Bùi Tín - Võ Nguyên Giáp, như tôi từng biết

  • Bởi Mắt Bão
    14.790 lượt đọc
    05/10/2013
    89 phản hồi

    Bùi Tín


    Đại Tướng Võ Nguyên Giáp và nhà báo quân đội Bùi Tín.

    Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa qua đời ngày 4/10/2013, quá tuổi 102, (đến 25-8-2011 là tròn trăm tuổi).

    Thọ hơn 1 thế kỷ là cực hiếm, cực quý trong đời một người, vượt qua Đại Thọ Bách Niên. Người xưa nói khi nắp quan tài đậy lại là dịp luận bàn đánh giá đầy đủ về cuộc đời của người mới mất. Tuy vậy, do hoàn cảnh lịch sử, đấu tranh chính trị và chiến tranh kéo dài, sự phân chia Nam Bắc sau trận Điện Biên Phủ và Hiệp định Giơnevơ, do hòa giải hòa hợp dân tộc vẫn còn ở phía trước, nên việc đánh giá tướng Giáp còn là một vấn đề tranh cãi, tranh cãi quyết liệt, kéo dài, với những chính kiến khác nhau, xa nhau, trái ngược hẳn nhau. Đây là điều không có gì lạ. Cho nên một đánh giá thống nhất về tướng Giáp là điều khó xảy ra, là hoàn toàn ảo tưởng. Qua bài viết này, tôi giữ thái độ khách quan công bằng, cũng là tưởng niệm khi ông mới đi xa.

    Tôi gặp tướng Giáp từ những ngày đầu khởi nghĩa tháng 8-1945 ở Hà Nội. Năm 1948 - 1949 tôi gặp lại ông ở Bộ Tư lệnh Quân khu 4, thành phố Vinh. Sau 1955 tôi dự nhiều cuộc họp ở Bộ Quốc phòng - Tổng tham mưu, do tướng Giáp chủ tọa. Đầu tháng 5-1975, khi vào Sài Gòn tìm hiểu tình hình, ông điện chọn «nhà báo quân đội Bùi Tín làm người lên kế hoạch và hướng dẫn đại tướng thăm thú phố xá Sài Gòn - Chợ lớn, thăm gia đình vài anh chị em biệt động thành, thăm bà mẹ chiến sỹ tiêu biểu», trong 2 ngày, sau đó ông mới làm việc chính thức với Ủy ban Quân quản, Bộ Tư lệnh Quân khu 7 và xuống Cần Thơ thăm Quân khu 9, tôi cùng đi theo.

    Năm 1976 và 1977, tướng Giáp cầm đầu Đoàn đại biểu quân sự Việt Nam đi thăm chính thức lần lượt các nước Trung Quốc, Cộng hòa Dân chủ Đức, Ba Lan, Hungary, Romania, Liên Xô. Tôi ở trong đoàn, làm Trợ lý báo chí cho Bộ trưởng kiêm phóng viên cho báo Quân đội Nhân dân, giúp ông theo dõi thời sự quốc tế, trả lời phỏng vấn của báo chí, truyền hình các nước, đồng thời làm tin về hoạt động hằng ngày của đoàn. Mỗi buổi sáng, Cục trưởng đối ngoại của Bộ Quốc phòng và tôi là 2 người thường ăn sáng riêng cùng tướng Giáp để báo cáo tình hình và bàn công việc trong ngày.

    Những năm 1986, 1990 vào dịp Đại hội đảng CS khóa VI và chuẩn bị Đại Hội VII, ông thường nhắn tôi đến nhà riêng ăn cơm gia đình để tìm hiểu tình hình xã hội, quân đội, dư luận quốc tế. Ông là người ưa nghe hơn là nói, thường kín đáo, không cởi mở, ít bạn tâm giao; ông cũng không hút thuốc, không uống rượu, không uống cà phê, chỉ uống nước trà pha rất loãng, không đánh bài tulơkhơ để giải trí như các ông tướng khác. Một thời khi bị xét nét về cái gọi là vụ «án xét lại chống đảng» (1966-1967) ông giải tỏa tinh thần bằng cách học đánh đàn dương cầm, mới chơi được vài bài phổ thông, chưa chơi được bài cổ điển như Dòng sông Danube hay Phiên chợ Ba Tư.

    Công danh và những điều hạn chế

    Về tài năng, ông Giáp quả có tài, mới đứng vững trên vị trí chỉ huy cao nhất của Quân đội Nhân Dân từ 1946 cho đến 1982, nghĩa là suốt 36 năm, qua 2 cuộc chiến tranh lâu dài, ác liệt. Tất nhiên trong cơ chế lãnh đạo tập thể, còn có Bộ Chính trị, có Đảng ủy Quân sự Trung ương, có các tướng lãnh và sỹ quan giúp việc dưới quyền, lại còn có cố vấn quân sự Trung Quốc, Liên Xô và vài nước khác, nên những chủ trương chiến lược, chiến dịch thường được bàn bạc chung.

    Như khi chủ trương mở chiến dịch Biên giới năm 1950, lúc đầu tướng Giáp đề xuất đánh vào thị xã Cao Bằng trước, nhưng các cố vấn Trung Quốc do tướng Trần Canh cầm đầu đề nghị đánh theo kiểu «công điểm diệt viện», trước hết đánh vào Đông Khê trên đường số 4, ở giữa Cao Bằng và Lạng Sơn, tiêu diệt cả binh đoàn Charton từ Cao Bằng rút chạy và binh đoàn Lepage từ Lạng Sơn lên đón, đều bị tiêu diệt hay bắt sống ở ngoài công sự, khi hành quân trong rừng; kết quả là giải phóng luôn cả Cao Bằng, Lạng Sơn và một vùng biên giới rộng lớn, thu rất nhiều vũ khí, bắt nhiều tù binh. Biên giới Việt - Trung rộng mở là chuyển biến chiến lược, có ý nghĩa quyết định cho những chến thắng sau này.

    Về chiến địch Điện Biên Phủ, có thể nói chủ trương chiến dịch mang đậm tài năng chỉ huy của tướng Giáp. Năm 1989, nhân kỷ niệm 35 năm chiến dịch này, ông đã kể lại cho tôi nghe diễn biến cụ thể của chiến dịch, có ghi âm, được nhà văn Hữu Mai cùng dự ghi lại, thành bài hồi ký «Quyết định khó khăn nhất» đăng trên tuần báo Nhân dân Chủ nhật. Khi quân Pháp vừa nhảy dù xuống lòng chảo Điện Biên hồi cuối tháng 11-1953, Bộ Tổng tham mưu đã phác họa ngay kế hoạch bao vây và tấn công theo phương châm «đánh nhanh giải quyết nhanh» (khoái tả khoái diệt), theo học thuyết quân sự của Lâm Bưu khi địch mới lâm thời phòng ngự, chưa có hệ thống phong thủ vững chắc. Tổng cố vấn Vi Quốc Thanh và đoàn cố vấn quân sự Trung Quốc tán thành phương châm này, theo kiểu ồ ạt, thường gọi là «biển người». Đầu tháng 1-1954, tướng Giáp lên đến mặt trận, vòng vây được xiết dần, pháo lớn được kéo vào đặt trên sườn núi, được ngụy trang kỹ, với nhiều ụ pháo nghi binh, dự định khai hỏa vào lúc 18 giờ ngảy 26-1, dự tính sau 2 đêm 1 ngày sẽ diệt xong cả tập đoàn cứ điểm.

