Đốc-tờ Việt - Người Việt Nam trầm lặng

  • Bởi Mắt Bão
    28/09/2013
    4 phản hồi

    Đốc-tờ Việt


    Tại Đức có một nhà hàng kỳ lạ. Ông chủ nhà hàng ra thông báo rằng:

    “Ai có thể chịu đựng được những trò tinh quái mà nhà hàng bày ra thì sẽ được 1 tuần ăn miễn phí”.

    Quả thật, quái chiêu câu khách này cực kỳ hiệu quả, và nhà hàng đã thu được những món hời lớn mà chưa phải bỏ ra bất kỳ bữa ăn miễn phí nào.

    Ngày nọ, có một ông già người Việt Nam nhỏ bé bước vào nhà hàng. Nhân viên ở đây đón tiếp ông trên cả mức nhiệt tình, mời ông ngồi vào bàn hạng VIP với thái độ cực kỳ lịch thiệp, và rồi để ông chờ liền 4 tiếng đồng hồ.Thường thì các vị khách nước ngoài sẽ cáu giận, thậm chí sẵn sàng bỏ ra một món tiền nào đó để nhanh nhanh biến khỏi nơi này. Nhưng ông già Việt Nam thì khác, ông vẫn tươi tỉnh, gật gù theo tiếng nhạc, lại còn “ư ử” hát theo, khoái chí lắm. Cho đến khi chủ nhà hàng mất hết kiên nhẫn, đành phải cho nhân viên bê thức ăn ra.

    Ông già Việt Nam gọi món tôm hùm, nhân viên bưng ra 2 con tép xíu xiu trên một cái đĩa to gần bằng cái mâm. Gọi món salad thì toàn là rau, củ không tươi bỏ lổn nhổn trong một cái tô sành rưới đầy tương ớt gần hết hạn. Ông chủ nhà hàng những tưởng sẽ làm ông già người Việt phát khùng lên. Nhưng không, ông già vẫn bình thản ăn ngon lành. Giật mình về sức chịu đựng kỳ diệu của ông già người Việt, ông chủ nhà hàng quyết định sử dụng tuyệt chiêu thứ ba. Ông già người Việt đang ngồi ăn bình thường, bỗng cái ghế lắc lư rồi sụp xuống, mũi ông đập vào thành bàn đau điếng, còn cái bàn tự nhiên nghiêng qua nghiêng lại đổ hết cả nước vào người ông. Cứ như vậy đến gần 10 phút. Ông chủ nhà hàng xoa tay đắc ý, chắc mẩm rằng ông già người Việt sẽ nhanh chóng nổi điên lên, không thì cũng xám cả mặt mày mà chịu thua. Nhưng khi bàn ghế dừng lại, cả ông chủ lẫn nhân viên nhà hàng tròn xoe mắt, há hốc miệng ngạc nhiên: Trên ghế, ông già bé nhỏ vẫn ngang nhiên hút thuốc, mặt không hề mảy may suy suyển.

    Quá choáng trước khả năng chịu đựng phi thường của ông già, ông chủ nhà hàng đích thân mang hóa đơn đến trao tận tay cho người hùng vĩ đại, trong thâm tâm hi vọng với số tiền khổng lồ này, sẽ làm ông già nhảy dựng lên, nhưng không, ông già người Việt mỉm cười ý nhị, rút hầu bao ra trả rồi lịch sự bước ra khỏi nhà hàng. Đến nước này thì ông chủ nhà hàng đành cúi rạp mình chịu thua và tặng 1 tuần ăn miễn phí cho ông già người Việt. Câu chuyện này nổi tiếng đến mức một hãng truyền hình danh tiếng đã làm hẳn cả sê-ri phim về ông già người Việt.

    Trong một cuộc phỏng vấn, phóng viên hỏi lý do vì sao ông có sức chịu đựng diệu kỳ đến như vậy; ông già cười hỉ hả, xoa tay, trả lời:

    Chỉ cần các bạn tới Việt Nam thì biết. Hằng năm, vào dịp giáp Tết, ra ga chờ mua vé tàu, chen chúc ngột ngạt hàng mấy ngày trời mới mua được một cái vé, so với trong nhà hàng có máy hát, có ghế ngồi, có điều hòa nhiệt độ, cho tôi ngồi 4 tiếng chứ 40 tiếng tôi cũng ngồi được.Còn mấy cái chuyện gọi tôm mang tép ở Việt Nam là chuyện thường ngày. Rau ở đây không tươi, nhưng còn an toàn hơn chán vạn lần ở quê tôi. Thế nên, tôi ăn ngon lành lắm, ăn không cần suy nghĩ gì cả. Đang ăn mà bàn ghế trồi lên hụp xuống thì có khác gì đi xe trên quốc lộ, thậm chí ở đây êm và thú vị hơn. Còn có một chuyện tôi muốn nhắn nhủ ông chủ nhà hàng là “máy chém” ở chỗ các ông còn non tay lắm. Các ông phải sang Việt Nam, đến thăm chùa Hương ở Hà Tây vào mùa lễ hội ấy, các ông sẽ được tận mắt chứng kiến những cái “máy chém” chính hiệu để mà học tập...

