Thiện Tùng - Đôi điều về lực lượng vũ trang

  • Bởi Admin
    19/09/2013
    2 phản hồi

    Thiện Tùng

    Nói nôm na, vũ trang là trang bị vũ khí. Lực lượng vũ trang là lực lựng được trang bị vũ khí. Gần như nước nào cũng vậy, Quân đội và Cảnh sát đều được trang bị vũ khí và phương tiện chiến đấu, mục đích để bảo vệ quốc gia, dân tộc, giữ gìn an ninh trật tự xã hội. Từ mục đich ấy, lực lượng vũ trang phải thuộc sở hữu toàn dân.

    Nhìn chung trên thế giời, có 2 hình thức cấu tạo Quân đội: Buộc thanh niên lứa tuổi theo luật định phải nhập ngũ theo hình thức“Quân dịch”, theo thời gian hạn định. Kêu gọi thanh niên trong lứa tuổi được qui định nhập ngũ theo hình thức “Tình nguyện”, thời gian không hạn định – gọi là chí nguyện quân.

    Quân đội xây dựng theo hình thức Quân dịch, về chất hẳn là kém hơn quân Tình nguyện - Quân dịch là tạp binh vì bị bắt buộc, tham gia ngắn hạn, không coi là nghề. Tình nguyện là tinh binh vì tự giác, tham gia dài hạn, xem là nghề (binh nghiệp).

    Quân đội được trang bị vũ khí và phương tiện tối đa để tấn công, có nhiệm vụ chống ngoại xâm bảo vệ đất nước và dân tộc – đối ngoại. Cảnh sát được trang bị vũ khí và phượng tiện tối thiểu để tự vệ, có nhiệm vụ giữ trật tự trị an trong nội địa – đối nội.

    Ở Việt Nam, tổ chức lực lượng vũ trang cơ bản giống các nước, chỉ khác tên gọi, chẳng hạn: Người ta gọi “quân dịch”, VN gọi “nghĩa vụ quân sự”; Người ta gọi “quân đội”, VN gọi “Quân đội Nhân dân”. Người ta gọi “Cảnh sát”, VN gọi “Công an”(vì còn để nhập cục). Điều đáng chú ý, ở các nước thể chế Dân chủ Đa nguyên chính trị, lực lượng vũ trang thuộc “sở hữu toàn dân”; ở các nước thể chế Độc nguyên chính trị (Độc tài), lực lượng vũ trang thuộc “sở hữu riêng của giới cầm quyền”.

    Lực lượng vũ trang là con em của các tầng lớp nhân dân không phân biệt đạo đời, được nhân dân góp tiền nuôi dưỡng, mua vũ khí, phương tiện… trang bị cho nó để bảo vệ, trị an đất nước và dân tộc, dĩ nhiên là nó phải “trung với nước, hiếu với dân”. Những đảng hay phái chính trị chỉ là những bộ phận của dân tộc. Về pháp lý và đạo lý, không tổ chức nào được quyền biến lực lượng vũ trang thuộc sở hữu chung ấy thành của tư. Nếu tổ chức nào cố tình biến lực lượng vũ trang thuộc của chung ấy thành của riêng đều được xem là bước đầu tham nhũng quyền lực. Lý giải cho vấn đề nầy bằng lập luận logic “Cái chung hàm chứa cái riêng, cái riêng không hàm chứa cái chung” – tổ chức đảng phái chỉ là bộ phận của dân tộc. Lực lượng vũ trang có trách nhiệm bảo vệ đất nước và dân tộc nghiễm nhiên có các đảng phái trong đó. Đảng phái cần chi, với động cơ gì mà đòi có sở hữu riêng lực lượng vũ trang? Trong một nước, nếu đảng phái, phe nhóm nào cũng tổ chức lượng vũ trang để bảo vệ riêng cho mình thì đó là mầm mống “loạn sứ quân”, mầm mống nội chiến, không nên chút nào?!

    Về nguyên tắc, Quân đội không can thiệp việc đấu đá phe phái trong cộng đồng dân tộc. Công an xử lý và truy tố những ai, phe phái nào vi phạm Pháp Luật.

    Ở Việt Nam ta, sau chiến tranh, từ khi giải tán các đảng và tổ chức chiến hữu, một mình một chợ, Đảng CSVN giành sở hữu riêng lực lượng vũ trang, từ “trung với nước” đổi thành “trung với đảng”. Trịch thượng, kiêu binh…, ngành Công an trương bảng to trước tổng hành dinh 44 Yết Kiêu Hà Nội “Công an chỉ biết còn Đảng còn mình”. Từ khi Đảng CSVN sở hữu lực lượng vũ trang, xuất hiện hiện tượng: Quân đội hơi lơ là trong công việc bảo vệ Tổ quốc, để Trung quốc xâm lấn biên giới, biển, đảo ; làm trái chức năng, tham gia cưỡng chế đầm của ông Đoàn văn Vươn ở Tiên Lãng chẳng hạn. Công an không giám sát, tham mưu cho lãnh đạo, để Trung quốc đưa lậu người và hàng ồ ạt vào VN mốt cách trái phép ; trấn áp không nương tay với dân oan, với dân biểu tình chống Trung quốc xâm lược, với lực lượng bất đồng chính kiến đấu tranh bất bạo động.Tệ hại hợn, không ít lần Công an tổ chức và sử dụng cả côn đồ cùng mình trấn áp lực lượng tay không bị coi là “Những phần tử chống đối”, “thế lực thù địch”!

    Quân đội Nhân dân VN hiện nay được tổ chức theo hình thức “nghĩa vụ quân sự” với thời gian chỉ 2 năm - tạp binh chớ không phải tinh binh. Giới lãnh đạo được Đảng ưu ái, ngoài nâng cấp nâng lương, còn cho làm kinh tế riêng để kiếm thêm chút “cháu bào ngư”, chớ còn lính chỉ đảm bảo cho nó không đói – có gia đình thăm nuôi tiếp tế thêm. Họ là con em các tầng lớp nhân dân, từ nhân dân mà ra, được nhân dân góp tiền nuôi và trang bị vũ khí, phương tiện…Họ là con người có đủ trí khôn, lẽ nào trở thành kẻ vong ân bạc nghĩa đối với Nhân dân?

    Công an thì khác, nhân sự được lựa chọn kỹ càng, cốt cán đa phần là dòng tộc của giới cầm quyền, được cưng như trứng mỏng, nâng cấp nâng lương vô tội vạ, lực lượng đông như kiến cỏ, sĩ quan nghều đầu, trở thành như những hung thần trên mọi nẻo đường đất nước. Mọi hành động của họ thể hiện “Công an chỉ biết còn Đảng còn mình”. Có lẽ do vậy, người ta xầm xì: “Công an vì Đảng quên Dân, vì Thân phục vụ”.

    Dưới thể chế Dân chủ, Đa nguyên Chính trị, do Pháp Luật và Nhân dân chế ngự, đảng phái chình trị đấu tranh nghị trường, có thể có xung đột bằng miệng chớ không xung đột bằng phương tiện. Dưới thể chế độc tài ngoài xung đột miệng, không loại trừ xung đột phương tiện – nội chiến.

    Nói gì thì nói, Quân đội luôn đóng vai trò quyết định, thế thường, nếu có nội chiến, diển theo 4 kịch bản:

    - Nếu Quân đội đứng về Giới đương quyền thì thể chế ấy được giữ vững.

    - Nếu Quân đội đứng về phía đối lập chống lại Giới đương quyền thì thể chế nầy phải thay đổi.

    - Nếu Quân đội ngã cả hai bên thì bất hạnh – sẽ có mùi tanh của máu và mùi thước súng.

    - Nếu Quân đội xác định rõ trách nhiệm của mình là “đối ngoại”, không can dự “đối nội”, làm ngơ như các nước Cộng sản Đông Âu vào giữa thập kỷ 1980-1990 thì tuyệt vời, Quân đội vẫn đường hoàng trong phục trang, cùng toàn thể đón nhận thể chế Dân chủ Đa nguyên về mọi mặt.

