Nguyễn Gia Kiểng - Cách Mạng Tháng 8, nội chiến, và nội chiến cộng sản

  • Bởi Admin
    01/09/2013
    18 phản hồi

    Nguyễn Gia Kiểng

    Sòng phẳng với quá khứ là điều kiện cần thiết để hòa giải dân tộc và xây dựng tương lai. Đó cũng là thái độ phải có để rút ngắn lộ trình dân chủ hóa.

    Chúng ta lại kỷ niệm Cách Mạng Tháng 8-1945 và Quốc Khánh 2 tháng 9 một lần nữa. Dù 68 năm đã trôi qua nhưng nhận định những biến cố sôi động trong giai đoạn này vẫn còn là điều chia rẽ người Việt Nam một cách trầm trọng.

    Cách Mạng Tháng 8 có cần thiết và vinh quang thực không?

    Đối với nhiều người sự cần thiết và vinh quang của Cách Mạng Tháng 8 và quốc khánh 2-9 không thể chối cãi. Đó đã là những ngày mà dân tộc Việt Nam vùng dậy vất bỏ ách ngoại thuộc, mở ra một kỷ nguyên độc lập mới và xác nhận trước thế giới văn minh rằng dân tộc Việt Nam cũng có quyền có chỗ đứng ngang hàng với mọi dân tộc khác. Tuy vậy đối với một số người ngày càng đông đảo Cách Mạng Tháng 8 thực ra không cần thiết nếu quả nhiên độc lập là mục tiêu duy nhất. Họ lý luận rằng chủ nghĩa thực dân đã chết sau Thế Chiến II và độc lập tự nhiên phải đến sau dù có hay không có Cách Mạng Tháng 8 bởi vì đó là khuynh hướng tất yếu, cũng như mặt trời phải mọc lên vì trái đất đã xoay dù con gà có gáy hay không. Bằng cớ là tất cả mọi quốc gia muốn độc lập, kể cả tại Châu Phi Da Đen, đều đã có độc lập và hơn thế nữa trong đa số các trường hợp còn giành được độc lập trước và ít tốn kém hơn chúng ta. Nhiều người cũng không nhìn ngày 2-9 như ngày quốc khánh, hiểu theo nghĩa một ngày lễ tưng bừng và hân hoan của dân tộc. Đối với họ ngày 2-9-1945 đã chỉ khai sinh ra một nhà nước cộng sản và mở đầu cho một giai đoạn nội chiến kéo dài và thực ra vẫn chưa chấm dứt sau ngày 30-4-1975.

    Một cách bình tĩnh, ta phải nhận định rằng độc lập dân tộc là điều không thể nhân nhượng và cần được đánh đấu một cách thực mạnh mẽ và long trọng sau gần một thế kỷ ngoại thuộc. Đó là một vấn đề danh dự dân tộc. Cách Mạng Tháng 8 phải có và đảng cộng sản cũng có lý khi nói rằng đó là công lao của họ. Họ là tổ chức chính trị duy nhất có thực lực vào thời điểm đó sau khi đã chiến đấu kiên cường trong suốt giai đoạn Thế Chiến II và đã trả giá rất cao. Điều này phải được nhìn nhận. Ngày 19-8-1945 và ngày 2-9-1945 chắc chắn phải được ghi nhận như những ngày lịch sử lớn.

    Nhưng điều còn chắc chắn hơn là Cách Mạng Tháng 8, theo cách mà nó đã diễn ra, đã mở đầu cho một chuỗi thảm kịch dài tàn phá đất nước ta và đã khiến chúng ta tụt hậu bi đát như ngày nay. Trong tiệc chiêu đãi tại bộ ngoại giao Hoa Kỳ ngày 25-7 vừa qua ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói: "Sau hơn 25 năm thực hiện công cuộc đổi mới, từ một nước kém phát triển Việt Nam đã vươn lên trở thành một nước có thu nhập trung bình". Sai lầm lố bịch. Thu nhập bình quân hàng năm trên mỗi đầu người trên thế giới hiện nay là sấp sỉ 10.000 USD, thu nhập của một người Việt Nam là 1200 USD, chỉ bằng 12% mức trung bình thế giới. Các nhà lãnh đạo cộng sản vẫn chưa hiểu rằng chúng ta nghèo khổ và tụt hậu một cách vô cùng bi đát, và nguyên nhân chính là những cuộc chiến mà họ lấy làm hãnh diện và bắt đất nước phải biết ơn.

