Người Buôn Gió - Vài suy nghĩ về án tù của Lê Quốc Quân

  • Bởi Mắt Bão
    03/10/2013
    7 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Với mức án 30 tháng tù giam, cộng 600 triệu tiền truy thu và 1,2 tỷ tiền phạt. Mức án cao nhất so với khung mà viện kiểm sát đưa ra với Lê Quốc Quân với tội danh '' trốn thuế ''. Cùng với những diễn biến xảy ra từ khi điều tra vụ án này, đến hoạt động của nhân dân, an ninh, cảnh sát bên ngoài phiên tòa và cả đài truyền hình Việt Nam cất công đưa tin về vụ án trốn thuế mấy trăm triệu. Tất cả đều cho thấy đây là một vụ án nằm ngoài khuôn khổ của một vụ trốn thuế bình thường. Chắc khỏi cần đi sâu phân tích những khuất tất, mờ ám của vụ án này. Một khi tòa án đã bất chấp mọi thông lệ bình thường để kết án tù bằng được Lê Quốc Quân, thì ai cũng biết phiên tòa được quyết định bởi một thế lực còn cao hơn cả luật pháp. Điều gì dẫn tới sự can thiệp này từ phía thế lực cao hơn cả tòa án đó. ? Cái thế lực huy động nguồn nhân lực đồ sộ, kinh phí đến hàng tỷ, suốt mấy năm trời ròng rã từ Nam ra Bắc bắt cả phụ nữ mang bầu. Chỉ để kết án bằng được Lê Quốc Quân trốn thuế vài trăm triệu. Hẳn nhiên mục đích của thế lực ấy phải nằm ngoài chuyện Lê Quốc Quân '' trốn thuế '' vài trăm triệu. Đến giờ thì cũng chẳng cần nhắc đến tiểu sử của Lê Quốc Quân, vì ngày hôm nay thế giới đã nhắc quá nhiều về anh, thông tin của anh tràn ngập trên mọi phương tiện truyền thông.

    Vụ án Lê Quốc Quân định đem ra xử khi CTN Trương Tấn Sang đến Hoa Kỳ, thế nhưng người ta đã gác lại đợi sau chuyến đi của thủ tuớng Nguyễn Tấn Dũng đến Hoa Kỳ. Cả hai chuyến đi này đều không đem lại kết quả như mong đợi của Việt Nam. CTN Sang được đón tiếp trong sự thờ ơ, còn thủ tướng Dũng dù các nguồn cố gắng vận động dăm lần bảy lượt để cho thủ tướng có cơ hội tiếp xúc với tổng thống Hoa Kỳ Obama cũng không đem lại kết quả. Cuối cùng thủ tướng Dũng đành tiếp Bộ trưởng thương mại Hoa Kỳ tại một nơi không lấy gì làm trang trọng với tầm cỡ của một nguyên thủ quốc gia.

    Cuộc tiếp kiến với IMF và WB cũng không mang lại kết quả như ý là vận động cho Việt Nam được mượn thêm tiền. Thậm chí là nguồn ODA cũng bị đóng băng vì đòi hỏi VN phải có nguồn vốn đối lưu tương xứng. Câu trả lời của các tổ chức tín dụng lớn nhất thế giới có trụ sở ở Hoa Kỳ này là ; Việt Nam hãy tự điều chỉnh chính sách kinh tế của mình trước rồi hãy nói đến chuyện mượn tiền nong sau. Chúng tôi làm ăn, không nói đến chuyện nhân quyền ở đây.Điều chỉnh chính sách kinh tế, hay cải cách chính sách kinh tế là một thách đố quá khó đối với một quốc gia mà nhà nước do một đảng độc tài điều hành. Bởi những tập đoàn nhà nước là những tấm bình phong để mang lại nguồn lợi ngầm cho quan chức đảng, nó cũng chính là mạch máu nuôi dưỡng sự tồn vong của đảng, nó đem lại những bổng lộc khiến các đảng viên phải cố gắng phục vụ trung thành cho Đảng để kiếm chác được.

    Với hàng loạt trụ sở hoành tráng của ĐCS , cũng như những món tiền khổng lồ để phục vụ tuyên truyền, bảo vệ ĐCS, dùng cho ĐCS...ai cũng hiểu mấy chục ngàn VND đảng phí của các đảng viên đóng hàng tháng, không thể đáp ứng được cho chính các đảng viên ấy trà thuốc khi họp chi bộ, giấy in để đọc các nghị quyết. Vậy tiền chi cho Đảng lấy ở đâu ra.? Lấy bằng cách nào.?

