Giáo sư Carl Thayer - Những điều ít được biết đến về Tướng Giáp

  • Bởi Khách
    14/10/2013
    49 phản hồi

    Trọng Nghĩa phỏng vấn

    Vào hôm nay, 13/10/2013, Đại tướng Võ Nguyên Giáp về đến nơi an nghỉ cuối cùng tại quê nhà tỉnh Quảng Bình. Từ lúc ông qua đời đến nay, đã có rất nhiều bài viết về cuộc đời và sự nghiệp của ông. Trong khuôn khổ tạp chí đặc biệt hôm nay, RFI Việt ngữ xin giới thiệu nhận định của Giáo sư Carl Thayer – chuyên gia kỳ cựu về quân sự và chính trị Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Úc (Đại học New South Wales) – về một số yếu tố ít được nói đến, nếu không muốn nói là hoàn toàn vắng bóng – trong tiểu sử chính thức của Đại tướng Giáp.

    RFI : Cho đến nay, các nhà báo và các nhà bình luận đã nói rất nhiều về cuộc đời của tướng Giáp. Theo quan điểm của Giáo sư, di sản chính của ông Giáp là gì?

    CarleThayer: Sự nghiệp của Tướng Võ Nguyên Giáp trải dài trên 64 năm kể từ năm 1927, khi ông bị trục xuất khỏi trường Quốc Học vì hoạt động chính trị, cho đến năm 1991 khi ông chính thức rời bỏ tất cả các chức vụ trong Đảng và Nhà nước. Sự nghiệp của ông có thể chia thành năm giai đoạn:

    - 1927-1944: Ông còn là một học sinh đấu tranh, nhà báo, một nhà tuyên truyền chính trị, một tù nhân, một giáo viên và một sinh viên sau đại học;

    - 1944-1973: Ông giữ nhiều chức vụ trong đó có chức chỉ huy Quân đội Nhân dân Việt Nam, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Ủy viên Bộ Chính trị;

    - 1974-1980: Ông từ bỏ quyền kiểm soát hoạt động của quân đội và giữ chức Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Ủy viên Bộ Chính trị;

    - 1980-1991: Ông thôi làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Ủy viên Bộ Chính trị ; trong thời gian này, ông phụ trách khoa học và công nghệ, dân số và kế hoạch hóa gia đình, và sau đó giáo dục;

    - 1991-2013: Tướng Giáp rời khỏi chức vụ cuối cùng là Phó Thủ tướng chính phủ và nghỉ hưu vĩnh viễn.

    Di sản chính của Tướng Giáp xuất phát từ vai trò tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam trong giai đoạn hai (1944-1973). Ông bắt đầu chỉ huy một trung đội 34 người và phát triển lực lượng này thành một đạo quân nhân dân gồm vài trăm ngàn người trong không đầy mười năm. Tướng Giáp đồng thời kết hợp các tác phẩm quân sự của Napoleon, Clausewitz và Mao Trạch Đông với truyền thống quân sự cổ xưa của Việt Nam.

    Tướng Giáp nắm vững nghệ thuật chiến tranh nhân dân bằng cách vận động dân chúng để chiến đấu và trở thành nhân công trong mạng lưới hậu cần rộng lớn của ông. Tướng Giáp biết kết hợp đấu tranh chính trị và quân sự. Mục tiêu của ông là đuổi Pháp ra khỏi Việt Nam trong một cuộc chiến tranh trường kỳ.

    Chiến công lẫy lừng nhất của ông là chiến dịch dẫn đến sự thất bại của Pháp ở Điện Biên Phủ. Tướng Giáp dùng chiến thuật nghi binh, gửi lực lượng của mình sang Lào và rồi sau đó cấp tốc chuyển hướng tiến đến vùng thung lũng Điện Biên Phủ. Tướng Giáp đã nhanh chóng bác bỏ lời khuyên của các chuyên gia Trung Quốc tung các làn sóng người tấn công vào doanh trại quân Pháp. Ông đã sử dụng chiến thuật bao vây, với lực lượng được tiếp ứng liên tục về mặt hậu cần, cung cấp lương thực, thiết bị vật tư, vũ khí và đạn dược cho chiến trường.

    Tầm quan trọng của trận Điện Biên Phủ là nó không chỉ đánh dấu sự thất bại của thực dân Pháp ở Đông Dương, mà cả của chủ nghĩa thực dân như một hệ thống trên toàn thế giới. Trong vòng tám năm sau đó, Pháp sẽ phải chịu thất bại ở Algeri.

    Hai tiểu sử: Chính thức và không chính thức

    RFI : Giáo sư đánh giá sao về một số « điều được che giấu » về cuộc đời của Tướng Võ Nguyên Giáp, những điều không hề xuất hiện trong tiểu sử chính thức ?

    Carl Thayer : Có hai phiên bản về cuộc đời và sự nghiệp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Trước hết là tiểu sử chính thức mang tính chất tôn vinh, gán cho ông tất cả những thành công quân sự của Việt Nam kể từ năm 1944 và miêu tả ông như một viên tướng tài ba hoàn hảo.

    Phiên bản thứ hai về sự nghiệp của Tướng Giáp không mang tính chất chính thức và cho thấy rằng ông là một người kiên định – có người cho đây là tính kiêu ngạo về mặt trí thức – một người cá nhân chủ nghĩa dễ nổi giận khi bị can thiệp vào vai trò tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang của ông. Ông được mô tả như là “ngọn núi lửa dưới lớp băng tuyết” chính vì yếu tố được cho là nóng nảy đó.

    Tướng Giáp có nhiều người ủng hộ nhưng cũng bị nhiều người gièm pha. Lúc còn công tác, ông thường xuyên đụng chạm với những người gièm pha và các đối thủ của ông, những người không ngần ngại chỉ trích ông. Những người phê phán ông xuất phát từ hai động cơ: Chủ nghĩa giáo điều về mặt ý thức hệ và lòng ghen tị, sợ rằng Tướng Giáp nổi tiếng sẽ làm quyền lực của họ suy yếu. Đấy là thời kỳ lãnh đạo tập thể vô danh.

    Trong suốt sự nghiệp của mình, ông Giáp từng bị chỉ trích vì đã tìm kiếm một học bổng của chính quyền thực dân Pháp, có người thậm chí còn hàm ý rằng – nếu không nói là buộc tội ông – là một nhân viên Sở Mật thám Pháp.

    Ông cũng bị đả kích vì học chương trình Pháp, có được bằng tú tài baccalauréat, học tại trường Trung học Albert Sarraut có uy tín, nơi ông đứng đầu môn triết học, và Trường Đại học Luật Hà Nội, nơi ông tốt nghiệp thủ khoa về kinh tế chính trị. Đối thủ của Tướng Giáp đã dùng thành tích học tập của ông để quật lại ông. Dẫu sao thì ông thành viên duy nhất trong ban lãnh đạo bên trong (tối cao) của Đảng có được một nền giáo dục phương Tây.

    Các yếu tố không được phép nêu lên trong sự nghiệp của Tướng Giáp cho thấy một tập thể lãnh đạo chia rẽ và sự ganh đua rõ ràng giữa các cá nhân. Cuộc đối đầu giữa Tướng Giáp với nhà ý thức hệ Trường Chinh đã thành huyền thoại, tương tự như các cuộc đụng độ sau này của ông với Tướng Nguyễn Chí Thanh và ông Lê Duẩn, Bí thư Thứ nhất của Đảng Cộng sản.

    Bất đồng với Trường Chinh về vai trò cố vấn Trung Quốc

    Năm 1946, Trường Chinh, đứng thứ hai trong ban lãnh đạo sau Hồ Chí Minh, đã thất bại trong việc ngăn không cho ông Giáp được phong cấp Đại tướng và chức chỉ huy Quân đội Nhân dân. Trường Chinh và Tướng Giáp bất đồng về phạm vi và mức độ mà các cố vấn quân sự Trung Quốc có thể ảnh hưởng đến chiến lược chiến trường của Việt Nam, và trên quyền của Tướng Giáp được đơn phương bổ nhiệm các trợ lý quan trọng.

    Vào năm 1951, Tướng Giáp đã cho mở một cuộc tấn công quá sớm vào các vị trí kiên cố của Pháp ở đồng bằng sông Hồng. Chiến dịch thất bại và Quân đội Nhân dân bị thương vong nặng nề. Tướng Giáp bị buộc phải tự phê bình, cách chức một số phụ tá quan trọng, cho phép thành lập một hệ thống chính trị viên trong quân đội, và chấp nhận các cố vấn quân sự Trung Quốc ở các cấp độ khác nhau trong Quân đội Nhân dân.

    Sau khi Chiến tranh Đông Dương đầu tiên (1946-1954) kết thúc Việt Nam bị chia cắt. Mặc dù Tướng Giáp đã có uy tín rất lớn, nhưng những kẻ đả kích ông vẫn tiếp tục thách thức quyền lực của ông và đặt nghi vấn về cách ông điều hành cuộc chiến ở miền Nam Việt Nam. Bí thư Thứ nhất của Đảng là Lê Duẩn muốn đẩy mạnh việc lật đổ chính quyền miền Nam, ông Giáp thận trọng hơn và hai người kình chống nhau.

    Phe gièm pha Tướng Giáp đã thành công trong việc đề bạt ông Nguyễn Chí Thanh (1959) và sau đó là ông Văn Tiến Dũng (1974) lên cấp Đại tướng. Trước lúc những người này được thăng cấp, chỉ có ông Giáp mang cấp Đại tướng mà thôi. Cả hai vị tướng mới đề bạt về sau, đều đã giành lấy quyền kiểm soát hoạt động chiến tranh trong Nam từ tay của ông Giáp.

    Vào năm 1960, Tướng Giáp đã bị đẩy lùi từ hàng thứ tư xuống hàng thứ sáu trong Bộ Chính trị tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ ba. Chủ trương chung sống hòa bình của lãnh đạo Liên Xô Nikita Khrushchev vào năm 1960 là điều đã tác hại đến nhiều người trong giới lãnh đạo Việt Nam.

    Tướng Giáp, người thiên về phía Liên Xô – nước đã hỗ trợ quân sự cho Việt Nam – và có thái độ phê phán với Trung Quốc, đã không đồng nhịp với các lãnh đạo khác. Một lần nữa, ông đã bị các đồng chí chỉ trích.

