Phạm Thị Hoài - Nỗi Nhục

  • Bởi Mắt Bão
    03/09/2013
    3 phản hồi

    Phạm Thị Hoài

    “Em là nỗi nhục của bộ giáo dục”, một cô giáo ở Việt Nam đã phê như thế vào bài kiểm tra bị chấm 1,5 điểm của học trò. Trang Vietnamnet đưa tin này vào một bài chạy tít “Bật cười với những lời phê hài hước của thày cô“.


    Tôi chỉ thấy mình bật ngửa. Rồi được một người bạn nắn sốc, rằng Hoài đi xa lâu rồi không biết, dân mình là giống ưa nặng, không thượng cẳng chân hạ cẳng tay không được. Còn đã nói thì phải rát mặt, nhiếc móc phải xóc óc, chửi chưa rách mồm chưa đạt nghị quyết. Cái gì cũng phải thật phũ. Phê thế đã ăn thua gì. Ờ, ra vậy. Bên này, nơi tôi vừa mới qua 12 năm đi họp phụ huynh, học trò là Thượng đế toàn tập. Thượng đế có khùng, lười chảy thây, láo toét, dốt không lưu vào ổ nào cho hết, cũng không thể bị tước địa vị. Phê bình Thượng đế ở bên này là việc vô cùng nhạy cảm.

    Nên tôi bỏ qua chuyện phong tục mỗi nơi một khác, chỉ bàn về nghĩa của lời phê nói trên. Nó trước hết cho thấy giáo viên quan tâm đến điều gì.

    Tác hại duy nhất của học kém đáng cho cô giáo ấy nói đến là nó sỉ nhục Bộ Giáo dục. Như thể mục đích quan trọng nhất của sự học trong nhà trường là vinh danh Bộ này. Suy ra, nông dân thất bát là sỉ nhục Bộ Nông nghiệp, bệnh nhân sâu răng mắt toét là sỉ nhục Bộ Y tế, vượt đèn đỏ là sỉ nhục Bộ Giao thông, doanh nghiệp phá sản là sỉ nhục Bộ Tài chính, giết người là sỉ nhục Bộ Công an, và giữa hoàng hôn cộng sản mà dựng quán cafe nháy mắt với Lenin, hoài niệm một thuở bình minh cộng sản thì tất nhiên là sỉ nhục Bộ Chính trị. Ý nghĩa của toàn bộ thành tích sống, chiến đấu, lao động, học tập và uống cà phê của người Việt được xác định qua vinh và nhục cho các thiết chế chính quyền.

    Nỗi nhục có hai khả năng liên đới. Nỗi nhục của ai, của cái gì và nỗi nhục cho ai, cho cái gì. Trong văn cảnh đang nói tới, giáo viên đã viết ẩu, ẩu không chừa cả chính tả và dấu chấm câu. Lẽ ra phải sửa thành “Em là nỗi nhục cho Bộ Giáo dục.” mới đúng ý xỉ vả muốn gửi đến cậu học trò. Còn nỗi nhục của Bộ Giáo dục là bất lực trước một nền sư phạm không chỉ phũ phàng mà còn hoàn toàn nhầm đối tượng phụng sự. Không phải cậu học trò, mà cô giáo ấy là nỗi nhục của Bộ này. Còn nỗi nhục của truyền thông khi gợi ý cho công luận “bật cười” ở đây, tôi không muốn đếm xỉa.

    Một năm học mới ở Việt Nam lại bắt đầu. Bên này cũng thế, các Thượng đế lại lon ton đến trường.

    © 2013 pro&contra

    Phạm Thị Hoài

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Thử nhi`n lại vấn đề: Học sinh lớp 11 ma` làm bài khảo về Địa lý chỉ được 1.5 điểm. Trình độ như vầy ma` sao em được theo học lớp 11 ?
    Thử hỏi, sự việc na`y do đâu ma` có ?

    Thử nghiệm lại sẽ thấy "Em là nỗi nhục của bộ giáo dục" có phần chính xác hơn "Em là nỗi nhục cho bộ giáo dục"

    Những kiến giải sâu sắc của bà Phạm Thị Hoài trên đây nên được nhiều báo đăng lại để góp phần chuyển đổi não trạng của các giáo chức và quan chức nước ta, từ bảo vệ hình ảnh của các thiết chế sang bảo vệ sự phát triển nền tảng học vấn của các thế hệ tương lai.

    Quan:
    Ngu, ngu nưã, ngu mãi
    Đánh, đánh nữa, dánh mãi
    Cướp, cướp nữa, cướp mãi
    Tham, tham nữa, tham mãi

    Dân:
    Kêu, kêu nữa, kêu mãi
    Kiện, kiện nữa, kiện mãi
    Đơn, đơn nữa, đơn mãi
    Tố, tố nữa, tố mãi

    Đấu tranh, toàn thắng ắt về dân!