 năm 1960, chiếc thuyền nhỏ chở 4 thủy thủ trẻ tuổi Liên Xô (Digansin, Palốpxki, Criútcốpxki, Phêđôtốp), bón người thuộc ba dân tộc, đều mới vào bộ đội bị bão to cuốn ra khơi Thái Bình Dương. Máy vô tuyến điện hỏng, đứt liên lạc với trên bờ. Trên thuyền chỉ còn lương đủ cho hai ngày và hai mươi kilô khoai. Bốn người lênh đênh xiêu bạt suốt bốn mươi chín ngày đêm. Lương thực hết, họ phải nấu giày ủng để ăn. Ăn hết giày ủng, họ phải nấu cả chiếc đàn gió bằng da. Nước hết, họ phải hứng nước mưa và mỗi người mỗi ngày chỉ được uống nửa cốc. (Để mừng ngày sinh của Criútcốpxki, các bạn tặng anh một cốc nước đầy, nhưng anh không nỡ uống.)

    Đói, khát, rét, mệt, nguy hiểm đến cực độ, nhưng bốn thanh niên anh hùng ấy vẫn giữ vững tinh thần, không chút nản chí. Lênh đênh trên mặt biển, không có việc gì làm, họ thay phiên nhau ngâm thơ, đọc sách, kéo đàn (khi chiếc đàn hãy còn) để khuyến khích lẫn nhau.

    Cuối ngày thứ bốn mươi chín thì một chiếc tàu binh Mỹ vớt họ lên.

    Bác Hồ có sức tưởng tượng vô biên. Này nhé, bác viết : "Lương thực hết, họ phải nấu giày ủng để ăn". Tôi chưa nghe thấy giày có thể ăn được bao giờ. Đây là lần đầu. Mỹ đã đưa được người lên mặt trăng, robot lên sao hỏa, cũng chưa làm được giày ăn được. Nếu giày ăn được tại sao bác và anh ba Duẫn không xin Liên Xô cho bộ đội ta dùng trên đường vượt Trường Sơn vào Nam, phỏng khi thiếu lương thực thì còn cái gì để ăn ? Này nhé, không những giày mà còn dùng kỹ thuật đó để làm áo, quần, bao, vớ... ăn được, quân ta sẽ chẳng bao giờ chết đói !
    Bác lại viết "Ăn hết giày ủng, họ phải nấu cả chiếc đàn gió bằng da". Lại thêm một phát minh mới của Liên Xô hay của óc tưởng tượng của bác! Đàn bằng da thì nó phát ra tiếng gì ? Chắt là "ịt ịt ịt...".
    Bác viết "Đói, khát, rét, mệt,...họ thay phiên nhau ngâm thơ, đọc sách, kéo đàn". Những người này không phải là siêu nhân thì cũng là những người điên. Khi đói, khát, rét, mệt... người ta càng phải gắng ít họat động, càng ít càng tốt để giữ cái sinh khí ít ỏi còn lại chứ không ai làm như thế.
    Đoạn cuối, bác viết hơi trật đường rầy, ngoài chủ trương của bác và đảng khi bác viết "Cuối ngày thứ bốn mươi chín thì một chiếc tàu binh Mỹ vớt họ lên". Tại sao tàu Mỹ mà không là tàu Liên Xô ? Tàu Liên Xô đâu hết cả rồi ?
    Hay chắc mấy tàu LX gặp đồng chí mình thì bỏ mặc không vớt, mà chỉ có tàu Mỹ mới vớt thôi. Tôi xin thêm một đoạn cho câu chuyện có hậu " Sau khi được tàu Mỹ vớt, 4 anh thủy Liên Xô đều xin tỵ nạn ở Mỹ và được Mỹ chấp thuận. Sau đó họ lập gia đình và có hạnh phúc, no ấm cho đến cuối đời".

    Ba bản dịch trên cho thấy Hồ Chí Minh có khả năng dịch thuật rất giỏi, ít ra là những bài báo thông thường. Lời văn giản dị, khúc chiết và điễn tả bằng những từ ngữ và cấu trúc của tiếng Việt. Quả thật, như Nguyễn Đăng Mạnh đã khen, ông HCM có biệt tài về cách hành văn dễ hiểu, để tuyên truyền.

    Đấy, cái tài của ông Minh là chổ này. Ông có biệt tài lừa thiên hạ, nhất là những người không có cơ hội tìm biết thực tế hay khả năng nhận thức bị hạn chế vì chính sánh cai trị của đảng và nhà nước ông lập ra, chủ yếu là ngu dân, mị dân và bưng bít mọi thông tin bất lợi cho nhu cầu tuyên truyền của cái nhà nước chuyên lừa đảo dân này.