    Trong năm 1965, khi Hoa Kỳ tung lực lượng chiến đấu vào Việt Nam, Lê Duẩn và Nguyễn Chí Thanh ra lệnh tung các đơn vị Quân đội Nhân dân miền Bắc vào cuộc chiến. Nguyễn Chí Thanh là người thiết kế chiến dịch Tết Mậu Thân 1968 nhưng qua đời vì một cơn đau tim trước khi chiến dịch được thực hiện. Lực lượng Cộng sản miền Nam nằm vùng bị thương vong rất lớn, Tướng Giáp được phuc hồi và uy tín của ông tăng thêm.

    Sau cái chết của Hồ Chí Minh vào năm 1969, một bộ ba lãnh đạo mới nổi lên: Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng và Võ Nguyên Giáp. Vào thời điểm đó, Tướng Giáp nắm ba vai trò quan trọng: Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Quân ủy Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Tuy nhiên, ông không bao giờ lấy lại được quyền kiểm soát hoạt động của các lực lượng vũ trang. Tướng Giáp đã phản đối cả hai chiến dịch Tết Mậu Thân và chiến dịch Nguyễn Huệ 1972, và ý kiến ông đã bị bác bỏ cả hai lần.

    Tháng 4 năm 1972, Tướng Văn Tiến Dũng chỉ huy chiến dịch Nguyễn Huệ và đến tháng 10 năm 1973, ông được trao quyền chỉ huy của cuộc tấn công cuối cùng của cuộc chiến: Chiến dịch Hồ Chí Minh. Điểm đáng chú ý, đó là sự kiện chính một Ủy viên dân sự cao cấp của Bộ Chính trị – ông Lê Đức Thọ – chứ không phải là Tướng Giáp, là người ra chỉ thị cho Quân đội Nhân dân bắt đầu chiến dịch tấn công cuối cùng của mình bằng cách tấn công Ban Mê Thuột ở vùng Cao nguyên.

    Sau năm 1975, bị gạt ra bên lề, nhưng vẫn lên tiếng

    RFI : Về các hoạt động của ông sau năm 1975, một số người cho rằng ông đã hoàn toàn không còn vai trò gì, nhưng cũng có người thấy rằng người ta gạt được ông ra bên lề, nhưng không hoàn toàn bịt miệng được ông. Ý kiến của Giáo sư như thế nào?

    Carl Thayer : Sau khi Việt Nam thống nhất, Tướng Giáp vẫn làm Bộ trưởng Quốc phòng cho đến năm 1980. Nhưng chính Tướng Văn Tiến Dũng là người chỉ huy quân đội Việt Nam đánh qua Cam Bốt vào cuối năm 1978 và bảo vệ miền Bắc Việt Nam vào tháng Hai – tháng Ba năm 1979 khi Trung Quốc xâm lăng Việt Nam để trả thù.

    Rõ ràng ngôi sao của Tướng Giáp vào thời điểm đó lu mờ nhanh chóng. Năm 1976, Tướng Văn Tiến Dũng là người đọc báo cáo quân sự tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ tư, còn Tướng Giáp được phân công nói về các chính sách của Đảng về khoa học và công nghệ. Tướng Giáp cũng không thành công khi phản đối việc giao cho quân đội nhiệm vụ xây dựng đất nước sau chiến tranh. Ông đã phải cúi đầu trước nguyên tắc “tập trung dân chủ” của Đảng và bảo vệ chính sách của Đảng trước công chúng.

    Tháng 2 năm 1980, Tướng Giáp rời khỏi Bộ Quốc phòng, nhưng vẫn giữ chức Phó Thủ tướng. Năm 1981, ông thoạt đầu bị giáng cấp từ Phó Thủ tướng thứ nhất xuống làm Phó Thủ tướng thứ ba. Đến tháng Ba năm 1982, Tướng Giáp bị loại ra khỏi Bộ Chính trị tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ năm, nhưng vẫn giữ được chức Ủy viên Trung ương Đảng.

    Tướng Võ Nguyên Giáp rất được lòng dân và có hậu thuẫn mạnh mẽ trong Đảng. Vào giữa những năm 1980, những người ủng hộ ông đã thất bại trong việc đưa ông lên thay thế ông Phạm Văn Đồng ở chức Thủ tướng. Cũng có rất nhiều tin đồn về việc những người ủng hộ Tướng Giáp vận động để ông trở thành lãnh đạo Đảng. Sau đó, ông Giáp lần lượt phụ trách vấn đề nhân khẩu học và kế hoạch hóa gia đình, rồi vấn đề giáo dục. Ông rời khỏi chính quyền vào năm 1991 khi về hưu trong tư cách là Phó Thủ tướng.

    Rất khó đánh giá về những đóng góp của Tướng Giáp trong giai đoạn này. Việt Nam khi ấy được lãnh đạo tập thể, và cho đến năm 1986 vẫn tiếp tục đi theo mô hình kế hoạch tập trung không thành công của Liên Xô. Điều đáng nêu bật là Tướng Giáp tiếp tục hoạt động trong chính phủ cho đến năm tám mươi tuổi.

    Kiên trì bảo vệ chủ quyền Việt Nam trước Trung Quốc

    RFI : Có người cho rằng gần đây Tướng Giáp rất lo ngại về sự thao túng của Trung Quốc đối với Việt Nam. Nhận định này có phần nào đúng hay không?

    Carl Thayer: Sự nghiệp quân sự lâu dài của Tướng Giáp cho thấy rõ là ông sẵn sàng chấp nhận sự giúp đỡ của Trung Quốc và kể cả những tư vấn, nhưng ông vẫn đấu tranh để giữ được sự tự chủ và độc lập trong hành động của Việt Nam.

    Tướng Giáp nghiêng về Matxcơva nhiều hơn Bắc Kinh trong thời kỳ chiến tranh, vì sự chi viện quân bị to lớn của Liên Xô cho Việt Nam – bao gồm cả tên lửa phòng không. Mặc dù Liên Xô được cho là đã khuyên Tướng Giáp “thực hiện một vụ Afghanistan” bằng cách tấn công Cam Bốt và lật đổ chế độ Khmer Đỏ được Trung Quốc ủng hộ, Tướng Giáp vẫn chống lại việc can thiệp quân sự trên quy mô lớn.

    Khi Trung Quốc và Việt Nam bình thường hóa quan hệ trở lại vào năm 1991, Tướng Giáp đã hoàn toàn nghỉ hưu

    Trong những năm tháng nghỉ hưu, Tướng Giáp rất được biết đến với hai lần lên tiếng.

    Năm 2004, ông đã viết thư cho Bộ Chính trị phê phán sự can thiệp của tình báo quân đội (Tổng Cục II) vào các công việc nội bộ của Đảng.

    Năm 2009, ông thu hút sự chú ý của công luận khi viết ba thư ngỏ gửi tới các lãnh đạo Đảng và Nhà nước cảnh báo tác động môi trường của dự án khai thác bauxite, do Trung Quốc tài trợ, ở Cao nguyên Trung phần. Ông đề cập đến vấn đề này với lập luận rằng đó là mối đe dọa đối với an ninh quốc gia.

    Sự kiện đó gây ra một dây chuyền cộng hưởng trong dân chúng nói chung, đang ngày càng lo lắng trước sự quyết đoán của Trung Quốc tại Biển Đông.

    Vị anh hùng Việt Nam cần khi phải đối mặt với ngoại bang xâm lược

    RFI : Giáo sư giải thích thế nào về việc Tướng Giáp được lòng dân đến như vậy ?

    Carl Thayer: Tướng Võ Nguyên Giáp là một nhà chiến lược quân sự tầm cỡ thế giới. Vào năm 1944 – khi ông chỉ huy một trung đội 34 người – ai có thể nghĩ được rằng trong vòng 10 năm, ông đã phát triển lực lượng lên thành một quân đội có hàng trăm ngàn binh sĩ và đánh bại được Pháp, một trong những thế lực quân sự mạnh nhất vào thời điểm đó ? Tướng Giáp đã có được uy phong rất lớn với chiến thắng tại Điện Biên Phủ, một sự kiện đã để lại dấu ấn trong suốt cuộc đời ông.

    Sự được lòng dân của ông dựa trên nhiều nền tảng. Trước tiên, hàng triệu người Việt Nam đã phục vụ trong Quân đội Nhân dân khi Tướng Giáp là Tổng chỉ huy và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Ông là nguồn cảm hứng của họ. Các cựu chiến binh và gia đình của họ là một thành phần to lớn trong cư dân tại Việt Nam.

    Thứ hai, sau Hồ Chí Minh và có thể Phạm Văn Đồng, Tướng Giáp là lãnh đạo quốc gia duy nhất nổi bật bên trên một ban lãnh đạo tập thể mờ nhạt. Ông có sức lôi cuốn, phát biểu lưu loát và truyền cảm hứng cho người dân. Ông là vị anh hùng mà Việt Nam cần có khi phải đối mặt với sự xâm lược của ngoại bang, từ năm 1946 đến 1973 và sau đó, trong những năm 2000, khi Trung Quốc đe dọa chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông.

    Sau thời gian làm một nhà quân sự, Tướng Giáp đã phụ trách những lãnh vực quan trọng liên quan đến sự phát triển như khoa học và công nghệ, dân số và kế hoạch hóa gia đình và giáo dục. Đó là nền tảng thứ ba của việc ông được lòng dân.

    Uy tín Tướng Giáp trong dân chúng còn dựa trên sự thành công của ông trong suốt 64 năm phục vụ Đảng Cộng sản Việt Nam, Quân đội Nhân dân Việt Nam và đất nước Việt Nam. Ông sẽ luôn luôn được tưởng nhớ như là người chỉ huy chính, đã đánh bại hai cường quốc lớn.

    Rõ ràng, Tướng Giáp đã thu hút được cảm tình của cả hai thế hệ trẻ và già tại Việt Nam. Điều này được thấy qua việc người dân đủ mọi lứa tuổi thể hiện sự đau buồn, tự động đổ xô đến nhà ông để thắp nến và hương.

