Nguyễn Kiên Giang - Vì sao học viện Khổng Tử lại gây bất an cho chúng ta?

  • Bởi Mắt Bão
    19/10/2013
    9 phản hồi

    Nguyễn Kiên Giang

    THẬP GIÁ VÔ HÌNH!


    Một triển lãm về hình ảnh của Khổng Tử tại Thượng Hải.

    Từ sự kiện: “Thỏa thuận về việc thành lập Viện Khổng Tử tại Trường Đại học Quốc gia Hà Nội” được đề cập đến trong tuyên bố chung ngày 15/10/2013 sau chuyến thăm Việt Nam của Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường, nhiều nhân sỹ trí thức trong nước đã lên tiếng lo ngại về mục đích thật sự của nó.

    Những lời khoa trương úp mở của phía Trung Quốc; những nhận định của các chuyên gia phương Tây trước động thái văn hóa thái quá của giới lãnh đạo nước này khi thành lập hàng ngàn học viện như thế ở bất cứ nơi nào “thấm uy” của họ. Điều đó cho thấy sự lo ngại của nhân sỹ trong nước là có cơ sở.

    Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở việc bày tỏ lo ngại, cảnh báo “vu vơ”, hay kiến nghị yếu ớt về sự tường minh của vấn đề thì thật đáng tiếc!

    *


    “Viện Khổng Tử” - cái tên của nó nói lên rằng: đó là một cơ quan học thuật, nghiên cứu và chắc lọc những giá trị văn hóa của nền Nho học trong lịch sử cùng với tư tưởng của người đã khai sinh ra nó để cùng làm phong phú thêm văn hóa của mỗi bên, để tâm hồn hai dân tộc gần nhau hơn trong bối cảnh đương đại.

    Nếu chỉ thế thì có lẽ chẳng ai kêu ca làm gì cho mệt xác! Đâu phải bây giờ, và cũng có lạ lẫm gì khi chúng ta có bề dày nền Hán học hàng ngàn năm. Khổng Tử cũng đã được chúng ta vinh danh cách đây gần cả ngàn năm tại nơi trọng vọng nhất của nền khoa cử nước nhà là Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Tiếp tục nghiên cứu những giá trị tinh thần uyên thâm, những vấn đề chưa ngả ngũ của Khổng học là điều rất cần thiết. Vậy, lập Viện Khổng Tử há chẳng phải là nên lắm sao? E là không đơn giản như vậy!

    Người ta lo ngại điều gì?

    Các nhân sỹ đã lên tiếng về vấn đề này đều khẳng định: bản sắc văn hóa là yếu tố sống còn của một dân tộc. Do đó, sự xâm lăng văn hóa cũng là mối nguy hại vô cùng đối với tiến trình tồn tại và phát triển của các dân tộc.

    “Quyền lực mềm” được nhắc đến và nhấn mạnh rằng phạm vi của nó đã thay đổi theo một chiều hướng khó lường: không còn là sự xâm lăng về kinh tế, mà đáng báo động hơn, là sự xâm lăng về văn hóa, giáo dục!

    Thực tế hoạt động của các Viện Khổng Tử do TQ lập ra khắp nơi đã vượt ngoài phạm vi học thuật, nghiên cứu Nho học và tư tưởng của Khổng Tử. Họ không che giấu tham vọng biến những viện này thành phương tiện truyền bá văn hóa Hán tộc. Câu hỏi đặt ra là: Viện Khổng Tử đó có đúng là phương tiện của một cuộc xâm lăng văn hóa không? Nếu đúng như vậy, khả năng nó sẻ xâm hại đến nền văn hóa Việt chúng ta đến đâu?