    Vào thời điểm 1945, Cao Ly và Việt Nam ở mức độ phát triển tương tự, Việt Nam còn có phần khá hơn. Cả hai nước đều đã bị ngoại thuộc nhưng ách thống trị của người Nhật còn tàn bạo gấp bội ách đô hộ của người Pháp. Ngày nay GDP (tổng sản lượng nội địa) của 90 triệu người Việt Nam chưa bằng 1/10 GDP của Hàn Quốc (Nam Cao Ly) với 50 triêu dân. GDP của Việt Nam chỉ bằng một nửa doanh thu của công ty Samsung. Phải nhìn nhận rằng từ lâu người Cao Ly đã phát triển hơn xa chúng ta về nhiều mặt nhưng gần một thế kỷ Pháp thuộc và tiếp xúc trực tiếp với phương Tây cũng đã giúp chúng ta rút ngắn khoảng cách một cách đáng kể; nếu không có Cách Mạng Tháng 8 và những hậu quả của nó thì ngày nay chúng ta cũng có thể gần bằng Hàn Quốc, nghĩa là có mức sống cao gấp 20 lần hay ít nhất 15 lần hiện nay.

    Vậy thì cái gì đã sai trong Cách Mạng Tháng 8?

    Phải trả lời thật dứt khoát: nội chiến. Cả hai cuộc chiến gọi là "chống Pháp" và "chống Mỹ" đều là những cuộc nội chiến. Khi người trong một nước giết nhau trên một qui mô lớn và trong một thời gian dài thì đó là nội chiến, dù có hay không có sự can thiệp từ bên ngoài. Vả lại số người Pháp và người Mỹ thiệt mạng trong hai cuộc chiến này chỉ là những tỷ lệ không đáng kể so với số tử vong của người Việt. Cả hai cuộc nội chiến này đều phải bị lên án.

    Nội chiến hủy diệt các quốc gia. Khi người ta có thể giết những người đồng bào mà mình không hề quen biết, dù vì bất cứ lý do nào, là người ta không còn coi tình đồng bào ra gì nữa. Tình cảm dân tộc tan biến trong một cuộc nội chiến. Và người Việt Nam đã giết nhau không phải trong vài tháng hay vài năm mà trong gần ba mươi năm. Sư kiện người ta nhân danh một lý tưởng, dù là lý tưởng cộng sản hay một lý tưởng nào khác, để biện minh cho cuộc nội chiến không biện minh gì cả mà chỉ khiến tác dụng phá hủy quốc gia của cuộc nội chiến trở thành dữ dội và toàn diện hơn bởi nó vì đánh vào chính nền tảng của quốc gia. Quốc gia là gì nếu không phải là một dự án tương lai chung? Lãnh thổ, lịch sử, chủng tộc v.v. xét cho cùng đều chỉ là thứ yếu bởi vì những người vừa nhập tịch cũng có thể là những công dân, thậm chí những cấp lãnh đạo, gương mẫu. Quốc gia trước hết là sự chấp nhận xây dựng và chia sẻ một tương lai chung. Khi nhân danh một lý tưởng để phát động hoặc tham gia một cuộc nội chiến là người ta không còn chấp nhận chia sẻ một tương lai chung nữa, không những không chấp nhận nhau mà còn giết nhau.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam không thể nhân danh chính nghĩa nào để nói rằng hai cuộc chiến trong giai đoạn 1945-1975 không phải là những cuộc nội chiến. Khi có những người vì bất cứ lý do gì không muốn chủ nghĩa cộng sản thì họ vẫn phải được tôn trọng vì một lý do giản dị là họ cũng là những người Việt Nam. Và số người này đông đảo hơn hẳn những người muốn chủ nghĩa cộng sản. Năm 1954 đã có một triệu người di cư vào miền Nam, số người di cư còn có thể lớn gấp nhiều lần nếu không bị cấm cản; ngược lại đã có bao nhiêu người tập kết ra Bắc? Sau ngày 30-4-1975 cũng đã có hơn hai triệu người bỏ nước ra đi. Nếu cần tranh luận xem giữa những người theo và những người chống lại chủ nghĩa cộng sản ai có lý hơn ai thì ngày này câu trả lời đã rõ ràng. Nhưng vấn đề không phải là ai có lý hơn ai, vấn đề là nếu tình thần dân tộc còn một nội dung nào đó thì mọi xung đột quan điểm phải được giải quyết bằng thảo luận và thoả hiệp chứ không phải bằng cách giết nhau. Trong hai cuộc nội chiến này dĩ nhiên đã có sự can thiệp từ bên ngoài. Đó là điều không tránh khỏi trong bối cảnh chiến tranh lạnh, nhưng không phải chỉ có phe quốc gia dựa vào nước ngoài, phe cộng sản cũng đã nhận viện trợ ào ạt từ "các nước xã hội chủ nghĩa anh em", nhất là Liên Xô và Trung Quốc, và cũng đã có hàng trăm ngàn quân Trung Quốc được gửi sang Việt Nam như sau này người ta được biết. Cuối cùng thì phe cộng sản đã thắng bởi vì Liên Xô tiếp tục tận tình giúp miền Bắc trong khi Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam. Đó là một cuộc nội chiến đích thực trong bối cảnh chiến tranh lạnh. Ngày 27-01-2013 vừa qua, nhân kỷ niệm 40 năm hiệp định Paris, báo Tuần Việt Nam đã phỏng vấn ông Nguyễn Mạnh Cầm, nguyên ủy viên bộ chính trị và phó thủ tướng kiêm bộ trưởng ngoại giao. Ông Cầm đã nhắc lại như sau: "cố tổng bí thư Lê Duẩn có lần đã giải thích một cách đơn giản: Ta đánh là đánh cả cho Trung Quốc, cho Liên Xô !". Lý do khiến đảng cộng sản không nhìn nhận đây là những cuộc nội chiến (mà là những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm) chỉ là vì họ không muốn thỏa hiệp với những người Việt Nam khác, họ muốn nội chiến đến cùng.

    Nội chiến tai hại hơn nhiều so với chiến tranh chống lại một quốc gia khác

    Mọi quốc gia đều rất khó gượng dậy sau một cuộc nội chiến. Nước Pháp vẫn chưa phục hồi sau cuộc Cách Mạng 1789 và giai đoạn nội chiến kế tiếp. Trước 1789 Pháp là cường quốc mạnh nhất và tiến bộ nhất thế giới trên gần như mọi mặt, những chia rẽ vì phân tranh đã làm Pháp liên tục yếu đi. Ngày nay dù với vị trí rất thuận lợi, lãnh thổ rộng lớn và phì nhiêu, văn hóa cao và phong phú, khoa học kỹ thuật hiện đại hàng đầu, Pháp vẫn không vươn lên được và ngày càng bị nhiều nước qua mặt vì đồng thuận dân tộc không đủ mạnh. Dịp kỷ niệm 200 năm Cách Mạng 1789 đã chỉ cho thấy người Pháp vẫn chưa hòa giải được với nhau. Nước Nga vẫn chưa hồi phục và có lẽ sẽ không bao giờ hồi phục được hoàn toàn sau những thương tích của Cách Mạng Tháng 10 và cuộc nội chiến sau đó. Espana suy sụp và không gượng dậy được sau cuộc nội chiến 1936-1939. Hoa Kỳ cũng đã mất hơn một thế kỷ mới tạm hàn gắn được những vết thương của cuộc nội chiến 1861-1865 dù ngay sau đó đã dồn mọi cố gắng để thực hiện hòa giải dân tộc một cách quả quyết và thành thực. Ngược lại Đức và Nhật đã phục hồi một cách nhanh chóng sau khi bị chiến tranh tàn phá toàn diện bởi vì đó là những cuộc chiến với nước ngoài chứ không phải là những cuộc nội chiến. Những cuộc nội chiến không chỉ gây đổ vỡ vật chất và thiệt hại nhân mạng, chúng còn gây những tổn thất lớn hơn và dai dẳng hơn về tình cảm. Chúng hủy diệt tinh thần dân tộc và đồng thuận sống chung. Một quốc gia không bao giờ có thể hoàn toàn hồi phục sau một cuộc nội chiến.

