Hoàng Thị Nhật Lệ - Vì sao nhóm "Tuyên bố 258" không muốn Việt Nam trở thành thành viên Hội Đồng Nhân Quyền LHQ?

  • Bởi Admin
    23/10/2013
    12 phản hồi

    Hoàng Thị Nhật Lệ (Nhóm phản bác tuyên bố 258)

    Ngày 19/7/2013, nhóm 69 blogger Việt Nam sáng tao ra cái gọi là "Tuyên bố của Mạng lưới Blogger Việt Nam" về việc Nhà nước Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc, trong đó cho rằng Việt Nam phải sửa đổi pháp luật để chứng minh cam kết tranh cử vào Hội Đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc, trước hết đòi Việt Nam phải xóa bỏ Điều 258 BLHS (bởi vậy Tuyên bố này được gọi vắn tắt là “Tuyên bố 258”). Đồng thời, ngày 31/7/2013, nhóm này cử 6 đại diện sang Thái Lan trao tuyên bố này tới đại diện Hội đồng nhân quyền LHQ tại Bangkok Thái Lan “để Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc hiểu rõ về tình hình vi phạm nhân quyền trầm trọng tại Việt Nam” (trích lời Nguyễn Lân Thắng). Để hiểu được vì sao nhóm Tuyên bố 258 nói riêng và các nhóm chống chế độ/chính quyền Việt Nam trong ngoài nước luôn tìm cách xuyên tạc thực trạng công tác thúc đẩy nhân quyền Việt Nam và mục tiêu trước mắt là cản trở Việt Nam trở thành thành viên HĐNQ LHQ, tôi sẽ trình bày vắn tắt về Hội đồng này, cơ sở của Việt Nam ứng cử thành viên HĐNQ LHQ và lý do nhóm Tuyên bố 258 chống Việt Nam trở thành thành viên HĐNQ LHQ.

    1. VỀ HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC (HUMAN RIGHTS COUNCIL, UNHRC)

    HĐNQ LHQ là một cơ cấu liên chính phủ (inter-governmental body) của LHQ ra đời năm 2006, với nhiệm vụ chính là thúc đẩy sáng kiến phát triển nhân quyền cũng như xem xét các vi phạm nhân quyền trên toàn thế giới. Trên danh nghĩa, UNHRC là một trong ba hội đồng của LHQ ngang hàng với Hội đồng Bảo an và Hội đồng Kinh tế, Xã hội và Văn Hóa (ECOSOC). Ba Hội đồng này đảm trách ba nhiệm vụ cột trụ của LHQ là gìn giữ hòa bình, phát triển hợp tác kinh tế và bảo vệ nhân quyền.

    Về mặt lịch sử, UNHRC là hậu thân của Ủy ban Nhân quyền LHQ (UN Commission on Human Rights), là cơ chế đã soạn thảo ra bản Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế lịch sử hồi năm 1948 , hai công ước về Quyền Dân sự và Chính trị và về Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa. Những năm về sau, đa phần các quốc gia trên thế giới cho rằng những nước phương Tây dùng tiêu chuẩn kép, nghĩa là khi có cùng loại vi phạm nhân quyền xảy ra, thì chỉ có những quốc gia thù nghịch là bị đưa lên bàn mổ, còn những quốc gia thân Tây phương thì được bao che nên hoạt động của Ủy ban Nhân quyền LHQ đã bị tê liệt và LHQ phải khai sinh ra UNHRC để thay thế nó. UNHRC có nhiều cải thiện như bầu thành viên theo danh sách khu vực địa lý, nhóm họp ít nhất ba lần trong năm ở tại Genève nên có thể đối phó nhanh hơn với tình hình thời sự. Ngoài ra UNHRC cũng đặt ra một thủ tục mới là “Cơ chế kiểm điểm định kỳ phổ quát”, gọi tắt là UPR, trong đó tất cả các nước thành viên LHQ lần lượt đứng ra kiểm điểm và đối thoại về tổng thể những thành tích và tồn tại về nhân quyền của mình theo một chu kỳ 4 năm và bao gồm tất cả các bên liên quan, kể cả các tổ chức phi chính phủ.

    UNHRC có tổng cộng 47 thành viên, mỗi thành viên có nhiệm kỳ 3 năm. Số thành viên được thay thế từng phần để bảo đảm cho UNHRC có hoạt động liên tục. Thể thức bầu là các quốc gia thành viên LHQ sẽ ứng cử vào một trong các ghế dành cho khối của mình. Muốn trúng cử, mỗi ứng cử viên phải đạt được số phiếu tuyệt đối trên tổng số 192 thành viên LHQ, nghĩa là phải có 97 phiếu thuận.

    Ngày 25/02/2013, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh tuyên bố trước Đại hội đồng Liên Hợp quốc về việc Việt Nam lần đầu tiên ứng cử vị trí thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (LHQ) nhiệm kỳ này. Như vậy, Việt Nam đã chính thức cạnh tranh với Trung Quốc, Maldives, Jordan và Arập Saudi với tỉ lệ 5 chọn 4 cho vùng Châu Á – Thái Bình Dương.

    2. CƠ SỞ ĐỂ VIỆT NAM ỨNG CỬ THÀNH VIÊN HĐNQ LHQ

    Trên nguyên tắc mở với mọi thành viên LHQ, một quốc gia sẽ được bầu vào HĐNQ tại Đại hội đồng LHQ trên cơ sở cân nhắc những đóng góp của nước ứng viên với việc bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền, cũng như những lời hứa tự nguyện và cam kết với công cuộc này.

    Kỳ bầu cử lần này, khu vực Châu Á – Thái Bình Dương có 5 ứng viên cho 4 vị trí thành viên HĐNQ. Như vậy lần bầu cử này cũng cạnh tranh hơn so với bình thường. 5 ứng cử viên cho 4 ghế ở khu vực châu Á là Trung Quốc, Maldives, Jordan, Arập Saudi và Việt Nam. Trước đó Syria có ý định ứng cử nhưng đã tuyên bố rút lui. Việt Nam đã chính thức nhận được sự ủng hộ của các nước khối ASEAN và nhiều quốc gia khác, đặc biệt là các nước trong phong trào không liên kết, các quốc gia châu Phi và Mỹ Latinh, một số quốc gia phương Tây như Đức. Ở phía ngược lại, động thái chính thức diễn ra ở Hoa Kỳ khi Hạ viện Hoa Kỳ thông qua Dự luật Nhân quyền H.R. 1897 trong đó có một nội dung yêu cầu Ngoại trưởng Hoa Kỳ không bỏ phiếu cho Việt Nam và vận động các nước khác không bỏ phiếu cho Việt Nam. Dự luật này cần được Thượng viện thông qua và Tổng thống Obama phê chuẩn trước khi có hiệu lực, và hôm 09/9/2013 đã được đọc trước Ủy ban của Thượng viện sau đó chuyển sang Ủy ban Đối ngoại để cân nhắc. Nhiều khả năng số phận nó sẽ rơi vào quên lãng như nhiều Dự luật Nhân quyền trước đó.

    Phát biểu tại phiên cấp cao khóa họp lần thứ 16 Hội đồng nhân quyền Liên hợp quốc (LHQ) ở Geneva (Thụy Sĩ), Thứ trưởng thường trực Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh khẳng định, Việt Nam sẽ đảm nhiệm tốt vai trò này và sẽ có những đóng góp tích cực vào công việc chung của Hội đồng Nhân quyền (HĐNQ), vì một thế giới hòa bình, thịnh vượng và công bằng. Thứ trưởng nêu rõ, bằng việc kiên trì theo đuổi 3 trụ cột trong Kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội là tăng trưởng kinh tế, công bằng xã hội và nhà nước pháp quyền, các quyền con người ở Việt Nam ngày càng được tăng cường; đồng thời những thành tựu về cải cách luật pháp, tư pháp, hành chính đã góp phần thúc đẩy quyền bình đẳng của công dân, nhất là các quyền được tham gia, phát triển và giám sát.

    Thứ trưởng khẳng định, chính sách nhất quán của Việt Nam là phấn đấu cùng cộng đồng quốc tế thúc đẩy việc hưởng thụ và bảo vệ nhân quyền cho nhân dân các nước. Chính vì vậy, Việt Nam cần tham gia làm thành viên của Hội đồng nhân quyền để cùng các nước thực hiện quyền con người, cùng chia sẻ những kinh nghiệm thành công của Việt Nam. Đây cũng chính là thực hiện chính sách đối ngoại tích cực, chủ động hội nhập quốc tế mà Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ 11 đề ra. Trên thực tế, dựa vào những cam kết mạnh mẽ việc bảo đảm quyền con người, cộng với những kinh nghiệm từ việc tham gia Hội đồng Bảo an, hoàn toàn có cơ sở tin rằng Việt Nam sẽ đóng góp tốt hơn vào công việc của HĐNQ.

    Trong suốt 60 năm qua kể từ khi Chủ tịch Hồ Chí Minh, đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh Nhà nước dân chủ nhân dân đầu tiên ở Việt Nam, dân tộc Việt Nam đã vượt qua biết bao thử thách, khó khăn của chiến tranh ác liệt, nghèo đói và lạc hậu, tạo dựng nên nền tảng vững chắc cho một xã hội thực sự công bằng, dân chủ, văn minh, mà ở đó các quyền tự do cơ bản của người dân được bảo vệ và không ngừng phát triển. Bên cạnh các quyền dân sự, chính trị, các quyền kinh tế, văn hoá, xã hội luôn được chú trọng thông qua một loạt chính sách tích cực và hiệu quả của Nhà nước Việt Nam. Các thành tích về bảo đảm quyền con người, đặc biệt là thành tựu to lớn trong lĩnh vực xoá đói giảm nghèo, y tế, giáo dục, văn hoá được cộng đồng quốc tế công nhận rộng rãi.

    Cách mạng Việt Nam đã đưa một dân tộc nô lệ lên làm chủ đất nước; công cuộc Đổi mới đang đem lại ấm no, hạnh phúc cho toàn dân, người dân được thụ hưởng những quyền con người cơ bản quy định tại Hiến chương Liên hợp quốc. Đó là một thực tế sáng tỏ như ánh mặt trời, không bàn tay đen tối nào có thể che lấp được”.

    Trong BÁO CÁO QUỐC GIA KIỂM ĐIỂM ĐỊNH KỲ VIỆC THỰC HIỆN QUYỀN CON NGƯỜI Ở VIỆT NAM sắp trình bày trong phiên UPR tới cho Việt Nam tháng 1/2014 thể hiện rõ những thành tích nhân quyền của Việt Nam, các ưu tiên và cam kết của Việt Nam nhằm thúc đẩy nhân quyền tại Việt Nam và trên thế giới.

    Về đòi hỏi cho Việt Nam “phải sửa đổi pháp luật để chứng minh cam kết tranh cử vào Hội Đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc, trước hết đòi Việt Nam phải xóa bỏ Điều 258 BLHS” của nhóm “Tuyên bố 258” thì thực tiễn hơn 30 năm qua kể từ khi Việt Nam gia nhập công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị, vào năm 1982, Việt Nam đã nội luật hóa các công ước quốc tế mà mình đã tham gia. Có thể dẫn ra những luật sau: Luật Bảo vệ sức khỏe người dân (1989), Luật Giáo dục (1998), Luật Đất đai (2003), Luật Bảo hiểm xã hội (2006), Luật Phòng, chống HIV/AIDS (2006), Luật Phòng, chống tham nhũng (2005), Luật Phòng, chống bạo lực gia đình (2007), Luật Bình đẳng giới (2011)...Văn bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, Quốc hội đang lấy ý kiến toàn dân, đã có riêng một Chương quy định về quyền con người, quyền và nghĩa vụ công dân. Trong đó, các quyền con người về dân sự chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa được ghi nhận đầy đủ, tương thích với các công ước quốc tế về quyền con người. Nhưng cũng như các quốc gia khác, Nhà nước Việt Nam phải đồng thời bảo vệ quyền công dân và quyền con người và chế độ xã hội. Bởi vậy, Bộ luật Hình sự Việt Nam có một số điều, như Điều 88, "Tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”; Điều 258, “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước…” nhằm nghiêm trị tội phạm và phòng ngừa những hoạt động làm tổn hại đến chế độ xã hội là điều đương nhiên và phù hợp với quyền dân tộc tự quyết được ghi trong Hiến chương Liên hợp quốc và các công ước quốc tế về quyền con người.

    3. VÌ SAO NHÓM "TUYÊN BỐ 258" VÀ CÁC NHÓM "ĐẤU TRANH DÂN CHỦ" KHÁC KHÔNG MUỐN VIỆT NAM TRỞ THÀNH THÀNH VIÊN HĐNQ LHQ?

    Họ sợ rằng khi Việt Nam trở thành thành viên của cơ chế này, họ không thể "KÊU OAN" cho những trường hợp bị xử lý bằng pháp luật hình sự (như đối với hàng chục thành viên nhóm Tuyên bố 258 theo các Điều 79, 88 Bộ luật Hình sự (BLHS) như với Lê Thăng Long, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Văn Trội, Điều 161 BLHS với Lê Quốc Quân hay tới đây là Điều 115 BLHS với Nguyễn Văn Dũng…). Và như thế đồng nghĩa với việc họ phải thừa nhận cái mà họ vẫn hay gọi là “đàn áp tự do ngôn luận” là hoàn toàn không có thật.

    Họ sợ rằng Việt Nam có điều kiện chứng minh cho quốc tế thấy những thành tích nổi bật trong đấu tranh cho quyền con người của một quốc gia non trẻ, phải đi lên từ tàn lụi sau cuộc chiến chống chế độ thực dân, đế quốc thì sẽ phơi bày những xuyên tạc về lịch sử chiến tranh, về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, về thực trạng vi phạm dân chủ, nhân quyền…mà chúng ngày ngày rêu rao khắp nơi y như kiểu nhóm Tuyên bố 258 đến tấu từng tổ chức quốc tế, ĐSQ vừa qua?

    Họ sợ rằng việc Việt Nam trở thành thành viên HĐNQ “sẽ có những đóng góp tích cực vào công việc chung của Hội đồng Nhân quyền (HĐNQ), vì một thế giới hòa bình, thịnh vượng và công bằng”, chống lại “tiêu chuẩn kép”về dân chủ, nhân quyền thì hy vọng về việc Mỹ, phương Tây đưa quân tiếp sức cho chúng lật đổ thể chế chính trị Việt Nam sẽ vĩnh viên tiêu tan thành mây khói?

    Trước hết, chắc chắn điều họ sợ nhất là việc Việt Nam trở thành thành viên cơ chế này sau Hội đồng Bảo an LHQ là chứng minh đầy đủ nhất về ghi nhận quốc tế đối với phát triển nhân quyền Việt Nam – điều mà những kẻ luôn giương cao chiêu bài “đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền” Việt Nam không còn lý do gì để tồn tại?

    Những lý do nêu trên cho thấy, nhóm Phản bác Tuyên bố 258 cần lên tiếng ủng hộ Việt Nam ứng cử trở thành thành viên Hội Đồng Nhân quyền LHQ. Đây là bước tiếp theo cần thiết để phơi bày bộ mặt thật, mưu đồ đen tối của những kẻ khởi xướng Tuyên bố 258.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Phản hồi: 

    Con Lệ này nói nhiều linh tinh nhưng không 'nắm bắt' cái cơ bản nhất, thành ra vớ vẫn cả.

    Chính quyền VN luôn tuyên bố là nhân quyền ở VN là phải phù hợp với 'đặc thù', với 'văn hóa', với 'truyền thống' của VN. Trong khi đó tuyên ngôn LHQ về nhân quyền khẳng định nhân quyền là khái niệm phổ quát, không biên giới, có ý nghĩa áp dụng chung cho mọi con người trên quả đất, không thể diễn dịch tùy ý được. VN cũng đã ký tên vào bản công ước quốc tế về các quyền dân sự chính trị của công dân, nhưng VN đang trắng trợn vi phạm hầu hết các điều ước này.

    Như thế VN muốn ngồi vào hội đồng nhân quyền LHQ để dạy dỗ, phán xét ai ? Hội đồng nhân quyền LHQ chứ có phải cái trường học xó xỉnh nào ở VN mà có thể đưa những tên hiếp dâm trẻ em vào làm thầy giáo, thậm chí hiệu trưởng !

