Nguyễn Vạn Phú - Khi cái giả dối không bị trừng phạt

  • Bởi Admin
    08/10/2013
    2 phản hồi

    Nguyễn Vạn Phú

    Tuổi Trẻ số ra ngày thứ Bảy (5-10-2013) có một bài viết ngắn của phụ huynh kể chuyện con tham gia chương trình game show. Đọc xong không khỏi bàng hoàng; nếu câu chuyện đúng như lời kể thì tất cả mọi người đều đang mắc một tội trọng: làm lơ trước cái xấu.

    Phụ huynh kể con ông đi thi ra với vẻ mặt buồn bã, bởi, cô bé kể, “... con trả lời đúng hết nhưng chú trong phòng thu bắt con trả lời ba câu theo chú nhưng câu trả lời sai”, có nghĩa để cuộc thi hấp dẫn, bất ngờ, người thi mà cụ thể ở đây là cô bé buộc phải nói sai theo đạo diễn mấy câu. Người phụ huynh viết bài kết luận “Mỗi khi xem truyền hình có chương trình ấy, cháu lại nói: ‘Chương trình xạo, bắt trẻ em nói sai!’”.

    Loại game show theo dạng câu đố như thế này cũng từng dính các tai tiếng dàn xếp, tiết lộ đáp án, chọn người thắng giải ở nhiều nước như Mỹ, Anh, Úc. Vấn đề là mỗi khi có dấu hiệu gian lận như thế, chương trình bị ngưng ngay và thậm chí người tổ chức gian lận còn truy tố tội hình sự nữa.

    Không thể du di nói đó chỉ là trò chơi, cũng là một dạng đóng kịch sao cho hấp dẫn người xem. Nếu suy nghĩ như thế dần dà chúng ta sẽ quen dần với thói nói dối, tặc lưỡi cho qua một chuyện, chúng ta sẽ phẩy tay cho qua hàng loạt chuyện khác.

    Ngay cả người phụ huynh khi kể câu chuyện dường như cũng chỉ để cảnh báo các bậc cha mẹ: “Quyết định cho con em tham gia, cha mẹ cần phải giải thích cho trẻ hiểu đây chỉ là trò chơi nên người tổ chức chương trình phải dàn dựng để tạo bất ngờ, hấp dẫn nhằm thu hút người xem, vì vậy thắng hay thua, đúng hay sai cũng là điều bình thường”. Không được - không thể thỏa hiệp với cái xấu, phải đấu tranh để loại bỏ những cảnh buộc con em chúng ta nói dối như trong bài vì tác động của chúng lên đầu óc non nớt của các em sẽ rất nặng nề. Chỉ ước gì học sinh của chúng ta cũng được giáo dục như chúng cần được giáo dục, có nghĩa dạy cho các em hiểu quyền của các em, cách đối phó với cái xấu, cách đối phó với người lớn bày làm chuyện sai. Ví dụ trong trường hợp này tôi tin chắc một em học sinh một nước như Phần Lan chẳng hạn sẽ biết từ chối “đóng kịch” cố ý nói sai và sau đó sẽ biết gởi thư đến đâu để phản đối.

    Nếu tờ báo chỉ dừng ở việc đăng bài này không thôi rồi chấm dứt, tờ báo đã bỏ quên nhiệm vụ người làm báo: đi đến tận cùng sự thật. Phải cử phóng viên điều tra, hỏi han, xác minh xem câu chuyện kể này có đúng như vậy không. Và nếu đúng, phải chuyển hồ sơ sang cơ quan có thẩm quyền để buộc ngưng một chương trình trò chơi mang tính dối trá.

    Các chương trình giải trí trên truyền hình thường là chương trình “xã hội hóa”, tức tư nhân thực hiện và giao lại cho đài truyền hình phát sóng. Trách nhiệm của đài truyền hình khi nghe phản ánh về khả năng có gian dối trong một chương trình như thế là phải điều tra, tìm hiểu và chấn chỉnh ngay.

    Giới quản lý báo chí, thường rất nhanh nhạy trong những chuyện khác, đến vụ này cũng không nghe nói năng chi. Dường như ai nấy đều suy nghĩ có nói dối một chút cũng không có gì để làm ầm ĩ.

