JB Nguyễn Hữu Vinh - Đặng Ngọc Viết và con đường phải đi

  • Bởi Mắt Bão
    14/09/2013
    8 phản hồi

    JB Nguyễn Hữu Vinh

    Câu chuyện giật gân

    Câu chuyện trở nóng hổi báo chí vài ngày qua là một thanh niên mang súng vào UBND Thành phố Thái Bình nhằm đúng đầu mấy cán bộ bóp cò, sau đó bỏ trốn. Năm người bị thương nặng và được đưa đi cấp cứu, đến chiều thì hai người tử vong. Cũng sau đó, thủ phạm tự nổ súng kết liễu cuộc đời mình sau khi đến một ngôi chùa và đi nhiều vòng xung quanh tượng Phật Bà Quan Âm.


    nơi tự sát

    Chuyện sống chết ở Việt Nam thời buổi này là chuyện còn hơn cơm bữa, nên việc một vài người chết chẳng đáng để công luận quan tâm. Mỗi ngày, cả trăm người chết và bị thương vì tai nạn giao thông cũng chẳng ai chịu trách nhiệm và dần dần không còn ai để ý. Nhưng, vụ việc này, đã khiến công luận quan tâm, báo chí liên tục cập nhật. Vì sao vậy?

    Có lẽ mức độ giật gân của câu chuyện này không đủ để dư luận quan tâm đến thế. Xưa nay, ở Việt Nam, chuyện cán bộ, quan chức đang yên đang lành bỗng nhiên có người xông vào bắn bể sọ, ném mìn vào nhà, bắn chết qua kính ô tô hoặc cài bom nổ ở khách sạn, quán bar… đã như bài học thuộc lòng qua hệ thống báo chí, sách vở kể lại chuyện các nhóm đặc công, biệt động thành… trong thời kỳ chiến tranh Nam – Bắc.

    Và những nhóm biệt động, đặc công ấy đã trở thành hình tượng, thành mẫu gương cho bao lớp trẻ noi gương, học tập và làm theo như Nguyễn Văn Trỗi, Lý Tự Trọng, thậm chí không có thật thì bịa ra như Lê Văn Tám… Những người bắn, giết, nổ bom kia được vinh danh là những anh hùng, vì nghĩa lớn, vì đất nước, nhân dân mà phải giết người. Vì thế, việc một người đàn ông vào phòng làm việc, bắn vào đầu dăm ba cán bộ, giết vài người cũng không là chuyện giật gân.

    Nguyên nhân

    Vấn đề là ở chỗ: Báo chí cho biết, người cầm súng này, là một người hiền lành và chăm chỉ, chịu khó làm ăn hiện đang có nguy cơ ra khỏi ngôi nhà của mình, mảnh đất của mình đã xây dựng bằng xương, máu của gia đình từ bao lâu nay.

    Báo chí cũng cho biết rằng, người cầm súng nã thẳng vào đầu các cán bộ này, hoàn toàn không có sự thâm thù hoặc mâu thuẫn cá nhân gì với các nạn nhân bị bắn.

    Như vậy, khi không có mâu thuẫn với các nạn nhân bị bắn, hẳn hung thủ phải có mâu thuẫn với thể chế, với nhà nước này khi tài sản, nhà cửa, đất đai của anh ta bị chiếm đoạt với danh nghĩa “thu hồi”. Điều đặc biệt là sau khi “thù hồi”, thì số tiền được “đền bù” không thể đủ để anh ta có thể kiếm được một chỗ ở mới cũng với giá mà nhà nước đưa ra.

    Như vậy, mâu thuẫn chính là ở chỗ đang yên ổn sống trong nhà mình, anh ta có nguy cơ bị đuổi ra đường. Đến đây, nhà cầm quyền đã buộc anh phải chọn lấy một con đường cho tương lai.

    Hoặc chấp nhận lang thang trên chính quê hương, để mảnh đất được gây dựng lên cho người khác làm giàu.

    Hoặc chống lại việc cướp đất đai của gia đình mình, bằng biện pháp súng hoa cải hoặc mìn tự tạo như anh em Đoàn Văn Vươn và kết cục là nhận mấy năm tù còn được nhà nước coi là”khoan hồng”.

