Phạm Đình Trọng - Về với dân

  • Bởi Admin
    30/10/2013
    84 phản hồi

    Phạm Đình Trọng

    1. TÔI KHÔNG HÁT ĐỒNG CA

    Buổi tối cuối cùng ở Hà Nội trong chuyến đi chớp nhoáng, tôi nhận được phone của nhà thơ Hoàng Hưng báo tin đại tướng Võ Nguyên Giáp mất và đặt tôi viết bài. Có đôi điều làm tôi đắn đo không thể viết ngay và viết xong tôi cũng không muốn gửi ngay cho người đặt bài.

    Dù Võ Nguyên Giáp không vướng vào những sai lầm chính trị, không tham gia vào những tội ác mà những người Cộng sản đã gây cho dân tộc Việt Nam trong những vụ tàn sát đẫm máu như cải cách ruộng đất, hãm hại tinh hoa, trí tuệ Việt Nam như vụ Nhân Văn Giai Phẩm, vụ Xét lại, gây hận thù sâu sắc trong lòng dân tộc Việt Nam như khi đẩy một bộ phận dân tộc Việt Nam ở miền Nam vào những trại tập trung khắc nghiệt, dã man, nhưng Võ Nguyên Giáp vẫn là người có công rất lớn, có thể coi là công đầu, giúp chủ nghĩa Cộng sản chiến thắng và ngạo nghễ ngự trị trên đất nước Việt Nam.

    Khi chủ nghĩa Cộng sản đã phơi bày những tội ác chống lại loài người, mang lại đau thương chết chóc thê thảm cho dân tộc Việt Nam, phá nát đạo lí, văn hóa Việt Nam, nhấn chìm dân tộc Việt Nam văn hiến lún sâu trong nghèo đói, lạc hậu, trong bạo lực mất tính người và gây hận thù, chia rẽ, li tán sâu sắc trong lòng dân tộc Việt Nam, khi những người Cộng sản lứa đàn em gần gũi của Võ Nguyên Giáp như Trần Độ, Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính... đã thấy rõ bản chất nguy hại của học thuyết Cộng sản, đã quyết liệt dấn thân vào cuộc chiến đấu đầy hi sinh mất mát để xóa bỏ cái ác Cộng sản trên đất nước Việt Nam thân yêu thì Võ Nguyên Giáp vẫn trung thành Cộng sản, vẫn thành kính ngợi ca đảng Cộng sản, vẫn tự coi là học trò nhỏ của người đã rước giáo điều Cộng sản về nô dịch nhân dân Việt Nam, phá nát đất nước Việt Nam.

    Khi những đồng đội, những bạn chiến đấu thân thiết, gần gũi nhất của Võ Nguyên Giáp như Phó chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần, Thiếu tướng Đặng Kim Giang, Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng, đại tá Lê Minh Nghĩa, Cục trưởng cục Tác chiến, đại tá Đỗ Đức Kiên, Cục trưởng cục Tình báo, đại tá Lê Trọng Nghĩa, Tổng biên tập báo Quân Đội Nhân Dân, thượng tá Hoàng Thế Dũng... bị cái ác Cộng sản vu cho tội xét lại và bị hãm hại đến thân tàn ma dại, khi Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó Tổng Tham mưu trưởng, Trung tướng Nguyễn Văn Vịnh khảng khái lên tiếng bảo vệ đồng đội, bảo vệ những người lính trung thực bị hãm hại và bình thản chấp nhận bị hạ quân hàm, bị mất các chức vụ nhưng con người trung thực, nghĩa khí, lương thiện của Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Trung tướng Nguyễn Văn Vịnh đã bộc lộ sáng chói. Còn Bộ trưởng bộ Quốc phòng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì im lặng giữ thân, giữ chức.

    Viết về một người như vậy, dù người đó đã góp thêm ánh hào quang cho trang sử Việt Nam giữ nước cũng không thể không đắn đo.

    Từ khi Tướng Võ Nguyên Giáp nằm xuống liền có ngay một dàn đồng ca đông đảo hòa giọng ngợi ca vị Tướng chiến trận. Cả một ngôi đền lừng lững đã được dựng lên trong không gian tâm linh dân tộc và vị Tướng vừa nằm xuống trở thành vị Thánh trong ngôi đền râm ran tiếng tụng niệm. Tôi đánh giá cao công tích của Tướng Giáp trong cầm quân trận mạc nhưng tôi không phải là tín đồ rập đầu tụng niệm trong ngôi đền kia, tôi không thể góp giọng trong dàn đồng ca kia. Dàn đồng ca cả triệu người dù say sưa đến đâu cũng không thể ngân nga mãi. Tôi chờ sự yên tĩnh trở lại, chờ sự thoát đồng trở về đời thực để được nói đôi điều thường tình của một người phàm thế.

    2. HAI VỊ TƯỚNG, HAI SỐ PHẬN

    Tháng hai, năm 1951, đại hội đổi tên đảng Cộng sản Đông Dương thành đảng Lao động Việt Nam. Ngoài chủ nghĩa Mác Lê nin, đại hội còn chính thức lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm nền tảng tư tưởng của đảng Lao động Việt Nam, đại hội đẩy dân tộc Việt Nam yêu nước thương nòi vào cuộc đấu tranh giai cấp đẫm máu đánh vào chính dân tộc Việt Nam, gieo rắc hận thù giai cấp trong lòng dân tộc Việt Nam, bắn giết, tù đày chính nòi giống Việt Nam, hủy hoại tận gốc những giá trị văn hóa, đạo lí Việt Nam. Trước khi có đại hội đảng tai họa này, cuộc kháng chiến chống Pháp chỉ đơn thuần là cuộc kháng chiến chống xâm lược, giành và giữ độc lập dân tộc, là sự nối tiếp sự nghiệp cứu nước của Nguyễn Thiện Thuật, Phan Đình Phùng, Đinh Công Tráng, Hoàng Hoa Thám...

    “Hỡi đồng bào toàn quốc!

    Chúng ta muốn hoà bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa!

    Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ...”

    Lời kêu gọi của vị thống soái cuộc kháng chiến đã nêu đúng bản chất khởi đầu của cuộc chiến tranh Đông Dương 1946 – 1954. Không còn con đường nào khác, buộc phải tiến hành cuộc kháng chiến giữ nước, cuộc kháng chiến chống Pháp là cuộc kháng chiến chính nghĩa, thuận đạo lí đã thu hút, tập hợp được sức mạnh cả dân tộc Việt Nam. Tài năng và khí phách Việt Nam được khai thác, phát huy cao nhất. Từ đó xuất hiện những người lính anh dũng vô song và những nhà cầm quân lỗi lạc. Trong hoàn cảnh lịch sử đó, trước đây Việt Nam đã có Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, nay có Võ Nguyên Giáp và nhiều tướng tài khác.

    Sau trận thắng lớn đầu tiên, thu đông năm 1947, đánh tan cuộc hành quân đầy tham vọng của quân viễn chinh Pháp nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến của Việt Nam, ngày 20. 1. 1948, Chính phủ Việt Nam kháng chiến liền quyết định phong tướng cho những nhà cầm quân vừa thắng trận, vừa để hoàn chỉnh về tổ chức của một Nhà nước có quân đội được tổ chức chính qui, hiện đại, vừa để ghi nhận sự lớn mạnh của quân đội kháng chiến. Mười một chỉ huy cấp cao của quân đội kháng chiến được phong tướng. Một đại tướng: Võ Nguyên Giáp. Một trung tướng: Nguyễn Bình. Chín thiếu tướng: Nguyễn Sơn, Hoàng Văn Thái, Lê Thiết Hùng, Chu Văn Tấn, Hoàng Sâm, Lê Hiến Mai, Văn Tiến Dũng, Trần Đại Nghĩa, Trần Tử Bình.

    Trong mười một vị tướng trên, trung tướng Nguyễn Bình là người ra đi đầu tiên, ông mất năm 1951, khi mới 45 tuổi và đại tướng Võ Nguyên Giáp là người ra đi sau cùng. Cuộc đời binh nghiệp ngắn ngủi nhất trong mười một vị tướng nhưng trung tướng Nguyễn Bình cùng với đại tướng Võ Nguyên Giáp, người có cuộc đời binh nghiệp lâu dài nhất là hai vị tướng để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong lịch sử chiến tranh Việt Nam và để lại tình cảm sâu nặng nhất trong lòng người dân Việt Nam. Cũng vì dấu ấn sâu đậm hai vị tướng này để lại trong lịch sử và trong lòng dân, hai vị tướng còn để lại cả bí ẩn về tai nạn cuộc đời mà lịch sử còn phải soi rọi, khám phá.

    Có công lao lớn với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Không một lần vướng sai lầm chính trị. Được Chủ soái Hồ Chí Minh tuyệt đối tin tưởng, gửi gắm. Được tướng sĩ trong toàn quân yêu quí coi là người anh cả của quân đội. Có sức mạnh của đội quân nhiều công trạng đứng phía sau. Với sức mạnh quân đội và ưu thế chính trị cá nhân đó, Võ Nguyên Giáp thừa sức thâu tóm quyền lực tuyệt đối trong tay nhưng ông không có mưu đồ quyền lực. Không tham vọng quyền lực nhưng ông lại là nạn nhân của những tham vọng quyền lực.

    Sự lừng lẫy của vị tướng làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ, sự nổi tiếng của vị tướng đánh thắng đội quân hùng mạnh nhất thế giới làm cho thế giới chỉ biết có hai người khi nhắc đến cuộc chiến tranh Việt Nam là: “Hồ Chí Minh! Giáp! Giáp! Hồ Chí Minh! Giáp Giáp!” (Tiếng hô của người dân nhiều nước trên thế giới trong những cuộc mít tinh ủng hộ Việt Nam những năm bảy mươi, tám mươi, thế kỉ hai mươi). Vị tướng lừng lẫy trong lịch sử và trong thời đại đó đã làm cho người có quyền lực và háo danh, muốn để lại tên tuổi trong lịch sử chịu không nổi vì sợ bị lu mờ. Có quyền lực trong tay, họ liền dùng quyền lực xóa bỏ cả lịch sử, xóa bỏ tên tuổi tướng Giáp trong lịch sử. Suốt mấy chục năm trời tên tướng Giáp bị xóa khỏi trang sử Điện Biên Phủ. Họ ngụy tạo ra hồ sơ Võ Nguyên Giáp là con nuôi chánh mật thám Pháp, ngụy tạo ra vụ Sáu Sứ, một âm mưu đảo chính cung đình để ám sát con người chính trị Võ Nguyên Giáp.

    Nhắc đến vụ việc cả hệ thống quyền lực ngang nhiên giết chết con người chính trị Võ Nguyên Giáp, tôi lại nhớ đến vụ phục kích giết chết con người thể xác trung tướng Nguyễn Bình.

    Tên tuổi trung tướng Nguyễn Bình những năm đầu cuộc kháng chiến chống Pháp ở Nam Bộ cũng lừng lẫy như tên tuổi Võ Nguyên Giáp sau chiến thắng Điện Biên Phủ 1954, sau 30.4.1975. Sau năm 1945, các tổ chức vũ trang của các giáo phái, của các tổ chức chính trị ở Nam Bộ nhiều như nấm. Nguyễn Bình đã tập hợp, thống nhất các tổ chức vũ trang này thành lực lượng kháng chiến chống Pháp và Nguyễn Bình trở thành vị tư lệnh đầy quyền uy của Bộ Tư lệnh Nam Bộ. Người dân Nam Bộ truyền miệng những câu chuyện về sự ngang tàng, nghĩa khí, về sự xuất quỉ nhập thần của tướng Nguyễn Bình và họ tham gia kháng chiến chống Pháp vì lòng yêu nước và vì thần tượng tướng Nguyễn Bình chứ họ không hề biết đến những người Cộng sản.

    Người đứng đầu tổ chức Cộng sản ở Nam Bộ lúc đó chỉ là trưởng phòng dân quân không ai biết đến trong Bộ Tư lệnh Nam Bộ của Tướng lừng danh Nguyễn Bình. Con người đó sau này ra Hà Nội đứng đầu cả đảng Lao động Việt Nam, con người luôn chứa chất trong lòng tham vọng lớn về quyền lực và nỗi đố kị, tị hiềm không phải chỉ với riêng tướng Giáp. Đội quân kháng chiến của tướng Nguyễn Bình đang lớn mạnh thì tướng Bình được triệu tập ra Việt Bắc. Và những họng súng ở một ổ phục kích đã chờ đón tướng Bình ngay trong chặng đường rừng đầu tiên. Lập tức ông phải nhận lấy cái chết âm thầm đầy bí ẩn trong rừng sâu trên đất Campuchia!

    3. KHẮC KHOẢI XUÂN MẬU THÂN 1968

    Sau năm 1975, học xong khóa I trường Viết Văn Nguyễn Du, tôi có hai năm làm việc ở Ban Kí Sự Lịch Sử Quân Sự thuộc Tổng Cục Chính Trị. Ban có nhiệm vụ hoàn thành bản thảo bộ kí sự lịch sử “Trận Đánh Ba Mươi Năm” gồm 5 tập. Từ 1945 đến 1975, ba mươi năm chiến tranh được chia ra làm năm giai đoạn, mỗi giai đoạn là một tập sách. Gần ba mươi nhà văn, nhà báo quân đội chia làm năm nhóm, mỗi nhóm hoàn thành một tập bản thảo. Tôi và nhà văn Đào Thắng được bổ xung về Ban ở giai đoạn cuối và làm tập năm do nhà văn, thượng tá Nam Hà làm trưởng nhóm. Gặp gỡ các tướng lĩnh, những người hoạch định các chiến dịch, những người chỉ huy những trận đánh. Đọc hồi kí của các tướng lĩnh quân đội miền Bắc, quân đội miền Nam, quân đội Mĩ. Sục vào các kho hồ sơ lưu trữ... Nguồn tư liệu gốc ngổn ngang đó cho chúng tôi hình dung đầy đủ và chính xác từng chiến dịch từ cơn cớ ban đầu, đến diễn biến ở bản doanh, diễn biến ở mặt trận và giá máu phải trả. Từ đó chúng tôi cũng nhận ra những góc khuất của chiến tranh, những góc khuất của lòng người. Người háo danh, háo quyền lực đã không tiếc máu xương của hàng triệu người lính và dân lành để thỏa mãn sự háo danh đó.

    Đầu năm 1967, Bí thư trung ương cục miền Nam, đại tướng Nguyễn Chí Thanh mới từ mặt trận miền Nam trở ra Hà Nội đã cùng Bí thư thứ nhất Ban chấp hành trung ương đảng Lao động Việt Nam Lê Duẩn hình thành ý tưởng Xuân Mậu Thân 1968 Tổng công kích, Tổng khởi nghĩa, giành thắng lợi quyết định và chỉ đạo cục Tác chiến Bộ Tổng tham mưu làm kế hoạch thực hiện.

    Trong mười một ủy viên Bộ Chính trị, tướng Giáp là người duy nhất lên tiếng không đồng tình với ý tưởng Tổng công kích, Tổng khởi nghĩa Xuân 1968. Theo ông sức mạnh chiến tranh của quân Mĩ, quân đồng minh ở Nam Việt Nam và quân đội Sài Gòn đang trên đỉnh cao với hơn nửa triệu quân Mĩ và quân đồng minh, gần một triệu quân Sài Gòn. Chưa đủ thời gian thấm đòn chiến tranh nhân dân của ta, hơn nửa triệu quân Mĩ với máy bay chuyển quân bay rợp trời, xe tăng dàn trận bò kín đất đang chủ động mở những cuộc hành quân lớn đánh vào vùng đất quân giải phóng kiểm soát. Lúc đối phương lực đang còn mạnh và thế đang lên mà dốc vốn vào tổng công kích trận cuối cùng chỉ cháy túi, kiệt vốn, tự sát. Căn cứ quân nước ngoài không đặt trong thành phố, thị xã. Đánh vào tất cả thành phố, thị xã, trung tâm hành chính đông dân là nhằm vào người dân. Đẩy mức độ ác liệt của chiến tranh lên cao ngay trong thành phố là mang chết chóc đến cho dân lành và dàn mỏng lực lượng ta ra phơi mình trên địa hình trống trải, lạc lõng trong đường phố bàn cờ nhằng nhịt sẽ bị tiêu diệt đến người lính cuối cùng, chỉ tự chuốc lấy thương vong lớn, không thể có chiến thắng quyết định.

