Nguyễn Trọng Vĩnh - Thực tiễn là chân lý

  • Bởi Mắt Bão
    13/09/2013
    8 phản hồi

    Nguyễn Trọng Vĩnh


    Trước hết phải nói rằng không ai có thể phủ nhận công lao của Đảng Lao động Việt Nam và Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 1975 trở về trước. Đảng đã lãnh đạo nhân dân làm nên cuộc cách mạng tháng 8/1945 mở ra kỷ nguyên độc lập tự do, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, hoàn thành độc lập thống nhất nước nhà. Thời kỳ đó, tuy có sai lầm trong cải cách ruộng đất, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã công khai tự phê bình và xin lỗi dân, Tổng bí thư Trường Chinh đã nhận trách nhiệm và xin từ chức, nhân dân vẫn tin tưởng, tự nguyện theo sự lãnh đạo của Đảng mà không cần có “Điều 4”. Nếu dùng cụm từ “Đảng quang vinh” thì phải dành cho Đảng của thời kỳ ấy, chứ không phải cho bây giờ, vì Đảng bây giờ đã khác rồi. Bộ phận không nhỏ Đảng viên thoái hóa biến chất, suy thoái về đạo đức, lối sống, tham nhũng tràn lan từ dưới lên trên, phần lớn lại nằm trong những đảng viên có chức có quyền, càng cao thì tham nhũng càng lớn, uy tín của Đảng giảm sút, lòng tin của dân đối với Đảng mất dần. Nhà nước và nhân dân tôn vinh Lý Thái Tổ, Lý Nhân Tông, chứ không ai tôn vinh Lý Huệ Tông và Lý Chiêu Hoàng.

    Sau đổi mới năm 1986, “Kinh tế có bước phát triển, nhưng đó là so với điểm xuất phát thấp của chúng ta, nếu so với bạn bè trên thế giới và ngay trong khu vực thì còn chậm phát triển và còn nghèo lắm”, đúng như nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình đã nói. Tôi xin nói thêm là: Tụt hậu khá xa. Đời sống nói chung có cải thiện so với thời bao cấp, có một số thành tựu trong xây dựng cơ sở hạ tầng như đường sá, cầu, sân bay, bến cảng, chỉnh trang đô thị, có một số khá ngoạn mục như thành phố Đà Nẵng, Nha Trang, … Tuy nhiên, so thành tựu với sai lầm, tổn hại thì sai lầm tổn hại nhiều gấp mấy lần, làm cho dân nghèo, nước yếu.

    Từ Hội nghị Thành Đô, nhất là từ Đại hội IX đến nay, lãnh đạo, điều hành kinh tế biểu hiện nhiều sai lầm yếu kém: cho Trung Quốc vào khai thác boxit Tây Nguyên, phá nát môi trường, gây ô nhiễm di hại lâu dài cho dân, đương gặp khó khăn về vận chuyển, sống dở chết dở; bán rừng và để chặt phá tan hoang rừng đầu nguồn gây lũ lụt lớn thường xuyên; cưỡng chế lấy đất của nông dân quá nhiều giao cho giới đầu tư địa ốc làm giầu, hàng vạn nông dân mất ruộng, thất nghiệp sống vật vờ; nay hàng vạn căn hộ thừa ế; hàng chục vạn doanh nghiệp tư nhân phá sản hoặc ngừng sản xuất, hàng triệu lao động không có việc làm; các Tập đoàn kinh tế nhà nước đại đa số vừa thua lỗ vừa tham ô thất thoát của nhà nước hàng trăm ngàn tỉ đồng; mỗi năm nhập siêu hàng chục tỉ USD; nợ xấu ngân hàng rất lớn; nợ công và nợ nước ngoài chồng chất đến mức nguy hiểm. Có chuyên gia kinh tế nổi tiếng người nước ngoài nói: “Kinh tế Việt Nam đã tụt xuống đến đáy”. Thêm vào đó, văn hóa đạo đức suy đồi, trật tự xã hội hỗn loạn.