    Nhưng cả đêm 25-1, tướng Giáp thao thức trăn trở về khả năng chiến thắng. Trưa 26-1 ông họp đảng ủy mặt trận cùng 3 tướng: Hoàng Văn Thái,Tổng tham mưu trưởng kiêm Tham mưu trưởng Mặt trận; Lê Liêm, Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị kiêm Chủ nhiệm chính trị Mặt trận; Đặng Kim Giang, Phó chủ nhiệm hậu cần kiêm Chủ nhiệm hậu cần Mặt trận. Sau khi nêu rõ tuyến phòng thủ đã trở nên kiên cố của quân Pháp, tướng Giáp đưa ra ý kiến ngừng cuộc tiến công, rút pháo ra phía sau, chuẩn bị lại theo phương châm «đánh chắc tiến chắc», nghĩa là: đánh dũi theo đường hào bao vây chia cắt, diệt từng cứ điểm, dùng chiếc xẻng cán ngắn làm công cụ tiến công chính. Cả 3 tướng Thái, Liêm, Giang đều sững sờ vì bị bất ngờ, muốn giữ nguyên phương châm cũ, vì bộ đội đã được động viên cao, chỉ chờ lệnh là xông tới, nay đình lại là như dội nước lạnh, sau này động viên trở lại rất khó. Đã xế chiều, tranh luận còn gay go, tướng Giáp hỏi lại rằng có ai tin là sẽ chắc thắng trăm phần trăm, theo phương châm cũ không, thì cả 3 tướng nói trên đều không trả lời được. Ông dùng quyền bí thư đảng uỷ mặt trận, quyền tư lệnh chiến dịch kết thúc cuộc họp, dùng điện thoại ra lệnh trực tiếp cho các tư lệnh dưới quyền giữ vững quyết tâm diệt địch nhưng đình chỉ tiến công, kéo pháo ra, chấp hành triệt để, vì tình hình đã thay đổi, địch đã phòng thủ vững chắc, cần thay phương châm tác chiến sang «đánh chắc tiến chắc», ai còn thắc mắc sẽ giải thích sau. Việc thay đổi phương châm, rút pháo ra, chuẩn bị thêm gần 50 ngày đêm, để đêm 10-3 mở cuộc tiến công vào cứ điểm Him Lam, Độc Lập cho đến chiều 7 tháng 5-1954 toàn thắng, cũng qua hơn 50 ngày đêm chiến đấu, được tướng Giáp coi là «Quyết định khó khăn nhất» trong đời ông. Cần công bằng công nhận đây là biểu hiện tài chỉ huy mang dấu ấn riêng của ông. Như ông kể, Đại tá Nguyễn Hiếu ở Sở chỉ huy chiến dịch và Đại tá Cục phó Quân báo Cao Pha đã góp phần của mình, sớm tán đồng phương châm «đánh chắc tiến chắc» do ông đề ra. Về sau, nhiều sỹ quan công nhận rằng không thay phương châm, cứ liều húc vào một hệ thống phòng thủ vững chắc như tướng Pháp Navare và Cogny mong muốn thì 4 sư đoàn tiến công - vốn liếng quân sự của cuộc kháng chiến - sẽ bị tổn thất nặng nề ra sao, và diễn biến của cuộc chiến tranh chắc chắn sẽ khác hẳn. Các cố vấn quân sự Trung Quốc đều bất ngờ khi tướng Giáp báo tin thay đổi phương châm và sau khi nghe giải thích họ cũng tỏ ra tán thành.

    Sau chiến thắng lớn như trên, các nhà bình luận quân sự phương Tây thường chỉ ra phía kháng chiến đã chịu những tổn thất khủng khiếp, gấp 3 hay 4 lần đối phương. Cái giá phải trả cho chiến thắng là quá lớn, lớn đến khủng khiếp, toàn là trai tráng thanh niên tuấn tú, có lý tưởng, chất lượng cao của dân tộc. Đây là sự thật. Hồi tháng 4-1996, trong cuộc hội thảo ở trụ sở Quốc Hội Hoa kỳ, tướng Westmoreland nói với tôi rằng: «Tôi công nhận tài năng của tướng Giáp, phải có tài mới ở lâu đến hơn 30 năm chiến tranh trên cương vị tư lệnh quân sự cao nhất; nhưng phải nói thật là nếu như tướng Giáp là một viên tướng Hoa kỳ thì ông đã bị mất chức từ lâu rồi, vì Quốc hội chúng tôi, xã hội chúng tôi không thể chấp nhận những tổn thất sinh mạng của quân đội mình cao đến vậy».

    Tôi nghĩ nền độc lập của đất nước, quyền sống tự do của nhân dân là vô giá, dù cho phải trả giá cao, nhưng lãnh đạo đảng Cộng sản đã không quan tâm thật sự đến tự do của nhân dân, chỉ quan tâm trước hết đến quyền lãnh đạo tuyệt đối và duy nhất của đảng, do đó mà vô vàn hy sinh của các liệt sỹ cuối cùng đã trở nên phũ phàng, mỉa mai, không được đáp đền một cách xứng đáng. Đây là điểm tiêu cực nhất của tướng Giáp, là tỳ vết sâu đậm nhất của một danh tướng, từng được coi là Người Anh Cả của Quân đội Nhân dân. Ông mang danh là một viên tướng «Sát Quân», sát quân một cách lạnh lùng.

    Tôi đã gửi 2 lá thư cho ông (năm 1992 và 1996), nhắc ông rằng quân hàm đại tướng 4 sao của ông được mạ bằng xương máu của hàng vạn vạn chiến binh, rằng «nhất tướng công thành vạn cốt khô», mong ông hãy tham gia, ủng hộ phong trào đổi mới theo hướng dân chủ hóa thật sự đất nước; rằng ông chỉ cần ghé thăm anh Hoàng Minh Chính đang bị chính quyền đối xử rất tồi tệ, hoặc nhắn anh Đại tá Phạm Quế Dương mới ra khỏi nhà giam đến hỏi chuyện, cả 2 đều là sỹ quan từng dưới quyền trực tiếp của ông, ông vẫn làm ngơ, không động lòng. Đây là điểm yếu về ý chí, công tâm, nhân cách.

    Nhiều người nhắc đến lá thư tháng 1-2004 của tướng Giáp gửi lãnh đạo đảng CS yêu cầu giải quyết «vụ án siêu nghiêm trọng» liên quan đến Tổng cục II, làm rõ vụ Năm Châu, Sáu Sứ và vụ T4, và sau này là 3 lá thư của ông hồi 2008-2009 về yêu cầu đình chỉ việc khai thác bauxite trên địa bàn chiến lược Tây Nguyên. Đây là những việc làm có ý nghĩa tích cực, nhưng lá thư thứ nhất quá chậm trễ, vì các vụ Năm Châu, Sáu Sứ và vụ T4 đều xảy ra từ hồi 1991 - 1993 cũng như vụ dựng lên Tổng cục II từ Cục 2 Quân báo đến lúc đó cũng đã được mười năm. Ông Giáp phải chờ đến năm 2004 - năm kỷ niệm nửa thế kỷ Chiến thắng Điện Biên Phủ - mới lên tiếng. Mà nội dung lên tiếng xem kỹ ra là nặng về thanh minh cho riêng cá nhân mình, như ông bị Năm Châu, Sáu Sứ dựng lên tài liệu để vu cáo là ông có âm mưu đảo chính, hay vụ T4 là do Tổng cục II bịa ra tài liệu vu cáo ông và nhiều nhân vật khác có quan hệ với CIA của Hoa kỳ. Nói tóm lại ông chỉ trước hết nhằm bảo vệ thanh danh của cá nhân mình, cố chăm nom cho cái bộ mã của người hùng Điện Biên không bị hoen ố, cho đến khi hơn trăm tuổi.

    Thái độ của ông đối với vụ khai thác bauxite cũng có phần yếu ớt, buông xuôi, so với những lá thư mạnh mẽ, lặp đi lặp lại của các tướng Đồng Sỹ Nguyên, Nguyễn Trọng Vĩnh và một số sỹ quan cấp cao khác.

    Dũng khí là đức tính hàng đầu của một danh tướng, nên vào năm 1984, khi ông Lê Duẩn đến nói chuyện rất hẹp với cán bộ lãnh đạo báo Nhân Dân, ông kể rằng hồi 1968, bộ trưởng quốc phòng «nhát như thỏ đế», tránh mặt ra nước ngoài. Sự thật kế hoạch quân sự Mậu Thân 1968 là do các ông Lê Duẩn, Nguyễn Chí Thanh, Trần Văn Trà đề xuất, khởi thảo và chỉ đạo thực hiện. Khi chiến sự bùng nổ Tết Mậu Thân, ông Giáp đang dưỡng bệnh 2 tháng ở Hungary sau khi mổ cắt túi mật ở đó. Thật ra ông không tán thành tham vọng tổng tiến công và nổi dậy, ông chỉ có ý thực hiện tập kích chiến lược, đánh rồi rút bảo toàn lực lượng, đánh lâu dài. Ý ông đúng, nhưng không cản nổi.