    Thời điểm này chỉ nên mở cuộc tập kích chiến lược: Bất ngờ đồng loạt đánh vào tất cả các căn cứ quân Sài Gòn, quân Mĩ và đồng minh trên toàn miền Nam, cùng với tiêu hao sinh lực là đánh mạnh vào tinh thần chiến đấu của đối phương, thúc đẩy phong trào phản chiến của nhân dân Mĩ đòi Chính phủ đưa con em họ về nước, tạo ra bước ngoặt về cục diện chiến tranh. Khi yếu tố bất ngờ không còn, sức mạnh của đội quân khổng lồ, sức mạnh của vũ khí, sức mạnh của công sự phía đối phương được phát huy thì ta phải thu quân bảo toàn lực lượng cho những chiến dịch đánh lớn và quyết định tiếp theo.

    Lí giải đúng đắn đó của tướng Giáp chỉ là một ý kiến lẻ loi đã bị bỏ qua.

    Tháng 6 năm 1967, dưới sự chủ trì của Bí thư thứ nhất Lê Duẩn, hội nghị trung ương 14, khóa ba quyết định Tổng tiến công và Tổng khởi nghĩa Tết Mậu Thân 1968. Chiều 5. 7. 1967, Bí thư Trung ương Cục miền Nam Nguyễn Chí Thanh được Chủ tịch Hồ Chí Minh mời cơm trước hôm lên đường trở lại miền Nam triển khai chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968. Từ bữa cơm đạm bạc, thân tình ở ngôi nhà sàn trong phủ Chủ tịch trở về nhà riêng ở phố Lý Nam Đế, Bí thư Trung ương cục miền Nam rạo rực nghĩ đến chiến thắng trong tầm tay. Niềm tin chiến thắng Xuân Mậu Thân mạnh đến nỗi suốt đêm đó Bí thư Trung ương Cục miền Nam Nguyễn Chí Thanh âm thầm vui sướng đến mất ngủ. Quá phấn khích, rạng sáng ngày 6.7.1967, ông bị cơn nhồi máu cơ tim cướp đi mạng sống.

    Còn Bí thư thứ nhất Lê Duẩn, đồng tác giả Tổng công kích Xuân Mậu Thân 1968, cũng có niềm tin vững chắc vào chiến thắng Xuân Mậu Thân 1968 đến mức ông đã trù liệu cả việc giành độc quyền chiến thắng, không cho những đối thủ chính trị được ghé tên, chia phần chiến thắng của ông bằng cách không để Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp có mặt ở trong nước trong suốt thời gian chuẩn bị và quá trình diễn ra chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968. Không có mặt ở trong nước là không can dự gì vào chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968. Chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968 chỉ hoàn toàn từ Lê Duẩn, do Lê Duẩn, của Lê Duẩn.

    Từ 5.9.1967, Hồ Chí Minh cùng người thư kí riêng thân tín đã phải lẻ loi, âm thầm rời đất nước sang Bắc Kinh nghỉ ngơi theo “quyết định của Bộ Chính trị và hội đồng bác sĩ”! Gần bốn tháng sau, mãi đến 23.12.1967 Hồ Chí Minh mới được điện mời về để tham dự cuộc họp Bộ Chính trị ngày 28. 12. 1967 và để đọc lời chúc Tết Mậu Thân 1968 cho đài phát thanh Tiếng Nói Việt Nam ghi âm. Xong việc, ngày 2.1.1968 Hồ Chí Minh lại tất tả, lủi thủi lên máy bay sang Tàu.

    Là Chủ tịch đảng, Chủ tịch nước, có quê hương đất nước, có mấy chục triệu thần dân sùng bái mà Tết Mậu Thân 1968 tuổi già Hồ Chí Minh phải đón Tết bằng bánh bao, cơm Tàu, trong cô đơn, trong trống vắng lạnh lẽo nơi đất khách quê người như một kẻ thất thế lưu vong, không người thân thích, không hoa đào mứt tết, không bánh chưng, dưa hành. Đối xử như vậy với đương nhiệm Chủ tịch đảng, đương nhiệm Chủ tịch nước lại đã ở tuổi 78, thật tệ bạc, tàn nhẫn và độc ác!

    Lại nữa, với âm mưu gì mà bố trí để một người già gần 80 tuổi đi chuyến bay vào đêm đông giá rét? Rồi khi máy bay hạ cánh trong đêm thì người lái lâu năm thuộc đường băng liền phát hiện ra đèn sân bay lệch mười lăm độ, máy bay phải lượn đến vòng thứ hai vẫn không dám hạ cánh. Báo cho sân bay nhưng đèn dẫn đường hạ cánh vẫn không thay đổi. Nếu là người lái chưa thuộc đường băng cứ hạ cánh theo đèn dẫn thì máy bay đã trượt khỏi đường băng và nổ tung rồi. Nhờ người lái lão luyện thuộc đường băng như thuộc đường ngõ xóm nhà mình nên cho máy bay hạ cánh theo trí nhớ, nhờ thế máy bay mới an toàn, người đi chuyến bay đó là Hồ Chí Minh mới còn mạng sống.

    Không biết trong toan tính giành độc quyền chiến thắng Xuân Mậu Thân 1968, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn có tính đến sự cố chuyến bay chở Hồ Chí Minh hạ cánh xuống sân bay Gia Lâm đêm 23. 12. 1967 không nhỉ? Một sự cố nghiêm trọng như vậy mà cho chìm xuồng lặng lẽ, không điều tra làm rõ cũng là điều rất không bình thường. Sự cố tày đình đó do sơ xuất của những người quản lí, khai thác sân bay gây ra, tất sẽ được tìm ra và truy cứu trách nhiệm đến nơi đến chốn. Không được điều tra làm rõ, chỉ có thể là sự cố được bí mật tạo dựng bởi quyền lực tối cao như từ trên trời rơi xuống, không ai dám đụng đến, không thể khui ra, thôi đành cho qua!

    Trong những ngày Hồ Chí Minh sống khắc khoải cô đơn bên Tàu thì Võ Nguyên Giáp cũng phải ngậm ngùi sống ở trời Tây Hungari hiu quạnh.

    Chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968 đã diễn ra đúng như những gì Võ Nguyện Giáp đã cảnh báo: Mang chết chóc đến dân lành và đội quân ở rừng đánh vào thành phố, ở lại giữ thành phố đã phải chịu tổn thất nặng nề nhất trong suốt cuộc chiến tranh ba mươi năm.

    Hai bên tham chiến đã thỏa thuận ngừng chiến dịp Tết Nguyên đán để người dân được bình yên ăn tết. Bội ước thỏa thuận, đúng giao thừa Tết Mậu Thân, đêm 31.1.1968 lịch tây, đội quân ở rừng do Hà Nội chỉ huy, thực sự là đội quân miền Bắc, nổ súng đánh vào tất cả các thành phố, thị xã, thị trấn trên toàn miền Nam. Bị bất ngờ, quân miền Nam và đồng minh không kịp phản ứng, đành để mất nhiều khu vực trong các thành phố, thị xã cho đội quân miền Bắc làm chủ. Tình thế này dẫn đến hai hậu quả.

    Một. Vùng thành phố, thị xã do quân miền Bắc làm chủ trở thành nơi chiến sự ác liệt nhất, nơi tập trung bom đạn của cả hai phía, nơi tắm máu dân lành. Thành phố Huế là nơi quân miền Bắc ở lại lâu nhất, 28 ngày, cũng là nơi tang thương nhất. Hơn 116 000 ngôi nhà bị tàn phá, trong đó 9 776 ngôi nhà bị san bằng, 3 776 dân lành bị bom đạn giao tranh giết chết. Đội quân từ rừng về coi những người dân làm việc trong bộ máy hành chính của chính quyền Sài Gòn hoặc liên quan đến chính quyền Sài Gòn đều là kẻ thù, là ác ôn phải loại bỏ. Chiến dịch diệt ác trừ gian nhằm vào dân thường cũng diễn ra khốc liệt nhất ở khắp các thành phố, thị xã.

    Hai. Đội quân miền Bắc đánh vào thành phố chỉ nhờ yếu tố bất ngờ mà giành được thắng lợi ban đầu. Yếu tố bất ngờ không còn, đội quân đánh vào thành phố từ chủ động thành bị động, phải lấy thế yếu, thế bị động, thế cô lập, bị bao vây, chia cắt, phơi mình ra trên địa hình đường phố trống trải và lạ lẫm đương đầu với thế mạnh áp đảo của đội quân miền Nam. Cố giữ các thành phố, thị xã, những trung tâm hành chính để hòng dựng lên một chính quyền cách mạng thay thế chính quyền Sài Gòn nhưng càng cố giữ thành phố, thị xã thì các thành phố, thị xã miền Nam càng trở thành vực thẳm không đáy chôn vùi quân miền Bắc. Đơn vị sau thế chỗ đơn vị trước đã bị xóa sổ nhưng đơn vị thế chỗ càng về sau quân số càng ít ỏi! Nhiều đơn vị, cả bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, cả du kích bị xóa sổ nhiều lần! Nhiều đảng bộ, chi bộ hi sinh trắng không còn một đảng viên! Tết Mậu Thân 1968 là thảm họa người Việt giết người Việt với qui mô lớn nhất, quyết liệt nhất, mê say nhất, tàn bạo nhất và số người bị giết lớn nhất, phải tính tới con số hàng trăm ngàn mà bên bị tổn thất về người nặng nề nhất chính là đội quân dồn dập đánh vào các thành phố, thị xã miền Nam dưới sự đôn đốc từ Hà Nội do sự háo danh của người nhiều tham vọng quyền lực.

    Lứa nhà văn quân đội chúng tôi hình thành trong cuộc chiến tranh Nam Bắc được Tổng cục Chính trị tập hợp về từ giữa năm 1976 đến mùa hè năm 1984 vẫn đang có mặt đông đủ ở Vân Hồ Ba, Hà Nội. Và Vân Hồ Ba Hà Nội trở thành địa chỉ thường xuyên lui tới của những người cầm bút đất kinh kì. Một buổi chiều muộn nhà văn Bùi Bình Thi phóng xe máy từ nhà sáng tác Quảng Bá, Hồ Tây đến Vân Hồ Ba hấp tấp kể với chúng tôi câu chuyện nhà văn vừa chứng kiến về người khởi xướng vụ tắm máu Tết Mậu Thân 1968 chạy trốn, chối bỏ trách nhiệm trước người dân, trước lịch sử.

    Sau một ngày đóng cửa hì hục viết, trước bữa cơm chiều, các nhà văn đang ở trại sáng tác Quảng Bá thường sang phòng nhà văn quân đội, đại tá Xuân Thiều tán chuyện đợi nhà bếp mở cửa. Chiều nay vừa đủ mặt thì bỗng Tổng Bí thư Lê Duẩn cùng người bảo vệ xuất hiện ở cửa phòng. Từ đại hội lần thứ tư cuối năm 1976, đảng Lao động Việt Nam đã đổi tên thành đảng Cộng sản Việt Nam và chức Bí Thư thứ nhất đổi thành Tổng Bí thư. Khu nhà nghỉ của cơ quan Trung ương đảng Cộng sản bên Hồ Tây, cách nhà sáng tác của hội Nhà Văn dăm phút đi bộ. Tổng Bí thư Lê Duẩn đang nghỉ ở đó. Buổi chiều ông đi dạo và ghé vào nhà sáng tác của các nhà văn. Các nhà văn đều là đảng viên Cộng sản nhận ra Tổng Bí thư của mình liền nồng nhiệt đón tiếp. Tổng Bí thư vui vẻ hỏi tên từng nhà văn. Nghe nhà văn Xuân Thiều tự giới thiệu là đại tá, Tổng Bí thư tươi cười hỏi: Đại tá hỉ? Nhà văn đại tá hỉ? Tốt hỉ? Nghe nhà văn Bùi Bình Thi xưng tên, ông bảo: À, à, Thi lãnh đạo hội Nhà Văn hỉ? Nhà văn cao lớn Bùi Bình Thi có nước da ngăm ngăm đen, có khuôn mặt đầy đặn và hàng lông mày rậm giống nhà văn Nguyễn Đình Thi vội cải chính: Dạ, thưa bác, cháu là Bùi Bình Thi, không phải Tổng Thư kí hội Nhà Văn Việt Nam Nguyễn Đình Thi ạ! Trong không khí vui vẻ, nhà văn Xuân Thiều giãi bày: Thưa bác, tôi là Xuân Thiều, đại tá, nhà văn quân đội. Tôi đang viết tiểu thuyết về Huế trong tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968. Tôi thấy Tết Mậu Thân sáu tám ở Huế chết chóc nhiều quá, mất mát đau thương lớn quá. Bộ đội chết không còn người để chôn nhau. Dân chết cũng nhiều... Mới nghe có thế, Tổng Bí thư đã đứng bật dậy, đỏ mặt quát: Ngu! Ngu! Đại tá mà ngu!... rồi ông đùng đùng bước nhanh ra cửa như chạy trốn.

    Thực chất của Tết Mậu Thân 1968 là vậy. Đến người chủ mưu khởi xướng ra chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968 cũng co cẳng chạy trốn khi nghe nhắc đến Mậu Thân 1968 thì hằng năm có nên tưng bừng kỉ niệm chiến thắng Xuân Mậu Thân 1968 không nhỉ? Chiến tranh đã qua lâu rồi. Cần thoát ra khỏi tuyên truyền tâm lí chiến, không thể coi chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968, người Việt giết người Việt với qui mô lớn nhất, người Việt bị giết chết nhiều nhất trong một chiến dịch, người Việt kề nòng súng vào tai người Việt bắn ngay trên đường phố là chiến thắng của bất kì phía nào, của bất kì ai.

    Trở về với bản thể con người, trở về với cội nguồn dân tộc để nhận ra rằng Xuân Mậu Thăn 1968 là mùa xuân tang tóc của dân tộc Việt Nam, là trang đau buồn của lịch sử Việt Nam. Trang đau buồn đó cần ghi lên hàng đầu tên hai người. Một tên phải viết bằng mực đen và một tên viết bằng mực đỏ. Tên viết bằng mực đỏ là Võ Nguyên Giáp. Dù Võ Nguyên Giáp bị gạt ra bên lề chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968 nhưng tiếng nói của Võ Nguyên Giáp khi chiến cuộc Xuân Mậu Thân 1968 được soạn thảo, tiếng nói không đưa chiến tranh chết chóc vào nơi tập trung dân cư, không đẩy mức độ ác liệt của chiến tranh lên cao ngay trong thành phố, là tiếng nói của trái tim Con Người, tiếng nói của dòng máu đỏ Việt Nam.

    4. ĐƯỜNG VỀ

    Bị xóa tên khỏi trang sử Điện Biên Phủ mà ông đã viết lên. Bị đẩy vào vai bị can trong những vụ án chính trị giả tạo. Kẻ làm những việc đó để chặn con đường chấp chính của Võ Nguyên Giáp lại đã mở cho Võ Nguyên Giáp con đường trở về với dân. Đánh xong giặc Ân, Thánh Gióng lại lên làm vua, lại xa dân trong ăn chơi hưởng lạc, lại đối lập với dân trong bòn rút, bóc lột dân thì Thánh Gióng đâu có được dân thờ. Dân gian truyền miệng câu chuyện đánh xong giặc, Thánh Gióng cưỡi ngựa bay về Trời là dân gian đã đưa Thánh Gióng trở về với dân, mãi mãi ở trong lòng dân. Nhờ thế non nước Việt Nam đã có làng Phù Đổng nơi Thánh Gióng ra đời, lại có ngọn núi Sóc linh thiêng, nơi Thánh Gióng về Trời, nơi Thánh Gióng về sống trong lòng dân. Như làng Phù Đổng, như ngọn núi Sóc, Thánh Gióng sẽ còn mãi với non nước, với lịch sử, với dân tộc Việt Nam.