    Không có tự do, dân chủ: cấm tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, cấm tụ tập đông người (từ 5 người trở lên!), cấm biểu tình yêu nước, cấm công nhân đình công tự phát, cấm dân oan khiếu kiện tập thể, cấm trí thức phản biện, cấm báo tư nhân, cấm đảng viên cùng ký khiếu kiện cùng với dân dù quyền lợi cũng bị xâm phạm như dân, cấm đảng viên không được tự do ứng cử vào Quốc hội và các cơ quan dân cử, không cho người trên 60 tuổi được ứng cử vào Quốc hội (trừ quan chức cao cấp trong Đảng và chính quyền), hạn chế công dân ngoài Đảng chỉ được 15% trong Quốc hội, còn lại toàn là đảng viên, chủ yếu là đảng viên là người có chức quyền các cấp, hóa ra Quốc hội là “Đảng hội”. Phá, quấy rầy, uy hiếp những chủ trang mạng mà nhiều người truy cập, nghị định 72 cấm thông tin trên các trang mạng internet, bắt bớ, bỏ tù các “bloggers” dám phê phán sai trái của chính quyền, dám đấu tranh đòi dân chủ, đòi đa đảng, đòi tam quyền phân lập, đòi bỏ Điều 4, quy chụp cho họ là chống nhà nước v.v… Phần lớn những điều cấm ấy là vi phạm Hiến pháp. Thế mà bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói rằng: “Xã hội ta dân chủ gấp vạn lần xã hội tư bản”, trong khi bà nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình nói rất đúng rằng: “Hòa bình và độc lập rồi, trong xây dựng đất nước phải có tự do dân chủ thì mới có điều kiện phát triển đất nước mang lại hạnh phúc cho mọi người”. Tình hình không có tự do, dân chủ như kể trên là cơ sở để ông Lê Hiếu Đằng và nhiều nhân sĩ trí thức nói: “Đảng Cộng sản độc tài toàn trị”.

    Từ Đại hội IX đến nay, trong lãnh đạo thiếu ý chí, tự chủ tự cường, bị Trung Quốc khống chế, lệ thuộc họ.

    Với thủ đoạn lừa phỉnh “16 chữ, 4 tốt” và sợi dây trói “cùng chung ý thức hệ”, nhà cầm quyền Trung Quốc cấm ta không được nhắc đến cuộc xâm lược tháng 2/1979, tàn phá và giết hại đồng bào các tỉnh biên giới của ta; hàng năm không được tưởng niệm các cán bộ, chiến sĩ hi sinh trong trận chiến đó và hơn 60 cán bộ, chiến sĩ hi sinh năm 1988 trong trận đánh của Trung Quốc để cướp các bãi đá trong quần đảo Trường Sa của chúng ta; trong đàm phán biên giới và vịnh Bắc bộ, họ ép ta và ăn lấn được rất nhiều đất và biển của chúng ta; họ tùy tiện can thiệp vào nhân sự nội bộ của ta.

    Trên biển Đông, họ mặc sức hành động ngang ngược, bắt, đánh đắm tàu cá, xua đuổi, bắn ngư dân ta trong vùng đặc quyền kinh tế và trong ngư trường truyền thống quanh quần đảo Hoàng Sa của chúng ta, cắt cáp tàu Bình Minh và tàu Viking II hoạt động trong lãnh hải của chúng ta, cho người vào “nuôi cá” trong vịnh Cam Ranh để nghiên cứu khảo sát quân cảng quan trọng bậc nhất Đông Nam Á và là địa bàn xung yếu của ta. Mỗi khi Trung Quốc có hành động bạo ngược ở biển Đông, người phát ngôn Bộ Ngoại giao ta cũng phản đối lấy lệ, không dám triệu tập Đại sứ của họ lên Bộ ngoại giao để trao công hàm phản đối mà chỉ trao cho cán bộ sứ quán của họ, không như họ làm đối với tôi khi tôi làm Đại sứ nước ta bên nước họ. Trên tờ “Hoàn cầu thời báo” của Đảng Cộng sản Trung Quốc thỉnh thoảng có bài lăng mạ và dọa đánh Việt Nam mà báo chí phía ta cũng im. Điều gì mà Trung Quốc không muốn thì lãnh đạo ngại không dám làm. Biểu tình yêu nước đông người hay cá nhân chống Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của tổ quốc lại bị đàn áp. Ta có đầy đủ tư liệu về chủ quyền biển đảo của Việt Nam không giáo dục rộng rãi cho toàn dân biết, không in ra nhiều thứ tiếng, trình lên LHQ và phổ biến cho thế giới đề dư luận ủng hộ ta.

    Nội lực nước ta quá yếu

    Nội lực của một quốc gia bao gồm nhiều yếu tố, thông thường là 3 yếu tố chính: Lực lược kinh tế, lực lược quốc phòng, sức dân và lòng dân. Ở nước ta hiện nay thì kinh tế quá yếu kém, quốc phòng là bí mật quốc gia tôi không dám lạm bàn. Ở đây, tôi chỉ nói đến yếu tố sức dân và lòng dân. Muốn xây dựng nội lực thì phải gắn bó với dân, dựa vào khối đại đoàn kết dân tộc, chăm lo đời sống cho dân, thực hiện dân chủ. Lâu nay lại làm ngược lại, nào là tăng giá xăng dầu, tăng giá điện, giá nước, tăng học phí, tăng viện phí, tăng đóng góp, quyên góp, mọi thứ đổ lên đầu dân, tăng khó khăn cho đời sống của nhân dân, lại còn tước đoạt quyền lợi của dân, đàn áp dân. Như thế thì làm sao phát huy được sức mạnh của dân, xây dựng thành nội lực. Nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình nói rất đúng: “Không có nội lực sẽ khó giữ chủ quyền.”

    Thiếu tướng Lê Văn Cương nói: “… Sự hưng vong , thịnh suy phụ thuộc rất lớn vào trí tuệ và phẩm chất của đội ngũ lãnh đạo là những người ở vị trí nắm quyền lực tối cao”. Đó chính là ông muốn nói đến trách nhiệm của những nhà lãnh đạo hiện nay.

    Trước tình hình kinh tế sa sút, đất nước suy yếu, xã hội không có dân chủ tự do, lệ thuộc, ông Lê Hiếu Đằng một người cách mạng chân chính, trên giường bệnh với tinh thần yêu nước và xây dựng, nêu vấn đề lập một đảng mới (Đảng Dân chủ xã hội chẳng hạn) là “đòi hỏi khẩn thiết của cuộc sống”, để cho có sự cải biến tích cực làm cho đất nước phát triển nhanh. Có một đảng mới, có chính danh để đấu tranh nhằm hạn chế những sai lầm của Đảng Cộng sản, để Đảng Cộng sản tự điều chỉnh tốt lên, để có tự do, dân chủ, xã hội lành mạnh là một điều hay.

    Chính ông Lê Hiếu Đằng đã viết “Chúng ta đấu tranh với phương châm công khai, minh bạch, ôn hòa, bất bạo động, phản đối tất cả mọi hành động manh động, bạo lực, khiêu khích, gây chiến tranh” và ông cũng viết “Tôi chưa bao giờ nói là chống Đảng Cộng sản hoặc xóa bỏ Đảng Cộng sản”. Vậy có gì là “náo động thiên cung” đâu, mà các vị tiến sĩ, giáo sư, các nhà “bảo hoàng, bảo thủ” nhao nhao phê phán, phản bác lên án ông Đằng bằng cách cắt xén, xuyên tạc, suy diễn, bất chấp sự thật, với những lý luận gượng gạo, nặng về quy chụp theo kiểu “bỏ bóng đá người” thế!

    Đề nghị các vị cho đăng toàn văn bài “Viết trên gường bệnh” của ông Lê Hiếu Đằng và những bài của các tác giả đồng tình với ông Đằng lên các báo “lề Đảng” song song với các bài phản bác của các vị, để công chúng bàn luận xem chân lý thuộc về ai. Có thế mới công bằng.

    N.T.V.

    * Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên là Ủy viên BCHTƯ ĐCSVN, Đại sứ VN tại TQ (xem thêm trên Wikipedia).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Tôi không rõ các cụ lão thành cách mạng như Tống Văn Công, Nguyễn Trọng Vĩnh còn ở trong Đảng hay không (chắc là còn?). Nhưng có điều khá rõ là các cụ, các bác có tuổi Đảng (ĐCSVN) càng cao, đã hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi từ Đảng càng nhiều thì càng nặng nghĩa nặng tình với Đảng nên khó mà dứt khoát muốn bỏ Điều 4 HP (đúng là “bỏ Điều 4 HP là chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát”) mà chỉ muốn “chỉnh Đảng”, muốn “dân chủ trong Đảng” được mở rộng hơn (tức các chức vụ lãnh đạo được ứng cử và bầu cử thay vì “cơ chế”).

    Ngược lại với các lão thành cách mạng, những đảng viên ĐCSVN trẻ, có tuổi Đảng thấp, không hoặc chưa hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi từ Đảng thì những suy tư, suy nghĩ dứt khoát hơn, trong sáng hơn ví dụ như anh Nguyễn Chí Đức:

    Sự thật đã rõ nhưng những người đảng viên ĐCSVN dám dứt ra khỏi chuyện cơm áo-gáo tiền, chuyện quá khứ nặng nghĩa-nặng tình, chấp nhận dấn thân còn rất rất ít hơn tôi kỳ vọng. Một nỗi buồn xâm chiếm trong tôi nhưng từ đây tôi rút ra được một điều đau đớn: ĐCSVN đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết. Ngay cả khi có đảng viên sớm nhận ra điều đó thì họ vẫn cứ chấp nhận thân phận trâu-ngựa (đập đi-hò đứng), an phận cho đời sống cá nhân, nhắm mắt làm ngơ chuyện tiêu cực trong xã hội và chỉ biết than vắn thở dài cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Đau đớn thay đó là chính những người sống quanh tôi, quanh bạn và chung quanh chúng ta...

    http://danlambaovn.blogspot.ca/2013/09/suy-nghi-co-ong-sau-mot-nam-tu-bo-cong.html#more

    Nguyễn Trọng Vĩnh viết:
    nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình nói rất đúng rằng: “Hòa bình và độc lập rồi, trong xây dựng đất nước phải có tự do dân chủ thì mới có điều kiện phát triển đất nước mang lại hạnh phúc cho mọi người”. Tình hình không có tự do, dân chủ như kể trên là cơ sở để ông Lê Hiếu Đằng và nhiều nhân sĩ trí thức nói: “Đảng Cộng sản độc tài toàn trị”.

    Mụ Bình và mụ Ninh, trước phải xin lỗi đồng bào về những đóng góp của họ cho tình trạng tệ hại hôm nay thì sau đó lời nói mới có ít giá trị.

    Khách Cao Bách Dương viết:
    Ngay phần mở bài, cụ NTV đã viết: "Trước hết phải nói rằng không ai có thể phủ nhận công lao của Đảng Lao động Việt Nam và Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 1975 trở về trước. Đảng đã lãnh đạo nhân dân làm nên cuộc cách mạng tháng 8/1945 mở ra kỷ nguyên độc lập tự do, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, hoàn thành độc lập thống nhất nước nhà."

    Điều này làm tôi vô cùng ngạc nhiên vì nếu đọc những bài trước của cụ, nhất là những bài hồi ký cụ viết về CM tháng Tám thì nó không nhất quá. Cụ Vĩnh hiện nay là pho tư liệu sống về lịch sử của nước ta gần cả thế kỷ XX. Nhờ những tư liệu cụ công bố mà biết bao người không bị Đảng CS lừa dối, vì cái sử của CS không đúng những điều như nó xẩy ra. Đảng kể công CM tháng Tám Đảng đánh Pháp đuổi Nhật giành chính quyền nhưng thực chát là ăn cướp chính quyền từ vua Bảo Đại do chính phủ của cụ Trần Trọng Kim chủ trì. Nhật đầu hàng Đồng minh, nên Đảng không đánh Nhật cũng đã thua. Cái sai làm của Đảng CS đã xuất hiện ngay từ thời kỳ Đảng còn trứng nước với chủ trương “trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ”. Sau đó nhờ cụ Hồ lãnh đạo mà ta đã phải trả giá biết bao xương máu để đồi hình thức mẫu quốc thành huynh quốc với cái lời tuyên bố “Ta độc lập trong phe XHCN đo Liên xô lãnh đạo” !!! Tức là ta “tránh cái vỏ dưa, gặp cái vỏ dừa”.

