Cánh Cò - Khi vô cảm trở thành không khí.

  • Bởi Mắt Bão
    20/09/2013
    10 phản hồi

    Cánh Cò

    Có bao giờ bạn chứng kiến tận mắt một đám đông bao vây hai con người, dùng mọi cách để tấn công và cuối cùng giết chết cả hai con người ấy trong trạng thái điên cuồng hay không?

    Có bao giờ bạn chứng kiến chiếc xe thùng tuềnh toàng của công an chở hai cái xác người ấy nhưng vẫn bị bao vây bởi đám đông không chạy được vì họ vẫn còn giận dữ?

    Có bao giờ bạn tưởng tượng ra rằng hai cái xác ấy là con cháu hay bạn bè của bạn, nếu vậy thì tâm trạng bạn thấy thế nào? buồn vui, tức giận hay oán hận cái đám đông ấy.

    Nếu hai cái xác ấy là hai con chó thì liệu bạn có một chút cảm động nào không? hơn thế nếu trong nhà bạn đang nuôi một con chó và bạn rất yêu thương chúng?

    Con chó của bạn bị bao vây, bị đánh chết trong nỗi sợ hãi tột cùng. Nó kêu ăng ẳng nhưng không biết xin và tiếng kêu của nó dù sao thì cũng chỉ là tiếng kêu của một con chó.

    Nhưng hai cái xác người kia không phải là xác chó. Hai kẻ ấy là con người và trước khi chết họ đã quỳ lạy, đã van xin, đã khóc lóc và cũng đã nói lời xin lỗi vì cái tội ăn trộm chó.

    Hai cái xác ấy trước khi chết là con người. Đã từng biết nói, biết cười, biết khóc than đau khổ hay sung sướng hạnh phúc. Hai cái xác ấy trước khi chết cũng biết thương, biết ghét và nhất là họ cũng có một mái gia đình. Với người vợ khốn khổ, rách rưới, với bầy con nheo nhóc đói rạc.

    Đời sống thực của hai kẻ ấy trước khi chết có lẽ chỉ hơn con chó một chút, bởi vậy họ mới muối mặt đi làm cái nghề không ai muốn làm: cẩu tặc.

    Cái tội lớn nhất vào ngày hôm ấy là họ đã tước đi mạng sống của vài con chó trong cái xóm người ấy. Vài con chó chết khiến cả làng cả xóm đau lòng, xót xa như cha ông họ bị giết. Thế là họ giết người để trả thù. Giết trong nỗi căm hận tột cùng của một bầy sài lang bao vây hai con vật khốn nạn.

    Hai con vật người ấy bây giờ nằm trên chiếc xe công an, nằm như hai con chó vì họ không hề tin người ta đang tâm giết chết họ như giết chó.

    "Mắt trả mắt, răng trả răng".

    Người Israel nói như vậy khi mất nước và họ đã lấy lại được lãnh địa Do Thái trong tay của khối Ả rập từ câu nhật tụng này.

    Người Việt ở Bắc Giang, Nghệ An, Thanh Hóa, Nam Định, Ninh Bình, Quảng Trị...cũng nói như vậy khi mất chó, và họ lấy được những xác người. Những xác người trước khi chết họ gọi là đồng bào. Hoàn toàn không phải là kẻ thù. Chỉ vì vài con chó.

    Bạn có bao giờ thấy hai cái xác người bị đánh chết ở Bắc Giang rồi quăng như xác hai con vật hay không?

    Bạn có động lòng không khi biết rằng chiều hôm ấy và hàng ngàn buổi chiều khác con của hai người đàn ông ấy không bao giờ có cơ hội kêu lên hai tiếng "Bố về".

    Hai con người đáng ra không nên chết và vẫn có thể cống hiến cho gia đình, xã hội những thành quả nhỏ nhoi nhất sau khi trả giá việc làm của họ bằng những năm tháng nằm tù. Nếu họ được xét xử và bị kết tội cũng là cách mà luật pháp bảo vệ cho mọi công dân. Luật pháp không phải chỉ để trừng phạt bọn vô lại mà nó còn được dùng để bảo vệ chúng để chúng được xét xử công bằng.

    Bất cứ ai tưởng rằng mình có thể thay thế công lý để trừng phạt ai đó dù chỉ là một tát tai cũng đã vi phạm luật pháp.

    Những người mất chó đang tưởng như vậy. Hàng xóm của họ cũng tưởng như vậy và cái tưởng ấy khiến họ nghĩ mình có thể giết người.
    Cả làng kéo nhau ra giết người. Giết hai thằng ăn trộm chó. Điều ấy không lạ lắm sao?

    Không thể nói là lạ, mà phải nói là man rợ. Chỉ có kẻ man rợ chưa hưởng ánh sáng văn minh mới có thể hành động một cách xuẩn động như vậy. Cái lạ là họ không ở trong hang động, họ đang sống, đang sinh hoạt bình thường tại nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đất nước luôn tự hào có truyền thống này truyền thống nọ nhưng hình như đã lâu không ai nhắc tới truyền thống thương yêu đồng loại. Bằng chứng là tại cái làng ấy, cái thôn ấy người ta thương chó hơn còn "đồng loại người". Họ đồng loạt vung tất cả phương tiện giết người lên. Giết tập thể. Giết hội đồng.

    Quán tính tập thể từ hợp tác xã, từ hội trường, từ chi bộ đảng, thậm chí nơi trường học, công trường đã ăn vào xương vào óc của những con người ấy, để bây giờ họ sinh ra nỗi khao khát giết người tập thể.

    Cái tập thể ấy không những giết người mà còn ngang nhiên cùng nhau nhận rằng chính họ là kẻ giết người. 800 con người Bắc Giang tự nhận hết vào mình như những anh hùng, những anh thư khi cầm dao giết đồng bào chỉ vì vài con chó.

    Bi kịch ở đây không còn là giết người hay không mà là nhận thức giá trị giữa người và vật bị cào bằng bởi một đám đông mù quáng và độc ác. Sự cào bằng hiện có trong xã hội giữa người lương thiện và kẻ tiểu nhân, giữa kẻ trong sạch và bọn nhũng lạm, giữa người tài năng và bọn vô học...phải chăng đã bén rễ vào người dân tạo cho họ quán tính này và khi được dịp chúng bộc lộ ra một cách mạnh mẽ như vậy?

    Hệ thống pháp luật đang nghĩ ngợi làm cách nào để vừa bắt đúng kẻ sát nhân vừa không làm xã hội bất an. Hãy trị cái gốc, đừng leo lên cây chặt ngọn. Cái gốc của vấn đề là sự tha hóa trong ứng xử tức là cái căn bản nhân đạo đã bị xóa sạch từ lâu khi các bài học vỡ lòng của con trẻ chỉ biết "nhắm quân thù mà bắn" trong khi gần bốn mươi năm qua không còn một bóng quân thù nào trên dải đất này.

    Cái gốc của vấn để là chính quyền không xứng đáng mang hai chữ đó trong tất cả mọi văn bản vì khi dân kêu cứu thì làm ngơ, khi dân đút lót thì hồ hởi. "Chính" đã mất đi chỉ còn lại chữ "quyền" kiêu hãnh thì sức mạnh mù lòa tăm tối ấy sẽ cày nát khuôn mặt nhân bản của người dân là chuyện hiển nhiên. Họ phải tự bảo vệ mình kể cả bằng những phương pháp tàn bạo. Chính quyền không thể bắt bọn cẩu tặc vì vậy khi họ bắt được, chiến lợi phẩm phải về phía họ và giết người là cách mà họ chia chát chiến lợi phẩm ấy.

    Cái cách nhận mình là thủ phạm mà 800 con người cùng đứng tên trên lá đơn là hành vi khinh thường chính quyền rõ rệt nhất. Người dân có thói quen cúi mình nhẫn nhục trước cường hào, ác bá nhưng khi tạo cho họ có cơ hội manh nha trở thành thú dữ thì họ sẽ giống ngay lập tức với những kẻ giết người có cái tên đẹp đẽ "Lương sơn bạc".

    Một điều lạ nữa, đã nhiều tháng trôi qua từ vụ giết cẩu tặc đầu tiên chưa thấy ai lên tiếng nhắc nhở cho những kẻ sát nhân thấy rằng hành vi của họ là tàn bạo, dù là phụ nữ cầm một cái chổi đánh vào hay một ông già cố rướn người để chạm nạn nhân cũng đều là đồng phạm sát nhân. Cái tội lớn nhất của những kẻ đánh hôi ấy là dửng dưng với người xấu số. Nói theo ngôn ngữ thời đại là "vô cảm".

    Mà hỡi ơi sự vô cảm bây giờ đã trở thành không khí thì còn gì để mà bàn nữa?

    Từ khóa: vô cảm, Cánh Cò

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    thichkhach viết:
    thichkhach viết:
    Hội những người ghét phản động viết:
    .

    Những kẻ vô sỉ, vô đạo đức kia mà yêu nước , thương dân sao ? nếu điều đó là sự thật thì mặt trời đã mọc ở hướng
    Tây rồi .

    Hey xà, cụ tự vả vào mặt mình, mặt đảng đấy. Cá nhân Bùi Hằng thì làm sao so sánh được với những chính sách từ trung ương " vô cùng nhân đạo " của đảng từ ngày thành lập đến nay. Này nhé cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, ám sát những người không theo cộng sản, học tập cải tạo, cải tạo tư sản mại bản, kinh tế mới, bán bãi thâu vàng cho đi bán chính thức rùi cho tầu tuần tra bắn bỏ, ai sống thì xộ khám, giờ cướp đất của dân mặc cho dân lê la đàu đường xó chợ, đang mạnh khoẻ, vào đồn công an đâm ra thích chết, tự tử.... Tớ đek cần phải dẫn nguồn. Nguồn có đầy trên mạng, trong thư viện....

    Hết chuyện nên đem cá nhân một mụ đàn bà ra bêu, tố khổ như thời CCRĐ. Ngon thì đem nêu những chính sách của các đảng phản động ra mà đấu.

    Còn cái tết Mậu Thân 1968 ở Huế, dân Huế đek có quên đứa nào đã chơi ác thế.

    Hoàng Phủ Ngọc Tường đỉnh cao gấp vạn lần mụ Bùi Hằng, các chú đã xem bài phỏng vấn Tường của Thuỵ Khê chửa? Chưa thì tìm mà xem đặng quán triệt thông suốt cái đầu mù u nhá.
    MK, các chú trong hội ghét những người phản động đ- é-o dám lôi Tường ra bêu nhẩy!

    thichkhach viết:
    Hội những người ghét phản động viết:
    .

    Những kẻ vô sỉ, vô đạo đức kia mà yêu nước , thương dân sao ? nếu điều đó là sự thật thì mặt trời đã mọc ở hướng
    Tây rồi .

    Hey xà, cụ tự vả vào mặt mình, mặt đảng đấy. Cá nhân Bùi Hằng thì làm sao so sánh được với những chính sách từ trung ương " vô cùng nhân đạo " của đảng từ ngày thành lập đến nay. Này nhé cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, ám sát những người không theo cộng sản, học tập cải tạo, cải tạo tư sản mại bản, kinh tế mới, bán bãi thâu vàng cho đi bán chính thức rùi cho tầu tuần tra bắn bỏ, ai sống thì xộ khám, giờ cướp đất của dân mặc cho dân lê la đàu đường xó chợ, đang mạnh khoẻ, vào đồn công an đâm ra thích chết, tự tử.... Tớ đek cần phải dẫn nguồn. Nguồn có đầy trên mạng, trong thư viện....

    Hết chuyện nên đem cá nhân một mụ đàn bà ra bêu, tố khổ như thời CCRĐ. Ngon thì đem nêu những chính sách của các đảng phản động ra mà đấu.

    Còn cái tết Mậu Thân 1968 ở Huế, dân Huế đek có quên đứa nào đã chơi ác thế.

    Hội những người ghét phản động viết:
    .

    Những kẻ vô sỉ, vô đạo đức kia mà yêu nước , thương dân sao ? nếu điều đó là sự thật thì mặt trời đã mọc ở hướng
    Tây rồi .