    Không trở về Trời, Võ Nguyên Giáp trở về cuộc sống của người dân để nói tiếng nói của dân. Võ Nguyên Giáp lên tiếng ngăn chặn việc phá hội trường Ba Đình. Ba lần Võ Nguyên Giáp viết thư cho những người đang chấp chính đòi dừng dự án bô xít Tây Nguyên. Chẳng có chức tước, danh vị, hàm cấp nào cao quí bằng được trở về với dân. Vì thế mọi danh hiệu, mọi hàm cấp Anh hùng, Nguyên soái, Đại Nguyên soái chẳng còn có giá trị gì với Võ Nguyên Giáp. Không bay về Trời. Không vào chỗ dành riêng cho tầng lớp vua quan xa dân ở Mai Dịch, Võ Nguyên Giáp về với non nước Việt Nam, về với dân gian Việt Nam ở doi đất bình dị ven biển Vũng Chùa, Quảng Bình quê nhà.

    Ra đời bởi học thuyết sai trái, nhà nước Cộng sản Việt Nam phải tồn tại bằng dối trá. Với Nhà nước Cộng sản Việt Nam dối trá đó, mỗi người dân ngay thẳng, lương thiện, chân chính đều phải mang một nỗi oan khiên.

    Nỗi oan khiên bị cướp những giá trị tinh thần của con người văn hóa nhiều vô kể. Nỗi oan khiên của người dân bị cướp của cải vật chất càng nhiều gấp bội.Người có tài, có nhiều công lao đóng góp, có lòng dũng cảm và niềm say mê cống hiến thì bị gạt ra, trở về hòa lẫn vào dân gian. Tài năng đành mai một. Ý chí cống hiến cũng đành vất bỏ. Kẻ bất tài, hèn nhát, vô tích sự, không biết làm việc, chỉ có nỗi thèm khát, tham lam của con người sinh vật, chỉ chăm chăm kiếm chác, mưu cầu danh lợi cá nhân thì danh vị, chức tước đầy mình. Những kẻ như vậy ngày nay ở chỗ nào cũng nhan nhản và Hồ Xuân Mãn, Bí thư tỉnh ủy, Anh hùng lực lượng vũ trang, nhân vật gương mẫu, xuất sắc trong học tập đạo đức Hồ Chí Minh là một dẫn chứng. Cả một thể chế dối trá đã tạo nên nhan nhản những Hồ Xuân Mãn cũng đã tạo nên triệu triêu dân oan.

    Cả một dân tộc oan khiên và mất mát đã mở rộng lòng đón Võ Nguyên Giáp về với dân như một dân oan vĩ đại trong lịch sử.

    Ảnh. Một số nhân vật được nhắc đến trong bài: Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Trung tướng Nguyễn Bình. Trung tướng Nguyễn Văn Vịnh. Nhà văn Bùi Bình Thi. Thánh Gióng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    84 phản hồi

    Đọc báo ngoại quốc thì thấy nhiều người, nhiều phía, bằng nhiều thứ tiếng đã phân tích chiến lược sai lầm của tướng Pháp từ lâu rồi, nhưng người Việt ta thì không chịu đơn giản với "Việt Minh thắng Pháp" mà phải " bơm" lên cho " thần sầu, quỹ khốc".
    Thì ra Pháp chỉ đem ít lính nhảy dù của Pháp còn lại là lính đánh thuê ( Thái, Đức..) với hợp đồng năm năm, đụng một cái là chạy theo phe địch.

    Đây chỉ là một ví dụ, trong web này thế nào cũng có bác hiểu được tiếng Đức.
    "Der 73-jährige Karlfried Schneider kann sich noch gut erinnern, obwohl inzwischen mehr als ein halbes Jahrhundert vergangen ist:

    Das Schönste war, wo mir nach Dien Bien Phu hereinkamen, erst Mal die Bunker bauen. Da hat man sich ja weiter gar nichts Schlechtes dabei gedacht. Und wir haben Bunker gebaut und haben gut gegessen, haben unseren Spaß gehabt, und dann kam am 13.3.1954 so gegen Abend, fünf Uhr, strenges Ausgangsverbot. Und da ahnte ich schon nichts Gutes. Und dann ging's auch schon los: Peng, peng, peng, peng... - und dann haben wir durchgehalten, bis die Nacht um zwei, drei... Und da war unser Posten gefallen! Und das war der erste Posten, der von Dien Bien Phu überhaupt verloren ging. "

    Ngoài ra còn rất nhiều sách báo thời sự bằng nhiều thứ tiếng khác nhau được giới thiệu từ...... kiếp nào rồi.

    http://www.dradio.de/dlf/sendungen/hintergrundpolitik/263311/

    ab viết:
    Phải chăng (có thực sự) Tổng thống họ Ngô hội đủ những tố chất mong đợi (nếu tôi không nhầm) như @hoanq đã gợi ý ?

    Chừng vài năm trở lại đây, khá nhiều tài liệu cộng thêm nhiều cuộc phỏng vấn (cũ có mới có) được công bố có xu hướng phục hồi danh dự cho cố Tổng thống Ngô Đình Diệm. Tôi nghĩ, đây cũng là một động thái khá công bằng. Bởi vì, có vẻ đã lâu lắm rồi, hình ảnh ông Ngô Đình Diệm có vẻ bị che phủ bởi nhiều màn sương mờ ám. Danh xưng "độc tài, gia đình trị" gần như là nhãn hiệu mặc nhiên đính lên vị Tổng thống đầu tiên của Việt Nam. "Ngô chí sĩ", một cách gọi của báo chí miền Nam thời trước cuộc đảo chính 1963, rộ lên trở lại với tần suất khá nhặt trên khắp các diễn đàn internet.

    Ký ức của riêng tôi về "Ngô Tổng thống anh minh" khá lòe nhòe với những buổi chào cờ trong rạp chớp bóng trước khi phim thời sự mở màn cho một bộ phim nào đó. Với tôi thì mấy phim về Hercules và hiệp sĩ Zoro là được nhớ nhiều nhất. Tarzan ít được tôi nhớ hơn...không biết vì lý do sâu xa nào đó không rõ. Bởi vì...theo lý luận, khung cảnh rừng già và những con thú dữ tợn và ranh mãnh lẽ ra phải gây ấn tượng nhiều hơn cho một đứa nhóc mới phải.

    Về Ngô Tổng thống, chưa bao giờ tôi được nhìn thấy ông bằng xương bằng thịt, chỉ tuyền bằng những đoạn phim thời sự vừa nói được chiếu trong rạp chớp bóng. Rạp ciné mà tôi thường xem nhất là rạp Thanh Vân ở đường Lê Văn Duyệt, bây giờ được đặt tên CMT8 với lý do dễ hiểu, gần nhà. Hồi ấy, Rex, Eden và Đại Nam là những rạp ciné ngoài tầm tay với. Một lần duy nhất được theo cha vào rạp Rex, tôi mê tít với cái thang cuộn đầu tiên ở VN (?) ngay tiền sảnh rạp ciné này. Sau cuộc cách mạng 1 tháng 11 khá lâu, thời tôi đã trở thành thiếu niên, chỉ một hai lần gì đó tôi đi với bạn đến rạp này, dứt khoát phải mua vé trên lầu để hưởng cái cảm giác đi "thang máy" dù giá cao hơn vé dưới nhà. Cái thang cuộn này, không hiểu lý do gì, biến mất tiêu vài năm sau đó...Cái này chắc phải hỏi ông bà Ưng Thi mới tường tận...

    Còn nhớ có một lần, tôi đã hét lên khoái trá khi rạp đang chiếu phim thời sự. Ấy là bởi phim có chiếu hình ảnh cha tôi bắt tay với Ngô Tổng thống. Hihi, xin được nói rõ, cha tôi chỉ là một công chức quèn mà thôi, may mắn được đứng hàng đầu và ngẫu nhiên được Tổng thống giơ tay ra bắt, vậy thôi. Vậy là cạy cục xin tiền mẹ để mua vé dắt đám bạn đi xem và...khoe mẽ một chút.

    Khi cái chết của hai anh em Tổng thống và cố vấn được công bố, cha tôi có một thái độ khá là trầm mặc. Không hẳn là ông đau xót chi, có lẽ đó chỉ là thái độ bùi ngùi cho một số phận con người.

    Sau này, khi trưởng thành, tôi có dịp ngồi ngang hàng chuyện trò với cha, tôi cho là ông vẫn rất kính trọng ông Ngô Đình Diệm. Sự sụp đổ của nền đệ nhất cộng hòa, hình như cha tôi đánh giá phần trách nhiệm của vợ chồng ông cố vấn là quan trọng nhất...

    Mấy chục năm sau, tôi đã trở thành một gã đàn ông già cỗi...nhưng, tôi tin chắc mình sẽ không tin bất cứ một câu một chữ nào nói ông Ngô Đình Diệm là con người xấu xa đê hèn, chỉ đặt quyền lợi của gia tộc mình lên trên hết.

    Ông có là một chí sĩ thực sự hay không, tôi không dám chắc, nhưng tôi nghĩ mình có thể tin được ông là một con người chính trực.

    Hoanq viết:
    Bạn Hoành Sơn trong bài trước đã nêu câu hỏi rằng tại sao VN kém phát triển, lẹt đẹt so với thiên hạ, tuy có nhiều ưu thế hơn Tàu, Nhật, Hàn, Ấn Độ, trong khi các quốc gia này đang đã và đang tiến bộ vù vù, và bạn thách rằng hễ ai giải được câu hỏi, mà theo bạn là khó hiểu, bí ẩn như trên thì đáng được 3 giải Nobel, chứ bạn đâu có thách rằng phải nghĩ ra cách làm thế nào để cho VN phát triển được như các nước Nhật, Tàu, Hàn, Ấn Độ thì mới đoạt được 3 giải Nobel của bạn. Có lẽ câu chữ của bạn trong bài trước không 'phản ánh trung thực' được ý định của bạn trong đoạn trích trên đây :)

    Trong một bài trước đây quả là tôi có đưa ra lời thách trao 3 giải Nobel cho người giải được bài toán phát triển của VN nhưng có lẽ cách diễn đạt của tôi không được rõ ràng hoàn toàn vậy chúng ta cùng xem lại từng câu chữ:

    Võ Hoành Sơn viết:
    Chỉ nhìn qua cũng thấy là VN có lợi thế phát triển hơn Nhật,Nam Hàn,Trung Quốc và Ấn Độ rất nhiều, đáng ra phải là một nước phát triển từ lâu thế mà lại đang bị xếp vào loại nước kém phát triển thậm chí không chịu phát triển. Thật là khó hiểu và khó giải thích,một bí ẩn của thế giới đương đại, giải thích hay gặp nhất là do sự lãnh đạo của Đcsvn, nhưng cũng không thuyết phục lắm, vì TQ cũng dưới sự lãnh đạo của Đcstq với cùng mô hình mà tại sao lại phát triển vù vù và nay là siêu cường kinh tế thứ hai của thế giới đang muốn thoán đoạt ngôi bá chủ hoàn cầu của Mỹ. Vậy thì tại sao VN lại không phát triển nếu ai giải được bài toán này thì theo tôi xứng với 3 giải Nobel kinh tế chứ không phải chỉ có 1.

    Nếu đọc lại đoạn trích ở trên thì rõ ràng từ câu đầu cho đến trước câu cuối cùng thì quan tâm của tôi chủ yếu tập trung vào "tại sao VN kém phát triển, lẹt đẹt so với thiên hạ, tuy có nhiều ưu thế hơn Tàu, Nhật, Hàn, Ấn Độ, trong khi các quốc gia này đang đã và đang tiến bộ vù vù, "(trích comment của Hoanq) như bác đã chỉ ra,chứ không quan tâm là phải "làm thế nào để cho VN phát triển được như các nước Nhật, Tàu, Hàn, Ấn Độ thì mới đoạt được 3 giải Nobel của bạn"(trích comment của Hoanq). Nhưng mời bác đọc lại kỹ câu cuối cùng in đậm thì cũng có thể hiểu theo nghĩa là:-Phải giải được bài toán phát triển của VN(tức làm cho VN phát triển) thì mới được lĩnh giải. Hoặc cũng có thể hiểu theo nghĩa:-Chỉ cần trả lời được câu hỏi tại sao không phát triển là đã được lĩnh giải rồi. Lời văn của tôi đã có thể gây hiểu lầm trong câu cuối cùng,câu quan trọng nhất, xin được nói lại cho rõ cùng bác Hoanq và bạn đọc.

    Bác Hoanq lại còn có một nhận định nữa là tôi đề cao tinh thần Việt:

    Hoanq viết:
    Xét về tinh thần, hệ điều hành, thì người Việt có tinh thần cao ngất chả thua gì các giống dân khác, thậm chí còn có ưu thế hơn, theo như lời bạn Hoành Sơn nói.

    Nhưng xin thưa là ở đây có sự hiểu lầm vì nhận định của tôi hoàn toàn trái ngược, mời chúng ta xem:

    Võ Hoành Sơn viết:
    ...không có phát triển đáng kể và nhảy vọt. Câu trả lời theo tôi cũng là nằm ở Tinh thần Việt(Trí lực cùng lòng tự hào và kiêu hãnh) không hề có hoặc chỉ là loại phế phẩm?

    Lại nói về việc xứng với đuợc trao 3 giải Nobel cho bài toán phát triển VN, nếu chỉ căn cứ vào việc trả lời được câu hỏi 'tại sao'(hiểu theo nghĩa hẹp), thì căn cứ vào lập luận của bác Hoanq về mối quan hệ khăng khít phụ thuộc và hỗ trợ(không thể thiếu một) lẫn nhau giữa Tinh thần Việt và Trí tuệ Việt, thì tôi cũng xin mạo muội khiêm tốn nhận 1,5 giải Nobel cùng với bác 1,5 giải. Vì đơn giản là tôi cũng giải được nửa bài toán 'Tại sao' với việc chỉ ra Tinh thần Việt còn bác cũng giải được nửa bài toán với việc chỉ ra Trí tuệ Việt !

    Phiên Ngung viết:
    ...khi ông Giáp đứng ra thay mặt đảng CSVN để xin lỗi quốc dân đồng bào về sai phạm trong Cải cách ruộng đất thì ông ta là người đứng hàng thứ mấy trong thứ bậc của cái đảng chết tiệt này?

    Thưa bác Phiên Ngung.

    Tôi tán thành các ý trong đoạn phản hồi của bác cho tôi. Chỉ là, sẽ không có phần nói thêm một chút này nếu không có đoạn tôi trích ở trên.

    Nếu là một người bản lĩnh dám đứng mũi chịu sào như một lãnh tụ chân chính, hẳn ông Hồ sẽ đích thân, chứ không phải chỉ thị cho ông Giáp đứng ra xin lỗi quốc dân đồng bào một cách chính thức. Nhưng, xem ra ông Hồ Chí Minh không phải thuộc tuýp người như vậy. Thế cho nên...

    Ít nhất có hai lý do để ông Hồ ủy thác cho ông Giáp làm điều đó:

    - Hào quang của chiến thắng Điện Biên sẽ làm thiên hạ nể nang phần nào.
    - Ông Giáp không phải là nhân vật sốt sắng quá trong cái chiến dịch long trời lở đất vừa xảy ra.

    Nếu từ đó, bác cho rằng ông Võ Nguyên Giáp là nhân vật số 1, hoặc cùng lắm là số 2 của đảng CS, tôi e là khí vội vã. Ông Giáp có vẻ là loại người hay nhường nhịn, thụ động nên khó xảy ra chuyện phản đối sự áp đặt từ trên xuống hay cả từ đồng sự. "Phong cách" này thể hiện suốt cuộc đời ông chứ đâu phải nhất thời. Viết thư (lời lẽ rất mềm mỏng, thua xa lắc Trần Độ, Nguyễn Trọng Vĩnh) cho đám lãnh đạo (thuộc cỡ em út) trong mấy năm cuối, không có lấy một chút xíu phản hồi, vẫn chấp nhận im lặng. Không phải cái im-lặng-đáng-sợ, mà là im-lặng-trớt-quớt...