    Tướng Giáp là hiện thân của một chính khách Việt Nam biết sử dụng trí tuệ để đưa ra các chiến thuật và chiến lược cho phép kẻ có vẻ là yếu đánh bại được kẻ mạnh.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    49 phản hồi

    Anh Ba SG viết:
    Dang viết:
    Đáng thương thay nhiều người Việt cứ tự hào mình thắng cuộc chiến trong khu vực, chê bai Mỹ mà không chịu học hỏi nước cờ hay của Mỹ: chọn nước cờ có lợi nhất cho đất nước, cho dân tộc dù phải chịu cái nhục nhất thời. Nhìn sang Nhật, ta lại thấy thêm một tấm gương nhịn cái nhục nhất thời, học cái hay của chính kẻ đánh bại mình và lợi dụng sức mạnh của kẻ ấy để trở thành một siêu cường của Châu Á, dù điều kiện địa lý, thiên nhiên và tài nguyên không nhiều bằng những nước khác trong cùng khu vực.
    Thắng thua, thành bại, khôn ngoan hay ngu dốt thì chắc là phải trải nghiệm đường dài chứ không nhất thiết chỉ sau trận chiến phải không quý vị? Chiến tranh có hồi kết, còn sự vinh nhục của một quốc gia thì không bao giờ kết thúc chỉ bằng kết quả một cuộc chiến. Ngày xưa VN ta bị đô hộ cả ngàn năm, nhưng dân tộc ta vẫn có ngày đánh đuổi được kẻ thù. Đó mới đáng tự hào. Ngày nay ta thắng 1 cuộc chiến (nhờ vũ khí của ngoại bang và nhờ cam tâm đem xương máu đồng bào làm tốt thí, pháo hôi giữ tiền đồn cho ngoại bang) nhưng đất nước lâm nguy, thế thì có gì để tự hào?

    Vậy TQ đang mạnh, ta nên chịu nhục làm chư hầu cho nó để học cái hay của nó? Tôi sợ rằng nếu điều đó xảy ra thì dân Việt cũng sẽ giống ông tướng Giáp: chịu nhục chờ ... chết chứ không phải "chịu nhục chờ thời"

    TQ luôn muốn Hán hoá dân ta. Hiện nay TQ đang tìm đủ mọi cách để chèn ép nước ta về mọi mặt, từ ngoại giao, quân sự, kinh tế, đến văn hoá... Không người dân yêu nước nào lại muốn đem đất nước vào vòng tay thâm độc của TQ. Chỉ có kẻ ngu đần, hoặc mất trí mới có thể nghĩ đến tìm chổ dựa vào một kẻ lúc nào cũng muốn thôn tính mình.

    Ước gì ông Hồ và các đồng chí của ông không kiên quyết dựa vào chủ nghĩa CS, ước gì họ không cướp chính quyền của chính phủ Trần Trọng Kim mà đem tài sức ra phục vụ đất nước, hay ít ra cũng không cố dùng bạo lực để thống nhất đất nước mà tìm giải pháp hoà hợp của các nước Đông Âu - Tây Âu... Trong các giải pháp trên đều cần những người lãnh đạo như ông Hồ, ông Duẩn học chữ nhẫn, chữ nhịn, đặt quyền lợi của đất nước lên trên những vinh nhục của bản thân cả. Tiếc thay người ta lại kích động và lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân bằng khẩu hiệu "thề không đội trời chung với kẻ thù xâm lược"; để rồi chấp nhận đem xương máu đồng bào ra để đánh đổi sự hậu thuẩn của ngoại bang, chấp nhận làm tốt thí canh giữ tiền đồn cho các nước đó. Đấy là điều tôi muốn nói ở còm trước.

    Dang viết:
    Đáng thương thay nhiều người Việt cứ tự hào mình thắng cuộc chiến trong khu vực, chê bai Mỹ mà không chịu học hỏi nước cờ hay của Mỹ: chọn nước cờ có lợi nhất cho đất nước, cho dân tộc dù phải chịu cái nhục nhất thời. Nhìn sang Nhật, ta lại thấy thêm một tấm gương nhịn cái nhục nhất thời, học cái hay của chính kẻ đánh bại mình và lợi dụng sức mạnh của kẻ ấy để trở thành một siêu cường của Châu Á, dù điều kiện địa lý, thiên nhiên và tài nguyên không nhiều bằng những nước khác trong cùng khu vực.
    Thắng thua, thành bại, khôn ngoan hay ngu dốt thì chắc là phải trải nghiệm đường dài chứ không nhất thiết chỉ sau trận chiến phải không quý vị? Chiến tranh có hồi kết, còn sự vinh nhục của một quốc gia thì không bao giờ kết thúc chỉ bằng kết quả một cuộc chiến. Ngày xưa VN ta bị đô hộ cả ngàn năm, nhưng dân tộc ta vẫn có ngày đánh đuổi được kẻ thù. Đó mới đáng tự hào. Ngày nay ta thắng 1 cuộc chiến (nhờ vũ khí của ngoại bang và nhờ cam tâm đem xương máu đồng bào làm tốt thí, pháo hôi giữ tiền đồn cho ngoại bang) nhưng đất nước lâm nguy, thế thì có gì để tự hào?

    Vậy TQ đang mạnh, ta nên chịu nhục làm chư hầu cho nó để học cái hay của nó? Tôi sợ rằng nếu điều đó xảy ra thì dân Việt cũng sẽ giống ông tướng Giáp: chịu nhục chờ ... chết chứ không phải "chịu nhục chờ thời"

    visitor viết:
    TQVN viết:
    visitor viết:

    Nếu TT Mỹ Truman không bị tâm lí chiến tranh lạnh làm lu mờ khả năng đánh giá tình hình một cách sáng suốt thì ông ta đã công nhận VNDCCH.

    Lần trước tôi đã dẫn tài liệu cho bác visitor lý do tại sao TT Mỹ Truman đã không bị Quốc tế III Cộng sản Hồ Chí Minh lừa, đã lờ không trả lời telegraph của Hồ Chí Minh:

    Chẳng những telegraph của Hồ Chí Minh gởi TT Mỹ Truman vào ngày 28 tháng 2 năm 1946 mà trước đó cả Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai đả gởi communiqué cho TT Mỹ Truman vào tháng 1 năm 1945 đều bị cho vào sọt rác vì TT MỸ Truman biết rõ Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai là những người cộng sản đang hoạt động để mang chủ nghĩa cộng sản vào Châu Á.

    Ngay sau khi Thế chiến II chấm dứt năm 1945, TT Truman đã đề xuất một chủ thuyết gọi là “Chủ thuyết Truman” (Truman Doctrine), trong đó thiết lập một chính sách ngăn chận sự bành trướng chủ nghĩa cộng sản do Liên Xô dẫn đầu.

    http://www.gmapalumni.org/chapomatic/extras/ho.htm

    http://en.wikipedia.org/wiki/Truman_Doctrine

    Bác giải thích thế nào khi TT Truman chống Cộng năm 1945, không bắt tay với CS vỏ HCM trong khi TT Nixon lại bắt tay với trùm Cộng sản gộc Mao Trạch Đông năm 1972?

    Bác nên nhớ là năm 1945, khối CS chưa hoàn toàn được thành lập, về danh nghĩa Mỹ và LX còn đang là đồng minh, TQ còn đang là Tư Bản dưới QDĐ của Tưởng Giới Thạch, không khí chiến tranh lạnh còn chưa tồn tại sâu đậm như thời 1972. Hà cớ gì mà ông Truman lại sợ ông HCM đến vậy? Rõ ràng một trong hai ông TT Mĩ này phải sai. Ông nào đây? Không phải là ông Truman thì ai vào đây nữa?

    Để hiểu tại sao TT Truman không coi thư của HCM ra gì (không thèm trả lời thư dù là bảo thư ký viết trả lời để giữ phép lịch sự) thì cần phải hiểu bối cảnh lịch sử thế giới ở giai đoạn đó, và hiểu cả chính trường Mỹ lúc đó. Tôi không có thời gian giải thích cho bác rõ nhưng tôi có thể chỉ nguồn tin để bác tìm hiểu thêm. Bác nên đọc những tài liệu nói về TT Truman và chiến tranh thế giới thứ hai. Bác cứ tìm trên google là ra hết. Để tìm hiểu thêm về tin liên quan về TT Truman và HCM thì cứ đánh tên hai người đó vô google (bằng tiếng Anh).
    Bác nói LX và Mỹ là đồng minh nhưng bác có biết ông Truman đã từng nói "Nếu Đức yếu thì ta giúp Đức đánh LX, nếu LX yếu thì ta giúp LX đánh Đức" không? Vì Mỹ chống cả CS lẫn phát xít nên Mỹ muốn hai phía đó đánh nhau.
    Bác có biết sau khi quyết định giúp LX đánh Đức thì ngay lập tức Mỹ đã nghĩ cách kiềm chế LX không?
    Bác có biết sau chiến tranh thế giới lần thứ 2 thì trọng tâm của Mỹ là Châu Âu, chứ không phải khu vực cỏn con là Đông Nam Á?
    Vì LX luôn là đích ngắm của Mỹ nên sau này Mỹ bỏ VN bắt tay Trung Quốc để ngăn chặn ảnh hưởng của LX là một nước cờ rất có lợi cho Mỹ. TQ lãnh thổ rộng lớn, dân đông, lại nằm ngay sát LX, chia cách LX và tên đồ đệ nhỏ bé nhưng cuồng tín VN. Có TQ là đồng minh thì có lợi hơn là chỉ có phân nửa VN mà lại phải luôn đối đầu với sự hậu thuẩn của cả LX và TQ. Có thể nói Mỹ đã thua cuộc chiến ở VN nhưng lại thắng lớn trên cục diện chính trị lâu dài, giúp Mỹ dành sức thắng LX trong chiến tranh lạnh giữa 2 siêu cường này. Đáng thương thay nhiều người Việt cứ tự hào mình thắng cuộc chiến trong khu vực, chê bai Mỹ mà không chịu học hỏi nước cờ hay của Mỹ: chọn nước cờ có lợi nhất cho đất nước, cho dân tộc dù phải chịu cái nhục nhất thời. Nhìn sang Nhật, ta lại thấy thêm một tấm gương nhịn cái nhục nhất thời, học cái hay của chính kẻ đánh bại mình và lợi dụng sức mạnh của kẻ ấy để trở thành một siêu cường của Châu Á, dù điều kiện địa lý, thiên nhiên và tài nguyên không nhiều bằng những nước khác trong cùng khu vực.
    Thắng thua, thành bại, khôn ngoan hay ngu dốt thì chắc là phải trải nghiệm đường dài chứ không nhất thiết chỉ sau trận chiến phải không quý vị? Chiến tranh có hồi kết, còn sự vinh nhục của một quốc gia thì không bao giờ kết thúc chỉ bằng kết quả một cuộc chiến. Ngày xưa VN ta bị đô hộ cả ngàn năm, nhưng dân tộc ta vẫn có ngày đánh đuổi được kẻ thù. Đó mới đáng tự hào. Ngày nay ta thắng 1 cuộc chiến (nhờ vũ khí của ngoại bang và nhờ cam tâm đem xương máu đồng bào làm tốt thí, pháo hôi giữ tiền đồn cho ngoại bang) nhưng đất nước lâm nguy, thế thì có gì để tự hào?

