Bùi Tín - Món nợ khó trả của một Tổng tư lệnh

  • Bởi Hồ Gươm
    17/10/2013
    15 phản hồi

    Bùi Tín

    Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara bắt tay Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Hà Nội, ngày 9/11/1995.

    Sau mấy bài về tướng Võ Nguyên Giáp trên VOA, một số bạn hỏi tôi vì sao ông không có dịp thăm Pháp và Hoa Kỳ như nhiều lần dư luận đã đưa tin. Đây cũng là một vấn đề hệ trọng trong quan hệ Việt - Pháp và Việt - Mỹ. Tôi phân vân khi viết về chuyện này. Không lẽ im lặng. Đã viết về tướng Giáp, tôi tự bảo hãy ngay thật, viết cho hết lẽ, với công tâm. Đây là chuyện về tù binh chiến tranh, tù binh của quân đội Pháp và của quân đội Hoa Kỳ bị bắt trong chiến tranh. Đây là dịp tôi thấy cần nói rõ để bà con ta cùng biết.

    Hồi cuối năm 1988, sau khi đi dự họp tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở New York về, trong một dịp gặp tướng Giáp, tôi kể lại cho ông biết chuyện các nhà báo Mỹ nhiều lần nêu lên, chất vấn tôi về vấn đề tù binh và người mất tích POW-MIA. Sau chiến tranh đây là vấn đề nổi cộm trong xã hội Mỹ. Sau Hiệp định Paris, Mỹ đã nhận về 591 tù binh, nhưng theo danh sách số người mất tích còn lại lên đến 1.350 hoặc 1.469 người, theo tài liệu của phía Mỹ. Phía Mỹ đặt ra nhiều giả thuyết: Phải chăng phía Việt Nam đã che dấu một số tù binh còn sống, đưa đi đâu để dùng làm thí nghiệm vũ khí mới? Đã tra tấn đến chết rồi phi tang? Đưa sang nước khác, như Liên Xô, Cuba? Giữ lại để đào tạo làm gián điệp?

    Theo công ước quốc tế và các văn kiện chính thức của Liên Hiệp Quốc, chính phủ nước tham chiến, Bộ Tổng tư lệnh, đặc biệt là người chỉ huy tối cao - Tổng tư lệnh mỗi bên chịu trách nhiệm về số phận tù binh bị bắt giữ, không được dùng nhục hình, chửi bới, phải có thái độ nhân đạo, có trách nhiệm, để trao trả đầy đủ khi chiến sự kết thúc.

    Báo chí Mỹ, công luận Mỹ hồi ấy - từ năm 1975 đến gần năm 2.000 - có lúc sục sôi. Họ lập hội, lập quỹ tìm kiếm tù binh, treo giải thưởng lớn cho ai phát hiện ra tù binh Mỹ còn sống; có người tình nguyện sang Thái Lan, Lào, bí mật đột nhập Việt Nam tìm trại giam tuyệt mật.

    Với xã hội Mỹ và phương Tây, mạng sống con người là vô giá, không thể mất tăm mất tích mà không có lý giải, chứng cớ. Thêm nữa, giấy tờ, công văn, tài liệu, báo cáo của phía Việt Nam tùy tiện, không cụ thể, không chính xác, nhiều mâu thuẫn, không sao chấp nhận được, kể cả những báo cáo của Quân ủy gửi Bộ Chính trị về vấn đề này. Có nhà báo ở New York nói: Tướng Giáp mà có dịp sang đây thì sẽ có hàng ngàn gia đình quân nhân Mỹ kéo đến đòi nợ, chất vấn về POW - MIA đó!

    Hồi đó tướng Giáp tỏ ra quan tâm, nhưng than rằng chuyện này là do Tổng cục chính trị, Cục địch vận, các Quân khu lo, luộm thuộm, vô trách nhiệm trong thời chiến, cán bộ thay đổi, luân chuyển, không ai hiểu biết rõ cả. Thế rồi chuyện chìm đắm dần. Thỉnh thoảng 2 bên Việt và Mỹ hợp tác khai quật trong rừng, ngoài biển tìm hài cốt lính Mỹ, lên đến năm trăm lượt. Nhưng hoài nghi, khó hiểu, phiền muộn vẫn còn dai dẳng.