    Phản hồi: 

    Ban tuyên huấn trung ương phải dựa vào con ranh ngọng líu ngọng lô, giọng điệu bài viết như tuyên huấn viên, chứng tỏ bọn "chấy thức" trong đảng mạt hạng như thế nào. Nhật Lệ nên về luyện lại "lồi liêu nấu nồn nợn" trước khi lên đây bi bô.

    Phản hồi: 

    Vì họ không muốn VN trở thành kẻ giả hình: Một mặt trấn áp nhân quyền, không thực thi đầy đủ Hiến chương LHQ về nhân quyền nhưng lại muốn trở thành thành viên HĐ nhân quyền LHQ mà nền móng của nó là Hiến chương LHQ về nhân quyền.

    Phản hồi: 

    Trích Phạm Chí Dũng

    "Sau chuyến đi của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến Washington vào tháng 7/2013 và tiếp theo đó là chuyến đi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến Paris và New York vào tháng 9/2013, tín hiệu về xu hướng “xoay trục” như thế ngày càng lộ diện.

    Đó cũng là lý do để có thể cho rằng tỉ lệ thuận với khuynh hướng “xoay trục” sang phương Tây, một nhận thức mới mẻ đang dần hình thành trong não trạng của một số lãnh đạo cao cấp: trong tương lai gần, một lực lượng trí thức có tính độc lập tương đối với hệ tư tưởng của đảng, có thể là cần thiết được duy trì mà không bị sách nhiễu hoặc bắt bớ, với mục đích tạo nên một ráng hồng dân chủ nào đó cho khuôn mặt của chế độ, cũng là nhân tố có thể mang lại thiện cảm với các tổ chức và quốc gia trên thế giới quan tâm đến vấn đề dân chủ, nhân quyền và xã hội dân sự ở Việt Nam. Trong trường hợp cần thiết, lực lượng trí thức độc lập này cũng có thể là cầu nối trong – ngoài để một số quan chức cao cấp Việt Nam “dễ ăn dễ nói” hơn với các tổ chức quốc tế."

    Nếu tuân thủ mục đích trên của các respected scholars thì hành động của Hoàng Thị Nhật Lệ đạt được hiệu quả lớn nhất . Vì vậy, để ủng hộ các respected scholars và phong trào xã hội dân chủ nhặt rác ở Việt Nam, tớ ủng hộ bản tuyên bố của Hoàng Thị Nhật Lệ và nhóm của mình .

    Phản hồi: 

    Dân chúng chẳng thằng nào biết Tuyên ngôn dân quyền của LHQ nói gì thì chắc chắn họ không thể cử một kẻ đại diện để bảo vệ cho cái họ không biết ở LHQ. Hơn nữa nhà nước này đâu có được dân bầu một cách tự do cho nên Thị Nhật Lệ có nói mấy đi nữa thì chỉ điều đó cũng đã cho thấy một sự vi phạm nhân quyền trầm trọng rồi.

    Phản hồi: 

    [quote=Hoàng Thị Nhật Lệ]Đây là bước tiếp theo cần thiết để phơi bày bộ mặt thật, mưu đồ đen tối của những kẻ khởi xướng Tuyên bố 258.[/quote]

    Cái gọi là "bộ mặt thật, mưu đồ đen tối" gồm có gì?

    - Họ sợ ... họ không thể "KÊU OAN".

    - Họ sợ ... sẽ phơi bày những xuyên tạc.

    - Họ ... hy vọng về việc Mỹ, phương Tây đưa quân tiếp sức cho chúng lật đổ thể chế chính trị Việt Nam.

    - họ sợ nhất là ... chiêu bài “đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền” Việt Nam không còn lý do gì để tồn tại.

    Về "kêu oan": Tại sao lại sợ hành động kêu oan của dân chúng? Một hệ thống tư pháp lành mạnh sẽ năng nổ hơn ai hết để xét lại mọi oan khuất.