    Cụ Vĩnh chỉ nêu ra tội ác của CS trong CCRĐ (mà lại thanh minh cho nó) mà cụ quên cả một thời kỳ toàn dân miền Bắc đói dài do cái chủ trương thực hiện nền kinh tế XHCN, nhà nước bao cấp cuả Đảng, cả nước như một trại lính, ăn mặc, mua sắm đều do nhà nước cấp sao được vậy. Có lẽ thời đó cụ Vĩnh đã là cán bộ cao cấp hoặc cụ ở nước ngoài nên cụ không biết thực tế đời sống của người dân thường hay sao? Nếu nhắc lại sự thực thì nhiều người tưởng đó là bịa đặt theo luận điệu của “các thế lực thù địch”: mỗi tháng người dân được cấp theo tem phiếu (chỉ được mua) 12kg gạo, một lạng thịt, một lạng đường, nửa lít nước mắm, vài bìa đậu phụ mấy quả trứng, nửa cân cá, vài gam mì chính, còn muối và tem thư thì được mua tự do. Mỗi năm người dân được phát (chỉ được mua) 4 mét vải theo tem phiếu. Có khi không có gạo thì thay bằng mì sợi, hạt bo bo hoặc khoai bi (loại khoai tây củ nhỏ bằng hòn bi) làm cho đời sống bi đát lắm. “Công lao” cuả Đảng mang lại đời sống “hạnh phúc“ cho dân thế đấy. "nhờ ơn Đảng, nhờ ơn chính phủ" nên đã xuất hiện câu nói "mặt nghệt ra như mất sỏ gạo"!!

    Sau đó Hồ Chủ tịch phát động cuộc chiến Nam – Bắc, huynh đệ tương tàn dưới chiêu bài, “kháng chiến chống Mỹ”. Điều này đã có người nêu nhiều lần trên Dân Luạn, nhưng cụ Vĩnh không đọc nên cứ bị những kiến thức do Đảng CS nhồi nhét thành ra cụ đã sai lầm nghiêm trọng: làm gì có đế quốc Mỹ xâm lược, Mỹ có chiếm đất của nước nào đâu, ngay Porto Rico muốn tự nguyện sáp nhập vào Mỹ, nhưng Mỹ không nhận. Mỹ đóng quân ở Hàn quốc và Nhật bản, nhưng người Nhật, người Hàn không bảo Mỹ xâm lược nước họ. Cuộc chiến tranh Bắc- Nam vừa qua là cuộc chiến ý thức hệ giữa hai phe diễn ra trên đất nước ta. Mỹ và nhiêu nước khác đều có quân đội ở miền Nam như Úc, Hàn quốc và một vài nước châu Phi để ngăn chặn làn sóng CS bành trước khắp Đông Nam Á. Cụ Vĩnh nên nhớ lại những tuyên bố cuả Đảng CS hồi trước 1975: “Nước ta là tiền đồn cuả phe XHCN ở Đông Nam Á” , “Việt Nam là chiến trường thử vũ khí (miễn phí) của hai phe”. Còn điều này thì được dạy trong các nhà trường để cho thày và trò đều tự hào (hay tự sướng): "Nước ta là nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á."

