Nguyễn Quang Lập - Vĩnh biệt đại tướng Võ Nguyên Giáp!

  • Bởi Mắt Bão
    04/10/2013
    11 phản hồi

    Cụ Võ và cụ Hồ tại Sở chỉ huy Chiến dịch Biên giới (1950).

    Mình được bạn bè và người nhà cụ Võ báo tin: cụ đã về trời lúc 18h9 phút ngày 04/10/2013, hưởng thọ 103 tuổi, cái tuổi xưa nay hiếm. Tiếc thương cụ vô hạn, mình không biết làm gì hơn, xin đăng lại bài viết của mình năm cụ tròn 100 tuổi, tưởng là cụ đi lúc đó, cầu cho cụ được bình an nơi cõi Phật.

    Kỉ niệm nhỏ về Võ Đại tướng

    Dân Quảng Bình ở Hà Nội hầu hết đã gặp cụ Võ, dân làm báo viết văn Quảng Bình hầu hết đã đến nhà cụ chơi, thế mà mình thì không.

    Bữa trước ngồi nhậu với Trần Quang Đạo, Bảo Ninh, Nguyễn Hữu Quí, chúng nó hẹn đến chơi nhà cụ, mình không đi.

    Anh Mĩ rất gần gũi cụ, xưa đã từng theo cụ cả năm trời vào cái thời lấy Tây Nguyên làm thủ đô kinh tế, với cô Hà lại là chỗ thân thiết, anh bảo mình đến chơi mấy lần, nhưng mình ngại, không đến.

    Chẳng phải vì sợ mang tiếng thấy người sang bắt quàng làm họ, chỉ vì mình ngưỡng mộ từ lâu rồi, ngưỡng mộ thấm tận xương tủy, bây giờ gặp chẳng may vì lí do gì đó làm mình thất vọng thì chán lắm.

    Đã có đôi ba người ở xa thì yêu quí kính trọng vô cùng, khi gặp cái là chán ngoét, đôi khi vì chuyện đó mà buồn cả tháng. Thành ra mình quyết định ở xa ngưỡng mộ cụ thôi.

    Dân Quảng Bình, là nói dân sở tại, ai cũng có thể chê bai, kể cả bố mẹ, nhưng cụ Võ thì không, tuyệt nhiên không. Thế gian có ba người dân Quảng Bình thờ phụng đó là Chúa, Phật và cụ Võ.

    Họp hội đồng hương năm nào cụ cũng đến, hễ cụ đến trễ tí là lại xôn xao, thì thào không biết có chuyện chi mà giờ này cụ chưa đến. Cụ nói nhỏ, người nghe thì đông, hầu hết chẳng nghe gì nhưng hễ cụ nói xong ai nấy đều hân hoan như vừa nghe xong thánh chỉ.

    Chẳng phải thời cụ làm quan cụ lo lót được cho dân Quảng Bình. Mình hỏi nhiều ông quan to Quảng Bình, nói cụ Giáp có bố trí được ghế này ghế nọ không,? Ai cũng thở hắt ra, nói è he.. có mô. Hễ có việc gì của tỉnh người ta chạy đến chỗ nọ chỗ kia chứ chẳng bao giờ chạy đến cụ.

    Thì Phật, Chúa tóm lại có lo được cho dân chút gì đâu nhưng có đánh chết dân vẫn không thôi thờ phụng. Cụ Võ cũng thế thôi.

    Quý Doãn nói cụ đánh hai đế quốc to đã trợt mặt rồi, mình còn đòi hỏi cụ cái chi nữa.

    Thời xưa các ông bộ chính trị đều có ảnh phóng to, lồng khung treo tường cả. Mình còn bé chẳng biết ông nào ra ông nào, chỉ duy nhất cụ là mình biết, bởi vì cụ là Đại tướng. Con nít thì Đại tướng là nhất, còn mấy cái chức khác thì mặc kệ, chẳng quan tâm.

    Sáu, bảy tuổi ngồi há mồm nghe anh Chanh, anh Út kể chuyện cụ, sướng rêm người.

    Anh Chanh kể tướng Đờ Cát gọi điện cho Cụ Hồ xin tha. Cụ Hồ hỏi Đại tướng ý kiến chú ra răng? Đại tướng nói thưa Bác thằng mô tha thì tha chứ Đờ Cát thì dứt khoát không tha. Tụi mình vỗ tay rào rào, nói đúng đúng không tha! Không tha!

