Tô Hải - Kẻ thù nào cụ cũng oánh tuốt... Nhưng các đồng chí của cụ oánh cụ thì cụ... xin hàng!

  • Bởi Admin
    09/10/2013
    16 phản hồi

    Tô Hải

    Nhật ký mở lại (lần thứ 70), ngày 8 tháng 10/2013

    KẺ THÙ NÀO CỤ CŨNG OÁNH TUỐT…NHƯNG CÁC ĐỒNG CHÍ CỦA CỤ OÁNH CỤ, THÌ CỤ….XIN HÀNG!

    Đáng lẽ theo câu nói của người Pháp có học “Paix aux morts” (bình an cho người vừa mới chết), thì bất cứ ai, vừa chết, ta không nên phê phán, bới lại chuyện xấu xa, thậm chí tội lỗi của người ấy ngay lúc người ấy… chết chưa kịp chôn!

    Mọi chuyện đâu còn đấy! Chẳng đi đâu mà vội mà vàng, nhất là đối với những nhân vật mà lịch sử đang còn có nhiểu dấu hỏi như trường hợp cụ Giáp!

    Thế nhưng, cho tới hôm nay, cái “số” của cụ Giáp có lẽ không được “tốt” lắm lúc cuối đời (kể cả khi qua đời) là, khắp nơi trên thế giới cũng như trong nước hàng vạn, hàng triệu ý kiến thương tiếc cụ có, oán trách, kể tội cụ có. Tệ hại nhất là thêu dệt, dấu diếm, và….tiếp tục nói dối về cụ, bất kể có thuyết phục được ai hay gây cười cho ai không!!!

    Không kể đến những nạn nhân trực tiếp của chủ nghĩa cộng sản (gia đình tan nát, mất mạng, mất hết tài sản, căm thù chủ nghĩa cộng sản đến tận xương tủy), tung lên trên mạng, trên báo chí nước ngoài những bài viết bất cần đến đạo lý thông thường “paix aux morts” –“để sau sẽ tính”!

    Những bài viết của Currey, S.Karnow, của Pomonti, Boudarel, Lacouture…viết từ năm nảo năm nào đều được… cắt cúp in lại (kể cả ở Việt Nam) với những bình luận đủ kiểu... Chỉ một câu: ”Ông Giáp chỉ thắng chúng ta (Người Mỹ) trong chiến tranh chứ không thắng trong mỗi trận đánh” của J. Mc. Cain, tờ Neww York Times ngày 4/10/2013 đã đặt ra một vấn đề làm nức lòng những ai chống cộng bằng bất cứ giá nào: Tướng Giáp không hề thương sinh mạng của quân tướng mà sẵn sàng theo bài học của Mao là:

    a/ Tuyên truyền
    b/ Khủng bố và
    c/ Chiến tranh du kích kéo dài!?

    Thế là hàng vạn ý kiến của cư dân mạng, của các nhà báo đủ mọi lề, bên Tây, bên Mỹ, bên Ta lẫn bên Tầu nhao nhao lên bình lựng.

    Chỉ riêng việc J. Mc Cain kể lại lời cụ Giáp gặp ông ta lần thứ 2 tại nhà riêng (khi đã hết quyền lực): “Người Mỹ diệt chúng tôi 10 người thì ít nhất chúng tôi cũng diệt của họ 1! Nhưng người chán nản bỏ cuộc sẽ là các ông!"...rồi nêu lên nhận xét: "tướng Giáp là tướng nướng quân hay tướng biết sót sa, biết tiết kiệm xương máu của quân?"... lại một lần nữa làm nổ ra tranh luận, thậm chí ném đá nhau tơi bời!

    Và hàng vạn ý kiến suốt 4, 5 ngày qua xảy ra tranh cãi, thậm chí phán đoán mò, dự báo vu vơ và cả vạch tội nhau, lên án nhau về những hiện tượng bất thường như:

    - Tại sao phải để gần 2 ngày trời mới chính thức thông báo về một vị tướng mà thực chất đã thôi làm tướng cả hơn 20 năm?

    - Tại sao lại phải huy động toàn bộ Bộ Chính Trị đương thời (trừ 2 bà Ngân và Phóng) vào Ban tang lễ?

    - Tại sao lại phải để đến 10 ngày trời mới tổ chức lễ tang?

    - Tại sao lại “để cho” Nhân Dân tự động phúng điếu sớm tại tư gia, dẫn đến hàng loạt vụ đàm tiếu (vụ sao Đàm Vĩnh Hưng, vụ cựu chiến binh, dân oan mất đất 24 năm đi kiện không thành công, Phàng Sao Vàng...)

    - Tại sao lý lịch của cụ công bố chính thức chỉ có công ăn việc làm đến tháng 12/1986 là… The End?, mất đứt đi 27 năm dù cụ vẫn còn sống khỏe vẫn là chủ tịch Ủy ban Sinh Đẻ có Kế Hoạch mà chưa hề có quyết định… nghỉ hưu!??

    -Và còn cả ngàn cái “tại sao” nữa mà mà tán rộng, tán hẹp đủ kiểu thì… tha hồ!

    Riêng cái công việc tuyên huấn về việc cụ “đột ngột” ra đi, thì quả là… gây rối cho các nguồn tin về cụ nhất! Chẳng ngày nào không có “tin mới” mà tin nào cũng thừa đất để… phán đoán, bình luận…

    Chẳng hiểu là vô tình hay cố ý? Ngu dốt hay dại khờ?

    Ví dụ:

    - Suốt từ hôm 7/10 tới giờ thì trưởng Ban tổ chức tang lễ không thấy nhắc gì đến cái tên Nguyễn Phú Trọng nữa! Mọi quyết định phúng điếu, chôn cất ra sao, thậm chí cả đến chở thi hài cụ bằng phương tiện gì, phi cơ dân dụng hay quân sự… đều do Trưởng Ban Tổ chức Nguyễn xuân Phúc, người cùng ngang cấp phó thủ tướng với cụ Võ (lúc “phải” rời quyền lực) làm… Trưởng Ban tổ chức (!?) chính thức chủ trì mọi cuộc họp báo công bố mọi quyết định?!