    Nói tóm lại từ ngày lên cầm quyền cho đến trước 1975 cũng như cho đến hiện nay thì Đảng CS chảng có công lao gì cả mà liên tiếp gây ra tai họa cho dân tộc ta. Nếu cụ Vĩnh đọc cả những tài liệu nước ngoài thì cụ rõ một điều là nếu ta không đánh nhau với Pháp thì vào khoảng các năm 1950 đến 1960 do Liên hiệp quốc can thiệp các nước đế quốc đã lần lượt trao trả độc lập cho các nước thuộc địa. Nhưng vì cái lý tưởng CS lại được Liên xô và Trung quốc giật dây nên Đảng CS đã dẫn nước ta đi lên XHCS bằng con đường máu. Trung quốc thì bảo “đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng”, Lê Duẩn thì bảo “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên xô”. CS thì có thâm niên và truyền thống bưng bít nên nhiều người bị lừa dai. May nhờ có internet nên những người muốn biết sự thật hay mầy mò khám phá ra sự thật. Rất tiếc không có tự do báo chi (không có báo in tư nhân) nên những khám phá (những điều thế giới đã biết từ lâu) chưa đến được quảng đại quần chúng, trong đó có cả những người đáng kính cũng vẫn bị lưà, dẫn đến nhận thức không đúng lịch sử.

    Thôi thì cứ mở rộng trao đổi trên báo mạng thì thế nào cũng biết thế nào là sự thật.

    Xin chân thành cám ơn bạn Khách Cao Bách Dương về ý kiến trên của bạn. Tôi xin phép được chia sẻ những gì bạn nói.

    Đúng là phải chờ cho thế hệ cụ này và thế hệ kế cụ này chết đi cho xong thì may ra VN mới sáng lên được, ... nếu như còn có nước VN.

    Ôi thôi, tăm tối mịt mùng !

    Rất mừng khi đọc phản biện nầy của bác Cao Bách Dương. Chắc bác cũng là một lão thành, phải chi Việt Nam ta còn có một triệu lão thành như thế nầy! Là kẻ hậu sinh, không được chứng kiến những sự kiện lịch sử nước nhà sau thế chiến II nên những sử liệu trung thực trong giai đoạn nầy rất cần cho kẻ hậu sinh nầy học hỏi.

    Khoảng 10 năm trở lại đây, khi thoáng đầu đọc những bài của các lão thành cách mạng như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, Tống Văn Công v.v... tôi cũng rất mừng và hy vọng các lão thành cách mạng đã nhận ra được bản chất của chủ nghiã cộng sản mà ĐCSVN là một thành tố. Nhưng sau khi đọc một loạt bài sau đó của các lão thành cách mạng nầy thì tôi thất vọng.

    Chủ nghiã nào thì cũng tiến hóa theo sự thay đổi của môi trường chung quanh. Chủ nghiã tư bản sơ khai khác với chủ nghiã tư bản ngày nay.
    Câu hỏi là: Nếu năm 1954 ông Hồ (ĐCSVN) với chế độ độc tài toàn trị thống trị toàn cỏi Viêt Nam và sự tiến hóa của môi trường kinh tế toàn cầu năm 1954 giống y hệt như ngày nay (VN cũng theo kinh tế thị trường định hướng XHCN) thì lãnh đạo ĐCSVN (với ông Hồ) và xã hội VN có tiến hoá y hệt như ngày nay không??? ===> Câu trả lời của tôi là: y hệt!

    “Thời kỳ đó, tuy có sai lầm trong cải cách ruộng đất, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã công khai tự phê bình và xin lỗi dân”. Cụ Vĩnh viết thế này chứng tổ cụ đã hoàn toàn bỏ qua cái sai làm chết hàng vạn người của cụ Hồ. Nay thủ tướng Ba Dũng “học tập tư tưởng đạo đức HCM” nên sai phạm nhiều, làm “bốc hơi” hàng nghìn tỷ đồng ở các Vinashin, Vinaline... cũng chỉ “xin lỗi” là xong. Sao không cho những tù nhân chính trị “học tập tư tưởng đạo đức HCM” để họ “xin lỗi” rồi thả họ ra? Sao không bắt ông Đoàn Văn Vươn xin lỗi rồi thả?

    Đảng viên “xin lỗi” là xong
    Người dân "xin lỗi" đi tong cuộc đời.

    Ngay phần mở bài, cụ NTV đã viết: "Trước hết phải nói rằng không ai có thể phủ nhận công lao của Đảng Lao động Việt Nam và Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 1975 trở về trước. Đảng đã lãnh đạo nhân dân làm nên cuộc cách mạng tháng 8/1945 mở ra kỷ nguyên độc lập tự do, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, đánh thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, hoàn thành độc lập thống nhất nước nhà."

