Đào Tuấn - Phó Thủ tướng và câu chuyện ngậm đắng nuốt the

  • Bởi Mắt Bão
    02/10/2013
    3 phản hồi

    Đào Tuấn


    vì sao đường lậu như vào chỗ không người? Vậy thì vì sao sự cạnh tranh khiến không chỉ một DN có ý định tự hào hàng Việt chết mất ngáp

    1. 400.000 tấn đường đang tồn kho.
    2. R.Subbaiah, chủ một DN mía đường đang hoạt động ở Việt Nam than vãn: Năm nào đường trong nước cũng dư thừa lớn, năm nào Bộ Công Thương cũng cấp quota nhập khẩu hàng trăm ngàn tấn với giá rẻ tạo ra thế cạnh tranh không bình đẳng.
    3. Hiệp hội Mía đường Việt Nam ước tính, có tới một phần ba (hơn 300.000 tấn) lượng đường tiêu thụ trong nước là đường nhập lậu. “Nếu để đường lậu vào như chỗ không người như thời gian qua thì tới đây ngành mía đường trong nước chết là cái chắc”.
    Và 4, và cuối cùng, mọi thứ đổ cả lên đầu nông dân khi các DN bắt đầu bằng ba chữ “bất đắc dĩ”, “xin nói thẳng” rằng: “Để cạnh tranh với đường nhập lậu, bắt buộc các nhà máy phải mua mía nguyên liệu với giá thấp”. Thấp đến thế nào? Thấp đến trắng tay, đến mức nông dân phải bỏ mía.

    Chúng ta đang chứng kiến câu chuyện gì vậy?

    Những lời than vãn. Những điều ngớ ngẩn trong điều hành chính sách. Câu chuyện buôn lậu “như vào chỗ đông người”. Và nhãn tiền của một vụ mùa trắng mía, sốt đường. Chỉ có nông dân là không biết kêu ai, dù chính họ chứ không phải các DN, là người cảm nhận rõ nhất vị đắng của mía.

    Đường nhập lậu chưa bao giờ là vấn đề thời sự khi nó kéo dài từ năm này qua năm khác bất chấp những hô hào quyết tâm, bất chấp thực tế là bao đường không nhỏ như viên ma túy có thể dắt cạp quần để bảo là khó. Nhưng giá đường lậu, rẻ hơn đến 20% đường mồ hôi nông dân năm nào cũng thời sự. Người tiêu dùng mua đường rẻ, giới tiểu thương săn lùng đường lậu, ngay cả các doanh nghiệp sản xuất sữa, bánh kẹo, nước giải khát, về nguyên tắc phải mua nguyên liệu bằng hóa đơn, cũng tìm mọi cách để sử dụng đường lậu giá rẻ. Cứ hỏi sao nông dân không khóc ra…bồ hòn.

    Trong phiên họp Chính phủ chiều 29.9 vừa rồi, Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh có kể lại một thực tế nhân chuyến thăm một DN sản xuất phụ gia thức ăn gia súc DCP tại Lào Cai. Chủ DN cho biết đầu tư mở xưởng sau khi thấy mặt hàng này được nhập khẩu 100% từ Trung Quốc với giá 15.000 đồng/kg. Tuy nhiên, khi sản phẩm được đưa ra thị trường, thì hàng Trung Quốc giảm còn 14.000 đồng/kg. DN Việt giảm bằng giá để cạnh tranh thì mặt hàng của TQ tiếp tục được giảm xuống 13.000 đồng/kg, rồi 10.000 đồng/kg và giờ chỉ còn có 6.500 đồng/kg. Trong khi đó, để hòa vốn, DN tư nhân Việt Nam phải bán được tối thiểu ở giá 9.000 đồng/kg. Sự cạnh tranh quá lớn từ Trung Quốc khiến hàng của công ty này bị tồn kho 80.000 tấn.

    “Các cơ quan chức năng phải xem xét lại hàng rào kỹ thuật, hay liệu có thuế nhập khẩu áp với mặt hàng trên không. Chúng ta cần phải nâng thuế lên để bảo vệ DN trong nước; chứ cứ sản xuất ra là tồn kho thì chết DN. Từng mặt hàng một đều bị cạnh tranh gay gắt”- Lao động dẫn lời Phó Thủ tướng phát biểu.

    Chính phủ không phải là không nhìn thấy từ những câu chuyện ngậm đắng nuốt the đó những kẽ hở, những bất cập…từ việc ban hành các chính sách từ thuế, quản lý thị trường và cả việc thực thi trong thực tế.
    Cái còn thiếu là câu trả lời cho câu hỏi vì sao. Vậy thì vì sao đường lậu như vào chỗ không người? Vậy thì vì sao sự cạnh tranh khiến không chỉ một DN có ý định tự hào hàng Việt chết mất ngáp.
    Không lẽ nông dân lại phải có thêm trách nhiệm trả lời?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Chuyện yếu kém về quản lý doanh nghiệp, quản lý kinh tế của những tập đoàn và công ty nhà nước dứoi sự lãnh đạo của đảng cộng sản VN là chuyện hiển nhiên và ai cũng biết là nó yếu kém, tồi tệ, tham nhũng, tồi tệ nó như thế nào rồi.

