Minh Văn - Về khái niệm "Diễn biến Hoà Bình"

  • Bởi Admin
    2.043 lượt đọc
    10/10/2013
    3 phản hồi

    Minh Văn

    Dân Luận: Tại sao Đảng ta sợ diễn biến hoà bình ư? Câu hỏi rất dễ trả lời: Vì nó đi ngược lại lợi ích của Đảng, nó làm Đảng mất đi quyền lực tuyệt đối, phải trả các quyền về cho nhân dân. Và khi không còn quyền lực thì không thể vơ vét của cải làm của riêng được nữa. Vậy thì phải chống lại diễn biến hoà bình thôi!

    Như chúng ta đã biết, đảng Cộng sản rất sợ khi nghe hoặc nhắc đến cụm từ “Diễn biến hoà bình”. Họ nơm nớp lo sợ tự diễn biến trong Đảng, sợ các đảng viên sẽ đi trệch mục tiêu cách mạng xã hội chủ nghĩa. Vậy thì “Diễn biến Hoà bình” là gì mà Đảng Cộng sản sợ đến như vậy? Tại sao khi tiến hành hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ thì họ cũng nói đến mục tiêu hoà bình và độc lập, mà nay lại sợ những vận động mang tính tất yếu khách quan đó? Thay vì phải khuyến khích và vui mừng vì sự tiến bộ xã hội do hệ quả của hoà bình mang lại, thì họ lại phải tốn nhiều công sức để chống lại diễn biến hoà bình? Phải chăng mục tiêu của đảng Cộng sản không phải vì hoà bình hay tự do dân chủ của người dân, mà coi đó chỉ là chiêu bài để đạt đến mục tiêu cầm quyền của một chế độ độc tài?

    Các nước Cộng sản trước đây (và ngay cả bây giờ) vẫn sử dụng cụm từ “Diễn biến Hoà bình” để chỉ sự âm thầm can thiệp của một số nước phương Tây vào tình hình chính trị nội bộ của họ. Khái niệm này vốn lần đầu tiên được đưa ra trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh bởi John Foster Dulles (cựu ngoại trưởng Mỹ trong những năm 1950). Theo đó thì đây là một quá trình chuyển đổi “hoà bình” từ một thể chế Độc tài sang thể chế Dân chủ tại một nước Cộng sản. Ở Trung Quốc, ông Mao Trạch Đông đã tuyên bố chống lại “diễn biến hoà bình” từ năm 1959. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng coi đây là mối đe doạ lớn nhất đối với sự tồn vong của họ. Họ cho rằng “Diễn biến hoà bình là một trong những chiến lược có ý nghĩa và phạm vi toàn cầu của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động được hình thành từ những năm cuối thập kỷ 40 đầu thập kỷ 50 và hoàn chỉnh ở thập kỷ 80 của thế kỷ XX, nhằm chống phá các nước xã hội chủ nghĩa, phong trào độc lập dân tộc và phong trào cách mạng tiến bộ trên thế giới”.

    Thực tế thì chiến lược “diễn biến hoà bình” đã thành công ở nhiều quốc gia, qua đó giúp cho quá trình chuyển đổi từ Độc tài sang Dân chủ diễn ra một cách ôn hoà và ít đổ máu như: Miến Điện, Đông Đức (trước đây), và một số quốc gia ở Bắc Phi và Trung Đông trong thời gian vừa qua.

    Ở Việt Nam, chính phủ đương quyền cũng dùng khái niệm “Diễn biến Hoà bình” để nói về các hoạt động của một số cá nhân hoặc tổ chức vận động dân chủ, nhân quyền trong và ngoài nước. Và họ coi đó là hành động đối nghịch với đảng Cộng sản và vi phạm pháp luật Việt Nam. Nhưng điều mà đảng Cộng sản lo lắng nhất là “tự diễn biến”. Có nghĩa là họ lo sợ sự tự thay đổi nhận thức của các cá nhân hay tổ chức trong nước và ngay trong nội bộ Đảng mà không phải do bên thứ ba tác động. Đó là sự trỗi dậy của chủ nghĩa cá nhân đòi dân chủ và nhân quyền.

    Đảng Cộng sản Việt Nam cho rằng, “các thế lực thù địch” sử dụng chiến lược “Diễn biến hoà bình” với mục tiêu sau:

    - Dùng nhiều kế hoạch và phương tiện nhằm tuyên truyền xuyên tạc, phủ định chủ nghĩa Marx Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Từ đó gây “tự diễn biến”, hòng tạo sự khủng hoảng về lý tưởng chính trị cán bộ đảng viên. Để rồi làm chệch hướng và sụp đổ chế độ chính trị Cộng sản ở Việt Nam;

    - Xoá bỏ chủ nghĩa xã hội, mục tiêu, lý tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Tạo áp lực và sức ép buộc Việt Nam quay trở lại chủ nghĩa Tư bản.