    Hey xà, cụ tự vả vào mặt mình, mặt đảng đấy. Cá nhân Bùi Hằng thì làm sao so sánh được với những chính sách từ trung ương " vô cùng nhân đạo " của đảng từ ngày thành lập đến nay. Này nhé cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, ám sát những người không theo cộng sản, học tập cải tạo, cải tạo tư sản mại bản, kinh tế mới, bán bãi thâu vàng cho đi bán chính thức rùi cho tầu tuần tra bắn bỏ, ai sống thì xộ khám, giờ cướp đất của dân mặc cho dân lê la đàu đường xó chợ, đang mạnh khoẻ, vào đồn công an đâm ra thích chết, tự tử.... Tớ đek cần phải dẫn nguồn. Nguồn có đầy trên mạng, trong thư viện....

    Hết chuyện nên đem cá nhân một mụ đàn bà ra bêu, tố khổ như thời CCRĐ. Ngon thì đem nêu những chính sách của các đảng phản động ra mà đấu.

    Một bản tin gây "sốc" cho những ai còn chút nhân bản trong người.
    Dù không biết được chính xác cá nhân nào gây ra cái chết tức tưởi của 2 người đàn ông trộm chó. Nhưng tất cả đám dân làng (có thể vài chục hoặc vài trăm) vây đánh 2 người đàn ông trên đều phải bị đưa ra tòa án xét xử về tội giết người. Dù rằng công an CS không quan tâm đúng mức đến nạn trộm chó đã xẩy ra bấy lâu nay. Nhưng không vì thế, mà những người dân mất chó cho rằng: Họ có quyền thay mặt luật pháp để ban án tử hình cho 2 người đàn ông này.
    Thật không biết dân VN tôi tàn ác từ bao giờ......?
    Phải chăng đây là hệ lụy của cái gọi là "đạo đức cách mạng XHCN" mà đảng CSVN thường hay rêu rao và đã đưa vào chương trình giáo dục trong các trường học....?
    Ôi! Cái "đạo đức cách mạng" này đã đầu độc dân tôi đã không còn nhân tính.
    Bài "Tiến Quân Ca" là Quốc ca của CHXHCNVN có câu: "Đường vinh quang xây xác quân thù" là đủ để đánh giá sự tàn ác, phi nhân tính của cái đảng này rồi.....
    Trên Thế Giới này không có một dân tộc nào có bài Quốc ca đầy sắt máu như thế.....
    Suy cho cùng, đảng CSVN phải một phần nào chịu trách nhiệm cho 2 cái chết trên và còn biết bao nhiêu cái chết khác.....


    NIỀM VUI CỦA BÙI THỊ

    Dạo này tên tuổi Bùi Hằng , nhà “rân chủ mẫu mực” một dạo chìm nghỉm đâu mất , cứ tưởng thị giải nghệ kiếm nghề khác mần ăn , hỏi ra mới biết thị bị anh chị em rân chủ tẩy chay . Các nhà rân chủ mà xích mích nhau thì lý do đơn giản lắm , cát xê chia không đều hoặc người này nổi hơn người kia . Riêng Bùi thị thì thiên hạ ( người bình thường lẫn rân chủ ) phát ngán vì cách phát ngôn vừa vô văn hóa vừa dốt . Nếu thần tình yêu biết xài internet thế nào ổng cũng bắn một phát vào mông Bùi Thị và Siu nhơn Nguyễn Lân Thắng . Chị & Chàng giống nhau cái khoản ăn nói bá láp coi thường luân lý và hồn nhiên trong việc trình diễn chiều sâu não bộ . Chị như số 0 chàng như số 1, ráp lại thành 10 năm tình cũ , quả là một cặp đôi hoàn hảo .

    Trong khi Siu nhơn Thắng lập đàn phong tặng “ anh hùng liệt sĩ “ cho anh Viết – thủ phạm xả súng vào UBND Tp Thái Bình làm một người chết thì Bùi Thị hớn hở như con nít nhận quà Trung thu khi hay tin thêm một nạn nhân vụ xả súng qua đời.