    Anh Út kể đội bóng đá nước mình đá với đội Trung Quốc, bị sút quả 11m, nếu bắt thì thủ môn sẽ vỡ ngực chết, không bắt thì thua. Trưởng đoàn gọi điện cho cụ Hồ hỏi thưa Bác có bắt không, cụ Hồ thương thủ môn chết tội, định nói thôi không bắt. Đại tướng ưỡn ngực rập chân, nói thưa Bác... dù chết Tổ quốc mình cũng không thể thua. Cả lũ nhảy lên reo hò, nói đúng đúng! Dù chết cũng không thua!

    Rồi xúm lại hỏi anh Út cuối cùng mình có thắng không. Anh Út vênh mặt lên, nói thắng chơ răng. Sướng muốn ngất luôn.

    Đại khái cái gì Cụ Hồ cũng hỏi Đại tướng, cái gì Đại tướng cũng quyết định ngon lành, toàn trúng không thôi. Tâm hồn bé thơ của mình đầy ắp những chuyện như thế.

    Mấy chục năm sau, hình như năm 1980, đang ăn cơm bỗng nghe tin cụ đựơc phân làm trưởng ban Sinh đẻ có kế hoạch, bỏ cơm nằm khóc rưng rức suốt cả buổi chiều. Tâm hồn bị tổn thương trầm trọng giống như thấy người ta đang làm nhục bố mình.

    Năm sau, kỉ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, đài ngâm bài thơ Hoan hô chiến sĩ Điện Biên, mình ngồi phục xem người ta có ngâm câu Hoan hô Đại tướng Võ Nguyên Giáp/ Sét đánh ngày đêm xuống đầu giặc Pháp hay không. Hoá ra không.

    Điên tiết mình đập tan cái đài của anh Đuya, sau phải vay tiền gần chết mua cái đài mới đền anh.

    Năm 1984, đoàn kịch Quân đội dựng vở Bài ca Điện Biên, hình như kịch bản của Sĩ Hanh, Doãn Hoàng Giang đạo diễn. Nghĩ bụng chắc người ta chẳng mời cụ đến dự đâu. Hóa ra cụ đến. Bụng phục thầm quân đội quá xá, chỉ có quân đội gan mới to thế chứ chẳng ai dám đâu.

    Mình đứng cuối hội trường hồi hộp chờ xem cái đoạn kết. Đoạn kết có chi tiết chính uỷ mặt trận báo cáo chiến dịch thắng lợi, chỉ mỗi câu báo cáo Đại tướng hay báo cáo Đại tướng Võ Nguyên Giáp mà cãi nhau ỏm tỏi.

    Anh Giang thì cứ tủm tỉm cười nói rồi mày xem anh xử lí thế nào.

    Vở kịch quá dài, hơn hai tiếng, xem mệt cả người, rồi cũng đến hồi kết. Khi tập thì anh Đoàn Dũng, trong vai chính uỷ mặt trận, chỉ quay điện thoại về chỉ huy sở mặt trận báo cáo với Đại tướng. Nhưng khi đó, anh Đoàn Dũng chạy vụt xuống đứng trước mặt cụ, rập chân ưỡi ngực chào.

    Cụ bị bất ngờ, lúng túng đứng lên.

    Anh Đoàn Dũng nói to, dõng dạc từng tiếng một: Báo cáo Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Tổng tư lệnh mặt trận, chiến dịch Điện Biên Phủ đã hoàn toàn thắng lợi. Tướng Đờ Cát đang ở trước mặt chúng ta!

    Cả ngàn người vụt đứng dậy vỗ tay như sầm rền, kéo dài hơn 10 phút, nhiều người khóc oà.

    Mình bật khóc nức nở, chạy ra khỏi hội trường đứng khóc, hét to ôi sướng quá trời ơi!

    Tối đó về nhà nằm lúc lúc lại bật khóc. Đang viết những dòng này cũng nước mắt như mưa.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Tiêu Sơn viết:
    Võ Nguyên Giáp là một tướng tài ba quân sự.

    Dân tộc Việt Nam đã mất mấy triệu mạng để ông làm nên danh tiếng trong hàng danh tướng thế giới.

    Nhất tướng công thành vạn cốt khô, ông biết rồi đó.

    Any way, farewell to Genal Giap.

    Napoleon là một tướng tài ba quân sự.

    Dân tộc Gà rù đã mất mấy triệu mạng để ông làm nên danh tiếng trong hàng danh tướng thế giới.

    Nhất tướng công thành vạn cốt khô, ông biết rồi đó.

    Any way, farewell to Genal Napoleon.

    Hố Hố .

    Mịe !! Bò thì ghét cọp , có đéo gì khó hiểu , nhỉ .

