Nguyễn Thanh Hà - Tướng Giáp, ngôi sao vằng vặc đã lặn, và những người còn lại?

  • Bởi Mắt Bão
    10/10/2013
    6 phản hồi

    Nguyễn Thanh Hà


    Tướng Giáp thọ đến 103 tuổi, cũng là tuổi thọ rất ít người Việt Nam đạt tới. Nhưng tuổi thọ của ông kết thúc bằng sự ra đi vĩnh viễn thì lại khắc sâu sự đột ngột, sự nuối tiếc, sự ràng buộc và tấm gương của ông làm mọi tầng nhân dân cả trong nước và trên thế giới trào lên niềm xúc động chân thành, sự thương nhớ khôn nguôi.

    Hiện tại, người dân Việt Nam nói chung đang đứng trước những thử thách vô cùng lớn lao khi vận mênh của toàn dân tộc đang năm trong tay "toàn trị" và họ đang cố công tìm cách xây dựng một thế chế dân chủ phù hợp sự tiến triển của thời đại. Họ bận làm bận ăn, bận lo con cái gia đình, không có nhiều thì giờ "xuống đường" hoặc tham gia hội họp.

    Ở quê tôi, triệu tập được một cuộc họp dân vô cùng khó khăn. Chắc chắn ở Hà Nội và nhiều thành phố khác cũng vậy Nhưng trước sự ra đi của Tướng Giáp, ánh hào quang của tài trí đức độ của Người tạo nên một lực hút vô cùng to lớn. Không có một ai đứng ra tổ chức, không có một người cầm cờ, không ai ra chỉ thị, không ai "tăng cường vận động", "tăng cường lãnh đạo" mà mấy ngày qua, trên đường phố mang tên Hoàng Diệu dân đến nhà riêng Đại tướng Võ Nguyên Giáp, dòng người đủ cả nam phụ lão ấu, người trí thức, anh xe ôm, cháu sinh viên học sinh, đồng chí cựu chiến binh, bà con bán hàng rong, ông cụ bán hàng nước hè phố...không ai bảo ai, không tổ chức nào tổ chức, đã rồng rắn ngày đêm, người mang hoa, người cầm nắm hương, người mang theo nhạc cụ, người mang theo bài thơ, lặng lẽ, lặng lẽ nối đuôi nhau trong im lặng, trong tiếng nấc nghẹn ngào, trong nước mắt tuôn trào.

    Người dân muốn bày tỏ lòng mình chỉ còn một cách đến nhà riêng thắp hương tưởng nhớ đến vị Tướng của nhân dân. Sức hấp dẫn thần kỳ nào đã quy tụ hàng nghìn, hàng vạn người dân đau xót vĩnh biệt Người, dù gần như tất cả đều không quan hệ họ hàng máu mủ gì với Ông. Có người đã thức giấc từ nửa đêm để rồi ba giờ sáng đã có mặt trên đường Hoàng Diệu hòa vào dòng người tưởng như bất tận vào viếng vị Tướng của nhân dân.

    Đây là một điều không bình thường, trong sự bình thường của nhân dân. "Nghĩa tử là nghĩa tận" Nhưng nghĩa từ đối với từng nhân vật khác nhau.

    Nhân đây, tôi chợt nhớ đến hồi Bác Hồ ra đi. Ngày 1 tháng 9- năm 1969, tôi được Thủ trưởng cơ quan giao nhiệm vụ lên Tân Trào, nơi Bác chủ trì đại hội quốc dân dẫn đến cuộc Tổng khởi nghĩa Tháng Tám 1945, để viết bài về Bác. Mưa rất to. Chúng tôi gồm hai người, tôi và anh Đức Như, phóng viên nhiếp ảnh, dùng xe mô tô cơ quan lên Tân Trào. Đến Tỉnh ủy Tuyên Quang trời gần sáng, chúng tôi được Văn phòng tỉnh ủy điều cho một xe com-măng-ca lên Tân Trào và chứng kiến gần như cả làng Tân Trào đều khóc Bác, mặc dù chưa có thông báo chính thức. Vấn đề là Cụ Hồ đã ở đây, cụ Hồ lãnh tụ của Đảng, của dân tộc đã về Hà Nội đọc Tuyên ngôn Độc lập, đã lãnh đạo đất nước chiến thắng hai đế quốc to...