    Nhìn cách thị bày tỏ niềm sung sướng trước cái chết của người khác , tôi thấy may vì sáng nay mình chưa ăn , thức ăn từ bữa trước đã thành phẩm . Chúng ta có quyền đặt câu hỏi “ chị ấy đến Trái Đất làm gì ?”. Nhân loại văn minh thế kỷ 21 không ai hành xử trước cái chết của người khác như thế . ĐỪng nói thế kỷ 21 , ngay cái thời Mỹ ném bom tàn sát đồng bào ta hơn 40 năm trước , tóm được phi công Mỹ , muốn bắn cho nó một phát lắm nhưng người Việt Nam mình không làm vậy .
    Hình như thị biết , mừng vì có người chết một mình cũng dị hơm quá nên kẹp cổ nhân dân lôi vào .
    “Nghe dân khấp khởi báo tin thêm một thằng tèo vì nhiễm độc chì …”
    Dân nào mất dạy thế kia chứ ? dân nào “ khấp khởi” ? chắc là các “ rân” trong Ủy Ban phong tặng danh hiệu “ anh hùng liệt sĩ” cho anh Viết chứ ai.

    Những kẻ vô sỉ, vô đạo đức kia mà yêu nước , thương dân sao ? nếu điều đó là sự thật thì mặt trời đã mọc ở hướng
    Tây rồi .

    Xin chia buồn cùng gia đình nạn nhân và mong gia đình hiểu cho rằng những con (phải là người hay không các bạn có thể tự nhận xét ) dị hợm kia không phải đồng bào của chúng ta .
    Bùi Thị là chủng loài nào vậy ?

    https://www.facebook.com/hoighetphandong?hc_location=stream

    Xét ra, các nhà rân trủ cũng chỉ có thế.

    Điều gì khiến cho cảnh sát năng nổ điều tra? Điều gì khiến cho viên chức công tố năng nổ truy tố tội phạm? Đó là những điều tôi từng thắc mắc về cơ quan công quyền ở nước Mỹ.

    Với hiện trạng ở Việt Nam, tôi phải hỏi ngược lại: Điều gì đã khiến cho cảnh sát không năng nổ điều tra? Điều gì đã khiến cho viên chức công tố không năng nổ truy tố tội phạm?

    Đó là với tội ác. Còn đối với những người hiền lành, lương thiện nhưng không ngại bày tỏ chính kiến, thì chính quyền truy tố họ hết tội này đến tội kia, có khi chưa kịp truy tố hay xét xử đã án chồng án (Điếu Cày), hay vừa giảm án này đã bày án khác (Đinh Nguyên Kha). Một sự năng nổ rất chi là tâm thần (như bệnh paranoia).

    Đến nước mất, Tổ quốc lâm nguy mà Đảng còn "giáo dục" cho người dân thái độ bàng quan, cứ để đấy mọi việc đã có "Đảng và nhà nước lo" thì người dân bắt buộc phải vô cảm chứ sao. Mình lo thì có khi còn vào tù.

    Robot thì được chế tạo bằng những linh kiện, vật liệu vô cơ. Nay đến con người được tẩm hóa chất để mất dần tính người, lâu dần trở thành bán robot để Đảng và nhà nước dễ sai khiến.

    Rồi đến lúc người dân phải than:

    Lò Hồ nung nấu sự đời
    Bàn tay của Đảng vẽ người tang thương.

    Hi, Hope

    Tớ ưng cụ. Lý luận giỏi, đek chê được.
    Cái tàn cảnh của màn hợp xướng đồng ca tiến lên XHCN sắp tới hồi kết, sắp sập tiệp, hạ màn.
    Viết, viết nữa, viết mãi (không mỏi tay, không ngừng nghỉ).
    :)

    Giết người là không đúng!

    Tuy nhiên từ trộm chó - tiến đến cướp chó là việc làm không thể chấp nhận. Luật pháp sẽ là nhân tố điều chỉnh những mâu thuẫn xã hội này. Tuy nhiên, luật pháp của triều đại cộng sản vốn bận rộn với việc xử phạt những "phần tử phản động" và "các thế lịch thù địch" nên không có thời gian xử những chuyện vặt vãnh như chuyện chó, chuyện mèo.