    Về "xuyên tạc": Ai xuyên tạc ai và ở đâu? Sự tố cáo của người dân trước những sai trái của chính quyền và đảng cầm quyền thì không thể gọi là xuyên tạc. Ngược lại, trên thực tế báo chí do nhà nước kiểm soát hoàn toàn lại chuyên môn xuyên tạc các hành động phản đối và cá nhân phản đối, và không bao giờ cho phép sự phản biện công khai. Ở trong một môi trường ngôn luận như vậy, người ta chỉ mong mỏi lời nói phản ảnh sự thật của mình vọng được ra bên ngoài.

    Về "đưa quân": Đây là một sự vu cáo trắng trợn, vô bằng. Nó cho thấy đầu óc của những người nuôi các ý tưởng này không được bình thường. Để viết ra được những cáo buộc như thế, người viết cần phải tự thêu dệt rất nhiều chi tiết mấu chốt đủ cho một thuyết âm mưu.

    Về việc "không còn lý do" (để đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền): Xã hội dân chủ là một quá trình. Ngay ở những xứ có nền dân chủ được coi là tiên tiến nhất, người dân vẫn liên tục đấu tranh. Do đó, không có vấn đề về nhu cầu tồn tại của một "chiêu bài đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền". Hễ nền dân chủ còn khiếm khuyết, hễ nhân quyền còn bị vi phạm, là người ta còn tranh đấu. Bất cứ chính thể nào tìm cách dập tắt sự tranh đấu đó là phi dân chủ.

    Phản hồi: 

    "Họ sợ rằng Việt Nam có điều kiện chứng minh cho quốc tế thấy những thành tích nổi bật trong đấu tranh cho quyền con người của một quốc gia non trẻ, phải đi lên từ tàn lụi sau cuộc chiến chống chế độ thực dân, đế quốc thì sẽ phơi bày những xuyên tạc về lịch sử chiến tranh, về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, về thực trạng vi phạm dân chủ, nhân quyền…"

    Nói nhỏ nhé! nếu như 20-21 tuổi thì còn nói là "một quốc gia non trẻ" được, chứ bây giờ đã 38 gần 39 tuổi là ...... già, ế, và phải " chổng mông mà gào" rằng tôi phải thiếu cái gì nên không bằng chị, bằng em, chứ ngồi đấy mà chảnh, tự sướng với/ đổ thừa vào thời quá khứ tưởng mình còn nhiều đường để lựa chọn thì ...... tuyệt chủng luôn đấy em ạ.

    Phản hồi: 

    Sau khi đọc "tuyên ngôn độc lập" khai sinh nước "dân chủ nhân dân" đầu tiên thì liền sau đó vào ngày 19 tháng 12 năm 1953, ông Hồ đã áp đặt chính sách cải cách ruộng đất, giết chết gần hai vạn người dân vô tội ở Miền Bắc và sau gần một thế kỷ thống trị nhân dân bằng con đường độc tài, sắt máu đã xô đẩy nhân dân Việt Nam đến cuộc nội chiến đẫm máu "nồi da xáo thịt" hàng mấy chục năm dài. Đến nay sau khi thu tóm trọn vẹn quyền lực, nhà cầm quyền tiếp tục thao túng đất nước với một Kinh tế suy kiệt, nhũng nhiễu tràn lan, xã hội phân hoá, luật pháp suy đồi, sinh mạng và nhân phẩm con người bị coi rẻ như cỏ rác ... nhà cầm quyền lạm nhận "nhân dân" ấy đã ngạo mạn tuyên bố "hiến pháp đứng sau nghị quyết đảng". Nhà nước gọi là pháp quyền lại hành xử như phường xã hội đen: bắt người trước rồi mới tìm tội sau; toà tuyên bố xử công khai lại cho công an côn đồ chặn đường bít ngõ, không cho người dân và thân nhân đến dự; xử tội lại không thèm nghe lời bào chữa của luật sư, tranh luận đuối lý thì bỏ qua một bên; án muốn tuyên bao nhiều tuỳ thích. Giáo dục thì thầy hiếp dâm trò, y tế thì gây chết người quăng xác xuống sông, quan tài diễu phố. Đất đai "sở hữu toàn dân" nên muốn lấy của ai cũng được sau đó đem bán thu lợi gấp trăm lần giá đền bù, chính quyền mang danh "của dân, do dân, vì dân" mà dân góp ý không nghe, kiến nghị thì biệt vô âm tín ... Thật không sao kể xiết những tội ác mà kẻ thống trị đã gây ra trên đất nước này. Một người có lương tri, không ai đặt bút viết ra những lời lẽ trí trá như vậy.

