Khải Đơn - những thể loại đam mê bệnh hoạn như ‘khu vườn kinh dị’

  • Bởi Admin
    09/10/2013
    2 phản hồi

    Khải Đơn

    Tôi sẽ không biết nói gì vào một ngày thế này, sau khi đọc xong những bài viết cuối cùng, nơi ông lão Phạm Chứng cuối cùng đã đầu hàng và … tự phá bỏ khu vườn của mình.

    Chuyện tóm tắt lại thế này.

    Một ngày nọ, người ta phát hiện ra trong khu vườn nhà nọ (sau này biết tên chủ nhà là Phạm Chứng). Trong khu vườn của NHÀ ÔNG TA, tức là ông ta bỏ tiền ra mua đất, rào vườn, xong tạc tượng, đóng cửa, nói chung ổng ko có tạc tượng ngoài đường quốc lộ.

    Sau khi những bức hình về nhà ông xuất hiện trên mạng, tôi đã thấy những người sau nói:

    Dịch giả Phạm Long, người dịch tác phẩm Điêu khắc hiện đại ra tiếng Việt, cho rằng: “Một khi nghệ sĩ đã sống ở trong cộng đồng dân cư chứ không phải nơi rừng sâu núi thẳm thì vẫn phải có tinh thần công dân. Anh phải xác định tác phẩm của mình không gây ô nhiễm môi trường, vì nó có tương tác với cộng đồng. Nếu có phản ứng về văn hóa, hay tôn giáo thì cần dỡ bỏ. Nếu cộng đồng không chấp nhận nó thì hoặc anh phải xây rào kín không để ai nhìn thấy, hoặc phải dỡ bỏ hoàn toàn”. (**)

    Nguyễn Văn Khanh Em, Phó trưởng phòng Văn hóa thông tin H.Hòa Thành, cho biết: “Sau khi làm việc, bước đầu ông Chứng đã đập bỏ bớt những bức tượng bạo lực, ghê rợn. Riêng những bức tượng nghệ thuật bình thường khác thì chúng tôi cho phép ông Chứng giữ lại, nhưng không được trưng bày bên ngoài khu vườn. Phòng cũng đang giao lại cho UBND xã giám sát để nhanh chóng dẹp bỏ tình trạng này. Ngày 27.9, chúng tôi tiếp tục mời ông Chứng đến để hối thúc ông hoàn tất sớm việc phá bỏ”. (***)

    Ông Nguyễn Thanh Phong, công an viên phụ trách địa bàn ấp Long Hải cho biết, sau khi nhận đơn tố cáo của người dân, chính quyền đã vận động chủ nhà phá bỏ các bức tượng kinh dị. “Ông ấy hứa 2 tháng sẽ dẹp hết. Nếu ông ấy không thực hiện vận động thì buộc xã sẽ cho lực lượng xuống phá bỏ”, ông Phong cho biết. (*)

    Thật lạ lùng, ở cái thế giới kì cục này: Chính quyền, nghệ sĩ, nhà điêu khắc, dịch giả và cả nhà báo cho mình cái quyền đi vô vườn nhà người ta, coi ngó gật gù, xong đi ra phán một câu xanh rờn ông tạc tượng vầy tụi tôi không thích, ghê rợn wá, nên đập bỏ đi.

    - Ông Chứng không tạc tượng ngoài xa lộ, ông tạc trong nhà ông.

    - Ông ta đóng cửa khu vườn (Vì ổng ở Sài Gòn), chứ đâu có mở toang cửa xong bố trí ma cỏ ùa ra hù người như Âm phủ ở khu du lịch Suối Tiên. Ai biểu thiên hạ trèo cổng vô dòm, xong nói tôi sợ wá, anh nên đập bỏ nhà anh.

    - Ông Chứng không có quấy rối hàng nghìn người như mỗi khi nhà văn hóa Thanh Niên bật nhạc Rap cổ vũ thanh niên yêu Đảng còn Đảng thì có quyền tra tấn lỗ tai của hàng nghìn dân đang làm việc quanh đó. Ổng giữ im lặng.

    - Ông Chứng cũng không có cầm mấy con dao trong mấy bức tượng của ổng phi zô mặt đứa nào trèo tường vô nhà ổng chụp ảnh. Nghĩa là mấy bức tượng đó về cơ bản là vô hại và PHỤC VỤ riêng mình ông lão có thú vui riêng với môn điêu khắc và tạc tượng.

    Ấy vậy mà trong phút chốc, tất tần tật các trí thức cao cổ (hay đê hèn) đều nhảy vô và phán quyết về một người già có khu vườn của riêng mình – khu vườn có hàng rào – và thậm chí là chẳng xuất hiện để mà mời hàng xóm vô thăm vườn.

    Những người ấy là ai? Là dịch giả của một quyển sách, là cán bộ văn hóa, là giảng viên mỹ thuật, là nhà điêu khắc, nhà báo…

    Thậm chí, kinh tởm nhất có thể kể đến:

    “Đấy chẳng qua là một người thích thì nặn chơi thôi. Chứ chẳng nói gì giá trị nghệ thuật ở đó cả”. (Một giảng viên điêu khắc của ĐH Mỹ thuật Hà Nội) (****)

    Giảng viên điêu khắc là cái thể loại trí thức gì mà phát biểu trên báo tên cũng không dám cho PV đề vào? Giảng viên cái kiểu gì mà không đủ can đảm chịu trách nhiệm về lời mình nói trước người khác, khi mình xúc phạm, tổn hại hay kết tội người khác? Giảng viên đại học kiểu gì mà kết luận về tác phẩm của một người mà không hề có một LUẬN ĐIỂM gì để nói “giá trị nghệ thuật” với không nghệ thuật gì gì ở đây? Tại sao cái thể loại người vừa không tự tôn trọng mình, vừa không dám đứng tên mình để nói về ý kiến của mình, vừa kết luận thô lậu về người khác lại có thể là giảng viên đại học? Có cái gì khoa học hay nghệ thuật ở đó không?