    Ở đâu đó trong thread này, có người nhấn mạnh chỗ ông Giáp dám cãi lệnh cố vấn Tàu trong trận Điện Biên phủ để đề cao vai trò quan trọng của tướng Giáp. Tôi cho đó là một trường hợp hiếm hoi của trọn đời ông Giáp. Có thể đó là cái lĩnh vực ông có đôi chút tự tin. Bước ra khỏi lĩnh vực quân sự, ông trở thành một con người ngoan ngoãn dễ bảo thấy rõ.

    Và, theo tôi được biết, chỉ đúng một lần đó thôi, ông đã dám có ý kiến riêng trước tổ chức. Còn thì...tuyệt đối chấp hành, kể cả việc (đánh tiếng) từ chức, cũng không hề nghe phong thanh chi hết. Cũng chưa hề nghe bất cứ giai thoại nào kể phản ứng của ông trước mấy câu vè kiểu "Ngày xưa Đại tướng cầm quân...".

    Đó chính xác là sự nhu nhược, không hơn không kém. Im lặng trước cái ác, có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn cả tội ác. Nhưng, ngoại trừ tòa án lương tâm, không tòa án nào có thể đặt hành động ấy nghiêm trọng hơn tội ác chính danh.

    Trong các lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN, có vẻ ông Giáp là người chịu trách nhiệm nhẹ nhất trong việc dìm đất nước này vào vòng tăm tối cho tới nay. Đó là nhận định của tôi. Muốn phân định đúng-sai chắc phải đợi năm-bảy hồi sau sẽ rõ. (Mời quý độc giả đón xem kỳ tới...:P)

    Khách(đơn giản thế thôi) viết:
    Thưa bác Phiên Ngung.

    Tôi không bênh vực cho ông Giáp trong "vụ án phố Ôn Như Hầu", nhưng tôi không tán thành việc trút toàn bộ tội lỗi lên đầu ông Giáp. Với tôi, ông Giáp chỉ là người thừa hành (đắc lực hoặc không) việc tiêu diệt các thành phần quốc gia để củng cố đường lối bắt tay với Pháp để né khỏi sự chiếm đóng của quân đội mang lá "cờ sao trắng phất phới như giẻ rách".

    Dĩ nhiên, kẻ thừa hành cũng không thoát tội, nhưng tội của người thừa hành làm sao sánh với kẻ chủ mưu, phải không bác? Theo những gì tôi được biết từ nhiều nguồn, Hồ Chí Minh mới là người lãnh đạo tối cao trong ìgian này, vừa chính danh lẫn thực tế.

    Nhìn bằng con mắt bình tĩnh một chút, chuyện các đảng phái triệt tiêu nhau để giành giật thực quyền, là chuyện có thể hiểu được, dù có thông cảm được hay không còn tùy vào vị trí của người phán xét. Nhất là, thời điểm hỗn quân hỗn quan, dầu sôi lửa bỏng. Mặc nhiên coi Cộng sản là một đảng đấu tranh kiểu sắt máu, khó mà đòi hỏi họ cư xử như một đảng phái bình thường khác.

    Tội lỗi của đảng CS trước quốc gia và dân tộc VN, là một chuyện. Còn trách nhiệm của ông Giáp tới đâu, là một chuyện.

    Về mấy câu bác Phiên Ngung trách:

    "Hình như những ai bênh vực ông Giáp nói riêng và lãnh đạo cs nói chung thường mắc một sai lầm rất ư là cơ bản: Họ chỉ là những người đáng được tuyên dương, xưng tụng vì những chiến thắng này chiến công nọ nhưng mọi thất bại đều là của kẻ khác."

    Tôi tự xét bản thân mình chưa từng tỏ ra như vậy, nên hy vọng câu này bác không dành riêng cho tôi. :P

    Thưa bạn Khách!

    Theo bạn nghĩ, khi ông Giáp đứng ra thay mặt đảng CSVN để xin lỗi quốc dân đồng bào về sai phạm trong Cải cách ruộng đất thì ông ta là người đứng hàng thứ mấy trong thứ bậc của cái đảng chết tiệt này?

    Chưa ai bảo ông Giáp là người duy nhất chịu trách nhiệm về những tội ác do CSVN gây ra. Người ta chỉ nói ông ta chịu trách nhiệm theo cương vị và lòng trung thành của ông ta với cái đảng đã gây tai hoạ cho dân tộc Việt nam thôi. Tội trạng này dù chia đều cho tất cả lãnh tụ và đảng viên của đảng CSVN thì hết thảy đều bị lên án như nhau. Trách nhiệm thì tuỳ cương vị mà chịu sự phán xét của công luận.

    Lịch sử sẽ không quên đâu. Lịch sử sẽ ghi lại đầy đủ các biến cố từ khi đảng CSVN cầm quyền từ 19/8/45 đến nay. Những tô son trét phấn của sử gia CSVN và đám thiên tả Tây phương sẽ bị thời gian làm hoen úa để phơi bày bộ mặt thật đáng kinh tởm của đám lãnh đạo CSVN từ sau 1945 đến nay.

    Thưa bác Phiên Ngung.

    Tôi không bênh vực cho ông Giáp trong "vụ án phố Ôn Như Hầu", nhưng tôi không tán thành việc trút toàn bộ tội lỗi lên đầu ông Giáp. Với tôi, ông Giáp chỉ là người thừa hành (đắc lực hoặc không) việc tiêu diệt các thành phần quốc gia để củng cố đường lối bắt tay với Pháp để né khỏi sự chiếm đóng của quân đội mang lá "cờ sao trắng phất phới như giẻ rách".

    Dĩ nhiên, kẻ thừa hành cũng không thoát tội, nhưng tội của người thừa hành làm sao sánh với kẻ chủ mưu, phải không bác? Theo những gì tôi được biết từ nhiều nguồn, Hồ Chí Minh mới là người lãnh đạo tối cao trong ìgian này, vừa chính danh lẫn thực tế.

    Nhìn bằng con mắt bình tĩnh một chút, chuyện các đảng phái triệt tiêu nhau để giành giật thực quyền, là chuyện có thể hiểu được, dù có thông cảm được hay không còn tùy vào vị trí của người phán xét. Nhất là, thời điểm hỗn quân hỗn quan, dầu sôi lửa bỏng. Mặc nhiên coi Cộng sản là một đảng đấu tranh kiểu sắt máu, khó mà đòi hỏi họ cư xử như một đảng phái bình thường khác.

    Tội lỗi của đảng CS trước quốc gia và dân tộc VN, là một chuyện. Còn trách nhiệm của ông Giáp tới đâu, là một chuyện.

    Về mấy câu bác Phiên Ngung trách:

    "Hình như những ai bênh vực ông Giáp nói riêng và lãnh đạo cs nói chung thường mắc một sai lầm rất ư là cơ bản: Họ chỉ là những người đáng được tuyên dương, xưng tụng vì những chiến thắng này chiến công nọ nhưng mọi thất bại đều là của kẻ khác."

    Tôi tự xét bản thân mình chưa từng tỏ ra như vậy, nên hy vọng câu này bác không dành riêng cho tôi. :P

    Trích dẫn:
    Dường như cách đây đúng 1/2 thế kỷ nước Việt từng có một ông tầm gần như thế nhưng đã bị chính quốc dân Việt giết chết tươi ! Chắc nay phải đợi thêm 50 năm nữa.

    Nếu như may mắn! Có thể có những mầm mống để tồn tại một cá nhân có tầm như mong đợi, nhưng than ôi, cái dân tộc mà chỉ hít bằng thứ "Việt phiện": 'tự hào Việt' của thời cơ bắp, gươm đao võ biền thì làm sao cạnh tranh nỗi với thiên hạ khi bước vào thiên niên kỷ thứ 3 này được? Giáo dục thối như một cái hang chuột không thể tạo ra được những cá nhân xuất sắc. Giới nắm cái hầu bao của quốc gia nói như những thằng điên mang hội chứng vĩ cuồng, rằng (sẽ) nhận được giải Nobel này nọ về kinh tế từ 1/2 giải đến 3 giải (Nobel) mà dân chúng thì đói (rã họng).

    Cũng cầu mong sẽ xuất hiện một vị có những tố chất của Lý Quang Diệu, Park Chung Hee, Đặng Tiểu Bình, Pinochet, tất nhiên cần phải xác lập các điều kiện để những cá nhân xuất sắc nhất của dân tộc xuất hiện, còn hơn là tự thủ dâm và hít phải chất gây nghiện 'tự hào Việt' mà cộng sản đã cung cấp cho đám dân đen khoảng gần 1 thế kỷ này !

    PS: Phải chăng (có thực sự) Tổng thống họ Ngô hội đủ những tố chất mong đợi (nếu tôi không nhầm) như @hoanq đã gợi ý ?

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    Nếu cần mạt sát một "thằng Việt cộng" nào đó, có hằng chục hoặc cả trăm "đứa" mặc nhiên xếp hàng ưu tiên đứng trên ông Giáp, bạn à.

    Đâu có nghĩa là ông Giáp không đáng bị chửi!

    Nội cái tội thủ tiêu những người yêu nước không theo mác xít khác cũng đáng để thế hệ mai sau nguyền rủa

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    Canh Ngo viết:
    Bác Trọng 0 biết chuyện thanh trừng các đảng phái khác khi ông Giáp là bộ trưởng nội vụ những năm 1945 của VNDCCH sao mà bác bảo ông Giáp 0 dính líu đến tội ác.

    Thanh trừng những đảng phái khác (chủ yếu là VN Quốc Dân đảng) là nhiệm vụ bắt buộc của một Bộ trưởng Nội vụ trong một chính phủ mới toanh đang bị lăm le lật đổ. Khép tội ông Giáp như thế là hơi hẹp hòi, tôi thấy như vậy.

    Tôi cũng không chắc quyết định thủ tiêu hay không những người bị bắt giữ thời điểm đó, ông Giáp có toàn quyền quyết định.

    Võ Nguyên Giáp làm bộ trưởng bộ Nội vụ trong chính phủ liên hiệp bạn à. Chính Võ Nguyên Giáp và Trần Quốc Hoàn được giao nhiệm vụ tiêu diệt các đảng phái quốc gia khác để bảo đảm địa vị độc tôn của đảng CS Đông đương. Nếu Giáp không có toàn quyền quyết định trong việc thủ tiêu những người bị bắt thì ông ta làm gì có quyền quyết định thay đổi chiến thuật tấn công dứt điểm Điện biên phủ sau khi cố vấn Tàu đã quyết định đánh?
    Hình như những ai bênh vực ông Giáp nói riêng và lãnh đạo cs nói chung thường mắc một sai lầm rất ư là cơ bản: Họ chỉ là những người đáng được tuyên dương, xưng tụng vì những chiến thắng này chiến công nọ nhưng mọi thất bại đều là của kẻ khác.

    Thật thiếu công bình!

    Nhẫn để.. viết:

    "Danh tướng không kèm theo thân bại danh liệt, tôi nghĩ là có chứ bạn." - Tức là bạn nghĩ: Danh tướng thì có kèm theo thân bại danh liệt, nhưng bạn lại dẫn chứng tới bạn Hãn (thân không bại danh không liệt) là tự mâu thuẫn với điều bạn nghĩ rồi.

    Anh thấy chú Khách (đơn giản vậy thôi) đek mâu thuẫn. Dẫn chứng chính xác: Có danh tướng không kèm theo thân bại danh liệt là chú Hãn. Tiếng Việt có gì khó để si diễn câu nớ? Sao chú lại đảo ngược tư dzuy người khác rứa?

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    Sự thương tiếc trong tang lễ ông Giáp vừa qua của rất đông người Việt, và không ít người ngoại quốc, đã chứng minh giùm tôi điều này. Tất nhiên, trong cái biển người đến viếng ông, sẽ có không ít người tò mò, người bị lây nhiễm không khí thương cảm, người của đám lãnh đạo lo lắng cắt cử trà trộn...nhưng, tôi tin người thực sự thương tiếc ông là đông hơn hết.

    Trong một ngôi trường tầm thường thì một sinh viên xoàng xoàng bậc trung cũng sẽ được coi là xuất sắc. Trong một xã hội như Bắc Triều Tiên thì anh Ủn cũng được coi là đại tướng thiên tài từ nhỏ.

    Chuyện đánh nhau "thắng" Pháp, nhiều bài đã phân tích, nó cũng giống chuyện hàng trăm dân tộc lớn nhỏ đã đánh "thắng" Nguyên Mông, buộc nước Mông Cổ phải co trở về cái máng lợn thảo nguyên, đâu phải duy nhất Việt Nam "thắng" Nguyên Mông như tuyên truyền? Thứ nhất, Pháp lúc đó đã tự suy yếu, tự tìm đến chỗ thua. Thứ hai, người Việt đánh Pháp bằng vũ khí hiện đại của Tàu + núi xương sông máu Việt + cơm gạo vắt kiệt toàn dân, không có chuyện quân đội yếu. Thứ ba, đánh trên sân nhà, dân gian gọi là "chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng" nên việc có thế chủ động và "thắng" là dễ hơn nhiều so với việc các danh tướng trên thế giới cầm quân đi chinh phạt.

    Nếu nói: Nhưng nhờ có "tài chỉ huy" của ông Giáp nên mới có tất cả những thứ đó để làm nên chiến thắng thì e rằng ông Giáp sẽ thẹn không dám nhận đâu, sẽ khiến ông Giáp bị các đối thủ như Lê Duẩn thêm ghét đấy. Sinh thời ông cũng tự thừa nhận mọi quyết định về chiến lược, xây dựng lực lượng, vận động, tuyên truyền, hậu cần... đều do quyết định tập thể. Ông chỉ ngồi giữ vai trò biểu tượng và có một vài quyết định chiến thuật.

    Nhưng nói về chiến thuật của ông thì sao? Với trình độ của một "danh tướng" mà để tốn bao công sức quân sĩ mệt mỏi kéo pháo lên núi rồi lại đột ngột bảo dừng, rút pháo ra thì đi đánh nhau chinh phạt bên đất Tàu hay đất Miến Điện sẽ thua đau là cái chắc. Nếu giỏi thì phải xét đoán được tình hình ngay từ đầu, dùng nghi binh để thăm dò và đánh lạc hướng địch, không có chuyện tướng mà chỉ huy kiểu tùy tiện may hơn khôn như vậy. Nói gì thì cũng phải có lý lẽ, có phân tích, không phải cứ "biện chứng" theo kiểu ông ấy "thắng" suy ra ông ấy giỏi.

    Thưa bạn Nhẫn để...

    Chuyện ông Hồ, xin gác qua một bên. Ở đây tôi chỉ xin thảo luận với bạn chuyện ông Giáp.

    Ông Giáp có tội hay có công với dân và nước Việt Nam, công bao nhiêu, tội bao nhiêu, có khi hiện nay, và cả sau này, còn phải bàn cãi dài dài. Chúng ta thảo luận ở đây, cũng chỉ như bày tỏ những cảm xúc của một cá nhân trước hiện tượng "cái chết của tướng Giáp". Tom góp từng chút những gì thu thập được bằng đủ mọi kênh thông tin một cách rất chủ quan. Hằng chục (có thể hằng trăm nữa) sử gia người Việt lẫn ngoại quốc chắc vẫn còn đang cắm cúi lần mò giữa một rừng thông tin chỏi nhau chan chát. Lục lọi thông tin về một nhân vật của Cộng sản đã là một khó khăn, lại là cộng sản Việt nữa thì...chắc chắn không phải chuyện tính bằng ngày bằng tháng.

    Kết luận ông Giáp là một nhân vật thế nào, tài đến đâu, đức đến đâu thực ra là chuyện lâu daì. Thành ra, tôi chỉ góp chút tiếng nói chưa-có-gì-làm-chắc của mình, để một số bạn đọc trẻ có thêm một góc nhìn đa diện, thế thôi đã là mừng.

    Trở lại câu bạn "Nhẫn để..." cho rằng khi đã "thân bại danh liệt" là kể như xong...chỉ còn là "ranh tướng". Tôi thì tôi nghĩ khác. Cái DANH, tức là cái thiên hạ nghĩ về mình, nó xoay như chong chóng...Mới hôm qua, là phương danh, mai đã là xú danh, lấy gì làm chắc?

    Kẻ đốt đền, cũng là một thứ DANH. Khinh miệt hay tôn sùng, nhiều hay ít, cũng còn tùy vào cái văn hóa của thời đại. Gã bác sĩ ăn thịt người trong tác phẩm "Sự im lặng của bầy cừu" vẫn được không ít người tôn trọng.

    Tướng Võ Nguyên Giáp, suy cho cùng, dẫu có là kẻ góp công sức để cái chủ thuyết quái thai mang tên Mác-xít Lê-nin-nít nẩy nở và thâu tóm cả dân tộc Việt vào vòng lao lý, vẫn không thể phủ nhận công trạng là vị tướng đầu tiên (của một dân tộc bị trị) trên thế giới đánh bại một quốc gia thực dân hùng mạnh vào lúc đó là Pháp quốc, bằng một quân đội kém (về hỏa lực - về huấn luyện...) hơn nhiều.

    Trong các post của tôi trên DL này, tôi chưa hề bào chữa cho ông Giáp về những khuyết điểm của ông một dòng nào, nhưng tôi cũng phản đối kiểu kết án ông Giáp một cách bất công. Một người cộng sản như ông Giáp, sống và chết đều luôn nhắm mục đích cộng sản hóa (nói theo ngôn ngữ quen dùng của tôi hồi còn trẻ là "xích hóa") Việt Nam, cũng đáng để tôn trọng ông một chút. Những lá thư cuối đời của ông gởi cho các cấp lãnh đạo tối cao, không hề có một câu nào hàm chứa sự phủ nhận "đức tin" đó.

    Đối với tôi, và chắc cũng khá nhiều người khác, gọi ông Giáp là một danh tướng, là điều thỏa đáng. Cho là cuối đời ông có nhiều cách cư xử không thực sự xứng tầm một danh tướng, nhưng cũng không thể nói là đã đến mức hủy hoại cái danh ấy.

    Sự thương tiếc trong tang lễ ông Giáp vừa qua của rất đông người Việt, và không ít người ngoại quốc, đã chứng minh giùm tôi điều này. Tất nhiên, trong cái biển người đến viếng ông, sẽ có không ít người tò mò, người bị lây nhiễm không khí thương cảm, người của đám lãnh đạo lo lắng cắt cử trà trộn...nhưng, tôi tin người thực sự thương tiếc ông là đông hơn hết.

    Nếu cần mạt sát một "thằng Việt cộng" nào đó, có hằng chục hoặc cả trăm "đứa" mặc nhiên xếp hàng ưu tiên đứng trên ông Giáp, bạn à.

    Võ Hoành Sơn viết:
    Vậy xin hỏi bác Hoanq trí tuệ(intellect) có phải là một thể hiện của tinh thần(spirit) không? và có phải là một thành tố của phần Hồn(Tinh thần) trong mỗi con người không? Ví như đứa trẻ sinh ra đến khi đi học vẫn chưa có trí tuệ, nhưng đã có Tinh thần rồi(biểu hiện là nói cười khóc nhảy nhót vui đùa)rồi được học tập dạy dỗ để phát triển trí lưc(brain power-hay năng lực não bộ) trên nền tảng Tinh thần đã có. Với thời gian được học tập dạy dỗ thêm(có thể kết hợp với roi vọt và mắng mỏ nạt nộ) cỗ máy trí lực(brain power) sẽ dần cho sản phẩm trí tuệ(intellect) bao gồm lý tính(reason-khả năng suy xét lập luận giải quyết vấn đề) và trí nhớ(memory-các thông tin được tích lũy và lưu trữ thông qua học,đọc,nghe,nhìn,ngửi,nếm,tiếp xúc).

    Ta có thể thấy được sơ đồ là Tinh thần là gốc, Trí lực là thân và Trí tuệ là ngọn-như bác Hoanq đề cao Trí tuệ mà hạ thấp hay phủ nhận Tinh thần thì có khác gì đặt con cao hơn cha,trọng cháu hơn trọng ông, lẫn lộn giữa hiện tượng và bản chất.

    Theo định nghĩa của từ điển thì tinh thần và trí tuệ là hai thứ khác nhau

    Spirit
    the non-physical part of a person which is the seat of emotions and character; the soul
    Intellect
    the faculty of reasoning and understanding objectively, especially with regard to abstract matters

    Tinh thần là linh hồn, là cơ sở của cảm xúc và tính cách con người. Trong khi đó trí tuệ là năng lực suy luận và hiểu biết sự vật một cách khách quan.

    http://www.oxforddictionaries.com/definition/english/spirit
    http://www.oxforddictionaries.com/definition/english/intellect

    Có thể minh họa cụ thể như thế này, mặc dù dân Việt ta có tinh thần căm thù giặc sâu sắc, anh dũng kiên cường, thà chết chứ quyết không thể hy sinh, cần cù, tháo vát, thấy được là tháo rời và vác đi ngay, nhưng trí tuệ tầm thường, chẳng có được bao nhiêu, cho nên cả ngàn đời nay chưa bao giờ chế tạo ra được thứ gì cho nên hồn. Dân Đức, dân Nhật chẳng có được tinh thần cao cả bằng như dân Việt, toàn thua trận, nhưng trí tuệ rất thâm sâu, tầm nhìn rộng lớn cho nên đã và đang phát minh, sáng chế, chế tạo ra hàng đồng thứ làm thay đổi, thúc đẩy sự tiến bộ, văn minh của con người.

    Tuy nhiên, theo tín đồ một số tôn giáo thì tinh thần và trí tuệ có dây nhợ liên quan đến nhau, và nếu đẩy cho đến tận cùng giới hạn thì chúng sẽ nhập vào nhau thành một, được khai nhãn, đạt được huệ nhãn (như kiểu hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau ở vô cùng ?). Chuyện này chắc phải đem mấy vị tu đắc đạo ra làm IQ test thì mới có thể kiểm chứng được :)

    Về mặt 'hiệu quả sử dụng' thì trí tuệ ắt có liên quan đến tinh thần, tuy chúng là hai thứ khác biệt nhau. Nhớ có một blogger đã đưa ra hình ảnh ẩn dụ về bộ óc, tinh thần, trí tuệ như một bộ máy tính, trong đó bộ óc gồm hơn 100 tỉ neuron là phần cứng (hardware CPU+memory+IO), tinh thần là hệ điều hành (OS), trí tuệ là các phần mềm ứng dụng (application software). Trí tuệ cho dù cao cấp đến đâu nhưng 'chạy' trên một nền tảng tinh thần bạc nhược với bộ não yếu kém thì cũng chả làm nên cơm cháo gì, giống như một chương trình máy tính nhiều chức năng, hiệu năng cao nhưng sẽ không 'kết xuất' ra được gì hữu ích, thậm chí không thể hoạt động được, nếu như 'bị' cài trên một hệ điều hành thô sơ chạy trên một máy tính cổ lỗ sĩ, yếu ớt, chậm chạp.

    Tinh thần có thể luyện được, tục gọi là luyện thần, có điều đôi lúc muốn luyện thứ thần này thì cũng phải có sẵn trong người cái thần khác thì mới luyện được. Xét về tinh thần, hệ điều hành, thì người Việt có tinh thần cao ngất chả thua gì các giống dân khác, thậm chí còn có ưu thế hơn, theo như lời bạn Hoành Sơn nói. Thế thì, dựa trên mô hình 'máy tính người' trên, từ 'kết quả hoạt động' yếu kém của dân Việt ta có thể suy ra rằng trí tuệ và/hoặc não bộ (application software and/or hardware) của dân Việt là kém cỏi. Mà trí tuệ thì vừa mới đây đã được hai ông giáo sư người Tây khám phá lại phụ thuộc rất nhiều, trên 50%, vào DNA. Mặt khác, cấu tạo của não bộ, công suất hoạt động của các mạch máu não, số lượng các liên kết neuron, tốc độ dẫn truyền tín hiệu thần kinh, thể tích não, ... cũng đều là những di sản quí hóa từ ông bà cha mẹ. Do đó, nói rằng chẳng phải tinh thần Việt mà chính là tinh trùng Việt, buồng trứng Việt mới liên quan mật thiết đến kết quả bệ rạc hiện tại của dân Việt là có cơ sở đấy chứ.

    Võ Hoành Sơn viết:
    Nhưng ở đây theo tôi có sự ngộ nhận, vì đề ra là phải giải bài toán phát triển cho VN, tức là phải làm cho VN phát triển thì mới được nhận 3 giải Nobel, nghĩa là bác phải có vai trò như Đặng Tiểu Bình đối với TQ, Park Chung Hee đối với Nam Hàn hay Lý Quang Diệu đối với Singapore thì mới được lĩnh 3 giải Nobel, còn trong comment bác mới chỉ ra một nguyên nhân có thể(brain power kém cỏi hơn thiên hạ) của sự không(chịu) phát triển tức là mới chỉ đi được khoảng 1/10 quãng đường tới bục lĩnh giải thôi(hy vọng nếu như nhận định của bác là đúng). Nhưng comment của bác(nếu đúng) cũng giúp nhận ra mắt xích yếu nhất hoặc đang thiếu(missing link) trong dây chuyền công nghệ để sản xuất ra một nước VN phát triển.

    Giả sử rằng chúng ta đã tìm ra được mắt xích đang thiếu của dây chuyền công nghệ có thể tạo ra sư phát triển thật sự(đáng kể và nhảy vọt để thoát ra khỏi kiếp nghèo nàn lạc hậu bị khinh bỉ-có ý nghĩa tương tự như trận Điện Biên Phủ năm xưa)thì bài toán nhỏ đặt ra là phải làm gì và làm thế nào để tạo ra củng cố và phát triển bộ ba:

    Tinh thần Việt-Trí lực Việt-Trí tuệ Việt.

    Bạn Hoành Sơn trong bài trước đã nêu câu hỏi rằng tại sao VN kém phát triển, lẹt đẹt so với thiên hạ, tuy có nhiều ưu thế hơn Tàu, Nhật, Hàn, Ấn Độ, trong khi các quốc gia này đang đã và đang tiến bộ vù vù, và bạn thách rằng hễ ai giải được câu hỏi, mà theo bạn là khó hiểu, bí ẩn như trên thì đáng được 3 giải Nobel, chứ bạn đâu có thách rằng phải nghĩ ra cách làm thế nào để cho VN phát triển được như các nước Nhật, Tàu, Hàn, Ấn Độ thì mới đoạt được 3 giải Nobel của bạn. Có lẽ câu chữ của bạn trong bài trước không 'phản ánh trung thực' được ý định của bạn trong đoạn trích trên đây :)

    Theo bạn Hoành Sơn thì nước VN có quá nhiều ưu thế từ thiên nhiên, vị trí địa lý, dân số, chữ viết, số lượng bằng cấp, ... thế nhưng mèo lại vẫn cứ hoàn mèo, không tiến hóa được. Bạn lại cũng đã nêu ra rằng chế độ chính trị cũng không phải là nguyên nhân, bởi vì TQ và VN có cùng chung, y choang, chế độ chính trị nhưng TQ vẫn đang là số 2 thế giới đấy thôi. Thế thì theo phép ngoại suy, có thể suy ra ngay nguyên nhân yếu kém của nước Việt nằm ở ngay chính trong con người Việt. Tìm ra câu trả lời cho câu hỏi tại sao của bạn, dựa trên các dữ kiện, điều kiện, nhận định của bạn, có phải là đơn giản quá không nào. Theo lời thách của bạn ở bài trước thì đã đủ để lấy 3 giải Nobel (Ig ?) rồi í chứ :)

    Tạm biết nguyên nhân là thế, nhưng làm thế nào để 'cải thiện tình hình' thì bạn lại 'gợi ý', dẫn ra các role model như Lý Quang Diệu, Park Chung Hee, Đặng Tiểu Bình, có lẽ còn thiếu ông Pinochet (vì ở xa quá :), tuy nhiên các ông này dù gì chăng nữa cũng vẫn là 'sản phẩm' của quốc dân nước họ, cũng từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu :), họ đã phải được đông đảo quần chúng nhân dân ủng hộ một lòng thì mới làm nên cơm cháo gì được. Mọi người đều biết rằng các ông Lý, Park, Pinochet chống cộng cực đoan lắm, đặc biệt hai ông Park và Pinochet chống cộng theo kiểu rất độc tài sắt máu, nhưng cả ba ông này có điểm chung là đều thâm giao rất thân tín với Hoa Kỳ, thậm chí được 'ta' xem như là chư hầu, tay sai của đế quấc Mỹ một thời chưa xa lắm. Ông Đặng thì thuộc loại kỳ nhân dị tướng, rất thực dụng theo kiểu Trung Hoa nhưng lại không phải thứ thực dụng tủn mủn, nhỏ nhen của 'ta', mà với trí tuệ thâm sâu, tầm nhìn xuyên thế kỷ, tương xứng với tầm vóc của một nước Trung Hoa núi non hùng vĩ, biển rộng, sông dài, bình nguyên bao la, thảo nguyên bát ngát, cho nên tiếng là cộng sản nhưng không phải cộng sản, tư bản nhưng không/chưa mang nhãn hiệu tư bản, chung quy là hảo hán đại hán Trung Hoa.

    Hy vọng quốc dân Việt bây giờ đột sinh ra được một ông như các ông trên kia thật là mong manh. Dường như cách đây đúng 1/2 thế kỷ nước Việt từng có một ông tầm gần như thế nhưng đã bị chính quốc dân Việt giết chết tươi ! Chắc nay phải đợi thêm 50 năm nữa.

    Trong lúc chờ đợi giải pháp khả dĩ đoạt được giải Nobel của bạn Hoành Sơn, chúng ta hãy hưởng ứng phong trào đi lễ chùa chiền, đặc biệt là hệ thống chuỗi các chùa hoành tráng ở những linh địa của VN từ Bắc chí Nam, có thờ phật Hồ, siêng năng dâng lễ, cúng dường, trước là để góp phần phát triển hệ thống chuỗi các chùa, sau là tu thân tích đức để hy vọng vào tương lai đời sau, đời xa về sau. Đức tích đủ vài đời thì vận số có thể sẽ lên cấp, DNA được cải thiện, trí tuệ được khai mở thêm. Đến lúc ấy hẵn tính đến chuyện giật cả 3 giải Nobel của bạn Hoành Sơn cũng chưa muộn lắm !

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    Nhẫn để.. viết:
    Được biết, ông Giáp có nói đại khái: “Về nghỉ là thượng sách. Thử điểm lại lịch sử xưa nay có tướng nào giành được chiến công lẫm liệt mà không đi kèm thân bại danh liệt hay không?”.
    Kiến thức.. vậy mà sống được hơn 100 tuổi? May thôi!
    Há rdanh tướng Giáp không biết: Những phường bất nghĩa tiêu vong/ Nghìn xưa chỉ có anh hùng lưu danh..

    Danh tướng không kèm theo thân bại danh liệt, tôi nghĩ là có chứ bạn. Không chỉ có, có nhiều nữa là khác. Thành Cát Tư Hãn, chọc trời khuấy nước từ Đông sang Tây, mãi đến nay, có ai dám nhận định ông là thân bại danh liệt chút nào...

    Ông Võ Nguyên Giáp (chọn cách "tồn tại trước đã") giữ được mạng, giành được đường sống cho con cháu trong cái bối cảnh bị dập vùi, bị rình rập như vậy mà bạn kết luận bằng hai từ "May thôi!" thì...theo tôi, là không thỏa đáng.

    Ông rất giỏi, không thể gọi là may mắn, chỉ có điều cái mục tiêu ông hướng tới hơi...tầm thường, không xứng với uy danh mà ông đã gầy dựng được cho chính bản thân mình...

    "Danh tướng không kèm theo thân bại danh liệt, tôi nghĩ là có chứ bạn." - Tức là bạn nghĩ: Danh tướng thì có kèm theo thân bại danh liệt, nhưng bạn lại dẫn chứng tới bạn Hãn (thân không bại danh không liệt) là tự mâu thuẫn với điều bạn nghĩ rồi.
    Gọi là danh tướng thì thân có thể bại nhưng danh không thể liệt, bởi người ta có thể cướp được mạng sống của tướng nhưng không thể cướp được cái danh của tướng, nếu tướng bị cướp danh thì không còn là tướng nữa mà là rdanh tướng (ranh con).
    Không phải sống lâu là sống nhiều, có loại sống càng lâu càng nhỏ lại, trẻ con kiến thức mờ tối - Giáp và HỒ thuộc loại này, chỉ khôn vặt, mưu mô thủ đoạn là giỏi, không thể tạo dựng độc lập tự do hạnh phúc cho dân cho nước được mà còn có tội làm bại nghĩa độc nước hại dân..
    Có kẻ chết vì ngu, nhưng có kẻ ngu cũng không chết, nhưng sống không bằng chết.. ,thế nhé!

    Canh Ngo viết:
    Bác Trọng 0 biết chuyện thanh trừng các đảng phái khác khi ông Giáp là bộ trưởng nội vụ những năm 1945 của VNDCCH sao mà bác bảo ông Giáp 0 dính líu đến tội ác.

    Thanh trừng những đảng phái khác (chủ yếu là VN Quốc Dân đảng) là nhiệm vụ bắt buộc của một Bộ trưởng Nội vụ trong một chính phủ mới toanh đang bị lăm le lật đổ. Khép tội ông Giáp như thế là hơi hẹp hòi, tôi thấy như vậy.

    Tôi cũng không chắc quyết định thủ tiêu hay không những người bị bắt giữ thời điểm đó, ông Giáp có toàn quyền quyết định.

    Nhẫn để.. viết:
    Được biết, ông Giáp có nói đại khái: “Về nghỉ là thượng sách. Thử điểm lại lịch sử xưa nay có tướng nào giành được chiến công lẫm liệt mà không đi kèm thân bại danh liệt hay không?”.
    Kiến thức.. vậy mà sống được hơn 100 tuổi? May thôi!
    Há rdanh tướng Giáp không biết: Những phường bất nghĩa tiêu vong/ Nghìn xưa chỉ có anh hùng lưu danh..

    Danh tướng không kèm theo thân bại danh liệt, tôi nghĩ là có chứ bạn. Không chỉ có, có nhiều nữa là khác. Thành Cát Tư Hãn, chọc trời khuấy nước từ Đông sang Tây, mãi đến nay, có ai dám nhận định ông là thân bại danh liệt chút nào...

    Ông Võ Nguyên Giáp (chọn cách "tồn tại trước đã") giữ được mạng, giành được đường sống cho con cháu trong cái bối cảnh bị dập vùi, bị rình rập như vậy mà bạn kết luận bằng hai từ "May thôi!" thì...theo tôi, là không thỏa đáng.

    Ông rất giỏi, không thể gọi là may mắn, chỉ có điều cái mục tiêu ông hướng tới hơi...tầm thường, không xứng với uy danh mà ông đã gầy dựng được cho chính bản thân mình...

    Được biết, ông Giáp có nói đại khái: “Về nghỉ là thượng sách. Thử điểm lại lịch sử xưa nay có tướng nào giành được chiến công lẫm liệt mà không đi kèm thân bại danh liệt hay không?”.
    Kiến thức.. vậy mà sống được hơn 100 tuổi? May thôi!
    Há rdanh tướng Giáp không biết: Những phường bất nghĩa tiêu vong/ Nghìn xưa chỉ có anh hùng lưu danh..

    Có ai tin vào "trí tuệ Việt" hay "tinh thần Việt" bằng ông này:

    Bộ trưởng Bộ Kế Hoạch Đầu Tư viết:
    “Trong năm 2014 - 2015 nếu Việt Nam không đổi mới chắc chắn sẽ khó khăn, đó là điều toàn toàn có căn cứ, và tôi tin là đại biểu cảm nhận được điều này. Tôi tin tưởng đất nước Việt Nam sẽ phát triển với con người thông minh, không thua kém các nước như Hàn Quốc và Nhật Bản”, Bộ trưởng Vinh kết thúc bài phát biểu trước Quốc hội.

    Xem ra các "nhà ngoại cảm" chưa phải đã hết thời sau vụ "cậu Thủy" bị nhốt.

    Con người ta do cha mẹ(hay Chúa) sinh ra với phần hồn(tinh thần) và phần xác(thể xác). Cả hai thống nhất và mâu thuẫn trong một thực thể Người. Nói đến thể xác thì bất kỳ ai cũng có thể hình dung được(dựa trên kinh nghiệm của bản thân)bao gồm:-Đầu,não,tứ chi,mình,tim,gan,dạ dày,phổi,ruột non,ruột già,các chất thải...Đây có thể nói là hạ tầng cơ sở tạo nơi cư ngụ cho Tinh thần(phần hồn)sinh sôi phát triển và nếu có điều kiện thì thăng hoa, với thời gian thể xác có thể mai một nhưng tinh thần vẫn có thể còn sống mãi(bất diệt). Tinh thần chi phối,điểu khiển mọi hoạt động và hành vi của thể xác con người(gồm cả tứ khoái-lẫn khát vọng Tự do,Dân chủ-và các lao động chân tay trí óc khác). Trong một thể xác yếu đuối dặt dẹo nhưng có tinh thần mạnh ví như nhà bác học Anh Stephen Hawking vẫn có thể là một nhà vật lý lý thuyết thiên tài với trí tuệ siêu việt, ngược lại trong một thể xác sung mãn thịt mỡ ê hề nhưng tinh thần bạc nhược yếu đuối thì vẫn chỉ là cái túi cơm túi rượu di động vô dụng vô tích sự mà thôi. Xem thế đủ biết vai trò tối hậu và quyết định của tinh thần đối với mỗi con người suy rộng ra là với mỗi dân tộc và mỗi quốc gia.

    Trở lại với vấn đề đang thảo luận "Tại sao VN không(chịu) phát triển"
    trong một comment trước đây tôi đã đưa ra câu trả lời(sơ bộ)"theo tôi cũng là nằm ở Tinh thần Việt(Trí lực cùng lòng tự hào và kiêu hãnh) không hề có hoặc chỉ là loại phế phẩm?". Nhưng trong một comment tiếp theo bác Hoanq cũng có đưa ra một giải thích khác:

    Hoanq viết:
    Cũng lại cái 'cụm từ' sáo rỗng 'tinh thần Việt' ! không cụ thể, chẳng thiết thân cho bằng tinh trùng Việt, noãn sào Việt, DNA Việt. Tinh thần chả có liên quan gì mấy, trí tuệ cả đấy !

    Vậy xin hỏi bác Hoanq trí tuệ(intellect) có phải là một thể hiện của tinh thần(spirit) không? và có phải là một thành tố của phần Hồn(Tinh thần) trong mỗi con người không? Ví như đứa trẻ sinh ra đến khi đi học vẫn chưa có trí tuệ, nhưng đã có Tinh thần rồi(biểu hiện là nói cười khóc nhảy nhót vui đùa)rồi được học tập dạy dỗ để phát triển trí lưc(brain power-hay năng lực não bộ) trên nền tảng Tinh thần đã có. Với thời gian được học tập dạy dỗ thêm(có thể kết hợp với roi vọt và mắng mỏ nạt nộ) cỗ máy trí lực(brain power) sẽ dần cho sản phẩm trí tuệ(intellect) bao gồm lý tính(reason-khả năng suy xét lập luận giải quyết vấn đề) và trí nhớ(memory-các thông tin được tích lũy và lưu trữ thông qua học,đọc,nghe,nhìn,ngửi,nếm,tiếp xúc).

    Ta có thể thấy được sơ đồ là Tinh thần là gốc, Trí lực là thân và Trí tuệ là ngọn-như bác Hoanq đề cao Trí tuệ mà hạ thấp hay phủ nhận Tinh thần thì có khác gì đặt con cao hơn cha,trọng cháu hơn trọng ông, lẫn lộn giữa hiện tượng và bản chất.

    Lại đề cập nhận xét của tôi trong comment trước:"Vậy thì tại sao VN lại không(chịu) phát triển nếu ai giải được bài toán này thì theo tôi xứng với 3 giải Nobel kinh tế chứ không phải chỉ có 1". Bác Hoanq cũng đưa ra một giải đáp đơn giản nhẹ nhàng:

    Hoanq viết:
    Có gì mà khó hiểu, bí ẩn ở đây ? Thât ra VN chả có lợi thế gì hơn Nhật, Nam Hàn, Trung Quốc và Ấn Độ cả, bởi vì cho dù có của trời đi chăng nữa mà brain power kém cỏi hơn thiên hạ thì mọi thứ khác cũng chả giúp được gì nhiều ! Và cái mà ta cho là khó hiểu, bí ẩn thì đối với bọn hơn ta cái đầu lại là chuyện đương nhiên :) Chả nhẽ lĩnh giải Nobel dễ như thế sao ? :)

    Nhưng ở đây theo tôi có sự ngộ nhận, vì đề ra là phải giải bài toán phát triển cho VN, tức là phải làm cho VN phát triển thì mới được nhận 3 giải Nobel, nghĩa là bác phải có vai trò như Đặng Tiểu Bình đối với TQ, Park Chung Hee đối với Nam Hàn hay Lý Quang Diệu đối với Singapore thì mới được lĩnh 3 giải Nobel, còn trong comment bác mới chỉ ra một nguyên nhân có thể(brain power kém cỏi hơn thiên hạ) của sự không(chịu) phát triển tức là mới chỉ đi được khoảng 1/10 quãng đường tới bục lĩnh giải thôi(hy vọng nếu như nhận định của bác là đúng). Nhưng comment của bác(nếu đúng) cũng giúp nhận ra mắt xích yếu nhất hoặc đang thiếu(missing link) trong dây chuyền công nghệ để sản xuất ra một nước VN phát triển.

    Giả sử rằng chúng ta đã tìm ra được mắt xích đang thiếu của dây chuyền công nghệ có thể tạo ra sư phát triển thật sự(đáng kể và nhảy vọt để thoát ra khỏi kiếp nghèo nàn lạc hậu bị khinh bỉ-có ý nghĩa tương tự như trận Điện Biên Phủ năm xưa)thì bài toán nhỏ đặt ra là phải làm gì và làm thế nào để tạo ra củng cố và phát triển bộ ba:

    Tinh thần Việt-Trí lực Việt-Trí tuệ Việt.

    Suy cho cùng bộ ba trên cũng chỉ là sản phẩm cuối của hành vi giao hoan với DNA cùng tinh trùng và noãn sào của nam thanh nữ tú Đất Việt như bác Hoanq đã chỉ ra một cách quyết liệt trong trích dẫn ở trên. Tôi trộm nghĩ rằng DNA thì rất khó hay khộng thể thay đổi vì không thể thay đổi hay chối bỏ tổ tiên cụ kỵ ông bà cha mẹ được mà chỉ còn cách duy nhất là cải tiến nâng cấp hay tối ưu hóa hành vi giao hoan. Hoành Sơn tôi cạn nghĩ nhưng cũng mạo muội trước mắt xin đưa ra những cải tiến nâng cấp nhỏ như sau:

    -Xem giờ chọn giờ rất kỹ(có thể nhờ thầy) cho hành vi giao hoan.
    -Thay đổi biến hóa tư thế giao hoan sao cho thật rồng bay phượng múa hay thật là rồng chầu hổ phục.
    -Chọn địa linh(thì sẽ có nhân kiệt) cho hành vi giao hoan-ở miền Bắc thì có thể là núi Tản sông Đà Tam Đảo Ba Vì Đền Hùng hoặc comfort nhất là Phủ Chủ tịch(dinh Toàn quyền Đông Dương ngày xưa)-ở miền Nam thì có thể là các dinh thự còn sót lại của cựu hoàng Bảo Đại vừa hào hoa vừa đa tình ở Dalat hay Vũng Tàu rồi Suối Tiên hay núi Bà
    Đen hay hoành tráng nhất là ở hội trường Thống Nhất(dinh Độc Lập của VNCH ngày xưa) tùy nhân tùy ý.
    -Cải tiến chế độ ăn uống cho nam thanh nữ tú để làm sao luôn có tinh trùng khỏe và noãn sào tốt trước khi giao hoan.
    -...nếu bác nào còn có cao kiến gì hơn thì xin chỉ giáo.

    Và cuối cùng để cảnh tỉnh dân tộc chúng ta về các sai lầm và ngộ nhận có thể có trong quá trình vô vọng(nếu không muốn nói là tuyệt vọng) đi tìm lời giải đúng cho bài toán phát triển của VN xin dẫn 2 câu của Đại thi hào Goethe đã được Việt hóa:

    Mọi lý thuyết đều là màu xám-Chỉ cây đời mãi mãi xanh tươi.

    Bác Trọng 0 biết chuyện thanh trừng các đảng phái khác khi ông Giáp là bộ trưởng nội vụ những năm 1945 của VNDCCH sao mà bác bảo ông Giáp 0 dính líu đến tội ác.

    Doordie viết:

    Ngay cã Đức cũng dám đưa lên một Philipp Rösler... góc VN chả có gì là Aryen cã lên những chức vụ cao trong chánh phủ. Tinh thần dân tộc Aryen của Đức đâu rồi?

    Không riêng Philipp Rösler gốc Việt Nam,, còn có những người khác gốc Thổ Nhĩ Kỳ có cấp bậc cao trong Quốc Hội.
    Hị hị, một TT Mẽo gốc Việt, chả cũng vưỡn coi quyền lợi mẽo trên quyền lợi Việt Nam.

    Bố già viết:
    Tôi thực sự không hiểu tư duy lủng củng của ông nhà văn này. Ông ta sùng bái Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, căm ghét Lê Duẩn, và ông ta chửi đảng Cộng Sản Việt Nam là dối trá. Thưa ông Trọng, chủ thuyết cộng sản là do ông Hồ đưa về Việt Nam và cũng chính ông Hồ đã dựng nên đảng CS, cũng như đào tạo nên các đệ tử như Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp... Nghĩa là nếu ông sùng bái ông Hồ thì ông không thể chửi Lê Duẩn và đảng CS được!!! Như thế là ông tự tát vào mồm mình. Tư duy của ông qúa mâu thuẫn, Lê Duẩn chỉ là kẻ thừa hành ý chỉ của HCM, và vì điều đó nên ông Hồ đã chọn Lê Duẩn kế vị.

    Đảng CSVN và báo chí vẫn luôn ca tụng Lê Duẩn và Võ Văn Kiệt là hai học trò kiệt xuất của Hồ Chí Minh đó bác Phạm Đình Trọng

    Tất cả đều là lãnh đạo tập thể thì toàn thể TƯ đều có tội, kể cả HCM, VNG chứ không thể đổ lỗi một cá nhân Lê Duẩn

    Võ Hoành Sơn viết:
    Chỉ nhìn qua cũng thấy là VN có lợi thế phát triển hơn Nhật,Nam Hàn,Trung Quốc và Ấn Độ rất nhiều, đáng ra phải là một nước phát triển từ lâu thế mà lại đang bị xếp vào loại nước kém phát triển thậm chí không chịu phát triển. Thật là khó hiểu và khó giải thích,một bí ẩn của thế giới đương đại, giải thích hay gặp nhất là do sự lãnh đạo của Đcsvn, nhưng cũng không thuyết phục lắm, vì TQ cũng dưới sự lãnh đạo của Đcstq với cùng mô hình mà tại sao lại phát triển vù vù và nay là siêu cường kinh tế thứ hai của thế giới đang muốn thoán đoạt ngôi bá chủ hoàn cầu của Mỹ. Vậy thì tại sao VN lại không phát triển nếu ai giải được bài toán này thì theo tôi xứng với 3 giải Nobel kinh tế chứ không phải chỉ có 1.

    Có gì mà khó hiểu, bí ẩn ở đây ? Thât ra VN chả có lợi thế gì hơn Nhật, Nam Hàn, Trung Quốc và Ấn Độ cả, bởi vì cho dù có của trời đi chăng nữa mà brain power kém cỏi hơn thiên hạ thì mọi thứ khác cũng chả giúp được gì nhiều ! Và cái mà ta cho là khó hiểu, bí ẩn thì đối với bọn hơn ta cái đầu lại là chuyện đương nhiên :) Chả nhẽ lĩnh giải Nobel dễ như thế sao ? :)

    Võ Hoành Sơn viết:
    Trở lại với ý kiến của bác NJ về sự ưu việt của nền giáo dục Đức, xin thưa là không phải chỉ có ở Đức mới có giáo dục tốt mà ở Pháp(Tây Âu),Balan,Tiệp(Đông Âu) ba nước láng giềng cũng có nền giáo dục không kém nhiều vì gần nhau nên ý tưởng có thể lan truyền rất nhanh,mà sao
    kinh tế khoa học kỹ thuật của các nước này vẫn luôn bị Đức cho hít khói(per capita)?
    Câu trả lời theo tôi phải tìm ở Tinh thần Đức mà cũng bắt nguồn chính từ ý thức chủng tộc(aryan) và lòng tự hào (hay kiêu hãnh) dân tộc Đức.

    Tinh thần Đức là gì ? Nếu nói tinh thần là ý thức chủng tộc và lòng tự hào thì đứa nào chả có; ý thức con rồng cháu tiên, tự hào (kiêu hãnh) đánh bại hai tên đế quốc đầu sỏ thế giới của dân Việt có thua kém gì, nếu không muốn nói là hơn xa, so với dân Đức con cháu đại bàng bị thua trận xiểng liễng, tan tành manh giáp hai keo liên tiếp í chứ. Thực ra qui sự ưu việt của dân Đức vào 'tinh thần Đức' nghe rất sáo rỗng, tối nghĩa, một cách cụ thể, dễ hiểu thì phải nói đấy là do trí tuệ Đức, là tinh tuý của hoạt động thần kinh, là năng lực hoạt động của củ sọ dân Đức. Đơn giản là củ sọ chúng nó phát triển hơn nên chúng cho những bọn khác 'hít khói' :)

    Võ Hoành Sơn viết:
    Lại nói về giáo dục VN thì từ thời Chủ tịch HCM với lời đã gửi gắm vào thế hệ trẻ của đất nước:"Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai các cường quốc năm châu được hay không chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em” người ta đã gửi không biết bao nhiêu lưu học sinh đi đào tạo ở TQ,LX và Đông Âu cùng với ở trong nước với bao nhiêu phó tiến sĩ và tiến sĩ, mà than ôi bao nhiêu năm mèo vẫn hoàn mèo, rồi từ ngày đổi mới có cả mèo trắng lẫn mèo đen cùng bao nhiêu nguồn đào tạo từ Mỹ,Nhật,Tây Âu,Úc,Nga, và trong nước với bao thạc sĩ và tiến sĩ mà lại vẫn mèo vẫn hoàn mèo(chỉ có khác chút là nay có hai màu)-không có phát triển đáng kể và nhảy vọt. Câu trả lời theo tôi cũng là nằm ở Tinh thần Việt(Trí lực cùng lòng tự hào và kiêu hãnh) không hề có hoặc chỉ là loại phế phẩm?

    Học vẹt, học lóm, nhai lại, ợ chua chữ nghĩa thì làm sao mèo hoá lên thành chó được, vẫn cứ hoàn mèo thôi :) Chung qui cũng do cái củ sọ kém. Đừng tưởng bở hễ lĩnh được bằng của bọn kia là 'sánh vai' được với chúng nó ... Chúng nó cấp bằng cho 'ta' chứ 'ta' có cấp ngược cho chúng đâu ?

    Cũng lại cái 'cụm từ' sáo rỗng 'tinh thần Việt' ! không cụ thể, chẳng thiết thân cho bằng tinh trùng Việt, noãn sào Việt, DNA Việt. Tinh thần chả có liên quan gì mấy, trí tuệ cả đấy !

    Thế nhưng có đứa mới đây đã bạo miệng nói rằng “Việt Nam sẽ không thua kém Hàn Quốc, Nhật Bản”!? Không tin cứ đọc thêm khắc biết.

    Tôi thực sự không hiểu tư duy lủng củng của ông nhà văn này. Ông ta sùng bái Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, căm ghét Lê Duẩn, và ông ta chửi đảng Cộng Sản Việt Nam là dối trá. Thưa ông Trọng, chủ thuyết cộng sản là do ông Hồ đưa về Việt Nam và cũng chính ông Hồ đã dựng nên đảng CS, cũng như đào tạo nên các đệ tử như Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp... Nghĩa là nếu ông sùng bái ông Hồ thì ông không thể chửi Lê Duẩn và đảng CS được!!! Như thế là ông tự tát vào mồm mình. Tư duy của ông qúa mâu thuẫn, Lê Duẩn chỉ là kẻ thừa hành ý chỉ của HCM, và vì điều đó nên ông Hồ đã chọn Lê Duẩn kế vị.

    Võ Hoành Sơn viết:
    -Dân số 90 triệu không quá ít, không quá nhiều, thông minh,cần cù.
    -Diện tích không quá nhỏ, không quá to dễ phát triển vùng miền.

    Dân số 90 triệu là quá đông, thế nhưng phẩm chất lại kém cỏi về thể lực, trí lực, năng suất lao động hạng bét, cho nên chỉ tổ tốn nuôi cơm, tốn chỗ chứ lợi lộc được gì. Cạy cục làm ra được bao nhiêu tấn lúa, cá, tôm, bao nhiều triệu đôi giày, cái áo, chiếc quần mới đủ tiền để mua một chiếc Airbus 350 hay Boeing 787 ? Diện tích, dân số Singapore, Israel, các nước Scandinavia có bi nhiêu đâu mà dân chúng các nơi í vẫn giàu mạnh, phú cường, ấm no, hạnh phúc.

    Võ Hoành Sơn viết:
    -Khí hậu nắng ấm quanh năm, không mất chi phí sưởi ấm, nông nghiệp hoạt động 4 mùa.

    Nóng ẩm thấy mẹ quanh năm thì con người làm việc mau mất sức, dịch bệnh nhiều, tốn giờ ngủ trưa, hao năng lượng cho điều hoà không khí, cảnh sắc thiên nhiên chỉ hai mùa mưa nắng, không có bốn mùa xuân hạ thu đông tuần hoàn rõ rệt khiến tâm hồn con người đơn điệu, cằn cỗi, khó thăng hoa theo nhịp điệu hài hoà của thiên nhiên, nghèo nàn cảm hứng sáng tạo trong cả nghệ thuật lẫn khoa học. Ngay cả các nước Á Châu xuất sắc hiện nay đều nằm ở vùng ôn đới !

    Võ Hoành Sơn viết:
    -Vị trí địa lý ở ngã tư đường thế giới,giao thông thuận lợi,chỗ nào cũng có thể có cảng sông cảng biển, đất nước dài hẹp chỉ một sải chân là hầu như từ địa phương nào cũng ra đươc tới biển.

    Thuy Sĩ ở vùng núi cao chót vót Âu Châu, chả có tí biển nào nhưng vẫn rất phát triển. Ở sát biển êm, thời tiết tốt, thiên nhiên tươi đẹp như Địa Trung Hải thì quá phúc, có biển mà hằng năm phải hứng gần chục cơn bão, lại đang bị nạn nước biển dâng, xâm thực, xói lở đe doạ thì rất khốn khổ khốn nạn chứ may mắn cái nỗi gì.

    Võ Hoành Sơn viết:
    -Tiểm năng nông sản,khoáng sản dồi dào:-Gạo,cao su,café, dầu khí, than đá...

    Thời buổi này mà mong sống bằng moi móc tài nguyên, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, trồng cây nuôi con đem bán thì chỉ mãi đi hửi rắm thiên hạ chứ hay ho gì. Mà tài nguyên có dồi dào gì cho cam, xét đến những di hại do môi trường bị tàn phá thì bán bao nhiêu tài nguyên mới bù cho đủ. Dầu khí, than đá sắp cạn, sẽ lại phải nhập mới có mà dùng (hoang phí), gạo thóc, cao su, cà phê phải bán ra bao nhiêu ngàn tấn mới đủ tiền để sắm một chiếc tàu điện ngầm, một máy bay, môt quả vệ tinh, ...

    Võ Hoành Sơn viết:
    -Văn hóa ảnh hưởng phương Tây chỉ sau Philippines, chữ viết latin dễ học dễ viết có thể phổ biến khoa học kỹ thuật dễ dàng.

    Tàu, Nhật, Hàn, đang dùng chữ tượng hình khó học, khó viết nhưng có thấy khó khăn gì đâu trong phổ biến khoa học, họ không chỉ đơn thuần 'phổ biến' mà còn sáng chế phát minh ra cả đống thứ khoa học kỹ thuật! Thái Lan đang dùng chữ 'con giun' rất lằng ngoằng khó viết, khó đọc nhưng vẫn tiến bộ, giàu có hơn VN và Philippines dùng chữ viết Latin đấy chứ !

    Võ Hoành Sơn viết:
    -... và còn bao lợi thế khác.

    Uh huh, chẳng biết còn có cái lợi thế nào khác không ?

    Đúng ra là có khá nhiều điều bất cập trong cái gọi là niềm tự hào dân tộc. Như tôi đã viết trong khi tâm tình với bạn Võ Hoành Sơn ở dưới, tôi e là đã đến lúc nên bớt nhấn mạnh, khuyến nhủ về cái "niềm" này.

    Vì nhiều yếu tố chi phối tới những bước ngoặc lịch sử, mà Việt Nam liên tiếp hơn nửa thế kỷ nay chìm ngập trong những niềm tự hào phù phiếm như vậy. Từ chiến thắng Điện Biên Phủ, cho tới chiến dịch Hồ Chí Minh, không chỉ tác động tới đông đảo quần chúng (rất dễ bị lây virus "đồng thiếp tập thể"), ngay cả những nhà lãnh đạo cũng lạc bước vào một cảm xúc ngất ngây. Cả nước say men chiến thắng, cứ tưởng đích thị mình là trung tâm thế giới. Cái kiểu hạnh phúc khi sáng ngủ dậy được trở thành người Việt Nam được một cây bút sử dụng một "siêu tu từ", đã làm nhiều người Việt Nam chắc mẩm đó là thực tại đang diễn ra khắp nơi trên thế giới.

    Nhà thơ Hưởng Triều (bút hiệu của ông Trần Bạch Đằng) còn lớn lối miêu tả cuộc chiến thắng với bài thơ trong đó có mấy câu "Cao, ai biết nổi mấy tầng. Sâu, ai biết được mấy tầm mà đo. Dài, ai biết đến bao giờ. Rộng, ai nắm được cuộc cờ năm châu". Chính xác đó là cái bong bóng "niềm tự hào dân tộc" được bơm căng phồng vừa ý thức lẫn vô thức. Không lạ là trong thời kỳ này, những mệnh đề cao ngạo kiểu "đỉnh cao trí tuệ loài người" được tiếp nối những khẩu hiệu rổn rảng thời kết thúc kháng chiến chín năm: Lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu...

    Lúc ấy, nhìn bức tranh toàn cảnh của Việt Nam, càng nghèo khó, càng khốn đốn, không ít người Việt lại càng thấy kiêu hãnh. Nó giống như mấy câu nhận xét của Tiến sĩ Alan Phan, càng "ẹ" càng "chảnh". Tâm lý đó là kết quả của cái gọi là "tự hào dân tộc" được bơm quá đà.

    Rất tiếc cái tâm trạng đó không tạo ra được một cái gì đáng gọi là bi tráng hết. Nó chỉ đem tới một khúc tấu hài nhạt nhẽo và vô duyên. Rồi, cái dư vị nhạt nhẽo đó, kết hợp với sự vô trách nhiệm của đám lãnh đạo khư khư "ăn mày dĩ vãng", kéo dài mãi tới bây giờ.

    Tôi không dám nói "tự hào dân tộc" là không đúng, nhưng, ít nhất có những thời điểm, phải biết nuốt nó vào lòng cùng với những nhục nhã ê chề, để cắn răng lại để làm một cí gì thiết thực hơn. Người Nhật, ắt mang trong lòng họ nièm tự hào dân tộc nếu không hơn ta, thì cũng không thể kém một li. Sau thất bại lịch sử trước phe đồng minh, hẳn còn nuốt nhiều thứ cay đắng hơn thế.

    Chính xác là, trong giai đoạn này, đừng có mà kêu gọi hay tô trét phấn son cho những thứ gọi là "tự hào dân tộc" nữa. Nói theo ngôn ngữ chợ đời một chút: "Hài vãi..."

    Alan Phan hôm nay có một bài đáng đọc về tự hào & hổ thẹn dân tộc, cùng tự hào & hổ thẹn cá nhân.

    Trích dẫn:
    Một người hãnh diện luôn “nhìn xuống” vật thể và người khác ; do đó, khi nhìn xuống, chúng ta không thể thấy bất cứ điều gì “bên trên” chúng ta (A proud man is always looking down on things and people; and, of course, as long as you are looking down, you cannot see something that is above you – C.S. Lewis)

    Vài bạn đọc gởi đến tôi một bài viết có tựa đề là, “Đâu Là Nơi Duy Nhất Người Việt Nam Không Bị Khinh Bỉ”, của một tác giả Việt Kiều. Sau khi chu du khắp thế giới và chịu đựng những khinh miệt vì lỡ “làm” người Việt, kể cả ở VN nơi mà các ông bà ba lô Mỹ trắng được yêu chuộng hơn, tác giả mới khám phá ra nơi duy nhất mà người Việt không bị khinh miệt là xứ Mỹ.

    Bài viết chứa đựng những chi tiết khá chuẩn xác và phổ thông, mà mọi người đều đã cảm nhận không ít thì nhiều khi tiếp cận với thế giới bên ngoài. Tuy nhiên, tôi lại cho rằng những vụ việc kể lại có thể nhìn qua một lăng kính khác, mà không cần đem yếu tố dân tộc liên quan vào.

    Cho tôi vắn tắt: những khinh khi rẻ rúng mà các bạn Việt thường xuyên gặp phải, vốn bắt nguồn từ những nguyên nhân đơn giản trong đời sống hàng ngày của nhân loại qua nhiều thời đại; chứ không phải là một hiện tượng đặc thù của dân tộc ta.

    Tự hào ngược đời

    Tuy nhiên, trước khi phân tích các yếu tố này, tôi muốn ghi nhận một nghịch lý (có lẽ là một phản ứng thì đúng hơn). Đó là càng bị chê bai khinh thị, con người càng bị tự ái làm mờ mắt và “chảnh” hẳn ra, ngôn ngữ thời đại gọi là “lòng tự hào” đi quá đà về mặt tâm thần (đến tận đỉnh cao). Thắng được một giải bóng đá do hãng bia địa phương tổ chức là sẵn sàng để vào chung kết với Brasil trong World Cup năm tới. Vừa được 2, 3 tờ báo lề phải gọi là siêu sao (mà mình phải bỏ tiền cho chúng viết) là mang niềm tin chắc nịch về vương miện Miss Universe đang thiết kế cho mình. Tôi còn nhiều thí dụ rất thú vị, nhưng dành cho các BCA “còm” chơi, và cũng vì không muốn chạm tự ái của ai.

    Một yếu tố khác mà tác giả ghi nhận là chỉ có ở xã hội Mỹ, con người Việt của ông mới không hề bị xúc phạm. Thực ra, trong một quốc gia luôn thượng tôn pháp luật như tại Mỹ, việc kỳ thị chủng tộc là một hành vi phạm pháp. Thêm vào đó, từ hồi luật nhân quyền (civil rights) được ban hành (1964), xã hội Mỹ đã biến cải rất nhiều trong tâm thức người dân về chủng tộc hay tôn giáo. Khi dân Mỹ chọn Obama làm Tổng Thống, gần như trang sử Mỹ về kỳ thị mầu da coi như đã khép lại. Nhưng không có nghĩa là người dân Mỹ không kỳ thị.

