TS Trần Nhơn - Nghị quyết, chỉ thị Đảng

  • Bởi Hồ Gươm
    26/09/2013
    0 phản hồi

    TS Trần Nhơn


    Không được tùy tiện “vơ đũa cả nắm”,
    Và hàm hồ “phủ định sạch trơn”!
    Nói lên sự thật đau lòng lắm,
    Nhưng có cách nào làm khác hơn?

    Nghị quyết Đảng là thứ nhảm nhí,
    Áp đặt lâu ngày thành thói quen.
    Thói quen lâu ngày thành đạo lý
    Đảng lên vua cai trị... dân hèn?!

    Nghị quyết Đảng là trò nhảm nhí,
    Trơ trẽn, vô liêm sỉ nhất đời.
    Nói ra điều chân lý giản dị,
    Là “cực đoan”, “ác ý”, “nặng lời”...?

    Nghị quyết Đảng đâu chỉ nhảm nhí,
    Sản phẩm quái dị nhất dương trần!
    Duy ý chí, thiển cận, ích kỷ
    Của tập đoàn dối đảng lừa dân!

    Đâu chỉ trơ trẽn, vô liêm sỉ,
    Nghị quyết Đảng – “chính trị loạn luân”.
    Giai cấp mới mặt dày má phị,
    Nghị xằng, quyết bậy, hại nhân quần.

    Nghị quyết Đảng đâu chỉ xằng bậy,
    Tội ác diệt chủng chống loài người.
    Một phần năm địa cầu đứng dậy,
    Đập tan xiềng đảng trị Tháng Mười.

    Nghị quyết Đảng dã man đê tiện,
    Tanh tưởi mùi xương trắng máu đào.
    Cướp đoạt và bảo trì vương miện
    Là phương châm toàn trị Lê - Mao!

    Nghị quyết Đảng khôn nhà dại chợ,
    Chui đầu vào bẫy cạn Thành Đô.
    “Bốn kiên định” giáo điều man rợ,(1)
    Tổng Bí thư, Thủ tướng tội đồ!

    (Trách nhiệm thuộc về người đứng đầu,
    “Vua Tập Thể” cũng là (một) loài “Sâu”,
    Tam Tứ trụ triều đình cấu kết,
    Tranh công đổ tội hưởng sang giàu!)

    Mỗi nghị quyết xơ cứng nhảm nhí,
    Chi tối thiểu năm trăm ngàn Đô.
    Đại hội là dịp được xài phí,
    Bồi bút càng phá cỗ ăn to!

    Chính phủ bận trăm công ngàn việc,
    Phải “chế” nghị quyết nịnh Trung ương.
    Dù thực trạng, giải pháp láo toét,
    Phương án, định hướng phải tỏ tường!

    (Không chấp nhận ba xạo, láo khoét,
    Không vừa lòng đảng chủ độc tài.
    Không biết xoa, nịnh và ngụy tạo.
    Chính phủ hình nộm sẽ rớt đài!)

    Bộ, Chính phủ lắp ghép, xào xáo,
    Đảng hô biến thành “trí tuệ đỉnh cao”.
    Lãnh đaọ toàn diện và tuyệt đối,
    Hào quang toàn trị Mác Lê Mao.

    “Vua Tập Thể” gật gù thông duyệt
    Đạo văn từ chính phủ nô tài.
    Đảng chủ - ký sinh trùng ra nghị quyết,
    Hút máu dân sống gửi lâu dài!?

    Chỉ thị Đảng lại càng lố bịch,
    Từ đôn đốc học tập cụ Hồ
    Đến HIV, mua hàng Việt...
    Việc gì Đảng cũng phải “nhào dzô”!

    Để chứng tỏ lãnh đạo toàn diện,
    Chăm lo từng sợi chỉ cây kim.
    Thiếu vắng Đảng nước nhà chậm tiến,
    Sẽ lạc vào... thế giới văn minh?!