    Khi tôi sang Pháp, vấn đề tù binh mất tích cũng là vấn đề khá lớn trong quan hệ Pháp - Việt. Tháng 11/1990, sau khi dự lễ hội hằng năm của báo l’Humanité, tôi dự hội thảo về tướng Philippe Leclerc, khi chết được phong là Nguyên soái. Trong buổi kết thúc hội thảo, nguyên thủ tướng Pierre Messmer nhờ tôi chuyển tay một lá thư ngỏ cho tướng Giáp bày tỏ lòng mong muốn có dịp đón ông sang thăm hữu nghị nước Pháp qua lời mời của hội hữu nghị Pháp - Việt. Đồng thời bà Leclerc cũng nhờ tôi chuyển về mấy lá thư của một số cựu sỹ quan vừa tham dự hội thảo, gửi “tướng Giáp - Bộ trưởng Quốc phòng - Tổng tư lệnh”, hỏi về người nhà của họ tham chiến ở Việt Nam bị bắt ở Điện Biên Phủ rồi không được trao trả, mất tích. Tôi đưa ngay cho đại sứ Phạm Bình. Ông Bình cho biết Hội hữu nghị Pháp - Việt có lời mời tướng Giáp, nhưng ở bên nhà còn lưỡng lự lắm, vì có một bộ phận dư luận Pháp, nhất là nhiều Hội Cựu chiến binh, như Cựu chiến binh Đông Dương, Cựu chiến binh Điện Biên Phủ có nhiều chi nhánh trên đất Pháp tỏ ra bực bội, giận dữ cho rằng phía Việt Nam đã dã man, tàn ác trong đối xử với tù binh, tỷ lệ tù binh bị chết trong trại giam quá cao, vi phạm công ước quốc tế về tù binh. Họ coi tướng Giáp là người chịu trách nhiệm chính. Ông Bình cho biết mấy tháng trước, khi kỷ niệm lần thứ 100 ngày sinh ông Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/1990), việc UNESCO của Liên Hiệp Quốc bàn về chuyện này, coi ông Hồ là danh nhân văn hóa thế giới, các hội Cựu chiến binh Pháp đã phản đối rất mạnh, việc tổ chức kỷ niệm ở Paris bị phá, một trong những lý do là vấn đề tù binh Pháp. Về sau tôi được biết việc tướng Giáp sang thăm hữu nghị Pháp được coi là hành động hòa giải Pháp - Việt không đặt ra nữa, cũng do trở ngại về món nợ tù binh.

    Có lần tướng Guy Simon, Chủ tịch Hội cựu chiến binh Đông Dương, gặp tôi tại trụ sở của hội ở Paris vào năm 1995, khi trò chuyện ông cũng nhắc lại vấn đề tù binh Pháp mất tích, thuộc nhiều nước gốc: Việt Nam, Algerie, Maroc, Tunisie, Senegal… Ông cho vài con số chính, tôi ghi lại làm tài liệu. Số quân nhân phía Pháp bị phía Việt Nam bắt ở các trại giam được ghi nhận là 5.782, số được trao trả trong nhiều lần, nhiều nơi là 3.290, như vậy là còn thiếu đến 2.492 người. Cho đến nay không ai lý giải được số mất tích này ra sao, chết ở đâu, lúc nào, trong trường hợp nào, có dấu tích gì để lại không? Người thân họ vẫn còn những câu hỏi không ai trả lời, lơ lửng mãi.

    Tôi biết rõ tướng Giáp rất mong muốn có dịp đi thăm nước ngoài, nhất là Pháp, Hoa Kỳ. Có hồi ông hỏi tôi rất cặn kẽ về xã hội Pháp, Mỹ, ý kiến các học giả, nhà báo nước ngoài về ông, ông đã có cả một chương trình dự kiến, như thăm mộ Napoléon, thăm di tích chiến trường Waterloo, nói chuyện ở một số học viện quân sự, trả lời phỏng vấn… Nhưng sau khi biết rằng vấn đề quân nhân mất tích với con số quá lớn, còn là vướng mắc không nhỏ trong quan hệ với 2 nước ấy, rồi tuổi cao sức yếu, ông từ bỏ dần ý định. Tôi hiểu niềm luyến tiếc của ông vì ông được nuôi dưỡng bằng nền văn hóa Pháp, ông nói tiếng Pháp khá trôi chảy, và tôi cũng từng biếu ông không ít sách và báo tiếng Pháp. Anh bạn nhà báo - làm phim Jérôme Kanapa gọi tướng Giáp là “Chú” (Oncle), rất thân với cả gia đình, trước đây cũng nuôi ước vọng được có dịp đón ông và gia đình ở Paris. Ở bang Maryland – Hoa Kỳ, có nhà báo kỳ cựu Stanley Karnow từng phỏng vấn tướng Giáp 3 lần ở Hà Nội, cũng từng hy vọng có dịp tiếp ông trên đất Mỹ. Ông có cô con gái, Catherine Karnow, là phóng viên nhiếp ảnh rất trẻ, từng chụp hàng trăm bức ảnh tướng Giáp và gia đình, hiện ở Los Angeles, cũng mong gặp lại “bác Giáp”.

    Thật ra trở ngại cho các chuyến viễn du - vấn đề quân nhân mất tích - một món nợ dai dẳng cồng kềnh của tướng Giáp - ông chỉ chịu trách nhiệm một phần, theo các văn kiện quốc tế. Ở Việt Nam, đó là do nếp sống nông nghiệp, thời chiến, chiến tranh du kích liên miên, chiến trường đan xen nhau, trong chiến tranh bằng không quân, đất liền nhỏ hẹp, kẹp giữa núi rừng nhiệt đới và đại dương, máy bay trúng đạn lao xuống rừng hay biển đều dễ mất biến, khó còn vết tích. Cuộc sống gian khổ, dinh dưỡng thấp, các bệnh sốt rét, kiết lỵ dịch tả tràn lan, người phương Tây dễ suy sụp sức khỏe trong môi trường chiến trận và nghèo đói, thiếu thuốc men. Lại còn căn bệnh xã hội, quan liêu, tham nhũng, vô trách nhiệm, sổ sách qua loa, đại khái, tùy tiện và tắc trách, cá nhân ích kỷ, thiếu trách nhiệm rõ ràng.

    Riêng về nước Việt Nam ta, ở cả 2 phía, số mất tích cũng là rất lớn, rất khó xác định cho chính xác. Riêng phía miền Bắc, con số đưa ra là chừng 30 vạn. Còn phía miền Nam, con số liệt sỹ mất tích cũng lớn. Một số nhà ngoại cảm đã giúp tìm ra vài trăm trường hợp, chỉ là vài phần trăm trong tổng số.

    Có lần tôi đã yêu cầu, gợi ý với tướng Giáp suy nghĩ cho sâu về câu “Nhất tướng công thành vạn cốt khô”, để ủng hộ phong trào đòi dân chủ, chống bành trướng, mong ông tỏ thái độ bênh vực các ông Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, hoặc là ông đưa ra ý kiến khôi phục sửa sang nghĩa trang cũ của quân đội Cộng hòa ở Thủ Đức, gần Sài Gòn, nhưng ông làm ngơ. Thật đáng tiếc! Nay ông đã đi xa, sau khi được hưởng vinh hoa phú quý, hưởng lộc đời cực hiếm là thọ trên 102 tuổi, Vị Tổng tư lệnh Việt nam mang theo món nợ không nhỏ lơ lửng không có lời giải.

    Bùi Tín

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    15 phản hồi

    @Anh Thọ!

    Nếu học sinh của anh giỏi toán, anh và trường của anh có hãnh diện không? Anh có dùng những thành quả của học sinh giỏi của mình để cổ võ cho phương pháp dạy của anh, cho nhà trường của anh không?

    Thế còn những học sinh kém toán thì sao? Vì chúng dốt chứ chẳng phải vì việc giảng dạy của anh hay của nhà trường sao? Nhất là khi phương pháo giảng dạy và các mà bàn thân anh và nhà trường cư xử và quan tâm đến học sinh kém.

    Đây chỉ là thí dụ, không nói về tư cách và khả năng thầy giáo của anh vì tôi không phải là học sinh hay phụ huynh học sinh của anh, chỉ biết theo lời kể thì anh là thầy dạy toán nên dùng đó làm thí dụ.

    Đối với tướng Giáp, cho dẫu có ngưỡng mộ, khâm phục và tri ân ông ta thế nào, quí vị phải nhìn nhận một điều: Nếu ông ta nhận lấy công lao, hào quang và thành quả của cuộc chiến thì ông ta cũng phải có trách nhiệm với những thất bại và khiếm khuyết trong cương vị là tổng tư lệnh, bộ trưởng quốc phòng, uỷ viên trung ương đảng là khai quốc công thần cho chế độ.

    Điều ông Bùi Tín nêu ra cho thấy chẳng những ông Giáp mà lãnh đạo CSVN là một lũ bất nhân. Người ta bảo, đại trượng phu không đánh người ngã ngựa. CSVN thì đày ải, bỏ đói và hành hạ tù nhân (chứ không phải cán bộ tranh đấu) tàn bạo chỉ thua Khmer Đỏ vể tính hung tàn, chứ thâm độc thì chưa chắc gì bọn Pol Pot đã hơn tập đoàn "Duẫn Giáp Hồ hề, Trinh xu gì đó"

    Đỗ Xuân Thọ viết:
    Nhận xét về bác Bùi Tín của Thọ có 4 giai đoạn
    1) Cực kỳ khinh bỉ vì là một thằng PHẢN BỘI
    2) Cực kỳ đề phòng vì bác này khen mình ( Bức thư gửi BCHTW ĐCSVN)
    3) Hiểu và thông cảm với bác
    4) Bác lẫn rồi...Đến Đại Tướng mà bác còn oán giận

    1. Khinh bỉ là một cảm xúc cá nhân, dù đúng dù sai, có thể thông cảm được.
    2. Đề phòng, coi như đã dấn thêm một bước, không chỉ là cảm xúc nữa mà đã nghiêng về hành động [cá nhân]. Vẫn còn có thể thông cảm được.
    3. Cái này thì hoàn toàn thông cảm. Sự thông cảm thường được thông cảm, ấy là lẽ tự nhiên của con người nói chung.
    4. Đại tướng là...loại người gì mà [ông Bùi Tín] không thể oán giận được? Tạ Tốn còn mắng "lão tặc thiên", Nietzsche còn đòi giết chết Thượng đế, ông Tổng bí thư nào đó của Liên Xô còn hỏi đểu "Giáo hoàng có được bao nhiêu sư đoàn?".

    Dù thực ra, đọc các bài viết, trả lời phỏng vấn, chả thấy ông Bùi oán ông Võ chỗ nào. Giận cũng chả thấy, chỉ thấy man mác một thứ gì đó giống như tiếc. Xó-rì, xó-rì...

    Đỗ Xuân Thọ viết:
    Nhận xét về bác Bùi Tín của Thọ có 4 giai đoạn
    1) Cực kỳ khinh bỉ vì là một thằng PHẢN BỘI
    2) Cực kỳ đề phòng vì bác này khen mình ( Bức thư gửi BCHTW ĐCSVN)
    3) Hiểu và thông cảm với bác
    4) Bác lẫn rồi...Đến Đại Tướng mà bác còn oán giận

    1. Khinh bỉ là một cảm xúc cá nhân, dù đúng dù sai, có thể thông cảm được.
    2. Đề phòng, coi như đã dấn thêm một bước, không chỉ là cảm xúc nữa mà đã nghiêng về hành động [cá nhân]. Vẫn còn có thể thông cảm được.
    3. Cái này thì hoàn toàn thông cảm. Sự thông cảm thường được thông cảm, ấy là lẽ tự nhiên của con người nói chung.
    4. Đại tướng là...loại người gì mà [ông Bùi Tín] không thể oán giận được? Tạ Tốn còn mắng "lão tặc thiên", Nietzsche còn đòi giết chết Thượng đế, ông Tổng bí thư nào đó của Liên Xô còn hỏi đểu "Giáo hoàng có được bao nhiêu sư đoàn?".

    Dù thực ra, đọc các bài viết, trả lời phỏng vấn, chả thấy ông Bùi oán ông Võ chỗ nào. Giận cũng chả thấy, chỉ thấy man mác một thứ gì đó giống như tiếc. Xó-rì, xó-rì...

    Cái vụ người mất tích trong chiến tranh thì không thể đổ cho một mình Tướng Giáp.

    Tiếc cho ông Giáp không được một lần sang Pháp hay Mỹ, nhất là Pháp. Nếu đi được, biết đâu ông đã có những quan điểm khác về thế giới và nước nhà.

    Ông Giáp từng bị các đồng chí nghi ngờ vì mối liên hệ với người Pháp, văn hoá Pháp. Có lẽ các mối nghi ngờ đó cũng là một phần lý do khiến cho ông không dễ dàng thực hiện chuyến đi.

    Tác giả Bùi Tín viết:

    Vị Tổng tư lệnh Việt nam mang theo món nợ không nhỏ lơ lửng không có lời giải.

    Có lẽ vì sự kiện ông Võ Nguyên Giáp (VNG) mất còn đang nóng bỏng nên bác Bùi Tín nghĩ là cá nhân ông VNG “mang món nợ lơ lửng” đó, chớ thật ra “món nợ” đó là của ĐCSVN. Tù binh hay mạng người đối với cộng sản chỉ là “phương tiện”.

    Đỗ Xuân Thọ viết:

    Nhận xét về bác Bùi Tín của Thọ có 4 giai đoạn
    1) Cực kỳ khinh bỉ vì là một thằng PHẢN BỘI
    2) Cực kỳ đề phòng vì bác này khen mình ( Bức thư gửi BCHTW ĐCSVN)
    3) Hiểu và thông cảm với bác
    4) Bác lẫn rồi...Đến Đại Tướng mà bác còn oán giận

    Tôi thường kính trọng bác Thọ vì những việc dấn thân mà bác đã làm, nhưng buồn vì tư duy của bác (“thằng PHẢN BỘI”) phản ảnh tư duy của nhiêu trí thức XHCN Bắc Hà: “Độc đảng đối lập trung thành” (One party loyal opposition).

    món nợ của bác BT không thể trả bằng cách đi gán nợ tùm lum thế này được.

    Chuyện chưa đi thăm Mỹ và Pháp thì phải hỏi xem chủ nhà có nhiệt tình ko đã

    Trả lời giùm bác Thọ

    Không, vì Đại Tướng là vĩ đại, có thế nào đi chăng nữa cũng là vĩ đại, được nhiều người dân mến mộ . Không lẽ dân ta sai ? Dân ta đã chọn Bác Hồ, Đại Tướng Võ Nguyên Giáp, lý tưởng Cộng Sản, chủ nghĩa Mác, không lẽ dân ta sai ?

    Dân không thể sai được, vì vậy bác Thọ luôn luôn đúng .

    Bác Thọ ơi, xin hỏi bác một câu nhé: Trước kia cụ Bùi Tín theo CS, sau đó cụ nhận ra cụ (cũng như hàng triệu người khác) bị CS lừa thì cụ từ bỏ CS, bác bảo cụ BT là phản bội. Vậy trước kia cụ đại tướng Giáp học trường Tây từ A đến Z, sau này cụ Giáp lại quay ra đánh Tây thì bác có bảo cụ Giáp phản bội Tây hay không?

    Phản bội một chính quyền tội ác là một điều tốt, trung thành với nó mới là có tội .

    Như một băng cướp khét tiếng gây nhiều tội ác, trung thành với băng cướp là gây tội ác .

    Bác Thọ trung thành với Đảng quá đi thôi!

    Vậy cuộc trao trả tù binh 73 là gì vậy ?

    Các bên tham chiến đưa ra những con số tù binh cụ thể, được tất cả các phía đồng ý . Phía Saigon trả đủ, kể cả Huỳnh Tấn Mẫm, miền Bắc trả thiếu thì người ta nói trả thiếu .

    Trả thiếu thì người ta đòi . Miền Bắc không quan tâm tới số mạng binh sĩ của mình là chuyện của miền Bắc, những quốc gia nào quan tâm tới binh sĩ mình thì phải quan tâm . Miền Bắc mặc kệ, không có nghĩa người khác bỏ qua .

    Vấn đề là ông Tướng cần đi Tây . Mà đi Tây thì Tây nó sẽ hỏi . Ông Tướng không thích quan tâm tới những chuyện như vậy, ông xem nó là phiền . Thế thôi . Ông và cái đảng của ông không/chưa (bao giờ) cảm thấy có trách nhiệm về cái gì cả . Tây khác .

    Hồ sơ, giấy tờ, báo cáo sai lệch có thể hiểu được. Nhất là lại theo kiểu báo cáo thi đua.

    Tuy nhiên, vấn đề ông Giáp không qua Mỹ hay Pháp tôi lại nghĩ khác. Ông Giáp có thể vì tuổi già sức khoẻ yếu có thể bị bệnh bất ngờ. Lỡ bị bệnh bất ngời phải vào nhà thương Mỹ và phải chữa trị đặc biệt lại có thể hơi lâu lâu, sau đó lại cần tịnh dưỡng, rồi con cái lại phải sang Mỹ để chăm sóc cho cha,... lâu thêm nữa thì hơi phiền cho nhà nước ta. Kẻ xấu miệng lại nói là tướng Giáp giờ đã xin tị nạn chính trị tại Mỹ thì bỏ bố đảng CSVN. Vâng, đó có thể là lý do chính ông Giáp không được phép qua Pháp hay Mỹ. Đảng ta không thể nói rõ điều này ra đưọc, và ông Giáp có ý định bị bệnh ở Mỹ cũng không thể nói rõ ra được khi chưa qua tới Mỹ.

    Đọc bài này, một người bạn hỏi tôi: "Hóa ra một vị tướng tài lại phải lo cho cả phía bại trận hay sao?" Thế trước kia Napoléon có lo cho phía đối phương ai còn, ai chết trong trận đánh không? Phía tướng Mỹ có lo cho những tù bình mà họ gọi là VC bị bắt, bị giết không?" Tướng Mỹ phụ trách chiến tranh ở Việt Nam có món nợ với VC không?

    Những câu hỏi trên chỉ có cụ Bùi Tín trả lời được thôi.

    Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
    Mặt chinh phu trang dõi dõi theo
    Chinh phu tử sĩ mấy người
    Nào ai mặc mặt nào ai gọi hồn?

    Xin gửi đến cụ Bùi Tín mấy câu thơ cổ trích trong tác phẩm Chinh phụ ngâm.

    Đến quân lính của mình còn chẳng màng thì kể chi đến kẻ thù. Thật chẳng mong đợi chút tình người nào ở người CS, nhất là CSVN cả.

    Hãy xem cái cách họ cư xử với tù nhân lương tâm hiện nay thì rõ.