Huy Đức - Cafe Cộng & Nghị Định 72

  • Bởi Admin
    03/09/2013
    8 phản hồi

    Huy Đức

    Quyết định cho an ninh điều tra quán cafe Cộng và việc áp dụng Nghị định 72 cho thấy, cho dù có ăn bò Kobe và xài I-phone, tư duy của những người cầm quyền vẫn không thoát ra khỏi vỏ bobo của thời bao cấp.

    Không phải tự nhiên mà Cafe Cộng có thể trở thành chuỗi. Chủ nhân của nó đã thành công khi nhìn thấy tính hữu dụng của những món đồ vứt đi. Nếu chính quyền tự tin thì phải biết ơn óc hài hước của các nhà kinh doanh. Làm gì có bộ máy tuyên truyền nào có thể đưa những người mà ý tưởng của họ trở thành cơ sở lý luận cho những kẻ độc tài đày đọa loài người vô được quán ngồi cùng với những người tử tế.

    Cafe Cộng là một ý tưởng kinh doanh chứ không có khả năng "âm mưu". Quy kết vội vàng của Giám đốc sở Văn hóa Hà Nội Tô Văn Động thể hiện não trạng của hệ thống, não trạng chỉ nhận biết khía cạnh "an ninh chính trị" trong sự muôn mặt của cuộc sống bình thường. Não trạng ấy còn chi phối tiến trình lập pháp của Nhà nước hiện nay, Nghị định 72 về internet bắt đầu có hiệu lực trong tuần này là một trong rất nhiều ví dụ.

    Internet không chỉ là một phương tiện truyền thông mà còn là một không gian sống, một không gian kinh doanh. Việc xâm phạm bản quyền đã có Công ước Berne và Luật Sở hữu Trí tuệ lo. Tác giả nào thấy website khác lấy bài của mình thì kiện ra tòa. Hà cớ gì chính phủ phải dùng quyền hành chính để điều chỉnh những hành vi dân sự.

    Bắc loa ra giữa làng hay viết bài trên Facebook vu khống, xúc phạm danh dự, quyền lợi của tổ chức, nhân phẩm của cá nhân đều đã được quy tội và định danh trong Bộ Luật hình sự Việt Nam kể cả những tội danh phi pháp và vi hiến như Điều 88 và Điều 258...

    Làm báo, báo giấy hay báo online, phải được coi như những hành vi kinh doanh. Ở các quốc gia mà người dân có quyền tự do, từ những cậu học sinh trong trường phổ thông cho đến các doanh nhân, ai muốn ra báo thì cứ ra, chỉ khi họ sử dụng những tờ báo đó để bán, để đăng quảng cáo lấy tiền thì mới phải đăng ký kinh doanh và nộp thuế.

    Tại sao Nghị định 72 lại phải quy định "các loại hình thông tin trên mạng như trang thông tin điện tử tổng hợp, mạng xã hội"; tại sao lại chỉ có "5 loại trang tin tổng hợp"; tại sao Nhà nước lại phải can thiệp vào "năng lực tài chính, nhân lực, kỹ thuật" của những người làm "trang tin"; tại sao "trang tin điện tử tổng hợp phải do tổ chức..."

    Tổng thống Mỹ không phải là tác giả nhãn hiệu Starbucks Coffee. Độc tài như Hitler cũng không thể đẻ ra chiếc xe Wolkswagen. Làm sao Nhà nước lại đóng khung khả năng sáng tạo của doanh nhân Việt Nam trong khuôn khổ được lập ra bởi những cái đầu hành chính, quan liêu.

    Mãi tới năm 2006, Tuổi Trẻ mới được ra nhật báo cho dù một thập niên trước đó tờ báo này đã có đủ bạn đọc và tiền bạc để tăng kỳ. Và, chỉ vì sự thiếu hiểu biết của Bộ Thông tin, thương hiệu Tuổi Trẻ Chủ Nhật (tờ tuần báo rất có uy tín) đã phải đổi thành Tuổi Trẻ Cuối Tuần với lý do Tuổi Trẻ đã có một số báo ra ngày chủ nhật.

    Cũng trong hơn hai thập niên qua, khi thị trường báo chí bắt đầu hình thành, những người làm báo tử tế hết sức khổ sở, muốn tăng trang quảng cáo cũng phải chạy ra Thủ Đô, muốn tăng kỳ cũng phải ban, sở, bộ, ngành lạy lục. Từ manchette cho đến khổ báo, số trang... đếu phải xin phép thay vì tùy thuộc vào thị trường bạn đọc mà các chủ nhân kinh doanh tự chọn.

    Làm sao Larry Page và Sergey Brin có thể kiến tạo nên Google; làm sao Mark Zuckerberg có thể nghĩ ra Facebook nếu như họ chỉ có thể "vùng vẫy" trong "5 loại trang tin tổng hợp".