    - Vụ bố trí các tướng, tá, cựu trào gần cụ suốt nửa thế kỷ mà chỉ toàn là những vị nói đi cũng như nói lại, loanh quanh những điều photocopy của nhau, nhắc đi nhắc lại những điều khen cụ chung chung, đức độ, tài ba, khiêm nhường, sáng suốt... Chẳng một ai dám nói đến nỗi đau 20 năm cụ bị cái tì vết to tướng và nhục nhã nhất là: “con nuôi của Pháp”, “là C.I.A”… (qua vụ Năm Châu, Sáu Sứ), là: ngay khi vào Vinh để cùng đoàn ứng cử Trung Ương Khóa VII ra mắt danh sách đề cử, cụ bị gọi ngay về để trình bầy về những tội “phản bội Tổ Quốc”, “phản bội Đảng”, “phản bội Nhân Dân”!? mà những kẻ muốn hạ bệ cụ tuy nay đã chết gần hết, nhưng hậu duệ của bọn ngụy tạo ra vụ án này, không phải đã hết, thậm chí còn ngồi vững chắc các chiêc ghế Trung Ương là đằng khác!

    Và “vụ án” Năm Châu, Sáu Sứ này, mặc dầu đã có kết luận, Sáu Sứ đã bị bắt, ngay thời kỳ ông Tổng Nông, nhưng yêu cầu làm rõ của chính cu Võ và sau đó là kiến nghị, thắc mắc của hàng loạt tướng tá, lão thành cách mạng yêu cầu làm rõ mọi chuyện về vụ năm Châu, Sáu Sứ này đều bị bỏ qua và “treo” cho đến ngày cụ đã bị tháo mọi máy móc, ống truyền nước, thức ăn để qua đời trong ân hận?

    Làm sao giải đáp nổi mọi bí ẩn trong thâm cung của mấy chú lãnh đạo hậu sinh, đàn em? Họ muốn gì,làm gì và đang mưu đồ gì? Và làm sao có thể không động tới quả tim và những cái đầu của những người có lương tâm, ”những người cứ muốn dính líu vào mọi việc chẳng dính líu gì đến mình cơ chứ”!

    - Mới nhất là 2 ngày 8 và 9/10, báo chí lại rầm rộ đưa tin: Nơi cụ Võ yên nghỉ sẽ là Vũng Chùa, Đảo Yến. 2 máy bay dân dụng (không phải là chuyên cơ hay quân sự gì đâu nhé) sẽ bay theo đường bay nào? tăng-bo từ ô-tô sang máy bay và từ máy bay sang ô-tô như thế nào? từ đâu đến đâu! Thậm chí có cả bản đồ hướng dẫn, cả ảnh chụp hàng đoàn xe ủi, xe lăn đang làm đường (cấm dân đi lại, vô xem...) để xe chở quan tài vị tướng giản dị, liêm khiết họ Võ sẽ được nhẹ nhàng lăn bánh tới cái nơi rất khó có thể đến thăm này.

    Tất cả đều được phép của tuyên giáo công bố công khai trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Và một loạt những “bình lựng” lại được phát tán khắp các trang mạng với đủ loại mỉa mai, khích bác… nhất là khi ai đó đưa tin con trai cụ có cái tên mà dân miền Nam rất ghét “Võ Hồng Nam” (Dùng võ nhuộm đỏ miền Nam?!) đang là chủ đầu tư cái khu du lịch chắc chắn sẽ thu hút khách ở ngay cái nơi cha mình sẽ yên ngủ: Đảo Yến!

    - Nổi bật hơn cả mọi cuộc tạ thế khác (kể cả cụ Hồ) là toàn quốc sẽ có đến cả trăm bàn thờ để nhân dân, bộ đội, đèn nhang hoa hoét đến vái cụ do Tổng Quân Ủy, (ông Phùng Quang Thanh chứ chắc chắn không phải là của ông… Nguyễn Chi Vịnh đã chỉ thị) mỗi trung đoàn sẽ phải thiết lập một bàn thờ cụ và phải mở rộng cửa doanh trại cho công chúng vào viếng thăm!

    Chắc từ nay đến ngày 13/10 này sẽ còn nhiều tiết mục chưa từng thấy diễn bao giờ! Tha hồ cho mọi thành phần, mọi phương tiện truyền thông lề phải lề trái bộc lộ hết mọi ý đồ tốt, xấu, lợi, hại, của mình…

    Bởi dzậy, là người sẵn sàng NÓI THẬT lòng mình trước một số ý kiến và việc làm mà mình “cho là” không hợp với sự hiểu biết, với cảm nhận của mình, mình đành lòng phát ra vài ý kiến sau đây mà chẳng ngại mất lòng ai hoặc lo bị ai “ném đá”:

    1/ Mình không hiểu nổi với cái chữ “đột ngột” nhắc đi nhắc lại nhiều lần của rất nhiều ông tướng tá về sự ra đi của cụ Giáp? Rõ ràng là các vị này đã phải nói dối ngay với lòng mình! Kể từ ngày cụ Giáp phải đưa vào bệnh viện 108 (24/6/2009) cho đến ngày 7/10/2013, tất cả là 1359 ngày! Đặc biệt sau 128 ngày, khi cụ phải chuyển sang cuộc sống thực vật, có ai mà chẳng biết Cụ sẽ ra đi bất cứ lúc nào!

    Riêng với mình thì mình thêm cái vế “…khi người ta muốn cụ ra đi”. Thậm chí, mình thú thiệt: Mình mong ơn trời giúp cụ sớm ra đi cho đỡ khổ cụ, khổ gia đình cụ và khổ cả hàng loạt bác sỹ, y tá, điều dưỡng phải phục vụ cho một “cái xác còn thở bằng máy” (*), ngày càng teo tóp lại đến mức không ai có thể ngờ được đó là hình hài một vị tướng tài ba đến người nước ngoài cũng phải đặt tên là “Napoléon đỏ” hoặc “Alexandre Đại Đế của Việt Nam” oai hùng lẫm liệt ngày nào! Chướng mắt (và vụng về nữa) là mỗi lần có mấy chú lãnh đạo đương thời vào thăm chỉa bằng khen, bài viết về cụ cho cụ sờ sờ ra vẻ “đã xem” thì mình thấy ngay: “Rõ ràng đây chỉ là một trò đánh thấp uy thế chính trị của cụ mà thôi! Vậy mà người ta vẫn cả gan lấy cả những tấm ảnh đã chụp cụ không còn ra hồn người nữa từ tháng 7/2012 mà tung lên báo với dòng chữ “Đại tướng tỉnh táo đến giờ phút cuối cùng”!!!