    Mục đích của cuộc xâm lăng mà chúng ta đang nói đến là đồng hóa về văn hóa - phong tục, nô dịch về tâm hồn – trí tuệ. Nếu điều đó xảy ra, sẽ không còn “Trời xanh đây là của chúng ta/ Núi rừng đây là của chúng ta…”, không còn áo dài, không còn ca dao, không còn mẹ VN, em gái VN, chàng trai VN… Khi đó, Hịch tướng sỹ, Bình Ngô đại cáo, Truyện Kiều,.. sẽ thành những ký ức nhạt nhòa… Chúng ta sẽ trơ trọi, lạc loài và bơ vơ ngay trên chính quê hương mình!

    Để nhắm tới mục đích đó, “kẻ xâm lăng” sẽ trưng bày ra những cái hay, cái tốt để thuyết phục “nạn nhân”. Dần dà, tạo thành một quán tính “hay”, “tốt đẹp” với bất kỳ thứ gì mà “kẻ xâm lượt chìa ra”. Cuối cùng, “nạn nhân” tự chối bỏ chính mình để đón lấy “ân điển” từ “nền văn hóa vĩ đại duy nhất”!
    Giới thiệu, quảng bá bản sắc văn hóa và tiếp thu tinh hoa phù hợp là sứ mệnh của mỗi dân tộc trong hành trình của mình trên quả đất này. Nhiều nền văn hóa đang nổ lực cho hoạt động đó. Các viện học thuật, nghiên cứu được xem như phương tiện, cầu nối hữu hiệu trong giao lưu văn hóa của thế giới văn minh này. Viện Goethe của Đức, Hội đồng Anh, Học viện Cervantes của Tây Ban Nha… là những phương tiện nhân văn như vậy. Thế tại sao Viện Khổng Tử lại gây cho chúng ta sự bất an?

    Không chỉ Viện Khổng Tử này, mà hầu như tất tần tật mọi thứ có dán mác “made in China” đều gây mối nghi ngại cho chúng ta. Nguyên cớ từ lịch sử, bạo quyền phương Bắc đã hết lần này đến lần khác hà hiếp dân tộc ta. Cho đến giờ, “họ” chưa bao giờ hết dòm ngó cương thổ, tài nguyên, tinh túy… của nước ta. “Họ” thường có hành động ngang ngược và thâm độc đối phó với chúng ta… Dân ta không “dị ứng” mới là chuyện không tưởng!

    Nói tiếp về cái Viện Khổng Tử, mới “mở màn” đã thấy những dấu hiệu bất thường rồi! Trong quan hệ ngoại giao quốc tế, ta thấy nguyên tắc được tôn trọng là “đồng cấp, đồng sự”. Việc tiếp đón phải tương xứng về cấp lãnh đạo, nội dung làm việc phải tương xứng thẩm quyền. Ông thủ tướng Ta tiếp ông thủ tướng Tàu là đồng cấp. Nhưng, bàn về cái Viện Khổng Tử thì xem ra hai ông đang đùa giỡn cho đỡ căng thẳng hay sao ấy chứ!? Đó là công việc của Bộ ngoại giao hoặc cơ quan chuyên trách về văn hóa, tức là công việc của “lính lác” mấy ông mà… mấy ông giành làm hết việc, lấy gì người ta làm! Ai cũng hiểu, không lẽ mấy ông to đùng không hiểu!

    Tui thử “dịch” cái ý trong cách hành xử đó của thủ tướng Tàu ra là: “Bọn bây là học trò tao nhé, tao chỉ học gì là phải học đó… Tao biết, làm vầy mấy đứa trí thức “bản sắc” của bọn bây uất lắm… chúng sẽ chửi, sẽ biểu tình… he he… chúng cứ manh động đi, tới mức độ tội phạm thì gô chúng lại… Dần dần, sức kháng “Khựa” sẽ yếu dần, như hiệu ứng lờn thuốc đó! Sự “phục tùng” sẽ trở nên bình thường dần thôi… Nhớ là tao có bí mật…”.