    Con bài nhân quyền của phía Việt Nam dùng để mặc cả tiền nong với phương Tây đã vào giai đoạn hết tác dụng . Giờ có bắt thêm hàng chục người bất đồng chính kiến hay các blogge phản biện đều chỉ khiến phương Tây thêm cười nhạt.Vào lúc này họ sẵn sàng khen ngợi Việt Nam đã cải thiện về nhân quyền nữa cơ, có tiến bộ lắm, đáng khen lắm. Nhưng mà vay tiền, viện trợ thì lại là chuyện kinh tế, chuyện ông làm ăn thế nào, có hiệu quả hay không.? Tôi trông giỏ tôi bỏ thóc, trông vào cung cách làm ăn của ông có khả năng phát triển hay không tôi đầu tư cho vay.

    Thiết nghĩ mọi vấn đề về tiền nong đã rõ ràng. Chuyện nhân quyền không còn là lá bài hữu dụng . Chẳng phải phương Tây ghi nhận tiến bộ về nhân quyền, mà ngay cả Vatican cũng hài lòng với sự tiến bộ về tôn giáo của các ông. Vấn đề bây giờ là các ông hãy phát triển kinh tế lành mạnh và có khả năng phát triển đi. Mọi cái khác ông làm rất đáng khen. Luật sư Lê Quốc Quân, người Việt Nam có học bổng ở Hoa Kỳ và lại là một giáo dân uy tín của Công giáo Việt Nam, một tri thức yêu nước, một người mong muốn cải cách sự dân chủ, quyền con người bỗng nhiên anh bị bắt về tội '' trốn thuế ''. Và khi lá bài nhân quyền để đổi kinh tế, viện trợ không được như ý. Lê Quốc Quân bị người ta kết án nặng nhất so với bất kỳ các vụ án tương tự, thậm chí cả những vụ án mà số tiền trốn thuế gấp vài chục lần. Người ta định bắt anh vì mục đích khác, khi mục đích ấy không còn hữu dụng, lẽ ra phải thả cho anh với mức án hợp lý để lấy sự nhân hòa. Nhưng họ lại hành xử theo cách của người bán đào đêm 30 Tết. Không còn ai mua đào, quất,người bán dùng gậy vụt cho tan nát những cây đào, quất rồi bỏ đó cho người công ty vệ sinh đến dọn, khỏi mất công chở về.

    Nếu phiên tòa hôm nay, Lê Quốc Quân nhận tội và xin khoan hồng. Có lẽ anh cũng tạo cho những người bắt anh được lối thoát để họ thành công về dư luận, hể hả thỏa mãn quyền lực tối cao của mình khép ai có tội là có tội. Nhưng anh không làm thế, chẳng ai đi đổi 20 tháng tù giam còn lại của một vụ án bất công, để xin xỏ mong được chuyển thành án treo. Đến một thằng lưu manh, thực dụng như Lái Gió cũng chẳng dại gì đi đổi cái giá ấy. Dẫu biết một ngày tù là thiên thu tại ngoại, là xa lìa con thơ, vợ dại, mẹ già, anh chị em và bằng hữu. Huống chi là một người trí sĩ có tấm lòng với quê hương, một tín đồ Công Giáo nhiệt thành như luật sư Lê Quốc Quân.

    Bài phân tích trước khi xử một tháng, tôi đã đặt khả năng Lê Quốc Quân bị 30 tháng tù giam. Nhưng hy vọng những người kết án anh cân nhắc lợi hại cho họ, bởi có giam được anh thêm 20 tháng tù nữa thì cũng chả nghĩa lý gì thời gian vèo cái là qua. Trái lại uy tín của anh và sự quý trọng anh của những người thương mến anh càng dâng cao và lan tỏa. Còn xử anh án treo và thử thách thì không những vô hiệu hóa anh trong vòng kiềm tỏa,mà vẫn có thể đánh vào uy tín của anh qua những lần kiểm điểm hàng tháng, trình diện tại địa phương, đi đâu phải khai báo xin xỏ. Trong khi đó vẫn được tiếng là không nặng tay với người bất đồng chính kiến, không phân biệt đối xử giữa người bất đồng chính kiến với những người khác cũng trốn thuế trước đó bị xử tội danh như vậy.Nhưng xử án treo là chính quyền phải đủ mạnh, đủ lực. Cũng như Gia Cát Lượng ngày xưa 7 lần bắt và thả Mạch Hoạch. Phải đủ lực để điều khiển cuộc chơi, phải tin vào bản thân mình còn sức lực, trí tuệ và khả năng như Gia Cát Lượng lúc đó mới dám chơi cuộc chơi vờn giỡn như thế.