    Rõ ràng 1559-129=1430 ngày sống trong tình trạng không nói được thở, ăn, uống, tiêu hóa bằng máy mà còn nói chuyện, uốn nắn lại tiếng Anh (không phải là tiếng Pháp nhé!) cho nhân viên phục vụ, hỏi thăm, dạy dỗ mọi người thì… quả là cụ đã trở thành… Thánh, vượt qua mọi tổng kết của y học tiên tiến nhất trên thế giới về “cái chết lâm sàng” và cái chết không đau đớn (euthanaxie)! (“Những ngày cuối đời ở bệnh biện 108” và “Sức khoe đại tướng suy giảm từ ngày 129 – T.Trẻ ngày 10/3 trang 5)

    Và sau 1430 ngày đợi chờ đó (kể cả mình)… mà ai đó, khi nghe tin cụ đã ra đi đã khóc rống lên vì… quá đột ngột thì quả là… khóc bằng cái… đầu lưỡi!

    Theo mình, lúc này muốn khóc thật là phải nói lên cái nỗi khổ 22 năm của thủ trưởng cũ của họ: Đến chết cũng chẳng ai lên tiếng bạch hóa cho Cụ những sự vu cáo chính trị ác độc, hại người của những kẻ đồng chí nhưng không đồng hướng với cụ! Chẳng lẽ các tướng tá, những người thân giúp việc cụ cả 4, 50 năm không biết nỗi khổ và sự cô đơn của cụ, sau các vụ vu cáo không được kết luận (nghe nói đã có kết luận nhưng bị ỉm đi để tránh lộn xộn nội bộ?) là những vụ bị “vứt vô sọt rác” những bức tâm thư góp ý của cụ:

    1-/ không nên phá nhà Quốc Hội
    2-/ không nên sát nhập Thủ đô vào Hà Đông, Hòa Bình, Vĩnh Phúc
    3-/ Không nên khai thác bô-xít Tây Nguyên

    Không! Tuyệt đối không ai kể cả những người làm thư ký riêng cho cụ, mãi tận hôm nay như đại tá Huyên! Vị nào cũng có vẻ… thương cụ thì thương nhưng trước hết phải giữ chặt lấy cái… vinh quang và sinh mạng chính trị của mình đã! Ngoại trừ trường hợp VTV1 sơ xuất để lọt trường hợp phỏng vấn đại tá Hà Minh Phương khi để ông này tiết lộ “Đời sống đại tướng nay đang khó khăn!? Lương đại tướng nay còn thấp hơn lương em”…và có rơm rớm nước mắt thật tình khi nói đến chuyện Cụ muốn chia tiền bản quyền với đại tá Phương nhưng ông từ chối“!

    Không một lời yêu cầu bạch hóa các vấn đề mà cụ Giáp chờ đợi suốt mấy kỳ đại hội Đảng. Không một lời vạch rõ cái lý đúng đắn của thủ trưởng minh qua các “tâm thư” vô ích!

    Càng không có một quyết định đưa cụ lên hàng gì gì đó (Nguyên soái chẳng hạn) như mong ước, nguyện vọng kể cả kiến nghị của một số tướng tá, lão thành cách mạng để khỏi lầm lẫn giữa viên ngọc thật với cả đống ngọc giả đang lẫn lộn trong một cái bị tướng tá của lực lượng quốc phòng - an ninh.

    Và quan trọng nhất: Cứ để lý lịch bị vấy bẩn của cụ đó mơ-mơ-hồ-hồ trong tâm trí của toàn dân để khỏi phải công khai nhận tội thay các tiền nhân mà họ đang thừa kế hai thứ vũ khí cực kỳ sắc bén của…. đảng trị muôn năm: lực lượng võ trang + nhà tù và bộ máy truyền thông khổng lồ gồm 700 tờ báo và gần 70 cái đài tivi, phát thanh với hàng trăm kênh đủ loại chỉ khởi động khi có một “nhạc trưởng” duy nhất vẫy tay ra lệnh!

    Bởi tất cả đã trở thành “chủ trương lớn” của mấy chú lãnh đạo đàn con, đàn cháu cụ, hôm nay đã thay đổi tận gốc mọi quan niệm bạn-thù, mọi chính sách về kinh tế, thậm chí đã dám coi cụ là bị bọn “biến chất thoái hóa” (như bọn bô-xít chẳng hạn) chúng chẳng qua chỉ lợi dụng cụ để đấu tranh đòi xóa bỏ Đảng, lật đổ chính quyền!

    Họ nghĩ gì, làm gì, nói gì là…chỉ có đúng vì họ có trong tay cả một lực lượng nhà khoa học, có hàng loạt học viện hàn lâm, gồm: 9.000 giáo sư, 24.000 tiến sỹ, 101.000 thạc sỹ, 2.700.000 cử nhân thì cái chuyện giảng giải cho bọn họ, can ngăn này nọ chỉ là chuyện dở hơi của mấy anh già lẩm cẩm….sắp chết!