    Ở Bộ Quốc phòng và Tổng tham mưu, các sỹ quan đều biết rằng suốt trong 30 năm, tướng Giáp rất ít khi ra mặt trận. Ngay ở Điện Biên Phủ ông gần như chỉ ở trong hang đá Mường Phăng, ngoài tầm pháo địch, suốt hơn 4 tháng trời, không ra gần hay sát nơi chiến trận. Sau khi chiến dịch toàn thắng ông mới ra duyệt binh tại chiến trường đã im tiếng súng và tìm hiểu những di tích của các trận đánh. Trước đó, các chiến dịch lớn Trung Du, Hòa Bình, Thượng Lào … ông cũng ở trên Việt Bắc, chỉ huy từ rất xa.

    Từ khi bắt đầu cho đến khi kết thúc chiến tranh ở miền Nam (1959 - 1975), ông không hề đặt chân lên chiến trường miền Nam (trừ 2 ngày tháp tùng ông Fidel Castro trên một đoạn ngắn thăm đường mòn Hồ Chí Minh trên đất Cam Lộ - Quảng Trị, khi sắp kết thúc chíến tranh.). Trong khi đó các tướng Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn, Trần Độ, Hoàng Cầm, Lê Ngọc Hiền, Chu Huy Mân, Đoàn Khuê … đều ở chiến trường miền Nam vài năm. Do đó trong cuộc chiến tranh ở miền Nam, rút ra được những kinh nghiệm nóng hổi, thiết thực và bổ ích nhất, tướng Giáp đóng góp không có gì đáng kể, so với một loạt bài tổng kết lớn của tướng Nguyễn Chí Thanh (ký tên Trường Sơn), một số bài báo của tướng Trần Độ (ký tên Cửu Long) cũng như một số tài liệu tổng kết cho Học viện quân sự cấp cao của các tướng Lê Trọng Tấn, Hoàng Cầm, Hoàng Minh Thảo và Nguyễn Hữu An …mà cán bộ học viện thường gọi là «Binh thư mới» của Quân đội Nhân dân.

    Một nhược điểm của tướng Giáp là văn phong, khẩu khí của ông, nếu không thể nói là yếu kém thì có thể nói là không có gì nổi bật. Ông mất đi, để lại hàng chục đầu sách, hàng trăm luận văn, bản báo cáo, hàng chục hồi ký (phần lớn do nhà văn quân đội Hữu Mai ghi lại), rất nhiều bài trả lời phỏng vấn trong nước và nước ngoài. Có cuốn sách nào hay, những ý tưởng quân sự nào đặc sắc của cá nhân ông, để lại cho hậu thế hay không? Điều này rất khó nói. Tôi từng dự nhiều buổi nói chuyện của ông tại Bộ Quốc phòng, Bộ Tổng tham mưu, tại Học viện Quân sự cấp cao, ở trường Sỹ quan Lục quân, ở nhiều Quân khu, có thể nói ông không có năng khiếu truyền đạt, thông tin một cách bổ ích, hấp dẫn, rất thiếu những hình ảnh, dẫn chứng đặc sắc thú vị. Ông không có tài hùng biện, lôi cuốn của tướng Nguyễn Chí Thanh, không có tài kể chuyện thú vị của tướng Trần Độ, không có sự sống động dày dạn của lão tướng Lê Trọng Tấn, không có sự táo tợn bộc trực của tướng Phùng Thế Tài, cũng không có cái giọng bình dân lính tráng bỗ bã của tướng Đinh Đức Thiện.

    Vốn là giáo sư sử học trường tư thục Thăng Long, tướng Giáp say mê nghiên cứu lịch sử, hiểu rõ thiên tài quân sự của Napoléon. Ông thông minh, đôi mắt sáng, có trí nhớ tốt. Nhưng cách trình bày, khoa sư phạm của ông thường lại sáo mòn, đầy những quy luật, nguyên tắc nhạt nhẽo, khô cứng, lặp đi lặp lại đến phát chán cho người nghe. Bao giờ cũng là do sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng, có đường lối chính trị và đường lối quân sự đúng đắn; có Quân đội Nhân dân, quân đội của nhân dân, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, được nhân dân bao bọc, che chở, nuôi dưỡng, gồm 3 thứ quân: chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích, phối hợp chặt chẽ 3 vùng: rừng núi, trung du và đồng bằng; vùng tự do, vùng tranh chấp và vùng tạm chiếm; luôn giữ quyền chủ động cả về chiến lược, chiến dịch, chiến thuật và chiến đấu, kết hợp chặt chẽ tiền tuyến với hậu phương…, quanh quẩn chỉ có thế.

    Tướng Peter Mac Donald của Quân đội Hoàng gia Anh, từng sang Việt Nam gặp tướng Giáp hồi 1987 đã viết cuốn «GIAP - hai cuộc chiến tranh Đông Dương» (GIAP - les deux guerres d’ Indochine) do nhà xuất bản Perrin - Paris phát hành năm 1992, trong đó ông nhận xét: «Những tư tưởng của tướng Giáp được ghi lại trên giấy thường là chán ngán đến chết người » (ses pensées transcrites sur le papier sont souvent mortellement ennuyeuses). Đây là nhận xét gần với sự thật.

    Kết luận cuốn sách 350 trang, tướng P. Mac Donald viết: «Từ khi còn trẻ, tướng Giáp đã thấm nhuần lý thuyết Cộng sản. Thật đáng tiếc là trải qua mấy chục năm dài, lẽ ra trí thông minh của ông đã có thể mách bảo ông rằng cái chế độ mà ông tham gia xây dựng là sai lầm tệ hại, để từ đó tìm ra con đường khác bảo đảm hạnh phúc cho đồng bào của ông. Như một người theo Công giáo thời Trung cổ sợ hãi bị trừng phạt khủng khiếp khi bỏ đạo, ông đã mù quáng phục vụ đường lối Marx – Lénine theo như Hồ Chí Minh dẫn giải».

    Trên đây là nhận xét khách quan của một nhà quân sự già dặn từng ở trong quân đội Anh 32 năm, từng sống qua 26 nước, từng nghiên cúu kỹ trận Điện Biên Phủ, từng là chủ biên cuốn Lịch sử thế giới (1987).

    Bi kịch lớn nhất của tướng Giáp khá nhiều người nhận thấy đúng là: một danh tướng, có kiến thức, thông minh nhưng lại không đủ thông minh và dũng khí để sớm nhận ra và từ bỏ một lý thuyết sai lầm tệ hại, chỉ đem lại tàn phá và tổn thất cho nhân dân, đến nay vẫn chưa có tự do và hạnh phúc khi ông nhắm mắt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    89 phản hồi

    Tran Thi Ngự muốn nói sao chủ không mời khách cùng một thứ mình dùng?
    Theo tôi:
    - Sỹ quan cần vụ không chắc khách ăn được phô-mai và chuối.
    - Trong thời buổi mà một miếng phô-mai Con Bò Cười còn là sang trọng và khó kiếm, chủ lại là một trưởng lão đang cần những thứ bổ dưỡng dễ tiêu, ông TL chẳng mếch lòng với chén chè đậu xanh đâu.

    Tran Thi Ngự muốn nói sao chủ không mời khách cùng một thứ mình dùng?
    Theo tôi:
    - Người cần vụ không chắc khách ăn được phô-mai và chuối.
    - Trong thời buổi mà một miếng phô-mai Con Bò Cười còn là sang trọng và khó kiếm, chủ lại là một trưởng lão đang cần những thứ bổ dưỡng dễ tiêu, ông TL chẳng mếch lòng với chén chè đậu xanh đâu.

