Phạm Khiếm Danh - Thì đời buồn quá mạng!

  • Bởi Diên Vỹ
    10/10/2013
    5 phản hồi

    Dạo này già nua, tôi hay mất ngủ. Mỗi khi thao thức chờ sáng thì thiệt là khổ, may thay có cái Ipad do thằng cháu tặng, tôi mở máy lang thang trên mạng đọc đủ thứ lăng nhăng. Mạng ảo là một thế giới muôn hình vạn trạng, thượng vàng hạ cám, đủ thứ trên đời. Người ta còn lập ra nhiều thứ bang hội để tìm tri âm tri kỷ, để chia sẻ mọi thứ mọi điều đồng cảm cùng nhau. Tôi cũng xí xọn tham gia làm hội viên của vài hội cho có với người ta.

    Đêm qua, tôi đọc được lá thư ngỏ đăng trong hội “Chúng Tôi Yêu Ngọc Trinh”, tác giả giãi bày gan ruột với toàn thể hội viên. Lý lẽ trong thư khá là khiên cưỡng, hàm hồ, nhưng không phải là không có lý, thấy vui vui nên xin mời các bạn thưởng lãm. Thư như sau:

    “Thưa toàn thể các bạn hội viên,

    Như đã biết, các vị danh nhân thì ngoài sự nghiệp, họ còn để lại những câu nói khuôn vàng thước ngọc, mãi mãi được truyền tụng trong cõi nhân gian.

    Chẳng hạn như dũng tướng Trần Bình Trọng: “Thà làm quỉ nước Nam còn hơn làm vua đất Bắc.” Thái sư Trần Thủ Độ: “Xin bệ hạ chém đầu tôi rồi hãy hàng.” Hoàng đế Quang Trung: “Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.” Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì cộng sản nói…”; và mới đây, Ngọc Trinh – nữ chúa của hội chúng ta, một danh nhân trong làng showbiz - đã phát biểu trong một cuộc phỏng vấn trên báo chí: “Không có tiền thì cạp đất mà ăn à!”

    Tuyệt vời, thật tuyệt vời! Các bạn thử nghĩ mà xem. Cao đàm hùng biện, nhả ngọc phun châu cũng chỉ vì miếng ăn đồng bạc. Ta đánh Tàu, Tàu đánh Ta, Mỹ đánh Nga, Nga đánh Mỹ. Quốc Gia đánh Cộng Sản, Cộng Sản đánh Quốc Gia… để làm gì?

    Bao năm chân đất, ăn khoai ăn sắn ôm lựu đạn chày, ôm bom ba càng theo kháng chiến, bây giờ kháng chiến thành công; dù ngày xưa có thế nào đi nữa thì hôm nay đã thành ông này bà nọ, chẳng lẽ vẫn lại gặm sắn với khoai như bọn dân đen? Phải đổi đời chứ!

    Phải ăn nhà hàng với đủ món ăn chơi, sơn hào hải vị chứ! Phải ngủ biệt thự có máy điều hòa chạy êm như ru chứ! Phải trong túi lúc nào cũng có dăm cái thẻ tín dụng, mỗi cái vài chục ngàn đô để mặc tình tiêu xài chứ! Phải có em út giải sầu những đêm dài khó ngủ chứ, phải không nào?

    Cứ tưởng tượng ngày nào loài người không còn cần đến tiền bạc, đến miếng ăn, đến danh vọng, đến hoan lạc đủ đường nữa, thì thế gian này sẽ buồn tẻ biết là bao. Nếu không tưng bừng huyên náo như Sài Gòn về đêm bây giờ thì còn chi là xã hội chủ nghĩa với thế giới đại đồng. Ngày ấy chắc đã cận kề ngày tận thế…

    “Không có tiền thì cạp đất mà ăn à!” Đấy là chân lý. Nếu cô ấy sinh sớm chừng nửa thế kỷ, hoặc cái ông râu dài lưa thưa nói cái câu: “Núi có thể mòn, sông có thể cạn, nhưng chân lý ấy muôn đời không thay đổi” sanh sau nửa thế kỷ, thì hẳn nhiên ông ấy cũng đồng tình với chân lý của cô, như đám hậu duệ của ông thời này đang hồ hởi đồng tình vậy.

    Là người có tầm vóc tư tưởng cao vời vợi tương ứng với các vòng đo trên thân thể, Ngọc Trinh còn được biết đến như là một 'cô nàng chịu chơi' khi đổi hết xe hạng sang này đến xe hiệu sang khác. Ngày xưa, có kẻ nói “cuộc đời cách mạng thật là sang…” là chả nói xạo đấy, là nói để dụ khị thiên hạ đấy; làm sao mà các ông cách mạng sang bằng hot-girl ngày nay được. Quần áo, giày dép, túi xách... của Ngọc Trinh đều là những sản phẩm của các nhãn hiệu thời trang hàng đầu thế giới nhé; nào là Gucci, Hermes, LV... Chiếc váy Herve Leger mà Ngọc Trinh từng mặc cũng là trang phục ưa thích của diễn viên lừng danh của điện ảnh Mỹ Paris Hilton.