    Đó chỉ là sự suy đoán của tôi. Đã là suy đoán thì đáng ra tôi không nên suy đoán phần xấu về đối phương. Nhưng đây không phải là chuyện ứng xử phải phép của cá nhân, mà là chuyện liên quan đến khí tiết dân tộc, vận mệnh quốc gia! Ai cũng cho phép mình làm vậy cả. Những bất thường đó cộng với những thông tin từ thực tế hoạt động của các Viện Khổng Tử, chúng ta có cơ sở để “ngó ngàng cẩn thận” tới nó.

    Đặt giả thuyết cái viện đó đúng là “nguồn nguy hiểm cao độ” đối với văn hóa của chúng ta, nó sẽ xâm hại tới mức độ nào là một vấn đề làm hầu hết các bậc trí giả của chúng ta bối rối. Vì dường như chúng ta chưa xác định đối tượng cụ thể mà nó tập trung “tấn công”. Tức chúng ta chưa nắm mạch lạc cụ thể những gì là “bản sắc văn hóa” của dân tộc ta. Chính thực trạng dằn vặt dai dẳng ấy đã làm cho nỗi lo của chúng ta lớn hơn khi xuất hiện mối nguy trên. Chẳng khác nào ta đang bảo vệ một bảo vật mà không biết cụ thể nó nằm ở đâu trong những thứ chung quanh, trong khi tên cướp thì đang bên cạnh! Thực ra, việc này không quá khó nếu chúng ta nhận thức đúng tầm quan trọng của văn hóa dân tộc sớm hơn, và đầu tư thích đáng cho sự nghiệp chăm sóc, giữ gìn, phát huy nó. Nhưng vẫn chưa phải là quá muộn để tiếp nhận kho báu truyền đời của cha ông!

    Người ta thường hay đánh giá sai lầm “sức mạnh” bởi sự tác động của định kiến hoặc ảo tưởng về hình thức. Dân tộc Trung Hoa không phải quá mạnh như chúng ta nghĩ. Chúng ta đã từng nhiều lần “ăn miếng trả miếng” đích đáng trong lịch sử. Lịch sử Trung Quốc là một lịch sử của chia rẽ và thôn tính bằng máu và nước mắt. Họ từng đô hộ chúng ta, nhưng họ cũng đã từng bị nhiều dân tộc nhỏ hơn về hình thức đô hộ. Và giờ đây, trong lòng Trung Quốc có hàng trăm dân tộc; nhiều khu tự trị như Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng…; nhiều thế lực đối kháng nhau; nhiều “tầng bậc” công dân hình thành do sự phân hóa sâu sắc trong xã hội… Chứ không phải là hình ảnh trung Quốc rộng lớn với dân cư hơn 1,2 tỷ người – đó khổng phải là một khối thống nhất như nhiều người vẫn nghĩ! Tiềm lực quân sự của Trung Quốc mạnh “áp đảo” các nước trong khu vực, nếu tính theo phép cộng đơn thuần. Đối với biển Đông, toàn bộ lực lượng hải quân của họ chẳng khác nào vài chiếc lá liễu trên mặt Hồ Gươm. Trên bộ, yếu tố tiết diện chiến trường sẽ vô hiệu phần lớn quân số của họ. TQ biết rất rõ điều đó, nên họ rất mạnh trong các chiêu trò khoa trương, hù dọa. Phải thừa nhận: họ giỏi tấn công tâm lý. Đặc biệt là các thủ đoạn “bắt vô hiệu” con người – cả những người tầm vóc! Có thể, nhận định trên của tôi là thuần lý thuyết và chủ quan. Nhưng chúng ta cũng không nên quá khiếp sợ “cái bóng” của láng giềng! Chúng ta không ai muốn phải đối đầu bằng vũ lực với TQ hoặc bất cứ quốc gia nào khác. Nhưng tôi nằm lòng lời tiền nhân răn dạy: “… Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; Đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; Khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau. Ta thường Tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, Ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; … Dẫu cho Trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, Nghìn thây ta bọc trong da ngựa, Cũng nguyện xin làm” (Hịch Tướng Sỹ - Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn).