    TM1111 viết:
    đó đây viết:
    Tran Thi Ngự viết:
    Tương Lai viết:
    Như muốn giảm bớt căng thẳng, đại tá Huân [tôi nhớ không thật chính xác hôm ấy có phải anh Huân không], đề nghị Đại tướng tạm nghỉ giải lao. Một đĩa hai quả chuối và một miếng phó mát đặt trước mặt ông. Còn tôi được mời một chén chè đậu xanh.

    http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2013/10/tuong-lai-nhung-buoc-i-cham-rai-cua.html

    Với chi tiết này, ai nói ông Giáp theo tây học thì tôi không tin đâu.

    Bác lầm rồi, Tây nó không có ăn chuối với phó mát (thời đó ở Tây chuối là đồ xa xỉ), nhưng người Việt thời ông Giáp và Tây ở Đông Dương, thì ăn chuối với bánh mì hoặc với phó mát là món "goûter" (ăn giữa trưa) thường ngày.

    Ngày tôi còn nhỏ, các bạn Việt của tôi sống theo phong cách Tây cũng ăn chuối với phó mát. Biểu hiện phong cách Tây học lúc bây giờ là mặc đồ đầm, học trường Tây, mang tên Tây (Marie, Juliette, ..), biết khiêu vũ, đi bal (dạ vũ), ăn chuối với phó mát, v.v. Vì thế khi chị Ngự nhận xét không tin tướng Giáp theo Tây học vì ông ăn chuối với phó mát tôi cũng không hiểu ý chị Ngự.

    Phó mát (fromage) ăn với chuối thì VN ta khoái ăn loại phó mát mềm "La vache qui rit" (Con bò cười), để trét bánh mì, ăn với trái cây như chuối, chủ yếu là phụ nữ và nhất là trẻ em thích ăn. Đôi khi dạng cube dùng để ăn khi uống rượu khai vị

    Nếu bạn là dân ghiền phó mát thứ thiệt như tây, thì phải ăn các loại phó mát khác, cứng hơn một chút, ăn chung với bánh mì và uống rượu vang đỏ, trắng

    Trích dẫn:
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Con_b%C3%B2_c%C6%B0%E1%BB%9Di

    Phô mai Con Bò Cười có thể nấu được với cháo, trét một lớp mỏng trên bánh mì hoặc ăn với trái cây như chuối, vừa ngon miệng lại nhiều chất dinh dưỡng

    đó đây viết:
    Tran Thi Ngự viết:
    Tương Lai viết:
    Như muốn giảm bớt căng thẳng, đại tá Huân [tôi nhớ không thật chính xác hôm ấy có phải anh Huân không], đề nghị Đại tướng tạm nghỉ giải lao. Một đĩa hai quả chuối và một miếng phó mát đặt trước mặt ông. Còn tôi được mời một chén chè đậu xanh.

    http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2013/10/tuong-lai-nhung-buoc-i-cham-rai-cua.html

    Với chi tiết này, ai nói ông Giáp theo tây học thì tôi không tin đâu.

    Bác lầm rồi, Tây nó không có ăn chuối với phó mát (thời đó ở Tây chuối là đồ xa xỉ), nhưng người Việt thời ông Giáp và Tây ở Đông Dương, thì ăn chuối với bánh mì hoặc với phó mát là món "goûter" (ăn giữa trưa) thường ngày.

    Ngày tôi còn nhỏ, các bạn Việt của tôi sống theo phong cách Tây cũng ăn chuối với phó mát. Biểu hiện phong cách Tây học lúc bây giờ là mặc đồ đầm, học trường Tây, mang tên Tây (Marie, Juliette, ..), biết khiêu vũ, đi bal (dạ vũ), ăn chuối với phó mát, v.v. Vì thế khi chị Ngự nhận xét không tin tướng Giáp theo Tây học vì ông ăn chuối với phó mát tôi cũng không hiểu ý chị Ngự.

    Tran Thi Ngự viết:
    Tương Lai viết:
    Như muốn giảm bớt căng thẳng, đại tá Huân [tôi nhớ không thật chính xác hôm ấy có phải anh Huân không], đề nghị Đại tướng tạm nghỉ giải lao. Một đĩa hai quả chuối và một miếng phó mát đặt trước mặt ông. Còn tôi được mời một chén chè đậu xanh.

    http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2013/10/tuong-lai-nhung-buoc-i-cham-rai-cua.html

    Với chi tiết này, ai nói ông Giáp theo tây học thì tôi không tin đâu.

    Bác lầm rồi, Tây nó không có ăn chuối với phó mát (thời đó ở Tây chuối là đồ xa xỉ), nhưng người Việt thời ông Giáp và Tây ở Đông Dương, thì ăn chuối với bánh mì hoặc với phó mát là món "goûter" (ăn giữa trưa) thường ngày.

    Sông có khúc người có lúc viết:
    Tran Thi Ngự viết:
    Tương Lai viết:
    Như muốn giảm bớt căng thẳng, đại tá Huân [tôi nhớ không thật chính xác hôm ấy có phải anh Huân không], đề nghị Đại tướng tạm nghỉ giải lao. Một đĩa hai quả chuối và một miếng phó mát đặt trước mặt ông. Còn tôi được mời một chén chè đậu xanh.

    http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2013/10/tuong-lai-nhung-buoc-i-cham-rai-cua.html

    Với chi tiết này, ai nói ông Giáp theo tây học thì tôi không tin đâu.

    Sông có khúc người có lúc chị Ngự à.

    "tin tường ông Tương Lai không thêm muối, thêm đường," :
    Đôi khi đây là cảm nhận thật sự của một người, chứ không nhất định là họ cố tình thêm muối, thêm đường, đâu chị Ngự. Đọc văn viết và nghe nói chuyện, tiếp xúc, đôi khi có cảm nhận hoàn toàn khác nhau.

    Tôi tin ông Giáp có thể giỏi trong lãnh vực nào đó nhưng không thể nào giỏi vô địch trong mọi lãnh vực. Hơn nữa sự đánh giá giỏi dở này nó có khách quan hay không ? Ông Giáp nếu không có vũ khí, viện trợ của khối CS, chắc chắn có thành công hay không ?

    Đọc re-còm thì thấy hình như bác khách không hiểu ý cái còm của tôi. Tôi chỉ muốn nói về cái chi tiết rất nhỏ (bôi đậm) mà tôi nghĩ là "fact" (không thêm đường thêm muối?) để có suy nghĩ riêng của mình (chủ quan?) về cách cư xử của ông Giáp với trí thức. Chỉ có thế thôi bác ạ. Còn những chi tiết về tài điều binh khiển tướng hay đánh giặc, hay những chuyện "thâm cung bí sử" trong triều đình CS thì tôi dốt, nên ai nói thì tôi chỉ biết nghe.

    Tran Thi Ngự viết:
    Mấy bữa nay đọc các bài viết về ông Võ Nguyên Giáp, ca tụng có, chỉ trích có, đủ mọi cái nhìn, đủ mọi khiá cạnh, rất thú vị. Tôi không biết lịch sử nhiều, nên chỉ biết đọc, dựa cột nghe người khác kể chuyện, kể cả những chuyện của đ/c An Hoàng Trung Tướng. Nghe hay thì thật là hay, nhưng cũng không dám tin hẳn, bởi có nhiểu chi tiết bất ngờ, đối chọi nhau quá.

    Mới đây đọc được bài của GS Tương Lai viết ca ngợi ông Giáp. Tôi tin tường ông Tương Lai không thêm muối, thêm đường, và vì vậy rất thú vị với một chi tiết rất nhỏ trong bài viết, như sau (kể về chuyện từ rất lâu lắm rồi, khi ông Giáp mời ông Tương Lai đến nhà riêng để bàn về việc văn học):

    Tương Lai viết:
    Như muốn giảm bớt căng thẳng, đại tá Huân [tôi nhớ không thật chính xác hôm ấy có phải anh Huân không], đề nghị Đại tướng tạm nghỉ giải lao. Một đĩa hai quả chuối và một miếng phó mát đặt trước mặt ông. Còn tôi được mời một chén chè đậu xanh.

    http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2013/10/tuong-lai-nhung-buoc-i-cham-rai-cua.html

    Với chi tiết này, ai nói ông Giáp theo tây học thì tôi không tin đâu.

    Sông có khúc người có lúc chị Ngự à.