    Lão Carl Thayer thì biết đếch gì về VN, toàn viết lăng nhăng.

    Rất nhiều nhận định sai sót, hay nói như người Việt ta, là bố láo nói lấy được:

    "Vào năm 1944 – khi ông chỉ huy một trung đội 34 người – ai có thể nghĩ được rằng trong vòng 10 năm, ông đã phát triển lực lượng lên thành một quân đội có hàng trăm ngàn binh sĩ và đánh bại được Pháp, một trong những thế lực quân sự mạnh nhất vào thời điểm đó ?"

    Hầu hết người Việt có tri thức đều hiểu, việc phát triển quân đội là công việc của cả chính phủ của ông HCM lúc đó, chứ riêng ông Giáp thì chỉ có khả năng "chém gió" vào lúc đó mà thôi. Thực ra, nghiêm túc, thì ông Giáp có thể đưa ra các đề xuất về việc phát triển quân đội cho chính phủ HCM, nhưng ngay cả điều đó cũng không có nốt, vì nếu có thì lịch sử của ĐCS và quân đội phải ghi rõ, đằng này tiệt không thấy nhắc đến đề xuất quan trọng nào của ông Giáp trong việc đó, thậm chí ngay cả trong 3 cuốn hồi kí của ông ta. Các tài liệu đã chỉ rõ, nhóm người đói rách gồm 34 người ở rừng THĐ phát triển thành một đội quân chính quy có khả năng tác chiến quy mô lớn như ở ĐBP là do TQ đào tạo và xây dựng ở Côn Minh và Vân Nam, toàn bộ trang bị vũ khí cũng của TQ nốt, Việt nam chỉ góp vốn mỗi ...NGƯỜI ..không. Các cố vấn quân sự TQ có mặt ở cấp trung đội, nhóm 79 cố vấn do VI QUỐC THANH làm trưởng đoàn hiện diện tại ĐBP trong suốt thời gian diễn ra cho đến khi kết thúc chiến dịch, đóng vai trò chủ chốt trong việc lên kế hoạch tác chiến.

    Danh xưng "Anh cả quân đội" xuất phát từ chính miệng ông HCM ra, sau đó được cơ quan tuyên truyền của ĐCS tiến hành phát tán. Trong thực tế, nó hoàn toàn mang tính chất biểu tượng, xuất phát từ bức ảnh chụp trong cảnh tranh tối tranh sáng như tiền đồ chị Dậu khi ấy của cái gọi là "cách mạng VN" do ông Hồ khởi xướng. Đáng lẽ ông Hồ nên tặng luôn danh xưng "Cha đẻ của quân đội NDVN" cho ông Giáp cho xứng với công lao của ông ta nếu đúng như Carl Thayer nói. À mà không ngay cả bây giờ chính quyền VN vẫn có thể truy tặng cho ông Giáp được cơ mà. Never late!

    Như vậy, với nhận định này, toàn bộ kiến thức của Carl Thayer về ông Giáp và chính quyền ông HCM khi ấy xứng đáng vứt vào sọt rác. Tuy vậy, rất nhiều con lừa cứ thấy mác Tây là tin sái cổ, đúng là lừa thì mãi là lừa.

    visitor viết:
    Bác giải thích thế nào khi TT Truman chống Cộng năm 1945, không bắt tay với CS vỏ HCM trong khi TT Nixon lại bắt tay với trùm Cộng sản gộc Mao Trạch Đông năm 1972?

    Bác nên nhớ là năm 1945, khối CS chưa hoàn toàn được thành lập, về danh nghĩa Mỹ và LX còn đang là đồng minh, TQ còn đang là Tư Bản dưới QDĐ của Tưởng Giới Thạch, không khí chiến tranh lạnh còn chưa tồn tại sâu đậm như thời 1972. Hà cớ gì mà ông Truman lại sợ ông HCM đến vậy? Rõ ràng một trong hai ông TT Mĩ này phải sai. Ông nào đây? Không phải là ông Truman thì ai vào đây nữa?

    Ôi, đồng bào tôi, đến chết vẫn ngây thơ.

    Mục tiêu xuyên suốt cuộc chiến tranh Việt Nam là Hoa Kỳ muốn băm nát "khối đại đoàn kết" Cộng Sản quốc tế, sau đó chạy đua vũ trang để làm Liên Xô kiệt quệ tự tan rã chứ không cần "thắng" ông Việt Nam nhược tiểu tự kiêu. Liên Xô Trung Quốc tẩn nhau 1969, mục đích đã đạt được nên nó phắn ngay, rút quân nhanh chưa từng thấy. Bắt tay với Trung Quốc là món hời lớn với Hoa Kỳ. Bắt tay với Hồ Chí Minh hồi 1945 để làm gì, để gánh cái của nợ nhược tiểu đu dây hai hàng à? Để Liên Xô Trung Quốc đoàn kết hơn à? Phải có Việt Nam làm chiến trường để hai con cẩu Liên Xô Trung Quốc tranh nhau ảnh hưởng rồi mâu thuẫn chứ. Khôn ngoan nhất cho Việt Nam là ông Hồ và cái đảng của ông ấy cuốn xéo đi, về nghỉ hưu cho người khác nhờ.

    Thử đặt mình vào địa vị Truman xem có muốn bắt tay với HCM không rồi hãy thắc mắc. Người ta không muốn chơi với ông Hồ, người ta muốn chơi với người khác đó là quyền của họ, sao lại trách móc bảo họ sai lầm? Vô duyên. Sai lầm dẫn đến "thất bại" của Hoa Kỳ tại Việt Nam à? Không, họ không thất bại, họ chủ động "đầu tư" để trở thành siêu cường duy nhất đấy.

    Trích dẫn:
    Chính phủ Trần Trọng Kim thực tế vẫn nằm dưới sự bảo hộ của quân đội Nhật chiếm đóng Đông Dương. Nhật Bản đưa ra chính sách Đại Đông Á, tuyên bố "giúp các dân tộc da vàng đánh đổ ách thống trị của thực dân da trắng để lập nên khu vực thịnh vượng chung", nhưng thực ra đó chỉ là một tên gọi cho ách chiếm đóng mới của quân phiệt Nhật. Vai trò của Nhật, theo kế hoạch của người Nhật, không chỉ giới hạn trong lĩnh vực kinh tế, mà còn bảo vệ quân sự và dẫn dắt chính sách nội bộ của các nước trong khối, miền Nam Châu Á sẽ trở thành thị trường và nơi cung cấp nguyên liệu. Vì vậy nhiều người cho rằng đây chỉ là một chính phủ bù nhìn thân Nhật, không có thực quyền và không có được sự ủng hộ của dân chúng.

    Thằng Thái Lan nó "bù nhìn" y chang và đã không phải đánh nhau với bất kỳ đế quốc nào. Mẹ nó, 16 chữ vàng 4 tốt bây giờ thực chất là cái gì, có phải ách chiếm đóng kiểu mới của Đại Hán không? Trung Quốc "xúi" đảng cộng sản Việt Nam chia cắt đất nước hồi 1954 có phải là "dẫn dắt chính sách nội bộ" không? Liên Xô "xúi" Việt Nam mang quân qua Cambốt, trở mặt với Trung Cộng để rồi bị cày nát miền Bắc có phải là "dẫn dắt chính sách nội bộ" không? Sau chiến tranh trả nợ méo mặt hàng tỷ đô, tài nguyên rừng, biển, mỏ, quân cảng, thị trường đều phải "ưu tiên" cho Liên Xô, Trung Quốc; đất, biển, đảo phải cắt dâng hoặc bị cướp có phải là bị khống chế toàn diện không? Quỳ gối lạy lục xin chết dưới thòng lọng ODA Nhật Bản, các ông chủ Hàn Quốc tha hồ đánh công nhân Việt như đánh chó, các đại gia Đài Loan tha hồ mua bán phụ nữ Việt như mua súc vật, môi trường sông suối bị Nhật, Hàn, Đài hủy hoại nghiêm trọng... như thế gọi là độc lập tự chủ ư?

    Chính phủ "bù nhìn" Trần Trọng Kim đã làm gì hại đất nước này? Các tướng Nhật Bản đã có thái độ gì dám hỗn láo với chính phủ Trần Trọng Kim như Lý Khắc Cường coi khinh chính phủ Việt Nam hiện nay? "Nhiều người cho rằng" là những ai hay chỉ từ lỗ mồm của mấy con vẹt dư luận viên vi.wiki ?

    Khácho viết:
    Dễ lắm, làm sao tin được khi Stalin mượn cớ giải phóng Đông Âu để thiết lập chính quyền Cộng Sản ở các nước này trong khi tiêu diệt (tướng Giáp học được điều này) các phong trào kháng chiến chống phát xít khác . Sau khi nước Đức bị phân chia, Mỹ, Anh và Pháp quyết định ngăn chặn làn sóng Đỏ trên toàn thế giới . Việc Pháp trở lại một số thuộc địa với sự chấp thuận của liên quân chính là kết quả của quyết định này . Các sứ thuộc địa không có một đảng Cộng Sản mạnh hoặc có được một đảng phi cộng sản mạnh, hầu hết đều được trả lại quyền tự chủ .

    Câu hỏi đặt ra là giữa chủ quyền, lợi ích của dân tộc và lý tưởng Cộng Sản, ông Hồ đã chọn cái gì ?

    Việc lựa chọn đó, thời này lại tái xuất hiện.

    Bác giải thích hay lắm.

    Chính của nợ cộng sản là nguyên nhân khốn khổ khốn nạn của dân Lừa từ ấy đến nay. Sự thật khó có thể chối cãi, và sẽ là không thể chối cãi !

    Dễ lắm, làm sao tin được khi Stalin mượn cớ giải phóng Đông Âu để thiết lập chính quyền Cộng Sản ở các nước này trong khi tiêu diệt (tướng Giáp học được điều này) các phong trào kháng chiến chống phát xít khác . Sau khi nước Đức bị phân chia, Mỹ, Anh và Pháp quyết định ngăn chặn làn sóng Đỏ trên toàn thế giới . Việc Pháp trở lại một số thuộc địa với sự chấp thuận của liên quân chính là kết quả của quyết định này . Các sứ thuộc địa không có một đảng Cộng Sản mạnh hoặc có được một đảng phi cộng sản mạnh, hầu hết đều được trả lại quyền tự chủ .

    Câu hỏi đặt ra là giữa chủ quyền, lợi ích của dân tộc và lý tưởng Cộng Sản, ông Hồ đã chọn cái gì ?

    Việc lựa chọn đó, thời này lại tái xuất hiện.

    TQVN viết:
    visitor viết:

    Nếu TT Mỹ Truman không bị tâm lí chiến tranh lạnh làm lu mờ khả năng đánh giá tình hình một cách sáng suốt thì ông ta đã công nhận VNDCCH.

    Lần trước tôi đã dẫn tài liệu cho bác visitor lý do tại sao TT Mỹ Truman đã không bị Quốc tế III Cộng sản Hồ Chí Minh lừa, đã lờ không trả lời telegraph của Hồ Chí Minh:

    Chẳng những telegraph của Hồ Chí Minh gởi TT Mỹ Truman vào ngày 28 tháng 2 năm 1946 mà trước đó cả Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai đả gởi communiqué cho TT Mỹ Truman vào tháng 1 năm 1945 đều bị cho vào sọt rác vì TT MỸ Truman biết rõ Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai là những người cộng sản đang hoạt động để mang chủ nghĩa cộng sản vào Châu Á.

    Ngay sau khi Thế chiến II chấm dứt năm 1945, TT Truman đã đề xuất một chủ thuyết gọi là “Chủ thuyết Truman” (Truman Doctrine), trong đó thiết lập một chính sách ngăn chận sự bành trướng chủ nghĩa cộng sản do Liên Xô dẫn đầu.

    http://www.gmapalumni.org/chapomatic/extras/ho.htm

    http://en.wikipedia.org/wiki/Truman_Doctrine

    Bác giải thích thế nào khi TT Truman chống Cộng năm 1945, không bắt tay với CS vỏ HCM trong khi TT Nixon lại bắt tay với trùm Cộng sản gộc Mao Trạch Đông năm 1972?

    Bác nên nhớ là năm 1945, khối CS chưa hoàn toàn được thành lập, về danh nghĩa Mỹ và LX còn đang là đồng minh, TQ còn đang là Tư Bản dưới QDĐ của Tưởng Giới Thạch, không khí chiến tranh lạnh còn chưa tồn tại sâu đậm như thời 1972. Hà cớ gì mà ông Truman lại sợ ông HCM đến vậy? Rõ ràng một trong hai ông TT Mĩ này phải sai. Ông nào đây? Không phải là ông Truman thì ai vào đây nữa?

    TQVN viết:
    visitor viết:

    CP Trần Trọng Kim là một sản phẩm của phát-xit Nhật. Nhật hàng thì đương nhiên là CP này tan rã.

    Lại phải mang các giai đoạn lịch sử ra để “khai trí” bác visitor!

    Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, lật đổ chế độ thực dân Pháp ở Việt Nam. Ba ngày sau (11/3), Đại Sứ Nhật Yokohama đại diện Thiên Hoàng trao trả nền độc lập của Việt Nam cho Hoàng Đế Bảo Đại.

    Ngày 11 tháng 3 năm 1945, Nam triều công bố tuyên cáo nền độc lập và thành lập chính phủ Trần Trọng Kim

    Hồ Chí Minh (lãnh đạo Việt Minh) cướp chính quyền từ CP Trần Trọng Kim ngày 17 tháng 8 năm 1945.

    Nhật ký Văn Kiện đầu hàng Đồng Minh ngày 2 tháng 9 năm 1945

    Như vậy chính quyền Trần Trọng Kim đã hình thành được 5 tháng 7 ngày thì Hồ Chí Minh cướp chính quyền. Và Nhật đầu hàng Đồng Minh 15 ngày sau khi Hồ Chí Minh đã cướp chính quyền của Trần Trọng Kim. Thế thì CP Trần Trọng Kim “tan rã” vì Hồ Chí Minh cướp chính quyền không phải vì Nhật đầu hàng Đồng Minh.

    Cái gọi là Cách mạng mùa thu thực chất chỉ là 1 cuộc cướp nhanh chóng chánh quyền của CP Trần Trọng Kim sau khi vua Bảo Đại đã công bố bản Tuyên Ngôn Độc Lập vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 và giao cho Trần Trọng Kim thành lập nội các vào ngày 17 tháng 4 năm 1945.

    Ngày 17 tháng 8 năm 1945 từ một buồi Mít-tinh của Tổng Đoàn Công Chức để chào mừng chính phủ Trần Trọng Kim bổng chốc trở thành biểu tình của Mặt Trận Việt Minh:“Quả lừa lịch sử” bắt đầu chính là từ đây ! Vận nước khốn nạn nhất cũng bắt đầu từ đây

    visitor viết:

    Nếu TT Mỹ Truman không bị tâm lí chiến tranh lạnh làm lu mờ khả năng đánh giá tình hình một cách sáng suốt thì ông ta đã công nhận VNDCCH.

    Lần trước tôi đã dẫn tài liệu cho bác visitor lý do tại sao TT Mỹ Truman đã không bị Quốc tế III Cộng sản Hồ Chí Minh lừa, đã lờ không trả lời telegraph của Hồ Chí Minh:

    Chẳng những telegraph của Hồ Chí Minh gởi TT Mỹ Truman vào ngày 28 tháng 2 năm 1946 mà trước đó cả Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai đả gởi communiqué cho TT Mỹ Truman vào tháng 1 năm 1945 đều bị cho vào sọt rác vì TT MỸ Truman biết rõ Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai là những người cộng sản đang hoạt động để mang chủ nghĩa cộng sản vào Châu Á.

    Ngay sau khi Thế chiến II chấm dứt năm 1945, TT Truman đã đề xuất một chủ thuyết gọi là “Chủ thuyết Truman” (Truman Doctrine), trong đó thiết lập một chính sách ngăn chận sự bành trướng chủ nghĩa cộng sản do Liên Xô dẫn đầu.

    http://www.gmapalumni.org/chapomatic/extras/ho.htm

    http://en.wikipedia.org/wiki/Truman_Doctrine

    Xin bác đọc đoạn sau đây để tự khai trí:

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Tr%E1%BB%8Dng_Kim

    Trích dẫn:
    Chính phủ Trần Trọng Kim thực tế vẫn nằm dưới sự bảo hộ của quân đội Nhật chiếm đóng Đông Dương. Nhật Bản đưa ra chính sách Đại Đông Á, tuyên bố "giúp các dân tộc da vàng đánh đổ ách thống trị của thực dân da trắng để lập nên khu vực thịnh vượng chung", nhưng thực ra đó chỉ là một tên gọi cho ách chiếm đóng mới của quân phiệt Nhật. Vai trò của Nhật, theo kế hoạch của người Nhật, không chỉ giới hạn trong lĩnh vực kinh tế, mà còn bảo vệ quân sự và dẫn dắt chính sách nội bộ của các nước trong khối, miền Nam Châu Á sẽ trở thành thị trường và nơi cung cấp nguyên liệu. Vì vậy nhiều người cho rằng đây chỉ là một chính phủ bù nhìn thân Nhật, không có thực quyền và không có được sự ủng hộ của dân chúng.
    Công Nhân-Khách viết:
    TQVN viết:

    Hồ Chí Minh (lãnh đạo Việt Minh) cướp chính quyền từ CP Trần Trọng Kim ngày 17 tháng 8 năm 1945.

    Nhật ký Văn Kiện đầu hàng Đồng Minh ngày 2 tháng 9 năm 1945.

    Mình cực kỳ kinh hãi với kiến thức của những người chống cộng Việt Nam.

    Các nhà dân chủ VIệt Nam hoặc là dốt sử, hoặc là thuộc dòng nói láo ăn cắp nó quen miệng.

    Bác Công Nhân-Khách lại theo lối của Bác và Đảng chửi phủ đầu trước rồi “cả vú lấp miệng em” nói chuyện “trớt quớt”!

    Bác đi thẳng vào hai vấn đề tôi viết lại dưới đây và trả lời tôi “dốt sử”, “nói láo ăn cắp” chỗ nào???:

    1. Nhật ký Văn Kiện đầu hàng Đồng Minh ngày 2 tháng 9 năm 1945.

    2. Hồ Chí Minh (lãnh đạo Việt Minh) cướp chính quyền từ CP Trần Trọng Kim trước khi Nhật đầu hàng Đồng Minh.

    Ông Cảrt Thayer là một nhà nghiên cứu, một giáo sư đại học của nước Úc. Những bài viết của ông có tính hàn lâm và dựa trên các nguồn phần lớn thuộc thành phần thiên tả, trong đó không ít những thông tin được xào nấu kỹ càng bởi cả một hệ thống tuyên truyền tinh vi rộng khắp của khối cộng sản quớc tế. Vì thế những nhận định của ông về đảng CSVN không có những chi tiết "ngoại sử" mà chỉ những người gắn liền với những biến cố lịch sử Việt Nam mới biết được. Tỷ như chuyện tiền thân của QĐNDVN, trên văn bản chính thức thì do ông HCM và VNG tạo dựng, nhưng trên thực tế nếu không có sự hỗ trợ của OSS lúc ban đầu, và cao trào kháng chiến của toàn dân (chủ yếu là các đảng phái quốc gia)thì VNG lấy người đâu để phát triển lực lượng, ấy là chưa nói đến những lực lượng có sẵn của Tướng Chu Văn Tấn, cũng như vũ khí đạn dược được cấp vô điều kiện từ cộng sản TQ và Liên Sô như đã được đề cập trong bài "Ai là anh cả trong quân dôi nhânZân".
    Vì vậy đọc những bài viết của GS.Cart Thayer về lịch sử Việt Nam thì chả khác gì ăn phở, được nấu bởi gia vị của cộng sản Pháp do đầu bếp xứ kangaru thuần chủng đứng nấu. Nó có giá trị đối với những du khách chục năm ghé thăm Việt Nam một lần, chứ với người Việt thì cùng lắm là cám ơn tấm lòng ưu ái của ông với dân nước ta, chứ dùng làm sử liệu để bàn chuyện đúng sai thì xin can, xin can...

    Công Nhân-Khách viết:
    Anh Ba SG viết:
    Tại sao ông không đưa ra chứng cứ để chứng minh mình đúng, giống như tôi đưa ra bằng chứng có những nước được giải phóng khỏi ách thuộc địa mà không cần ĐBP, cũng không vì VN chiến thắng trận ĐBP? Tại đuối lý nên đành chưởi bậy cho đỡ tức? Những người như ông thật đáng thương quá

    Chán với trình độ của mấy ông phản động quá đi mất. Trận Điện Biên Phủ có ý nghĩa quyết định đến sự suy vong của đế quốc Pháp và phong trào độc lập dân tộc của các nước thuộc địa. Điều này nó hiển nhiên đến nỗi người ta khỏi cần chứng minh vì nó giống 1+1=2.

    Tôi và bác đúng là ông nói gà bà nói vịt. Trong còm trước tôi nói "...có những nước được giải phóng khỏi ách thuộc địa mà không cần ĐBP, và không vì VN thắng trận ĐBP.
    Bác lại đưa ra dẫn chứng có những nước khác được lợi từ chiến thắng ĐBP. Điều bác đưa ra có làm câu còm của tôi sai không? Nếu sai thì bác nên chứng minh cho tôi thấy, còn nếu không thì bác nên xin lỗi vì cái tội xớn xác và mắng chửi như quân vô học đi. Người ta nói "văn là người", đừng để người ta đánh giá bác qua cách viết như vậy.

    Công Nhân-Khách viết:
    Anh Ba SG viết:
    Tại sao ông không đưa ra chứng cứ để chứng minh mình đúng, giống như tôi đưa ra bằng chứng có những nước được giải phóng khỏi ách thuộc địa mà không cần ĐBP, cũng không vì VN chiến thắng trận ĐBP? Tại đuối lý nên đành chưởi bậy cho đỡ tức? Những người như ông thật đáng thương quá

    Chán với trình độ của mấy ông phản động quá đi mất. Trận Điện Biên Phủ có ý nghĩa quyết định đến sự suy vong của đế quốc Pháp và phong trào độc lập dân tộc của các nước thuộc địa. Điều này nó hiển nhiên đến nỗi người ta khỏi cần chứng minh vì nó giống 1+1=2.

    Tôi với bác đúng là ông nói gà bà nói vịt. Nhưng tôi đỡ hơn bác là không chửi người một cách vô văn hóa.

    Ở còm trước tôi nói "...có những nước được giải phóng khỏi ách thuộc địa mà không cần ĐBP, không vì VN thắng trận ĐBP Bác đưa ra dẫn chứng là có những nước khác được inspire bởi chiến thắng ĐBP rồi mở miệng chê tôi là sao? Xin bác đọc kĩ trước khi còm, nhất là trước khi mắng người để khỏi bị chê là xớn xác nhé.

    Có 2 điều chỉ ra nếu ông Hồ và đệ tử của ông ta không phải là Cộng Sản, nước Việt đã khác rồi .

    1- OSS -tiền thân của CIA- giúp về tiền bạc cũng như vũ khí, nhưng đã bỏ rơi vì nhận ra bản chất Cộng Sản của ông Hồ . Sau đó, quay lại ủng hộ Pháp trở lại Việt Nam sau khi ông Hồ thành công trong việc cướp chính quyền .

    Câu hỏi đặt ra là nếu ông Hồ không phải Cộng Sản hoặc từ bỏ lý tưởng Cộng Sản, với sự trợ giúp của Mỹ, Pháp có vô lại Việt Nam không ?

    Câu hỏi nữa, ông Hồ có ý thức được quyết định ngãng ra của Mỹ vì ông là Cộng Sản không ? Nếu có, ông đã chọn cái gì . Từ đó ta có thể suy ra ngay trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập, chủ đích ông Hồ cũng chỉ câu cho được tiền Mỹ chứ chả có ý tốt lành gì khi trích lời Jefferson. Hay nói thẳng, bản chất ăn mày bằng mọi cách đã xuất hiện ngay trong lời bản Tuyên Ngôn Độc Lập (cao hay thấp hơn cương lĩnh của Đảng thì phải hỏi bác Trọng).

    Ra ngoài 1 tẹo, ta có vấn đề thứ 2. Đối chiếu .

    2- Ông Aung San, cha của bà Aung San Suu Kyi, cũng trải qua một quãng đường tương tự, nhưng những quyết định của ông đã đem lại cho đất nước một chính phủ dân chủ thật sự mà không cần tới thiên tài quân sự vĩ đại của Đại Tướng Giáp và chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng . Là người sáng lập ra Đảng Cộng Sản Miến, ông từ bỏ đảng mình, lập ra đảng mới quy tụ tất cả thành phần của đất nước . Với đảng của mình, ông đàm phán thành công với Anh để giành lại độc lập cho Miến . Sau đó ông lập một thể chế dân chủ với 2 viện, tam quyền phân lập . Miến lại trở thành lạc hậu sau khi đảng Cộng Sản Miến đảo chánh . Đảng Cộng Sản Miến nổi tiếng với câu "Nhắm thẳng dân mà bắn" trong cuộc nổi dậy của người dân 8.8.88

    Giữa lý tưởng Cộng Sản và lợi ích của dân tộc, ông Aung San chọn dân tộc mà bỏ đảng Cộng Sản do chính ông sáng lập. Hồ Chí Minh đã chọn cái gì ?

    Nếu không có ông Hồ và ông Giáp theo Cộng Sản và cướp chính quyền, chúng ta có thể không cần tới Điện Biên Phủ, không cần tới chủ nghĩa anh hùng cách mạng, không cả nghĩ tới căm thù giai cấp đưa đến cải cách ruộng đất và bao nhiêu hệ lụy phát xuất từ chủ nghĩa Cộng Sản .

    Anh Ba SG viết:
    Tại sao ông không đưa ra chứng cứ để chứng minh mình đúng, giống như tôi đưa ra bằng chứng có những nước được giải phóng khỏi ách thuộc địa mà không cần ĐBP, cũng không vì VN chiến thắng trận ĐBP? Tại đuối lý nên đành chưởi bậy cho đỡ tức? Những người như ông thật đáng thương quá

    Chán với trình độ của mấy ông phản động quá đi mất. Trận Điện Biên Phủ có ý nghĩa quyết định đến sự suy vong của đế quốc Pháp và phong trào độc lập dân tộc của các nước thuộc địa. Điều này nó hiển nhiên đến nỗi người ta khỏi cần chứng minh vì nó giống 1+1=2.

    Nếu không biết gì thì đọc tạm những thứ như thế này. Chứ đừng có rúc đầu vào mất trang web của đám chuyên theo tây đánh ta

    France was another great imperial power who decolorized after the Second World War although her reasons and methods were quite different from Britons. Unlike Britain France had been occupied during the Second World War and a number of her colonies had also they meant they had a different view on the colonies. Whereas the British realized the colonies were beginning to become a burden they French believed they had to re-assert their national prestige by keeping control of their colonies.

    This may explain why the French experience of Decolonization was so different to Britain's. French Decolonization was bloody and bitter whereas Britain's was quite peaceful and quite painless. France fought two costly and bloody wars over her colonies.

    The first of these was in Indo-China, which had been under French rule since the 19th Century. During the Second World War with France occupied the French colonies were open to attack and Indo-China was invaded and occupied by the Japanese. During this time a group called the Vietminh led by Ho Chi Minh fought a guerrilla war against the Japanese.

    At the end of the Second World War the French intended to retake control of Indo-China but before they could the Vietminh declared independence. Fighting broke out in 1946 and continued for eight years before the French suffered a massive defeat at Dien Bien Phu. This was the decisive point of the war with an armistice being signed soon after. France had lost much in the war including 91,000 men and their colony.

    France’s African Empire started to decolorize after the humiliating defeat at Dien Bien Phu as riots spread across the French African states. France realized she could not hold her empire together anymore and begun decolorizing. All the French African colonies were granted their independence between 1956 and 1960 with the exception Algeria.

    http://www.froggyfiles.com/decolonisation.htm

    mvt viết:
    ConLạcĐà viết:
    Olala viết:
    Không có DBP, chưa chắc Pháp chịu trao trả độc lập cho một quốc gia thuộc địa nào (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa).

    Chú nói dài lòng thòng, to mồm, dẫn lời đám cộng sản Pháp linh tinh, vẽ chuyện đẻ đái lung tung, thế nhưng lại rất dốt, lười đọc kiến thức 'cốt lõi' liên quan đến điều mình nói :)

    Có thật là nếu không có ĐBP thì Pháp không trả độc lập cho một thuộc địa nào cả (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa) ư ? Hễ định phán điều gì có hơi hướng 'mạnh dạn' thì chú cũng nên 'ướm thử' đôi ba lần chứ nhẫy.

    Xem đây này,

    http://en.wikipedia.org/wiki/Decolonization_of_the_Americas

    Haiti, tục gọi là Saint-Domingue, độc lập ngày 01/01/1804 từ tay thực dân Pháp, trước ĐBP có 150 năm thôi :)

    Đáng tin chứ hả chú ??!!