    Nè, nhớ lại cái coi, các hội viên trung kiên chúng ta đã từng nín thở theo dõi những video clip mới đây của nàng: Ngọc Trinh nằm ngửa trên chiếc giường trắng muốt, bằng những động tác cực kỳ gợi cảm, nàng từ từ trút bỏ trang phục trên người. Đến khi chỉ còn hai mảnh vải bé tí, nàng nằm úp xuống, nheo nheo một mắt nhìn chúng ta, mỉm cười… Ôi chao! Bao nhiêu chí lớn trong thiên hạ cũng thành bèo bọt trong phút giây!

    Bọn phóng viên báo chí cứ vây quanh nàng như bầy kên kên vây quanh xác chết. Tất nhiên, một xác chết thơm tho, tươi thắm, và không nằm trong thứ lăng tẩm nào cả.

    Chúng, bọn làm báo làm chí, không dám sờ râu các ngài lãnh đạo tham nhũng. Chúng không biết, mà có biết cũng không nói năng gì, tranh đấu gì, cho quyền lợi của dân. Tóm lại, chúng không biết viết cái gì để trám cho hết những trang báo giấy, báo mạng. Chúng không biết ca ngợi ai, sân si với ai. Nâng bi hoài thì tay cũng mỏi, bút cũng cùn. Thế nên người đọc chỉ cần mở bất cứ trang văn hóa nghệ thuật nào ra thì cũng thấy Ngọc Trinh hiện diện kiêu hãnh trên đó. Nào Ngọc Trinh lộ hàng. Nào Ngọc Trinh khoe ngực trần. Nào Ngọc Trinh vùng kín thâm đen. Nào Ngọc Trinh múa cột. Nào Ngọc Trinh bị cấm trình diễn. Nào Ngọc Trinh xin lỗi. Nào Ngọc Trinh xây nhà cho mẹ kế… Ngọc Trinh, Ngọc Trinh, Ngọc Trinh… Tin tức về nàng cứ sôi sùng sục như thùng nước lèo của các bà bán bún mắng, cháo chửi ở chợ Đồng Xuân ngoài xứ thủ đô. Đúng vậy, không có Ngọc Trinh, và các mợ như nàng, thì toàn thể nền văn hóa nghệ thuật và báo chí cách mạng sẽ sập tiệm vì không còn gì để viết và không còn ai mua đọc.

    Ngẫm mà xem, Đại tướng Võ nguyên Giáp với chiến thắng Điện Biên lẫy lừng thế đó, mà từ khi ông bỏ làm tướng để tâm huyết chuyên cần chăm sóc việc sinh đẻ có kế hoạch cho phụ nữ nước ta, thì cũng chẳng có ai nhắc tới ông nữa, ngoài các đồng chí trong những dịp lễ lạc cho có lệ gọi là. Lời ông nói, kiến nghị ông viết, chúng đếch thèm nghe; hay có nghe rồi cũng giả lơ như nghe cái tượng phỗng hết linh hết thiêng, cái tượng tróc sơn để cuối hậu liêu chứ không còn ngự trên chánh điện.

    Đúng là “Giai nhân tự cổ như danh tướng / Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu.” Ngày nào nàng người mẫu Ngọc Trinh còn trẻ đẹp, còn sexy, thì vị đại tướng Nguyên Giáp tóc rụng gần hết, nằm thoi thóp thở, cũng ngậm ngùi chào thua nàng về tiếng tăm và không gian trên mặt báo.

    Mẹ kiếp, đời đểu, và đau, gì đâu!

    Vậy mà, than ôi!

    Hôm nay, tôi vừa phát hiện có thằng phản động nào bắt mất Ngọc Trinh của chúng ta rồi. Nó bắt nàng, nó cắt tiết, cạo lông, rồi nó nấu thành 7 món ăn chơi. Nàng có 6 món ngon lành thì nó bán tại các nhà hàng sang trọng cho bọn đại gia. Còn món hầm nó bán ở quán bình dân treo bảng giá còn rẻ hơn cả một cái lẩu mắm. Cái lẩu mắm giá chỉ 189.000 đồng. Vậy mà đĩa thịt Ngọc Trinh hầm còn thua đến hai chục, chỉ có 168.000 đồng. Quý vị xem hình thì biết:

    Ngày xưa, trong truyện Tây Du Ký, kẻ nào ăn một miếng thịt Đường Tăng sẽ trường sinh bất lão. Bây giờ, chỉ có 168.000 đồng là được xơi nguyên một đĩa Ngọc Trinh hầm. Tất nhiên, ăn thịt nàng xong thì cũng sẽ trẻ mãi không già, sẽ sống đời đời kiếp kiếp.

    Nhưng nè, tôi nói thiệt chứ Ngọc Trinh thì để mà ngắm nghía, chiêm ngưỡng từ xa, chứ ăn thịt nàng thì tui hổng có ham. Ăn vào lỡ sống lâu trăm tuổi mà nằm thoi thóp như ông tướng già hổng chịu chết, ngày ngày chúng bơm thuốc, bơm sâm giữ cho khỏi tắt thở. Nằm làm vì, làm kiểng cho chúng nó chơi đểu. Nằm mà ngó đời trôi bất nhân, thì tôi thiệt hổng ham. Ham cái nỗi gì chứ. Vì sao hả?