    Hoặc đeo đuổi con đường đi tìm công lý ở các cơ quan công quyền, từ địa phương chạy đèn cù đến Trung ương và cuối cùng là Vườn hoa Mai Xuân Thưởng, bước tiếp chặng đường hàng vạn dân oan khắp nước đã bước đi cả mấy chục năm nay.

    Và kết cục sẽ rất có thể như bà cụ Nhung gửi lại linh hồn mình nơi vườn hoa Lý Tự Trọng để đưa cái xác vô hồn về lại quê hương sau bao năm kiếm ăn lần hồi bằng nhặt rác để đi kiện, sau bao năm chạy tán loạn khi thấy công an hoặc côn đồ khủng bố ngày đêm.
    Không, anh đã chọn con đường khác: Nổ súng

    Con đường phải đi

    Thông thường, khi bị xâm phạm quyền lợi của mình, bất cứ ai cũng có phản ứng tự vệ. Đầu tiên là giữ bằng mọi khả năng mình có bằng cách rào dậu, canh gác. Sau đó, là tranh cãi, chửi bới. Căng thẳng hơn thì dùng gậy gộc, đất đá. Tiếp đến là dao búa, vũ khí. Trong trường hợp căng thẳng hơn và quyết liệt hơn thì dùng mìn, bộc phá và cuối cùng là ăn thua đủ với nhau, chấp nhận thí mạng sống của mình để nói lên ý chí.

    Ở đây, Đặng Ngọc Viết đã chọn cách cuối cùng.

    Ở đây, các nạn nhân đi theo anh về nơi chín suối, không có hận thù riêng với anh. Tuy nhiên, không thể nói là họ không có can hệ. Bởi chính các nạn nhân này là sự hiện hữu cụ thể của bộ máy, của thể chế để đưa anh đến cảnh trắng tay.

    Cũng có thể, anh đã hiểu rằng, những người kia, chỉ là công cụ. Chính vì thế anh đã đi lại nhiều vòng quang bức tượng Phật bà Quan Âm trước khi anh tự tử? Có thể lắm, anh không muốn điều ác xảy ra. Và mọi việc anh không thể chọn cách khác.

    Vì anh biết, con đường đảng và nhà nước đang vạch sẵn cho anh, ở các vườn hoa, ở nơi tiếp dân… Anh sẽ gục ngã giữa chừng nếu anh đi con đường mà dân oan cả đất nước này vẫn đang đi.

    Con đường anh chọn, là con đường quyết liệt, chấp nhận hi sinh.

    Đây là lời cảnh báo cho những ai đang cố tình vịn vào hai chữ “công cụ” nhằm biện hộ cho những hành động tội ác của mình. Bởi, dù là công cụ, anh vẫn là con người, vẫn có khối óc, trái tim.

    Nhưng, cũng là lời cảnh báo hữu ích cho nhà cầm quyền đã đẩy họ đi đến cuối con đường và bước tiếp theo của họ chỉ còn là phản kháng.
    Hà Nội, ngày 13/9/2013

    J.B Nguyễn Hữu Vinh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Phản hồi: 

    J.B Nguyễn Hữu Vinh:
    "Nhưng, cũng là lời cảnh báo hữu ích cho nhà cầm quyền đã đẩy họ đi đến cuối con đường và bước tiếp theo của họ chỉ còn là phản kháng.".
    Nhiều bài viết đều phân tích sự bình tĩnh của anh Đặng Ngọc Viết, trong cách anh chọn sự kết thúc. Phân tích như J.B Nguyễn Hữu Vinh thì anh đã bị đẩy "đi đến cuối con đường" [phải đi ?].
    Song chưa bài viết nào phân tích đến khía cạnh tại sao anh bình tĩnh thế mà vẫn không nhìn thấy con đường nào khác để đi?
    Thử đặt giả thiết: nếu như có một chính đảng/tổ chức có chủ trương/đường lối rõ ràng, hướng dẫn, kêu gọi, tập hợp những người như Đặng Ngọc Viết đấu tranh cách tích cực hơn(thay vì cứ phải tay nải đơn thư đến nằm vạ vật vườn hoa góc phố, thay vì thắt cổ, tự thiêu hay một viên đạn cuối cùng...)?
    LN tôi cho rằng khi ấy, với sự bình tĩnh và tỉnh táo, với phẩm cách và lương tri như con người anh Đặng Ngọc Viết, thì xác suất anh chọn con đường khác(đứng vào hàng ngũ của đảng/tổ chức kia) là rất lớn.