    Cho nên, cái “chết hẳn” của cụ đại tướng hôm nay theo nhận định lơ tơ mơ của mình thì:

    Tất cả đều có chỉ đạo, lập trình tỉ mỉ, chọn ngày giờ rất kỹ càng để:

    a/ Có sự tập hợp đông đủ của toàn thể Trung ương ủy viên để cùng chịu trách nhiệm, đặc biêt là chuyện “vượt trần” hình thức tang lễ theo quy định: từ lễ tang nhà nước cho một chức vụ cao nhất là phó thủ tướng của cụ đại tướng sang quốc tang (thậm chí siêu quốc tang)

    b/ Qua quyết định chưa từng có này, gián tiếp trả lại danh dự cho cụ đại tướng mà không cần phải phê phán, xin lỗi ai, bơi móc lại bất cứ sự kiện gì, va chạm tới những vị “cha-bố” tuy già khú đế nhưng chưa chịu chết, muốn diệt bằng được ông đại tướng hay nói tiếng Tây, đua đòi pia-nô, pia-đùa, tự diễn biến thành giai cấp tư sản thứ thiệt!

    c/ Ra lệnh cả nước truy điệu cụ đại tướng ngoài bách niên mới chết… thật để phân tán bớt những “lực lượng thù địch” có thể nhân dịp tập trung ở một chỗ nào đó mà tung ra những lời phát biểu, những hành động bất ngờ nguy hiểm cho lãnh đạo như đã từng xảy ra tại tang lễ tướng Trần Độ!

    d/ Nơi chôn đại tướng tại Quảng Bình quê cụ dù ở Lệ Thủy hay Đảo Yến, ở đâu cũng tốt hơn là chôn cụ ở Mai Dịch vì tránh được những sự phân biệt đối xử của đám quan quân sùng bái cụ sẽ nườm nượp vô thăm với những vòng hoa có…. chúa mới biết sẽ là những lời tuyên bố gì gì đây! Hơn nữa, nếu đúng đảỏ Yến là nơi con trai cụ đang phát triển kinh doanh du lịch thì việc ít hay nhiều người viếng thăm nơi an nghỉ cuối cùng của cụ là do gia đình cụ muốn thế chứ đâu phải của Bộ Chính Trị, của Ban chấp hành T. Ư.!

    Và trước mắt, mới có bốn ngày mà đã thấy:

    1- Nội bộ mấy anh lắm điều hay phản biện, phản bị … đã phấn khởi hẳn lên (!), thay nhau ngợi ca một lãnh tụ cộng sản hết lời, hết chữ. Nào là “Vị tướng của dân” “Vị tướng của hòa bình”, “Vị tướng được cả tài lẫn đức”, ”được cả võ lẫn văn”! Nào là “Nhân vật “kiệt xuất”, ”phi thường”, ”người thiết kế cho nghệ thuật chiến tranh nhân dân”,… là “chỗ dựa” cho giáo dục, là “bệ đỡ” cho trí thức v.v .và v.v... Thậm chí có anh viết bài lề trái mà vui xướng tới mức tung ra cái đầu đề “Cái chết của Võ đại tướng đã làm chúng ta xích lại gần nhau!”

    2- Tất cả mọi sự xảy ra trên đời gần như bị quên lãng bỏ bê hết. Tất cả chỉ còn bàn về cái “chết hẳn” của một vị tướng suốt 20 năm qua đã bị… vô hiệu hóa một cách vu vơ, mù mờ, bất cần giải thích.

    3- Bắt đầu có sự chia rẽ trong hàng ngũ những người hay lên tiếng chỉ trích mọi sự suy thoái của đảng vì qua cụ Giáp chết lời lẽ chống ít, chống nhiều, hay… “vớ chồng” không thể không lòi cái đuôi hoặc dài hoặc ngắn ra! Thế là mỉa mai, phê phán, thậm chí chửi thẳng nhau (nhất là trên Fb.)

    Ai có lợi trong vụ “chết hẳn” của cụ Võ lần này??? Ai? Ai? Đâu có cần nữa câu trả lời!!

    Hãy chờ cho đến hết ngày 13/10, khi cờ rũ được kéo lên đỉnh cột trở lại, khi nghị quyết trung ương 8 được công bố... và khi ông thủ tướng Trung Quốc bắt đầu chuyến viếng thăm và đàm phán, ký kết cái gì sau đó...

    Sẽ còn nhiều chuyện bất ngờ mà cái “chết hẳn” của cụ Võ sẽ là cái mốc dễ nhớ cho một thời gian cực kỳ tế nhị cho đảng, cho chính phủ và quốc hội của các ông ấy sẽ diễn ra ngay tháng này!

    Liệu mình có quá đoán mò không các bạn?

    __________________

    (*) Chứng kiến và phục vụ trực tiếp cho những người thân phải sống đời sống thực vật đã nhiều lần, mình đã rút ra được những kết luận nhờ được một số bạn giáo sư bác sý uy tín cho biết:

    a/ Đó là những cố gắng vô vọng của những tình thương cha mẹ-con cháu, ông bà, dù biết rằng cái chết thật sự sẽ là… phải đến. Hoặc do thân xác tự hoại dù có nuôi dưỡng bằng các thức ăn qua ống nuôi, truyền dịch nhưng không thể sống lại là 100%! (Truờng hợp em trai mình “sống” đời thực vật 21 ngày nhưng nửa người dười đã bị lở loét, phân hủy, hôi thối mà người đau nhất lại chính là gia đình, vợ con và thằng anh trai duy nhất xuýt chết vì… không thể không sống bên cái thi hài còn được ăn, uống, thở nhân tạo suốt 21 ngày đêm của em ruột mình).

    b/ trừ trường hợp gia đình đồng ý, thì tại một số nước, bác sỹ có quyền rút các ống (sonde) ra để bớt nỗi khổ cho cả gia đình, lẫn người chết lâm sàng không có khả năng sông lại được! (Ở VN, liệu có được áp dụng những “động tác giải thoát” này trong trường hợp cụ Giáp không đây?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    Lâu nay em cứ mãi thắc mắc, bác Giáp học hành giỏi giang từ bé tới lớn, học theo chương trình Pháp đàng hoàng, đỗ tới bằng cấp luật sư, ra làm giáo sư sử học, sao bác í lại đột nhiên bỏ ngang đi theo cách mạng, đã đi theo con đường cách mạng gian khổ rồi mà bác í vẫn cứ chuộng lối sống kiểu Tây, tiện nghi quí phái. Nay thì đọc được đoạn này em mới thầm trộm nghĩ sự đời thoạt trông có vẻ phức tạp nhưng có khi lí do thì lại rất 'đời', đơn giản.