    Có lẽ những người phụ trách vụ án Lê Quốc Quân, cũng chẳng còn niềm tin là họ sẽ còn trụ được đến 20 tháng nữa chăng ?. Thế nên mới quyết giam được ngày nào hay ngày ấy cho khỏi mất công lập chuyên án theo dõi, vô hiệu hóa, ngăn chặn. Chấp nhận để Lê Quốc Quân đi vào lịch sử không phải vì tội ''trốn thuế '' nữa mà như một vị anh hùng đối lập.

    Mà cũng có thể là thế lắm, cho mày làm anh hùng đối lập sau này cũng đựơc. Vì lúc đó tao đâu có còn chức quyền nữa mà quan tâm chuyện mày đối lập hay không.? Thật bi hài cho những người chủ trương kết án Lê Quốc Quân hôm nay, nếu suy nghĩ thế thực sự tồn tại ảnh hưởng đến quyết định của họ.

    Bài viết theo phản ánh quan điểm cá nhân, nếu có điểm nào đụng đến những quan điểm khác xin được lượng thứ vì trình độ hạn hẹp.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Lê Mỹ Diệp viết:
    Đi đêm với Mỹ, Pháp và Vatican ko được, chính quyền cs lập tức rải thảm đỏ cho thằng bồ tàu sang làm ô uế đất nước, chẳng khác gì con đĩ già đi ve vãn trai tơ koo được thì quay sang căp kè với thằng già,lưu manh, khốn nạt cậy thế bát nạt hàng xóm.
    BBC viết:
    Tin cho hay Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Lý Khắc Cường sắp có chuyến thăm chính thức Việt Nam, 10 ngày sau khi Chủ tịch Tập Cận Bình thăm hai nước Đông Nam Á.
    Nguồn tin của BBC nói ông Lý sẽ ở Việt Nam trong hai ngày, cụ thể là từ 13/10-15/10.

    Cơ hội "kiếm tiền" của ĐCSVN đây. Lần này không biết sẽ ký bán thêm cái gì đây. Hay là còn chổ nào tụi Tàu muốn thuê dài hạn nữa không?

    Tui cũng có nhận định y chang anh Gió
    Cái trò bắt con đẻ làm con tin để ăn vạ thằng hàng xóm đã hết date,
    một khi nan nhân đã có sự hậu thuẫn của cộng đồng hàng xóm.Chính quyền csvn với bản chất gian giối, tàn bạo, bất lương nên phải dùng những mánh khoé rất bần tiện, tiểu nhân mà bác Chí (Phèo)có đội mồ sống dậy cũng tôn chúng là đại ca.
    Không ăn vạ được nữa thì chúng quay sang đạp đổ như anh Gió đã ví như
    anh bán đào chiều 30. Nhưng thực tế thì cs còn tàn bạo hơn 1000 anh bán đào.Giận cá chém thớt cũng là một thủ đoạn của tập đoàn lưu manh csvn.
    Đi đêm với Mỹ, Pháp và Vatican ko được, chính quyền cs lập tức rải thảm đỏ cho thằng bồ tàu sang làm ô uế đất nước, chẳng khác gì con đĩ già đi ve vãn trai tơ koo được thì quay sang căp kè với thằng già,lưu manh, khốn nạt cậy thế bát nạt hàng xóm.
    csvn đã tính toán từng bước đi và đã lập ra các phương án khác nhau.
    Bọn cươungf quyền cs rất sợ các anh Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức,Điếu Cày va nay là Lê Quốc Quân. Đây là những đôi thủ cực kỳ "nguy hiểm:" cho chế độ độc tài cs nên bằng mọi cách chúng tìm cách
    tống họ vào nhà tù, bất chấp tất cả..Sắp tới tên TT tàu sang Hanoi để nâng cốc chúc mừng, hậu thưởng cho lũ thái thú chó săn Ba đình đã diệt được 1 kẻ thù nguy hiểm cho chế độ diệt chủng phía Bắc.

    Anh buôn gió chắc giỏi toán thật nên phân tích vấn đề rất lô gích.

    Anh lại khiêm tốn khi cho rằng: "Nếu phiên tòa hôm nay, Lê Quốc Quân nhận tội và xin khoan hồng. Có lẽ anh cũng tạo cho những người bắt anh được lối thoát để họ thành công về dư luận, hể hả thỏa mãn quyền lực tối cao của mình khép ai có tội là có tội. Nhưng anh không làm thế, chẳng ai đi đổi 20 tháng tù giam còn lại của một vụ án bất công, để xin xỏ mong được chuyển thành án treo. Đến một thằng lưu manh, thực dụng như Lái Gió cũng chẳng dại gì đi đổi cái giá ấy".