    Hãy nghĩ đến tác hại trước mắt vào cô bé đi thi. Phụ huynh kể: “Hôm sau đi học về, con gái tôi khóc và nói rằng các bạn bảo con ngu, còn cô giáo thì nói con rất thông minh, lanh lợi nhưng sao không chú ý nghe kỹ câu hỏi để trả lời sai uổng quá”. Đó là một sự tổn thương rất lớn, có thể ghi vào trí nhớ của em suốt đời.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Tên tác giả viết:
    Nếu tờ báo chỉ dừng ở việc đăng bài này không thôi rồi chấm dứt, tờ báo đã bỏ quên nhiệm vụ người làm báo:
    Tên tác giả viết:
    Ngay cả người phụ huynh khi kể câu chuyện dường như cũng chỉ để cảnh báo các bậc cha mẹ: “Quyết định cho con em tham gia, cha mẹ cần phải giải thích cho trẻ hiểu đây chỉ là trò chơi nên người tổ chức chương trình phải dàn dựng để tạo bất ngờ, hấp dẫn nhằm thu hút người xem, vì vậy thắng hay thua, đúng hay sai cũng là điều bình thường”

    Đek có thể trừng phạt lẫn nhau. Trừng phạt "kỷ luật sẽ gây oán thù, mất đoàn kết" đã là chủ trương của các dzua nhà sản (đồng chí X) Từ thầy cô, cha mẹ, người thân, bạn bè, đồng nghiệp, thủ trưởng tuyền nói dối. Rờ có chương trình truyền hình dạy trẻ nói dối. Xạo ke muôn năm! Hu hu.
    Con bé kể trên nhận ra chương trình xạo, nhưng nó sẽ không thoát được cái mạng lưới xung quang nó tuyền là người xạo. Nó sẽ nhiễm, sẽ đek biết là mình cũng nói dối, xạo tất tần tật như bỏn. hu hu.

    Tên tác giả viết:
    Loại game show theo dạng câu đố như thế này cũng từng dính các tai tiếng dàn xếp, tiết lộ đáp án, chọn người thắng giải ở nhiều nước như Mỹ, Anh, Úc. Vấn đề là mỗi khi có dấu hiệu gian lận như thế, chương trình bị ngưng ngay và thậm chí người tổ chức gian lận còn truy tố tội hình sự nữa.

    bọn tư bổn muốn kiếm ăn trong ngành nói dối phải tới nhà sản làm ăn.
    ở ba cai xứ mẽo, anh, úc, chỉ co chết đói nhăn răng. Nhà sản là quán quân, vô địch, ta nói dối "gấp vạn lần tư bổn" :))

    Bạn không thấy kể cả Chính phủ hay Đảng còn nói dối thì trừng trị ai chứ. Nói và làm không đi đôi với nhau nên dẫn đến trẻ em không dạy được. Thầy cô dạy trẻ phải thực hiện đúng luật giao thông đường bộ, nhưng thầy cô và cha mẹ không thực hiện thì dạy trẻ làm sao được. Bản thân người lớn trả lời "Vì ba mẹ là người lớn, con còn nhỏ", vậy thì người lớn làm được còn con nhỏ thì không. Nên khi cháu là người lớn thì sẽ làm như người lớn đã dạy. Hiện tại toàn xã hội Việt Nam đều bị như vậy. Bộ Giáo dục cấm dạy thêm, học thêm nhưng do nhu cầu phụ huynh đã quen với việc cho con học thêm nên không bỏ được, nên tìm thầy dạy cho con nhưng dặn cho trẻ đừng nói với ai là mình học thêm ai để không ai biết. Hay nhiều điều người lớn dạy trẻ nói dối nữa nhưng bản thân người lớn xem đó là chuyện bình thường không ảnh hưởng đến ai vô tình hại đến lớp trẻ.
    Hiện tại việc xếp loại học sinh cũng tạo sự lừa lối, nhất là việc phổ cập, trẻ không học bài trong năm học nhưng cuối năm trẻ nhờ bạn bè, thầy cô hỗ trợ nên đạt điểm cao nên cuối cùng cũng đạt giỏi, bằng với học sinh đã phấn đấu trong suốt năm học tạo sự giả dối và mất công bằng trong học tập của học sinh.Cuối năm học sinh đạt giỏi gần hết lớp.
    Tất cả chương trình học mới đưa vào dạy được đưa ra hỏi ý kiến giáo viên giảng dạy, lần đầu giáo viên cũng đưa ra có ý kiến nhưng cũng không thấy thay đổi, vì vậy sau đó khi lấy ý kiến đều được sự thống nhất cao, chương trình dạt tốt nên ở Bộ Giáo dục cũng không thấy những hạn chế của chương trình nặng nề. Vì có ai nói thật đâu mà biết.Vì vậy chương trình càng đổi mới thì cũng thấy đổi mới gì.