    Theo tài liệu chính thức, bác Giáp đỗ cử nhân luật ... chương trình 03 năm. Nhưng theo ông nhà thơ Nguyễn Vỹ thì,

    Trích dẫn:
    “VNG là Sinh viên Cao đẳng luật khoa, Hà Nội vừa thi đỗ chứng chỉ hai, cấp bằng cử nhân luật, tháng sáu năm 1937. Nhưng năm sau 1938, anh lại thi rớt cấp bằng cử nhân Luật pháp hành chánh. Số đông sinh viên luật Hà Nội thi đậu chứng chỉ cử nhân luật liền học một năm về “Droit administratif” (Hành chánh luật), thi đậu cấp bằng này được bổ ra làm tri huyện, theo Hành chánh Nam triều, hoặc Commis làm tại phủ toàn quyền, hoặc tại các tòa thống sứ, khâm sứ, thống đốc, nếu phục vụ cho chính quyền thuộc địa. Võ Nguyên Giáp lúc bấy giờ có ước vọng làm commis, nhưng thi rớt nên bỏ học luôn và tiếp tục làm giáo sư Sử địa trường trung học Thăng Long”.

    [5]Nguyễn Vỹ, Tuấn chàng trai nước Việt, trang 381-382

    Như thế là bác Giáp thi hỏng, không ra làm công chức Pháp được thì quay về làm giáo viên dạy sử (trung học hay tiểu học ?), tiến vi quan, thối vi sư. Phải chăng do dạy học chán quá, không thỏa ước vọng làm quan, nên bác Giáp bỏ đi làm cách mạng ?

    Bởi thế theo em, bài học thực tiễn quan trọng rút ra từ cuộc đời bác Giáp là, thời nay dù kinh tế còn khó khăn, đảng và nhà nước ta cũng cần phải tập trung dành ưu tiên cho công cuộc phổ cập giáo dục đại học đến đông đảo mọi tầng lớp nhân dân; chớ để tình trạng số đông thanh niên nam nữ cùng trang lứa bọn em không đổ được vào đại học như hiện nay, khiến không những các bậc cha mẹ ông bà thất vọng, ưu phiền, lo lắng cho tương lai số phận của con cháu mình, mà còn có thể gây ức chế tai hại cho chúng em, tăng nguy cơ dẫn đến những 'hệ lụy' khó lường cho vận mệnh của quốc gia dân tộc.

    Khách xa viết:
    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    ...

    Bài viết của nhạc sĩ Tô Hải, nếu cần phản bác, hãy phản bác những luận điểm mà ông đưa ra thuyết phục hay không. Hoặc, dưới một mức, tìm tòi xem ông có lời xúc phạm vô lễ với người vừa chết chỗ nào thì hãy mắng ông ấy.

    Trong đoạn Khách xa trích ra, tôi không hề thấy sự xúc phạm nào hết. Nếu có, chỉ là ông mắng bọn giả nhân giả nghĩa bảo rằng "thật là đột ngột..." chứ đâu có xúc phạm gì tới cố Đại tướng.

    Bác chưa đọc kỹ hoặc chưa hiểu hết ý kiến của tôi. Tôi đã bảo bác Tô Hải không khen chê gì quá lố (về ông Giáp). Tôi chỉ bàn về việc bác ấy xúc phạm tới người ... đang sống !

    Chứng cớ nào biện minh cho lời kết tội của bác về "bọn giả nhân giả nghĩa" ? Theo tôi, "thật là đột ngột..." chỉ đơn giản bộc phát ra cửa miệng khi người thân mất đi (một phản xạ/thói quen thường gặp ở người VN ta), có gì đâu mà phải mổ với xẻ rồi mạ lỵ họ cho rộn chuyện. Hoá ra, ai hẹp hòi, hằn học, 'giả nhân giả nghĩa" đây ?

    Đừng vì chống quỷ sứ mà tự hạ cấp chính mình.

    Về Tướng Giáp, tôi không biết nhiều và không để tâm theo dõi sự nghiệp của ông ấy nên hai câu hỏi của bác về chữ Nhẫn, sorry, tôi không trả lời .

    Tôi đồng ý với bác Khách (đơn giản vậy thôi).
    Theo cá nhân tôi, nhạc sỹ Tô Hải đánh giá đúng về thói quen màu mè, giả dối của nhiều người khi tướng Giáp mất. Cá nhân tôi không nghĩ những lời này là phản xạ. Tướng Giáp đau, nằm một chỗ đã rất lâu, việc tướng Giáp ra đi là việc hiển nhiên, không đột ngột. Tướng Giáp cũng đã hơn trăm tuổi. Trừ khi, "người ta" muốn ông sống để mưu cầu lợi ich cá nhân, nhưng ông không thèm sống nữa, thì ông đi thật là "đột ngột" cho những người này.

    Nguyễn Jung

    Khách xa viết:
    Bác chưa đọc kỹ hoặc chưa hiểu hết ý kiến của tôi. Tôi đã bảo bác Tô Hải không khen chê gì quá lố (về ông Giáp). Tôi chỉ bàn về việc bác ấy xúc phạm tới người ... đang sống !

    Thưa bác Khách xa.

    À, thì ra bác mắng nhạc sĩ Tô Hải "không phải là người" không phải vì nhạc sĩ xúc phạm tới người vừa quá cố mà là xúc phạm người đang sống. Vậy là tôi hiểu lầm, xin lỗi bác vậy. Giờ thì chúng ta có thể bàn luận tiếp về chuyện xúc phạm người đang sống.

    Theo tôi, nhạc sĩ Tô Hải không có một lời nào xúc phạm tới người thân của cố Đại tướng Giáp, ông chỉ cảm thấy bực mình vì đọc trên mạng thấy đầy dãy những lời thương tiếc (của rất nhiều người khi tướng Giáp còn sống, chả thấy làm gì cho ông, với ông) bày tỏ với cụm từ "thật là đột ngột trước cái chết của...". Bác Khách xa có thể kiểm chứng với "thật là đột ngột cái chết của tướng Giáp" sẽ nhìn thấy kết quả hàng loạt ngay tức thời...