    Chả bù với những đứa khác có ăn có học mà đầu óc nông cạn nên lập luận dấm dớ, nhưng tư cách rất lưu manh.

    Vấn đề nhân quyền vẫn còn tác dụng, đúng hơn tác dụng của nó mạnh hơn bao giờ hết . Cả IMF lẫn WB bắt đầu ngại khi thành tích nhân quyền của Việt Nam sáng chói trên dư luận thế giới hơn bao giờ hết, và các tổ chức nhân quyền cũng bắt đầu đặt dấu hỏi với các tổ chức tiền tệ . Nếu có làm ăn với VN, họ chỉ có thể lén lút, không công khai như ngày xưa nữa .

    Đúng, nó không có tác dụng như mọi người mong muốn . Vấn đề nhân quyền không phải là một yếu tố quyết định, nhưng đã trở thành một yếu tố quan trọng . Không ai muốn làm ăn với Hitler hoặc Polpot, bộ mặt chính phủ VN trên dư luận phương Tây đang chuyển hóa dần về hướng đó .

    Về chuyện tư bản làm ăn ở VN, tình thế nào họ cũng có thể kiếm tiền được, nhất là tình thế hỗn loạn như bây giờ . Nhưng đừng mong những đầu tư dài hạn và có lợi cho đất nước . Chúng ta đang và sẽ thấy rất nhiều mánh mung chụp giựt tàn nhẫn của giới tư bản lưu manh cả trong lẫn ngoài nước, hậu quả là xã hội Việt Nam càng thêm tan nát .

    Mọi người ráng sống với lũ . Không làm gì được nếu chính nạn nhân không muốn làm gì cả.

    Một bài phân tích sâu sắc, một cái nhìn xuyên suốt vào bản chất của ĐCSVN. Tôi ghét và thường nghĩ ngược lại câu ai đó nói rằng “người dân nào, chính quyền đó”. Nhưng qua những diễn biến chính trị mấy năm trở lại đây, tôi thấy câu đó rất đúng với xã hội Viêt Nam hiện nay!

    Câu nói của Đặng Tiểu Bình “mèo nào cũng được, miễn bắt được chuột”, rất đúng với bản chất cộng sản, nhất là đối với cộng sản Tàu và Việt. Thiển nghĩ, các nhân sĩ trí thức (thường ký “kiến nghị”, “thỉnh nguyện thư” với ĐCSVN) cũng nhận thấy câu nói đó của ĐTB là đúng, và chỉ thế thôi ! ! !

    Những màn trình diễn đấu đá trong nội bộ ĐCSVN luôn được nhiều người mừng rỡ và tạo được hy vọng cho nhiều người rằng ĐCSVN sẽ sớm bị “tan vở”! Cũng thế, những “kịch sĩ” ‘ưu tú’ (giống như NSƯT) lãnh đạo ĐCSVN lâu lâu sử dụng ‘sở đoản’ mị dân ‘ngọt ngào’ cũng tạo được những “kỳ vọng” cho các trí thức XHCN rằng đây là một “Gorbachev VN”!

    “Đi với Mỹ mất Đảng”, chắc chắn là ĐCSVN thuộc nằm lòng; “Đi với Tàu mất nước” thì ĐCSVN không “care”, hay đúng ra là không sao vì “Bên nầy biên giới là nhà – Bên kia biên giới cũng là quê hương”!

    Ngày nay, rút tỉa từ kinh nghiêm xa xưa, cộng với những sở trường “mưu thần, chước quĩ”, cộng sản Tàu đã từng bước âm thần giúp ĐCSVN đánh bại vế đầu trong câu “đi với Mỹ mất Đảng, đi với Tàu mất nước”, và như thế vế hai của câu trên cũng từng bước âm thầm thành hiện thực!

    Thật ra từ cổ chí kim, nhân sĩ trí thức luộn là đầu tàu dẫn dắt người dân. Nhân sĩ trí thức VN là những người chịu trách nhiệm trong việc: nhân sĩ trí thức nào, (đáng có!) nhà cầm quyền (và xã hội) nấy!

    Tên tác giả viết:
    Con bài nhân quyền của phía Việt Nam dùng để mặc cả tiền nong với phương Tây đã vào giai đoạn hết tác dụng . Giờ có bắt thêm hàng chục người bất đồng chính kiến hay các blogge phản biện đều chỉ khiến phương Tây thêm cười nhạt

    Tôi băn khoăn nhưng hy vọng điều này có lợi cho phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam!
    Khi nhà nước không thể đem con dân mình ra mặc cả được nữa, họ sẽ phải có phương pháp khác để tồn tại, phương pháp nào đây?

    Cám ơn bác Người Buôn Gió có bài phân tích này.

    Nguyễn Jung.