    Có một điều, theo tôi là hệ trọng! Đó là chúng ta phải phân định mạch lạc đâu là “địch”: không phải người dân lương thiện TQ, không phải những cán bộ lương thiện, những nhà văn hóa, những người trí thức tiến bộ… Mà là những kẻ có chủ nghĩa bành trướng xuống phương Nam. Hiện tượng “dị ứng” với “made in China” rất dễ làm chúng ta kích động thái quá hoặc không đủ tỉnh táo để xác định kẻ địch thật sự, và đẩy chúng ta vào thế đối đầu với cả những lực lượng mà chúng ta hoàn toàn có thể tránh! (Nếu tấn công vào hình tượng Khổng Tử, có thể chúng ta sẽ trúng ý đồ như thế của họ!)

    Nếu TQ thật sự có ý định dùng Học thuyết Nho gia và tư tưởng Khổng Tử làm vũ khí xâm lăng trong văn hóa thì thật hài hước. Bởi những âm mưu, thủ đoạn cùng tham vọng của họ đi ngược lại với căn cốt của Khổng học. Sau khi Khổng tử qua đời, ngoài việc các “nhà Nho bất thiện” và “phi Nho bất thiện” đời sau phá tinh thần Khổng Nho, Nho gia đã bị nạn kiếp lớn lần thứ nhất vào đời nhà Tần (Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn học trò), nạn kiếp lớn thứ hai của học phái độc tôn trong cả một thời đại ngàn năm này là vào thế kỷ hai mươi (Đại cách mạng văn hóa vô sản ở TQ). Và giờ đây, giới chức TQ vẫn treo ông trên thập giá vô hình theo các cuộc trường chinh mới!

    *

    Do vậy, có người nhận định rằng: Khổng Tử chỉ thật sự bắt đầu chết sau khi ông qua đời. Tôi thấy sự vĩ đại đang tuẫn nạn trên thập giá vô hình đó. Còn có những thập giá vô hình khác đang chờ những nền văn hóa mê ngủ!

    Tên gọi là Viện Khổng Tử mà mới “mở mắt” đã đối lập với điều cốt lõi trong tư tưởng Khổng Tử là “Chính Danh” rồi. Làm sao “ngôn thuận”, làm sao “việc thành”!

    Quyền năng kỳ diệu của văn hóa tinh thần là chia sẻ vô hạn mà không hề bị chia nhỏ. Do đó, nó là kho tàng chung của nhân loại. Không ai đủ lý luận để nói khác đi được. Văn hóa có cách thức của văn hóa. Cách sống và chết của nó cũng không giống những quy luật vật chất. Nghiên cứu văn hóa để hiểu về dân tộc, về con người là việc tốt nhất giải trừ những nguy cơ xung đột bằng những phương cách man rợ.

    Cuối cùng, xin phép dẫn lời GS Nguyễn Huệ Chi như là tâm tư chung của nhân sỹ trí thức nhã nhặn nhưng thẳng thắn: “Nếu có một nghiên cứu có hệ thống về Khổng giáo trông đời sống xã hội, văn hóa tinh thần của người Việt thì rất tốt, nhưng tôi cho rằng việc ấy nên để người Việt làm”.

    N.K.G

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Đại Ngu viết:
    Em hỏi ngu một câu: Sao ta không "chơi lại" bằng cách tìm một nhà tư tưởng Việt Nam 500 năm trước công nguyên để xây học viện truyền bá văn hóa Việt bên Bắc Kinh?

    Ăn còn không cơm, còn đóng khố ở thế kỷ 21, hơi sức đâu mà tư, với tưởng. chính vì thế mà bác đã lo xa: tư tưởng lớn là Mao là Mác, bác cháu ta cứ thế mà học. Hơn nữa văn hóa Việt có gì ngoài chai nước mắm?