    Nhạc sĩ Tô Hải, với phong cách thẳng tưng của mình, có thốt ra "đồ nói dóc" trước thực tế đó cũng là chuyện bình thường, hợp đạo lý, chứ gì mà đến nỗi phải chịu tiếng "không phải là người".

    Thực lòng mà nói, nếu để hợp với đạo lý làm người, bác Khách xa có lẽ cũng nên có một lời xin lỗi với nhạc sĩ TH nữa kia.

    Trân trọng.

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    ...

    Bài viết của nhạc sĩ Tô Hải, nếu cần phản bác, hãy phản bác những luận điểm mà ông đưa ra thuyết phục hay không. Hoặc, dưới một mức, tìm tòi xem ông có lời xúc phạm vô lễ với người vừa chết chỗ nào thì hãy mắng ông ấy.

    Trong đoạn Khách xa trích ra, tôi không hề thấy sự xúc phạm nào hết. Nếu có, chỉ là ông mắng bọn giả nhân giả nghĩa bảo rằng "thật là đột ngột..." chứ đâu có xúc phạm gì tới cố Đại tướng.

    Bác chưa đọc kỹ hoặc chưa hiểu hết ý kiến của tôi. Tôi đã bảo bác Tô Hải không khen chê gì quá lố (về ông Giáp). Tôi chỉ bàn về việc bác ấy xúc phạm tới người ... đang sống !

    Chứng cớ nào biện minh cho lời kết tội của bác về "bọn giả nhân giả nghĩa" ? Theo tôi, "thật là đột ngột..." chỉ đơn giản bộc phát ra cửa miệng khi người thân mất đi (một phản xạ/thói quen thường gặp ở người VN ta), có gì đâu mà phải mổ với xẻ rồi mạ lỵ họ cho rộn chuyện. Hoá ra, ai hẹp hòi, hằn học, 'giả nhân giả nghĩa" đây ?

    Đừng vì chống quỷ sứ mà tự hạ cấp chính mình.

    Về Tướng Giáp, tôi không biết nhiều và không để tâm theo dõi sự nghiệp của ông ấy nên hai câu hỏi của bác về chữ Nhẫn, sorry, tôi không trả lời .

    Trách nhạc sĩ Tô Hải nặng nề đến mức "chẳng phải là người" thì...ô hô, làm tôi sực nhớ tới chuyện ngửa mặt lên trời phun nước bọt.

    Tô Hải viết:
    Tệ hại nhất là thêu dệt, dấu diếm, và….tiếp tục nói dối về cụ, bất kể có thuyết phục được ai hay gây cười cho ai không!!!

    Những gì nhạc sĩ Tô Hải cho là dối trá (về đại tướng VNG) mới chính là cái thúc đẩy ông ấy viết bài này. Khoan hãy nói nhận định của ns Tô Hải đúng hay sai tới mức nào, chỉ bàn tới lý do ấy chính dáng hay không.

    Tại sao không? Phàm là người bình thường, thấy một bọn leo lẻo dối trá thao túng diễn đàn công luận, ắt tự thấy trách nhiệm buộc phải đứng lên nói lời cải chính. Im lặng trước cái ác, cái xấu, đâu phải là cái đang cần cho người Việt hiện nay.

    Bài viết của nhạc sĩ Tô Hải, nếu cần phản bác, hãy phản bác những luận điểm mà ông đưa ra thuyết phục hay không. Hoặc, dưới một mức, tìm tòi xem ông có lời xúc phạm vô lễ với người vừa chết chỗ nào thì hãy mắng ông ấy.

    Trong đoạn Khách xa trích ra, tôi không hề thấy sự xúc phạm nào hết. Nếu có, chỉ là ông mắng bọn giả nhân giả nghĩa bảo rằng "thật là đột ngột..." chứ đâu có xúc phạm gì tới cố Đại tướng.

    Ai ngưỡng mộ ai cứ việc ngưỡng mộ, thậm chí muốn tôn sùng cứ việc tôn sùng, Thánh Võ Võ Thánh gì cũng không sao, nhưng đừng lấy đó làm cớ để mắng mỏ người khác không phải là người.

    Tôi nhờ bác Khách xa giải đáp giùm tôi hai câu hỏi về Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

    1. Chữ Nhẫn của tướng Võ Nguyên Giáp có động cơ từ đâu. Ví dụ như Câu Tiễn nhẫn nhục vì chờ ngày khôi phục nước Việt, Hàn Tín nhẫn nhục vì giấc mơ làm đại nguyên soái...Họ cần tồn tại để thực hiện ước mơ. Tướng Giáp nhẫn nhục để chờ chi? Hay, thực sự tướng VNG đang thực hiện thái độ tương tự vị thiền sư trong câu chuyện thiền nổi tiếng "Thế à?".

    2. Việc cố Đại tướng nhẫn nhục suốt mấy chục năm (cho tới khi chết), đã đem lại kết quả lợi ích gì cho dân Việt, cho xã hội Việt, cho quốc gia Việt?

    Xin được lắng nghe.

    Khách xa viết:
    TÔ HẢI viết:
    Đáng lẽ theo câu nói của người Pháp có học “Paix aux morts” (bình an cho người vừa mới chết), thì bất cứ ai, vừa chết, ta không nên phê phán, bới lại chuyện xấu xa, thậm chí tội lỗi của người ấy ngay lúc người ấy… chết chưa kịp chôn!

    Bác Tô Hải dẫn nhập rất hay, rất ... hợp đạo lý làm người, hứa hẹn một bài viết hay, đưa ra một vài bình luận hay tư liệu có giá trị. Nhưng đọc rồi thì ... thất vọng. Bác Hải không "kích động bạo lực" hay khen chê gì quá lố, nhưng bài viết có vẽ như đáng được nhận lời khuyên, lời dạy của chính lời dẫn nhập mà bác Hải đưa ra ở đầu bài viết.