    - Thủ tiêu vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, thực hiện đa nguyên đa đảng.

    Chủ trương của chính phủ Việt Nam là phải “cảnh giác, đề phòng, và chủ động đối phó, tấn công vào chiến lược Diễn biến hoà bình”. Chống lại mục tiêu chuyển hoá, lật đổ và thay thế chế độ Cộng sản. Nhưng điều mâu thuẫn với họ là, ngày nay họ đang trong quá trình hội nhập quốc tế, và không có sự lựa chọn nào khác là xây dựng các mối quan hệ kinh tế, chính trị, quân sự với các nước Tư bản như Mỹ và Liên minh Châu Âu. Họ bị kẹp giữa hai gọng kìm: Hoặc là đổi mới tiến bộ để đất nước có tự do dân chủ để hoà nhập với cộng đồng quốc tế, hoặc là tiếp tục bảo thủ để bảo vệ chế độ độc tài sai trái. Giữa hai hướng đi đó họ chỉ được phép chọn một. Hiện nay Đảng Cộng sản đang cố gắng dung hoà giữa hai hướng đi đó, tức là vừa hội nhập quốc tế vừa cố gắng bảo thủ để duy trì chế độ Độc tài Cộng Sản.

    Vậy thực chất của khái niệm “Diễn biến hoà bình” là gì?

    Đó chính là quá trình thâm nhập và phổ biến của các giá trị dân chủ phổ quát tại các quốc gia độc tài, đặc biệt là độc tài Cộng Sản.

    Vậy thì tại sao các chế độ độc tài (trong đó có Việt Nam) lại điên cuồng chống lại “Diễn biến hoà bình? Hoà bình ai chẳng muốn, tại sao lại phải chống lại? Đó là một nghịch lý không có câu trả lời. Mọi thành phần dân tộc Việt Nam yêu cầu đảng Cộng Sản giải đáp một cách cặn kẽ và thấu đáo câu hỏi đó. Nếu Đảng Cộng Sản không trả lời được thì chính họ đang chống lại nhân dân, chống lại các giá trị tự do, dân chủ và nhân quyền của nhân loại.

    Đảng Cộng Sản đang cố gắng lấy cái ngược quy luật để chống lại quy luật, mà đã trái với quy luật thì tất sẽ bị đào thải và trừng phạt. Cái gì chống lại con người thì sẽ bị con người khước từ và chống lại.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Khách Ngô Văn Ngói viết:
    Tôi là người ít học, trình độ kém cỏi, nghe CS nói nhiều khi tôi chẳng hiểu con người họ thế nào. Hồi còn chiến tranh thì họ nói “ta đấu tranh vì sự nghiệp bảo vệ hòa bình thế giới”. Nay họ lại nói “chống âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch”. Thế hóa ra vừa bảo vệ hòa bình lại vừa chống hòa bình hay sao? Duy danh định nghĩ thì hòa bình đối lập với chiến tranh, trên thế giới nếu không có hòa bình thì có chiến tranh và ngược lại. Tôi chỉ thấy (và suy ngay bản thân mình) thì chỉ có nạn nhân chiến tranh chứ không có nạn nhân hòa bình. Ai mà chẳng muốn sống trong cảnh hòa bình, ngay cả với hàng xóm láng giền cũng vậy thôi. Vậy vì sao phải chống hòa bình?

    ...
    Ta xây dựng CNXH nhưng lại mời cả chuyên gia nước ngoài sang giảng dạy cả về hành chính và luật pháp. Thế nhưng vãn khư khư kiên định theo CN Mác Lê nin. Thế ra ta vừa “đánh đĩ vừa sợ mất trinh” (hình như là lời ông Tôn Kính Đảng thì phải) hay sao? Trước kia thì ta chủ trương xây dựng khối Đông Dương đối đầu với khối ASEAN, nay khối Đông Dương chưa hình thành đã phá sản thì lại xin vào khối ASEAN. ÔI ĐẢNG TA “TÀI TÌNH SÁNG SUỐT” QUÁ ĐI MẤT THÔI.

    Ông Ngói này đúng là lí luận khô khan như ngói :)
    Này nhé, đảng ta nay rất thoáng về tư tưởng, ai làm gì thì làm, thứ gì cũng được, tư bản, cộng sản, công giáo, phật giáo ... gì gì cũng được tất, miễn là dưới sự lãnh đạo của đảng !

    Bốn chữ 'diễn biến hoà bình' nghe thì có vẻ hoà bình nhưng lại gây diễn biến, làm biến mất vị thế lãnh đạo của đảng là không thể chấp nhận được. Cáo đội lớp cừu rất nguy hiểm !

    Ngược lại, ai muốn dùng dao búa, acid, súng nhỏ, pháo to, nếu cần cho nổ luôn chiến tranh để tiêu diệt bọn phản động chống đảng thì vẫn cứ ok như thường.