    Và đến ngày 10-9, mấy vạn, có thể là mấy chục vạn người Hà Nội đổ về Quảng trường Ba Đình truy điệu bác Hồ trong ngập tràn nước mắt tiếc thương...Mấy hôm nay, trên đường Hoàng Diệu và trong khuôn viên Nhà riêng Tướng Giáp, hàng nghìn, hàng vạn nhân dân, nam phụ lão ấu, đến dâng hương tưởng niệm, kính viếng người hiền tài của lịch sử ! Đó là lòng dân. Lòng dân thì không mảy may cần đến bàn tay "vận động" nào cả. Ý chí và lòng dân là sức mạnh vô địch. Chớ có coi thường.

    Lòng dân đầu công nguyên đã đi theo tiếng gọi khởi nghĩa của Hai bà Trưng, giành độc lập cho non sông đất nước. Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi...là những vị anh hùng dân tộc trường tồn với lịch sử và sống mãi trong lòng nhân dân. Ngày nay, Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm văn Đồng, Võ Văn Kiệt...cũng là những người sống mãi trong lòng nhân dân, bởi vì, các vị đã toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, thu phục đất nước, và thu phục lòng dân. Bài học của lòng dân, của lòng tin của dân rất đối bình thường và ai cũng biết, nhưng có phải ai cùng làm được cũng sống được như Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp đâu !

    Các thế hệ người Việt Nam đang sống trong những ngày quốc tang trước cái chết vĩ đại của Đại tướng sẽ nối tiếp bước chân Đại tướng, sẽ tạo nên sự trong sáng, sự trường tồn của nhân dân. Bác Hồ đã dạy: "Nhân dân ta thật là vĩ đại !" Vậy thì những người còn lại sau khi trực tiếp hoặc gián tiếp tiễn đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp về cõi thiên thu ở quê hương Quảng Bình của Người, sẽ suy nghĩ thế nào đây ? Bao giờ thì ta có đoàn kết thật sự, bao giờ chiến thắng "quốc nạn tham nhũng", bao giờ hết quan liêu, ức hiếp dân, để rồi có khi người nào đó về thế giới bên kia không một ai phúng viếng, tưởng nhớ ?

    Ngôi sao vằng vặc Võ Nguyên Giáp đã lặn vào vũ trụ bao la, chỉ còn lại những người đang sống và sống như thế nào đây, trước hết là khỏi hổ thẹn với lương tâm của chính mình !

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote]
    Ngày nay, Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm văn Đồng, Võ Văn Kiệt...cũng là những người sống mãi trong lòng nhân dân, bởi vì, các vị đã toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, thu phục đất nước, và thu phục lòng dân. Bài học của lòng dân, của lòng tin của dân rất đối bình thường và ai cũng biết
    [/quote]

    Một con người chỉ có biết tuân lệnh của đảng và đồng chí của mình, ký kết gửi công hàm công nhận chủ quyền của TQ về hải đảo mà lại phục vụ nhân dân, thu phục đất nước thu phục lòng dân cái gì ? Thu phục ở đâu ?

    Lại nói về bác Hồ vĩ đại và đại tướng nhảy bậc không qua bất kỳ cấp uý , cấp tá nào như là ông Giáp.

    Nghe nhiều cụ còn sống đến giờ và trải qua cuộc chiến Mậu Thân năm 1968. Lúc ấy đồng chí Hồ Chí Minh và đồng chí Võ Nguyên Giáp đại diện cho quân lực NVA của cộng sản bắc Việt toan đánh phủ đầu cưỡng chiếm miền nam Việt Nam. Lợi dụng lúc quân lực anh hùng của miền nam VN đang về nhà ăn tết đánh phủ đầu tốc chiến tốc thắng.

    Lực lượng của quân bắc Việt cộng sản lúc ấy chỉ toàn là lính trẻ oắc con, nhỏ hơn 18 tuổi. Đánh đến sáng, toàn đường phố Sài Gòn chỉ toàn là bọn nhóc con của bắc Việt chạy rong rong vì rắn mất đầu và chủ tướng hoàn toàn bị tiêu diệt dưới sự chiến đấu oai hùng của quân lực Việt Nam Cộng Hoà cùng với nhân dân miền nam Việt nam kiên cường chống giặc cộng sản.

    Hỏi rằng năm 1968, duới sự lãnh đạo của Hồ chí Minh và Võ Nguyên Giáp cùng hàng loạt tướng lãnh VN, quân đội nhân dân VN (NVA) bị đánh thua trận và nướng quân thất bại ê chề như vậy thì anh hùng cái gì ? anh hùng với ai ?

    Anh hùng gì mà chỉ toàn là lợi dụng con nít cầm súng là sao ?