    Thí dụ : bác Tô Hải viết "Và sau 1430 ngày đợi chờ đó (kể cả mình)… mà ai đó, khi nghe tin cụ đã ra đi đã khóc rống lên vì… quá đột ngột thì quả là… khóc bằng cái… đầu lưỡi!". Đôi khi đã biết trước rằng cha mẹ hay người thân vì tuổi cao sức yếu hay bệnh tật phải ra đi, nhưng khi người ấy thực sự lìa trần thì con cái, người thân cũng cảm thấy hụt hẩng, xót thương,... và một số phụ nữ có thể khóc la to tiếng. Cười chê hay miệt thị họ thì quả thật, mình chẳng phải là ... người!

    Muốn gì thì gì, đừng cố nặn óc để tìm cách phá vỡ những điều căn bản nhất trong đạo lý người Á Đông. Ích lợi gì đâu chả thấy, chỉ thấy sự lãnh cảm, vô tâm và ... suy thoái.

    Có óc để nặn để bóp là tốt rồi! Bạn Xa tận đâu? Đang "nặn bóp" gì mà vui thế, vui thế..? Cho tớ "bóp" với? Nhé!

    TÔ HẢI viết:
    Đáng lẽ theo câu nói của người Pháp có học “Paix aux morts” (bình an cho người vừa mới chết), thì bất cứ ai, vừa chết, ta không nên phê phán, bới lại chuyện xấu xa, thậm chí tội lỗi của người ấy ngay lúc người ấy… chết chưa kịp chôn!

    Bác Tô Hải dẫn nhập rất hay, rất ... hợp đạo lý làm người, hứa hẹn một bài viết hay, đưa ra một vài bình luận hay tư liệu có giá trị. Nhưng đọc rồi thì ... thất vọng. Bác Hải không "kích động bạo lực" hay khen chê gì quá lố, nhưng bài viết có vẽ như đáng được nhận lời khuyên, lời dạy của chính lời dẫn nhập mà bác Hải đưa ra ở đầu bài viết.

    Thí dụ : bác Tô Hải viết "Và sau 1430 ngày đợi chờ đó (kể cả mình)… mà ai đó, khi nghe tin cụ đã ra đi đã khóc rống lên vì… quá đột ngột thì quả là… khóc bằng cái… đầu lưỡi!". Đôi khi đã biết trước rằng cha mẹ hay người thân vì tuổi cao sức yếu hay bệnh tật phải ra đi, nhưng khi người ấy thực sự lìa trần thì con cái, người thân cũng cảm thấy hụt hẩng, xót thương,... và một số phụ nữ có thể khóc la to tiếng. Cười chê hay miệt thị họ thì quả thật, mình chẳng phải là ... người!

    Muốn gì thì gì, đừng cố nặn óc để tìm cách phá vỡ những điều căn bản nhất trong đạo lý người Á Đông. Ích lợi gì đâu chả thấy, chỉ thấy sự lãnh cảm, vô tâm và ... suy thoái.

    TV mấy hôm nay chiếu đi chiếu lại các thước phim tài liệu về chiến dịch biên giới 1950, mở thông biên giới của nước ta với hậu phương lớn là phe xhcn anh em, tạo chuyển biến bước ngoặc trong chiến tranh cách mạng giải phóng dân tộc của nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của bác và đảng ta.

    Chúng em là hậu sinh nay xem phim thì chợt nghĩ mông lung, có thắc mắc rằng, phải chăng vì ta mở toang biên giới thông suốt với hậu phương lớn là nước xhcn anh em TQ kể từ dạo ấy, nên mãi đến nay ta vẫn chưa có cách gì thoát được bàn tay lông lá kềm kẹp của bọn Tàu ?

    Trời Đất bất nhân..
    nghĩa
    lễ
    son
    phấn
    Đạo gì?
    Dân mấy mười triệu
    Đức gì?
    Nước mấy nghìn năm
    Cảm ơn bài viết của ông Tô Hải, chúc ông luôn vui vẻ.. hát ca!
    Hát nữa đi ông..!

    >>>>>Tô Hải - Kẻ thù nào cụ cũng oánh tuốt... Nhưng các đồng chí của cụ oánh cụ thì cụ... xin hàng! http://3.bp.blogspot.com/-HIo7kjy9w28/UlUSB4bcdWI/AAAAAAAAAt8/IjgrV-H38eM/s400/VNGiap+thien.jpg

    >>>>>11/12/2010 - Đấu tranh cho đất nước : Cớ Sao Phải Sợ ??????

    Nhiều người ví đảng Cộng Sản ở Việt Nam như một băng đảng Mafia. Nói như vậy chưa đủ.

    Mafia chỉ là một băng đảng tội ác sống bên ngoài pháp luật. Mafia có khả năng tổ chức buôn lậu, chứa bạc, ăn cướp… Nhưng cướp của xong là phải …chạy !. Ðảng Mafia, ngay ở đảo Sicily bên Ý là nơi xuất phát của họ, cũng không bao giờ có thể đóng luôn cả vai cảnh sát bắt cướp để có quyền sử dụng vũ lực hợp pháp; đồng thời lại đóng vai quan tòa để sử dụng luôn hệ thống luật pháp tự bảo vệ mình.

    Ðảng Cộng Sản mạnh hơn Ðảng Mafia rất nhiều.

    Từ thời Hồ Chí Minh, ông đã nói “Ðảng ta là một đảng cầm quyền.” Nghĩa là “đảng ta” nắm trong tay cả quân đội, công an, tòa án, luật pháp, báo chí, văn nghệ, ngân hàng, cửa khẩu, vân.vân… với quyền hành tuyệt đối.