    Theo tôi,

    Cánh Cò viết:
    Cái gốc của vấn để là chính quyền không xứng đáng mang hai chữ đó trong tất cả mọi văn bản vì khi dân kêu cứu thì làm ngơ, khi dân đút lót thì hồ hởi

    là không chuẩn. "Cái gốc của vấn đề" ở đây là "lỗi hệ thống": là cái đảng ngu si mù quáng theo đuổi một ngõ cụt mà cái xứ sở vạch ra cái ngõ đó nay người ta cũng đã rẽ lối khác rồi! Từ đó mới nghèo, mới phải nuôi chó để canh trộm, rồi lại có kẻ túng quá phải trộm chó để sống. Rồi mới mâu thuẫn, đánh giết lẫn nhau... mới thành ra mạng người rẻ rúng ngang (hay thua) mạng chó!

    Thay vì thương vay khóc mướn cho hai kẻ trộm chó, thiết nghĩ người viết nên dành nước mắt để mà khóc hộ cho dân tộc Việt Nam đang oằn mình chịu đựng tập đoàn Cộng Sản hàng ngày hằng giờ. Và với những lập luận hiểu biết của người viết, nên chăng nhìn ra bức tranh toàn cảnh thối nát của xã hội VN dưới tay đảng cầm quyền độc tài, hơn là những phát hiện vụn vặt mang màu sắc "lên gân" kiểu như

    Cánh Cò viết:
    họ sinh ra nỗi khao khát giết người tập thể.

    Suy cho cùng thì người trộm chó không đáng chết, những người-giết-người-trộm-chó cũng không đáng tội. Tương tự như vụ anh Viết xả súng, những "nạn nhân" của anh lẽ ra không mất mạng oan uổng, lẽ ra anh vô tội và sống một cuộc đời bình an "vui thú điền viên". Tuy nhiên điều gì đến sẽ phải đến, rồi đây sẽ còn nhiều vụ "chó" và "Viết" khác nữa... Kẻ phải chịu trách nhiệm chính cho tất cả những sự việc này chính là đại ka ẩn mình trong bóng tối - Tâp Đoàn Tà Quyền Cộng Sản Việt Nam.

    Rõ ràng mạng người là quý và mạng chó là khinh? Sai! Vì có những con người mà cách hành xử của họ với đồng loại còn thua con chó!

    Chúng ta không ủng hộ hành vi giết kẻ trộm chó, nhưng nếu kẻ trộm chó gây ra án mạng thì thế nào?

    Chúng ta không khuyến khích người dân tự xử lý, nhưng nếu bọn trộm chó vẫn tung hoành trước sự làm ngơ và dung dưỡng của chính quyền thì thế nào?

    Hành vi giết người là sai, dù người đó có phạm phải án tử hình thì cũng không vì vậy sử dụng số đông người để thi hành án, vì như thế sẽ làm cho tính người của đám đông dân chúng bị đánh mất.

    Cội rễ của mọi vấn đề chính là sự cầm quyền vô lối của bọn độc tài. Tại sao người dân trở thành kẻ trộm chó? Vì nghèo, vì quen thói trộm cắp hay vì một lý do nào khác? Tại sao bọn trộm chó dám lộng hành, dám chống trả khi bị phát hiện (hành vi này phải gọi là cướp)? Người dân đâu chỉ bị mất chó, sau mất chó là mất tài sản khác (điều này là một thực tế, vì người dân nuôi chó để giữ nhà), vậy mà bọn trộm chó chỉ bị xử lý hành chính thì liệu có làm bọn chúng sợ? (mà tại sao lại chỉ đổ lỗi cho bọn trộm chó, bọn chúng đâu trộm để ăn mà là để bán, vậy tại sao không ngăn chặn được?)

    Nói về chuyện con chó và mạng người là một chuyện khó. Bởi con chó không chỉ là con chó và chuyện kẻ trộm chó bị người dân đánh hội đồng cho chết, là chuyện nhỏ hơn con thỏ so với cái chết của cả dân tộc này và đất nước này.

    Ấy thế nhưng đừng xem thường chuyện nhỏ, có nhỏ mới có lớn. Tổ kiến vỡ có thể phá tan con đê lớn. Con chó chết có thể phá tan chế độ độc tài. Biết đâu chừng! Xin hãy đợi đấy!