    Điều này làm tôi vô cùng ngạc nhiên vì nếu đọc những bài trước của cụ, nhất là những bài hồi ký cụ viết về CM tháng Tám thì nó không nhất quá. Cụ Vĩnh hiện nay là pho tư liệu sống về lịch sử của nước ta gần cả thế kỷ XX. Nhờ những tư liệu cụ công bố mà biết bao người không bị Đảng CS lừa dối, vì cái sử của CS không đúng những điều như nó xẩy ra. Đảng kể công CM tháng Tám Đảng đánh Pháp đuổi Nhật giành chính quyền nhưng thực chát là ăn cướp chính quyền từ vua Bảo Đại do chính phủ của cụ Trần Trọng Kim chủ trì. Nhật đầu hàng Đồng minh, nên Đảng không đánh Nhật cũng đã thua. Cái sai làm của Đảng CS đã xuất hiện ngay từ thời kỳ Đảng còn trứng nước với chủ trương “trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ”. Sau đó nhờ cụ Hồ lãnh đạo mà ta đã phải trả giá biết bao xương máu để đồi hình thức mẫu quốc thành huynh quốc với cái lời tuyên bố “Ta độc lập trong phe XHCN đo Liên xô lãnh đạo” !!! Tức là ta “tránh cái vỏ dưa, gặp cái vỏ dừa”.

    Cụ Vĩnh chỉ nêu ra tội ác của CS trong CCRĐ (mà lại thanh minh cho nó) mà cụ quên cả một thời kỳ toàn dân miền Bắc đói dài do cái chủ trương thực hiện nền kinh tế XHCN, nhà nước bao cấp cuả Đảng, cả nước như một trại lính, ăn mặc, mua sắm đều do nhà nước cấp sao được vậy. Có lẽ thời đó cụ Vĩnh đã là cán bộ cao cấp hoặc cụ ở nước ngoài nên cụ không biết thực tế đời sống của người dân thường hay sao? Nếu nhắc lại sự thực thì nhiều người tưởng đó là bịa đặt theo luận điệu của “các thế lực thù địch”: mỗi tháng người dân được cấp theo tem phiếu (chỉ được mua) 12kg gạo, một lạng thịt, một lạng đường, nửa lít nước mắm, vài bìa đậu phụ mấy quả trứng, nửa cân cá, vài gam mì chính, còn muối và tem thư thì được mua tự do. Mỗi năm người dân được phát (chỉ được mua) 4 mét vải theo tem phiếu. Có khi không có gạo thì thay bằng mì sợi, hạt bo bo hoặc khoai bi (loại khoai tây củ nhỏ bằng hòn bi) làm cho đời sống bi đát lắm. “Công lao” cuả Đảng mang lại đời sống “hạnh phúc“ cho dân thế đấy. "nhờ ơn Đảng, nhờ ơn chính phủ" nên đã xuất hiện câu nói "mặt nghệt ra như mất sỏ gạo"!!

    Sau đó Hồ Chủ tịch phát động cuộc chiến Nam – Bắc, huynh đệ tương tàn dưới chiêu bài, “kháng chiến chống Mỹ”. Điều này đã có người nêu nhiều lần trên Dân Luạn, nhưng cụ Vĩnh không đọc nên cứ bị những kiến thức do Đảng CS nhồi nhét thành ra cụ đã sai lầm nghiêm trọng: làm gì có đế quốc Mỹ xâm lược, Mỹ có chiếm đất của nước nào đâu, ngay Porto Rico muốn tự nguyện sáp nhập vào Mỹ, nhưng Mỹ không nhận. Mỹ đóng quân ở Hàn quốc và Nhật bản, nhưng người Nhật, người Hàn không bảo Mỹ xâm lược nước họ. Cuộc chiến tranh Bắc- Nam vừa qua là cuộc chiến ý thức hệ giữa hai phe diễn ra trên đất nước ta. Mỹ và nhiêu nước khác đều có quân đội ở miền Nam như Úc, Hàn quốc và một vài nước châu Phi để ngăn chặn làn sóng CS bành trước khắp Đông Nam Á. Cụ Vĩnh nên nhớ lại những tuyên bố cuả Đảng CS hồi trước 1975: “Nước ta là tiền đồn cuả phe XHCN ở Đông Nam Á” , “Việt Nam là chiến trường thử vũ khí (miễn phí) của hai phe”. Còn điều này thì được dạy trong các nhà trường để cho thày và trò đều tự hào (hay tự sướng): "Nước ta là nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á."