    SÂN TRĨNH CỬA KHỐNG
    “Quân xử thần tử thần bất tử giống bọ hung
    Phụ xử tử vong tử bất vong loài hán hoá”
    Trước cửa Khổng cha con còn đầu tố sau sân Trình há dễ chẳng tranh ăn
    Vị tam gương làm đảo lộn luân thường trên giường ngủ N.Trường Tô lãnh đạo
    *
    Sầm Đức Xương “tháo giày” ra tiếu ngạo Lê Duẩn vào trang bí sử lầu xanh
    Hồng Hà tanh hôi từ gốc Thái Bình Cần Thơ thối Mỹ Xuân chân dài mẫu
    Đông phương hồng công năm châu nhập lậu ba triệu nô lệ bốn biển thua xa
    Tôn giáo nào không thờ cúng ông bà tà đạo ấy bạch mi thần cộng sản
    *
    Tác nghiệp ác mới mong gia nhập đảng trị ngu trung xứng hàng ngũ côn trùng
    Khắp mọi nơi thiên hạ trả thù chung chưa bạo động khiêng quan tài diễu phố
    Gần bốn triệu con cháu Hồ xấu hổ cổng công quyền đã đổ máu lai rai
    Dạy làm người tuân phục thuyết độc tài nghèo dốt khó lung lay bầy trí thức
    *
    Lề đảng báo thông tin thêm tức bực cực thân môn cưỡng bức chị em ta
    Giải rút hồng không phải mảnh sơn hà ma chưa bắt quỷ bất tha lâm hạnh
    Duyên súng đạn nằm trong tay kẻ mạnh tình xâm lăng bởi giặc ngoạ cũi lồng
    Có còn ai dám mơ chuyện ba không khi chủ thuyết đại đồng đồng tỉnh mộng
    TÂM THANH

    Thưa bác Khách Gần Gần,

    Bác đã trích dẫn và mỗ xẻ lời của tôi thì cũng xin phép góp thêm đôi dòng:

    - Tôi đề cập việc xác định rõ "kẻ địch" là ở trong tình hình hiện nay: chưa có chiến sự "nóng", và dân ta hễ nghe đến TQ là "dị ứng" ngay. Trong khi TQ, như tôi nói, gồm rất nhiều thành tố. Không phải thành tố nào cũng bất lợi cho ta.

    - Chữ "bình thiên hạ" bác dùng là trong lời Khổng Tử nói: "Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ" là chí của trượng phu. Chữ "bình thiên hạ" ở lời này của Khổng Tử trong bối cảnh xã hội TQ thời ông sống (Đông Chu): "thiên hạ" đây là "thiên hạ nhà Chu" gồm cả trăm quốc gia chư hầu chiến tranh giành giật liên miên, xã hội loạn lạc điêu tàn, "bình thiên hạ" là góp sức mang lại hòa bình, yên ấm cho trăm họ bấy giờ. Chứ "bình" không có nghĩa là "đạp bằng", "thiên hạ" cũng không có nghĩa là thế giới như hiện nay.

    Nếu như bác Khách Gần Gần vẫn có những quan điểm khác và muốn trao đổi thêm thì mời bác làm một bài viết, tôi sẵn lòng hầu chuyện!

    Trân trọng!

    Nguyễn Kiên Giang

    Trên Dân Luận, bác Diên Vỹ vừa dịch xong loạt bài về các viện Khổng học ở phương Tây. Theo đó, các cơ sở này chủ yếu là để giao lưu và dạy ngôn ngữ. Cả văn hoá lẫn ngôn ngữ Trung Hoa đều quá quen với người Việt mình -- hay đó là cảm tưởng của tôi, một người lớn lên trong thời chiến ở miền Nam, học hành, cư ngụ và làm việc bên cạnh nhiều người Hoa. Cho nên tôi nghĩ rằng, viện Khổng học ở Việt Nam có lẽ chỉ nên dành cho giới học giả cao cấp, các nhà nghiên cứu văn hoá, lịch sử và kinh tế thì có lợi ích thiết thực hơn là dành cho quần chúng. Nhưng chúng ta phải xem cái viện Khổng tử đầu tiên ở trường Đại học Quốc gia Hà Nội nó làm việc ra sao đã rồi hãy có ý kiến.