    Việt Nam vẫn “ngu lâu dốt bền”,
    Tự khen vương nghiệp Đảng làm nên
    Quỷ đỏ khổng lồ chân đất sét,
    Quyết không buông “nhất lập tam quyền”!

    Cuồng si chỉ huy kiêm lĩnh xướng,
    Không ưa giữ nhịp, hát bè trầm.
    Tự huyễn hoặc, tự khen, tự sướng,
    Nghị quyết sai Đảng chẳng hề lầm!

    Bởi Nhà nước là của Đảng, vì Đảng,
    Và do Đảng chuyên chế dựng lên.
    Nhân dân bản chất là “phản loạn”,
    Cản đường Đảng ăn trốc ngồi trên?!

    Nanh vuốt Đảng đoàn, Ban cán sự,
    Những cánh tay bạch tuộc nối dài;
    Mật vụ gắn loa phường, lưỡi gỗ...
    Đẩy Việt Nam vào thảm họa ngày nay!

    Đảng toàn trị, chuyên chính vô học
    Là nguyên nhân của mọi nguyên nhân.
    Xô nước nhà “xuống hố cả nút”,
    Mở kỷ nguyên quốc nhược dân bần.

    (Về khái niệm “chuyên chính vô sản”,
    Lần đầu tiên Các Mác để cao,
    Đồ tể Lê nin làm biến dạng
    Thành “chuyên chính vô học” từ đầu!)

    Nếu không là “người Việt trong sáng”
    Từng trải nghiệm nhiều chục năm trời,
    Ma lực nghị quyết, chỉ thị Đảng,
    Nuôi chất “con”, hủy hoại chất “người”,

    Sẽ khó nghe lọt lời tâm huyết
    Chỉ mặt Đảng Lê - Mao độc tài:
    Cội nguồn chuyên chế và bạo liệt,
    Diệt nhân quyền, giam giữ tương lai!

    Từ ngày chữ “đảng” phải viết hoa,
    Dân toa rập khấu đầu “Đảng ta”;
    Vắng bóng đảng cạnh tranh đối trọng:
    Tiêu vong nền dân chủ cộng hòa!

    Thực trạng đó làm Đảng tha hóa,
    Bàn tay ma che cả bầu trời?
    Nghị quyết Đảng đầu hàng nước lạ,
    Một mình một chiếu, một sân chơi.

    “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”:
    Bức tâm thư cởi mở tấm lòng.(2)
    Giũ sổ Đảng (cũng lâm trọng bệnh),
    Quyết hoàn lương, giã biệt ngu trung.

    Đằng – Nhuận: dân búa liềm bảng đỏ,
    Bức xúc đòi bỏ đảng vì dân.
    Lập đảng mới Xã hội Dân chủ,
    Giúp hệ thống chính trị cân bằng.

    Đằng – Nhuận không trở cờ, chống Đảng,
    Thực lòng mong Đảng bớt “ngu lâu”.
    Biết nhìn đối lập ra đối tác,
    “Đảng ta” lại lập chiến công đầu!

    Hãy ra những chỉ thị, nghị quyết
    Hòa hợp lòng dân, thuận ý trời.
    Đa nguyên đa đảng là minh triết
    Vĩnh hằng cùng xã hội loài người!

    Tháng 9/2013
    TS Trần Nhơn

    ________________________________

    1/ Bốn kiên định:

    Kiên định chủ nghĩa Mác Lenin, kiên định Chủ nghĩa xã hội, kiên định độc đảng toàn trị, kiên định kinh tế quốc doanh là chủ đạo.
    Cả 4 cột trụ bị cưa gãy tanh bành ấy, vẫn được dựng lại, khẳng định mạnh mẽ, kiên định gấp bội phần kể từ Đại hội XI đến nay.

    2/ “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”: Bài viết đã đi vào lịch sử của luật gia Lê Hiếu Đằng, đăng trên Bauxite Việt Nam, 12/8/2013.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi