Võ Khánh Linh - Bàn về bài “Lạm dụng luật pháp”

  • Bởi Admin
    27/10/2013
    14 phản hồi

    Võ Khánh Linh

    Dân Luận: Bài viết sau đây đã được nhiều công dân mạng phản bác vì nó không đúng sự thật hoặc chỉ nói một nửa sự thực. Dân Luận sẽ thêm những đoạn bình luận mà chúng tôi tìm thấy trên mạng để độc giả tiện tham khảo.

    Rất mong các blogger phản bác Tuyên Bố 258 nâng cao chất lượng bài viết của mình, tranh luận dựa trên những lập luận sát sự thực hơn! Trong khi các bạn chửi người khác là "điếm bút" thì các bạn lại chứng tỏ mình xứng đáng được nhận danh hiệu này hơn đấy ạ :D

    Người khởi xướng nhóm Tuyên bố 258 vừa cho ra lò bài “Lạm dụng luật pháp” đang được PR rất sôi nổi, cho rằng Nhà nước Việt Nam là “lạm dụng luật pháp”, đặt ra các Điều 79, 88, 258 BLHS là “đàn áp quyền lập hội” và “triệt tiêu tự do ngôn luận”, ban hành Nghị định 72 là “chính sách vô tâm và ích kỷ của chính quyền”. Từ một vài ví dụ, chị này khái quát thành mệnh đề: rằng “lạm dụng luật pháp” là đặc điểm chung của các chế độ độc tài (với một vài ví dụ ở Liên Xô thời chiến và nước Nga ngày nay).

    Thấy cách hành văn của một người từng có thời mang danh nhà báo xem ra quá “lạm dụng”, lắt léo trong sử dụng ngôn từ vì một động cơ đen tối. Gần đây đã có người ví những kẻ dùng bút kiểu này là dạng “điếm bút” – chỉ thành phần « điếm » dùng bút để làm phương tiện bán chữ « nuôi miệng », sẵn sàng đảo lộn mọi thước đo lường giá trị của xã hội, biến đúng thành sai, biến đen thành trắng, biến giả thành thành thật chỉ nhằm mục đích duy nhất, mọi thứ đang tồn tại trong thể chế chính trị ở Việt Nam đều là sản phẩm của “độc tài, độc đảng”!?!.

    1. Xin đưa ra một vài dẫn chứng về “lạm dụng luật pháp” ở những nước không “độc đảng/toàn trị”?

    Ở Canada, nếu bạn ra đường với mặt nạ sẽ phải ngồi tù tới 10 năm, trong khi tội Hiếp dâm trẻ em chỉ 2 năm tù, tội Giết người chỉ 4 năm tù? Sợ hãi một phong trào không kiểm soát được đã khiến cho Chính phủ Canada sử dụng “luật pháp” phung phí như thế, như vậy, đối với cô Đoan Trang, Canada có phải là ngoại lệ?

    Dân Luận: Thông tin sau đây được lấy từ FB Nguyễn Thùy Trang:

    Ở Canada, Luật Mặt Nạ cấm che mặt khi tham gia NỔI LOẠN hoặc BIỂU TÌNH KHÔNG XIN PHÉP. Luật người ta ghi rất rõ ràng là có chữ "DURING RIOTS", và đây là ý chính của bộ luật thì các bạn lại không bỏ vào:

    Bill C-309: the Preventing Persons from Concealing Their Identities during Riots and Unlawful Assemblies Act:

    "Someone who merely participates in a riot or in an “unlawful” assembly with their face covered can, under the new law, be deemed to have committed an indictable criminal offense and jailed for up to five years."

    Ở Canada, tội hiếp dâm trẻ em có thể bị trừng phạt tới 10 năm tù, không phải chỉ 2 năm như Võ Khánh Linh viết:

    R.S., 1985, c. 19 (3rd Supp.), s. 1.( Sexual interference) 151. Every person who, for a sexual purpose, touches, directly or indirectly, with a part of the body or with an object, any part of the body of a person under the age of fourteen years is guilty of an indictable offence and liable to imprisonment for a term not exceeding ten years or is guilty of an offence punishable on summary conviction.

    Nếu bắn người ở Canada, bạn sẽ ở TÙ SUỐT ĐỜI, và ít nhất là bạn phải ngồi tù 4 năm rồi mới tính đến chuyện ân xá. Không có chuyện giết người rồi chỉ bị tù 4 năm như bạn Võ Khánh Linh viết bậy:

    Criminal Code (R.S.C., 1985, c. C-46) 220. Every person who by criminal negligence causes death to another person is guilty of an indictable offence and liable (a) where a firearm is used in the commission of the offence, to imprisonment for life and to a minimum punishment of imprisonment for a term of four years; and (b) in any other case, to imprisonment for life. R.S., 1985, c. C-46, s. 220; 1995, c. 39, s. 141.

    Còn đây, đất nước của biểu tượng về “rừng luật”, rối rắm, phức tạp vào loại nhất nhì thế giới! Thời đại này, còn tồn tại vô số điều luật tưởng như không thể có ở xã hội thời nay như: “Tại Logan, Colorado, hôn một phụ nữ khi nàng đang ngủ là trái với quy định của pháp luật. Tại bang Vermont, nếu phụ nữ muốn trồng răng giả, việc đầu tiên là phải xin phép chồng, chỉ khi chồng đồng ý bằng văn bản thì người vợ mới được thực hiện. Ở Quitman, Georgia, để gà chạy băng qua đường là phạm pháp.” Còn vô khối những điều luật CƯỜI RA NƯỚC MẮT, xin đọc tại: "Google Tiên Lãng: Những đạo luật kỳ dị ở Mỹ". Thế nên, ở Mỹ, nghề luật sư bộn tiền nhất và không đâu tỷ lệ luật sư trên dân cư lại đông/hùng hậu bằng nước Mỹ! Chiếu theo tiêu chí của sự “lạm dụng” của cô cựu nhà báo Đoan Trang kia, thì Việt Nam còn phải tôn Mỹ lên hàng đại sư phụ!

    Dân Luận: Gượm đã! Chúng ta hãy cùng nhau xem xem nguồn của những đạo luật kỳ dị này là từ đâu. Theo Google Tiên Lãng thì họ dịch từ trang "LawGuru: United States Weird Laws", thế nhưng họ quên mất một dòng quan trọng ở ngay đầu trang này, trong đó viết: "The material found in this section is courtesy of dumblaws.com where you can find hundreds of additional "dumb laws". None of the laws mentioned in this section have been verified by LawGuru.com. Many of these laws are probably no longer in effect. Please note that this section is purely provided for entertainment." (tạm dịch: Thông tin bạn tìm thấy ở dưới đây được lấy từ dumblaws.com, nơi bạn có thể đọc thêm hàng ngàn luật "ngớ ngẩn" khác. KHÔNG CÓ ĐIỀU LUẬT NÀO trong những điều dưới đây được KIỂM CHỨNG bởi LawGuru.com. Nhiều luật trong đó có thể đã không còn hiệu lực. Xin lưu ý thông tin ở phần này chỉ mang tính thư giãn.)

    Chúng tôi tiếp tục tìm nguồn gốc của luật kỳ dị ở Logan (Colorado), Vermont và Quitman (Georgia), thì thấy đều tồn tại các điều luật này trên trang DumbLaws.com. Nhưng cả ba đều không có đường liên kết tới các văn bản pháp luật tương ứng, điều mà một số luật kỳ dị khác trên DumbLaws.com vẫn có, ví dụ điều luật "cấm gấu vật nhau" này. Vì không có văn bản pháp luật nên chúng ta có quyền nghi ngờ rằng đây chỉ là một câu chuyện đùa, một lời đồn đại.

    Một luật nghe cũng rất kỳ dị trên Dumblaws.com mà chúng tôi tìm thấy có tên "Bạn vi phạm pháp luật nếu từ chối một người bất kỳ xin nước uống" (bang Arizona). Nhưng phần giải thích của luật này lại rất nhân văn: "Vào mùa hè, khi mà nhiệt độ lên rất cao, mọi người thường cần uống nước, nhưng có thể có người vô gia cư không có tiền để mua nước. Đó là lý do tại sao luật này ra đời. Luật này vẫn có hiệu lực đến ngày hôm nay, và nhiều cửa hàng bị phạt nặng vì từ chối cung cấp nước cho người nghèo. Các siêu thị nhỏ là đối tượng chủ yếu của luật này." Chính vì thế khi nghe một luật có vẻ buồn cười, xin hãy tìm hiểu kỹ nguồn gốc của nó trước khi cười, các bạn ạ!

    Về ví dụ điển hình cho xâm phạm tự do ngôn luận, báo chí theo “tiêu chí” của cô Đoan Trang và nhóm “Tuyên bố 258” của cô ta xin mời đọc bài “Tự do báo chí ở Mỹ - Từ Hiến pháp đến thực tế!” tại địa chỉ http://baochi.edu.vn trong đó có đưa ra ví dụ năm 1798, trước sự lan tràn các tư tưởng cực đoan của cách mạng tư sản Pháp, Quốc hội Mỹ đã thông qua “Đạo luật Phản loạn,” quy định việc “viết, in, phát biểu hay phổ biến… mọi văn bản sai sự thực, xúc phạm hay ác ý chống chính quyền đều là tội”. Còn nhiều dân chứng khác nữa, như vậy Đạo luật phản loạn có được liệt vào SỰ KIỆN tiêu biểu ngăn chặn, đàn áp quyền tự do báo chí chỉ để chống luồng tư tưởng tiến bộ từ cuộc cách mạng Pháp tràn vào đe dọa chính thể dân chủ của nước Mỹ?

    Dân Luận: Xin bạn Võ Khánh Linh chú ý: không phải văn bản chống chính quyền nào cũng bị coi là tội. Mà phải là văn bản "sai sự thực, xúc phạm hay ác ý chống chính quyền" mới bị coi là tội.

    Song ví dụ trên cô Đoan Trang và nhóm “Tuyên bố 258” của cô ấy có thể cho tôi lấy ví dụ trong QUÁ KHỨ để QUY KẾT hiện tại! Xin đưa dẫn chứng mới nhất là đạo luật Ái Quốc của Mỹ được ban hành sau vụ khủng bố 11/9 nhưng nay nó đã được gia hạn vô thời hạn, cho phép Chính phủ Mỹ kiểm soát vô tội vạ những liên lạc riêng tư, cá nhân hàng triệu triệu người Mỹ bất kể họ có căn cứ xác thực thuộc diện đáng nghi ngờ hay chưa? Xin hỏi ví dụ đây đã là minh chứng điển hình cho sự lạm dụng pháp luật của một quốc gia dân chủ không? Luật Ái quốc của Mỹ bảo vệ ai, phục vụ cho ai, có thuộc diện “chính sách ích kỷ và vô tâm của chính quyền” chiếu theo đúng lập luận/tư duy của cô Đoan Trang? Liệu có được đa số dân Mỹ ủng hộ không?

    Còn về Tòa án Hiến pháp, cơ chế bảo hiến ư? Đúng là cũng cần đấy, nhưng thưa cô Đoan Trang, cô có biết ai vi phạm Hiến pháp Mỹ nhiều nhất không? Chính là các tổng thống Mỹ hàng chục đời nay đấy, tài liệu rất nhiều, cô lại thông thạo tiếng Anh, mời cô tìm đọc nguyên bản cho chuẩn xác nhé.

    Việc cô và các đồng đảng/đồng môn mà chúng tôi quen gọi rận chủ đang la lối Nghị định 72 om củ tỏi, rằng nó là chính sách ích kỷ và vô tâm của chính quyền? Cô chưa có con nên cô chưa lo đến thứ văn hóa phẩm độc hại trên mạng Internet của đất nước bị vu cáo là “vi phạm quyền sử dụng Internet bậc nhất thế giới” nhưng trên bản đồ facebook nó lại sáng rực rỡ bậc nhất thế giới này sẽ thẩm thấu/giết hại nhiều thế hệ con cháu cô vì đủ thứ rác rưởi trên không gian mạng mà Nhà nước chưa có phương tiện/công cụ nào kiểm soát nổi.

    Cô Đoan Trang và nhóm MLBVN của cô có biết, nước Đức có hẳn một bộ luật dành cho thông tin mạng. Ngoài những điểm như: Trang web cần phải có đầy đủ thông tin, từ người quản lý tới việc lưu giữ thông tin các thành viên tham gia và cung cấp cho cơ quan hữu quan trong trường hợp có yêu cầu. Người cung cấp dịch vụ mạng phải chịu trách nhiệm không chỉ thông tin trên trang web đó mà còn phải chịu trách nhiệm về những gì thành viên bình luận hoặc viết bài trên đó (xin lưu ý luôn đến người bạn Đinh Nhật Uy của các cô!). Tuy vậy luật cũng qui định người cung cấp dịch vụ phải có trách nhiệm bảo mật thông tin người dùng và trách nhiệm cung cấp thông tin cho chính quyền. Dành cho những đối tượng gửi Spamm cũng được luật qui định rõ mức phạt và khác hẳn với Việt Nam, khi người ta có thể tự do gửi Mails tới bất cứ địa chỉ nào để quảng cáo vô tội vạ thì Đức sẽ phạt bất cứ ai gửi nếu người nhận đã từ chối hoặc không gửi yêu cầu. (Đó cũng là lý do mà nhiều hãng, nhiều công ty bán hàng qua mạng khuyến mãi cho ai nhận tin mới của hãng bằng khoản hạ giá nho nhỏ cho lần đầu tiên đặt hàng). Xin mời đọc nguồn từ bác Karel Phùng và trang gốc http://www.gesetze-im-internet.de/tmg/BJNR017910007.html#BJNR017910007BJNG000100000

    2. Việt Nam có phải là nước “lạm dụng luật pháp” không?

    Có vẻ như ngược lại đấy, Chính phủ, Quốc Hội Việt Nam - đất nước từng gắn bó với tổ tiên sinh thành ra cô, đang đánh vật với việc “sản xuất luật pháp” bằng tốc độ phi thuyền/tên lửa để đủ điều kiện đáp ứng các tiêu chí của mấy anh WTO, TPP hay UNHRC mới là sự thực đấy.

    Các Điều 79, 88 hay 258 BLHS có gì KHÁC LẠ gì so với một vài ví dụ mà tôi đã từng nêu ra trong một số bài viết trước đây:

    Các Điều 90 về “Phỉ báng tổng thống ”, Điều 90a “Phỉ báng chính quyền và các biểu tượng của nhà nước”, Điều 90b “Phỉ báng có tính coi thường các cơ quan hiến pháp” BLHS CHLB Đức quy định hình phạt khá nặng với cá nhân nào “công khai và tán phát truyền đơn” có nội dung trên. Điều 188 BLHS về tội “Vu khống và phỉ báng các chính trị gia” áp dụng đối với “Ai công khai hoặc phát tán truyền đơn (§ 11 khoản. 3) nhằm bôi nhọ (§ 186) người đại diện của nhân dân, nhằm động cơ gây khó khăn cho công việc của những người bị hại sẽ bị phạt tù từ 3 tháng tới 5 năm” (xin mời đọc cụ thể tại http://karelphung.blogspot.com/2013/10/toi-phi-bang-vu-khong-lanh-ao-va-chinh.html)

    Còn nhiều lắm các bài viết trước đó của tôi từng đề cập đến, tinh thần Điều 18 USC Sec. 2385 Advocating overthrow of Government (Tội vận động lật đổ chính quyền) của Hoa Kỳ, Điều 81 đến Điều 83 BLHS CHLB Đức về “Tội phản nghịch chống lại chính quyền liên bang” , Điều 77 đến Điều 80 BLHS Nhật Bản về tội “Nổi loạn” hay Điều 4 BLHS Xingapore có khác lạ gì nhiều so với Điều 79, 88 BLHS của Việt Nam?

    Do hạn chế về ngôn ngữ và hiểu biết, nên tôi mới chỉ dẫn được VÀI dẫn chứng tiểu biểu chứng minh cho MỆNH ĐỀ “Lạm dụng pháp luật – điểm chung của các chế độ độc tài” của cô Đoan Trang đã đi ngược/lật ngược hoàn toàn thực tiễn khách quan.

    Đây có phải là trạng thái “lạm dụng ngôn ngữ” hay “điếm bút” mà tôi đã nêu ra hay không, nếu tư duy của cô vẫn ở trạng thái BÌNH ỔN/BÌNH THƯỜNG, chắc cô sẽ tự trả lời được.

    Còn theo tư duy thông thường đến đứa trẻ học phổ thông cũng có thể nói được, đã là độc tài rồi vẽ ra lắm luật làm gì? Vậy tư duy của cô Đoan Trang và nhóm MLBVN hay nhóm “Tuyên bố 258” của cô có bị khiếm khuyết gì không? Hay đồng tiền đã là động cơ bóp méo, vặn ngược ngòi bút và nhân cách của các cô rồi, thưa cô Đoan Trang?

    Võ Khánh Linh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Ủng hộ Võ Khánh Linh

    1- Chúng ta nên phát huy tinh thần nói nửa (nếu cố gắng) sự thật . Sự thật nguyên vẹn không có lợi cho đất nước, sẽ dẫn đến mất đoàn kết, lòng dân bất an .

    2- Chính nhóm phản đối 258 làm ráng hồng được gìn giữ bởi trí thức trên khuôn mặt chế độ phai mờ . Để tạo được sự đồng thuận chuyển hóa sang dân chủ bằng cách ôn hòa, chúng ta -trí thức trong và ngoài nước- phải tô hồng lại bộ mặt của chính phủ .

    3- Phản đối lại chính phủ là làm tổn hại đến con đường tranh đấu ôn hòa cho dân chủ, đây lại còn đưa cho các đại sứ nước ngoài! Thế này thì nếu có dành được dân chủ cũng chỉ là nền dân chủ bạo lực .

    4- Chống lại 258 là chống lại Đảng Cộng Sản, là tạo nên một ngọn lửa . Điều này cần được/bị nghiêm cấm . Các người chỉ nên làm những que diêm be bé xinh xinh để cảm nhận sự huyền diệu của bóng tối . Không ai cần những ngọn lửa xua tan đi bóng tối cả .

    Tớ ủng hộ Võ Khánh Linh và phản đối những người muốn làm ngọn lửa . Que diêm và bóng đêm muôn năm!

    Bãi bỏ tội xúc phạm người đứng đầu nhà nước viết:
    NJ viết:
    ...
    Cũng cần phải định nghĩa để giới hạn chữ phỉ báng và vu khống.

    Những tờ báo tuần có tiếng tăm, nghiêm chỉnh như Der Spiegel/ Tấm gương, Stern/ ngôi sao hay Focus họ đều có những tấm hình chế nhạo công khai các nhà chính trị của Đức, từ Thủ tướng, Tổng thống cho đến các thứ trưởng, chánh văn phòng bằng cách nhét chữ vào mồm của các vị đó. Ngoài ra trên truyền hình, truyền thanh cũng có các chương trình bỡn cợt, chế nhạo các quan chức cao cấp chẳng từ ai.

    Vấn đề của luật pháp Việt Nam là nói chung chung, công an cảnh sát cho đến các thẩm phán, quan toà muốn diễn giải như thế nào thì diễn giải.

    Nguyễn Jung

    Luật nước Pháp :

    http://fr.wikipedia.org/wiki/Offense_au_chef_de_l%27%C3%89tat_%28droit_fran%C3%A7ais%29

    Tội xúc phạm người đứng đầu nhà nước đã được bãi bỏ bởi Luật số 2013-711 ngày 05 tháng 8 2013

    Cách đây vài tuần lễ tôi đi Ghent chơi. Hôm đó vua mới lên ngôi và hoàng hậu Bỉ đi thăm viếng Ghent. Người dân đi hai bên đường chào vua khá đông. Vua Bi cùng hoàng hậu đi bộ chào lại những người cầm cờ và biểu ngữ ủng hộ vua và kể cả phản đối chế độ vương quốc.

    Phía phản đối vương quốc hô to "hoan hô nền cộng hòa". Họ gào thét rất lớn, vua Bỉ né, không đi bộ qua khu đó. Cảnh sát đứng đó, chỉ giữ trật tự, không ai cấm dân hô to "hoan hô nền cộng hòa" đê, phản đối chế độ vương quốc

    Tôi được biết là ở Bỉ vẫn còn một số điều luật bắt phạt khi không tôn trọng vua nhưng chẳng có tòa án nào áp dụng các luật xưa hơn một thế kỷ này. Hiện nay đang có các đại biểu QH Bỉ rà soát lại để bãi bỏ các luật vương quốc không còn thích hợp

    Lạm dụng luật pháp thể hiện ngay trong nội dung điều luật và nhất là cách áp dụng luật. VN lạm dụng luật pháp thể hiện ngay trong nội dung điều 258 và nhất là điều 4 của Hiến Pháp, không hề được đưa ra trưng cầu dân ý. Nguyễn Phú Trọng lấy tư cách gì để đòi làm lãnh đạo cao nhất của cả nước hả Võ Khánh Linh ?

    Người dân Mỹ có quyền biểu tình phản đối những quyết sách của chính phủ, mà không bị khép vào tội lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm quyền lợi chính đáng của tổ chức, cá nhân:

    Mai Vân - Biểu tình tại Washington phản đối tình báo Mỹ nghe trộm

    Làn sóng tố cáo các hành động gián điệp của Cơ quan An ninh Quốc gia Hoa Kỳ NSA không chỉ diễn ra ở nước ngoài. Ngay tại Mỹ, thái độ bất bình cũng dâng trào. Vào hôm qua, 26/10/2013, hàng ngàn người đã xuống đường tại thủ đô Washington để phản đối vụ nghe lén của NSA. Một kiến nghị lưu truyền trên internet với 575.000 chữ ký đã được trao lên Quốc hội Mỹ, yêu cầu công bố "toàn bộ quy mô chương trình nghe lén".

    Thông tín viên RFI tại Washington, Jean Louis Pourtet, tường thuật :

    « Những người biểu tình đã chọn ngày 26/10, vì đó là ngày kỷ niệm lần thứ 12, Luật chống khủng bố Patriot Act, được thông qua sau vụ khủng bố ngày 11/9/2001. Nhân danh an ninh, người Mỹ đã phải chịu nhiều ràng buộc hạn chế quyền tự do của họ từ thời đó.

    Đã có khoảng 5000 người tập hợp hôm qua trước trụ sở Quốc hội để yêu cầu các nghị sĩ sửa đổi Luật an ninh Patriot Act. Những người biểu tình bao gồm mọi khuynh hướng : Từ những nhóm tả khuynh, giới bảo vệ môi sinh, cho đến các thành phần bảo thủ...

    Các biểu ngữ đều nêu lên nỗi bực tức của họ đối với cơ quan tình báo NSA : « Hãy chấm dứt việc theo dõi chúng tôi » ; « Hãy giải thể hệ thống Big Brother ». Có biểu ngữ ghi lời « Cám ơn Edward Snowden », người đã tiết lộ vụ nghe trộm của NSA.

    Một cô gái đã tóm lược cảm nhận của những người đi biểu tinh. Cô nói: « Tôi cho là chính quyền đã tiến hành một chiến dịch theo dõi bí mật không hợp Hiến và không hợp pháp từ quá lâu rồi. Tôi nghĩ là Quốc hội phải thay đổi đạo luật và NSA phải chấm dứt việc theo dõi, thu lượm thông tin về mọi người như thế ».


    Biểu tình trước trụ sở Quốc hội Hoa Kỳ, Washington, 26/10/2013, phản đối tình báo Mỹ nghe trộm

    Theo RFI

    Võ Khánh Linh viết:
    Còn theo tư duy thông thường đến đứa trẻ học phổ thông cũng có thể nói được, đã là độc tài rồi vẽ ra lắm luật làm gì?

    Ấy, làm ra lắm luật cũng là "sáng kiến" của các nhà độc tài! Họ không vừa ý với các đạo luật thô sơ nhưng công bằng của bản xứ từ bao đời, cho nên họ mỗi ngày đặt ra thêm tội trạng, nhìn thấy thêm "thế lực thù địch"!

    Võ Khánh Linh viết:
    Hay đồng tiền đã là động cơ bóp méo, vặn ngược ngòi bút và nhân cách của các cô rồi, thưa cô Đoan Trang?

    Câu trên, cũng như rất rất nhiều chỗ trong bài, là sự vu khống vô bằng. Người viết họ Võ này chưa đủ tư cách để thảo luận với blogger Đoan Trang.

    Trích dẫn:
    Còn đây, đất nước của biểu tượng về “rừng luật”, rối rắm, phức tạp vào loại nhất nhì thế giới! Thời đại này, còn tồn tại vô số điều luật tưởng như không thể có ở xã hội thời nay như: “Tại Logan, Colorado, hôn một phụ nữ khi nàng đang ngủ là trái với quy định của pháp luật. Tại bang Vermont, nếu phụ nữ muốn trồng răng giả, việc đầu tiên là phải xin phép chồng, chỉ khi chồng đồng ý bằng văn bản thì người vợ mới được thực hiện. Ở Quitman, Georgia, để gà chạy băng qua đường là phạm pháp.” Còn vô khối những điều luật CƯỜI RA NƯỚC MẮT, xin đọc tại: "Google Tiên Lãng: Những đạo luật kỳ dị ở Mỹ".

    Xin các bác đang nói chuyện nghiêm túc vài phút để tôi nói về những luật "gà chạy" bên Mỹ. Đúng là có những điều luật quái gở ở các địa phương, lâu lâu vẫn bị báo chí moi ra chế diễu. Có lẽ chúng là những điều luật bị bỏ quên từ đời thuở nào và không bao giờ được dùng, mà người dân cũng chẳng cảm thấy cần phải mất công vô hiệu hoá chúng làm gì. Chẳng hạn ở tiểu bang nọ, có luật cấm làm tình ngày Chủ nhật! Làm sao thi hành? Giả dụ có ông cảnh sát trưởng nào phát rồ muốn thi hành, chẳng lẽ ông ta xua nhân viên xông vào nhà một người dân bất kỳ mỗi tờ mờ sáng Chủ nhật?

    Một luật bất công nhất mới đây bị báo chí phanh phui -- không thuộc loại luật "gà chạy", mà có tính cách tạo ra tiêu cực hẳn hòi -- chính là luật cho phép chính quyền tịch thu nhà dân nếu người dân không trả nợ thuế bất động sản đúng hạn. Mấy trường hợp được nêu là những cụ ông, cụ bà đãng trí bị mất nhà trị giá vài trăm nghìn đô la do không nhớ trả những khoản thiếu thuế khoảng 5-10 đô la đúng kỳ hạn. Ở chỗ tôi được biết (tôi chú ý theo dõi những vụ này vì tôi cũng tức trào máu họng giùm cho các cụ), tất cả các cụ này đều đã thắng tại toà kháng cáo!

    Ở Mỹ, bạn có thể tin ở toà kháng cáo không bao giờ chịu "y án" một cách lười biếng. Họ sẽ xét xử theo các tiêu chuẩn dường như có tầm nhìn vượt hơn hẳn các toà án quận hạt. Họ dám vượt lên trên một số điều luật nếu thấy kết quả áp dụng các điều luật đó đưa đến tình cảnh bất công.

    Ở Việt Nam, cần phải có một "tầng" toà kháng cáo có tầm nhìn xa hơn hẳn toà sơ thẩm, thì may ra người Việt Nam mới bắt đầu được hưởng công lý.

    Khánh Linh dùng giong văn khinh miệt, lại dẫn ra vô số "tư liệu", có cả link... thế thì dân ngu tin sái cổ, vì không đủ khả năng kiểm chứng những điều Khánh Linh đưa ra làm "chứng cứ".

    Dân ngu tin đã sái cổ "lý lữ" của KL, sẽ tin cả lời lẽ chửi rủa của Linh danh cho Đoan Trang là phù hợp với "tội" Đoan Trang.
    Khôn đấy! Nhưng chưa ngoan.

    Hãy chường bộ mặt thật ra, hỡi Khánh Linh!!! Tên thật, địa chỉ thật...

    Võ Khánh Linh lần này tự dưng hóa phép khác hẳn Khánh Linh trước đây. Lần này, Khánh Linh trích Đông-Tây Kim-Cổ, sao giỏi nhiều ngoại ngữ quá vậy? Cứ như người khác viết hộ ấy!!!

    Cẩn thận đấy. Chỉ cần một lần trích bậy, dịch bậy,là đi tiêu tín nhiệm đấy.

    Đoan Trang có địa chỉ rõ ràng, đi trên đường quang, bị một Khánh Linh núp trong bụi ném đá và hô hoán chửi rủa. Lộ mặt ra chút coi nào...

    Võ Khánh Linh viết:
    Còn nhiều lắm các bài viết trước đó của tôi từng đề cập đến, tinh thần Điều 18 USC Sec. 2385 Advocating overthrow of Government (Tội vận động lật đổ chính quyền) của Hoa Kỳ, Điều 81 đến Điều 83 BLHS CHLB Đức về “Tội phản nghịch chống lại chính quyền liên bang” , Điều 77 đến Điều 80 BLHS Nhật Bản về tội “Nổi loạn” hay Điều 4 BLHS Xingapore có khác lạ gì nhiều so với Điều 79, 88 BLHS của Việt Nam?

    Điểu 81 Bộ luật hình sự Đức mà ông dịch là "Tội phản nghịch chống lại chính quyền liên bang" thì có lẽ ông không nên viết lăng nhăng như thế này làm gì.

    Tại trang wiki (http://de.wikipedia.org/wiki/Hochverrat) tiếng Đức điều 81 bộ luật hình sự được nêu ra và giải thích như sau:

    Tại CHLB Đức sự phản bội Liên bang (Hochverrat gegen Bund) hoặc phản bội Tiểu bang [kiểu như tội phản bội Tổ quốc] bị coi là tội phạm và được điều chỉnh bởi các điều luật §81 - §88 về tội phá hoại đất nước trong bộ luật hình sự...

    Yếu tố cấu thành tội phạm
    Đối tượng để luật pháp bảo vệ đó là sự tồn tại về mặt vật lý cũng như về mặt hiến pháp của CHLB Đức và các Tiểu bang của nó. Điều này bao gồm sự thống nhất về mặt nhà nước của Liên bang và của các tiểu bang, sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền tự quyết của Liên bang chiểu theo điều §81 mục 1 bộ luật hình sự:

    Những ai tiến hành bằng bạo lực hoặc đe dọa sử dụng bạo lực gây gây tác động xấu đến sự tồn tại của CHLB Đức hoặc gây tác động xấu đến hệ thống luật pháp và quy định hợp hiến dựa trên Hiến pháp CHLB Đức sẽ bị phạt tù chung thân hoặc bị phạt tù không dưới 10 năm.

    Trích dẫn:
    Các Điều 90 về “Phỉ báng tổng thống ”

    Ở Pháp đã từng có điều 26 về “Xúc phạm tổng thống” nhưng gần đây bị xóa bỏ ngày 5/8/2013. Có lẽ Pháp muốn làm thỏa theo luật nhân quyền về tự do ngôn luận của hội đồng châu Âu ?

    Theo tôi tội phỉ báng (calomnie ?) nên dùng chung cho mọi người chứ không cần viết riêng cho một ai

    http://legifrance.gouv.fr/affichTexteArticle.do;jsessionid=66EC94BBBCDEB15295E8ED900BB5BCDA.tpdjo07v_1?idArticle=LEGIARTI000006419722&cidTexte=JORFTEXT000000877119&categorieLien=id&dateTexte=20130806

    Article 26

    Modifié par Ordonnance n°2000-916 du 19 septembre 2000 - art. 3 (V) JORF 22 septembre 2000 en vigueur le 1er janvier 2002
    Abrogé par LOI n°2013-711 du 5 août 2013 - art. 21 (V)

    NJ viết:
    ...
    Cũng cần phải định nghĩa để giới hạn chữ phỉ báng và vu khống.

    Những tờ báo tuần có tiếng tăm, nghiêm chỉnh như Der Spiegel/ Tấm gương, Stern/ ngôi sao hay Focus họ đều có những tấm hình chế nhạo công khai các nhà chính trị của Đức, từ Thủ tướng, Tổng thống cho đến các thứ trưởng, chánh văn phòng bằng cách nhét chữ vào mồm của các vị đó. Ngoài ra trên truyền hình, truyền thanh cũng có các chương trình bỡn cợt, chế nhạo các quan chức cao cấp chẳng từ ai.

    Vấn đề của luật pháp Việt Nam là nói chung chung, công an cảnh sát cho đến các thẩm phán, quan toà muốn diễn giải như thế nào thì diễn giải.

    Nguyễn Jung

    Luật nước Pháp :

    http://fr.wikipedia.org/wiki/Offense_au_chef_de_l%27%C3%89tat_%28droit_fran%C3%A7ais%29

    Tội xúc phạm người đứng đầu nhà nước đã được bãi bỏ bởi Luật số 2013-711 ngày 05 tháng 8 2013

    Hồ Gươm viết:
    TPP viết:

    Link này là link tiếng Việt, một blogspot với những điều, khoản, nhưng TG đã không dẫn nguồn đã dịch từ bộ luật nào của Đức.

    Tôi tìm thấy ở link sau:

    http://dejure.org/gesetze/StGB

    Việc phân tích đánh giá xin nhường cho các bác am hiểu về luật pháp.

    Ở Đức ngoài bộ luật liên bang còn có luật tiểu bang. Luật tiểu bang phải dựa vào luật liên bang, nhưng cũng có một số khác biệt. Vì vậy khi dịch và đưa tin cần phải dẫn nguồn rõ ràng để đối chiếu.
    Cũng cần phải định nghĩa để giới hạn chữ phỉ báng và vu khống.

    Những tờ báo tuần có tiếng tăm, nghiêm chỉnh như Der Spiegel/ Tấm gương, Stern/ ngôi sao hay Focus họ đều có những tấm hình chế nhạo công khai các nhà chính trị của Đức, từ Thủ tướng, Tổng thống cho đến các thứ trưởng, chánh văn phòng bằng cách nhét chữ vào mồm của các vị đó. Ngoài ra trên truyền hình, truyền thanh cũng có các chương trình bỡn cợt, chế nhạo các quan chức cao cấp chẳng từ ai.

    Vấn đề của luật pháp Việt Nam là nói chung chung, công an cảnh sát cho đến các thẩm phán, quan toà muốn diễn giải như thế nào thì diễn giải.

    Nguyễn Jung

    Chú nào giỏi tiếng Đức, dịch đoạn này, nó nằm trong link cô/ chú Võ Khánh Linh đã đưa. Anh chỉ lõm bỏm tiếng Đức.

    Abschnitt 3
    Verantwortlichkeit

    § 7 Allgemeine Grundsätze
    (1) Diensteanbieter sind für eigene Informationen, die sie zur Nutzung bereithalten, nach den allgemeinen Gesetzen verantwortlich.
    (2) Diensteanbieter im Sinne der §§ 8 bis 10 sind nicht verpflichtet, die von ihnen übermittelten oder gespeicherten Informationen zu überwachen oder nach Umständen zu forschen, die auf eine rechtswidrige Tätigkeit hinweisen. Verpflichtungen zur Entfernung oder Sperrung der Nutzung von Informationen nach den allgemeinen Gesetzen bleiben auch im Falle der Nichtverantwortlichkeit des Diensteanbieters nach den §§ 8 bis 10 unberührt. Das Fernmeldegeheimnis nach § 88 des Telekommunikationsgesetzes ist zu wahren.
    Nichtamtliches Inhaltsverzeichnis
    § 8 Durchleitung von Informationen
    (1) Diensteanbieter sind für fremde Informationen, die sie in einem Kommunikationsnetz übermitteln oder zu denen sie den Zugang zur Nutzung vermitteln, nicht verantwortlich, sofern sie

    1.
    die Übermittlung nicht veranlasst,
    2.
    den Adressaten der übermittelten Informationen nicht ausgewählt und
    3.
    die übermittelten Informationen nicht ausgewählt oder verändert haben.

    Satz 1 findet keine Anwendung, wenn der Diensteanbieter absichtlich mit einem Nutzer seines Dienstes zusammenarbeitet, um rechtswidrige Handlungen zu begehen.
    (2) Die Übermittlung von Informationen nach Absatz 1 und die Vermittlung des Zugangs zu ihnen umfasst auch die automatische kurzzeitige Zwischenspeicherung dieser Informationen, soweit dies nur zur Durchführung der Übermittlung im Kommunikationsnetz geschieht und die Informationen nicht länger gespeichert werden, als für die Übermittlung üblicherweise erforderlich ist.
    Nichtamtliches Inhaltsverzeichnis
    § 9 Zwischenspeicherung zur beschleunigten Übermittlung von Informationen
    Diensteanbieter sind für eine automatische, zeitlich begrenzte Zwischenspeicherung, die allein dem Zweck dient, die Übermittlung fremder Informationen an andere Nutzer auf deren Anfrage effizienter zu gestalten, nicht verantwortlich, sofern sie

    1.
    die Informationen nicht verändern,
    2.
    die Bedingungen für den Zugang zu den Informationen beachten,
    3.
    die Regeln für die Aktualisierung der Informationen, die in weithin anerkannten und verwendeten Industriestandards festgelegt sind, beachten,
    4.
    die erlaubte Anwendung von Technologien zur Sammlung von Daten über die Nutzung der Informationen, die in weithin anerkannten und verwendeten Industriestandards festgelegt sind, nicht beeinträchtigen und
    5.
    unverzüglich handeln, um im Sinne dieser Vorschrift gespeicherte Informationen zu entfernen oder den Zugang zu ihnen zu sperren, sobald sie Kenntnis davon erhalten haben, dass die Informationen am ursprünglichen Ausgangsort der Übertragung aus dem Netz entfernt wurden oder der Zugang zu ihnen gesperrt wurde oder ein Gericht oder eine Verwaltungsbehörde die Entfernung oder Sperrung angeordnet hat.

    § 8 Abs. 1 Satz 2 gilt entsprechend.
    Nichtamtliches Inhaltsverzeichnis
    § 10 Speicherung von Informationen
    Diensteanbieter sind für fremde Informationen, die sie für einen Nutzer speichern, nicht verantwortlich, sofern

    1.
    sie keine Kenntnis von der rechtswidrigen Handlung oder der Information haben und ihnen im Falle von Schadensersatzansprüchen auch keine Tatsachen oder Umstände bekannt sind, aus denen die rechtswidrige Handlung oder die Information offensichtlich wird, oder
    2.
    sie unverzüglich tätig geworden sind, um die Information zu entfernen oder den Zugang zu ihr zu sperren, sobald sie diese Kenntnis erlangt haben.

    Satz 1 findet keine Anwendung, wenn der Nutzer dem Diensteanbieter untersteht oder von ihm beaufsichtigt wird.