Bùi Minh Quốc - Một vài suy nghĩ về “hiện tượng” những ngày quốc tang đại tướng Võ Nguyên Giáp

  • Bởi Mắt Bão
    16/10/2013
    12 phản hồi

    Bùi Minh Quốc

    Dân Luận: Chúng tôi xin lưu ý độc giả là tác giả bài này không phải là nhà thơ Bùi Minh Quốc được nhiều người biết đến với "Bài Thơ Tháng Tám", "Cay Đắng Thay"...

    Hãy nhìn lại hình ảnh các đoàn người vào viếng đại tướng thuộc đủ mọi lứa tuổi, mọi thành phần, tôn giáo, chức sắc, từ những cụ già ngồi trên xe lăn, những cựu chiến binh được bế được cõng, đến những đứa trẻ chỉ mới một vài tuổi được bố mẹ bế trên tay quàng trên cổ… hàng triệu người nối đuôi nhau cả ngày lẫn đêm để vào tiễn đưa đại tướng Võ Nguyên Giáp. Một điều rất đặc biệt, là hàng triệu con người này, đến với đại tướng không qua bất cứ hình thức tổ chức sắp đặt của bất kỳ một cơ quan đoàn thể nào, mà họ đến bằng trái tim, những giọt lệ của họ là xuất phát tự trái tim và khối óc của chính họ.

    Có lẽ, đây là một hiện tượng duy nhất xảy ra kể từ ngày quốc tang chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây 44 năm. Tại sao vậy? Từ năm 69 đến nay cũng có biết bao những bậc khai quốc công thần đã ra đi, như tổng bí thư Lê Duẩn, tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, chủ tịch Tôn Đức Thắng, chủ tịch Trường Chinh, nhà khai quốc công thần Hoàng Quốc Việt, thủ tướng Phạm Văn Đồng, đều không có được những hình ảnh xúc động như lễ quốc tang lần này. Đã có rất nhiều bài viết trên các phương tiện thông tin đại chúng của các nhà sử học, các học giả, các nhà chính trị, nhà thơ, nhà văn trong và ngoài nước… phân tích về nguyên nhân dẫn đến hiện tượng nói trên. Các phân tích này đều đúng, nhưng, tôi thấy vẫn thiếu đi những yếu tố rất quan trọng. Tôi xin phép được không nhắc lại các ý tứ đã được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng. Tôi chỉ xin nêu những nội dung mà theo chủ quan của tôi, có thể giải mã được phần nào sự kiện đột biến này:

    Cuộc đời của tướng Giáp là cuộc đời của một vĩ nhân đầy gian nan, khốn khó, và rất nhiều lúc rơi vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm, bĩ cực, do chính những đồng đội, đồng chí của mình gây ra. Bắt đầu từ những năm 60, đặc biệt từ khi Nikita Khrushchev bị phế truất khỏi chức vị tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô và khi phe xã hội chủ nghĩa đồng thanh mở một chiến dịch bài bác Khrushchyov nói riêng và những người theo ông nói chung là những kẻ xét lại, cũng là lúc mà tướng Giáp bị các đồng chí của mình trong Bộ chính trị đưa vào tầm ngắm giống những kẻ xét lại. Hàng loạt các tướng lĩnh cấp dưới của đại tướng bị bắt bớ vì những “tội lỗi” như theo kiểu “âm mưu lật đổ”, “những phần tử xét lại”. Tướng Giáp trong tình thế đó đã phải rất tỉnh táo, “án binh bất động” không có bất kỳ một sự phản kháng nào, và do vậy, ông đã được tha, không bị quy chụp công khai, nhưng quyền lực và uy tín của ông đã bị giảm sút mạnh mẽ. Sau đó, giữa tướng Giáp với BCT lúc bấy giờ, cụ thể là tổng bí thư Lê Duẩn, và ban tổ chức TW, cụ thể là trưởng ban Lê Đức Thọ đã có rất nhiều bất đồng quan điểm trong hàng loạt các sự kiện quan trọng như Mậu Thân 68, cuộc chiến Quảng Trị 1972. Có thể nói, hố sâu mâu thuẫn giữa tướng Giáp với đa số các ủy viên bộ chính trị khác ngày càng bị khơi rộng. Từ lúc này, tướng Giáp đã bị coi như một nhân vật nguy hiểm trong BCT và bị theo dõi rất sát sao. Những cá nhân, đơn vị nào mà có ý kiến, thái độ ủng hộ tướng Giáp đều bị nằm trong tầm ngắm và bị vô hiệu hóa một cách mạnh mẽ và công khai. Sau năm 75, tướng Giáp lại tiếp tục có những bất đồng trong hàng loạt các sự kiện trong việc xử lý đối với các đội ngũ “ngụy quân, ngụy quyền”, cũng như một loạt các vấn đề khác nảy sinh từ nhũng ý kiến khác biệt giữa một số tướng lĩnh và chính trị gia đầu tầu của miền Nam như Trần Văn Trà, Trần Bạch Đằng với ban lãnh đạo tối cao của Đảng…. Lại thêm một lần nữa, tướng Giáp lại rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo hơn nữa. Chính vì vậy, tướng Giáp đã bị loại ra khỏi BCT và sau đó là ban chấp hành TƯ. Sự căng thẳng mà tướng Giáp phải chịu đựng trong giai đoạn này nhiều khi lên tới mức độ tột đỉnh như việc tướng Giáp bị phong tỏa gần như tuyệt đối khỏi mọi sự tiếp xúc với các địa phương, đoàn thể, thậm chí là các cá nhân. Ngay cả đối với các cuộc tiếp xúc với các nhân vật quốc tế, tướng Giáp cũng phải chấp thuận việc các nội dung trao đổi chỉ nằm trong khuôn khổ đã được cho phép và tướng Giáp đã tuân thủ rất nghiêm ngặt các khuôn khổ này vì biết rằng chỉ cần chỉ chệch hướng một chút, dù chỉ là một chút thôi, cũng đủ để phía các đồng chí của mình có cớ để thực hiện những biện pháp quyết liệt đối với bản thân với danh dự, uy tín của đại tướng. Có những lúc đại tướng phải đối mặt với những hành động cảnh cáo dằn mặt rất quyết liệt từ phía các tổ chức an ninh của Đảng như việc không cho lên máy bay từ trong Nam bay ra Hà Nội, rơi vào trạng thái gần như bị giam lỏng tại thành phố Hồ Chí Minh, và chỉ khi thủ tướng Phạm Văn Đồng đứng ra xin với tổng bí thư Lê Duẩn thì tướng Giáp mới được lên máy bay để quay về nhà. Đỉnh điểm của sự chịu đựng là vụ Sáu Sứ. Sự kiện này đã được nêu rõ trong cuốn sách bên thắng cuộc của Huy Đức. Nếu như lúc bấy giờ một số người tham gia vào vụ án này mà không giữ nổi lương tâm, và họ đã không dũng cảm từ chối, không tham gia vào việc ngụy tạo những bằng chứng cho sự” phản bội “của Đại tướng, thì tướng Giáp sẽ công khai trở thành kẻ thù của cách mạng, của đất nước !!!. Chỉ khi sức khỏe của đại tướng đã hoàn toàn suy kiệt, thì các” đồng chí “của đại tướng mới nới lỏng dần những sự giám sát vô cùng nghiêm ngặt trong những năm còn lại của đại tướng. Những điều tôi nêu ở trên thì hầu hết tất cả các tướng lĩnh cấp cao trong quân đội đều biết, thậm chí chịu đựng cùng với đại tướng. Những ai trong giai đoạn này mà đến tiếp xúc với đại tướng đều phải có sự dũng cảm nhất định, hoặc là được Đảng cho phép và phân công cụ thể. Khi vụ Sáu Sứ bị đổ bể, đại tướng yêu cầu BCT phải làm sáng tỏ và tìm ra thủ phạm thực sự cố tình tạo dựng vụ này thì đều nhận được thái độ lảng tránh, và khi đại tướng yêu cầu gắt gao, thì tổng bí thư lúc bấy giờ Nông Đức Mạnh đã đưa ra một giải pháp có tính đánh đổi là thay vì làm sáng tỏ sự việc, thì Đảng và nhà nước sẽ tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ một cách hoành tráng và tên tuổi đại tướng sẽ được tôn vinh đầy đủ và mạnh mẽ trong lễ kỷ niệm này. BCT coi việc làm này là một sự thanh minh tốt nhất cho vụ án Sáu Sứ. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn đe dọa “Đại tướng đừng vin là người có công để yêu cầu nọ kia đối với TƯ Đảng, những người có công với đất nước nhất đều đang nằm ở nghĩa trang Trường Sơn”. Và tất cả các ý kiến của đại tướng góp ý về các vấn đề có liên quan đến sát nhập Hà Nội, phá nhà quốc hội, hay nhân sự của tổng cục 2, Bauxite Tay Nguyên …, đều bị bỏ ngoài tai. Những điều tôi nói trên đây bất kỳ một tướng lĩnh nào, hoặc những cán bộ chính trị chủ chốt trong chính phủ lúc bấy giờ đều biết ….Do vậy, khi đại tướng ra đi, dường như tạo ra một hiệu ứng chia sẻ, thông cảm một cách mạnh mẽ nhất từ những người lính, đến những vị sỹ quan, tướng lĩnh trong quân đội đã biết, đã hiểu về đại tướng, cũng như rất nhiều trong số họ cũng là nạn nhân ở các mức độ khác nhau về những định kiến của chủ nghĩa thành phần, những toan tính phe cánh , sự đố kỵ, ghen ghét đối với những người có công, có đức, có tài đã gắn cuộc đời mình vào cuộc cách mạng thần thánh của dân tộc. Họ đến viếng đại tướng như để chia sẻ nỗi lòng của chính bản thân họ trong suốt cuộc đời mà họ đã trải qua. Hiệu ứng này sẽ vô cùng lớn và là một sự lên án gián tiếp mặt trái trong tổ chức của đảng cộng sản Việt Nam.

    Lý giải về hiện tượng tại sao có rất nhiều các cháu thanh thiếu niên, và rất nhiều những ông bố bà mẹ đem theo những đứa con bé thơ của mình, đã không quản ngày đêm mưa nắng, lặng lẽ xếp hàng đến viếng đại tướng - hiện tượng này đối lập hẳn với thói quen đáng sợ hiện nay của người dân là ngày càng có xu hướng chạy theo cuộc sống thực dụng, ích kỷ, bon chen, sống chết mặc bay, khuất mắt trông coi, vô kỷ luật, vô pháp luật đang diễn ra khắp nơi, khắp chốn, minh chứng đặc trưng và rõ nét nhất của hiện tượng này dược thể hiện trong văn hóa giao thong. Sự hỗn loạn xuống cấp trong này vẫn hàng ngày hàng giờ diễn ra bất chấp mọi sự tuyên truyền “giáo dục”, răn đe cua Đảng và nhà nước…

    Nhưng những hàng dài đến vô tận dòng người xếp hàng trật tự vào viếng đại tướng …, tại sao lai có sự thay dổi đột biến dến như vậy? Điều này, theo tôi, chỉ có thể lý giải là các hiện tượng tiêu cực, xuống cấp về đạo đức, văn hóa trong xã hội trong thời diểm hiện nay diễn ra khắp nơi, khắp chốn chỉ có tính nhất thời, do một hoặc những nguyên nhân nào đó mà những vị lãnh đạo đất nước không tìm ra hoặc không muốn tìm ra, thậm chí họ còn dung túng một cách trực tiếp hoặc gián tiếp , bằng các cơ chế hoặc chính sách, biện pháp nửa vời, hình thức. Còn dân tộc Việt Nam, dù trong hoàn cảnh nào, vẫn ẩn chứa và gìn giữ được sự tự hào, sự tự tôn về long tự trọng và phẩm giá của con người Việt . Họ không lẫn lộn giữa vàng và thau, giữa những người chân chính và những kẻ ngụy chân chính. Phẩm chất này của người Việt Nam đã thấm vào máu thịt của dân tộc Việt, nó sẽ được phát tác khi có điều kiện thích hợp.

    Những ngày lễ tang của tướng Giáp là lúc để những người con Việt Nam có được giây phút được trở lại với chính mình, những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt rơi trong những ngày lễ tang đại tướng Võ Nguyên Giáp là nhu cầu bản năng của dân tộc Việt. Những người lính, người cựu chiến binh họ khóc thương đại tướng, nhưng đồng thời dường như họ thấy việc đại tướng ra đi làm họ mất đi niềm tin cuối cùng của cả một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ, xương máu của mình vì đất nước, nhưng dường như sự hy sinh đó cho dến nay đã không được thế hệ kế tiếp phát huy mà ngược lại còn bị làm dụng, thậm chí bị phản bội .

    Việc các ông bố bà mẹ đưa con nhỏ đi theo sẽ không phải vì bất cứ lý do gì , ngoài mục tiêu day dỗ cho những đứa con ruột thịt của mình về thế nào là phẩm giá, là lương tri của người VN. Bây giờ những đứa trẻ này còn quá bé để hiểu ra những điều bố mẹ chúng đang làm, nhưng khi chúng lớn lên, chắc chắn chúng sẽ kính trọng và biết ơn bố mẹ.

    Tôi cho rằng sẽ là thật sự khiếm khuyết nếu không nhắc tới một hiện tượng của hàng triệu người dân hiện nay là sự khát khao:

    - Sự khát khao được bày tỏ lòng yêu nước khi đã lâu lắm rồi thật không dễ dàng gì để những người dân Việt được thể hiện lòng yêu nước của mình.

    - Sự khát khao được đặt lòng tin yêu của mình đối với lãnh tụ của đất nước. Cũng đã từ lâu lắm rồi, đất nước VN thiếu vắng những hình ảnh, những địa chỉ đáng tin cậy và có tính thuyết phục để người dân được thể hiện lòng kính trọng, sự tin yêu đối với các bậc lãnh tụ của đất nước.

    - Sự khát khao được nghiêng mình trước một con người, một phẩm cách đáng tự hào, làm thêm rạng rỡ dân tộc Việt khi mà đã từ rất nhiều năm nay, biết bao nhiêu những tệ nạn, những hiện tượng do kết quả của sự suy đồi về văn hóa đạo đức trong xã hội đã làm ứa máu những sự tự tôn tự hào, sự kiêu hãnh của con người Việt.

    Trong lịch sử đương đại của VN vừa qua, các vị lãnh tụ, nhân vật có nhân cách lớn đã lần lượt ra đi từ nhiều thập kỷ nay và tạo nên sự thiếu vắng về những nhân cách, những bộ óc và trái tim vĩ đại đối với người dân VN. Các thế hệ lãnh đạo mới của đất nước trong nhũng năm gần đây đã ngày càng bộc lộ những yếu kém về mọi mặt . Họ ngày càng xa rời những kỳ vọng của nhân dân. Nhiều khi họ trở thành lực lượng đối lập chống lại nhân dân. Trong bộ máy nhà nước và trong xã hội tràn ngập những sự ngụy biện, sự giả dối, và tham nhũng.

    Tôi thật sự sung sướng, sung sướng đến nhòa lệ khi nhìn những dòng người này lặng lẽ tuôn chảy đến nhà số 30 Hoàng Diệu cũng như trong suốt 50 Km đường đưa linh cữu của đại tướng đi qua. Sự tiếc thương của người dân VN đối với đại tướng cũng là dịp để thế giới thấy rằng con người VN, dân tộc VN luôn có tiềm ẩn và luôn gìn giữ trong mình giòng máu Lạc Hồng, không phải dễ dàng gì có thể khuất phục họ bằng bom đạn, bằng sự áp chế vũ lực và bằng cường quyền. Sẽ đến lúc sự giả dối, sự ngu dốt, sự hèn nhát và các toan tính bẩn thỉu sẽ bị quét sạch ra khỏi đất nước này.

    Bùi Minh Quốc

    _____________________________________________

    Bùi Minh Quốc ấy không phải là nhà thơ Bùi Minh Quốc

    Thông báo của nhà thơ Bùi Minh Quốc


    Nhà thơ Bùi Minh Quốc

    Kính gửi: Nhà văn Nguyễn Quang Lập, chủ trang mạng Quê Choa.

    Tôi có việc về Đà Nẵng đúng ngày mưa bão.Chỗ tôi ở mất điện, và hôm sau, khi có điện thì đường truyền internet bị đứt vẫn chưa nối được. Mù tịt với tin bài trên mạng. 10g đêm bỗng nhận được ĐT của mấy bạn gọi từ Hà Nội bảo: vừa đọc bài của ông viêt về đám tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

    Rất ngạc nhiên, tôi yêu cầu các bạn nhìn lại thật kỹ có phải ghi tên tác giả là Bùi Minh Quốc không, bởi hôm nghe tin Đại tướng mất, tôi chỉ đưa lên mạng 2 bài thơ viết từ năm 2002 tặng Cụ, chứ chưa viết bài nào mới cả.Hôm nay mới vào đọc được trên Quê Choa bài đăng ngày 15-10-2013 (Tại đây!):

    Một vài suy nghĩ về “hiện tượng”những ngày quốc tang đại tướng Võ Nguyên Giáp

    Bùi Minh Quốc

    Theo Viet- studies

    Tôi khẩn nhờ Quê Choa kính báo với bạn đọc: đây không phải là bài tôi viết tuy nội dung có một số điều tương đồng với ý kiến của tôi đã bày tỏ rải rác trong các bài tôi viết đã công bố trước đây hoặc trao đổi giữa một số bạn hữu.Tôi cũng chưa kịp liên lạc với giáo sư Trần Hữu Dũng để hỏi xem giáo sư nhận được bài từ địa chỉ e-mail nào.

    Kính báo

    BÙI MINH QUỐC

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Tôi có liên hệ với bác Trần Hữu Dũng, bác Dũng cho biết Bùi Minh Quốc, tác giả bài viết này không phải là nhà thơ Bùi Minh Quốc mà nhiều người đã biết. Do đó bác Trần Hữu Dũng không ghi "nhà thơ Bùi Minh Quốc" khi giới thiệu bài.

    Tôi nghĩ là đây chỉ là trường hợp trùng tên, không nhất thiết phải là có ý đồ gì phía sau. Tuy nhiên Dân Luận sẽ ghi rõ trong bài "đây không phải là nhà thơ Bùi Minh Quốc" để tránh những hiểu lầm không đáng có.

    Đáng để bật ngửa vì thông tin này!

    Xưa nay, trang web của ông Trần Hữu Dũng là một trang đạt được độ khả tín khá cao. Nếu bài viết được gởi đến bằng E-mail, Gs Dũng có thể chưa liên lạc với nhà thơ B.M.Quốc bằng thư điện tử bao giờ mới không nhận ra đây không phải là E-mail quen thuộc...

    Đúng là thời buổi vàng thau lẫn lộn, thực giả khôn lường...

    Xin nhắn với ông Bùi Minh Quốc - tác giả bài viết ở trên - câu này: "Tôi khó mà tin được ông không hề biết có một ông nhà thơ, nhà bất đồng chính kiến mang cái tên "Bùi Minh Quốc" giống hệt như tên (hoặc bút hiệu) của ông. Vì thế, nếu thực sự đây là một nhầm lẫn vô tình (vì thực sự ông không hề biết, ngược lại với niềm tin của tôi), xin ông một câu cải chính giúp."

    Bùi Minh Quốc ấy không phải là nhà thơ Bùi Minh Quốc

    Thông báo của nhà thơ Bùi Minh Quốc


    Nhà thơ Bùi Minh Quốc

    Kính gửi: Nhà văn Nguyễn Quang Lập, chủ trang mạng Quê Choa.

    Tôi có việc về Đà Nẵng đúng ngày mưa bão.Chỗ tôi ở mất điện, và hôm sau, khi có điện thì đường truyền internet bị đứt vẫn chưa nối được. Mù tịt với tin bài trên mạng. 10g đêm bỗng nhận được ĐT của mấy bạn gọi từ Hà Nội bảo: vừa đọc bài của ông viêt về đám tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

    Rất ngạc nhiên, tôi yêu cầu các bạn nhìn lại thật kỹ có phải ghi tên tác giả là Bùi Minh Quốc không, bởi hôm nghe tin Đại tướng mất, tôi chỉ đưa lên mạng 2 bài thơ viết từ năm 2002 tặng Cụ, chứ chưa viết bài nào mới cả.Hôm nay mới vào đọc được trên Quê Choa bài đăng ngày 15-10-2013 (Tại đây!):

    Một vài suy nghĩ về “hiện tượng”những ngày quốc tang đại tướng Võ Nguyên Giáp

    Bùi Minh Quốc

    Theo Viet- studies

    Tôi khẩn nhờ Quê Choa kính báo với bạn đọc : đây không phải là bài tôi viết tuy nội dung có một số điều tương đồng với ý kiến của tôi đã bày tỏ rải rác trong các bài tôi viết đã công bố trước đây hoặc trao đổi giữa một số bạn hữu.Tôi cũng chưa kịp liên lạc với giáo sư Trần Hữu Dũng để hỏi xem giáo sư nhận được bài từ địa chỉ e-mail nào.

    Kính báo

    BÙI MINH QUỐC

    Bùi Minh Quốc - Một vài suy nghĩ về “hiện tượng” những ngày quốc tang đại tướng Võ Nguyên Giáp viết:
    ...Những điều tôi nói trên đây bất kỳ một tướng lĩnh nào, hoặc những cán bộ chính trị chủ chốt trong chính phủ lúc bấy giờ đều biết ….Do vậy, khi đại tướng ra đi, dường như tạo ra một hiệu ứng chia sẻ, thông cảm một cách mạnh mẽ nhất từ những người lính, đến những vị sỹ quan, tướng lĩnh trong quân đội đã biết, đã hiểu về đại tướng, cũng như rất nhiều trong số họ cũng là nạn nhân ở các mức độ khác nhau về những định kiến của chủ nghĩa thành phần, những toan tính phe cánh , sự đố kỵ, ghen ghét đối với những người có công, có đức, có tài đã gắn cuộc đời mình vào cuộc cách mạng thần thánh của dân tộc. Họ đến viếng đại tướng như để chia sẻ nỗi lòng của chính bản thân họ trong suốt cuộc đời mà họ đã trải qua.

    Nói chung, những gì đã xảy ra chung quanh đám ma ông Giáp đã cho thấy rỏ tính hèn cũa người dân miền Bắc, từ phó thường dân đến các nhà trí thức, đến các tinh hoa trong xả hội... tất cả đều yêu quí ông Giáp, kính trọng ông Giáp đến thế! Họ biết rỏ ông bị trù dập, đàn áp một cách tàn tệ đến thế! Nhưng không một ai dám bày tỏ lòng quí mến ông, hay lên tiếng phản đối những bất công đến với ông khi ông còn sống mà họ ( những người sắp hàng trước nhà ông Giáp, những người "khóc" trên tv, những người viết những bài ai điếu đầy trên mạng, trên báo...) phải chờ đến khi ông chết mới dám bày tỏ!

    Hèn như vậy thì hết thuốc chửa. Thảo nào mà một nhúm những tên dốt nát (và đám con cháu)có thể đè đầu cởi cổ mọi người hơn nữa thế kỷ!

    Về những nín nhịn cũa ông Giáp, đó chỉ là là vì ông tính toán kỷ lưởng và khôn ngoan thôi!

    Trong cuộc chiến Điện Biên Phủ, Mậu Thân... ông sẳn sàng chấp nhận rủi ro vì tệ hại nhất thì chỉ là lính cũa ông chết. Ông luôn giử một khoảng cách với chổ có "khói lửa". Và tính ông thì có "đốt" bao nhiêu lính ông cũng không ngại.

    Trái lại trong cuộc chiến với các "đồng chí" cũa ông, phần thắng thì it mà nguy hiểm thì "dính" trực tiếp tới sinh mệnh cũa đám con cái cũa ông., những người mà ông đã dùng quyền lực cũa mình như là tấm giáp che cho họ suốt thời gian chiến tranh (ông gởi con bá tánh vào Trường Sơn nhưng gởi con ông ra ngoại quốc). Ông cẩn thận là phải.

    Ônh nhịn một chút, hơi khó chịu nhưng bù lại đám con ông vẫn được yên ổn, vẫn là hoàng tử và công chúa trong "Thái Tử Đảng", vẫn dựa được vào uy tín, liên hệ cũa ông trong đãng, chính quyền và quân đội để làm giàu vô tận, vẫn giử được ngôi biệt thự to nhất Hà Nội mà giờ này giá chừng chục triệu dollars Mỹ?

    Phải khen ông là người khôn ngoan.Ông khôn thấy mẹ! Và giờ này dưới cỏi âm ông đang sung sướng mỉm cười khi kiểm lại cuộc đời mình. Chúc phúc cho ông và cho dân nước Vệ!

    DVM2013 viết:
    Sự nhẫn nhịn của Đại Tướng đối với những điều không phải đối với Đại Tướng là giành cho đất nước và nhân dân được bình an sau chiến tranh.
    Và đặc biệt, chữ nhẫn trong con người Đại Tướng có nhiều phần là giành cho sự ổn định của đảng cs mà Đại Tướng đi theo, Đại Tướng không muốn nội bộ đảng phái nồi da xáo thịt.Khi nội bộ mất đoàn kết, lục đục uýnh nhau, khi đó đất nước lại chao đảo dân tình lại khổ ( Thời kỳ đó bao cấp, dân đói, dân khổ trăm bề)Vì vậy Đại Tướng đã dùng chữ nhẫn.
    Trong con người Đại Tướng, hầu như không nặng nhiều về cái chủ nghĩa Mác Lê nin, không nặng về chủ nghĩa xã hội, mà nặng về tổ quốc và dân tộc, nặng về sự chấn hưng phát triển đất nước.

    Lại nghe nói hầu như là,

    - Đại tướng có chuyện riêng khó nói nên đành phải nhịn nhục chúng nó, để khỏi rơi mất ánh hào quang huyền thoại, yên ổn công danh, gia quyến. Dân khổ, dân oan, dân kêu có liên quan gì đến đại tướng đâu.

    - Đại tướng học theo Tây từ nhỏ đến lớn nên có lẽ đại tướng hiểu rất rõ rằng cộng sản, chủ nghĩa xã hội chả có gì tốt đẹp cả, rất xấu, thế nhưng nếu dùng chúng như công cụ để lên hàng khanh tướng nhà sản xứ Lừa thì cũng chẳng phải tồi, nếu không muốn nói là rất hiệu quả, mặc dù đại tướng biết cộng sản sẽ là quả tạ nghìn cân kéo trì con thuyền tổ quốc dân tộc, cản trở bước đường chấn hưng phát triển đất nước.

    - Tiếc là đại tướng biết cộng sản như thế mà lại chọn như thế, đến trăm tuổi vẫn không lay động gì cả, chỉ thấy người rất chăm chút bộ quân phục, và thích đeo huân chương đầy ngực.

    Biết diễn đạt thế nào cho đúng đây? Dùng từ hiện tượng thì không được chuẩn cho lắm, dùng từ bột phát cũng không đúng. Vậy chỉ còn một từ chuẩn để chỉ tâm trạng, cảm xúc, tình cảm, suy nghĩ thấu đáo của nhân dân giành cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong những ngày qua đó là từ tiếc thương và kính trọng một con người, một nhân cách.
    Chúng ta khi nói và viết về Đại Tướng,chúng ta hãy nói như sau:
    Bản thân Đại Tướng khi sinh ra và mất đi, Đại Tướng không phải là một người ham danh vọng và tiền tài.
    Đại Tướng dấn thân vào con đường cứu nước không quản hy sinh gian khổ (Vợ bị Pháp hại, bố đẻ bị Pháp hại, bản thân bị tù đày, đồng chí gây thù chuốc oán...)
    Đại Tướng khi trở về với cuộc sống nghỉ ngơi thanh thản bình dị như bao người dân khác.
    Sự nhẫn nhịn của Đại Tướng đối với những điều không phải đối với Đại Tướng là giành cho đất nước và nhân dân được bình an sau chiến tranh.
    Và đặc biệt, chữ nhẫn trong con người Đại Tướng có nhiều phần là giành cho sự ổn định của đảng cs mà Đại Tướng đi theo, Đại Tướng không muốn nội bộ đảng phái nồi da xáo thịt.Khi nội bộ mất đoàn kết, lục đục uýnh nhau, khi đó đất nước lại chao đảo dân tình lại khổ ( Thời kỳ đó bao cấp, dân đói, dân khổ trăm bề)Vì vậy Đại Tướng đã dùng chữ nhẫn.
    Trong con người Đại Tướng, hầu như không nặng nhiều về cái chủ nghĩa Mác Lê nin, không nặng về chủ nghĩa xã hội, mà nặng về tổ quốc và dân tộc, nặng về sự chấn hưng phát triển đất nước.

    Lại xuất hiện ý kiến so sánh đị tướng VNG và Đức thánh ?Trần Hưng Đạo. Đay là sự so sánh cực kỳ khập khiễng. Đứca Thánh Trần đánh đuổi giặc Nguyên Mông bằng người lính Việt Nam, ăn cơm gạo Việt Nam và dùng vũ khí Việt Nam. Còn tướng Giáp đánh Mỹ bàng vũ khí Liên xô và cả chuyên gia quân sự nhiều nước XHCN.

    Có một điều dễ thấy là Đức Thánh Trần đánh thắng quân Nguyên Mông thì không có một người Việt nào phải rời Tổ quốc mình để ra đi rồi chết thảm trên biển cả. Tướng Giáp đánh Mỹ cũng nằm trong tư tưởng của Lê Duẩn là "đánh Mỹ là đánh cho Liên xô".

    Cho rằng tướng Giáp thắng thực dân Pháp xâm lược nước ta là đúng đi nữa thì tướng Giáp đem quân đánh miền Nam (thực chất là chỉ đạo từ xa) thì tức là đánh người Việt mình đấy chứ. Sao không giải quyết bằng biên pháp hòa bình mà cứ phải người Việt giết người Việt? Nước Đức thống nhất có đổ máu đâu? Nước Tiệp Khắc chia cắt nhưng họ vẫn sống hòa bình đấy thôi. Người dân thương cụ Giáp vì nhiều lý do, trong đó có lý do cụ sống lâu nhất và chịu nhiều thiệt thòi, bị thất sủng mà vẫn thể hiện là con người vì dân vì nước.

    Chỉ đơn giản xét về mặt quân sự thì quả tướng Giáp có tài. Thế nhưng đánh giặc xong thì chính quyền này (trong đó có tướng Giáp là cán bộ cao cấp) quay ra đánh cả dân và làm cho xã hội xuống cấp toàn diện, chí có cái tăng là giá cả và những biểu hiện tiêu cực.

    Quân đội ngày nay cũng đã khác trước quá nhiều.

    Xưa kai đánh trận Điện Biên
    Bây giờ cướp đất như điên 3 miền
    Xưa kia bộ đội rất hiền
    Bây giờ hung dữ giống liền ác ôn
    Xưa kia dũng cảm công đồn
    Bây giờ trác táng công lồ... ca ve
    Xưa kia bộ đội một phe
    Bây giờ bộ đội đội gây bè đấu nhau
    Đánh dân, bê đít thằng Tàu
    Mua sắm vũ khí cùng nhau chia phần
    Người dân sống rất cực thân
    Còn anh bộ đội công thần Đảng ta
    Tổ quốc thì lại bỏ qua
    Chỉ "trung với Đảng" mới là con ngoan
    Biết bao vụ án sai oan
    Vì "trung với Đảng" nên toàn hại dân.

    Cũng chỉ là một bộ phận dân chúng thiếu hiểu biết bị các phần tử cơ hội kích động tụ tập đông người tự phát thôi có gì to tát đâu. Hà Nội không đủ xe buýt chứ không thì cũng hốt hết đám đông tự phát này về trại Lộc Hà rồi.

    Ơ hay! Sao bác Tiêu Sơn nói năng gàn dở thế?
    Bác gán cho ông Giáp liên quan mấy triệu mạng người?

    Đời Trần nếu không có quân Nguyên xâm lược nước ta, tất nhiên trong triều đình vẫn có người được phong tướng.
    Nhưng, nếu quân Nguyên xâm lược liệu ông tướng này có thiên tài quân sự) để hiển hách như đức Hưng Đạo hay không? Khó biết.

    Trần Hưng Đạo cầm quân, dù đại thắng, tất nhiên bên ta vẫn có thiệt hại sinh lực. Đó là cái giá của chiến thắng.
    Liệu có thể nói: Đức thánh Trần là nguyên nhân gây ra những hậu quả thiệt hại sinh lực - như bác Tiêu Sơn gán cho ông Giáp hay không?

    Ước gì: 1) Chẳng có Pháp, có Mỹ nào đem quân vào VN, hoặc 2) ước gì đời đời kiếp kiếp dân ta cứ cam chịu ách thực dân...
    Được thế, chúng ta sẽ chẳng cần một người nào như tướng Giáp để bác phê phán.

    Bác đừng phát khùng mà chửi bới ở đây nhé. Khối người đã nói như bác, nhưng chẳng ai nhắc nhở nên họ cứ dương dương đắc ý, mà không có lý do nổi khùng mà thôi. Bác chưa vinh dự là người đầu tiên gán tội cho tướng Giáp đâu. Tôi nghi ông Nguyễn Quang Duy mới xứng đáng.

    Không nên lộn ngược Nhân-Quả.
    Tôi chỉ muốn nói thế thôi.

    Ông Nguyễn Quang Duy cũng viết một bài có chủ để tự (Tại sao dân khóc ông Giáp?), cùng thời gian và cùng nơi công bố - với bài này. Đây là dịp để chúng ta so sánh hai bài, đặng rút ra cách làm nào có lợi hơn cho phong trào chung.

    Tác giả của mỗi bài dường như đứng cùng chiến tuyến dân chủ (chống độc tái). Nhưng khi so sánh nội dung, và nhất là hiệu quả tập hơp lực lượng, thì bài của ông Quốc dường như xuất phát từ một hệ thần kinh vững chãi, thăng bằng, tự tin... hơn nhiều. Từ đó, sự thuyết phục cũng lớn hơn.

    Hãy cứ chờ xem các comments của hai bài này, sẽ thấy mỗi bài tập hợp được loại bạn đọc nào. Và loại bạn đọc đó (đặc trưng bằng lời lẽ, thái độ trong comment) có vai trò đến đâu đối với phong trào dân chủ.

    Cứ tường thái độ bạn đọc chỉ do cá nhân họ quyêt định? Đâu phải thế! Chính cách đặt vấn đề, nội dung, thái độ của tác giả có ảnh hưởng rất lớn.
    Hãy xem lời lẽ, thái độ của bạn đọc ở bài Đừng bốc phét nữa của ông Trần Hồng Tâm. Đầu đề như vậy, nội dung như vậy, thì lời lẽ và thái độ comment của bạn đọc cũng "như vậy".

    Từ đó, nếu đã tốn công viết, xin hãy chọn cách viết.

    Điện Hải 1858 viết:
    ...
    Có lẽ hàng trăm năm sau VN mới có một người như Đại tướng V.N.Giáp.

    Muốn có một V.N. Giáp thì nghĩa là dân tộc phải chịu tổn phí không ít hơn 3 triệu mạng con Hồng cháu Lạc.

    Chỉ một Giáp Cộng Sản mà dân mình ngất ngư chưa ngóc đầu lên nổi với xóm giềng ASEAN, thêm một Giáp Cộng Sản nữa thì coi như ... bỏ mẹ cái dân này.

    Thôi thì tui chỉ dám mong ước cho dân tộc này mai sau sản sinh một Mahatma Gandhi Việt Nam, không dám mơ có Hồ hay Võ quang vinh muôn năm nữa.

    Mahatma Gandhi mới thật sự là một Đại Tướng của Hoà Bình, General of Peace. Ông đã dành độc lập cho Ấn Độ mà không tốn giọt máu nào của dân. Bội phục Thánh Nhân.

    Hoàn toàn đồng ý, đồng cảm với tác giả B.M.Q về sự kiện hàng triệu người dân tiễn đưa cố Đại tướng V.N.Giáp trong những ngày qua. Hàng triệu triệu trái tim người dân VN có mặt hoặc không có mặt tại Hà Nội, Quảng Bình , nước mắt dàn dụa khóc thương tiếc vị anh hùng , vị đại tướng của Nhân dân. Những tưởng sự nhiễu nhương đảo lộn giá trị nhân phẩm trong XH Việt nam hôm nay đã biến người dân thành vô cảm, bất lực, thất vọng hoặc phẫn nộ . Nhưng không!. Mỗi người dân VN vẫn giữ nguyên giá trị nhân bản, giá trị truyền thống dân tộc, " uống nước nhớ nguồn; ăn quả nhớ người trồng cây" . Đại tướng V.N.Giáp là người được hàng triệu triệu nhân dân VN nhớ ơn do những cống hiến của Ông trong 2 cuộc k/c chống ngoại xâm, dành độc lập cho dân tộc. Đại tướng không chỉ là bậc vĩ nhân thiên tài quân sự, mà ông còn là tấm gương kiên nhẫn để bảo vệ cái đúng và sự thật lịch sử . Ông là một trong lãnh tụ của thế hệ vàng làm nên lịch sử và chính ông là người viết và là 1 phần của pho lịch sử của dân tộc VN thế kỷ XX, đầu thế kỷ XXI. Người Dân VN mãi mãi yêu kính và tưởng nhớ Ông, vì những điều tốt đẹp mà hơn thế kỷ ông sống và cống hiến cho Dân tộc VN. Có lẽ hàng trăm năm sau VN mới có một người như Đại tướng V.N.Giáp.