    Nhưng có một điều khiến các đảng cộng sản và Mafia giống nhau, đó là Quy Luật “Omerta,” có thể dịch là “bảo mật”. Luật này có nghĩa là đảng viên phải giữ bí mật nội bộ, không bao giờ được tiết lộ chuyện trong đảng cho người ngoài biết. Các đảng viên Mafia khi bị bắt cũng không bao giờ được nói nửa lời về những chuyện riêng tư trong đảng, đứa nào nói là phản đảng, chống đảng, là tự kết án tử hình [cho mình & cho cả cha mẹ, vợ con]

    Ðiều luật này, theo ngôn ngữ của đảng Cộng Sản Việt Nam, còn gọi là “đoàn kết nội bộ”. Hồ Chí Minh đã viết rằng: “Cần phải giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của đảng như giữ gìn con ngươi trong mắt mình.” …(Ngô Nhân Dụng)

    Trước đây, để huy động và lợi dụng lòng yêu nước của toàn dân đánh đuổi quân Pháp hoặc chiếm miền Nam Việt Nam, đảng Cộng sản đã phải lường gạt người dân để họ tưởng rằng đảng có chính nghĩa. Vì thế, chắc chắn đã có nhiều người dân vào đảng, hoặc hy sinh xương máu chiến đấu dưới lá cờ của đảng, là do lòng yêu nước thật sự. Những người này đã bị đảng lợi dụng:

    Ta cứ nghĩ đồng chí rồi thì không ai xấu nữa
    Trong hàng ngũ ta chỉ có chỗ của yêu thương
    Đã chọn đường đi chẳng ai dừng ở giữa
    Mạc Tư Khoa còn hơn cả thiên đường.

    …Ta nhất quyết đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thuỵ Sĩ
    Hình như đấy là niềm tin, ý chí và tự hào
    Mường tượng rằng trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ
    Sự ngây thơ đẹp tuyệt vời và ngờ nghệch làm sao – (Cuộc đời yêu như vợ của ta ơi -Việt Phương 1969)

    Đến khi đảng thành công, cướp được chính quyền trên toàn bộ đất nước rồi, đảng mới dần dần lộ bộ mặt đích thực của mình ra là một đảng cướp đúng nghĩa, một đảng mafia chính danh:

    - “Trí, Phú, Địa, Hào đào tận gốc trốc tận rễ”! – Hồ Chí Minh

    - “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa…” – Lê Duẩn

    - “Đảng Cộng Sản cướp chính quyền bằng bạo lực thì Đảng Cộng Sản sẽ giữ chính quyền bằng bạo lực”. – Trường Chinh

    - “Bài học thất bại trong cuộc đời làm cách mạng của cha là chọn lầm lý tưởng CS và CNCS, nhưng điều đáng lên án nhất là tính cách phục tùng đến hèn nhát của cha là đối với những mệnh lệnh phi nhân, bất nghĩa của tập đoàn lãnh tụ độc tài chuyên chính đã mất hết tình tự dân tộc”. – Nguyễn Hữu Thọ (cựu chủ tịch MTGPMN, cựu chủ tịch nước CHXHCNVN) gởi cho con lúc lâm chung.

    - “Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả cho loại Hòa Bình đó, là những năm tăm tối mà những thế hệ kế tiếp của VN phải gánh chịu!” – Cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan

    - vân.vân… và v.v…

    …Đồng chí – tiếng ấm nồng máu đỏ
    Sao có lúc vang lên lạnh rợn thế này?
    Đồng chí – dao đã nằm ém nhẹm dưới lòng tay
    và mọi ngả đường đã giăng cạm bẫy! – (Những ngày thường đã cháy lên -Bùi Minh Quốc)

    Xem thêm: Đấu tranh cho đất nước: Cớ Sao Phải Sợ ?
    http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%B8O%19[

    Trí là biết nhận ra con đường mình đang đi là sai lầm.
    Dũng là biết từ bỏ con đuờng đó.
    Ns Tô Hải quả là trí dũng hơn bao nhiêu người cố đấm ăn xôi.

    Khi còn sống ai cũng muốn sống xum họp với gia đình, với cộng đồng..từ nông thôn cho đến thành thị,miền núi, miền biển cũng thế cả...và khi đến giờ ra đi ,dù ko nói ra thì ai cũng mong nằm trên quê hương đất tổ, bên cạnh người thân thương, tổ tiên của mình..Nếu ông Giáp là con người bình dị, gần gũi với người dân (hơn nữa lại bị cái đám cận thần cs kỳ thị, áp tử) lại có cái nguyện vọng oái ăm được nằm nghỉ một mình, cô đơn ở nơi khỉ ho, cò gáy, chó ăn đá, gà ăn sỏi..cách xa nơi ông ra đời gần 100km, ko được gần với tổ tiên, cha, mẹ mình..(mà thực tế con người có đạo lý koo thể tuỳ hứng chọn chố nào cũng được, nhất đó đát đó ko phải là nghĩa trang, nghĩa địa hay thuộc đât thổ công của gia đình).
    Dù cho mấy đứa con của ông mồm cứ leo lẻo nói rằng đây là "nguyện vọng" của ba chúng tôi, cũng chẳng mấy ai tin...Phải chăng mấy đứa con ông coi mảnh đất được cho thuê để kiếm sống (hay lam giàu) này là lãnh cát của chúng,nên có thể biến thành nghĩa địa gia đình??
    Vậy ai là kẻ muốn ĐÀY ông ra "CÔN ĐẢO" của chinh quyền đây?...Ai là kẻ được lợi trong vụ này?.
    Hỏi tức là trả lời.Từ chính quyền TW đến địa phương là tỉnh Quảng bình, đến những kẻ nối dòng giỏi của ông đều Thắng lớn trong vụ này.
    Thì ra có phải lúc nào cũng "hổ phụ cũng sinh ra hổ tử".Người ta (dùng từ của mợ Doan, phó chủ tịt chính quyền cs) đang vụ lợi, làm tiền, chơi trò chính trị trên cái thân gày kho như con mắm của cụ.
    Đáng thương cho hàng vạn người dân chân thật hết lòng yêu quý,kính trọng cụ..sẽ rất thất vọng 1 lần nữa, cũng như cuộc đời dân Việt nam là một chuỗi dài với những thất vọng,vô vọng, với một chính quyền, băng đảng bất lương, vô học và tàn nhẫn này.

    Xin viết lại ý của cụ TÔ HẢI theo cách nói về Quân đội "ta" của "kụ" Hồ:

    "Kụ" GIÁP ta
    Trung với "Bác"
    Hiếu với Đảng
    Đồng chí nào cũng chịu thua
    Kẻ thù nào cũng oánh tuốt
    .