    Tôi sống ở châu Âu, chị mà nhìn cách sinh hoạt của tôi, không thể nào khẳng định tôi theo tây học hoặc không. Tùy theo lúc, tùy theo đối tượng, tùy theo hứng, mà thay đổi phần nào cách sinh hoạt, ăn uống.

    "tin tường ông Tương Lai không thêm muối, thêm đường," :
    Đôi khi đây là cảm nhận thật sự của một người, chứ không nhất định là họ cố tình thêm muối, thêm đường, đâu chị Ngự. Đọc văn viết và nghe nói chuyện, tiếp xúc, đôi khi có cảm nhận hoàn toàn khác nhau.

    Tôi tin ông Giáp có thể giỏi trong lãnh vực nào đó nhưng không thể nào giỏi vô địch trong mọi lãnh vực. Hơn nữa sự đánh giá giỏi dở này nó có khách quan hay không ? Ông Giáp nếu không có vũ khí, viện trợ của khối CS, chắc chắn có thành công hay không ?

    Mấy bữa nay đọc các bài viết về ông Võ Nguyên Giáp, ca tụng có, chỉ trích có, đủ mọi cái nhìn, đủ mọi khiá cạnh, rất thú vị. Tôi không biết lịch sử nhiều, nên chỉ biết đọc, dựa cột nghe người khác kể chuyện, kể cả những chuyện của đ/c An Hoàng Trung Tướng. Nghe hay thì thật là hay, nhưng cũng không dám tin hẳn, bởi có nhiểu chi tiết bất ngờ, đối chọi nhau quá.

    Mới đây đọc được bài của GS Tương Lai viết ca ngợi ông Giáp. Tôi tin tường ông Tương Lai không thêm muối, thêm đường, và vì vậy rất thú vị với một chi tiết rất nhỏ trong bài viết, như sau (kể về chuyện từ rất lâu lắm rồi, khi ông Giáp mời ông Tương Lai đến nhà riêng để bàn về việc văn học):

    Tương Lai viết:
    Như muốn giảm bớt căng thẳng, đại tá Huân [tôi nhớ không thật chính xác hôm ấy có phải anh Huân không], đề nghị Đại tướng tạm nghỉ giải lao. Một đĩa hai quả chuối và một miếng phó mát đặt trước mặt ông. Còn tôi được mời một chén chè đậu xanh.

    http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2013/10/tuong-lai-nhung-buoc-i-cham-rai-cua.html

    Với chi tiết này, ai nói ông Giáp theo tây học thì tôi không tin đâu.

    Mấy ngày nay đọc báo lề phải thấy khá nhiều bài viết về "Bác Giáp." Có lẽ ngoài "Bác" Hồ ra, thì "Bác" Giáp là người được ca tụng nhiều nhất trong số các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà Nước cao cấp kể từ khi "Bác" Hồ qua đời vào 1969.

    Có lẽ những cảm xúc của những đoàn người chờ thăm viếng "Bác" Giáp là có thật, cho dù là cảm giác được tạo ra do sự bịp bợm tẩy não, hay là sự tôn trọng từ suy nghĩ chân thành kính trọng một vị tướng từ những quân nhân đã hay còn trong quân ngũ của quân đội VN từ xưa đến nay.

    Tuy nhiên, sự ngưỡng mộ lớn lao này không biết có làm cho các "lãnh tụ" cao cấp đương chức (đã về hưu hay tại chức) như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Dũng, Nguyễn Tấn Sang, Phan Văn Khải...suy nghĩ về chuyện gì sẽ xảy ra một khi họ "chuyển sang từ trần" hay không? Liệu họ có đặt câu hỏi rằng trong ngày họ nằm xuống, sẻ có được bao nhiêu người dân thường, những kẻ không hề có mối liên hệ trong công việc, sẽ sẵn sàng xếp hàng dù chỉ một giờ để vào thăm viếng cái thây ma của họ? Liệu có có cảm thấy "tủi thân" khi chức vụ, quyền lực, quyền lợi, và cả sự hưởng thụ vật chất (rượu chè, trai gái, cờ bạc...) nhiều hơn "Bác Giáp" rất nhiều, nhưng dòng người đứng chờ được thăm viếng xác của họ chỉ không được một phần trăm hay thậm chí một phần ngàn, thì họ có cảm thấy tủi thân hay không? Vì rằng: sự nhẫn nại chờ đợi của một dòng người viếng thăm một nhân vật lãnh đạo của một đất nước sẻ tỉ lệ thuận với lòng kính trọng sâu xa cho nhân vật ấy, và dĩ nhiên là một lãnh đạo từ trần mà không hề có một ma sống nào đứng chờ 15 phút để được viếng thăm, thì điều ấy cũng có nghĩa rằng kẻ ấy chẳng có một kí-lô-gram lòng tự trọng nào nằm trong lòng nhân dân.

    Nhưng mà, do they really care? Chắc là không!

    Tran Thi Ngự viết:
    Lê Đá Trẻ viết:

    BTW, không biết nhà toán học BH đã học xong Phd tiền của VEF chưa hay chuyển mẹ sang ngành bói toán học rồi? Có paper nào chưa mà sao search scholar google (Do Duc Hanh, Hanh Do Duc, DD Hanh, DH Do, DucHanh Do, ...) mãi đ-éo thấy là sao ???

    Tôi mới gieo một quẻ Mai Hoa Dịch Số, thấy nhân vật Do Duc Hanh chưa hoàn tất chương trình TS, nhưng không còn ở Berkeley nữa. Chắc đang ở VN, hi hi.

    Từ White Bear lúc đang ở Mỹ, rồi đổi sang Bạch Hùng thì chắc bây giời đang ở Tàu chứ nhẩy?

    Dang viết:

    Xin bác VN2006A và bác Cẩn đừng quơ đũa cả nắm nhé...

    Uhm, xin lỗi!!!

    Nhắm vào đám ai cũng biết là ai đó, nhưng viết không chính xác nên thành ra quơ đũa cả nắm. Sẽ rút kinh nghiệm lần sau.

    Chú Cẩn viết chính xác hơn: Chống cộng con bò (CCCB)!!!

    Về mặt tình cảm, có rất nhiều thương cụ Giáp và kính trọng cụ, nhất là những người đã một thời là "anh bộ đội cụ Hồ". Nhưng nếu công bằng và lạnh lùng mà xét thì cụ Giáp có tham gia cả mấy cuộc chiến tranh. Nếu tránh dược cuộc chiến tranh nào hay cuộc đó.

    Sau khi quân ta do cụ Giáp lãnh đạo đánh thắng thực dân Pháp thì ta lại lọt vào vòng nô lệ của Liên xô "nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo". Nếu như ta không đánh nhau với Pháp thì vào cuối thập niên 50 và đầu thập niên 60 thế kỷ trước, do Liên hiệp quốc can thiệp, nước ta vẫn độc lập như nhiều nước ở châu Phi. Người Pháp không ngại trả độc lập cho vua Bảo Đại, người Pháp cũng như thế giới tự do rất lo ngại làn sóng CS lan dần khắp Đông Nam Á và ra cả châu Á cũng như ra thế giới.

    Còn xét cuộc chiến Bắc - Nam (cuộc chíến tranh "chống Mỹ cứu nước") thì sao? Quá hao người tốn của. Nếu như cứ giải quyết như Đài Loan và Trung quốc hay như hai miền Triều Tiên thì lại hay, đỡ chết nhiều người. Ngay Singapore tách khỏi Malayxia cũng có sao đâu. Đây là cuộc chiến giữa hai phe xẩy ra ở nước ta, "nước ta là chiến trường thử vũc khí của hai phe", "nước ta là tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á" trước kia những người CS đã thừa nhận như thế. Hóa ra cụ Giáp cầm đầu đội quân đánh thuê cho Liên xô và Trung quốc à?

    Trước kia dân ta bị CS tung hỏa mù về lý tưởng XHCN nên dân ta bị lừa. Nay thì lý tưởng XHCN thế nào, mọi người đều biết rõ cả rồi. Cụ Giáp có tài quân sự, nhưng cái tài ấy lại đem lại cái tai họa cho cả dân tộc và cho cả chính cụ. CNXH thắng đến đâu thì dân khổ đến đấy.

