Giáng Thủy - Sinh ra là một người Việt Nam, mẹ ơi con không buồn đâu!

  • Bởi Admin
    26/09/2013
    5 phản hồi

    Giáng Thủy

    Mẹ sinh con ra, bằng tình yêu của cha. Con chào đời và thừa kế những di sản của gia đình và dân tộc.

    Sinh ra là người Việt Nam, có nghĩa con có mức thu nhập trung bình 1,500 USD/năm, đứng thứ 141, theo bảng xếp hạng của Ngân hàng thế giới. Con biết những người bạn khác, sinh ra ở Na Uy hay Luxembourg, họ có thu nhập gần 100,000 USD/năm. Nhưng họ ở tận Bắc Âu xa xôi, vùng đó nhiều băng tuyết và lạnh lắm. Con thích sống ở vùng nhiệt đới gió mùa, cây cối xanh tươi quanh năm hơn. Con không buồn đâu, vì con hiểu đất nước mình còn nghèo, trải qua bao nhiêu năm chiến tranh nên 38 năm rồi hậu quả vẫn như còn đó. Nếu so với Thái Lan hay Trung Quốc, các bạn cũng chỉ giàu hơn con có 4 lần thôi, và trên thế giới vẫn còn có nước nghèo hơn mình mẹ ạ. “Con không chê cha mẹ khó”, nên mẹ đừng lo, con không buồn đâu.


    Ảnh: một người mẹ (ảnh: Nason, nguồn internet)

    Khi con chào đời, cũng có nghĩa con đã khoác lên mình khoản nợ 826 USD rồi. Như vậy, con chỉ cần nhịn ăn, nhịn mặc nửa năm là có thể giúp chính phủ trả hết nợ công. Con không buồn đâu, vì để phát triển đất nước chúng ta phải đầu tư chứ. Đầu tư hiện tại để sinh lời cho tương lai, để cho những người sinh ra sau con có cuộc sống tốt đẹp hơn. Con biết mẹ trăn trở với những Vinashine hay Vinalines, và lo tương lai của con chìm xuống đáy biển. Con không buồn đâu, vì kinh doanh và đầu tư phải có rủi ro mẹ ạ. Thất bại cũng là cách để mình học, và ai cũng cần phải học để lên khôn. Con không lo đâu vì các Tổng giám đốc quản lý các doanh nghiệp nhà nước đều được lựa chọn rất kỹ. Họ đều là những đảng viên tiêu biểu, họ có tâm huyết và luôn làm đúng quy trình. Giao nguồn lực đất đai, tài chính, nhân tài của đất nước vào tay họ, con không lo đâu.

    Sinh ra là người Việt Nam, nên con được học tiểu học miễn phí trong trường công lập. Con sẽ ngoan, và lắng nghe chăm chú những lời thầy cô giảng dậy để biết cái gì là đúng, cái gì là sai, cái gì là đẹp, cái gì là xấu. Con sẽ học thuộc lòng những áng văn thơ kiệt tác của nhân loại; những trang lịch sử hào hùng của dân tộc. Bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, hiên ngang, hào hùng, đâu phải nước nào cũng có. Con hiểu đất nước mình tươi đẹp, có “rừng vàng biển bạc”, lại ở vị trí địa chính trị quan trọng, nên có nhiều thế lực thù địch nhòm ngó. Chính vì vậy, con sẽ cảnh giác, không nghe đài địch, để làm thất bại các cuộc chiến tranh tâm lý của kẻ thù. Con tỉnh táo lắm, xin mẹ đừng lo.

    Trong lớp học, chúng con tự hào vì mình nghĩ giống nhau, hưởng thụ văn hóa giống nhau, và như vậy sẽ dễ lắng nghe, dễ thống nhất hơn. Sự giống nhau tưởng như đơn điệu, nhưng thực ra là thế mạnh vì nó tạo ra sự đoàn kết, nhất trí. Khi có chính sách đưa xuống, chúng con có thể làm ngay tấp lự, không phải tranh cãi hay phản biện gì. Như vậy có phải công việc nhanh hơn không? Chúng con đâu có như các bạn ở nước khác, phải tự phân tích để có những suy luận về xã hội, phải tranh luận về triết học để có quan điểm về đạo đức, phải học cách làm việc nhóm vì các bạn khác nhau nhiều quá. Ấy vậy, mà các bạn vẫn không thống nhất được, phải bỏ phiếu để lựa chọn giải pháp cho nhóm mình. Như vậy có phải tốn thời gian và nguồn lực không?

    Dù mẹ sinh con ra trong gia đình nông dân, hay gia đình trí thức, gia đình giàu có hay gia đình nghèo khó, mẹ đừng lo cho con, vì con sẽ sống hết mình. Là nông dân con sẽ chăm chỉ trồng cấy, áp dụng khoa học kỹ thuật trên mảnh đất của mình, cho xứng với những mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của dòng họ nhà mình đã đổ trên những thửa ruộng. Tuy không được sở hữu đất đai như những bạn ở nước khác, nhưng con không buồn đâu. Để công nghiệp hóa, hiện đại hóa, thì nhà nước phải thu hồi đất đai giao cho doanh nghiệp thôi. Giao cho họ rồi, thì họ có quyền bán theo giá thị trường, còn mình thì nhà nước ấn định giá đất thu hồi, đỡ phải phụ thuộc quy luật cung cầu phức tạp, mẹ ạ.

