Nguyễn Thành Công - Tư duy cực đoan và tư tưởng dân chủ xã hội

  • Bởi Khách
    07/09/2013
    32 phản hồi

    Nguyễn Thành Công<br />
    Cựu chiến binh QĐND Việt Nam

    Trong những ngày nằm bệnh, ông Lê Hiếu Đằng, một đảng viên Cộng Sản Việt Nam đã viết bức thư dài "kiểm điểm" lại cuộc đời mình. Ông kêu gọi xây dựng một đảng chính trị mới, gọi là đảng Dân Chủ Xã Hội, nhằm làm đối trọng với đảng Cộng Sản, xây dựng nước Việt Nam theo hướng dân chủ. Bức thư của ông làm dư luận sôi động, có ủng hộ, có phản đối, đặc biệt ngay cả những người xưa nay chống cộng quyết liệt cũng phản đối. Để hiểu được tình trạng trên, có lẽ phải rà soát lại tư duy cực đoan trong đời sống xã hội Việt Nam.

    Có bạn sẽ hỏi: Thế nào là cực đoan? Cực đoan, hiểu theo nghĩa thông thường là "quá mức cần thiết". Nói theo triết học thì "cực đoan" có nghĩa là quá "độ". Triết học đưa ra khái niệm "chất", "lượng", "độ"; mọi sự vật phát triển đúng "độ" là đẹp nhất, nếu quá "độ" thì sự vật sẽ chuyển thành trạng thái khác, thậm chí là "chất" khác. Bạn nấu cơm thì phải cố đạt trạng thái "chín tới", đây là trạng thái vừa đúng "độ", cợm ăn ngon nhất. Nếu quá lửa, cơm bị "khê", "khét" thì ăn không ngon, nói theo kiểu triết học thì là quá "độ". Triết học chúng ta học trong trường chỉ nói chung chung như thế, nhưng trong mỗi trường hợp cụ thể làm thế nào để đạt đúng "độ" là cả một vấn đề. Vì triết học là lý luận định tính, không định lượng, ở mỗi trường hợp cụ thể người vận dụng phải liên tục thử-sai nhiều lần để rút kinh nghiệm. Thử-sai đối với việc cụ thể như nấu cơm còn dễ chứ thử-sai khi lập chính sách xã hội thì rất khó, có khi biết là sai thì bộ phận xã hội chịu ảnh hưởng của chính sách đã "tan hoang" rồi, cứu lại không được nữa. Chính vì vậy, những ai liên quan đến việc đề ra chính sách phải vô cùng thận trọng trong hành động, tránh mọi tư duy cực đoan.

    Điều đáng tiếc là tư duy cực đoan luôn phát triển mạnh trong xã hội, đã thế còn được dán nhãn là "tích cực", "triệt để". Phong trào cộng sản hình thành đã sinh ra những đồng chí "cộng sản cực đoan" thì những người chống cộng cũng sinh ra nhóm "chống cộng cực đoan". Đã là cực đoan thì có hại, dù đó là "cộng sản cực đoan" hay "chống cộng cực đoan" cũng vậy thôi.

    Trước hết, phải nói rằng chủ nghĩa Mác sai ngay từ gốc khi xoá bỏ chế độ tư hữu, có thể nói bản thân chủ nghĩa Mác đã là lý luận "cực đoan" so với tư duy thông thường. Nhưng ngoài phần cực đoan, chủ nghĩa Mác còn tiếp thu nhiều ý kiến của các nhà tư tưởng khác, và phần này thì không cực đoan. (Điều này giải thích vì sao đến nay vẫn còn có người đề cao Mác, họ dựa vào phần không "cực đoan" mà Mác tiếp thu được và biến đổi thành cái của mình). Điều đáng tiếc là các học trò của Mác sau này tiếp thu rất nhiều phần "cực đoan", đặc biệt trong "lý luận về chuyên chính vô sản" mà bỏ quên những lý luận không "cực đoan" của Mác. Chính Mác đã cảnh báo về tư duy "cực đoan" khi nói đến "Chủ Nghĩa Cộng Sản trại lính". Có không ít ví dụ về "Chủ Nghĩa Cộng Sản trại lính" nhưng điển hình nhất có lẽ là chế độ cộng sản của Pôn Pốt-Iêng Xary. Thời kỳ Pôn Pốt mới nắm quyền, Cộng Sản Việt Nam khen lấy khen để là "độc đáo, sáng tạo". Đến khi Pôn Pốt tấn công Việt Nam, tàn sát người Việt thì Cộng Sản Việt Nam mới giẫy nẩy lên, bảo rằng Pôn Pốt không dính dáng gì đến chủ nghĩa Mác, lịch sử sẽ không biết xếp chế độ Pôn Pốt vào phương thức sản xuất nào? Đối với những nhà quan sát khách quan thì rất đơn giản, xếp chế độ Pộn Pốt vào nhóm "cộng sản cực đoan". Ông Lênin đã từng viết tác phẩm "Bệnh ấu trĩ tả khuynh trong phong trào cộng sản" để phê phán các đồng chí "cộng sản cực đoan" trong đấu tranh chính trị. Sau khi cách mạng tháng Mười thành công, nhiều nơi ở Liên Xô bắt đầu tiến hành hợp tác hoá với tốc độ nhanh bằng các biện pháp hành chính. Ông Lênin lại kêu gọi: "Chúng ta phải ăn ở thuận hoà với nông dân", nhằm giảm tốc độ hợp tác hoá đến chóng mặt ở Liên Xô. Ấy thế mà sau năm 1954, đảng Cộng Sản ở Việt Nam để ra chính sách hợp tác hoá, hoàn thành vẻn vẹn trong 3 năm. Tư duy "cộng sản cực đoan" để dấu ấn trong nhiều chính sách tai hại như đào tận gốc trí, phú, địa, hào; cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp...làm nền kinh tế bị phá hoại trầm trọng. Hãy nhớ lại thời kỳ cải cách ruộng đất, các cố vấn Trung Quốc lý luận như thế này: Xã hội nông nghiệp có 90% là nông dân, 5% là địa chủ, còn lại là các thành phần khác. Áp dụng vào thực tiễn, bất kể ở địa phương nào các cố vấn cũng đòi lên danh sách đủ 5% địa chủ để...xử bắn. Đấy chính là thứ tư duy "cộng sản cực đoan", vì theo Mác, đánh giá địa chủ phải dựa trên bóc lột địa tô chứ không phải dựa trên tỉ lệ dân số. Tôi được đọc trên mạng nhiều câu chuyện khóc ra máu mắt, chẳng hạn có người vì gài bút bi có hai mầu xanh đỏ ở túi mà bị các đồng chí dân quân đem ra xử bắn vì cho rằng đấy là mầu lá cờ tam tài của Pháp. Chuyện khá điển hình cho một thứ tư duy "chống Pháp cực đoan". "Cộng sản cực đoan" thì thời nào cũng có, ngay sau ngày 30/4/1975 ở các đô thị miền Nam đã sản sinh ra một lớp "cách mạng 30", còn "triệt để" hơn cả những "nhà cách mạng 45", gieo rắc đủ mọi thứ sợ hãi cho nhân dân miền Nam.

    Nếu phong trào cộng sản đã đẻ ra các đồng chí "cộng sản cực đoan" thì ở phía đối nghịch, các đồng chí chống cộng cũng sản sinh ra "chống cộng cực đoan". Ngọn lửa chiến tranh đã tắt từ lâu nhưng các đồng chí "chống cộng cực đoan" vẫn chưa chịu nhận thất bại, bắt nguồn từ việc không đánh giá đúng tình hình thực tế, từ đó không có cách ứng xử phù hợp với tình hình mới. Các đồng chí "chống cộng cực đoan" luôn đổ lỗi thất bại cho những nguyên nhân "ngoài mình", chẳng hạn như bị Mỹ bỏ rơi, thiếu súng đạn, cộng sản "ác" quá mà "chúng ta" thì hiền...Đánh giá sai lệch như vậy dẫn đến những yêu cầu vừa ngô nghê, vừa buồn cười. Chẳng hạn có đồng chí "chống cộng cực đoan" đòi chiến sĩ miền Bắc phải "xin lỗi" nhân dân miền Nam. Các đồng chí đó quên mất rằng nếu nói đến việc xin lỗi thì chính các đồng chí trong quân lực Việt Nam cộng hoà phải công khai xin lỗi nhân dân miền Nam vì đã không hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ miền Nam, phải xin lỗi nhân dân miền Bắc vì không bảo vệ được thành quả xây dựng một chế độ văn minh tại miền Nam, làm tấm gương cho nhân dân miền Bắc, phải xin lỗi quân đội nhân dân Việt Nam vì đã thể hiện là một đối thủ hèn nhát, vứt súng tháo chạy, một đối thủ không xứng tầm đối với người anh em miền Bắc. Hàng nghìn năm nay, trong các cuộc chiến tranh luôn có một quy định: Quân thua chém tướng. Người sĩ quan tự trọng thì phải biết tự xử. Không có gì nhảm nhí bằng việc kẻ thua đòi hỏi người thắng phải "xin lỗi"(?). Kết thúc chiến tranh rồi thì kẻ thua phải bồi thường chiến phí, không phân biệt ai chính nghĩa, ai phi nghĩa.

    Khi cuộc chiến huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt lùi xa thì nhân dân Việt Nam lại bước vào trận chiến mới: Đấu tranh cho dân chủ, cho quyền con người. Nhưng đấu tranh bằng con đường nào, phương pháp nào thì vẫn là câu hỏi lớn. Chúng ta nhớ lại những năm 30 của thế kỷ trước, cả nước sôi sục trong cuộc đấu tranh giành độc lập. Đấy là lúc các sĩ phu thất bại, các chiến sĩ theo trào lưu cách mạng tư sản cũng thất bại. Điển hình là anh hùng Nguyễn Thái Học đã phải bước lên đoạn đầu đài. Con đường cứu nước như không tìm thấy đường ra. Đấy là lúc mỗi ý kiến về một con đường mới đều dễ được đón nhận. Chính ở thời điểm đó, ông Hồ Chí Minh nêu ra con đường mới, con đường cách mạng vô sản và lôi cuốn nhiều người tin theo. Với cái nhìn khách quan phải thấy rằng ông Hồ Chí Minh đã gặt hái rất nhiều thành công khi theo con đường này. Trong việc giành và giữ chính quyền, thống nhất đất nước phải công nhận rằng ông Hồ Chí Minh đạt thành tựu lớn, nhưng ông thất bại trong việc xây dựng kinh tế. Điều này có nguyên nhân sâu xa ở chủ nghĩa Mác-Lênin mà ông tin theo. Chủ nghĩa Mác-Lênin xoá bỏ quyền tư hữu, động lực làm nên phát triển kinh tế, do đó thất bại là tất nhiên, chỉ có điều để nhân dân thấy rõ thất bại này thì phải mất quá nhiều thời gian, tổn thất quá nhiều nguồn lực. Đến nay, chính quyền Cộng Sản Việt Nam đã hoàn toàn thất bại trong việc xây dựng kinh tế, đang thất bại trong việc bảo vệ Tổ quốc, do đó mất uy tín trước nhân dân. Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: Độc lập nhưng nhân dân phải có tự do, hạnh phúc. Nếu không có tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì. Căn cứ theo lời dạy này của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại thì cuộc chiến tranh 30 năm của đảng cộng sản phát động chỉ là cuộc chiến tranh vô nghĩa. Ở đây cần phải có cách đánh giá sòng phằng, minh bạch trong nhận thức. Vô nghĩa chứ không phải là cuộc chiến tranh xâm lược, vì không có yếu tố nước ngoài chiếm đất của Tổ quốc. Nếu sau chiến tranh, đảng cộng sản xây dựng thành công một chế độ tiên tiến, dân giầu, nước mạnh, sánh vai với các cường quốc năm châu trên thế giới thì chắc chắn không có ai đòi đánh giá lại ý nghĩa cuộc chiến, cũng nhự tính chính danh của đảng cộng sản cầm quyền. Nhưng đảng cộng sản yếu kém trong lãnh đạo kinh tế, văn hoá-xã hội đã làm toàn bộ xã hội Việt Nam xuống cấp toàn diện nên dư luận mới đặt ra câu hỏi về cuộc chiến, về tính chính danh của đảng.

    Trong tình hình ấy, nếu đảng Cộng Sản biết phục thiện, dám nhận sai lầm và sửa chữa bằng cách mở rộng dân chủ, tuân theo các hiệp dịnh đã ký với quốc tế, trả lại quyền con người cho nhân dân thì chắc chắn nhân dân sẽ hoan nghênh, lại tin đảng như đã từng tin trong quá khứ, vị trí của đảng muôn năm bền vững. Điều đáng tiếc là đảng (thật ra là nhóm lợi ích nhân danh đảng) không phục thiện, không thừa nhận yếu kém, cương quyết dùng bạo lực trấn áp các ý kiến khác với đảng, tăng cường vơ vét làm giầu bất chấp hậu quả như cướp đất trên diện rộng, thực hiện các dự án gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia (bô-xít, Vinaline...). Có áp bức thì có đấu tranh, những người dân mất đất, các bậc trí thức tâm huyết với sự tồn vong của Tổ Quốc buộc phải tìm hướng đấu tranh. Nhưng đấu tranh bằng con đường nào, biện pháp nào để vừa bảo vệ được Tổ quốc, vừa bảo vệ được nhân dân, bảo đảm đất nước phát triển bền vững? Nhìn lại những năm tháng từ 1975 đến nay đã có nhiều cuộc đấu tranh, có khi bắt nguồn từ hải ngoại, có khi bắt đầu từ trong nước, có đấu tranh vũ trạng, có đấu tranh chính trị ôn hoà, tất cả đều bất thành, cho dù đây đó có gây tiếng vang dư luận trong và ngoài nước. Có thể nói, xã hội nước ta hiện nay giống như tình hình những năm 30 thế kỷ trước, đang bế tắc về đường lối. Đúng lúc này có bức thư của ông Lê Hiếu Đằng. Như ánh sao băng vạch ngang bầu trời đêm, bức thư của ông khơi dậy niềm tin cho nhiều người đang đau đáu mong mỏi bình minh. Nếu những năm 30, trong xu thế đòi độc lập lan tràn thế giới, ông Hồ Chí Minh thắp lên ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin để kêu gọi nhân dân, tập hợp lực lượng thì bây giờ, những năm đầu thế kỷ XXI, ông Lê Hiếu Đằng giương cao ngọn đuốc dân chủ xã hội trên nền phong trào cách mạng hoa nhài đang lan tràn khắp các quốc gia độc tài để kêu gọi nhân dân. Việc làm của ông có đạt thành tựu hay không còn chưa biết, nhưng nhờ có ánh sáng này nhiều người yêu nước có dịp soi tỏ chặng đường đã qua, nhen lên ngọn lửa hi vọng cho chặng đường sắp tới. Người xưa nói: "Đồ tể buông dao xuống là thành Phật", không cần biết đến quá khứ của những người như ông Lê Hiếu Đằng, hãy nghe ông nói và nhìn vào việc ông làm hiện nay mà đánh giá. Bây giờ các đồng chí "cộng sản cực đoan""chống cộng cực đoan" đều thống nhất hành động chung trong việc đánh hội đồng ông Lê Hiếu Đằng trên hệ thống truyền thông, nhưng đó cũng là bước sơ khởi của xã hội dân sự. Ở xã hội dân sự lành mạnh, văn minh, mọi ý kiến đều có chỗ đứng trong dư luận. Càng có nhiều ý kiến tranh luận trái chiều thì xã hội dân sự càng mau chóng trưởng thành. Gạn đục khơi trong, đó cũng là những điều tốt đẹp mà các đồng chí "cộng sản cực đoan""chống cộng cực đoan" đang mang lại cho đất nước.

    Khi còn ở tuổi thiếu niên có lần tôi được xem một bức tranh miêu tả về cách mạng tháng 10. Góc trên bên phải bức tranh ghi con số 1917, còn bức tranh vẽ một lính thuỷ đang vun gốc cho một cây non trong giông bão. Cây non tượng trưng cho chính quyền Xô-Viết mới hình thành và đang lớn lên, với sức mạnh của cái mới xua tan cái cũ. Tôi nghĩ bức thư của ông Lê Hiếu Đằng cũng là một mầm xanh gieo vào dư luận, liệu có thể vươn lên thành cây cứng cáp, khoẻ mạnh hay không thì chắc còn phải chờ. Nhưng dù sao cũng ủng hộ tư duy mới, mầm xanh mới bắt đầu ngay từ đống tro tàn của lý luận cộng sản, đó là cái khác biệt cơ bản so với tư duy xã hội dân chủ của các trào lưu gần đây, không có mối liên hệ với chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam.