    Vì nằm vậy mà không có Ngọc Trinh để ngó thì đời buồn quá mạng!”

    Lá thư dứt ở đó, tưởng là chuyện đùa nhưng té ra không phải, đọc xong tôi không ngủ lại được. Nhớ lại nhận định của nhà sư Tuệ Sỹ, cũng liên quan đến chuyện viết lách, trí thức ngày nay:

    “Đối với giới trí thức nói riêng, mà xã hội Việt Nam truyền thống rất tôn trọng, điều tủi nhục lớn nhất là họ không thể thay những người dân thấp cổ bé miệng nói lên một cách trung thực tất cả những uất ức, những khổ nhục mà họ phải chịu.

    Bởi vì, tại Việt Nam ngày nay những người có thể nói thì ngòi bút đã bị cong; những người muốn nói thì ngòi bút đã bị bẻ gẫy.

    Nhưng tôi biết rõ một điều, và điều đó đã được ghi chép trong lịch sử: Trí thức chân chính của Việt Nam không bao giờ khiếp nhược.”

    Ờ, trí thức mà không nói những điều ngay thẳng và tử tế thì chân lý “Không có tiền thì cạp đất mà ăn à!” của Ngọc Trinh sẽ còn sống mãi trong sự nghiệp của chúng nó là phải rồi!

    Nhưng trí thức chân chính của Việt Nam đâu hết cả rồi?

    Trời, hỏi khó nhau chi để thấy đời buồn quá mạng!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Giai nhân tự cổ như danh tướng.., già không chết thành giặc!
    Trả lời báo ngoại, danh tướng Giáp ngửa cổ trên ghế cười ngạo.. không hối hận.. tôi trọn đời phục vụ đảng phục vụ dân..
    H..!
    Ông phải biết,
    Quân đội VN là QĐ của NHÂN DÂN vậy bản chất Chính trị của QĐ là bảo vệ nền Chính trị Nhân dân, tức là bảo vệ Dân chủ, bảo vệ Dân chủ cũng là bảo vệ Đất Nước.. Vậy mà ông còn phục vụ đảng cs, ông bảo vệ Thể chế Chính trị Toàn trị Chuyên chế của đảng cs.. tức là ông đã phản Dân hại Nước rồi, hại thế nào? Không nói, mọi người đều biết.
    Mẹ kiếp, đời rất dở, cứ tưởng bở, ..!

    Cụ làm tớ buồn thấy cha thấy mẹ.
    Chúng vẫn đang cạp đất của nông dân (để ăn). Dù tiền bạc của chúng đầy ắp, cao ngất ngưỡng ở các ngân hàng của bọn tư bổn.
    Rầu thúi ruột.

    Phạm Khiếm Danh viết:
    Nhưng trí thức chân chính của Việt Nam đâu hết cả rồi?

    Trời, hỏi khó nhau chi để thấy đời buồn quá mạng!

    Câu hỏi này, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Tụ đã (bùi ngùi) lấy ra làm bút hiệu của chính ông đã lâu lắm rồi, bạn ơi...

    Viết hay quá, từ em Ngọc Trinh ỏn ẻn ưa bày hàng mà luận tới "trí thức chân chính" thời hiện đại, nghe sao mà cay đắng. Mà hề chi bạn ơi, cụ Nguyễn Du đã viết: "phong trần mài một lưỡi gươm, những phường giá áo túi cơm sá gì".
    Cám ơn tác giả vì được đọc một bài hay.
    Khánh Minh

    Sau khi đọc hết bài viết của anh tôi đã thấy vui rồi
    Vui là vì tôi đã hiểu thêm rằng: Cái thứ mà lâu nay mấy ông được gọi là "trí thức!!!", trí ngủ chi chi đó của cái nồi lẫu tả pín lù XHCN-VN thường hay phán ngang phán dọc lại chẳng làm vui nổi lòng người bằng cái miếng da bé tẹo của em õng ẹo Ngọc Trinh. Thế chúng ta cùng nhau lập thêm một hội mới cho vui nhé: Chọn tên hội cho thiệt hoành tráng nhé
    "Hội liên hợp các nhà trí thức tốt nghiệp đại học kỷ lục thế giới quyết liệt vượt chỉ tiêu, chiến thắng sức mạnh của miếng da bé tẹo trên người chân dài Ngọc Trinh".
    Mọi công dân của nước "Có Hôn Xin Hãy Chỗ Này" chúng ta đều có quyền ghi danh vào hội miễn là có đủ tinh thần không biết nhục mua lấy bằng tốt nghiệp đại học kỷ lục thế giới chụp hình đưa lên báo là đủ.
    Trong lúc chờ "còm" của các bạn bốn phương, xin trân trọng chào đoàn kết và quyết thắng hê...hê.