    Vụ Tiên Lãng, anh em Đoàn văn Vươn tự vệ giữ của, gây thương tích cho bộ đội biên phòng. Thế mà trước tòa án, những bộ đội bị thương miễn tố cho anh em Đoàn văn Vươn là ý gì nếu không phải thấy mình tham gia cưỡng chế là sai chức trách?

    Mang tên “Quân đội Nhân dân”, từ nhân dân mà ra, được nhân dân nuôi dưỡng. Quân đội Nhân dân có trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ Nhân dân. Đến một giới hạn nào đó quá sức chịu đựng, họ sẽ ra tay khử những ai xâm phạm “vùng cấm” của mình đảm trách cho trọn nghĩa vẹn tình với nước với dân, phần thắng chắc chắn thuộc về họ?

    Tôi không phải chuyên gia quân sự, viết ra những điều nầy theo cảm nhận, cảm hứng. Tất nhiên là nó đúng với tôi, còn với mọi người thì xin thỉnh giáo.

    10/09/2013
    T.T

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Trên toàn cầu thì quân đội còn có "nhiệm vụ" đi xâm lược các nước khác như trong bài tác giả đã nêu quân đội Trung quốc xâm lược nước ta, lại còn một nhiệm vụ nữa là "làm nghĩa vụ quốc tế" đi giữ gìn hòa bình (bằng súng đạn), can thiệp nhiều vấn đề ở những nước khác.

    Ở cái nước độc đảng như nước ta thì nhiều nhiệm vụ theo bản chất bị đảo ngược cả, quân đội không đánh giặc mà đánh dân, công an thì “hèn với giặc, ác với dân", không giữ gìn an ninh trật tự mà biến thành lũ lưu manh côn đồ, gây ra bao điều oan trái, vi phạm pháp luật, có khi còn gây rối trật tự, nhiều khi đi ăn cướp trắng trợn, lại kiêm “diễn viên”, đóng giả côn đồ đi gây mất an ninh trật tự ở nhà dân và đi đánh người lương thiện. Bọn công an bây giờ lắm mưu mô quỷ quyệt lắm, những kẻ mặt trơ trán bóng không biết thế nào là danh dự cũng phải gọi công an (kể cả cấp tướng) bằng cụ.

    Nói chung hai lực lượng này hiện nay đi làm nhiều nhiệm vụ bất lương theo chủ trương của Đảng cầm quyền. Nhiều khi Đảng và nhà nước bỏ tiền mua vũ khí không phải để bảo vệ Tổ quốc mà để đi đàn áp chính đồng bào mình, đi ăn cướp của nhân dân.

    Khi vào quan đội và công an thì những thanh niên trai tráng, khỏe mạnh, thông minh đã bị ROBOT HÓA theo lập trình của Đảng.

    Người cầm súng thì đi làm kinh tế, lợi dụng tình trạng này (công khai thành chính sách, nhiều vị lãnh đạo đơn vị quân đội biến lính nghĩa vụ thành kẻ nô lệ cho mình bóc lột, "nước sông công lính") dân không muốn vaò lính, lính trẻ muốn ra, lính già không muốn về. Lính ở biên giới và những vùng xa xôi, muốn xin phép về nhà thì khi lên đơn vị phải nộp tiền cho lãnh đạo. Một thực tế này cụ Tùng và nhiều người chưa hề biết. Ở nhiều nước cứ chỗ nào thiếu minh bạch có hiện tượng tham nhũng thì người ta điều quân đội đến làm thay, còn ở nước ta, quân đội và công an là hai cái ổ tham nhũng (ăn cắp) cực kỳ táo tợn.

    Nói chung cả quân đội và công an đều bị tha hóa, biến chất theo đà chung tha hóa biến chất của Đảng cầm quyền.

    3 triệu đảng viên cs cướp đất của 90 triệu dân VN là đảng cướp của dân hay sống nhờ dân nuôi? Mọi chính quyền trên thế giới đều là những người làm thuê của dân, có hưởng lương chớ không có chính quyền nào là đầu não của dân hết.
    Đi chết đi đảng csvn.