    Là người Việt sinh sống tại bang California của Mỹ, một nơi tiếp giáp và từng là lãnh thổ của Mexico, tôi không khỏi có cái nhìn đối chiếu giữa Mexico và Việt Nam: cả hai đều có anh láng giềng phương Bắc khổng lồ với sức mạnh kinh tế và văn hoá nhiều lần lớn hơn mình. Lạ thay, tôi cũng như nhiều dân Việt tị nạn ở đây nghĩ rằng: người Mễ (cách gọi Mexico của người Việt ở Cali) nên học hỏi và bắt chước cách tổ chức, quản trị và làm việc của người Mỹ để thúc đẩy nền kinh tế của mình tiến lên, thay vì khư khư ôm cái quá khứ kình chống Mỹ. Nhưng đó là cái nhìn của một bên thứ ba, tức là của những người tự coi mình chỉ tá túc trên đất Mỹ, mà không chia sẻ bất cứ quan điểm nào từ những học thuyết có ảnh hưởng của chính quyền Mỹ trong quan hệ với Mễ.

    Nếu cùng cái nhìn ấy áp dụng cho trường hợp Việt Nam, thì có lẽ chúng tôi mâu thuẫn với nhiều người Việt Nam hiện nay, và ở một khía cạnh nào đó, chúng tôi cũng mâu thuẫn với chính mình -- một mặt muốn Việt Nam giao lưu với Trung Quốc nhiều hơn để tham dự vào thời vận đang lên của nước này (dựa trên quan sát quan hệ Mỹ-Mễ), mặt khác luôn cảnh giác với Trung Quốc vì các kinh nghiệm lịch sử của dân tộc Việt.

    TAM CANG NGŨ THƯỜNG
    “Vi sư bán tự mua thầy” sân Trình cửa Khổng tái lai học đường
    Trong thời tham nhũng nhiễu nhương bầu ơi thế bí phải thương nhau cùng
    Tam gương nhất trí ngủ giường yêu quê yêu đảng bất lương kiên cường
    Quân thần phu phụ kỷ cương vô luân mẫu tử khai trương sử hồng
    *
    Từ khi khoa giáp qua sông võ văn con sáo bỏ lồng từ chương
    H’mông mèo mán tày mường VIỆT NAM hán hoá thịt xương TIÊN RỒNG
    U mê chưa tỉnh đám đông trăm triệu nô lệ nhờ công họ HỒ
    Tập Chương nguỵ thuyết tam vô cho tư bản đỏ cá vồ nhịn xơi
    *
    “Bắc thang lên hỏi ông trời tốn tiền bao gái có đòi được không”
    Ba Đình tứ trụ kỳ nhông đổi màu thay máu vẫn trông làm giàu
    Tấn nhanh tấn mạnh tấn mau thối ông thối bác qua cầu tõm rơi
    Đèo ngang thái thú không mời buôn dân bán nước lả lơi nghếch đèo
    *
    Tà quyền không có dân nghèo công an độc trị chồn cheo cũng lùi
    Bao giờ cộng sản rút lui tự do hạnh phúc ấm no ló mòi
    Dân bầu đảng cử loi choi sổ hưu tới tháng biết moi túi nào
    Dưới cờ đẫm máu vàng sao oan khiên uẩn khúc biết bao nhiêu điều
    TÂM THANH

    Văn hoá TQ đã xâm lăng VN hàng ngàn năm nay rồi. Không phải Quốc Tử Giám là nơi thờ Khổng Tử đó sao? Một đất nước, một dân tộc đã sống sót qua cuộc xâm lăng VH này qua hàng ngàn năm lịch sử khi mà tư tưởng Khổng Tử là hệ tư tưởng duy nhất, dân tộc này, đất nước này sẽ sống sót, hà cớ gì phải lo lắng vì một cái viện Khổng Tử nhỏ bé này?