    Năm 2005, 4 người Mỹ tự lập ra một dạng website - blog có tên là Huffington Post để đưa tin, bình luận... Website của họ có lúc thu hút lượng truy cập cao hơn cả New York Time. Năm 2011 Huffington Post được AOL mua lại với giá lên đến 315 triệu dollars. Cho dù không thể so sánh với Huffington Post về quy mô nhưng nếu không bị "tường lửa" và liên tục tấn công, cho dù không phải vì mục tiêu kiếm tiền, các chủ nhân của các trang Bauxite, Ba Sàm và Quê Choa... hoàn toàn có khả năng thu hút hàng chục triệu người đọc và trở nên giàu có.

    Chỉ vì bị chính trị hóa, báo chí và internet không còn là một ngành kinh tế, một lĩnh vực kinh doanh tiềm năng. Đành rằng, nếu để tự do báo chí và internet thì chế độ không còn một mình một chợ sử dụng truyền thông nhà nước để tự tụng ca và huyễn hoặc mình. Nhưng, không lẽ chỉ vì lợi ích của một nhóm nhỏ mà phải bóp nghẹt khả năng sáng tạo của người Việt Nam, hy sinh phương tiện khai trí cho cả quan lẫn dân, đánh mất cơ hội vươn lên của quốc gia, dân tộc.

    Huy Đức

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Chủ nghĩa cộng sản đang giãy chết!

    Với sự phát triển vũ bão của khoa học kỹ thuật, lao động chân tay được thay thế dần bằng lao động trí óc. Các Robot sẽ ngày càng phát triển hoàn thiện, đủ khả năng thay thế con người trong tất cả những lĩnh vực lao động và sản xuất. Như vậy giai cấp công nhân và nông dân - Lực lượng nồng cốt của Chủ nghĩa cộng sản sẽ trở nên dư thừa và tự biến. Xã hội loài người sẽ chứng kiến lịch sử tương tự tái hiện - sự biến mất của một giai cấp, đó là giai cấp Quan lại Phong kiến. Giai cấp Công Nông đang sắp hoàn thành sứ mệnh lịch sử to lớn của mình rồi.

    Giai cấp tri thức đã ngày càng lớn mạnh và chi phối mọi mặt xã hội và tất yếu là giai cấp tiên tiến lãnh đạo xã hội! Loài người đang bước một chân vào thời đại xã hội trí thức - Chủ Nghĩa Trí Thức đã có đầy đủ yếu tố ra đời! Chủ Nghĩa Trí Thức sẽ là (nói như những người cộng sản) là "nấm mồ chôn chủ nghĩa xã hội" và hiện nay CNXH và CNCS thật sự , thật sự "giãy chết" trên tòan cầu!

    "Đánh mất cơ hội vươn lên của quốc gia dân tộc" Học thuyết Mác Lê chỉ rõ đấu tranh giai cấp để lật đổ chế độ cầm quyền sau đó tước đoạt tài sản của những người giàu có trong xã hội. Làm gì có quốc gia dân tộc nào để đánh mất cơ hội vươn lên.
    Con người có 2 biểu hiện khi thấy đồng loại sa cơ thất thế, ở dưới tay mình. Một biểu hiện tính "người" là thương hại, tìm cách giúp đỡ, một biểu hiện tính "thú" là thỏa mãn được ban bố, đươc thấy mình ở trên người ta.
    Điều này giải thích vì sao để được mua gạo, mua vé xe, vé xem phim, khám bệnh,đi học... ai cũng chạy xin ít nhất 1 giấy giới thiệu nếu không muốn "xếp hàng cả ngày". Lối suy nghĩ này dần ăn sâu vào mỗi người và họ áp dụng với đồng loại một cách vô thức.
    "Thú vật hóa" con người đó là mục tiêu duy nhất của CS không có gì khác

    BẤT MINH ÁI QUỐC
    Hoa Kỳ hợp chúng quốc thơ hơn ba thế kỉ không thờ riêng ai
    Vì dân vì nước thượng đài nhân tai địch nạn người tài trọng tôn
    Bao nhiêu bức tượng có hồn bấy nhiêu tuyệt tác khai môn khải hoàn
    Việt nam đừng vội mơ Hồ Tập Chương bất bạch Chí Minh mạ vàng
    *
    Một trang lịch sử chẳng an lẽ nào ta đặt bạo tàn lên ngôi
    Bác nào thì cũng qua đời thị phi thí miệng rắm thi Ba Đình
    Tang bồng hồ thỉ nam tinh tam tòng tứ đức nữ tình giang san
    Ngàn năm qua vẫn chưa tan cũng còn trọng đạo tam cang ngũ thường
    *
    Năm châu cầu thực tha phương biển đông bốn biển không nhường sang tay
    Thái bình dương nhượng đắng cay thuyền nhân thổ nhưỡng lá lay đoạ đày
    Đồng bào quốc nội không may búa liềm xiềng xích ban ngày ngỡ đêm
    Quốc vong quốc hận qua thềm quốc thù Ái Quốc trùng thêm quốc nàn
    *
    Quốc tang pháo sáng mê man hoàng cờ quốc khánh xoá tan hận thù
    Bao giờ hết bọn nhiễu nhương tà quyền nhướng mắt sa trường không xa
    Xâm lăng bất khả cầu hoà ân mưu hán hoá hoả gần hoạ tân
    Nguyên Mông mộng vỡ mống trần cổ trang từng lột mồng trân trận tiền
    TÂM THANH

    >>> Làm sao Larry Page và Sergey Brin có thể kiến tạo nên Google; làm sao Mark Zuckerberg có thể nghĩ ra Facebook nếu như họ chỉ có thể "vùng vẫy" trong "5 loại trang tin tổng hợp".