    Tóm lại, ta không thiên vị bên nào hết, chiến tranh cũng như hoà bình đều lợi hại như nhau, thứ gì phù hợp thì ta dùng, nguy hại thì ta quyết chống tới cùng.

    Tôi là người ít học, trình độ kém cỏi, nghe CS nói nhiều khi tôi chẳng hiểu con người họ thế nào. Hồi còn chiến tranh thì họ nói “ta đấu tranh vì sự nghiệp bảo vệ hòa bình thế giới”. Nay họ lại nói “chống âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch”. Thế hóa ra vừa bảo vệ hòa bình lại vừa chống hòa bình hay sao? Duy danh định nghĩ thì hòa bình đối lập với chiến tranh, trên thế giới nếu không có hòa bình thì có chiến tranh và ngược lại. Tôi chỉ thấy (và suy ngay bản thân mình) thì chỉ có nạn nhân chiến tranh chứ không có nạn nhân hòa bình. Ai mà chẳng muốn sống trong cảnh hòa bình, ngay cả với hàng xóm láng giền cũng vậy thôi. Vậy vì sao phải chống hòa bình?
    Tôi thắc mắc, mong tác giả hay ai đó giải thích hộ: những biểu hiện cụ thể của “âm mưu diễn biến hòa bình” như thế nào? Còn biểu hiện của chiến tranh thì tôi thừa biết, đó là hai bên dùng vũ khí bắn giết lẫn nhau. Còn chống thì tôi chỉ thấy hô hào chung chung là chống mà không bầy cho dân biết chống thì làm những động tác nào cụ thể?
    Có một điều tôi nhận xét là ta càng có bề dầy về thời gian xây dựng CNXH thì lại càng bắt tay với thế giới tư bàn chặt chẽ hơn, trước thì chỉ hợp tác kinh tế, nay lại cả hợp tác quân sự cũng như nhiều mặt khác. Ta xây dựng CNXH nhưng lại mời cả chuyên gia nước ngoài sang giảng dạy cả về hành chính và luật pháp. Thế nhưng vãn khư khư kiên định theo CN Mác Lê nin. Thế ra ta vừa “đánh đĩ vừa sợ mất trinh” (hình như là lời ông Tôn Kính Đảng thì phải) hay sao? Trước kia thì ta chủ trương xây dựng khối Đông Dương đối đầu với khối ASEAN, nay khối Đông Dương chưa hình thành đã phá sản thì lại xin vào khối ASEAN. ÔI ĐẢNG TA “TÀI TÌNH SÁNG SUỐT” QUÁ ĐI MẤT THÔI.
    Vạch ra những sai làm mâu thuãn của Đảng thì Đảng không sửa mà lại còn chụp mũ cho mình là phản động cũng nên. Đảng ta (cụ thể là những ông Sang Trọng Hùng Dũng và nhiều ông khác vừa ngu vừa dốt, vừa bảo thủ, vừa thiếu tinh thàn thực sự cầu thị.
    Tác già viết “Xoá bỏ chủ nghĩa xã hội, mục tiêu, lý tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam và dân tộc Việt Nam” thì sai rồi, dân tộc VN làm gì có lý tưởng XHCN, đã ai trông thấy cái XHCN mặt mũi, hình thù nó như thế nào đâu, nó khác CNTB những gì trong cuộc sống đời thường hay chỉ thấy có Đảng độc tài và đồng tiền mất giá kèm theo với nhà nước tổ chức đi cướp ruộng đất của nông dân, lại còn thực hiện chính sách ngu dân, bịp mồm dân.

    "diễn biễn biến và tự diễn biến hòa bình" mà ĐCSVN đang huy động mọi phương tiện, quyền lực có trong tay để tuyên truyền thổi phồng như con ngáo ộp đe dọa sự tồn vong của chế độ XHCN(của đảng thống trị). Mặt khác không từ thủ đoạn cả lừa bịp tinh vi cả bạo lực trấn áp nhân dân đòi nhân quyền, dân chủ, dân quyền ..Nhưng VN lại đang phải ràng buộc của các đạo luật và tổ chức Quốc tế mà VN tham gia như WTO, ASEAN, Nhân quyền và các công pháp, công ước quốc tế khác. ĐCSVN vừa muốn giữ chế độ độc tài đảng trị , lại vừa muốn hòa nhập quốc tế, như vậy chẳng khác gì vừa muốn bồ lại không dám bỏ vợ. Thế giới đang trên đà phát triển theo hướng dân chủ, kinh tế thị trường nhưng VN lại đi ngược lại. Như vậy là chống lại quy luật phát triển của nhân loại. Sớm hay muộn tất yếu sẽ bị đào thải, mà trước hết ngay trong lòng nhân dân và đảng viên tiến bộ của ĐCSVN. Đó chính là sự diễn biến tích cực và hòa bình của quy luật và xu thế thời đại dân chủ, văn minh, tiến bộ , vì con người và cho con người.