    Nói tóm lại từ ngày lên cầm quyền cho đến trước 1975 cũng như cho đến hiện nay thì Đảng CS chảng có công lao gì cả mà liên tiếp gây ra tai họa cho dân tộc ta. Nếu cụ Vĩnh đọc cả những tài liệu nước ngoài thì cụ rõ một điều là nếu ta không đánh nhau với Pháp thì vào khoảng các năm 1950 đến 1960 do Liên hiệp quốc can thiệp các nước đế quốc đã lần lượt trao trả độc lập cho các nước thuộc địa. Nhưng vì cái lý tưởng CS lại được Liên xô và Trung quốc giật dây nên Đảng CS đã dẫn nước ta đi lên XHCS bằng con đường máu. Trung quốc thì bảo “đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng”, Lê Duẩn thì bảo “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên xô”. CS thì có thâm niên và truyền thống bưng bít nên nhiều người bị lừa dai. May nhờ có internet nên những người muốn biết sự thật hay mầy mò khám phá ra sự thật. Rất tiếc không có tự do báo chi (không có báo in tư nhân) nên những khám phá (những điều thế giới đã biết từ lâu) chưa đến được quảng đại quần chúng, trong đó có cả những người đáng kính cũng vẫn bị lưà, dẫn đến nhận thức không đúng lịch sử.

    Thôi thì cứ mở rộng trao đổi trên báo mạng thì thế nào cũng biết thế nào là sự thật.

    Đây đúng là bức tranh 2 chiều mô tả thực trạng nền kinh tế, quốc phòng, chính trị và xã hội VN từ 1975 đến hiện nay. Từng là đảng viên tôi nhận ra điều này ngay những năm 80. Hy vọng những đảng viên chính trực, vì nước, vì dân cũng chia sẻ với lão Tướng N.T.Vĩnh . Nếu nhìn qua không gian 3 chiều (kính chiều yêu), ta sẽ thấy thực sự hình hài xiêu vẹo, ốm yếu của tổ chức ĐCSVN hiện nay. Mối liên kết giữa các đảng viên chỉ là chất kết dính lỏng lẻo của Điều lệ đảng, chỉ thị và N/Q xơ cứng hoặc vì quyền lợi cá nhân và phe nhóm chứ không phải vì đồng chí hướng cao đẹp như trước 1975. Mối liên kết và ràng buộc giữa đảng viên với tổ chức Đảng cũng chỉ vì quyền lực, vì danh dự hão và điều lệ, kỷ luật đảng. Sự phân hóa đó ngày càng trầm trọng , đảng viên thường và đảng viên cấp thấp thì nhiều trách nhiệm mà quyền lợi ít, cấp càng cao quyền lợi càng nhiều, ít chịu trách nhiệm, được bao che nếu "bị lộ". Đó chính là sự phân hóa giai tầng ngay trong hơn 3,5 triệu đảng viên. Thực chất là do bất bình đẳng về quyền , trách nhiệm và lợi ích cá nhân , phát sinh mâu thuẫn âm ỉ nội tại trong các cấp của tổ chức ĐCSVN . Trong đó tầng lớp đảng viên thua thiệt , bị tước quyền dân chủ ngay trong đảng và quyền công dân chiếm đa số. Một bộ phận lãnh đạo ĐCSVN hiện nay đang ráo riết tăng cường lực lượng cảnh sát, quân đội chống bạo động chính là đã để bảo vệ "ngai vàng " đang chiếm giữ và thụ hưởng cho cá nhân và phe nhóm . Một Chính thể đã phải dùng đến bạo lực để làm công cụ thống trị là hồi chuông cầu nguyện cho chính thể đó trong tương lai gần.