Châu Văn Thi - Phỏng vấn một người mẹ Việt Nam

  • Bởi Admin
    23/10/2013
    2 phản hồi

    Châu Văn Thi

    Sáng ngày 22-10-2013, tôi có công việc ở dưới quê phải chạy xuống miền Tây. Đi ngang qua tỉnh Long An bất chợt nhớ tới cô Liên, mẹ của anh Đinh Nhật Uy, tôi cho xe rẽ vào lối cũ để vào thăm cô. Mùa này miền Tây lũ lớn nên đi đến đâu cũng trắng xóa một màu của nước... Cô đón tôi ngoài đầu ngõ, bảo tôi gởi xe lại rồi cô dẫn tôi về nhà. Hôm nay cô Liên vận một chiếc áo bà ba xanh cũ kỹ, trên trán hằn sâu những nếp nhăn nhọc nhằn. Cô bảo:

    - Nhà cô nước ngập hết rồi, đi đâu cũng phải đợi nước rút; về cũng vậy, không thôi sẽ lọt xuống ao. Hên là hôm nay con tới nhằm lúc nước đang xuống. Con xem này, đấy! Không thấy bờ, thấy cõi gì cả con à. Có ngày cô chỉ ăn rau và hột gà vì không đi chợ được. Cá mùa này thì bao la mà không có anh Uy ở nhà để bắt. Nhà mới gãy hai cây đu đủ, trái nhiều lắm, tiếc muốn khóc luôn con ơi!

    Tôi im lặng, cúi đầu cảm nhận nỗi đau mất mát trong cô. Tôi lần theo con đường đê dẫn vào nhà, phải cẩn thận lắm tôi mới không bị rớt xuống ao. Nhà cô hôm nay khác nhiều so với lần trước, nước lớn làm trong ngoài trống huơ trống hoác, chuồng gà cạnh nhà cũng tan hoang vì lũ. Cô vào bếp tính nấu cơm trưa cho tôi, nhưng tôi từ chối vì có việc vội, chỉ ngồi chơi nói chuyện với cô một lúc rồi sẽ đi. Tôi nói:

    Con muốn hỏi cô một vài chuyện nếu có điều gì đụng chạm đến nỗi đau của cô thì cho con xin lỗi, con chỉ muốn mọi người biết rõ hơn về trường hợp của anh Uy.

    Cô bảo: Không có gì đâu con, cô quen rồi...

    * * *

    1. Lần lượt 2 con trai cô là Đinh Nguyên Kha bị bắt và Đinh Nhật Uy phải ra tòa, cô có suy nghĩ gì? Cô có ủng hộ hành động của Uy không?

    Khi cháu Kha bị bắt tôi không hề nghĩ là Uy sẽ bị bắt. Vì tôi biết việc nó làm, nó chở tôi đi khắp mọi nơi để kêu cứu cho em nó. Thời gian đầu, tôi đau đớn, hụt hẫng khi cả hai đứa con trai đều bị đi tù. Tôi luôn ủng hộ việc Uy làm, vì chuyện đó là lẽ thường tình của một người anh đối với đứa em, nhưng họ lại kết tội con tôi bằng một điều luật rất mơ hồ và phi lý.

    2. Sau khi Uy bị bắt thì gia đình cô sống thế nào?

    Khi cháu Kha bị bắt, thì cháu Uy gánh vác việc gia đình, kể cả thăm nuôi Kha. Vì 2 vợ chồng tôi bị bệnh nên không còn khả năng lao động, chỉ trồng rau nuôi gà buôn bán đắp đổi qua ngày. Công ty Uy bị phá sản vì nhà có người bị cho là "phản động" nên không ai dám làm ăn mua bán với Uy, nên tự dẹp tiệm. Uy từ một anh giám đốc công ty TNHH bây giờ phải về vườn đi cắm câu, giăng lưới, kiếm miếng ăn hàng ngày cho gia đình. Những tưởng như vậy thì cũng an ủi cho 2 vợ chồng già nầy, nhưng không, họ lại tiếp tục bắt Uy, nguồn sinh lực của 2 vợ chồng cũng tan biến theo ngày 15-6-2013... Nhìn tay cháu bị còng dẫn đi trên con đê mà cháu hằng ngày giăng lưới, tôi chỉ chực khóc, nhưng kịp cầm lại để cháu vững tinh thần. Bây giờ thì hai vợ chồng có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, tần tiện để đi thăm nuôi 2 con trong tù.

    3. Trở lại với phiên tòa xét xử blogger Đinh Nhật Uy vào ngày 29-10-2013 tới đây, gia đình cô có nhận được giấy mời của tòa án chưa?

    Gia đình tôi không nhận được giấy mời của tòa án Long An dự phiên tòa xử con mình. Ngày mai (23-10-2013), tôi sẽ cùng luật sư xuống tòa án, đưa kiến nghị yêu cầu họ giải quyết cho hai vợ chồng tôi và chị Hai của Uy (Đinh Nguyễn Quỳnh Như) vào dự phiên tòa, như thế mới đúng là xử công khai!

    4. Cô có suy nghĩ thế nào về phiên tòa ngày 29-10-2013 này? Cô có tin là công lý sẽ được thực thi?

    Tôi rất hy vọng phiên tòa này là một phiên tòa công khai thực sự, gia đình tôi và bạn bè cháu Uy sẽ được vào dự. Tôi còn hy vọng họ sẽ trả tự do cho cháu Uy, vì cháu không làm điều gì sai với nhân dân, với đất nước. Cháu chỉ thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình và thể hiện lòng yêu nước chống ngoại xâm. Nếu kết tội cháu thì tôi thấy nhân quyền của Việt Nam ngày càng đi xuống, không đúng với những công ước quốc tế về nhân quyền mà họ đã ký với Liên hợp quốc.

    5. Nếu được tham dự phiên tòa xử anh Đinh Nhật Uy, cô sẽ nói gì với hội đồng xét xử?

    Nếu được tham dự phiên tòa có lẽ họ sẽ không cho tôi nói, nhưng nếu được nói tôi sẽ nói với hội đồng xét xử rằng: cháu Uy không làm gì sai, cháu chỉ thực hiện quyền công dân và nghĩa vụ yêu nước của mình được pháp luật bảo hộ. Nếu mấy ông xử con tôi có tội, thì tôi tin sau này các ông sẽ hối hận vì đã làm những điều trái với lương tâm và mấy ông sẽ còn xét xử những vụ án như vầy dài dài.

    6. Cô có nhắn gởi gì với những người yêu chuộng công lý hòa bình ủng hộ anh Đinh Nhật Uy?

    Đầu tiên cho tôi gửi lời cảm ơn đến bà con cô bác trong và ngoài nước, cũng như các tổ chức quốc tế đã quan tâm và lên tiếng cho trường hợp của cháu Uy và cháu Kha. Thứ hai tôi muốn mời tất cả những ai yêu chuộng công lý hòa bình, hãy đến với phiên tòa xử cháu Uy vào ngày 29-10-2013 tới để chứng kiến phiên tòa công khai và giám sát cách hành xử của cơ quan công quyền. Chân thành cảm ơn.

    Nói đến đây, tôi thấy nước mắt của cô rơm rớm... Tôi ôm cô, động viên và mong cô tin tưởng công lý sẽ được thực thi một cách đầy đủ nhất trong phiên tòa này. Tôi chào cô và quầy quả xách balo đi. Ngoài đồng nước trắng xóa, bầu trời xám xịt... nhưng khi tôi ngoảnh lại thì thấy trong đôi mắt người mẹ ấy có một niềm tin mãnh liệt vào đứa con của mình vô tội!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cám ơn Châu Văn Thi về đoạn phim nhạc cháu làm tặng bà Liên, mẹ của hai cháu Uy và Kha. Nhẹ nhàng và cảm động.

    Việc nhà nước CSVN đối xử với cảnh ngộ của bà Nguyễn Thi Liên, người mẹ có hai đứa con tù tội vì lòng yêu nước làm người ta liên tưởng đến một bà mẹ khác mà đảng và nhà nước CSVN đang dùng làm biểu tượng cho những bà mẹ có con hy sinh trong hàng ngũ của họ: Mẹ Thứ.

    Bà Thứ, cả đời người chịu hy sinh người thận Từ cha, chồng đến các con, trai và rể trong cuộc kháng Pháp và chiến tranh huynh đệ vừa qua. Cho dẫu có đối nghịch chính trị với bà Thứ, không ai có thể phủ nhận sự mất mát quá lớn trong cuộc đời của bà. Không rõ thời VNCH, các con bà có bị tù tội không và bà có phải tần tảo cưu mang và thăm nuôi những người con ấy trong các nhà từ của VNCH? Nhưng một điều chắc chắn là bà đã mất hầu hết những người đàn ông, con trai thân thuộc nhất của bà. Tôi thấy tội cho những bà mẹ như thế, bất luận họ ở chiến tuyến nào trong cuộc tương tranh vừa qua.

    Những người còn lương tâm và tình người trong hàng ngũ CSVN hãy nghĩ đến những khổ đau của những bà mẹ Việt nam, xa con, mất con vì quan điểm chính trị khác biệt với chính quyền mà chấm dứt những bách hại và đối xử bất công với những bà mẹ Việt nam đau khổ như bà Nguyễn Thị Liên.

    Bất luận quí vị có xét xử Đinh Nhật Uy như thế nào, hãy để cho mẹ của anh ta tham dự phiên toà để bà được trông thấy mặt con, gần gủi con trong vài giây phút quí báu tại phiên toà.

    NGHE ĐẤT MẸ RU
    “Ầu ơ ! ví dầu cấu ván phất phơ cầu tre lắc lẽo phi cơ lốp bèo”
    Cũng không đến nỗi óc eo khách hàng thượng đế mạng teo không ngờ
    Án khinh yêu nước đừng mơ Đinh Nhật Uy chớ thẩn thờ làm thơ
    Triều lên lũ lụt trở cờ rủi may suốt chỉ guồng tơ nhịp nhàng
    *
    Trải qua hai đám đại tang họ hàng nhà sản bẽ bàng chưa tan
    Lâu la kiếm chút mỡ màng bôi trơn chiếc bánh dã man vận hành
    Tiến nhanh đánh mạnh lương tâm dư lợn viên vốn phi luân phục hồi
    Tù ngồi nhân phẩm kéo lôi lao phu cầm chắc khép môi nhục hình
    *
    Đố ai vào được pháp đình đỡ giùm liếm búa thiên kinh hội đồng
    Giáo LÊ gươm MÁC giương đông kích tây vất xác xuống sông cúng dường
    Quan toà hãi địa minh thương túi riêng ám tiển bất lương sẳn sàng
    Sáu mươi năm thập bát thang dân oan bất lực ngỡ ngàng an chi
    *
    Y chang hiến pháp cố lì vẫn “u như kỷ” bạch mi truyền kì
    Hồ như tiếng hịch cứu nguy đảng đi lối đảng dân tuỳ lề dân
    Học trò Khổng Tử quần thần phu thê phụ tử quân vương đổ tường
    Không vô chính chị nhà thương đừng vào viện ghét nõn nường phụ anh
    TÂM THANH