    Cái cách kết thúc bế tắc của anh dẫu tiêu cực, cũng có một phần ý nghĩa tích cực. Nó thôi thúc lương tri đồng bào anh; nó cảnh cáo nhà cầm quyền và công cụ của họ(các cán bộ, công an còn đảng còn mình, các loại tha hóa xã hội đen vì tiền cam tâm làm công cụ khủng bố đồng bào mình). Rằng, bớ các thứ công cụ kia, coi chừng còn đảng nhưng chưa chắc đã còn mình đâu!
    Thật đau lòng khi nghĩ đến các con nhỏ của anh và người thân của anh nữa(nhiều người trong số họ còn phải trông cậy, nương tựa vào anh). Những kẻ cam tâm làm công cụ, đổi lấy đồng tiền, khi cầm đồng tiền ấy uỗng cốc bia, mua bó hoa tặng vợ, tặng người yêu, mua bánh trung thu, quà sinh nhật cho con, biếu quà hoặc tiền cho ông bà/bố mẹ v.v. Những thứ, những miếng ấy đều có mồ hôi, nước mắt và máu của anh Viết và bao người khác đó!

    Hỡi các cháu nhỏ! Khi bố mẹ các cháu cho các cháu một miếng quà, hãy hỏi bố mẹ ơi, miếng ấy có phải bố mẹ đã lấy của bạn nào để cho con không?

    Hỡi các cô gái đáng yêu! Khi bạn trai dâng tặng những bông hồng đỏ rực, hãy hỏi anh thân yêu, bông hoa này có nhuốm máu của người dân nào không?

    Hỡi các cụ, lão ông lão bà đáng kính! Khi đứa con trai yêu dấu của cụ dâng biếu cụ một tấm quà, hãy hỏi này con yêu dấu của ta, cái tấm này con lấy tiền đâu mà mua cho ta vậy?

    Hỡi các nhà đấu tranh cho dân chủ, cho quyền con người của người dân Việt Nam! Các vị hãy ngồi xít lại với nhau mà làm thành hình cái phao, các vị hãy gọi to lên: Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ, anh Vươn, anh Viết! Hỡi cô Mơ, cô Mận, cô Đào! Hãy bám tay vào đây, chúng ta sống chết có nhau!

    Hãy chia sẻ đau thương với gia đình anh, đừng tung hô anh là anh hùng!
    Qui hết mọi nguyên nhân cho nhà cầm quyền là không sai!
    Nhưng chưa đủ!

    Phản hồi: 

    Con người ai rồi cũng chết nhưng anh Viết chọn cho mình cái chết để ko uổng kiếp người.

    Phản hồi: 

    [quote="Hoa Phượng Đỏ"]Chỉ tiếc một điều là cọng trừ nhân chia thì ra vẫn còn hơi lổ.
    Lẽ ra phải là trái bom, hay chí ít vài băng AK47.
    Làm trọn luôn cả 1 trụ sở của bọn ăn cướp...
    Đằng nào di ảnh cũng đã chuẩn bị.
    Thật đáng tiếc....Thật đáng tiếc.[/quote]
    Hoàn toàn đồng ý với Hoa Phượng Đỏ.