    >>> Năm 2005, 4 người Mỹ tự lập ra một dạng website - blog có tên là Huffington Post để đưa tin, bình luận... Website của họ có lúc thu hút lượng truy cập cao hơn cả New York Time. Năm 2011 Huffington Post được AOL mua lại với giá lên đến 315 triệu dollars....

    >>> Chỉ vì bị chính trị hóa, báo chí và internet không còn là một ngành kinh tế, một lĩnh vực kinh doanh tiềm năng. Đành rằng, nếu để tự do báo chí và internet thì chế độ không còn một mình một chợ sử dụng truyền thông nhà nước để tự tụng ca và huyễn hoặc mình...

    Có ngưới đi Mỹ từ nhỏ, nhưng chỉ học được, nhập khẩu, mang về mô hình đồ ăn nhanh McDonald's như Henry Hoàng.

    Có người đi Mỹ học, trở về thành ông quan đỏ có bằng ở Harvard, bệ vệ, khệnh khạng như Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân.

    Còn tay Huy Đức này đi Mỹ xong, chẳng biết có lợi nhuận nhiều như kinh doanh McDonald's hay không, chẳng biết có chức tước cao như Nguyễn Thiện Nhân hay không, nhưng có vẻ người Mỹ đã giải phóng tư duy ông ấy rồi.

    Thế nhưng, ở nước ta, một khi tư duy được giải phóng thì sẽ phải đối diện, tranh đấu với nhóm đặc quyền, đặc lợi nấp dưới vỏ chuyên chính vô sản, chính quyền của "nhân dân."

    Người Mỹ cũng đã và đang tranh đấu nhiều mới có được ngày nay; nếu có học được ở người Mỹ cái gì, nên học cho đến nới đến chốn.

    Có lẽ VN phải chờ đến khi lớp người như tay Động, Phong Le này chết đi thì mới có thể cất bước nhẹ nhàng chăng? Thật khộ cho dân tộc này

    Nghị định 72 thể hiện tư tưởng bá đạo lỗi thời. Mình thì được làm từ A đến Z, còn người chỉ cho làm đến vạch vôi. Mượn cớ an ninh để bịt đi những tiếng nói mà mình không muốn nghe. Cứ cái đà này chẳng ai dám chơi với mình nữa, mình tự sướng và tôn thờ ông tổ là chàng AQ chiến thắng tinh thần.

    Ta thử hỏi người Đức, người Nga, người Tàu, người Cu ba xem họ có kết án những công dân của họ đem các lãnh tụ ấy ra làm trò hài hước không, rồi ta hãy thay họ kết án ca sĩ Linh Đung. Có lẽ chỉ còn Cu ba kết án người dân Cu ba (ở trong nước) đem Phi đen ra làm trò hài hước thôi.
    Thời buổi kinh tế thị trường, các quan chức "mở mắt sớm" đã kinh doanh cả Tổ quốc, bán đất liền, biển đảo cho ngoại bang thì im thin thít mà lại kết án cái trò tiêu khiển, giải trí ở quán cà phê, nhiều khi cũng là chỗ giải trí.

    Huy Đức viết:
    Làm sao Larry Page và Sergey Brin có thể kiến tạo nên Google; làm sao Mark Zuckerberg có thể nghĩ ra Facebook nếu như họ chỉ có thể "vùng vẫy" trong "5 loại trang tin tổng hợp".

    Thế mới biết, muốn ủng hộ kinh doanh (pro-business) thì phải bỏ hết những rào cản tưởng tượng về ý thức hệ.

    Mặc dù các cấp lãnh đạo trong Đảng Cộng Sản đã hết tin vào chủ nghĩa, nhưng vì họ chưa chính thức từ bỏ chủ nghĩa, cho nên ở cấp dưới vẫn còn những đàn em cúc cung tận tuỵ, trung thành bảo vệ các hình tượng vô nghĩa, chỉ còn chức năng giải trí cho người dân.

    Ở một cấp độ thực tiễn hơn, chính vì cứ quanh quẩn trong những trò "bảo vệ hình ảnh", Việt Nam ta vẫn còn có những vụ cấm trình diễn vớ vẩn trong làng giải trí, và vụ tịch thu, cắt dép học sinh nghèo mới đây trong nhà trường.