    Chuyện bắt ép con nít cầm súng vào quân đội chắc có lẽ chỉ có ở xứ sở mọi rợ kém văn minh như là phi Châu, nước Công gô. Ở châu Á có lẽ chỉ có ở Tàu và VietNam.

    Chuyện NVA dùng quân trẻ con dưới 18 tuổi cầm AK đi theo đường mòn Trường Sơn chắc các bác nào còn sống thời đó biết rõ. Sự thật nó vậy rồi, các bác hãy ngẫm nghĩ và tôn trọng sự thật đi nhé.

    Phản hồi: 

    I like Khách Gần Gần

    Cuối cùng cũng có người thú nhận ông Hồ và ông Võ là 2 tay đao phủ .

    Họ không buông dao mà bị chính học trò mình tước quyền cầm dao, hay nói theo ngôn ngữ Đảng, họ truyền dao lại cho những người học trò xuất sắc của mình .

    Nếu cứ chết là buông dao và thành Phật đáng để chúng ta thờ, chúng ta nên thờ Hitler . Ông ta tự tử và giết vợ bằng súng lục, chứng tỏ ông ta hối hận còn hơn 2 ông Hồ và Võ . Goebbels nữa, đầu độc con rồi bắn chết vợ và tự tử bằng súng lục .

    Phản hồi: 

    [quote=Admin]Mít Tờ Đỗ khuyên nhân dân nghiêm túc: Hãy tiết kiệm nước mắt và cảm xúc bởi chúng ta còn 07 đại tướng nữa: 02 ông Anh, 01 ông Trà, 01 ông Quyết, 01 ông Dũng, 01 ông Thanh, 01 ông Quang.[/quote]
    Post hay nhất của Admin tôi từng đọc :)

    Phản hồi: 

    Tôi nói điều này có lẽ lạc điệu, nhưng đó là thực tế: không hiểu những tù nhân lương tâm, những bloggers vừa bị công an bắt, những giáo dân ở Mỹ Yên, những người dân mất đất ở Văn Giang, Dương Nội, Vụ Bản...có cảm thấy đau thương và có đến viếng đại tướng tại tư gia hay không?

    Còn nhiều nhân vật trong lịch sử thì phải chờ thời gian sùng lọc mới biết được. Cách đây vài chục năm thì nhiều người (dĩ nhiên trong đó có cả tôi đây) rất sùng bái cụ Hồ, coi cụ như một ông thánh; nhưng bây giờ nhiều người đã ngã ngửa ra rồi. "Khi người ta bị lừa thì cái rác cũng biến thành thiêng liêng". Người ta bảo cụ Giáp thông minh, nếu cụ thông minh thực sự thì cụ đã không theo CNCS. Tài đánh nhau của cụ thì rõ, nhưng tài kiến quốc của cụ thì chưa thấy kết quả cụ thể.

    Nước Nhật bại trận trong thế chiến II, nhưng sáu 5 năm thì nước Nhật trở thành một cường quốc kinh tế và khoa học kỹ thuật. Còn nước Việt Nam ta thắng trong chiến tranh (nhờ vũ khí Liên xô và cả phe CHCN) đã qua gần 40 năm thì lùi lại so với thế giới vài trăm năm. Cụ Giáp có trách nhiệm gì không?

    MỘT TRONG NHỮNG NGUYÊN NHÂN LÀM CHO CỤ GIÁP CÓ TÀI XUẤT CHÚNG CHÍNH LÀ DO CỤ ĐƯỢC NGƯỜI PHÁP ĐÀO TẠO. NẾU CỤ KHÔNG HỌC TRƯỜNG TÂY TỪ A ĐẾN Z THÌ CHƯA CHẮC CỤ ĐÃ GIỎI.

    Phản hồi: 

    Mít Tờ Đỗ khuyên nhân dân nghiêm túc: Hãy tiết kiệm nước mắt và cảm xúc bởi chúng ta còn 07 đại tướng nữa: 02 ông Anh, 01 ông Trà, 01 ông Quyết, 01 ông Dũng, 01 ông Thanh, 01 ông Quang.

    Phản hồi: 

    Đức Phật từng nói rằng tên đồ tể khi buông dao là thành Phật.

    Bác Hồ, Bác Giáp đã từ biệt cõi đời này; từ biệt kho vũ khí chết người, chủ thuyết hủy diệt xã hội và lũ đàn em đầu trâu mặt ngựa. Hai Bác đã buông dao là thành hai ông Phật. Vậy chúng ta nên tôn thờ họ chứ nhẩy.