    Nguyễn Thành Công

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    32 phản hồi

    Nói với bạn Lang băm 35:
    Bạn nên đọc và hiểu những ý trên từng dòng chữ, sau đó hiểu các ý nằm giữa các dòng chữ, cuối cùng nên hiểu ý nằm ngoài bài.
    Bài chủ nói về tư duy cực đoan, mà theo đó "Trước hết, phải nói rằng chủ nghĩa Mác sai ngay từ gốc khi xoá bỏ chế độ tư hữu, có thể nói bản thân chủ nghĩa Mác đã là lý luận "cực đoan" so với tư duy thông thường". Như vậy, chủ nghĩa Mác chính là ví dụ điền hình cần dẫn ra khi nói đến tư duy cực đoan. Theo mạch bài viết, Mác cành báo "chù nghĩa cộng sản trại lính", tức là ngay ông tổ lý luận cực đoan còn sợ tác dụng nguy hại của tư duy cực đoan nữa là chúng ta. Ấy thế mà trong thực tiễn Mao còn nâng tầm cực đoan của Mác lên mức đánh giá địa chủ bằng tỉ lệ dân số chứ không phải dựa trên bóc lột địa tô, tức là đạt đến siêu cực đoan. Đấy là phần lý luận, còn thực tiễn thì đã có tình trạng cực đoan đến mức bắn chết người chỉ vì dùng bút có 2 mầu xanh đỏ. Tai hại của tư duy cực đoan trong lịch sử, cả lý luận và thực tiễn như thế là rất rõ ràng. Nếu không lấy chủ nghĩa Mác ra nói thì lấy cái gì ra để chứng minh tác hại của tư duy cực đoan?
    Vẫn trên các dòng chữ, thoạt đầu bài chủ tách "cộng sản cực đoan" và "chống cộng cực đoan" ra hai bờ đối nghịch, nhưng đến cuối bài thì 2 nhóm này được xếp chung vào một rọ. Đấy là một cách cảnh báo "chống cộng cực đoan" sẽ gây tác hại không kém "cộng sản cực đoan" trong lịch sử. Tất nhiên, "chống cộng cực đoan" không thể đem người vô can ra xử bắn về mặt thể xác như trước đây, nhưng hoàn toàn có khả năng đem những chiến sĩ dân chủ tích cực ra xử bắn về mặt chính trị trên dư luận. Điều này thì tác hại không kể xiết, điều này dân dã quen gọi là "chưa bàn đã ngắt ngọn".
    Bạn không nên phê phán về chuyện "bồi thường chiến phí". Bài chủ dùng đến một "lý luận cực đoan" để làm nổi rõ tính chất cực đoan của những người nêu ra yêu cầu cực đoan là những cựu chiến binh miền Bắc phải xin lỗi miền Nam chứ không phải bài chủ muốn như thế thật đâu.
    Về việc dẫn chứng và bàn đến Mác thì cá nhân tôi có ý kiến thế này: Châu Âu đã hoàn toàn vứt bỏ chủ nghĩa cộng sản bằng một nghị quyết, do đó châu Âu sẽ không bàn đến toàn bộ chủ nghĩa cộng sản, trong đó có Mác, nhưng ở Việt Nam thì chính quyền vẫn coi là chính thống, do đó chắc dư luận sẽ còn nói đến chủ nghĩa Mác. Thực tế ở Việt Nam vẫn còn nhiều người muốn dựa vào Mác, có thể trên tinh thần dân chủ xã hội, vì vậy tôi nghĩ nên nói rạch ròi, cái gì của Hê-ghen thì trả lại cho Hê-ghen, cái gì của Phơ-bách trả lại cho Phơ-bách, cái gì thực đúng là của Mác thì giữ cho Mác. Chính trên cơ sở của Mác mới phê phán được Lênin, Stalin, Mao...cho đến tận Pôn Pốt.
    Vài lời thành thật thảo luận với bạn.

    Tôi thắc mắc là tại sao ông Công cứ hay viện dẫn Mác vào trong các ý kiến trao đổi trên cộng đồng mạng. Điều này giống như một ông theo đạo Hồi cứ lấy kinh Coran ra làm cơ sở tranh luận với nhiều người theo đạo Chúa, đạo Phật, đạo Hòa Hảo, Bà la môn .v.v..Điều này có khách quan không?.
    Về chuyện bồi thường chiến tranh, và suy nghĩ kiểu ai thắng nấy được của ông trong cuộc Nội Chiến vừa qua theo tôi là kiểu suy nghĩ của kẻ xâm lược ngay trên đất nước, dân tộc mình. Đó là những gì chính tôi đã được trải nghiệm đầy đủ(33 năm). Và bây giờ, khi mà chiến lợi phẩm(nhà cửa, tài sản của dân chúng miền nam) đã cạn kiệt thì đến lượt đất đai ruộng vườn của các ông bị chiếm bởi những kẻ có tư tưởng giống ông.(Họ cũng vất vả chiến đấu leo lên chức vụ để hưởng chiến lợi phẩm chứ).
    Cuối cùng, nếu ông muốn dân chủ tranh luận,xin làm ơn bỏ Mác ra chỗ khác.Gần một thế kỷ thử nghiệm với trăm triệu oan hồn chưa đủ hay sao?

    Khácho viết:
    Nếu tồn tại một chìa khóa vạn năng có thể giải quyết được mọi vấn đề cho VN, ông Lê Hiếu Đằng không có nó trong tay, và thậm chí có nó trong tay hoặc biết nó ở đâu, ông cũng không (dám) sử dụng .

    Thằng nhà Sản -lời chú Cẩn- không phải là tay chơi cờ, và cũng chả có bàn cờ mà chơi . Nó biết mình là một tay chơi cờ xấu và tồi, vì thế nó dấu béng bàn cờ đi . Chúng ta cũng không phải là những quân cờ, vì chúng ta thấy rõ những toan tính vụng về của "thằng nhà Sản", và (rất) nhiều lúc chúng ta thấy mừng vì độ vụng về của những toan tính vượt qua mức chúng ta tưởng tượng .

    OK, tớ nói trắng phớ ra . Chúng ta (gần như) đồng ý trên mọi phương diện, cả những vấn đề cơ bản, và thậm chí, nguyên nhân chính tạo nên những vấn nạn . Chỉ có đúng một vấn đề làm chia rẽ, là thái độ đối với nguyên nhân chính của vấn nạn . Nói rõ ra, chúng ta -ngoại trừ một số người- thấy Việt Nam cần dân chủ, và chúng ta cũng đồng ý luôn là chính Đảng Cộng Sản Việt-Trung là nguồn chứa và phát xuất vô số hiểm họa và những vấn đề phải giải quyết, nói thẳng ra là một ổ dịch bệnh đang nằm cản đường phát triển của đất nước. Cái chia rẽ là thái độ của chúng ta đối với ổ dịch hạch đó . Một bên đòi dẹp, một bên đòi để, hy vọng -theo một lời chế ngày xưa- "cứt chó để lâu ngày sẽ thành bơ"

    Lần đầu tiên tớ thấy một người như chú Cẩn -thậm chí đi ngược với bài chủ- nói cần dẹp ổ dịch bệnh đó đi . Tớ đồng ý nhất trí .

    Điều tớ không đồng ý xem ông Lê Hiếu Đằng là giải pháp duy nhất . Ông Nguyễn Minh Cần chỉ ra giải pháp Lê Hiếu Đằng không phải là chọn lựa duy nhất .

    Tớ ủng hộ hành động muốn và rủ những đảng viên như ông bỏ đảng để lập đảng khác của ông Lê Hiếu Đằng, vì điều đó (rất) không có lợi cho đảng Cộng Sản . Nhưng ta phải nhìn hành động đó như một trong những, không phải là duy nhất, cũng không phải tốt nhất, nhanh nhất và ít tốn kém nhất để đạt được mục tiêu . Một điều lạc quan, chúng ta bắt đầu có sự lựa chọn .

    Vả lại, cho tới khi ông Đằng hành động, điều đó vẫn chưa xảy ra . Lại đồng ý với chú Cẩn ở đây, ta nên kéo tới nhà ổng réo .

    Tớ cũng có một mong muốn tột bậc, đó là tầm nhìn các chú vượt khỏi "thằng nhà Sản", xem nó như một thứ gì đó cần quẳng đi để cho đất nước và bản thân nhẹ gánh tang bồng. Còn mang nó trên lưng nhìn thì cực kỳ dị hợm, và ăn nói thì cực kỳ tầm bậy .

    Muốn tất cả mọi người đồng thuận ư ? Dễ lắm . Chỉ cần chú Cẩn -hoặc ai đó như chú- đưa ra một giải pháp loại bỏ sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam, chú có ngay sự ủng hộ của tớ và (rất) nhiều người khác . Thậm chí ngay sau đó mọi sự sẽ rõ ràng, khỏi ai phải kêu gọi đoàn kết một cách vô lý và khiên cưỡng . Tất nhiên, chỉ có những ai phò đảng, những ai còn kiên trì chủ nghĩa Xổ Hiu mới chống lại thôi . Chấp nhận được .

    Anh một ngày chỉ thừa ra dăm ba phút để...lãnh đạo các chú :) , mà vấn đề thì sâu rộng , nói thế đéo nào cho đủ ý khi phải biên đôi ba dòng ??

    Anh đã bảo rồi , Lê Hiếu Đằng và cái đảng đối lập ( nếu hình thành !) là giải pháp trước mắt , chứ có nói là di nhất đâu !?. Biên rõ ràng như thế mà chú còn vặn anh á ??

    Còn ko , cả đám xuống lỗ rồi mà tình hình Vẫn Như Cũ . Tin anh đi , có cơ sở nào để ta được lựa chọn mà đòi chọn hả chú ?

    Chú muốn có giải pháp thì anh đã chỉ ra cái giải pháp trước mắt rồi còn giề !!

    Khách Ngô Văn Gạch viết:
    Tôi biết khách "Tục tằn trịch thượng" nói ai và tôi đồng quan điểm, nói xa xôi nhẹ nhàng thế thôi, nhưng ai cũng hiểu. Nhân đây tôi xin kể câu chuyện tương tự: Có một một bà góa ở tuổi sồn sồn, bà sống với cậu con trai khoảng chín, mười tuổi. Một hôm cậu đi học về thì bắt gặp cảnh bà mẹ và một người đàn ông lạ đang ò í e. Cậu bực tức và không biết làm thế nào, vừa khóc cậu vừa chửi tục mà lại tả đúng cái cảnh ấy" "Đt mẹ mày, mày đt mẹ tao."

    Bác Cẩn, ơi bác thấy câu chuyện này nói lên cái gì, thằng bé đó giống ai hả bác Cẩn?

    Có cần thiết phải hùa theo thằng đần khác để ném cục gạch vào lưng anh ko vậy chú ?? Anh nhớ là 1 lần ở đâu đó , anh vả nhè nhẹ vào lập luận của chú , ấy thế mà thù , phải giả hận cho bằng được à !!?

    Tư cách kém cỏi thế em !?

    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    ... Làm cái đéo gì mà lâu thế , hả . Xuống lổ rồi mới làm , hả ?...

    Hình như anh Cẩn đang thủ thỉ (nốc) với Mr. Johnny nên anh Cẩn hơi bị nóng.

    Chỉ muốn rủ anh Cẩn đi nhậu để nghe anh Cẩn hét bằng tiếng TâyBanNho :))).

    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    Nói chiện với bọn phản động rất bực .

    @ Minh râu , chú còn đek phân biệt được đâu là đối thoại và đâu là thỏa thuận hay thương lượng trong từng bối cảnh và trường hợp thì nói cái mịe giề bây giờ ??

    Nói thẳng với bọn chú rằng trong thế cuộc xứ Lừa thì nhà sản là thằng chơi cờ , còn anh hay các chú , chã là cái con khặc giề chứ đừng nói đến bọn chống cộng con bò !! Vậy , muốn phá cái thế cay nghiệt thì phải làm sao , đó mới là điều phải si nghĩ . Còn chưa thoát được thì có hùng tài cũng chỉ lu loa trên mạng chứ được cái gì?!

    Lê Hiếu Đàng và cái đảng đối lập là chìa khóa duy nhất của vấn đề . Anh lập lại, đó là cửa thoát duy nhất trước mắt để ra khỏi cái gọng kìm kẹp. Vì vậy , mọi hành động nhằm cản trở sự ra đời của nhân tố đầu tiên này anh đều liệt vào hàng cực đoan phá hoại , dứt khoát phải loại .

    ------------------------------------------

    Anh chỉ có một mong ước , một mong ước tột bậc , đó là tầm nhìn của các chú vượt qua cái màn hình trước mặt !

    Để thương lượng hay thỏa thuận thì phải ngồi xuống đã và biết đối thoại , đó là trình tự, chú Cẩn không rành tiếng Việt hay là lại muốn đốt giai đoạn, chưa sinh cha đã sinh con.
    Tưởng là chú cho cộng đồng nghe một bài phân tích hay về đối thoại Việt-Mỹ, qua cách trả lời của chú thì tư duy của chú cũng chưa qua khỏi áo.
    Các ông các bà CCCD lấy cái gì để được ngồi xuống và đối thoại, vậy mà chú đòi bắn bỏ họ, có bắn là bắn cái chính quyền CSVN, vì chúng mới cực đoan và cũng chính chúng mới làm cho dân ngu, nước yếu.

    Tôi biết khách "Tục tằn trịch thượng" nói ai và tôi đồng quan điểm, nói xa xôi nhẹ nhàng thế thôi, nhưng ai cũng hiểu. Nhân đây tôi xin kể câu chuyện tương tự: Có một một bà góa ở tuổi sồn sồn, bà sống với cậu con trai khoảng chín, mười tuổi. Một hôm cậu đi học về thì bắt gặp cảnh bà mẹ và một người đàn ông lạ đang ò í e. Cậu bực tức và không biết làm thế nào, vừa khóc cậu vừa chửi tục mà lại tả đúng cái cảnh ấy" "Đt mẹ mày, mày đt mẹ tao."

    Bác Cẩn, ơi bác thấy câu chuyện này nói lên cái gì, thằng bé đó giống ai hả bác Cẩn?

    Tôi không bao giờ đọc hết được những giọng điệu trịch thượng (cứ như bố con chó cún) và thô tục trong bất cứ diễn đàn nào. Lộn mửa.

    Do vậy, tôi không cần biết họ nói gì tiếp theo, sau khi đọc câu đầu.
    Hơn nữa, tôi vẫn buồn nôn khá lâu sau khi đọc câu đầu.

    Các vị này muốn làm cha lẫn nhau (đù má nhau) thì nên lập một diễn đàn khác mà tự thỏa chí.

    Admin không nên chấp nhận bôi bẩn môi trường.

    Nếu tồn tại một chìa khóa vạn năng có thể giải quyết được mọi vấn đề cho VN, ông Lê Hiếu Đằng không có nó trong tay, và thậm chí có nó trong tay hoặc biết nó ở đâu, ông cũng không (dám) sử dụng .

    Thằng nhà Sản -lời chú Cẩn- không phải là tay chơi cờ, và cũng chả có bàn cờ mà chơi . Nó biết mình là một tay chơi cờ xấu và tồi, vì thế nó dấu béng bàn cờ đi . Chúng ta cũng không phải là những quân cờ, vì chúng ta thấy rõ những toan tính vụng về của "thằng nhà Sản", và (rất) nhiều lúc chúng ta thấy mừng vì độ vụng về của những toan tính vượt qua mức chúng ta tưởng tượng .

    OK, tớ nói trắng phớ ra . Chúng ta (gần như) đồng ý trên mọi phương diện, cả những vấn đề cơ bản, và thậm chí, nguyên nhân chính tạo nên những vấn nạn . Chỉ có đúng một vấn đề làm chia rẽ, là thái độ đối với nguyên nhân chính của vấn nạn . Nói rõ ra, chúng ta -ngoại trừ một số người- thấy Việt Nam cần dân chủ, và chúng ta cũng đồng ý luôn là chính Đảng Cộng Sản Việt-Trung là nguồn chứa và phát xuất vô số hiểm họa và những vấn đề phải giải quyết, nói thẳng ra là một ổ dịch bệnh đang nằm cản đường phát triển của đất nước. Cái chia rẽ là thái độ của chúng ta đối với ổ dịch hạch đó . Một bên đòi dẹp, một bên đòi để, hy vọng -theo một lời chế ngày xưa- "cứt chó để lâu ngày sẽ thành bơ"

    Lần đầu tiên tớ thấy một người như chú Cẩn -thậm chí đi ngược với bài chủ- nói cần dẹp ổ dịch bệnh đó đi . Tớ đồng ý nhất trí .

    Điều tớ không đồng ý xem ông Lê Hiếu Đằng là giải pháp duy nhất . Ông Nguyễn Minh Cần chỉ ra giải pháp Lê Hiếu Đằng không phải là chọn lựa duy nhất .

    Tớ ủng hộ hành động muốn và rủ những đảng viên như ông bỏ đảng để lập đảng khác của ông Lê Hiếu Đằng, vì điều đó (rất) không có lợi cho đảng Cộng Sản . Nhưng ta phải nhìn hành động đó như một trong những, không phải là duy nhất, cũng không phải tốt nhất, nhanh nhất và ít tốn kém nhất để đạt được mục tiêu . Một điều lạc quan, chúng ta bắt đầu có sự lựa chọn .

    Vả lại, cho tới khi ông Đằng hành động, điều đó vẫn chưa xảy ra . Lại đồng ý với chú Cẩn ở đây, ta nên kéo tới nhà ổng réo .

    Tớ cũng có một mong muốn tột bậc, đó là tầm nhìn các chú vượt khỏi "thằng nhà Sản", xem nó như một thứ gì đó cần quẳng đi để cho đất nước và bản thân nhẹ gánh tang bồng. Còn mang nó trên lưng nhìn thì cực kỳ dị hợm, và ăn nói thì cực kỳ tầm bậy .

    Muốn tất cả mọi người đồng thuận ư ? Dễ lắm . Chỉ cần chú Cẩn -hoặc ai đó như chú- đưa ra một giải pháp loại bỏ sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam, chú có ngay sự ủng hộ của tớ và (rất) nhiều người khác . Thậm chí ngay sau đó mọi sự sẽ rõ ràng, khỏi ai phải kêu gọi đoàn kết một cách vô lý và khiên cưỡng . Tất nhiên, chỉ có những ai phò đảng, những ai còn kiên trì chủ nghĩa Xổ Hiu mới chống lại thôi . Chấp nhận được .

    Nói chiện với bọn phản động rất bực .

    @ Minh râu , chú còn đek phân biệt được đâu là đối thoại và đâu là thỏa thuận hay thương lượng trong từng bối cảnh và trường hợp thì nói cái mịe giề bây giờ ??

    Nói thẳng với bọn chú rằng trong thế cuộc xứ Lừa thì nhà sản là thằng chơi cờ , còn anh hay các chú , chã là cái con khặc giề chứ đừng nói đến bọn chống cộng con bò !! Vậy , muốn phá cái thế cay nghiệt thì phải làm sao , đó mới là điều phải si nghĩ . Còn chưa thoát được thì có hùng tài cũng chỉ lu loa trên mạng chứ được cái gì?!

    Lê Hiếu Đàng và cái đảng đối lập là chìa khóa duy nhất của vấn đề . Anh lập lại, đó là cửa thoát duy nhất trước mắt để ra khỏi cái gọng kìm kẹp. Vì vậy , mọi hành động nhằm cản trở sự ra đời của nhân tố đầu tiên này anh đều liệt vào hàng cực đoan phá hoại , dứt khoát phải loại .

    ------------------------------------------

    Anh chỉ có một mong ước , một mong ước tột bậc , đó là tầm nhìn của các chú vượt qua cái màn hình trước mặt !

    OK, trả lời bài chủ

    Nếu ôn hòa (theo nghĩa không cực đoan) là đoàn kết dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản VN, hân hoan thơ thới cùng tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội thì bài này đúng là bò xít .

    Ngoài việc bước khỏi vị trí cầm quyền toàn diện, tất cả những hành động khác của đảng Cộng Sản không đáng làm cho (rất) nhiều người tin . Các bác muốn tin là chuyện của các bác, nhưng đừng kêu gọi mọi người và suy luận theo kiểu ai không theo các bác là cực đoan .

    Chính cách suy luận đó là cực đoan, chứ ở đâu xa .

    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    Anh Minh viết:
    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    Anh gợi 1 ý nho nhỏ nhớ ! Đố cô chú nào giải thích được lý do tại sao hồi xưa , nhất là thời VNCH , hầu như các du sinh miền Nam đều quay giở về để phục vụ đất nước dẫu phải đối mặt với đủ thứ nguy hiểm , ngay cả cái chết . Còn bi giờ , 100 thằng đi thì 101 thằng kiếm cách ...đi luôn . Tại sao " độc lập , tự do , hạnh phúc " lại có hiện tượng như thế ?

    Cha Mẹ sinh ra, nước mắm đã thấm trong thịt trong máu, xưa du học, thịt cá dư thừa nhưng kiếm chút nước mắm, huơng vị quê huơng mà mờ con mắt ở xứ người, học xong nhất định phải về để được ăn, uống mắm, thà chết trên quê hương còn hơn nơi xứ người mà không nước mắm.
    Nay nơi xứ người, nước mắm có mọi nơi, mọi ngỏ ngách, mà lại là nước mắm thứ thiệt, nguyên chất. Còn nơi tiếng là quê huơng, nước mắm là nước lã và muối, còn mùi vị là hóa chất Trung quốc.
    Hạnh phúc là nước mắm, ở đâu có nước mắm nguyên chất đó là quê hương, đúng không chú cẩn.

    Các chú thấy 1 mà đéo suy xét đến 10 .

    Tại sao anh đặt câu hỏi như vậy . Chã nhẽ anh rỗi đến mức cả ngày ngồi giảng cho các chú mãi ? Mịe , lý do ngắn gọn ở 2 chữ cơm gạo , và cơm gạo là cái để nuôi dân khí . Ngày xưa tha hồ Tổ quốc- Danh dự - Trách Nhiệm , vì tổ quốc đã lo cho gia đình mình no đủ . Ngược lại , Tổ quốc bỏ đói ta thì trách nhiệm cái ....tró được thằng nào ? Thực tế nó đắng lạ thường là như vậy .

    Thằng CCCĐ đói về sữa nhưng thừa về thù nên cực đoan . Thằng nhà sản cực đoan vì muốn thống trị để muôn năm vơ vét . Muốn nước Lừa có tương lai thì phải diệt 2 thằng này . Cả 2 thằng đều ko thể đối thoại. Anh đố chú nào đối thoại được với 2 loại này đấy . Anh đố đấy.

    Ở đâu đó có chú nào bẩu anh ...cực đoan . Cái cực đoan của anh đơn giản nằm ở chổ này : những loại cực đoan phá hoại thì phải diệt , hoặc cô lập .

    Các chú nhìn bạn Đàng bị bọn nào bắn phá nhiều nhất , hả ?? Còn thằng nào ngoài thằng sản và thằng CCCĐ ?

    Chú Cẩn ơi, chú cũng như tôi, đôi khi có tranh luận cũng chỉ là cũng cố lập trường của mình, biết dek được thế nào là đúng sai.
    Mình không trong vị thế lãnh đạo, nghĩa là không trực tiếp đánh cờ thì làm sao mà di chuyển được con cờ hay biết được anh đang đánh cờ có tính toán gì?
    Chuyện cực đoan, đã bàn nhiều, miễn bàn ở đây? thằng chính quyền CS, cho ai sống thì sống, cho ai chết thì chết, đó là cực đoan, chỉ biết rằng chưa ai chết vì những người CCCD.
    Chuyện phải làm, thấy điểu gì có lợi cho con đường dân chủ, cho tương lai của VN không CS thì phải ủng hộ, đôi khi biết nó là tắc kè đấy, nhưng đây cũng chỉ là giai đoạn, cần được việc để dòng nước có thể thông, không thì lại thành ao tù.
    Chú nói hai thứ cực đoan này phải bắn hết, không đối thọai được , vậy thì sao anh chính quyền Mỹ lại đối thoại được nhà nước CSVN (rất cực đoan), bọn chúng còn trải thảm đỏ, chúc tụng nhau đấy thôi. Chú Cẩn tự hào thông thái vậy thì chú giải thích thế nào về hiện tượng này, nếu không giải thích được cho tôi cái chuyện lớn này thì đừng trách tôi gọi chú là Cuội.

    Cực đoan đây chứ đâu viết:
    Tôi đã đọc rất kỹ, cả nội dung và cả giọng điệu của bác Vũ Như Cẫn.
    Cực đoan đây chứ phải tìm đâu xa xôi gì.

    Tôi "éo" hiểu bác muốn gì (bắt chước nội dung và giọng điệu)

    Bây giờ chú hiểu được cái ý mà anh muốn thủ thỉ với tên Thành Công chưa ?

    Ý anh Đơn giản rằng : Đừng phí thời giờ và chất xám của mình vào thằng sản cđ và thằng cccđ . Với 2 thằng này , chỉ sách AK ra bắn cho tiệt giống , chứ đek đối thoại được đâu .

    Tất nhiên là một số chú sẽ gãi trốc và gào lên rằng với thời thế như vầy thì bọn chú cần phải làm giề làm giề , hố hố , vâỵ thì nghe đây , các chú hãy cùng nhau bước tới nhà Lê Hiếu Đằng và quát ầm lên rằng : Làm cái đéo gì mà lâu thế , hả . Xuống lổ rồi mới làm , hả ?

    Nếu cần thì cứ đá tung vài cái ghế lên cho anh !

    Cứ nói anh Cẩn bảo bọn chú làm vậy , khà khà !

    Tớ đồng ý với chú Cẩn . Hey, tớ thích Lenin.

    Nhưng không đồng ý với trường hợp ông Đằng . Giữa 2 bên trắng đen, ông Đằng nhờ nhờ làm cả 2 bên ghét, ráng chịu! Thật ra, bên -các chú gọi là- CCCĐ có lý hơn, nếu cái đảng ông Đằng lập ra như kiểu ông Lữ Phương hiểu thì chúng ta chỉ nên ủng hộ hành động thành lập đảng của ông Đằng, mà không nên ủng hộ ông Đằng cũng như đảng của ổng .

    Lại cực đoan viết:
    Bác CN (khách viếng thăm) gửi lúc 14:10, 08/09/2013 - mã số 96983, viết (nguyên văn):
    Toàn bộ CNCS là cực đoan, giống như CN Phát xít vậy (mà đai diện tiêu biểu là CNXH Dân tộc ở Đức). Làm gì có chuyện chỉ có một nhóm nhỏ CS là cực đoan.

    Theo em, bác CN nhận định hơi bị cực đoan, khi nói toàn bộ CNCS là cực đoan.
    Chủ nghĩa Mác (+Engels) thoạt đầu chỉ thiên tả (quá tả) thôi. Sau đó, bản thân Mác (và sau khi Mác chết)Egels và những người còn lại đã điều chỉnh lại, từ bỏ đấu tranh bạo lực.
    Phải đến Lenin mới quay lại hướng qúa tả đến cực đoan.
    Cực đoan cao độ là Mao,
    Cực đoan tuyệt đối là Polpos...
    Tuy nhiên, bàn sâu chuyện này ở đây chỉ tổ lạc đề.

    Em cũng hoan nghênh bài của bác Nguyễn Thành Công, trừ những chỗ chưa "thang bằng".

    Ông bạn nên đọc lại tuyên ngôn cs. Hơn nữa thực tiễn cho thấy CNCS là cực đoan cho dù ông Engels có điều chỉnh gì đi nữa.
    Tôi chỉ muốn sửa lại cái điều mà ông Thành so sánh giữa cái gọi là "CCCĐ" và "CS Cực đoan" thôi. Cái gọi là CCCĐ nếu có chỉ là cái đuôi đi theo phong trào dân chủ còn CSCĐ chính là cái đầu của một chủ nghĩa cực đoan. Lấy cái đầu đặt ngang với cái đuôi để suy luận thì cực đoan quá.

    Anh Minh viết:
    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    Anh gợi 1 ý nho nhỏ nhớ ! Đố cô chú nào giải thích được lý do tại sao hồi xưa , nhất là thời VNCH , hầu như các du sinh miền Nam đều quay giở về để phục vụ đất nước dẫu phải đối mặt với đủ thứ nguy hiểm , ngay cả cái chết . Còn bi giờ , 100 thằng đi thì 101 thằng kiếm cách ...đi luôn . Tại sao " độc lập , tự do , hạnh phúc " lại có hiện tượng như thế ?

    Cha Mẹ sinh ra, nước mắm đã thấm trong thịt trong máu, xưa du học, thịt cá dư thừa nhưng kiếm chút nước mắm, huơng vị quê huơng mà mờ con mắt ở xứ người, học xong nhất định phải về để được ăn, uống mắm, thà chết trên quê hương còn hơn nơi xứ người mà không nước mắm.
    Nay nơi xứ người, nước mắm có mọi nơi, mọi ngỏ ngách, mà lại là nước mắm thứ thiệt, nguyên chất. Còn nơi tiếng là quê huơng, nước mắm là nước lã và muối, còn mùi vị là hóa chất Trung quốc.
    Hạnh phúc là nước mắm, ở đâu có nước mắm nguyên chất đó là quê hương, đúng không chú cẩn.

    Các chú thấy 1 mà đéo suy xét đến 10 .

    Tại sao anh đặt câu hỏi như vậy . Chã nhẽ anh rỗi đến mức cả ngày ngồi giảng cho các chú mãi ? Mịe , lý do ngắn gọn ở 2 chữ cơm gạo , và cơm gạo là cái để nuôi dân khí . Ngày xưa tha hồ Tổ quốc- Danh dự - Trách Nhiệm , vì tổ quốc đã lo cho gia đình mình no đủ . Ngược lại , Tổ quốc bỏ đói ta thì trách nhiệm cái ....tró được thằng nào ? Thực tế nó đắng lạ thường là như vậy .

    Thằng CCCĐ đói về sữa nhưng thừa về thù nên cực đoan . Thằng nhà sản cực đoan vì muốn thống trị để muôn năm vơ vét . Muốn nước Lừa có tương lai thì phải diệt 2 thằng này . Cả 2 thằng đều ko thể đối thoại. Anh đố chú nào đối thoại được với 2 loại này đấy . Anh đố đấy.

    Ở đâu đó có chú nào bẩu anh ...cực đoan . Cái cực đoan của anh đơn giản nằm ở chổ này : những loại cực đoan phá hoại thì phải diệt , hoặc cô lập .

    Các chú nhìn bạn Đàng bị bọn nào bắn phá nhiều nhất , hả ?? Còn thằng nào ngoài thằng sản và thằng CCCĐ ?

    Khách Tâm Tâm viết:
    Cái bác Vũ Như Cẩn nên thôi đừng vào diễn đàn ở bất cứ đâu cho mọi người nhờ, nhé. Lề nào thì nhời nhẽ của bác cũng chẳng hợp. Chắc chỉ có lề của... cá voi mới hợp (bởi qua giọng điệu nhời nhẽ của bác thấy bác có vẻ nhớn lắm).
    Chả ai hơi đâu mà suy nghĩ theo cái chỉ thị, khuyên nhủ của bác (bởi nó... buồn cười lắm).

    Hoan nghênh bài viết của bác Nguyễn Thành Công! Tôi cũng là CCB mà thấy bác hơn tôi về tư duy và về cái tâm nhiều lắm, nhiều lắm. Xin cảm phục.

    Cá lòng tong như chú thì hiểu thế đéo nào được tư duy của cá voi mà giở giọng với anh , hả ? Trên đời này nếu phải ghét loại nào nhất , thì ghét nhất cái loại nhiệt tình mà ngu dốt .

    Đâu , chú bảnh thì chứng tỏ cái tài của 1 thằng cựu chiến binh cho anh xem nào ? Để anh xem chú nguy hiểm thật hay cố tỏ ra nguy hiểm ?

    Bác CN (khách viếng thăm) gửi lúc 14:10, 08/09/2013 - mã số 96983, viết (nguyên văn):
    Toàn bộ CNCS là cực đoan, giống như CN Phát xít vậy (mà đai diện tiêu biểu là CNXH Dân tộc ở Đức). Làm gì có chuyện chỉ có một nhóm nhỏ CS là cực đoan.

    Theo em, bác CN nhận định hơi bị cực đoan, khi nói toàn bộ CNCS là cực đoan.
    Chủ nghĩa Mác (+Engels) thoạt đầu chỉ thiên tả (quá tả) thôi. Sau đó, bản thân Mác (và sau khi Mác chết)Egels và những người còn lại đã điều chỉnh lại, từ bỏ đấu tranh bạo lực.
    Phải đến Lenin mới quay lại hướng qúa tả đến cực đoan.
    Cực đoan cao độ là Mao,
    Cực đoan tuyệt đối là Polpos...
    Tuy nhiên, bàn sâu chuyện này ở đây chỉ tổ lạc đề.

    Em cũng hoan nghênh bài của bác Nguyễn Thành Công, trừ những chỗ chưa "thang bằng".

    Toàn bộ CNCS là cực đoan, giống như CN Phát xít vậy (mà đai diện tiêu biểu là CNXH Dân tộc ở Đức). Làm gì có chuyện chỉ có một nhóm nhỏ CS là cực đoan.

    Cuộc chiến VN mang màu sắc tôn giáo. CN Mác Lênin vào ta như một đức tin, chỉ cần "tin tưởng tuyệt đối ở trung ương" (câu của miệng của ông Lê Duẩn), "Bác bảo đi là đi/Bác bảo thắng là thắng" là đến "Miền Bắc thiên đường của các con tôi" (thơ Tố Hữu). Bác lại theo Stalin và Mao (dù thâm tâm không muốn) bác nói:"Ai có thể sai chứ Stalin , Mao Trạch Đông không thể sai được". Bước đi với niềm tin cực đoan ấy dẫn đến kết quả nước nghèo, dân không yên, ngoại bang lấn chiếm...Những người đi theo đức tin tuyệt đối, ở góc độ nào đó họ không có lỗi. Nay Mac Lênin đã lỗi thời, không thể thánh chiến nữa mà phải hòa hợp, đa nguyên đa đảng, trả lại quyền làm chủ cho dân thông qua bầu cử tự do, dân phúc quyết hiến pháp, nếu có việc lớn như bâuxít, điện hạt nhân....phải trưng cầu dân ý...
    Buồn cho Trung Đông hiện nay chưa thuộc bài học VN, lâm vào cuộc chiến sắc tộc mà linh hồn của nó là chiến tranh tôn giáo.

    Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
    Anh gợi 1 ý nho nhỏ nhớ ! Đố cô chú nào giải thích được lý do tại sao hồi xưa , nhất là thời VNCH , hầu như các du sinh miền Nam đều quay giở về để phục vụ đất nước dẫu phải đối mặt với đủ thứ nguy hiểm , ngay cả cái chết . Còn bi giờ , 100 thằng đi thì 101 thằng kiếm cách ...đi luôn . Tại sao " độc lập , tự do , hạnh phúc " lại có hiện tượng như thế ?

    Cha Mẹ sinh ra, nước mắm đã thấm trong thịt trong máu, xưa du học, thịt cá dư thừa nhưng kiếm chút nước mắm, huơng vị quê huơng mà mờ con mắt ở xứ người, học xong nhất định phải về để được ăn, uống mắm, thà chết trên quê hương còn hơn nơi xứ người mà không nước mắm.
    Nay nơi xứ người, nước mắm có mọi nơi, mọi ngỏ ngách, mà lại là nước mắm thứ thiệt, nguyên chất. Còn nơi tiếng là quê huơng, nước mắm là nước lã và muối, còn mùi vị là hóa chất Trung quốc.
    Hạnh phúc là nước mắm, ở đâu có nước mắm nguyên chất đó là quê hương, đúng không chú cẩn.

    Tôi rất cảm phục những lời phân tích bình luận cuả trang BA SÀM. Thực sự mà nói, chúng ta có thể học hỏi được rất nhiều ở những lời bình ngắn hay dài của trang này. Nó rất thấu đáo, sáng suốt, khó có thể có trang khác hơn. Giữa hai bờ của những vực thẳm tư duy lệch lạc, cực đoan, trang BA SÀM luôn là đường đi chính xác, mở rộng tầm mắt cho ta, không bị sa vào vực thẳm nào. Nó giúp ta có nhận thức đúng, thiết thực, không lệch lạc. Xin nói không ngoa rằng: các chính khách gạo cội hay các đại trí thức cũng có thể học hỏi được nhiều ở đây.

    BA SÀM thực là một trang vừa có tâm vừa có tầm vừa có tích (sự) ở mức đáng khâm phục nhất!
    Xin cáo lỗi trang Dân luận vì tôi mới ngả mũ khâm phục anh BA SÀM mà chưa ngả mũ với anh được. Hẹn một lúc khác.

    Cái bác Vũ Như Cẩn nên thôi đừng vào diễn đàn ở bất cứ đâu cho mọi người nhờ, nhé. Lề nào thì nhời nhẽ của bác cũng chẳng hợp. Chắc chỉ có lề của... cá voi mới hợp (bởi qua giọng điệu nhời nhẽ của bác thấy bác có vẻ nhớn lắm).
    Chả ai hơi đâu mà suy nghĩ theo cái chỉ thị, khuyên nhủ của bác (bởi nó... buồn cười lắm).

    Hoan nghênh bài viết của bác Nguyễn Thành Công! Tôi cũng là CCB mà thấy bác hơn tôi về tư duy và về cái tâm nhiều lắm, nhiều lắm. Xin cảm phục.

    Tác giả là sĩ quan, đảng viên; do vậy là thành phần tự thấy có quyền vênh váo nhất khi miền Bắc thắng miền Nam trong nội chiến vừa qua. Ông cũng là người bị tiêm nhiễm sâu sắc nhất tinh thần cực đoan CS do đảng của ông nhồi nhét.

    Vậy mà ông vẫn viết được như nội dung bài này, là điều rất đáng hoan nghênh.

    Muốn đoàn kết, cần chấp nhận nhau và khoan dung. Cách này sẽ đi đến đồng thuận hơn là cách chửi bới hoặc mỉa mai với giọng điệu cực đoan (bác Vũ Như Cẫn).
    Cứ thảo luận và trao đổi trong tôn trọng nhau, nhất định phong trào dân chủ sẽ đoàn kết và tập hợp lớn mạnh. Những người cực đon sẽ tự thấy lạc lõng và tự thay đổi.

    Tôi hoan nghênh bác Nguyễn Thành Công và tin rằng bác sẽ dần dần nhận thức thăng bằng.

    NHững cái CS cực đoan thì CS gọi là "triệt để". Còn những cái phía bên kia "hăng hái có thừa, nhiệt tình quá mức" thì gọi là cực đoan. Cái gì cũng có chừng có mực thì tốt. Đạt được mục đích có nhiều phương pháp khác nhau. Ý này của tác giả có tính chất "định hướng" cho phong trào đấu tranh đòi dân chủ và nhân quyền.

    Tuy vậy trong bài còn có một số chỗ hơi rườm rà, đi sâu vào những lý thuyết không cần thiết, một số ý lại mâu thuẫn với sự thật và có chỗ tác giả tự mâu thuẫn với mình. Ở đoạn trên, tác giả viết: “Chính ở thời điểm đó, ông Hồ Chí Minh nêu ra con đường mới, con đường cách mạng vô sản và lôi cuốn nhiều người tin theo. Với cái nhìn khách quan phải thấy rằng ông Hồ Chí Minh đã gặt hái rất nhiều thành công khi theo con đường này. Trong việc giành và giữ chính quyền, thống nhất đất nước phải công nhận rằng ông Hồ Chí Minh đạt thành tựu lớn”, nhưng ở đoạn dưới tác giả lại viết: “Căn cứ theo lời dạy này của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại thì cuộc chiến tranh 30 năm của đảng cộng sản phát động chỉ là cuộc chiến tranh vô nghĩa. Ở đây cần phải có cách đánh giá sòng phằng, minh bạch trong nhận thức. Vô nghĩa chứ không phải là cuộc chiến tranh xâm lược, vì không có yếu tố nước ngoài chiếm đất của Tổ quốc.” Đi xa hơn, có chỗ tác giả còn viết: “Nếu những năm 30, trong xu thế đòi độc lập lan tràn thế giới, ông Hồ Chí Minh thắp lên ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin để kêu gọi nhân dân, tập hợp lực lượng...”
    Hồi trước cách mạng tháng Tám, đân tộc ta khao khát độc lập, mọi người mới đoàn kết đi theo ông HCM, chứ không phải “con đường cách mạng vô sản và lôi cuốn nhiều người tin theo”. Bản thân ông Hồ cũng biết điều này nên ngay sau CM 8-1945 có hai tháng thì ông Hồ tuyên bố giải tán Đảng CS (thực chất là ông Hồ nói dối để đánh lừa, chứ Đảng CS chỉ rút vào bí mật). Người ta sợ CS, không theo mà lại nói “ông Hồ Chí Minh thắp lên ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin để kêu gọi nhân dân, tập hợp lực lượng...”

    Vừa mới ca ngợi “Trong việc giành và giữ chính quyền, thống nhất đất nước phải công nhận rằng ông Hồ Chí Minh đạt thành tựu lớn” thì sau đó tác giả lại đưa ra ý kiến: “Căn cứ theo lời dạy này của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại thì cuộc chiến tranh 30 năm của đảng cộng sản phát động chỉ là cuộc chiến tranh vô nghĩa.” Đã “thắng lợi lớn”, sao lại còn "vô nghĩa”?
    Cuộc chiến tranh trên đất nước ta là cuộc chiến giữa hai phe, có nhiều nước tham gia, trong đó mục đích của CS là muốn bành trướng ra khắp Đông Nam Á, mà nói “không có yếu tố nước ngoài chiếm đất của Tổ quốc” là sai thực tế, vì Tổ quốc ta nằm trên bán đảo Đông Dương. CS chiếm cả Đông Dương thì trong đó có Tổ quốc ta. Còn Mỹ không muốn chiếm đất và Mỹ chỉ muốn ngăn chặn làn sóng CS bành trướng thôi. Nếu phe CS thắng thì nước ta chỉ là một bang trong Liên bang xô viết, nước ta không mất về phe tư bản nhưng lại mất về tay CS. May “nhờ ơn” Lien xố sụp đổ nên nước ta mới được độc lập từ năm 1991 đấy cụ Thành Công ạ. Vì Đảng CS lãnh đạo thì suýt nữa ta mất nước, nay thành lập đảng khác đấu tranh với Đảng CS như ý ông Đằng là việc cần làm càng sớm càng tốt, nếu còn Đảng CS thì nước ta không rơi vào tay Liên xô cũng rơi vào tay Trung quốc mất thôi.

    Trích dẫn:
    Các đồng chí đó quên mất rằng nếu nói đến việc xin lỗi thì chính các đồng chí trong quân lực Việt Nam cộng hoà phải công khai xin lỗi nhân dân miền Nam vì đã không hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ miền Nam, phải xin lỗi nhân dân miền Bắc vì không bảo vệ được thành quả xây dựng một chế độ văn minh tại miền Nam, làm tấm gương cho nhân dân miền Bắc, phải xin lỗi quân đội nhân dân Việt Nam vì đã thể hiện là một đối thủ hèn nhát, vứt súng tháo chạy, một đối thủ không xứng tầm đối với người anh em miền Bắc. Hàng nghìn năm nay, trong các cuộc chiến tranh luôn có một quy định: Quân thua chém tướng. Người sĩ quan tự trọng thì phải biết tự xử. Không có gì nhảm nhí bằng việc kẻ thua đòi hỏi người thắng phải "xin lỗi"(?). Kết thúc chiến tranh rồi thì kẻ thua phải bồi thường chiến phí, không phân biệt ai chính nghĩa, ai phi nghĩa.

    Đọan này mới thấy quá nhảm nhí và cực đoan:
    - Một số tướng, tá, sĩ quan VNCH đã tự sát trong biến cố 30/4/75 đã là lời xin lỗi hùng hồn thì còn đòi gì nữa? Không phải ai cũng như ai cho nên cũng có một số (lớn) đã bỏ ngũ, bỏ chạy. Ngay cả người Nhật cũng thế thôi, tinh thần võ sĩ đạo của họ rất cao nhưng khi thua Thế chiến II đâu phải sĩ quan nào cũng tự xử, như Tướng Dojo và các thành viên của nội các (ngay cả Nhật Hòang) đều không tự xử mà để cho quân Đồng Minh xử, rất nhiều người bị xử tử (tuy NH không bị xử)! Cần nhớ vị Vua cuối cùng của Triều Minh bên Tàu đã thắt cổ tự vẫn khi bỏ mất kinh đô vào tay quân Mãn Châu. Thế còn QDNDVN thì sao? Có ai tự vẫn vì thua trận hay không? VNG một vị Đại Tướng, bị làm nhục với chức vụ "cầm quần chị em" mà không dám tỏ thái độ (ít nhất là từ chức) thì hèn ơi là hèn, nói chi đến xin lỗi nếu thua trận.

    - Làm gì có chuyện người thua đòi kẻ thắng phải xin lỗi, đó là cái nhìn méo mó (mà một phản hồi khác đã chỉ ra: vấn đề là nạn nhân đòi thủ phạm phải xin lỗi). Cũng không thể có chuyện người thua phải xin lỗi kẻ thắng. Hết sức là nhảm nhí, có lẽ bắt nguồn từ tư duy cực đoan!

    - "Kết thúc chiến tranh rồi thì kẻ thua phải bồi thường chiến phí, không phân biệt ai chính nghĩa, ai phi nghĩa.". Nếu là bồi thường chiến phí thì phải có quyết định của chính phủ cách công khai đàng hòang, ấn định ai phải bồi thường, bao nhiêu, với dạng nào (lấy từ tiền thuế của dân? hay từ tài sản của người lính bại trận?). Đã có chuyện đó không? Và do chính phủ nào: VNDCCH hay MTGPMN? (thử trả lời câu này cũng đủ chỉ ra sự tráo trở, bất chính danh rồi, thì làm sao có sự đòi chiến phí cách đàng hòang). Hay chỉ là "vào vơ vét", từng đòan xe bít bùng chở hàng từ Nam đi ra Bắc, nói trắng ra là ăn cướp. Ngay cả bắt bớ người thua cuộc cầm tù mà cũng không có bản án cho rõ ràng. Thế có phải là cực đoan không? Và phải chăng bào chữa cho cái cực đoan tự nó cũng là cực đoan?

    Tác giả Nguyễn Thành Công đã cố gắng thăng bằng trong suy nghĩ, nhận định, đánh giá. Đúng là có cả CS cực đoan và có cả chống cộng cực đoan.
    Tuy vậy, chính tác giả vẫn có những ý kiến hơi hơi bị thiếu thăng bằng, do vậy cũng hơi hơi bị cực đoan.
    Ví dụ, chuyện đòi CS xin lỗi, thì không phải "bên thua" đòi "bên thắng" xin lỗi; mà là nạn nhân đòi thủ phạm xin lỗi.
    CS sau khi chiến thắng đã đối xử quá tàn ác với công chức và sĩ quan miền nam (giam giữ đầy đọa cả chục năm). CS đã gây ra nạn di tản cho hàng triệu người, với máu và nước mắt... rồi gọi đồng bào là "bọn phản bội tổ quốc". Sau đó lại gọi là "khúc ruột ngàn dặm"...
    Vậy mà nạn nhân chỉ cần một lời xin lỗi, cũng bị tác giả bài này mỉa mai: "không có chuyện bên thua đòi bên thắng xin lỗi".

    Tác giả còn hơi hơi cực đoan ở chỗ: Chưa coi cuộc chiến vừa qua (về bản chất) là cuộc nội chiến, mà lại do chính CS phát động. Tại sao tác giả lại nói đến "bồi thường chiến phí" trong nội chiến???

    Tác giả là sĩ quan QĐND, là CS, chưa thể suy nghĩ thăng bằng ngay được. Cũng nên thông cảm.

    Việt Nam nổi tiếng cực đoan,
    Phó Đoan ngày trước phó Doan bây giờ.
    Người tư duy đúng bị lờ...
    Còn người cơ hội cũng nhờ nổi lên!
    Cấp dưới coi thường cấp trên,
    những người lương khủng cấp trên phần nhiều!
    Hai từ "đồng chí" mỹ miều,
    Suy thoái tham nhũng phần nhiều đảng viên!
    Tư duy nhiệm khóa triền miên...
    Bao giờ mới có Bụt - Tiên giúp mình?

    Tôi đã đọc rất kỹ, cả nội dung và cả giọng điệu của bác Vũ Như Cẫn.
    Cực đoan đây chứ phải tìm đâu xa xôi gì.

    Tôi "éo" hiểu bác muốn gì (bắt chước nội dung và giọng điệu)

    Anh Cẩn xin thành thật góp vài nhời đến bạn Công rằng thời thế bi giờ chã có thằng nào con nào còn quan tâm đến chiện cực đoan hay cực ngu gì sất . Thưa bạn , lẽ đương nhiên là thằng ngu thì nó vẫn ngu và thằng... đoan thì nó cứ đoan , thâm căn cố đế bọn lừa là thế và ... làm tró gì nó !? Dù bạn có giải thích cả ngàn lần cũng chã ăn thua mịe gì , thật .

    Tỷ như bạn Đằng , khi hô chuẩn bị thành lập đảng , đã rất sáng suốt khi đính kèm cái dân khí . Dân khí bi giờ thì bạn cũng thấy rồi ; bọn trong nước thì cơm áo gạo tiền bở hơi tai thì phản động cái tró gì được ? Còn bọn bơ sữa thì chỉ gác cẳng rủa là giỏi , có đứa nào đủ tâm và đủ tầm để tập hợp nhau lại thống nhất ý chí cùng thống nhất hành động chưa?? Báo cáo bạn là chưa , ngoài thống nhất cái mồm .
    -----------------

    Sẵng đây anh Cẩn cũng muốn hỏi tất tần tật các cô các chú khác , muốn chấn dân khí bọn Lừa thì phải làm sao ?? Nào , si nghĩ đi các cô các chú .

    Anh gợi 1 ý nho nhỏ nhớ ! Đố cô chú nào giải thích được lý do tại sao hồi xưa , nhất là thời VNCH , hầu như các du sinh miền Nam đều quay giở về để phục vụ đất nước dẫu phải đối mặt với đủ thứ nguy hiểm , ngay cả cái chết . Còn bi giờ , 100 thằng đi thì 101 thằng kiếm cách ...đi luôn . Tại sao " độc lập , tự do , hạnh phúc " lại có hiện tượng như thế ?

    Khi các các cô các chú hiểu thâú suốt , nhìn thấu suốt, thì tự dưng các cô các chú biết mình phải làm cái tró gì hay nói cái tró giề , và khỏi cần anh ...lãnh đạo nữa :)

    Pages