Nguyễn Đại - Chính blog và tà blog

  • Bởi Admin
    12/09/2013
    1 phản hồi

    Nguyễn Đại

    Bữa nay vô mạng, tự nhiên lại thấy thương các cụ Phùng Quán, Hữu Loan... Hồi xưa, các cụ bị báo Nhân Dân đánh chỉ có cách ôm đầu chịu đòn. Bây giờ nhờ có internet mà mặt trận chữ nghĩa trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Cuộc chơi chia thành 2 phe rõ rệt, “lề trái” và “lề phải”. Nhưng tôi không thích 2 từ này lắm, chưa biết đúng sai thế nào đã bị/được coi là “trái, phải” rồi, không công bằng! Gọi là “lề Đảng” hay “lề dân” cũng không ổn lắm, bởi vì, đi dọc khu công biên Thống Nhất ở Sài gòn, tôi thấy bảng hiệu “ý Đảng như ánh mặt trời, lòng dân như hóa hướng dương”. Thành ra tôi xin dùng từ “chính blog” để chỉ các blog theo quan điểm chính thống của Nhà nước và “tà blog” – các blog tôn trọng sự khác biệt. Và bỏ qua một số ngoại lệ, dưới đây là một số đặc tính chung của 2 phe chính - tà.

    Chính blog không bao giờ bị chặn, muốn vào tà blog phải vượt firewall.

    Dù là chính thống nhưng các bài viết của Chính blog đầy ắp những từ “ĐM, ăn cứt”. Ngược lại, “tà blog” lại ưa chuộng lý luận chặt chẽ, súc tích.

    Chính blog chỉ cho comment theo ý mình, tà blog cho phép comment trái chiều.

    Ngược lại, tà blog nghiêm cấm comment dùng lời lẽ thô tục, chính blog cho chửi bọn “tà” bằng bất kể ngôn ngữ nào.

    Nếu tà blog lỡ chửi chính blog, bị chính blog gọi là vô văn hóa; chính blog thoải mái chửi bọn tà blog vì… bọn nó xứng đáng bị chửi!

    Chính blog ít phân tích về cái chung, về tổng thể, nhưng khoái xúc phạm cá nhân; tà blog chủ trương “cá nhân chỉ là hiện tượng, cơ chế mới là bản chất”.

    Vì khoái xúc phạm cá nhân, chính blog hay thích “chơi chữ vô văn hóa” như gọi GS Tương Lai là “Tai Ương”, gọi Cù Huy Hà Vũ là “Kù con”. Ngược lại, không bao giờ thấy một bài viết ở trên tà blog (ngoại trừ comment bên dưới) có cách gọi như vậy.

    Tà blog sẵn sàng đăng một bài của chính blog, nếu xét thấy có lý luận. Chính blog thì không bao giờ!

    Chính blog thuộc dòng chính thống, ít nhiều cũng có tổ chức chặt chẽ, phân công cụ thể, nhưng lại thiếu văn hóa. Tà blog tự phát hơn nhưng chất “người” nhiều hơn.

    Cuối cùng, giống như tiểu thuyết Kim Dung, chính blog không thiếu những kẻ tiểu nhân và độc ác như Dư Thương Hả hay Diệt Tuyệt Sư Thái; tà blog lại đầy ắp những Hướng Vấn Thiên, Dương Tiêu, Lệnh Hồ Xung…

    Ở thời kỳ 1950, phe chính phái có ưu thế tuyệt đối là tha hồ “trói tay đối thủ, rủ đánh boxing”. Bây giờ, thế giới ngày càng phẳng hơn, internet nó đem lại công bằng (mặc dù tà blog vẫn thua thiệt ít nhiều do bị chặn). Tiên sư internet.

    Nguyễn Đại (tháng 9/2013)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi