Govapha - Vết thương sưng tấy mãi chưa lành

  • Bởi Diên Vỹ
    15/10/2013
    2 phản hồi

    Govapha, thành viên Dân Luận


    Cái chết của ông Võ Nguyên Giáp quả là một sự kiện "nổi", lấn át mọi tin tức đang "hot" trong tháng. Thấy em Chip hôi vừa khóc rưng rức tưởng nhớ Đại tướng vừa thở phào nhẹ nhỏm nhờ đá thôi rơi vì các chiến binh chém "nổ" còn bận xếp hàng đi viếng tang (đùa tí). Bản thân tôi ngày đêm tối tăm mặt mày vì chạy gạo, chân kề bên mép vực, gượng giỏi phải khoe, không thì đã nhào xuống hố nằm trước cả Đại tướng ấy chứ. Ê thằng kia, mầy là thằng dân đen, mầy chết thì kệ mẹ mầy. Sao dám bố láo đi so với Đại tướng hả mậy? Ấy ấy khoan ấy, bày tỏ cảm xúc là tùy mỗi cá nhân. Chứ cảm tính đâu thể nào che đậy, thay thế được cho chân tướng hay sự thật. Rõ ràng là thế, nên việc tôi than cứ than, chứ chuyện xuống hố thì trước sau gì cũng xuống, là thiệt. Cứ nhìn hình ảnh người lính Phàng Sao Vàng đi hàng trăm km để xuống viếng đám tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bên cạnh, cũng hình ảnh người lính Phàng Sao Vàng đó đi đòi công lý ở những vỉa hè thủ đô và “kêu oan 24 năm chưa được bồi thường”. Ông Vàng trong bộ đồ lính bày tỏ tình cảm với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, cũng đâu vì tình cảm đó mà xóa đi được sự thật từ cái bảng khẩu hiệu mà ông Vàng đeo nơi cổ suốt 24 năm qua.

    Lời khen lời chê tới ông Đại tướng có đầy qua phương tiện truyền thông, tôi tự quản lý thông tin. Bên cạnh, không vì sự khác biệt mà tôi chướng tai gay mắt với những quan điểm khác. Với một người có sức ảnh hưởng như vậy, cũng phải để cho dư luận "rộng đường" mà "phân" với "ưu". Tôi kính trọng người già, lại là một người sống thọ như ông. Tôi cũng kính trọng ông từng là một người lính, nhưng tình cảm là một chuyện. Ít nhiều gì khi đối diện với cái chết của một nhân vật như ông, là gợi nhớ lại một trang lịch sử đã đi qua, và suy ngẫm tới kịch bản thảm họa hiện tại, lê thê kéo theo những cơn ác mộng dai dẳng. Nên không thể "tử" rồi thì thôi "tận" đi. Số phận của mỗi người dân phải đối mặt trong tình hình đất nước hiện nay, đâu thể một sớm một chiều được thay đổi qua việc dựng lên một tượng đài để tự hào, khoác lên một chiếc áo huyền thoại để tiếp tục tự hào là xong. Món ăn "vĩ đại" bất khả chiến bại, một tài sản mạnh nhất không lo bị lỗi thời, ấy là chúng nó nghĩ thế. Chúng nó là cái lũ mưu cầu lợi ích riêng, mập thân béo gia, lũ hèn với giặc ác với dân.

    Những huân chương trên ngực áo một người lính, một huy hiệu phát sáng của danh dự. Không dễ dàng để có, nhưng buồn mà nói, thực tế, có những tấm huân chương có được từ sự hoạt động chính trị bẩn thỉu của bọn lãnh đạo, những kẻ nói dối vô lại. Đổi lấy một chủ nghĩa không thích hợp, đã bị thời đại văn minh đào thải. Một chế độ độc tài bạo lực du côn, đưa đất nước dân tộc chìm trong bóng tối bằng chính máu của những người lính chân chất, của những người dân lành đã chảy trong suốt chiều dài lịch sử của cuộc chiến. Những kẻ chuyên lợi dụng xác chết khi đã cố tình coi rẻ, bỏ quên lúc còn sống. Những lời tung hô khen ngợi chót lưỡi đầu môi, giữ chặt riêng hai chữ anh hùng với những chiến công hết "phi thường" đến "vĩ đại". Chúng nó chỉ muốn người dân còn tiếp tục tin tưởng, chịu lắng nghe chúng nó nói. Lời nói từ những kẻ tích cực cướp đoạt quyền tự do của dân và ăn cướp tài sản của dân. Dù biết rõ dân đã, đang mất lòng tin vào bộ mặt xấu xí thối tha của chế độ, những tên hề vẫn trơ trẽn đóng kịch đánh trống khua chiêng rình rang, rêu rao thắng cuộc từ quá khứ để muốn dân quên đi sự ung thối của hiện tại. Chúng nó rất muốn định hướng xác chết trở thành hình mẫu vú em, cố nhét lấy nhét để hai đầu vú teo réo vào miệng những dân đen đến trợn mắt nghẹt thở. Cái chết của Đại tướng qua bàn tay lưu manh của chế độ độc tài không làm cho Đại tướng trở nên đặc biệt được đâu. Ông may mắn khi được nhiều người dân tỏ lòng tiếc thương cho sự ra đi của ông. Điều này mới làm nên sự đặc biệt nơi ông.

    Khi tôi về già, nếu tôi có kể với con cháu của tôi về nhân vật lịch sử này. Tôi sẽ nói về sự đặc biệt của ông. Còn những gì có tên gọi nhân vật huyền thoại hay vĩ đại từ "cờ in máu chiến thắng" tôi đã quẳng vào sọt rác từ lâu, ông Hồ cũng không ngoại lệ. Tôi có thằng bạn phán một câu xanh lè "nhìn cảnh nhiều người dân khóc lóc trước cái chết của ông Giáp, tao nghĩ chế độ này còn sống dai lắm đó mầy". Mỗi người mỗi ý, biết đâu đó cũng là một phần của sự thật. Tình cảm là tình cảm, sự thật là sự thật. Vì vậy, không thể ngăn được phải thảng thốt kêu lên, ôi sự thật.

    Đất nước ngàn năm chinh chiến trải
    Máu xương hòa lẫn núi rừng hoang
    Trái tim Mẹ ngàn năm thổn thức
    Vết thương sưng tấy mãi chưa lành

    Vinh quang chẳng thiếu cờ xung trận
    Rộn nhịp quân hành réo tiếng loa
    Cũng chẳng thiếu nỗi niềm ô nhục
    Ngọn lửa hờn, xáo thịt nồi da

    Một rẻo sông buồn muôn vạn thuở
    Một nhịp cầu đeo tủi hổ trơ
    Tay Việt siết cò xuyên trán Việt
    Dáng núi ngồi đau, Mẹ thẫn thờ

    Thống nhất buồn, mây xám xịt bay
    Con bồ câu trắng chết không hay
    Nửa đêm hộc máu ngoài khơi lặng
    Những chiếc thuyền câm kiếp đọa đày

    Hòa bình tê điếng màu bầm đỏ
    Nửa nước chìm trôi nửa nước say
    Ngộ nhận, mơ hồ, lăng mạ cứ...
    Diễn ra đằng đẵng suốt đêm ngày

    Người với người sống để yêu nhau
    Ra rả đầu môi chót lưỡi, ôi
    Tay lận dao găm mài sắc lẻm
    Người đày người, ngạ quỉ lên ngôi

    Súng đạn im lìm mấy chục năm
    Dòng máu quê hương cứ tím bầm
    Dối lừa, gạt gẫm thành cơm bữa
    Môi mép tanh òm mớ đại ngôn

    Kẻ thắng người thua - ranh giới ảo
    Mà đau đáu mãi vết trăm năm
    Đầu xanh đầu bạc lô nhô sóng
    Gươm giáo trong lòng mở hé nanh

    Móng vuốt cào hoài tim Mẹ ta
    Những dòng máu nóng cứ trào ra
    Kìa xương kìa thịt tan trong đất
    Mà đám cây còi, chửa nở hoa....

    Những đồng chí của ông, có người sẵn sàng chia sẻ với ông, cục đường cắn chung. Cũng như có người sẵn sàng dối gạt ông, dối gạt lẫn nhau, với mục đích bảo vệ quyền lực quyền lợi riêng. Còn tôi chỉ là một thằng dân đen, trên răng dưới khoe cả dái, không cần đóng kịch với ông, không cần dối gạt ông. Cũng như có những người dân khóc ông, xếp hàng chờ viếng tang ông, tôi tin, họ không đóng kịch với ông, dối gạt ông. Đó là niềm an ủi nhất cho người đã chết.

    Dù chỉ trong nghi lễ của một đoạn văn, tôi xin thành kính đưa tiễn ông một đoạn đường.

    Vĩnh việt ông, Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    "Ê thằng kia, mầy là thằng dân đen, mầy chết thì kệ mẹ mầy. Sao dám bố láo đi so với Đại tướng hả mậy? "

    Này, cái anh dân đen kia. Nếu có ai bảo: "Ê, cha nội, dẹp lễ tang anh dân đen sớm một chút, để tôi đón khách quý", thì anh sẽ làm gì?
    Tôi hơi ngạc nhiên ở chổ này!! Được người ta quí,yêu, còn dùng chử kính trọng nữa chứ, thế mà khách tới, thì bảo dẹp tang là dẹp tang à? Tôi tưởng theo tục lệ VN là không mang tang tới nhà người ta, chứ người ta tới nhà mình thì mắc chi mình phải dẹp cờ rũ nhỉ?
    Thôi, làm dân đen thế mà đỡ tủi thân anh ạ.

    Govapha viết:
    Tôi có thằng bạn phán một câu xanh lè "nhìn cảnh nhiều người dân khóc lóc trước cái chết của ông Giáp, tao nghĩ chế độ này còn sống dai lắm đó mầy".

    Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng không phải vì thế mà nản lòng hay chào thua, mà các phong trào đấu tranh cho dân chủ nên từ sự sự kiện lịch sử này mà có một nhận thức rỏ rệt hơn về dân chúng để đặt ra các kế hoạch, chiến lược hay chiến thuật cho thích hợp với lòng dân. Tri kỷ tri bỉ, bách chiến bách thắng. Đây chính là cơ hội để biết được "ý dân" một cách ngẫu nhiên nhưng rất quan trọng.