    Phản hồi: 

    [quote="Hoàng Thị Nhật Lệ"]Những lý do nêu trên cho thấy, nhóm Phản bác Tuyên bố 258 cần lên tiếng ủng hộ Việt Nam ứng cử trở thành thành viên Hội Đồng Nhân quyền LHQ. Đây là bước tiếp theo cần thiết để phơi bày bộ mặt thật, mưu đồ đen tối của những kẻ khởi xướng Tuyên bố 258.[/quote]

    Khi những lý do nêu trên còn những dấu ? (hỏi) đi kèm thì chưa xác định được. Bởi thế không thể dựa vào những điều vẫn còn nghi vấn để kết luật.

    Một bài viết đầy rẫy những nguỵ biện, nhất là đoạn sau:

    [quote="Hoàng Thị Nhật Lệ"]Nhưng cũng như các quốc gia khác, Nhà nước Việt Nam phải đồng thời bảo vệ quyền công dân và quyền con người và chế độ xã hội. Bởi vậy, Bộ luật Hình sự Việt Nam có một số điều, như Điều 88, "Tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”; Điều 258, “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước…” nhằm nghiêm trị tội phạm và phòng ngừa những hoạt động làm tổn hại đến chế độ xã hội là điều đương nhiên và phù hợp với quyền dân tộc tự quyết được ghi trong Hiến chương Liên hợp quốc và các công ước quốc tế về quyền con người.[/quote]

    Các quốc gia khác là quốc gia nào? Trung quốc, Triều Tiên, Cu Ba?

    Nhiều người đã phân tích rành mạch các điều 88, 258 của nhà nước CSVN không phù hợp với Hiến chương Liên Hiệp Quốc và các Công ước quốc tế về Nhân quyền. Việc nhai lại những nguỵ biện cho rằng 88 và 258 là phù hợp với HCLHQ và Công ước Quốc tế về Nhân quyền cho thấy Hoàng Thị Nhật Lệ thực chất chỉ là công cụ rẽ tiền của chế độ độc tài CS.

    Phản hồi: 

    [quote=Hoàng Thị Nhật Lệ]
    Họ sợ rằng Việt Nam có điều kiện chứng minh cho quốc tế thấy những thành tích nổi bật trong đấu tranh cho quyền con người của một quốc gia non trẻ, phải đi lên từ tàn lụi sau cuộc chiến chống chế độ thực dân, đế quốc thì sẽ phơi bày những xuyên tạc về lịch sử chiến tranh, về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, về thực trạng vi phạm dân chủ, nhân quyền…mà chúng ngày ngày rêu rao khắp nơi y như kiểu nhóm Tuyên bố 258 đến tấu từng tổ chức quốc tế, ĐSQ vừa qua?
    [/quote]

    Hầu hết các nước kể cả các cường quốc hiện nay đều từng trải qua thời kỳ chiến tranh phải chiến đấu để giành độc lập, giành chủ quyền hay bảo vệ lãnh thổ. Nhưng sau chiến tranh không thấy nước văn minh nào lực lượng kháng chiến mồm loa mép dải kể lể công trạng mãi và đòi ngồi lì trên đầu dân tộc ngoại trừ mấy thằng mõ nhược tiểu đầu óc bần cố nông tham lam hèn hạ. Bần nông đần độn không biết mở mắt để xem thế giới họ xây dựng chế độ Cộng Hòa như thế nào, tự đi vào vết xe đổ của các triều đại phong kiến độc tài hủ lậu trong quá khứ. Triều đại Quang Trung Nguyễn Huệ có công lớn đánh quân Thanh nhưng về sau chế độ suy thoái biến chất mất lòng dân thì cũng sụp đổ tan tành, kể lể công trạng vô ích. Cách mạng tốn bao xương máu của toàn dân không phải để lặp lại cái vòng luẩn quẩn đó, mất thì giờ.