Bệnh sính ngoại của người Việt đã đến hồi nan y

  • Bởi Diên Vỹ
    19/10/2013
    8 phản hồi

    Chuyện người Việt sính ngoại không phải bây giờ mới biết, nhưng căn bệnh này đã trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết. Là một người con của đất Việt, tôi cảm thấy rất lo lắng vì điều này.

    Đầu tiên, phải kể đến việc các tờ báo thường xuyên đưa yếu tố Tây vào để câu khách. Bởi vì, hơn ai hết, các nhà báo biết rõ, cái gì Tây thì cũng được quan tâm nhiều hơn. Tôi không trách các nhà báo, nhưng, cái lỗi ở đây là do công chúng, họ quá sính ngoại, và báo chí phải chiều lòng công chúng là điều tất nhiên nếu muốn phát triển.

    Chẳng hạn như ông Tây điều khiển giao thông gây sốt cộng đồng mạng. Nói thật quá nhiều người Việt cũng điều khiển giao thông, thậm chí, tôi còn thấy những bác già lọm khọm mà vẫn đứng giữa trời nắng, mồ hôi nhễ nhại, chẳng ma nào chú ý, vậy mà một thằng ku người Tây khoảng 30 tuổi thì được trịnh trọng kêu là ông Tây, và nhiều cư dân mạng tỏ ra rất cảm kích.

    Điều thứ hai là những vụ tai nạn giao thông, mỗi ngày, cả nước có hàng chục vụ tai nạn, cướp đi sinh mạng hàng trăm công dân Việt, nhưng cũng không bằng một ông Tây bất cẩn bị tai nạn. Dân mạng sẽ nhao nhao lên rằng, đẹp mặt Việt Nam chưa, để ông Tây phải bỏ mạng. Xin lỗi nhưng tôi nói thẳng, chẳng lẽ mạng của Tây thì quý hơn mạng Việt hay sao? Tư tưởng này giống có vẻ đã ngấm vào máu, từ thời đế quốc, thực dân.

    Thứ ba, vấn đề lấy chồng ngoại. Hiện nay tại nước ta đang tồn tại hàng nghìn sản phẩm hỏng của xã hội phương Tây. Đó chính là Tây ba lô. Đây là những con người thất bại ngay trên chính quê hương của họ, vậy tại sao họ lại được coi trọng ở Việt Nam như thế, thậm chí, nhiều cô gái còn xếp hàng dài trong khách sạn, khỏa thân để cho những thành phần này lựa chọn. Nhiều cô sau khi đã cặp được với một Tây ba lô, sống bằng tiền trợ cấp thì vênh váo, lên mặt với bạn bè của mình, những người chỉ lấy được công chức, kỹ sư, nhà giáo người Việt…

    Điều thứ tư tôi muốn nói là bệnh sính hàng ngoại. Tôi đã chứng kiến chuyện một anh bạn nhất quyết phải mua bằng được cái quần Jeen D&G trị giá 500 USD. Trong khi cũng chính cái quần đó, một người bạn của anh ta ra giá 500 nghìn đồng nhưng vẫn nhất quyết không mua. Bởi vì anh ta có người làm trong nhà máy sản xuất hàng hiệu xuất khẩu. Những chiếc quần đó sau khi được xuất khẩu về Mỹ, đóng mác, dán tem, sau đó nhập khẩu trở lại và bán với mức giá mà như các bác nông dân hay ví von, trị giá nửa tấn thóc. Sở dĩ giá nó cao vì gồng lưng chịu mấy lần thuế.

    Chuyện này có nói cả đời mới hết, nhưng tại sao người Nhật họ đi ra nước ngoài luôn vỗ ngực xưng danh, tôi là người Nhật Bổn. Chính lòng tự hào dân tốc khiến họ thành cường quốc, còn Việt Nam mãi nhược tiểu vì tính tự ti “Tôi là người An Nam”.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    tác giả viết viết:
    Đó chính là Tây ba lô. Đây là những con người thất bại ngay trên chính quê hương của họ

    Thật vậy sao? Hễ chọn đi du lịch kiểu ba-lô là kẻ thất bại? Nếu tác giả bài viết cho là đúng vậy, thì...xin lỗi, kém!

    Đó là chưa kể những nhận định khá là lởm khởm trong việc đánh giá những "xôn xao" khi có người ngoại quốc đứng ra điều khiển giao thông, hoặc sự thương tiếc của dân mạng (chắc chắn có kèm theo cảm giác xấu hổ) khi liên tiếp có người ngoại quốc chết vì tai nạn giao thông ở VN.

    tác giả viết viết:
    Đó chính là Tây ba lô. Đây là những con người thất bại ngay trên chính quê hương của họ

    Thật vậy sao? Hễ chọn đi du lịch kiểu ba-lô là kẻ thất bại? Nếu tác giả bài viết cho là đúng vậy, thì...xin lỗi, kém!

    Đó là chưa kể những nhận định khá là lởm khởm trong việc đánh giá những "xôn xao" khi có người ngoại quốc đứng ra điều khiển giao thông, hoặc sự thương tiếc của dân mạng (chắc chắn có kèm theo cảm giác xấu hổ) khi liên tiếp có người ngoại quốc chết vì tai nạn giao thông ở VN.

    Tại sao không hỏi nguyên nhân nào mà người Việt phải sính ngoại. Một đất nước ăn toàn ăn đồ độc hại vì hóa chất. Đồ tiêu dùng toàn hàng nhái hàng dởm. Không sính ngoại mới là chuyện lạ.

    Làm sao tui có can đảm và liêm sỉ vỗ ngực nói "Tôi là người Việt Nam" khi tay trắng, áo rách, bụng đói muốn lả, đi xin từng xu sống qua ngày?

    Sính ngoại thì đúng rồi. Nhiều lúc tôi cũng thấy buồn nôn vì tệ sính ngoại nữa.

    Nhưng nói đi thì phải nói lại. Tôi thấy rất nhiều Tây ở HN. Nhưng chưa bao giờ thấy Tây tại HN, kể cả Tây ba-lô vượt đèn đỏ cả. Còn ta thì có khi tự hào đã vượt đèn đỏ, đã vượt hơn người khác nữa. Tây nếu không may va quệt thì xin lỗi trước, chả có gì mất mặt cả vì va quệt chỉ là do không may mà thôi. Ta thì chửi bới mạt sát, thậm chí giết nhau chì vì không may va quệt giao thông. Có cô tiếp viên HK nói cô cảm thấy buồn, chỉ ước khách Việt mỉm cười đáp lại lời cảm ơn của cô như mấy ông khách Tây thì cô đã không có thói quen sau này chỉ chào tạm biệt khách Tây chứ không phải khách Việt. Còn nhiều chuyện nữa nói hoài cũng không hết.

    Mong có ngày nước mình kha khá hơn một chút khi đó người ta sẽ bớt sính ngoại hơn ngay mà !

    Không phải có lòng tự hào dân tộc ...là thành cường quốc đâu nhé......bạn cứ cầm quyển hộ chiếu vn đi qua

    cửa khẩu các nước châu Âu mà tự hào dân tôc 4000năm văn hiến xem sao..........