    Chuyện hàng của VN chẳng thể cạnh tranh với hàng của TQ cũng là chuyện dĩ nhiên vì VN không thể sản xuất theo dây chuyền, theo công nghệ hóa và theo supply chain. Do đó giá cả chẳng thể nào cạnh tranh công bằng dù là có xóa bỏ mọi hàng rào hải quan và thuế ở cả 2 nước anh em tình nồng hữu nghị 4 tốt TQ-VN.

    Tại sao VN lại kém cõi và không thể cạnh tranh ?

    Có rất nhiều lý do ví dụ như tham nhũng, yếu kém quản lý ... nhưng một trong những lý do đó là yếu kém về khâu tổ chức và ứng dụng kỹ thuật nhằm công nghệ hóa, làm ra được nhiều sản phẩm với giá rẻ và chất lượng cao. Đơn giản là VN thiếu thốn một đội ngũ những cán bộ, công nhân kỹ thuật cao cấp, thiếu thốn nhân tài.

    Nhân tài ở đâu ?

    Từ 40 năm trước, khi chúng nó nghe tin bọn cộng sản Bắc Việt di cư vào cưỡng chiếm thì chúng nó đã bỏ chạy hết. Sau đó số còn lại lại được hưởng ân huệ của đảng và nhà nước cộng sản VN nên lại phải cố gắng vượt biên để tìm bơ thừa sữa cặn của bọn tư bản giẩy hoài không chết. Bọn chúng cả gan dám cố sức đóng góp và xây dựng đệ tam quốc gia nơi mà chúng nó định cư an cư lập nghiệp.

    Thế thì bọn còn ở lại không giỏi và làm gì đựoc à ?

    Được chứ, nhưng ngu gì làm. Làm ra để cán bộ đảng viên chúng nó lập công ty con, chẹn họng ép giá. Khi nào chúng nó thích thì lại chụp cho cái bao cao su và phán là tội trốn thuế thì sao. Bỡi thế mà người có tài, có tri thức và vốn thì tìm cách vượt biên tiếp. Họ hơn ai hết hiểu rằng ở lại VN sống chung với lũ dù có sung sướng hơn thời bao cấp thì cũng chẳng thể nào bền vững. Họ hàng đêm suy nghĩ cho con cháu thế hệ sau này và thấy rằng phải vượt biên và làm sao cho con cái đi nước ngoài du học và định cư ở lại.

    Học xong các con giời về VN để làm gì ? Ngửi khói với hít bụi à ? Hay là uống nước ô nhiễm, ra đường thì tai nạn mạnh ai nấy lập ra luật chạy xe của mình, trộm cướp khắp nơi.

    À, mà tại sao bọn vượt biên ra nước ngoài chúng nó đi lâu và cũng đã gần 40 năm, sao chúng nó lại không noi gương bác Hồ Chí Minh trở về tìm đường cứu nứoc nhỉ ? Sao chúng nó lại non kém thế, bác Hồ chỉ cần có 18 năm thì đã mang được chủ nghĩa cộng sản vào VN cứu nước cứu dân.

    Đào Tuấn viết:
    Và 4, và cuối cùng, mọi thứ đổ cả lên đầu nông dân khi các DN bắt đầu bằng ba chữ “bất đắc dĩ”, “xin nói thẳng” rằng: “Để cạnh tranh với đường nhập lậu, bắt buộc các nhà máy phải mua mía nguyên liệu với giá thấp”. Thấp đến thế nào? Thấp đến trắng tay, đến mức nông dân phải bỏ mía.

    Em đố bác Đào Tuấn nhập được nguyên liệu giá thấp đấy? Bọn ma cô nó lập công ty phò thu mua với giá cao hơn giá thị trường rồi bán ra huề vốn, đút túi trọn vẹn hàng tỷ đồng tiền hoàn thuế VAT rồi biến mất. Bọn sâu mọt này phá nát tất cả, các doanh nghiệp chế biến chết trước vì lỗ, khi họ phá sản thì thị trường thu mua ngừng hoạt động, nông dân chết nốt.

    Cơ chế "ưu việt" XHCN đang khiến kinh tế Việt Nam lưỡng bề thọ địch, nội công ngoại kích, không sụp đổ mới lạ.

    Sờ chỗ nào thấy BẤT CẬP chỗ ấy, cái gốc là do cái BẤT HỢP LÝ kéo dài trên 70 năm có lẻ, nó bao trùm lên tất cả cái BẤT HỢP LÝ khác: người dốt lãnh đạo người giỏi. Nếu còn BẤT HỢP LÝ là Đảng lãnh đạo thì còn BẤT CẬP (nói theo ngôn ngữ thời đại, dù nó không chính xác nhưng mọi người cũng hiểu).

    Sao không bỏ tù kẻ nào cấp quota, chính nó có tội với bà con nông dân chiếm da số trong dân tộc, nó phá hoại kinh tế, tội còn nặng hơn tội ông LS Quân trốn thuế vạn lần?