    Mặc dù cảnh sát Mỹ luôn gọi mọi người là “sir” (ngài), các tội phạm vẫn thường xuyên bị dùi cui mỗi khi “khó bảo”. Trong mắt nhân viên công lực Mỹ, tỷ lệ phạm pháp của dân da đen hay dân gốc Mễ rất cao, do đó đây là thành phần cần được nhắm tới (targeted) trong công vụ hàng ngày. Họ hoàn toàn không kỳ thị chủng tộc (một bộ phận không nhỏ lập gia đình với người Mỹ đen hay gốc Mễ), nhưng cách đối xử của họ với dân đen hay gốc Mễ chắc chắn là “rough” so với một anh chị Mỹ trắng.


    Việt cồ hay vịt con?

    Quay lại những yếu tố mà tôi cho là làm người Việt cảm thấy bị khinh miệt, tôi có thể suy ngẫm ra…vài điều sau đây. Xin nói rõ là trong bài “phiếm luận” này, tôi không hề vơ đũa cả nắm; bởi vì những thành quả vẻ vang của nhiều cá nhân Việt là một sự kiện không ai chối bỏ.

    1. Nghèo là một cái tội

    Dĩ nhiên, nghèo không phải là một “tội”; nhưng gần như khắp thế giới, nghèo vẫn bị coi như là “đáng xấu hổ”. Cái thước đo “nhân cách” con người, tốt hay xấu, thiện hay ác, không liên quan đến chuyện giầu nghèo, nhưng nhân loại vẫn thích đem yếu tố này vào để xác định. Do đó, nếu đã đồng ý là “dân giàu nước mạnh” thì đừng ngạc nhiên khi các quốc gia và dân tộc láng giềng cho chúng ta là “dưới kèo” vì cái con số GDP mỗi đầu người không dấu ai được.

    Ông bà ta có dậy rằng “nghèo cho sạch, rách cho thơm” nhưng nếu chúng ta mở rộng đầu óc hơn để tập làm “giàu mà sạch, lành mà thơm” thì chúng ta đã có thể thay đổi khá nhiều cho nhân cách và giá trị của con người Việt.

    2. Kiến thức tụt hậu và suy thoái

    Rất nhiều bạn trẻ khi lập gia đình hỏi tôi về điều kiện bền vững nhất trong một hôn nhân về lâu về dài? Tôi nói,” đừng bao giờ lấy một người ngu…nhất là khi người ngu ấy rất “kiên định” về lập trường ngu của mình…”. Tình yêu, sắc dục, tiền bạc, danh giá và ngay cả nhân cách có thể bị phai mờ biến thể…nhưng kiến thức thì ngàn đời. Nhất là trong thời buổi của tiến bộ vượt tốc…những gì nhân loại nắm biết trong 50 năm vừa qua nhiều hơn cả 5 ngàn năm trước đó.

    Khi tóc đã điểm sương, con cái đã rời tổ ấm, của cải danh tiếng đã trôi đi cùng dâu biển…không gì tệ hại hơn là ngồi tỉ tê tâm sự với một cái đầu đất. Do đó, khi các bạn trên thế giới nhìn mình với cặp mắt thương hại …vì một sự ngu dốt tập thể…thì ít nhất cũng nên biết đau xót…thay vì hãnh diện ngược đời.

    3. Thường xuyên phạm luật

    Như những nhân viên công lực Mỹ đã bàn qua bên trên, khi họ phải đối diện hàng ngày với những vi phạm pháp luật từ một thành phần dân số, họ sẽ xếp loại nhanh chóng thiểu số này để đối phó cho hữu hiệu. Tại các quốc gia mà “pháp luật nằm trong tay cảnh sát” thì cách đối xử với người Việt quả là có sự khác biệt: các tin tức về nạn ăn cắp tại các cửa hàng bên Nhật; tình trạng trồng và buôn bán ma túy tại Úc và Canada; các tổ chức xã hội đen tại Âu Châu; trốn thuế lường gạt tại Mỹ…là những hành động của thiểu số nhưng mọi người Việt phải trả giá…

    Nếu khi đi qua cửa di trú hay hải quan mà bị “chận” lại vì mang hộ chiếu Việt, chúng ta nên hiểu là đồng hương chúng ta phạm luật hơi nhiều, nên các cơ quan công lực phải lưu tâm. Tôi không nghĩ là người Nhật hay Singapore yêu hay ghét người Việt, họ chỉ hành xử theo thói quen mỗi ngày.


    4. Bị ảnh hưởng Trung Quốc quá đậm

    Cũng cùng chịu ảnh hưởng của văn minh Khổng Mạnh Lão, nhưng dường như người Việt đồng hóa với người Hán nhiều hơn là các dân tộc Hàn Quốc, Nhật Bản hay Mông Cổ. Thú thực, nếu bịt tai và tình cờ thức giấc tại một tỉnh nhỏ ở miến Bắc, tôi sẽ nghĩ mình đang ở một tỉnh nào bên Trung Quốc. Hiện nay, trên khắp thế giới, các chú “con Trời” không được ái mộ cho lắm vì lối xử sự hơi “nhà quê” dù mang tiếng là công dân của một siêu cường.

    Do đó, nếu thiên hạ cho mình là những chú “Mao con”, thì phải ráng mà bắt chuột thôi. Mèo đỏ, mèo đen…mèo gì thì cũng là mèo.

    Có thể có những yếu tố khác ngoài 4 yếu tố trên để giải thích sự kiện này. Có thể vì chúng ta nhiều anh hùng quá, nên nhân loại ganh tị và bầy trò thử thách? Có thể vì đất nước này tiền rừng bạc biển, nên nhân loại không chấp nhận để mình “xin-cho” mãi? Dù sao, tôi nghĩ là hiện tượng này còn kéo dài trong vài thập kỹ nữa vì chúng ta rất “kiên định” trong việc xây dựng một thiên đường mới (hay là một nhà thương điên?)

    Vẫn do ta chọn lựa

    Tôi chỉ xin chia sẻ với các bạn trẻ là đừng bực bội hay thất vọng. Vài chục phút bị rẻ rúng có thể là động lực bắt chúng ta cố gắng nhiều hơn để hoàn thiện bản thân mình. Nghĩ cho cùng, chỉ những anh chị đầu đất mới quan tâm là mình từ đâu “rớt ra”. Chúng ta chỉ nên lưu ý đến những chỗ chúng ta “cho vào”? Vì rớt ra là một tai nạn tình cờ của vài nguyên tử trong vũ trụ. Còn cho vào là một sự lựa chọn hoàn toàn có chủ đích. Chúng ta không được chọn tổ quốc hay gia đình hay nguồn cội; chúng ta chỉ phải chọn nhân cách, kiến thức và thành quả.

    Tấm gương mình tự soi mặt mỗi sáng là niềm tự hào hay xấu hổ. Hình ảnh mình trong cặp mắt người khác chỉ là thoáng qua.

    Alan Phan

    http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/la-chn-khi-hnh-din-hay-xu.html

    Võ Hoành Sơn viết:
    Chỉ nhìn qua cũng thấy là VN có lợi thế phát triển hơn Nhật,Nam Hàn,Trung Quốc và Ấn Độ rất nhiều, đáng ra phải là một nước phát triển từ lâu thế mà lại đang bị xếp vào loại nước kém phát triển thậm chí không chịu phát triển. Thật là khó hiểu và khó giải thích,một bí ẩn của thế giới đương đại, giải thích hay gặp nhất là do sự lãnh đạo của Đcsvn, nhưng cũng không thuyết phục lắm, vì TQ cũng dưới sự lãnh đạo của Đcstq với cùng mô hình mà tại sao lại phát triển vù vù và nay là siêu cường kinh tế thứ hai của thế giới đang muốn thoán đoạt ngôi bá chủ hoàn cầu của Mỹ. Vậy thì tại sao VN lại không phát triển nếu ai giải được bài toán này thì theo tôi xứng với 3 giải Nobel kinh tế chứ không phải chỉ có 1.

    Tôi không có chút xíu khả năng nào để tơ tưởng tới mấy giải Nobel của bạn V.H.Sơn...nhưng cũng ráng chạy vào láp váp mấy câu bàn góp.

    Hai ông kễnh Tàu và Ấn thực ra mà nói, không có nhiều điểm tương đồng với Việt Nam từ tự nhiên cho tới hoàn cảnh (tức vị thế so với quốc tế), nên khó đem ra cân nhắc.

    Nam Hàn với Nhật có vẻ tương tự ta kha khá một chút. Tôi lò mò như thằng mù xem voi xin chỉ ra vài chi tiết có thể kể là nguyên do cho việc thua kém của VN trước họ.

    Tính hợp quần: Kỷ luật nhóm của người Hàn, người Nhật ăn đứt người Việt, khoảng cách là xa lăng lắc.

    Tính cầu tiến: Hình như người Việt bỏ thời gian và tiền của ra để "mừng công" hơi nhiều khi đạt được chút gì đó có thể gọi là thắng lợi. Một chiếc máy bay, một chiếc tàu ngầm không chút gì sáng tạo đã có thể được tung hô lên tận mây xanh. Những khoảnh khắc thỏa mãn
    nhỏ lẻ cứ nối tiếp nhau bất tận. Vụ bầu chọn kỳ quan thế giới cho vịnh Hạ Long là một cơn ngân ngất phù phiếm điển hình...

    Tính ganh tỵ: Cái này nói ra tưởng chừng mâu thuẫn với cái trên nhưng thực ra rất khớp. Chính xác hơn, có lẽ là ta ghen tỵ nhiều hơn ganh đua. Thằng nào gần ta mà hơn ta, là thấy ghét. Thà là nó ở xa xa, ta có thể ngưỡng vọng khen ngợi hết lời. Thậm chí bí mật (ít khi chịu công khai) học lóm, học mót từ nó nữa. Nhưng, nó mà xáp xáp lại gần ta, là a lê hấp, phán thẳng, mày có gì hay ho đủ để dạy tao! Lúc đó, mặc dù vẫn tiếp tục học mót, nhưng cái lòng tự ái đã bốc cao như khói mù, che lấp hết thảy. Khôn ngoan biến thành dại dột trong chớp mắt.

    Tài năng lãnh đạo: Đừng kể CS hay không CS, thiếu lãnh đạo tài ba và quyết đoán là nhược điểm chết người kể từ 1975 - thời điểm thu giang sơn về một mối. Nói phỉ phui, giá mà có một ông cỡ Đặng Tiểu Bình (hay Phác Chánh Hy) xuất hiện vào thập niên cuối cùng của thế kỷ XX, chắc VN không đến nỗi tệ thế này. Có thể sắt máu hơn, bạo lực hơn, nhưng kịp ổn định để tiến lên. Người ta hay nhắc tới Võ Văn Kiệt, nhưng bản thân tôi đánh giá ông Kiệt thiếu bản lĩnh, thiếu quyết đoán trầm trọng. Có lẽ do trình độ chỉ có thế...

    Người Việt, nhìn chung đã thiếu nhiều yếu tố tinh thần, lại nằm dưới sự lãnh đạo bừa mứa, được chăng hay chớ suốt một thời gian dài, không xuống đáy mới lạ.

    NJ viết:
    Chúng ta có lạc đề không đây?

    Hy vọng Admin DL cho phép những hình thái lạc đề kiểu này. Nhận xét của tôi: Hại bất cập lợi !!!

    Ông Phạm Đình Trọng mở đầu bằng "Tôi Không Hát Đồng Ca," nhưng rồi ông cũng tham gia "hát bè" để bốc hheheh...Ông thương ai, ghét ai, phục ai thì ông cứ việc viết bài tung hứng, người đọc có quyền chọn lựa, nhưng ông không nên làm "động tác giả," "nhá bóng" thế, và lại còn "dzìm hàng" những người "đồng chí hướng" là "đồng ca."
    Tôi không phải là một cảm tình viên với những hành động của ông Giáp, nhưng tôi tôn trọng để lịch sử sau này phán xét một con người của lịch sử.
    Nhưng bảo ông là "dân oan," và trở về với dân thì không ổn. Ông Giáp có làm gì để mà bảo bị "oan" đâu? Ông chỉ là tranh giành quyền lực không thành, thủ thuật chính trị không bằng các "đồng chí" của ông nên thua thôi. Ông thắng thì làm vua, mà thua thì về đuổi gà cho vợ con. Ông thua thì bị chúng dzìm, thế thôi. Chuyện thường ngày ở chính trường. Thắng làm vua, thua làm giặc. Ông thua nhưng không mất nhà, mất đất, con cái vẫn đi Tây, đi Mỹ. Nếu bảo ông là "dân oan" thì thật là "oan" cho đám "dân oan" hằng ngày chầu trực ở các văn phòng chính phủ, hay dân oan người Hmong mới bị CA hốt đi quá. Nếu ai đó hỏi những người Hmong đó có muốn được "oan" như ông Giáp không, thì chắc họ phải vỗ tay reo hò sung sướng.
    Mà bảo ông về với dân thì cũng không đúng. Ông muốn chôn ở chỗ cách biệt hẳn với dân, với lính, như là càng xa càng tốt. Ở đây thì tôi phải công nhận tầm nhìn, và hiểu biết chính trị của ông. Có lẽ những năm cuối đời, ông đã nhìn ra được cái triều nhà Sản mà ông góp công dựng lên, nó sẽ và sắp đổ. Và người đọc nhiều, hiểu rộng, từng trải như ông cũng phải biết khi nhà Sản nó đổ, thì các "thần tượng" bỗng chốc hiện nguyên hình là "thần đất" ngay. Nên ông đã lựa chọn nơi an nghĩ cuối cùng nó khuất bóng dân. Để lỡ sau này "dân oan" VN nó nổi can qua, thì đỡ gây sự chú ý. Bởi vậy sự lựa chọn nơi hẻo lánh, xa "dân oan" thứ thiệt của ông là sáng suốt, và thông minh, và có chủ ý cho tương lai. Giữ cho ông và con cái. Chứ còn nằm chình ình ra đó như ông Hồ thì thật...lo lắm!

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    Nhân đây, cũng xin nhắc một chút với bác Doordie. Từ "dân tộc" trong "tự hào dân tộc" cũng chỉ là một cách nói. Tôi cho rằng người Mỹ vẫn có cái tự hào "dân tôc" chứ, đó là nỗi tự hào vì được làm một công dân của một cường quốc tuyệt đối. Có thể nó thiếu chút truyền thống (xa xưa), nhưng có hề gì, Mỹ là một siêu cường tuyệt đối hiện nay và có thể dài dài trong tương lai xa. Có điều, thay "dân tộc" bằng "quốc gia" hay "lãnh thổ" thì có vẻ gượng ép trong tiếng Việt.

    Nhưng cách nói nghe không lọt tai chút nào...

    Người ta có thể tự hào với những gì do mình làm ra nhưng nếu nói về người khác dù là dân tộc của mình đi chăng nữa nên dùng chử hãnh diện.

    Và xin khẳn định là người Mỹ không có tự hào dân tộc vì người Mỹ hiện nay đến từ rất nhiều nguồn góc. Họ có thể hãnh diện là một người công dân Mỹ chứ không thể hãnh diện thuộc về dân tộc Mỹ. Vì thật sự mà nói người Mỹ không có dân tộc. Ngay cã Tổng Thống của họ hiện nay là người Kenya tính theo huyết thống hay ông Kennedy mấy chục năm trước là người Ái Nhỉ Lan. Và biết đâu nay mai có người VN làm Tổng Thống Mỹ... lúc đó dân VN mặc sức mà 'tự hào dân tộc'.

    Mỹ, Canada và Úc là những quốc gia đa văn hoá... đa dân tộc. Họ đã dám vượt lên những định kiến về dân tộc để thành lập đất nước của họ. Đất nước của họ đâu có thua kém những đất nước thuần chuẩn với tinh thần dân tộc cao như Nhật hay Đức. Ngay cã Đức cũng dám đưa lên một Philipp Rösler... góc VN chả có gì là Aryen cã lên những chức vụ cao trong chánh phủ. Tinh thần dân tộc Aryen của Đức đâu rồi?

    Pages