    Cái link của bác nó nói rõ là độc lập đó là do Haitian Revolution War mà nhỉ chứ Pháp có biếu không đâu? Xem kĩ hơn ở đây thì là cách mạng đó còn có ảnh hưởng thuận lợi của cach mạng Pháp 1789 http://en.wikipedia.org/wiki/Haitian_Revolution
    Ngoài ra thời điểm 1804 quá xa thời điểm 1954 để bác lấy làm phản ví dụ.

    Ậy ậy, dốt logic 101 lại chống chế vớ vẫn. Tên Olala phán như thánh tướng rằng thì là níu dư không có ĐBP thì thực dân Pháp không trả độc lập cho thuộc địa nào cả (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa). Anh dẫn phản chứng rõ ràng là Pháp đã phải trả độc lập cho Haiti từ trước ĐBP 150 năm (do áp lực của cách mạng Haiti).

    Như thế là thực dân Pháp đã biết 'thực hành', 'trải nghiệm' chuyện phi thực dân hóa từ đầu thế kỷ 19, chứ không phải đợi đến ĐBP mãi 150 năm sau nhá.

    Rõ ràng là tên Olala phán bậy bạ, chú đây còn chày cối gì nữa.
    Thật ngán ngẫm đám con cháu nhà sản cù nhầy các chú.

    Nhưng chắc chắn Mỹ và Pháp đều không muốn trả độc lập cho một tay Cộng Sản gộc như Hồ Tập Chương .

    Công Nhân-Khách viết:
    Anh Ba SG viết:
    Xin đừng nói ĐBP là nguyên tố chính dẫn đến việc Pháp trả tự do cho các nước thuộc địa nữa nhé.

    Các ông chống cộng sang Algeria mà hỏi sao họ lại phải mất 8 năm đánh nhau với Pháp từ 1954-1962 để giành độc lập từ tay Pháp. Dân số họ lúc đó có hơn 10 triệu người mà chết mất khoảng 400 ngàn -1.5 triệu người cho cuộc chiến giành độc lập.

    Bọn Pháp nhợn nó tốt đến nỗi tự nhiên trao trả độc lập cho cái nước Anamit vào tay một ông hoàng chuyên cờ bạc và săn bắn như Bảo Đại à.

    Các chú phản động muốn bóp méo lịch sử thì cũng phải đút ít bã đậu vào chỗ đội nón mà bóp méo lịch sử, chứ bóp méo kiểu đấy chỉ có bọn chuyên theo tây đánh ta như dân VNCH mới nghe được. Chứ chả có ai nó thèm nghe đâu

    Tại sao ông không đưa ra chứng cứ để chứng minh mình đúng, giống như tôi đưa ra bằng chứng có những nước được giải phóng khỏi ách thuộc địa mà không cần ĐBP, cũng không vì VN chiến thắng trận ĐBP? Tại đuối lý nên đành chưởi bậy cho đỡ tức? Những người như ông thật đáng thương quá

    Anh Ba SG viết:
    Xin đừng nói ĐBP là nguyên tố chính dẫn đến việc Pháp trả tự do cho các nước thuộc địa nữa nhé.

    Các ông chống cộng sang Algeria mà hỏi sao họ lại phải mất 8 năm đánh nhau với Pháp từ 1954-1962 để giành độc lập từ tay Pháp. Dân số họ lúc đó có hơn 10 triệu người mà chết mất khoảng 400 ngàn -1.5 triệu người cho cuộc chiến giành độc lập.

    Bọn Pháp nhợn nó tốt đến nỗi tự nhiên trao trả độc lập cho cái nước Anamit vào tay một ông hoàng chuyên cờ bạc và săn bắn như Bảo Đại à.

    Các chú phản động muốn bóp méo lịch sử thì cũng phải đút ít bã đậu vào chỗ đội nón mà bóp méo lịch sử, chứ bóp méo kiểu đấy chỉ có bọn chuyên theo tây đánh ta như dân VNCH mới nghe được. Chứ chả có ai nó thèm nghe đâu

    mvt viết:
    Anh Ba SG viết:
    ConLạcĐà viết:
    Olala viết:
    Không có DBP, chưa chắc Pháp chịu trao trả độc lập cho một quốc gia thuộc địa nào (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa).

    Chú nói dài lòng thòng, to mồm, dẫn lời đám cộng sản Pháp linh tinh, vẽ chuyện đẻ đái lung tung, thế nhưng lại rất dốt, lười đọc kiến thức 'cốt lõi' liên quan đến điều mình nói :)

    Có thật là nếu không có ĐBP thì Pháp không trả độc lập cho một thuộc địa nào cả (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa) ư ? Hễ định phán điều gì có hơi hướng 'mạnh dạn' thì chú cũng nên 'ướm thử' đôi ba lần chứ nhẫy.

    Xem đây này,

    http://en.wikipedia.org/wiki/Decolonization_of_the_Americas

    Haiti, tục gọi là Saint-Domingue, độc lập ngày 01/01/1804 từ tay thực dân Pháp, trước ĐBP có 150 năm thôi :)

    Đáng tin chứ hả chú ??!!

    Lebanon tuyên bố độc lập năm 1941, France công nhận năm 1943.
    Lào độc lập năm 1949
    Việt Nam độc lập năm 1954

    Xin đừng nói ĐBP là nguyên tố chính dẫn đến việc Pháp trả tự do cho các nước thuộc địa nữa nhé.

    Đề nghị bác đọc kĩ hơn. Lào năm 1949 là được trao quyền tự trị ("granted autonomy") chứ không phải độc lập nhé. http://en.wikipedia.org/wiki/Laos
    Lebanon 1943 thì giành được độc lập khi Pháp còn bị Đức chiếm đóng ("Lebanon gained independence in 1943, while France was occupied by Germany") nên tôi nghĩ ví dụ của bác không thích hợp lắm
    http://en.wikipedia.org/wiki/Lebanon

    Chào bác mvt. Bác lên Google gõ chữ Decolonization rồi đọc thử xem nhé. Trên đó có cả năm mà các nước thuộc địa được giải phóng đấy.

    TQVN viết:
    Hồ Chí Minh (lãnh đạo Việt Minh) cướp chính quyền từ CP Trần Trọng Kim ngày 17 tháng 8 năm 1945.

    Nhật ký Văn Kiện đầu hàng Đồng Minh ngày 2 tháng 9 năm 1945

    Mình cực kỳ kinh hãi với kiến thức của những người chống cộng Việt Nam.

    Vua Nhật thông báo đầu hàng trên đài phát thanh vào ngày 15/8/1945. Như vậy phải tính ngày Nhật đầu hàng vào ngày 15/8/1945 chứ ai tính là ngày ký văn kiện đầu hàng vào ngày 2/9/1945 trên tàu.

    Các nhà dân chủ VIệt Nam hoặc là dốt sử, hoặc là thuộc dòng nói láo ăn cắp nó quen miệng

    Emperor Hirohito gave a recorded radio address across the Empire on August 15. In the radio address, called the Gyokuon-hōsō ("Jewel Voice Broadcast"), he announced the surrender of Japan to the Allies. (nguồn)

    On 15 August 1945 Japan surrendered, with the surrender documents finally signed aboard the deck of the American battleship USS Missouri on 2 September 1945, ending the war (nguồn)

    visitor viết:

    CP Trần Trọng Kim là một sản phẩm của phát-xit Nhật. Nhật hàng thì đương nhiên là CP này tan rã.

    Lại phải mang các giai đoạn lịch sử ra để “khai trí” bác visitor!

    Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, lật đổ chế độ thực dân Pháp ở Việt Nam. Ba ngày sau (11/3), Đại Sứ Nhật Yokohama đại diện Thiên Hoàng trao trả nền độc lập của Việt Nam cho Hoàng Đế Bảo Đại.

    Ngày 11 tháng 3 năm 1945, Nam triều công bố tuyên cáo nền độc lập và thành lập chính phủ Trần Trọng Kim

    Hồ Chí Minh (lãnh đạo Việt Minh) cướp chính quyền từ CP Trần Trọng Kim ngày 17 tháng 8 năm 1945.

    Nhật ký Văn Kiện đầu hàng Đồng Minh ngày 2 tháng 9 năm 1945

    Như vậy chính quyền Trần Trọng Kim đã hình thành được 5 tháng 7 ngày thì Hồ Chí Minh cướp chính quyền. Và Nhật đầu hàng Đồng Minh 15 ngày sau khi Hồ Chí Minh đã cướp chính quyền của Trần Trọng Kim. Thế thì CP Trần Trọng Kim “tan rã” vì Hồ Chí Minh cướp chính quyền không phải vì Nhật đầu hàng Đồng Minh.

    Cái gọi là Cách mạng mùa thu thực chất chỉ là 1 cuộc cướp nhanh chóng chánh quyền của CP Trần Trọng Kim sau khi vua Bảo Đại đã công bố bản Tuyên Ngôn Độc Lập vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 và giao cho Trần Trọng Kim thành lập nội các vào ngày 17 tháng 4 năm 1945.

    Ngày 17 tháng 8 năm 1945 từ một buồi Mít-tinh của Tổng Đoàn Công Chức để chào mừng chính phủ Trần Trọng Kim bổng chốc trở thành biểu tình của Mặt Trận Việt Minh:“Quả lừa lịch sử” bắt đầu chính là từ đây ! Vận nước khốn nạn nhất cũng bắt đầu từ đây

    visitor viết:

    Nếu TT Mỹ Truman không bị tâm lí chiến tranh lạnh làm lu mờ khả năng đánh giá tình hình một cách sáng suốt thì ông ta đã công nhận VNDCCH.

    Lần trước tôi đã dẫn tài liệu cho bác visitor lý do tại sao TT Mỹ Truman đã không bị Quốc tế III Cộng sản Hồ Chí Minh lừa, đã lờ không trả lời telegraph của Hồ Chí Minh:

    Chẳng những telegraph của Hồ Chí Minh gởi TT Mỹ Truman vào ngày 28 tháng 2 năm 1946 mà trước đó cả Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai đả gởi communiqué cho TT Mỹ Truman vào tháng 1 năm 1945 đều bị cho vào sọt rác vì TT MỸ Truman biết rõ Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai là những người cộng sản đang hoạt động để mang chủ nghĩa cộng sản vào Châu Á.

