Hoàng Ngọc Diệp - Những cô gái đang làm điếm ở xứ người

  • Bởi Hồ Gươm
    20/10/2013
    2 phản hồi

    Hoàng Ngọc Diệp

    Một lời tôn vinh – Nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam

    Tôi biết rằng vào ngày Phụ Nữ Việt Nam, sẽ có rất nhiều bài viết tôn vinh phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam, những nữ doanh nhân tài giỏi, những cô giáo, nữ bác sĩ, nữ y tá đạo đức giỏi giang, những tấm gương của những phụ nữ cần cù nhẫn nại bao dung trong xã hội mình.

    Vì vậy, tôi nghĩ sẽ không còn cần thiết để viết thêm về họ nữa, mà tôi viết về đức hạnh và sự hy sinh tận cùng cuộc sống riêng tư của mình, của cả tương lai mà mỗi người phụ nữ được quyền có… từ một một nhóm khác nhỏ hơn, thầm lặng hơn, và chịu đựng bao nhiêu sự dèm pha, chê bai của cả xã hội… đó là những cô gái đang làm điếm ở xứ người.

    ***

    Photo: Blemishedparadise

    Các cháu gái thân mến, nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam, chú muốn tôn vinh một số đức hạnh quan trọng của các cháu như sau:

    Dựa theo cách nhìn nhận của chú như thế này nhé, các cháu là những con người Việt Nam, vì lỗi của xã hội là chính và gia đình là phụ, các cháu đã không có được cơ hội ăn học, đào tạo chuyên ngành và cơ hội vươn lên để có một cuộc sống mà hầu hết mọi cô gái xứ minh ước mơ (và thật sự được quyền có) là trở thành những phụ nữ đẹp đẽ, có người chồng yêu thương vợ con, chịu khó giỏi giang, có nhà cửa, có đàn con thông minh lễ phép… nhưng từ vị thế của những nạn nhân xã hội như thế này, các cháu đã quyết định (mà chú cho là thiếu sáng suốt) đi bán thân để giúp cho gia đình (và phần nào đóng góp cho xã hội).

    Chú tôn vinh các cháu từ các điểm sau:

    1. Các cháu đã không làm những loại phụ nữ chuyên lừa đảo xã hội và hại cả xã hội xuyên qua những quan hệ thối tha để có cơ hội làm ăn bất lương, để vơ vét cho riêng mình và làm tổn thương tới rất nhiều người khác.

    2. Các cháu đã không làm những phụ nữ “bán miệng nuôi trôn” để có quan hệ ma quỷ, nhận những bằng cấp phù phiếm, từ đó có thể thao túng cả xã hội bằng những trò lừa đảo, bằng những quyết định ngu xuẩn làm tổn hại cả xã hội với tư cách là những người làm lãnh đạo các bộ ngành.

    3. Các cháu đã dám chọn lựa và bán những gì quý giá nhất của riêng mình để nuôi thân và giúp đỡ gia đình, mọi tai ương chỉ các cháu tự nhận lãnh mà không ai khác trong xã hội bắt buộc phải nhận lãnh thay cho các cháu, và ngay cả các cháu sẵn sàng hy sinh cả ước mơ làm những phụ nữ bình thường, có gia đình bình thường, có con cái bình thường.

    Vì vậy, các cháu nên nhớ rằng các cháu tuy bị xã hội khinh khi là những con điếm, nhưng với chú, các cháu đáng tôn vinh hơn rất nhiều phụ nữ mà xã hội đang tôn vinh, vì họ không bán được những gì họ có như các cháu, không chịu nhận lãnh những gì họ đáng phải nhận lãnh, vì sự bất lương, sự vô trách nhiệm của họ đối với rất nhiều người khác trong xã hội mình, và không tự gánh chịu những cực hình như các cháu.

    Và nhân dịp này, chú cũng tự hứa lần nữa, chú sẽ hết lòng cố gắng để một phần nào giúp thay đổi xã hội, để không còn những con người phải hy sinh như các cháu trong tương lai, cũng như hy vọng rằng xã hội sẽ đón nhận các cháu lại như sự kết thúc trong câu chuyện nàng Thuý Kiều của Nguyễn Du.

    Nên nhớ câu thơ của cụ Nguyễn Du…

    “Xưa nay trong đạo đàn bà
    Chữ trinh kia cũng có ba bảy đường.”

    Thân mến.

    - Nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam -

    Hoàng Ngọc Diệp

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Bài viết đúng và quá hay .Tôi đã đọc và in nhiều bài về chủ đề này. Mỗi bài là một tiếng kệu não lòng về thân phận cùng cực của những người dân không còn đường sống. Chưa có bài nào tôi thích như bài này ,vì tác giả có cách nhìn mới mẻ, nhân bản....như lời thơ của Nguyễn Du gữi Thúy Kiều của thời đại mới -CSVN toàn trị.

    Một cán bộ miền núi có ước ao muốn được về đồng bằng đi thăm biển vì nghe nói nưcớc ta "tiền rừng bạc biển". Nhờ có thành tích bảo vệ rừng cán bộ này được cấp trên cho đi thăm biển Đồ Sơn.

    Trước kia cán bộ này đã từng nghe:

    Chưa đi chưa biết Đồ Sơn
    Đi rồi mới thấy chẳng hơn đồ nhà

    Nhưng cứ muốn biết "Đồ Sơn" như thế nào.

    Sau khi được biết cái "Đồ Sơn" như thế nào, cán bộ này phát biểu ý kiến: "Nhờ ơn Đảng nhờ ơn chính phủ" mở ra cái dịch vụ này khoái thật đấy.

    Còn một ông cán bộ xã ở đất lúa Thái Bình cũng được biết cái thú "Đồ Sơn" xong, khi tính ra tiền, ông này thất kinh kêu tướng lên: "Ôi, thế là mất hơn nửa tạ thóc của tôi."

    Đọc bài này xong mới thấy khi người ta có lòng cứu nước cứu nhà thì có thể cứu bằng mọi cách, kể cả cứu bằng cái vốn tự có của mình. Vậy mà các ông lớn có bộ óc lớn lại biết dùng óc cứu nước cứu nhà, thua đứt các cháu.