    Nhưng tất cả mấy câu chuyện đó có thể dừng lại ở điều gì, ở một điều mà tôi hiểu rằng Tự do ngôn luận là thứ mà tất cả các trí thức, những nhà hoạt động nghệ thuật, nhà văn, nhà họa sĩ, nhà điêu khắc, nhà báo… đều vỗ mặt chửi Đảng thô bỉ của chúng ta là họ chả biết gì về nghệ thuật với tự do. Nhưng họ thì sao? Thứ tự do tối thiểu của một người trí thức là TÔN TRỌNG người khác, dù họ có KHÁC mình, dù họ có nói điều gì đó, làm việc gì đó không giống mình (và chẳng xâm hại gì đến ai), họ cũng chẳng làm được.

    Tự do ngôn luận của trí thức tót vời mà tôi thấy ở đây là thứ tự do THEO Ý HỌ MUỐN, theo cái nhóm họ muốn, nơi mọi người khác phải vỗ tay gọi họ là nhà điêu khắc, vỗ tay gọi họ là nhà luật sư, nhà nghệ sĩ. Còn đứa nào – vô tình hay cố ý – khác họ – và nếu đúng vào lúc họ đang muốn có chút phát ngôn để trở nên nổi tiếng – thì họ sẵn sàng chửi cho cái thằng ấy chết ngay tắp lự từ đầu đến chân!

    Chúng tôi đã học 1000 lần về tự do ngôn luận. Tôi đã lớn lên và nghe những nghệ sĩ cao vời ấy xuất hiện ở khắp nơi trên blog để bình phẩm, than khóc về tự do mà họ không bao giờ có được. Họ thậm chí đã làm những đứa trẻ như tôi …khóc theo.

    Nhưng vào một ngày như hôm nay, tôi hiểu rằng họ là những kẻ không xứng đáng với tự do, vì họ chưa bao giờ biết tôn trọng tự do của ai cả, kể cả một ông lão già yếu với một khu vườn của riêng ổng.

    Trong lúc tui viết những điều này, Trung tâm y tế H.Hòa Thành phối hợp Trạm y tế xã Trường Tây chắc cũng đang đến khu vườn của ông Chứng để coi có muỗi và lăng quăng không. Có thể khi họ tìm ra một con lăng quăng, họ sẽ nói ông ấy đang gieo mầm dịch bệnh sốt xuất huyết cho nhân loại Tây Ninh. Có thể vậy. Biết đâu được!!!! (x)

    Khải Đơn

    Chú thích:

    (*) http://vnexpress.net/tin-tuc/xa-hoi/khu-vuon-ma-quai-rong-1-000-m2-2886087.html

    (**), (****), (x) http://www.thanhnien.com.vn/pages/20131001/tranh-luan-ve-khu-vuon-kinh-di-o-tay-ninh.aspx

    (***)http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130926/khu-vuon-kinh-di-o-tay-ninh.aspx

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Các bạn có thể liên lạc cho tôi được mua hết những bức tượng đó không? Đỡ mất công phải đập phá, với điều kiện không đánh thuế và gây khó dễ cho họa sĩ và người mua. Chừng đó lại la làng lên là thế lực thù địch có âm mưu hoặc tội trốn thuế thì chết tui.

    Tulo

    Tôi rất thích đoạn bác Khải Đơn nhắc đến việc nhà văn hóa thanh niên bật nhạc tra tấn lỗ tai người dân. Mở rộng ra, những hành động ngang nhiên xâm phạm lợi ích công cộng diễn ra vô cùng nhiều trong xã hội VN nhưng chẳng làm sao cả. Ví dụ, một cửa hàng bán đồ điện tử mở loa bass hết cỡ làm phiền cả khu phố từ sáng đến tối, ai cho phép điều ấy? Chắc chắn có người phàn nàn, nhưng vì lẽ UBND Phường đã được “thăm nom” đầy đủ, luật thì không rõ ràng, người dân chẳng biết kêu ai nên dần dần, sự xâm phạm trắng trợn ấy trở nên phổ biến và mọi người coi chuyện ấy là bình thường.

    Ngược lại, một ông già không có khả năng tự bảo vệ mình bằng tiền hoặc bằng các mối quan hệ quyền lực thì ai đi qua cũng muốn đạp cho một đạp, dù ông ta chẳng làm hại đến lợi ích của ai. Cái sự dòm ngó, dẫm đạp lên đời tư của người khác và đấu tố tập thể này tôi thấy thật hèn hạ. Nếu cứ thế này thì UBND phường cần hướng dẫn cho người dân cách make love cho hợp với thuần phong mỹ tục, kẻo nhỡ đâu gia đình nào bị trộm nửa đêm vào nhà nhìn thấy “cảnh ấy” rồi hô hoán lên “eo ôi, ghê quá…” thì khổ cho gia đình đấy.