    Nghe ông già người Việt nói đến đâu, ông chủ và các nhân viên nhà hàng rùng mình đến đấy. Vừa rồi tôi có dịp sang Đức, định ghé vào nhà hàng kỳ lạ này kiếm ăn chút đỉnh. Nhưng vừa nhìn hộ chiếu, biết tôi là người Việt Nam, đám nhân viên cố sống cố chết ngăn cản không cho tôi vào bằng được.

    Hình như, họ nể người Việt Nam mình lắm?

    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Chuyện thật 100%

    Vợ tên trưởng công an phường bị ốm, tên dân phòng đi cướp 10 con chim bồ câu về đề tẩm bổ cho mụ ta. Bẵng đi một thời gian, không thấy dân phòng bắt chim bồ câu, rồi một hôm dân phòng lại bắt chim bồ câu, người bán hàng liền hỏi:

    - Thế bà vợ ông trưởng đồn lại ốm đấy à?

    Còn vào những dịp lễ tết thì dân phòng do công an chỉ huy chỉ ra chợ chọn cá to, gà béo mà bắt. NHững người bán hàng cũng biết điều này vì nó diễn ra nhiều lần như quy luật. Thế là vào những dịp ngày lễ tết, thấy công an và dân phòng đi qua, họ lại nói:

    - Hôm nay không có cá to đâu. Không có gà béo đâu, toàn gà cúm cả đấy.

    Mỗi dịp đầu hè, công an và dân phòng còn đến các cửa hàng và cả người bán hàng ở chợ quyên tiền, nói là để đi nghỉ mát. Người dân thắc mắc là sao công an và dân phòng đi nghỉ mát mà lại bắt dân đóng góp? Công an trả lời:

    - Chúng tôi đi nghỉ mát hết thì các bà được tự do bán hàng mà không có ai bắt cả. (!!!)

    Thế là những người bán hàng đành nộp tiền cho công an.

    Những chuyện công an đi cướp xẩy ra hàng ngày, chính báo lề Đảng còn đưa nhiều hơn báo lề trái. Có lẽ các ông báo lề trái ngồi salon nhiều hơn. Hay cho những việc cơm áo gạo tiền của dân không quan trọng bằng những chuyện lý luận Mác Lê nin?

    Tôi lại được nghe kể lại đoạn cuối như thế này:
    Tên dân phòng trả lời: "Thưa anh hôm ấy chị nhà đi chợ qua đấy, bảo nhỏ với em là anh đang bị cảm cần cháo gà cho lại sức, nên em đã lén đưa con gà vào sân sau cho chị ấy rồi"
    Tên công an trả lời: "Sao không đưa cả 10 con mà chỉ 1 thôi, nếu thế thì hôm nay chẳng phải mất thì giờ, rách việc ngồi xử".

    Đây là chuyện thật xảy ra khoảng năm 1973 khi ông Vương Đình Kế, cựu bí thư thành đoàn Hải Phòng, đương kim thành uỷ viên làm giám đốc sở xây dựng Hải Phòng.

    Sau một thời gian dài đi sơ tán, một bà trở về căn hộ của mình - tôi không nhớ rõ ở khu vực nào của Hải Phòng - thì thấy căn hộ đã được phân cho người khác ở.

    Bà này khiếu nại đòi nhà rất nhiều nơi nhưng không ai giải quyết. Cầm đơn lên xin gặp ông giám đốc sở xây dựng bị đuổi thẳng cổ.

    Uất ức vì bị cướp chỗ cư ngụ trắng trợn, một buổi sáng khổ chủ đến trước cổng sở xây dựng ở đường Lạch Tray chờ ông giám đốc sở.

    Ông Vương Đình Kế vừa dắt xe đến trước công bảo vệ thì bà này bước đến hỏi tại sao không trả nhà cho tôi? Ông Kế vừa mở mồm ra thì bị bà ta tống nguyên một gói cứt vào họng.

    Nghe nói sau khổ chủ bị tù mất mấy tháng. Ông Vương Đình Kế chuyển công tác vào Vũng Tàu, nếu còn sống năm nay cũng chừng 90 tuổi.

    Ai ở Hải Phòng đầu những năm 70 đều biết chuyện này cả.

    Câu chuyẹn này dí dỏm, hay hơn cả bài thư giãn.

    Tôi xin góp một chuyện thật như đùa:

    Công an và dân phòng đi bắt gà của người bán gà trong chợ tạm ở phường rồi đem về đồn. Người bán hàng kể với ông nhà báo về hưu, ông nhà báo này liền viết đơn khiếu nại gửi lên ủy ban hộ người bán gà chứ không gửi cho báo vì "vuốt mặt còn nể mũi", phường sợ nhất là bị bêu giếu trên báo.

    Ủy ban mời công an, nhà báo, người bán gà và cả dân phòng có tham gia vào việc bắt gà.

    Tên trưởng công an phường lên tiếng đầu tiên: Nhà báo phản ánh thiếu trung thực, làm gì có chuyện bắt 10 con gà.

    Bà bán gà cãi luôn: Hôm đó chính các ông lấy của tôi 10 con gà đấy thôi.

    Công an liền cãi: chỉ có 9 con thôi, thằng T...đâu, chỉ có 9 con sao bà này lại bảo 10 con.

    Tên dân phòng bào: Hôm đó bắt 10 con, nhưng một con xổng lồng chạy mất.

    Tên công an hỏi: Có thật không hay mày biển thủ một con đem về cho vợ con ăn?