    Cứ lập viện Khổng Tử đi nhưng hãy nhìn sang phương Tây, hãy "thoát Á"!

    Em hỏi ngu một câu: Sao ta không "chơi lại" bằng cách tìm một nhà tư tưởng Việt Nam 500 năm trước công nguyên để xây học viện truyền bá văn hóa Việt bên Bắc Kinh?

    Khi Trung quốc đòi (ra lệnh) cho ta thành lập Viện Khổng tử thì ta phải chuẩn bị nhân lực. Ai sẽ là viện trưởng của viện này? Khả năng, trình độ ra sao? Tại sao ta không áp dụng cách có đi có lại, anh lập viện ở nước tôi thì tôi lập viện ở nước anh? Ta sẽ lập viện gì ở Trung quốc? Viện Trần Hưng Đạo hay Viện Lý thường Kiệt? Hay Viện Lê Lợi? Nếu họ không đồng ý cho ta lập viện trên đất nước họ thì ta cũng không đồng ý cho họ lập viên trên đất nước ta, được không? Hay ta hèn kém, cứ để họ trịch thượng mãi?

    Trích dẫn:
    Thực tế hoạt động của các Viện Khổng Tử do TQ lập ra khắp nơi đã vượt ngoài phạm vi học thuật, nghiên cứu Nho học và tư tưởng của Khổng Tử. Họ không che giấu tham vọng biến những viện này thành phương tiện truyền bá văn hóa Hán tộc. Câu hỏi đặt ra là: Viện Khổng Tử đó có đúng là phương tiện của một cuộc xâm lăng văn hóa không? Nếu đúng như vậy, khả năng nó sẻ xâm hại đến nền văn hóa Việt chúng ta đến đâu?

    Đúng như vậy, giới cầm quyền Trung Cộng đang âm mưu xâm lăng VN về mọi mặt mà văn hóa là một yếu tố quan trọng chứ không phải ngọai lệ. Họ dùng văn hóa như một công cụ để "tẩy não" quần chúng (tẩy não là một chủ đề đã được tác giả Trần Trung Đạo bàn qua gần đây).

    Lấy tên là Viện Khổng Tử nhưng nội dung của triết lý Nho giáo / Khổng học sẽ được họ bóp méo để đầu độc, việc này có thể làm dễ dàng. Dân chúng bị ép buộc phải tuân theo hoặc bi gây ra phản xạ có điều kiện thì dần dà con người VN tự nhiên bị lai Tàu ở mặt văn hóa.

    Trích dẫn:
    Có một điều, theo tôi là hệ trọng! Đó là chúng ta phải phân định mạch lạc đâu là “địch”: không phải người dân lương thiện TQ, không phải những cán bộ lương thiện, những nhà văn hóa, những người trí thức tiến bộ… Mà là những kẻ có chủ nghĩa bành trướng xuống phương Nam.

    Cách nói ngọai giao như thế chỉ dùng cho công tác tuyên truyền chứ trong thực tế không thể theo sát như lời nói. Bởi vì giới cấm quyền Trung Cộng có thể lợi dụng ngừoi dân lưong thiện làm công cụ thực hiện chương trình xâm lăng của họ.

    Cho dễ hiểu: trong một trận chiến "nóng" có ai nói rằng ta chỉ chống giới tướng lãnh hiếu chiến bên địch thôi, còn quân sĩ của họ thì không nên làm hại? Trên đời này có ai ứng xử như thế không?

    Trích dẫn:
    Nếu TQ thật sự có ý định dùng Học thuyết Nho gia và tư tưởng Khổng Tử làm vũ khí xâm lăng trong văn hóa thì thật hài hước. Bởi những âm mưu, thủ đoạn cùng tham vọng của họ đi ngược lại với căn cốt của Khổng học.

    Một trong các mục tiêu của con người Khổng học là "bình thiên hạ" thì tại sao xâm lăng văn hóa là hài hước?