    Có điều này tôi chưa biết, có bác nào biết trên thế giới có nước nào gửi điện chia buồn cụ Giáp từ trần không? Đám tang của cụ có những đoàn nào sang viếng? Mỹ và Pháp, Trung quốc có gửi điện chia buồn và sang viến không?

    Bác nào biết thì nói cho mọi người biết với. Nhiều khi phải thông qua dư luân từ nước ngoài mới hiểu nội tình nước mình đấy các bác ạ.

    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    VN2006A viết:

    Bọn chống cộng nói chung là dốt nát và tiểu nhân!!! Thế này mà đòi thay thế cộng sản???

    .

    Anh tính chưởi bọn chống cộng con bò này 1 trận, nhưng thấy chú 6 em anh chửi đúng quá , nên không cần phải mất công type !!

    Tầm chúng nó thì rách , còn tâm thì nát, nói chung cả đời đéo làm được cái tró gì cho ra hồn . Liếc phát biết ngay !!

    Xin bác VN2006A và bác Cẩn đừng quơ đũa cả nắm nhé. Chắc hai bác dư biết mấy chục năm nay nước ta có biết bao người chống cộng sản, trong số đó có không ít người tài và đức xứng đáng được kính trọng, nói xin lỗi, những người đó có lẽ đáng kính trọng hơn cả ông Đại Tướng VNG đấy. Trong số những người đó có người hơn nửa đời người đã cống hiến cho cộng sản như tướng Trần Độ , nhưng ít ra ông ta đã biết nhận ra mình đã lầm tin 1 chủ nghĩa hoang tưởng, làm hại đất nước. Còn ngài đại tướng thì an phận "trung thần", miệng thì nói "nhân văn", thương lính tráng của mình lắm nhưng vẫn trơ mắt nhìn cái đảng thổ tả của ông ta nghiêm cấm nhắc đến chiến tranh biên giới phía bắc 1979; nhẫn tâm nhìn cái đảng vô ơn của ông ta câm lặng trước những lời vu cáo của "bạn vàng 4 tốt" rằng những người con đất Việt hy sinh kia là kẻ xâm lược! Vậy mà ông ta, từng là người dạy Sử, lại khuyên lớp trẻ nên ráng học Sử, cái môn Sử đầy sự giả trá và tuyên truyền của cái đảng tồi bại của ông ta.

    Nhiều người nói "ông ta không thể làm gì khác", tôi tin là ông ta có thể. Tôi tin chắc là với sức ảnh hưởng của mình, nếu ông ta lên tiếng như ông Trần Độ (lên tiếng mạnh mẽ, chứ không phải yếu ớt kiểu "gởi thư kín cho lãnh đạo") thì sẽ có rất nhiều người hưởng ứng.

    Anh 6 nói đứng đó.

    Lê Dương và Dù là lính thứ đử.

    Ngay đêm đầu tiên, đồi Him Lam về với cụ Mác, cụ Mao…

    Mất đồi Him Lam, ngay đêm đầu tiên đả làm chấn động, tướng,và lính lác Tậy – Lính Tậy biết ĐBP sẻ cà bút. Xong phim.

    Cho nên, lính bắc phi, lính dân tộc…đào ngủ, nhưng Lê Dương và Dù vần tiếp tục chiến đấu. Quân VM vừa xơi tái khu đồi nào, thì lính Dù Tây a lét xô, phản công lại ngay.

    Lê Dương và Dù tiếp tục chiến đấu đến 2 tháng trời, chỉ bỏ súng khi hầm chì huy cứ điểm bị mất.

    Do đó, chuyện chê tướng Giáp chơi chiến thuật biển người, thí quân là không có công bằng với tướng Giáp.

    Không, tướng Giáp không có chơi chiến thuật biển người, thí quân.

    Quân tướng Giáp, ngày đêm đào hầm, đào giao thông hào, nhằm tiếp cận mục tiêu, mà giảm đươc thiệt hại thương vong.

    Quân VM cũng tương đối bị thiệt hại cao là vì quân VM phải đụng lính thứ dử - Lê Dương và Dù Tây.

    VN2006A viết:

    Bọn chống cộng nói chung là dốt nát và tiểu nhân!!! Thế này mà đòi thay thế cộng sản???

    .

    Anh tính chưởi bọn chống cộng con bò này 1 trận, nhưng thấy chú 6 em anh chửi đúng quá , nên không cần phải mất công type !!

    Tầm chúng nó thì rách , còn tâm thì nát, nói chung cả đời đéo làm được cái tró gì cho ra hồn . Liếc phát biết ngay !!

    Bại nghĩa hại dân viết:
    Độc lập Tự do Hạnh phúc cho dân cho nước đâu? Chẳng thấy! Chỉ thấy ông được vinh thân phì gia, chỉ thấy Phàng Sao Vàng đáng thương mà cũng đáng giận, giận thì giận mà thương thì thương bởi Phàng ở vùng cao.., còn cái tầm ở cách "rốn" 1 gang thì còn xa tâm lắm.. còn khó "ngửi" nữa, chịu khó "vệ sinh" 6 Bựa nhé!

    Bác này chỉ được cái tếu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chẳng thấy bác sai chỗ nào. Tại sao bác không khuyên Phàng Sao Vàng đáng yêu vệ sinh 13 bựa (mà chỉ) có 6 bựa :)

    Độc lập Tự do Hạnh phúc cho dân cho nước đâu? Chẳng thấy! Chỉ thấy ông được vinh thân phì gia, chỉ thấy Phàng Sao Vàng đáng thương mà cũng đáng giận, giận thì giận mà thương thì thương bởi Phàng ở vùng cao.., còn cái tầm ở cách "rốn" 1 gang thì còn xa tâm lắm.. còn khó "ngửi" nữa, chịu khó "vệ sinh" 6 Bựa nhé!

    Tran Thi Ngự viết:
    Lê Đá Trẻ viết:

    BTW, không biết nhà toán học BH đã học xong Phd tiền của VEF chưa hay chuyển mẹ sang ngành bói toán học rồi? Có paper nào chưa mà sao search scholar google (Do Duc Hanh, Hanh Do Duc, DD Hanh, DH Do, DucHanh Do, ...) mãi đ-éo thấy là sao ???

    Tôi mới gieo một quẻ Mai Hoa Dịch Số, thấy nhân vật Do Duc Hanh chưa hoàn tất chương trình TS, nhưng không còn ở Berkeley nữa. Chắc đang ở VN, hi hi.

    Hi hi, chị Ngự quả là thần cơ diệu toán! Tôi kiểm tra lại các descendants của gs Alan Weinstein trong cây gia phả tại đây http://genealogy.math.ndsu.nodak.edu/id.php?id=31515 thì quả thật không thấy tên của y.
    Tôi nhớ hồi xưa ở trang web của y có ghi Weinstein là supervisor. Tôi search hết A Weinstein với tên y cũng không thấy paper nào.

    Giờ này anh ở đâu? Berkeley gió núi biên thuỳ Anh ở đâu ú u ù ... Anh ở đâu

    VN2006A viết:
    [

    Không ai tranh luận là Lê Dương có phải lính đánh thuê hay không!!! Người ta chỉ khẳng định là bọn đó, bên cạnh lính Dù, thuộc loại thiện chiến số dzách!!!

    Bọn lê dương đek thiện chiến, chúng đek có được hấn liện. Chúng chỉ xài lưỡi lê đâm, chém, quăng lựu đạn dư nhà sản, và (một số) bọn chống nhà sản.

    Phiên Ngung viết:

    Đội ông ta lên đầu, như nhiều kẻ đã biểu hiện là quyền của họ. Nhưng người khác cũng có quyền chỉ trích.

    Rứa, rứa.

    Ông H. C. Minh hay ông V.N Giáp có công hay tội là 2 cách nhìn khác.
    2 ông này đúng là vừa có công vừa có tội.
    Phải cho lên bàn cân, thống kê công, tội. Đek công bằng khi ta ca, dưng ta cấm bỏn phê.

    đó đây viết:

    Bác này cũng dốt thiệt, không biết bác ấy có tiểu nhân hay không !

    Lính Lê Dương (Légionnaires) chính hiệu là lính đánh thuê trong quân đội Pháp, và đây cũng là nơi các tội phạm, ngoại quốc cũng như Tây (trừ những ai có tiền án giết người hoặc làm chuyện "động trời", không có truy xét lý lịch khi nhập ngũ) được dịp "làm lại" cuộc đời và được dịp vào quốc tịch Pháp để quên đi quá khứ.

    Đọc kỹ rồi hẵng phẹt ra, nhá!!!???

    Không ai tranh luận là Lê Dương có phải lính đánh thuê hay không!!! Người ta chỉ khẳng định là bọn đó, bên cạnh lính Dù, thuộc loại thiện chiến số dzách!!!

    PS.: rân chủ/ chống cộng vốn không có tầm thì cũng không có gì đáng trách. Chủ yếu là cái tâm, không thấy đâu, suốt ngày chỉ thấy lăm le chửi (bậy).

    đó đây viết:
    Công hay tội ?
    Ông Giáp (không phải một mình ổng) đã đánh duổi quân Pháp và sau đó xây dựng một xã hội độc tài đảng trị.
    Chính quyền của ông Giáp đã giết hàng trăm ngàn người Việt vô tôi, giết người theo lời cố vấn Tàu, theo chủ thuyết cộng sản của Nga Tàu.( giết theo lệnh ngoại bang, khống nạn thế đấy!)
    Tàn phá xã hội, kinh tế, văn hoá VN ở miền Bắc.
    Gây chiến giết người cướp cùa làm điêu đứng 20 triệu người Việt miền Nam.
    Đuổi Tây để tàn phá xã hội VN, giết người vô tội, áp đặt một chế độ độc tài, đó là công hay tội ?
    Trong khi đó, bọn thực dân Pháp sau trăm năm đô hộ đã cải tiến Việt Nam, từ một chế độ phong kiến lạc hậu đã trở thành một quốc gia hàng đầu trong khu vực với một nền kinh tế, xã hội, giáo dục, văn hoá tân tiến hàng đầu vùng Đông Nam A đương thời.

    Bản chất vấn đề là ở đó đó!

    đó đây viết:
    Công hay tội ?
    Ông Giáp (không phải một mình ổng) đã đánh duổi quân Pháp và sau đó xây dựng một xã hội độc tài đảng trị.
    Chính quyền của ông Giáp đã giết hàng trăm ngàn người Việt vô tôi, giết người theo lời cố vấn Tàu, theo chủ thuyết cộng sản của Nga Tàu.( giết theo lệnh ngoại bang, khống nạn thế đấy!)
    Tàn phá xã hội, kinh tế, văn hoá VN ở miền Bắc.
    Gây chiến giết người cướp cùa làm điêu đứng 20 triệu người Việt miền Nam.
    Đuổi Tây để tàn phá xã hội VN, giết người vô tội, áp đặt một chế độ độc tài, đó là công hay tội ?

    Trong khi đó, bọn thực dân Pháp sau trăm năm đô hộ đã cải tiến Việt Nam, từ một chế độ phong kiến lạc hậu đã trở thành một quốc gia hàng đầu trong khu vực với một nền kinh tế, xã hội, giáo dục, văn hoá tân tiến hàng đầu vùng Đông Nam A đương thời.

    Ông này ăn nói xuyên tạc bậy bạ !

    Bọn thực dân Pháp sang ta đô hộ nước ta, bóc lột dân ta, khai thác tài nguyên ta. Văn minh chi, khai hóa chi chi, mô ? Đại tướng chúng ta vốn cũng theo Tây học nhưng do sớm nhận ra bản chất xấu xa, thâm độc của bọn thực dân dưới lớp vỏ bọc khai hóa văn minh, nên người đã quyết chí từ bỏ địa vị, quyền lợi của thực dân Pháp, dấn thân vào con đường cách mạng từ khi còn rất trẻ.

    Nếu Tây, Mỹ không sang đô hộ, xâm lược ta, 'khai hóa' ta, thì bây giờ ai muốn học theo Tây, Mỹ cũng có khó chi, chỉ cần lướt Web, vào Google mà tìm thì thứ chi chả biết !

    Đại tướng Giáp đã lãnh đạo quân đội nhân dân ta anh hùng đánh bại thực dân Pháp, chấn động địa cầu, giành lấy độc lập dân tộc, tiếp tục đánh bại đế quốc Mỹ xâm lược, đưa tổ quốc ta thẳng tiến lên chủ nghĩa xã hội.

    Đại tướng nay đã mãi mãi đi xa nhưng người vẫn chưa nhìn thấy được bến bờ chủ nghĩa xã hội quang vinh, biến đau thương thành sức mạnh, chúng ta vô cùng thương tiếc đại tướng Giáp, và nguyện suốt đời sẽ tiếp bước người đưa sự nghiệp cách mạng xã hội chủ nghĩa của nước ta đến thắng lợi hoàn toàn.

    Công hay tội ?
    Ông Giáp (không phải một mình ổng) đã đánh duổi quân Pháp và sau đó xây dựng một xã hội độc tài đảng trị.
    Chính quyền của ông Giáp đã giết hàng trăm ngàn người Việt vô tôi, giết người theo lời cố vấn Tàu, theo chủ thuyết cộng sản của Nga Tàu.( giết theo lệnh ngoại bang, khống nạn thế đấy!)
    Tàn phá xã hội, kinh tế, văn hoá VN ở miền Bắc.
    Gây chiến giết người cướp cùa làm điêu đứng 20 triệu người Việt miền Nam.
    Đuổi Tây để tàn phá xã hội VN, giết người vô tội, áp đặt một chế độ độc tài, đó là công hay tội ?

    Trong khi đó, bọn thực dân Pháp sau trăm năm đô hộ đã cải tiến Việt Nam, từ một chế độ phong kiến lạc hậu đã trở thành một quốc gia hàng đầu trong khu vực với một nền kinh tế, xã hội, giáo dục, văn hoá tân tiến hàng đầu vùng Đông Nam A đương thời.

    VN2006A viết:
    Trần Trùng Trục viết:
    Trong trận ĐBP, lính Pháp đa phần chỉ toàn là lính đánh thuê da đen tuyển mổ từ phi châu và vùng Á rập như là Ma rốc. ...

    Bọn chống cộng nói chung là dốt nát và tiểu nhân!!! Thế này mà đòi thay thế cộng sản???

    Lính Pháp ở ĐBP đa phần là Legionäre và lính dù. Phạm Văn Phú -tư lệnh quân đoàn 2 VNCH- sau này bị rượt chạy tụt quần khỏi Tây Nguyên làm tan rã VNCH trong vòng mấy tháng cũng là lính dù nhảy xuống ĐBP đấy.

    Legionäre (Lê Dương) tuy bao gồm nhiều sắc tộc, nhưng là loại thiện chiến nhất của Pháp, tương tự như US Marines/ Navy seal hay Royal Gurkhas của Anh...

    Legionäre của Pháp sau WW2 có rất nhiều lính Đức (của Wehrmacht). Đồi A1 là do bọn Đức trấn giữ, không chiếm được, lên đợt nào bị đánh bật xuống đợt ấy, phải đào hầm ngầm chôn cả tấn thuốc nổ vào đít bọn Đức rồi đốt. A1 thất thủ trưa 7.5 thì đến chiều ĐBP thất thủ.

    Theo Wiki, có 8 tiểu đoàn và 5 đại đội thuộc địa và Thái tham chiến tại ĐBP. Nếu tính thêm lính Maroc và Algie hay da đen trong các tiểu đoàn Lê dương và Dù Lê dương nữa thì đa số lính tham chiến có lẽ là người các xứ thuộc địa và Thái.

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_d%E1%BB%8Bch_%C4%90i%E1%BB%87n_Bi%C3%AAn_Ph%E1%BB%A7

    Người ta trách cứ việc thí quân thí lính vì nghĩ đến những người yêu nước thủa ấy tham gia vào công cuộc kháng chiến chống Pháp đã bị hy sinh cho hào quang của ông đại tướng và lãnh đạo CSVN. Ông Giáp có công thì cũng có tội. Người ta bình luận để có nhận định xác đáng cho nhân vật lịch sử này.

    Đội ông ta lên đầu, như nhiều kẻ đã biểu hiện là quyền của họ. Nhưng người khác cũng có quyền chỉ trích.

    VN2006A viết:
    Trần Trùng Trục viết:
    Trong trận ĐBP, lính Pháp đa phần chỉ toàn là lính đánh thuê da đen tuyển mổ từ phi châu và vùng Á rập như là Ma rốc. ...

    Bọn chống cộng nói chung là dốt nát và tiểu nhân!!! Thế này mà đòi thay thế cộng sản???

    Lính Pháp ở ĐBP đa phần là Legionäre và lính dù. Phạm Văn Phú -tư lệnh quân đoàn 2 VNCH- sau này bị rượt chạy tụt quần khỏi Tây Nguyên làm tan rã VNCH trong vòng mấy tháng cũng là lính dù nhảy xuống ĐBP đấy.

    Bác này cũng dốt thiệt, không biết bác ấy có tiểu nhân hay không !
    Lính Lê Dương (Légionnaires) chính hiệu là lính đánh thuê trong quân đội Pháp, và đây cũng là nơi các tội phạm, ngoại quốc cũng như Tây (trừ những ai có tiền án giết người hoặc làm chuyện "động trời", không có truy xét lý lịch khi nhập ngũ) được dịp "làm lại" cuộc đời và được dịp vào quốc tịch Pháp để quên đi quá khứ.

    Trần Trùng Trục viết:
    Trong trận ĐBP, lính Pháp đa phần chỉ toàn là lính đánh thuê da đen tuyển mổ từ phi châu và vùng Á rập như là Ma rốc. ...

    Bọn chống cộng nói chung là dốt nát và tiểu nhân!!! Thế này mà đòi thay thế cộng sản???

    Lính Pháp ở ĐBP đa phần là Legionäre và lính dù. Phạm Văn Phú -tư lệnh quân đoàn 2 VNCH- sau này bị rượt chạy tụt quần khỏi Tây Nguyên làm tan rã VNCH trong vòng mấy tháng cũng là lính dù nhảy xuống ĐBP đấy.

    Legionäre (Lê Dương) tuy bao gồm nhiều sắc tộc, nhưng là loại thiện chiến nhất của Pháp, tương tự như US Marines/ Navy seal hay Royal Gurkhas của Anh...

    Legionäre của Pháp sau WW2 có rất nhiều lính Đức (của Wehrmacht). Đồi A1 là do bọn Đức trấn giữ, không chiếm được, lên đợt nào bị đánh bật xuống đợt ấy, phải đào hầm ngầm chôn cả tấn thuốc nổ vào đít bọn Đức rồi đốt. A1 thất thủ trưa 7.5 thì đến chiều ĐBP thất thủ.

    Tran Thi Ngự viết:
    Lê Đá Trẻ viết:

    BTW, không biết nhà toán học BH đã học xong Phd tiền của VEF chưa hay chuyển mẹ sang ngành bói toán học rồi? Có paper nào chưa mà sao search scholar google (Do Duc Hanh, Hanh Do Duc, DD Hanh, DH Do, DucHanh Do, ...) mãi đ-éo thấy là sao ???

    Tôi mới gieo một quẻ Mai Hoa Dịch Số, thấy nhân vật Do Duc Hanh chưa hoàn tất chương trình TS, nhưng không còn ở Berkeley nữa. Chắc đang ở VN, hi hi.

    Hèn chi nhân vật có nickname BH Bạch Hùng trở nên quởn, rảnh quá, lại mê tín dị đoan bói toán nhiều hơn ! Có lẽ nhân vật Do Duc Hanh đang ở VN thật???

    Tôi về VN, nhận thấy những người quen ở VN thích cá độ, gái gú, nhậu nhẹt và mê tín dị đoan hơn hẳn những những người quen VN ở nước ngoài. Có lẽ do xã hội, môi trường chung quanh nó như vậy

    Trong trận ĐBP, lính Pháp đa phần chỉ toàn là lính đánh thuê da đen tuyển mổ từ phi châu và vùng Á rập như là Ma rốc. Trang bị trận này tương đối ổn nhưng lại chọn một vị trí không ổn tự cô lập mình. Điều này từ ngàn xưa thời Lưu Bị thì ông Gia Cát Lượng cũng đã hiểu rõ, chứ không cần phải là bất kỳ người nào sau này.

    Do vậy chuyện đại tướng Giáp dùng binh thí chốt và bao vây quân Pháp đánh thuê để rồi quân Việt Minh chiến thắng cũng là chuyện dĩ nhiên. Trận ĐBP lại được huyền thoại và thêu dệt lên thành chuyện thần thoại và được phấn khích huyền thoại làm niềm kiêu hãnh của dân tộc VN dưới sự áp đặt của chính quyền.

    Nó cũng giống như chuyện ông đại tá Phạm Tuân bám đít bọn Liên Xô, đi ké bay ké vào vũ trụ và được báo đài phong làm thánh của không gian, anh hùng lực lượng vũ trang. Ông Phạm Tuân nay làm tướng và kiêm quản một bộ phận viện bảo tàng của VN. Ông ấy nay vẩn còn sống và được huyền thoại là thánh tướng của chương trình không gian vũ trụ VN.

    Lại nói về ông Trần Đại Nghĩa anh hùng bắn máy bay giặc Mỹ là B52. Hoả tiên của Nga vì bắn không tới và quá dỏm nên được kỹ sư Nghĩa chế lại thêm một tầng, chấp cánh bay cao để tiêu diệt pháo đài bay của giặc Mỹ. VN giỏi như thế chứ có cần gì phải đi mua vũ khí gì của ai. Vũ khí của Nga mà còn được anh hùng VN chế lại để tăng tốc và vượt trội cả kỹ nghệ quốc phòng của Nga đấy.

    Nếu kết hợp 3 câu chuyện anh Hùng lại thì bạn sẽ thấy rằng tất cả đều là thêu dệt và giả dối. Huyền thoại đến mức người nghe phải há hốc mồm và gật gù vỗ tay vi nó được thêu dệt quá hay có lô dích.

    Lại nói về anh hùng Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lổ châu mai miệng hô vang khẩu hiệu Hồ Chí Minh muôn năm. Ông chết đi để gia đình ông được nhận bằng liệt sĩ treo ở nhà. Tội nghiệp cho ông để lại mẹ già không ai nuôi, để lại bà Kim Ngọc trẻ đẹp cho anh khác chăm sóc hộ. Ông chết đi trong sự ấm ức vì sự thí quân thí chốt của kẻ ngồi trên xơi nước, một một ngày bò chui ở dưới đất đào công sự, không phải vác súng bóp cò và bị địch bắn.

    Lại nói về huyền thoại Lê Văn Tám làm ngọn đước sống lao vào kho xăng giặc. Lê Văn Tám vì đảng vì dân lao mình vào kho xăng đốt cháy kho tiếp liệu của quân giặc. Lê văn Tám xứng đáng làm anh hùng các lực lượng vũ trang nhân dân. Huyền thoại hơn cả Thánh Gióng, cao hơn ngài đại đế Alexander, chỉ mổi thua chàng Napoleon thích cưỡi ngựa tí tí.

    Mãi gần đây, huyền thoại về ngài anh hùng Lê Văn Tám lại được công bố là sự thêu dệt bịa đặt của các cơ quan truyền thông nhà nước VN.

    Lê Đá Trẻ viết:

    BTW, không biết nhà toán học BH đã học xong Phd tiền của VEF chưa hay chuyển mẹ sang ngành bói toán học rồi? Có paper nào chưa mà sao search scholar google (Do Duc Hanh, Hanh Do Duc, DD Hanh, DH Do, DucHanh Do, ...) mãi đ-éo thấy là sao ???

    Tôi mới gieo một quẻ Mai Hoa Dịch Số, thấy nhân vật Do Duc Hanh chưa hoàn tất chương trình TS, nhưng không còn ở Berkeley nữa. Chắc đang ở VN, hi hi.

    Pages