    Phản hồi: 

    TẤC ĐẤT BA MIỀN
    Đảng đang ăn thịt nhân dân từ điền đến địa dưới chân lên đầu
    Không từ gây cuộc bể dâu lề dân lối đảng tranh nhau qua cầu
    Tõm bom tóm đạn tòm sâu tọm tên TIÊN LÃNG tom thầu lom khom
    Đoàn VƯƠN chỉ một quả bom sáu anh tá chó bịt mồm dân đen
    *
    THÁI BÌNH mắt mũi lèm nhèm vùi hoa lửa khói một em bàng hoàng
    Nghe như còn đó tiếng vang nổ từ họng súng của chàng hàm oan
    Một anh chính chủ vô hòm , sang hom hóm họm ba thằng hỏm tem
    CẦN THƠ y thoát cho xem lòng bà rồng lộn ba đồn công an
    *
    Tặng cho thái thú to hàm quan tham lớn chức VIỆT gian VIỆT kiều
    MỸ YÊN cộng sản vét niên tín đồ giáo hữu chết liều cứu dân
    Đảng đang liếm láp dồn lần TRƯỜNG SA chín đoạn định dâng cho người
    BA ĐÌNH một lũ đười ươi dân oan ruộng đất vẫn cười ngã nghiêng
    *
    Ít người dân tộc cồng chiêng không đông cũng thuế chị em buôn lồng
    Can ông hưởng sái bán trôn cản bà cán bộ liền khôn ăn càn
    Tài nguyên sắp cạn “LAng BiANG” bọ sâu HÀ NỘI viễn khan nước ngoài
    Trung ương càng chỉnh càng sai dột từ trên nóc đốn hoài chẳng thông
    TÂM THANH

    Phản hồi: 

    [quote=Chí]Sống chíến đấu lao động học tập theo gương bác Hồ vĩ đại !

    Bác Hồ thì lại chỉ đạo rất kiên quyết liệt rằng, ta thà hy sinh tất cả, cho dù có đốt sạch cả dãy Trường Sơn ... blah ... blah ...

    Nay anh Viết vì đất mất nhà tan mà hy sinh luôn cả sinh mạng, kéo theo luôn vài đứa chúng nó, là quá đúng với tinh thần 'xả thân' 'tiến công cách mạng' theo lời dạy của ngừ rồi.

    Còn đòi hỏi gì hơn được nữa ở người thanh niên thế hệ HCM sáng chói này ?
    Hoan hô và vô cùng thương kính anh Viết ![/quote]

    Chỉ tiếc một điều là cọng trừ nhân chia thì ra vẫn còn hơi lổ.
    Lẽ ra phải là trái bom, hay chí ít vài băng AK47.
    Làm trọn luôn cả 1 trụ sở của bọn ăn cướp...
    Đằng nào di ảnh cũng đã chuẩn bị.
    Thật đáng tiếc....Thật đáng tiếc.

    Phản hồi: 

    Sống chíến đấu lao động học tập theo gương bác Hồ vĩ đại !

    Bác Hồ thì lại chỉ đạo rất kiên quyết liệt rằng, ta thà hy sinh tất cả, cho dù có đốt sạch cả dãy Trường Sơn ... blah ... blah ...

    Nay anh Viết vì đất mất nhà tan mà hy sinh luôn cả sinh mạng, kéo theo luôn vài đứa chúng nó, là quá đúng với tinh thần 'xả thân' 'tiến công cách mạng' theo lời dạy của ngừ rồi.

    Còn đòi hỏi gì hơn được nữa ở người thanh niên thế hệ HCM sáng chói này ?
    Hoan hô và vô cùng thương kính anh Viết !

    Phản hồi: 

    Xin thắp nén hương lòng cầu cho Đặng Ngọc Viết được siêu thoát.
    Xin thắp...
    Xin thắp...
    Bão sắp nổi lên rồi
    từ
    việt nam quê hương thân yêu
    từ trị thiên băng qua tây nguyên lan tới bưng biền triệu người bừng bừng
    từ đà nẵng tới huế chiến thắng khí thế sôi sục tràn về hà nội
    giờ tiến công sục sôi tim muôn người
    xin thắp nén hương...

    Phản hồi: 

    Suy cho cùng, tất cả đều là nạn nhân cuả một thể chế hoang tưởng là tác giả của những ý tưởng gian manh: "đất đai là sở hữu toàn dân" trong đó "đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý và nhân dân làm chủ".