    Ngay sau khi Thế chiến II chấm dứt năm 1945, TT Truman đã đề xuất một chủ thuyết gọi là “Chủ thuyết Truman” (Truman Doctrine), trong đó thiết lập một chính sách ngăn chận sự bành trướng chủ nghĩa cộng sản do Liên Xô dẫn đầu.

    http://www.gmapalumni.org/chapomatic/extras/ho.htm

    http://en.wikipedia.org/wiki/Truman_Doctrine

    Anh Ba SG viết:
    ConLạcĐà viết:
    Olala viết:
    Không có DBP, chưa chắc Pháp chịu trao trả độc lập cho một quốc gia thuộc địa nào (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa).

    Chú nói dài lòng thòng, to mồm, dẫn lời đám cộng sản Pháp linh tinh, vẽ chuyện đẻ đái lung tung, thế nhưng lại rất dốt, lười đọc kiến thức 'cốt lõi' liên quan đến điều mình nói :)

    Có thật là nếu không có ĐBP thì Pháp không trả độc lập cho một thuộc địa nào cả (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa) ư ? Hễ định phán điều gì có hơi hướng 'mạnh dạn' thì chú cũng nên 'ướm thử' đôi ba lần chứ nhẫy.

    Xem đây này,

    http://en.wikipedia.org/wiki/Decolonization_of_the_Americas

    Haiti, tục gọi là Saint-Domingue, độc lập ngày 01/01/1804 từ tay thực dân Pháp, trước ĐBP có 150 năm thôi :)

    Đáng tin chứ hả chú ??!!

    Lebanon tuyên bố độc lập năm 1941, France công nhận năm 1943.
    Lào độc lập năm 1949
    Việt Nam độc lập năm 1954

    Xin đừng nói ĐBP là nguyên tố chính dẫn đến việc Pháp trả tự do cho các nước thuộc địa nữa nhé.

    Đề nghị bác đọc kĩ hơn. Lào năm 1949 là được trao quyền tự trị ("granted autonomy") chứ không phải độc lập nhé. http://en.wikipedia.org/wiki/Laos
    Lebanon 1943 thì giành được độc lập khi Pháp còn bị Đức chiếm đóng ("Lebanon gained independence in 1943, while France was occupied by Germany") nên tôi nghĩ ví dụ của bác không thích hợp lắm
    http://en.wikipedia.org/wiki/Lebanon

    ConLạcĐà viết:
    Olala viết:
    Không có DBP, chưa chắc Pháp chịu trao trả độc lập cho một quốc gia thuộc địa nào (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa).

    Chú nói dài lòng thòng, to mồm, dẫn lời đám cộng sản Pháp linh tinh, vẽ chuyện đẻ đái lung tung, thế nhưng lại rất dốt, lười đọc kiến thức 'cốt lõi' liên quan đến điều mình nói :)

    Có thật là nếu không có ĐBP thì Pháp không trả độc lập cho một thuộc địa nào cả (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa) ư ? Hễ định phán điều gì có hơi hướng 'mạnh dạn' thì chú cũng nên 'ướm thử' đôi ba lần chứ nhẫy.

    Xem đây này,

    http://en.wikipedia.org/wiki/Decolonization_of_the_Americas

    Haiti, tục gọi là Saint-Domingue, độc lập ngày 01/01/1804 từ tay thực dân Pháp, trước ĐBP có 150 năm thôi :)

    Đáng tin chứ hả chú ??!!

    Cái link của bác nó nói rõ là độc lập đó là do Haitian Revolution War mà nhỉ chứ Pháp có biếu không đâu? Xem kĩ hơn ở đây thì là cách mạng đó còn có ảnh hưởng thuận lợi của cach mạng Pháp 1789 http://en.wikipedia.org/wiki/Haitian_Revolution
    Ngoài ra thời điểm 1804 quá xa thời điểm 1954 để bác lấy làm phản ví dụ.

    TQVN viết:
    ....

    Lại nữa nếu ông Hồ không cướp chính quyền Trần Trọng Kim thì đã không có ĐBP và ông Diệm cũng không cầm quyền tại miền Nam VN; và dân tộc VN cũng đã không mất 4 triệu nhân mạng do ông Hồ và ĐCSVN gây ra.

    Cũng nếu .... nếu ông Hồ không cướp chính quyền Trần Trọng Kim ...thì VN đã mất 40 triệu (dân số VN hồi đó # 30 triệu thui!) nhân mạng do ... chiến tranh, do bị đô hộ; và đương nhiên sẽ chẳng còn nước VN ngày nay. Lúc ấy nhiều người Pháp/Lào/Thái... sẽ khóc dùm ... "nếu ông Hồ cướp chính quyền Trần Trọng Kim thì ... hay biết bao!"

    Nếu ... thì ... tuỳ tâm địa con người, bác nhẩy! :D

    TQVN viết:
    visitor viết:

    Lại nữa nếu không có ĐBP và sự ủng hộ của Mĩ thì liệu ông Diệm có thể quay về cầm quyền tại miền Nam VN hay không chứ đừng nói đến chuyện đòi nọ đòi kia. lol.

    Lại nữa nếu ông Hồ không cướp chính quyền Trần Trọng Kim thì đã không có ĐBP và ông Diệm cũng không cầm quyền tại miền Nam VN; và dân tộc VN cũng đã không mất 4 triệu nhân mạng do ông Hồ và ĐCSVN gây ra.

    CP Trần Trọng Kim là một sản phẩm của phát-xit Nhật. Nhật hàng thì đương nhiên là CP này tan rã.

    Nếu TT Mỹ Truman không bị tâm lí chiến tranh lạnh làm lu mờ khả năng đánh giá tình hình một cách sáng suốt thì ông ta đã công nhận VNDCCH như đã công nhận Philippines như thư yêu cầu của Chủ tịch Hồ Chí Minh thay cho ủng hộ Pháp và đã không ôm hận mang tiếng thất bại đầu tiên và duy nhất một cuộc chiến tranh,và VN đã tránh được 2 cuộc chiến tranh đẫm máu này rồi! Mỹ cuối cùng cũng rút ra được bài học khi TT Nixon loại bỏ được tâm lí chiến tranh lạnh để bắt tay với Mao Trạch Đông của Trung Cộng dù Mao Trạch Đông là một nhân vật CS sắt máu chứ không phải là nhân vật quốc gia trong lốt CS như Hồ Chí Minh.

    ConLạcĐà viết:
    Olala viết:
    Không có DBP, chưa chắc Pháp chịu trao trả độc lập cho một quốc gia thuộc địa nào (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa).

    Chú nói dài lòng thòng, to mồm, dẫn lời đám cộng sản Pháp linh tinh, vẽ chuyện đẻ đái lung tung, thế nhưng lại rất dốt, lười đọc kiến thức 'cốt lõi' liên quan đến điều mình nói :)

    Có thật là nếu không có ĐBP thì Pháp không trả độc lập cho một thuộc địa nào cả (dù bị nhiều áp lực khác đi nữa) ư ? Hễ định phán điều gì có hơi hướng 'mạnh dạn' thì chú cũng nên 'ướm thử' đôi ba lần chứ nhẫy.

    Xem đây này,

    http://en.wikipedia.org/wiki/Decolonization_of_the_Americas

    Haiti, tục gọi là Saint-Domingue, độc lập ngày 01/01/1804 từ tay thực dân Pháp, trước ĐBP có 150 năm thôi :)

    Đáng tin chứ hả chú ??!!

    Lebanon tuyên bố độc lập năm 1941, France công nhận năm 1943.
    Lào độc lập năm 1949
    Việt Nam độc lập năm 1954

    Xin đừng nói ĐBP là nguyên tố chính dẫn đến việc Pháp trả tự do cho các nước thuộc địa nữa nhé.

    Thái Lan không có ĐBP nhưng giữ được độc lập. Philippin và Indonexia không có ĐBP nhưng cũng độc lập từ 1945.

    Theo một số còm trước đây trên Dân Luân thì nếu không có ĐBP thì do Liên hiếp quốc can thiệp, các nước đế quốc cũng trao trả độc lập cho các nước bị thuộc địa, như nhiều nước ở châu Phi.

    Tôi lại còn nghe có người nói khi Pháp trao trả độc lập cho người dân ở một cái đảo gì đó trước đây đã giam ông vua nhà Nguyễn của ta thì người dân bản địa còn nói "Các ngài cứ ở lại vài năm nữa dậy chúng tôi."

    Chẳng biết ta đánh giá họ như thế nào, nhưng người Việt ta thì tự hào là cụ Giáp lãnh đạo quân đội ta thắng hai đế quốc to. Nhưng nhiều người đã đưa ý kiến (cũng trên Dân luận) là đuổi Pháp năm 1954 thì nước ta rơi vào tay Liên xô: "Ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo". Nghĩa là ta thay đổi hình thức mẫu quốc sang huynh quốc.
    a
    Đánh Mỹ xong thì ta cũng có độc lập đâu, ta vẫn trong vòng kiềm tỏa của Liên xô đấy chứ. Lê Duẩn còn nói: "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên xô". Trước đây dân miến Bắc vãn nghe nói eesn rác cả tai: "nước ta là chiến trưởng thử vũc khí của hai phe" và "Việt Nam là tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á" lại nữa ta tự hào "nước ta là nhà nước công nông đầu tiên ở Châu Á." Phải chờ đến năm 1991 nhờ ơn Liên xô sụp đổ nước ta mới được độc lập hoàn toàn.

    Nay ta cũng đang phấn khởi và tự hào là hợp tác chiến lược với Mỹ và cố gắng vào TPP.

    Thôi thì ta cứ tự thỏa mãn và sung sướng là nước ta thắng hai đế quốc ta và cụ Giáp có công đánh Pháp ở ĐBP là chính xác. Có ĐBP mới có hiệp định Genève và cụ Hồ chiếm được nửa nước Việt. Sau 1975 cụ Giáp lại đánh thắng quân đội miền Nam của ông Thiệu và chiếm được miền Nam thống nhất đất nước, MỞ RA MỘT TRANG SỬ BI ĐÁT, cả nước tiến lên CNXH, nông dân mất đất trên phạm vi TOÀN QUỐC, lại còn mất đất biên giới biển đảo cho ngoại bang. Điều này cũng rõ như ban ngày, như chiến thắng ĐBP.

    Pages