    ---------

    Nghiêng mình kính cẩn trước vong linh cụ Võ Nguyên Gíap ,một trong những vị tướng tài ba lỗi lạc nhất thế kỷ 20.

    Người lính cụ Hồ nào mà chẳng tôn sùng đại tướng Võ Nguyên Giáp. Thế nhưng sau chiến tranh, nhìn lại thấy công lao của cụ Giáp với Liên xô nhiều hơn với Việt Nam. Cụ đánh thắng thực dân Pháp để rồi "nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo", nghĩa là nước ta đã thay đổi hình thức từ chế độ mẫu quốc sang chế độ huynh quốc. Đuổi hùm phiá trước rước beo phía sau.

    Người lính (nhà quân sự) chỉ là quân cờ của nhà chính trị.

    Nghiêng mình kính cẩn tiễn hương hồn đại tướng về nơi cực lạc.

    Viet viết:
    Ông đã làm gì cho đât nước? Giải phóng miền nam? Không, miền nam không cần giải phóng vẫn có thể là hòn ngọc viễn đông trước 75 và hơn hẳn các nước trong khu vực. Miền nam có một thể chế tự do dân chủ mà 30 năm nữa chắc gì chính quyền hiên tại sẽ có. Nhở ông tài giỏi mà hàng triệu người bị lưu đày nơi xứ người, hàng ngàn người chết trong trại cải tao, hàng trăm ngàn người chết ở biển đông. Mấy mươi triệu đồng bào sống trong lầm than đói rách.

    Ông đã sai lầm nhưng ông không chuộc lại những sai lầm đó bằng cách trả lại người dân quyền làm người. Nếu ông chưa từng sinh ra thì VN có lẽ đã tốt hơn.

    Ông ơi, ông nên ngậm ngùi ở chín suối đền tội vì sai lầm của ông mang lại cho dân tộc việt, những hệ lụy ông mang lại ảnh hưởng từ bây giờ cho đến trăm năm sau.

    Xin lỗi, không có tướng Giáp đánh Điện Biên Phủ buộc người Pháp rút khỏi Việt Nam thì cũng không có miền Nam Việt Nam cho bác ngồi than thở thế này đâu.

    Tướng Võ Nguyên Giáp là một trong 10 thiên tài quân sự của thế kỷ 20.

    Phải công nhận, phần lớn chúng ta biết về sự vỹ đại và thiên tài của ông là nhờ báo đài, nhờ hệ thống tuyên truyền. Chứ chúng ta chưa biết được nhiều những dấu ấn quân sự của ông qua các sử liệu, như kế hoạch hành quân, nhật ký hành quân…

    Thi dụ: Trận Điện Biên Phủ là cái bẩy của tướng Pháp giăng ra để dụ quân Việt Minh vào. Cái quyết định vào để phá cải bẩy đó là của tướng Giáp hay là của cố vấn Trung Quốc? Kế hoạch hành quân, Kế hoạch hậu cần, kỷ thuật đánh…là do ông và bộ chỉ huy Việt Minh soạn thảo hay là do cố vấn Trung Quốc?

    Hoặc trận đánh khe sanh 1968.

    Trận đánh khe sanh 1968, QDND quăng vào 3 sư đoàn, đào hầm, kỷ thuật đánh như trận Điện Biên Phủ nhưng lần này QDND bị nát đến 1 sư đoàn. Vậy, vai trò và trách nhiện của ông như thế nào trong trận đánh đó?

    Không biết tại sao, đãng và nhà nước ta không cho Tướng Võ Nguyên Giáp sang Mỹ để thảo luận về cuộc chiến VN với ông Rô Be Mác Cà Ra?

    Có lẻ, sau khi VN dân chủ, thì chúng ta mới được đọc những kế hoạch hành quân, Kế hoạch hậu cần…Lúc đó, chúng ta mới biết rõ được - Tướng Võ Nguyên Giáp có phải là một trong 10 thiên tài quân sự của thế kỷ 20 hay không?

    Giết một người thì là kẻ sát nhân, giết cả triệu người thì là anh hùng.

    Chiếc huân chương chiến công của các nhà quân sự thường tắm máu người.

    Người lính trên chiến trường là kẻ tự do giết người không bị pháp luật trừng trị mà còn được biểu dương và khích lệ.

    Cũng cần nhớ có anh hùng giết người trong chiến tranh nhưng cũng có những anh hùng không giết người mà dùng ba tấc lưỡi tránh được chiến tranh.

    THẮNG TRONG CHIẾN TRANH, THUA TRONG HOÀ BÌNH
    QUÁ KHỨ HÀO HÙNG, TƯƠNG LẠI TỤT HẬU

    Trước hương hồn người đã khuất cũng nên kính cẩn tiễn đưa thể hiện tình đồng bào đồng loại. Vĩnh biệt cụ Giáp.