    Bà Phạm Thị Hoài cũng ra vẽ bị mắc mỡm những thủ đoạn tuyên truyền lừa dối và mị dân này. Thử hỏi, nếu xã hội miền Bắc thời ông Minh tuyên truyền giảo trá như trên mà có tự do ngôn luận như bên Mỹ, chắc gì cái xả hội ấy không có những vụ hiếp dâm trẻ con như bên Mỹ và phương Tây.

    Người Việt nam bây giờ vẫn cứ một mực cho rằng ấu dâm là bịnh của văn minh Tây phương. Thực tế thì biết bao thiếu nữ Việt nam, nhất là ở nông thôn, lấy chồng từ thủa 13?

    Biết bao vụ lạm dụng tình dục trong gia đình mà bị ém nhẹm vì gia phong?

    Ngay bản thân ông Hồ Chí Minh, theo Nguyễn Đăng Mạnh trích dẫn lòi khen của một cây viết nữ người Âu, tỏ ra quan tâm đến chổ đi giải hay kinh nguyệt của các "cháu du kích nữ" được diễm phúc "ra thăm Bác". Người Âu có thể xem một ông già 70 quan tâm đến những vấn đề phụ nữ như thế là người cực kỳ tốt, có lòng chăm sóc, để ý đến mọi vấn đề, ngay cả vấn đề kín đáo của phụ nữ. Tuy nhiên, đối với người Việt nam, có lẽ ít ai nghĩ rằng những quan tâm của ông Minh về những vấn đề kín đáo của phụ nữ, nhất là mấy cháu tuổi cập kê như những cô du kích kia, là bình thường cả.

    Theo Đặng Chí Bình, miền Bắc XHCN cũng đầy rẫy tội phạm. Nguyễn Chí Thiện cũng có vài bài thơ về những người tù hình sự của miền Bắc xhcn.

    Dưới chế độ VNDCCH, người dân miền Bắc quá đói nên thường phải ăn cắp để sống còn. Hoặc họ bị đi tập trung cải tạo hoặc họ bị địa phương quản lý nhưng chẳng bao giờ có số liệu hay đăng báo cả. Thiên đường xhcn thực chất là như thế.

    TPP viết:
    Sau 40 năm, cái tàn dư của chúng nó đek còn là hiện tượng trong xã hội ta. Anh cũng buồn gì đâu.

    Ậy ậy, cớ sao chú lại bi quan dư thế. Anh đây thì rất mừng là 'tàn dư' kinh tế thị trường của Mỹ Ngụỵ đang ngày càng được phát huy, phát triển không ngừng, thẳng tiến lên luôn xhcn ấy chứ.

    Không có cái tàn dư í thì đói rách chít miẹ nó từ 1900 lâu lắm rồi, hỉ ?

    Học cái tốt thì khó. Dzưng học cái xấu chỉ trong chớp mắt.
    Nhà nước ta đã thôi không đổ thừa cho "tàn dư Mỹ Nguỵ"!
    Sau 40 năm, cái tàn dư của chúng nó đek còn là hiện tượng trong xã hội ta. Anh cũng buồn gì đâu.

    Sau khi đánh chiếm miền Nam 1975 thì nạn " đốt sách đồi truỵ" được đề ra, nên đừng trách trình độ kiến thức chung của cả nước Việt Nam bị quăng lại thời 1954.
    Bây giờ nghỉ lại chắc mấy ổng phải thủ tiêu sách là để che mắt dân miền Bắc đã nghe lời đi " giải phóng" và đánh đổ cái văn minh nước nhà.
    Vì mục đích riêng mà đảo lộn sự thật, phá huỷ kiến thức thì chỉ còn lưu manh mới sống nổi thôi.

    Mỹ mà xấu, thì cũng như Việt mà cứ để thiên hạ vượt mặt mãi...Cái gã hàng xóm lè tè như Cam-Bốt mà còn đang lăm le vượt mặt kia kìa...

    Đọc mấy bài của cố Chủ tịch nói xấu Sài Gòn xưa, ngảnh lại Sài Gòn nay thấy buồn gì đâu...

    Thôi thì, sức mấy mà buồn, buồn ơi bỏ qua đi Tám. Chỉ tiếc không còn ông Phạm Duy để nghe ổng hát...