    Là trí thức con sẽ cố gắng làm một người nhuần nhuyễn chủ nghĩa duy vật biện chứng, áp dụng cho phương pháp nghiên cứu khoa học của mình. Con sẽ tuyên truyền và diễn giải chính sách để người dân hiểu và thực hiện theo. Mọi chính sách đều phục vụ cho mục đích “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, và văn minh”. Nếu có khúc mắc gì, chắc do nhân dân chưa hiểu thôi. Mà dân chưa hiểu, thì trí thức phải đi đầu trong việc truyền bá, đó không phải là một nhiệm vụ vinh dự sao?

    Nếu mẹ sinh con ra trong một gia đình giàu có, con sẽ gắng theo truyền thống cha ông. Con sẽ đi du học, mang kiến thức mới về phục vụ đất nước. Mẹ đừng lo con thay đổi, vì học gì mình cũng phải chọn lọc mẹ ạ. Các khoa học kỹ thuật như máy tính, internet, điện thoại hay Tivi, ô tô hay xe máy, iphone hay ipad là sản phẩm của nhân loại nên mình du nhập về sử dụng không sao. Còn những vấn đề tự do, dân chủ, hay nhân quyền là sản phẩm của phương Tây, vì đặc thù lịch sử, văn hóa và điều kiện phát triển của đất nước chưa hợp, con sẽ không máy móc mang về đâu.

    Sinh ra là người Việt Nam, mẹ ơi con không buồn đâu!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Mẹ ơi con không buồn đâu!
    Mấy hôm trước sáng ra thức dậy mở mắt ra thì lắc đầu ngao ngán, thấy buồn tủi cho thân phận là công dân VN. Lên mạng xem tử vi con biết khi sinh ra con đã mang sao chiếu mệnh CỘNG SẢN. Thầy tử vi giải thích ai mang sao này suốt đời ngóc đầu không nỗi. Đó là số phận nhưng không phải riêng của con- mẹ ơi con không buồn đâu!!

    Sinh ra là người Cộng Sản, tiếng đầu lòng con gọi Xít Ta Lin mới đáng buồn, chứ sinh ra là người Việt Nam chưa đến nỗi tuyệt vọng .

    Mẹ ui, con không buồn đâu..

    Vì ngày xưa chui rừng lủi núi..tài sản con chỉ là đôi dép râu và nhiều lắm là vài bánh lương khô trung quốc. Nhưng giờ mẹ ui, mẹ xem trương mục nhà băng chúng con...cứ như muốn nổ tung như bom nguyên tử vì quá đầy tiền đế quốc mẹ ạ. Cái này là sản phẩm đế quốc mà chúng con đã "giải phóng" được và chúng con nguyện không hề tham lam. Cái này là để cho mẹ thôi.

    Vì ngày nay sau gần 40 năm cướp được miền đất trù phú trong kia, nơi người gọi là vựa luá cuả thế giới. Dân miền Bắc đã hết gặm ngô khoai.Và chúng ta đã xuất khẩu rất nhiều (kể cả viện trợ cho anh bên kia đang chia nhau thức ngủ với mình). Đảng ta không còn đói, tuy thi thoảng cũng còn nhiều nơi con nít phải gặm khoai rừng và ăn cả chuột nhái để sống.

    Mẹ ui, con không buồn đâu tuy thủ tướng mình đi đâu cũng ca bài ca con cá (và làm PR cho đàn bà Việt nam..."con gái việt nam đẹp lắm")

    Mẹ ui con không buồn đâu, vì đến bây giờ chúng ta vẫn giử kỷ lục về xuất khẩu cô dâu (điều đó chứng tỏ con gái mẹ rất đẹp làm mê mẩn mấy thằng già ngoại quốc và bọn bất tài không cưới nổi cô vợ bản xứ). Chúng ta còn là nhà xuất khẩu công nhân chuyên bán cơ bắp, ô sin...vv và vv.

    Mẹ ui con không buồn đâu
    Mẹ ui con không nhục đâu

    Nỗi đau buồn nhất của BÀ MẸ VIỆT NAM là thấy lũ con đánh đập đàn áp, tàn sát lẫn nhau.

    Cùng chung đất Mẹ Việt Nam
    Cùng dòng máu đỏ da vàng tổ tiên
    Đến nay thời thế đảo điên
    Chúng quên máu mủ vì tiền cả thôi
    Chắp tay vái lạy ông trời
    Bao giờ đất nước của tôi yên lành
    Trời cao ở tít mây xanh
    Hỏi ngay Đảng ở loanh quanh bên mình
    Gây bao tội lỗi thất kinh
    Trung tâm chỉ đạo Ba Đình kia thôi
    Đến nay chúng sắp hết thời
    Còn gây tội ác cho người trần gian
    Vùng lên diệt lũ bá quan
    Thì dân hết khổ phàn nàn làm chi.

    Mẹ VN ơi, nhưng con buồn vì sau 38 năm sống trong hoà bình chúng con đã để mẹ vẫn chưa sánh ngang được với các nước xung quanh (chứ đừng nói tới các cường quốc năm châu), thậm chí còn đang bị tụt hậu nữa.
    Con buồn vì chúng con, thế hệ hiện nay đang chỉ biết nguỵ biện, dối trá bao biện cho những lỗi lầm của chúng con thay vì cố gắng vươn lên để bằng anh bằng em.