    Người chết thì đã chết rồi, người sống nghĩ sao đây khi họa ngoại xâm ngày càng rõ nét? Đánh Mỹ thì hăng để rồi phấn đấu trở thành đồng minh chiến lược. Đánh Tàu thì nhụt để rồi gắn thêm một sao vào lá cờ Tàu. Sau cuộc chiến thì mọi sự đảo ngược cả. Thù thành bạn, còn "bạn" lại trở thành thù.

    Ôi một người gây ra bao nhiêu triệu sinh linh chết oan khuất lại được ca tụng như vậy thì có phải thiên hạ vẫn còn có nhiều kẻ mê lầm lắm ru!

    Võ Nguyên Giáp là một tướng tài ba quân sự.

    Dân tộc Việt Nam đã mất mấy triệu mạng để ông làm nên danh tiếng trong hàng danh tướng thế giới.

    Nhất tướng công thành vạn cốt khô, ông biết rồi đó.

    Any way, farewell to Genal Giap.

    Nói thật nhé!
    Người chết thì đã chết rồi... Nhưng mỗi lần nghe nhắc tới tên VNG qua đài, qua báo chí và luôn cả trên mạng....Tôi thật ngán ngẫm và chán ghét. Phải chi đất nước này đừng có ông......

    Ông đã làm gì cho đât nước? Giải phóng miền nam? Không, miền nam không cần giải phóng vẫn có thể là hòn ngọc viễn đông trước 75 và hơn hẳn các nước trong khu vực. Miền nam có một thể chế tự do dân chủ mà 30 năm nữa chắc gì chính quyền hiên tại sẽ có. Nhở ông tài giỏi mà hàng triệu người bị lưu đày nơi xứ người, hàng ngàn người chết trong trại cải tao, hàng trăm ngàn người chết ở biển đông. Mấy mươi triệu đồng bào sống trong lầm than đói rách.

    Ông đã sai lầm nhưng ông không chuộc lại những sai lầm đó bằng cách trả lại người dân quyền làm người. Nếu ông chưa từng sinh ra thì VN có lẽ đã tốt hơn.

    Ông ơi, ông nên ngậm ngùi ở chín suối đền tội vì sai lầm của ông mang lại cho dân tộc việt, những hệ lụy ông mang lại ảnh hưởng từ bây giờ cho đến trăm năm sau.

    From BBC

    New York Times viết:
    : Ông là một người rất lôi cuốn và hoạt bát, một nhà quân sự uyên bác và một người theo chủ nghĩa dân tộc quyết liệt. Ông có thể dùng sức hút của bản thân để lên tinh thần cho quân sỹ, làm bùng cháy trong họ sự sẵn sàng cống hiến cho đất nước. Những người hâm mộ ông đặt ông ngang hàng với MacArthur, Rommel và những chỉ huy quân sự vĩ đại khác của thế kỷ 20.


    cách đây 33 phút từ New York Times

    Hãng thông tấn AP viết:
    Hãng thông tấn AP: "Võ Nguyên Giáp, vị tướng tự đào tạo tài ba, người đã đánh đuổi quân Pháp ra khỏi Việt Nam, giải phóng nước này khỏi chế độ thực dân và sau đó khiến người Mỹ phải từ bỏ nỗ lực cứu vãn Việt Nam khỏi chủ nghĩa cộng sản, đã qua đời.

    Ở tuổi 102, ông là người vệ binh cách mạng cuối cùng thuộc thế hệ cũ của Việt Nam."

    cách đây 1 giờ 21 phút từ Hãng thông tấn AP
    SeniorMcCain, Thượng Nghị sỹ John McCain qua Twitter viết:
    Tướng Võ Nguyên Giáp đã qua đời. Một chiến lược gia quân sự tài ba, người từng nói với tôi rằng chúng ta là những "kẻ thù danh dự".
    cách đây 2 giờ 15 phút
    Tiến sỹ Nguyễn Văn Huy từ Paris viết:
    : Một vinh hạnh không kém là Tướng Giáp được sự quí trọng của hai vị tướng tài ba trong quân đội Pháp và Mỹ, đối thủ của ông, đó là các ông Raoul Salan, Đại tướng, người chỉ huy quân đội Pháp tại Đông Dương thời điểm 1951-1953, và William Westmoreland, Đại tướng, người chỉ quân đội Hoa Kỳ tại Việt Nam thời điểm 1968-1972.
    cách đây 1 giờ 24 phút