    Chúng ta đã trải qua ba mươi năm nội chiến và tổn hại nhiều lắm, nhiều lắm. Nhưng hình như chúng ta chưa ý thức được sự tàn phá ghê gớm của nội chiến cho nên cho tới một ngày gần đây nhiều người vẫn chưa thấy sự cần thiết và cấp bách của cố gắng hòa giải dân tộc, thậm chí nhiều người còn viện dẫn mọi lý do để chống lại. Nhưng một dân tộc sau một cuộc nội chiến chỉ có hai chọn lựa, một là hòa giải với nhau để đất nước tiếp tục, hai là không hoà giải và chấp nhận tan vỡ. Nếu những người chống hòa giải dân tộc bình tĩnh rà soát tâm tư của chính mình họ sẽ nhận ra là họ không yêu nước, hoặc chỉ yêu nước một cách rất tương đối.

    Vì sao chúng ta đã lâm vào nội chiến ?

    Có lẽ ít ai phủ nhận rằng chủ nghĩa cộng sản đã là nguyên nhân đưa đến xung đột và nội chiến. Điều cần phải giải tỏa là một số người vẫn cho rằng nếu những người không muốn chủ nghĩa cộng sản khuất phục thay vì chống lại đảng cộng sản thì nội chiến đã không xảy ra. Đây là một đòi hỏi vô lý, nhưng điều cần ý thức thật rõ rệt là ngay cả nếu nó được thỏa mãn, nghĩa là những người không cộng sản khuất phục hoàn toàn, thì nội chiến cũng vẫn không tránh khỏi. Lý do là vì nội chiến nằm trong bản chất của chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa cộng sản là đấu tranh giai cấp và đấu tranh giai cấp không gì khác hơn là nội chiến bởi vì được thực hiện bằng bạo lực. Sự phủ nhận quốc gia là một trong những thành tố nền tảng của chủ nghĩa Mác-Lênin. Ngay trước Cách Mạng 1917, Lenin đã khẳng định: "Ai chấp nhận đấu tranh giai cấp thì cũng phải chấp nhận nội chiến vì nội chiến là sự tiếp nối, phát triển và tăng cường tự nhiên của đấu tranh giai cấp". Câu nói này sẽ còn được Lenin và các đồng chí của ông nhắc lại rất nhiều lần. Sau khi đã nắm được chính quyền Lenin dõng dạc tuyên bố: "Đúng, bọn tiểu tư sản đã chiến đấu bên cạnh chúng ta, nhưng bây giờ đường ai nấy đi, đã đến lúc phải chiến đấu một cách không nể nang không thương hại chống lại bọn chúng". Nhưng chiến đấu thế nào khi Đảng Công Sản Xô Viết đã cầm quyền và những người tiểu tư sản hoàn toàn không có tổ chức và vũ khí ? Dzerjinski, trùm công an và phụ tá đắc lực của Lenin, trả lời: "Không có gì hiệu lực bằng một viên đạn vào đầu để khiến một người phải im lặng". Chính sách khủng bố này đã đặt những người không cộng sản trước tình thế không chống lại cũng chết và đưa dến cuộc nội chiến không cân xứng 1918-1920 làm Trotski reo mừng: "Đảng ta chủ trương nội chiến, nội chiến muôn năm!". Tại nước ta, sau năm 1954 những người địa chủ tiểu tư sản miền Bắc đã hoàn toàn khuất phục nhưng dầu vậy vẫn có tàn sát trong đợt Cải Cách Ruộng Đất. Đó cũng là một cuộc nội chiến, dù là nội chiến một chiều.

    Chúng ta không phải chỉ lâm vào nội chiến, chúng ta còn lâm vào nội chiến cộng sản

    Nội chiến cộng sản khác nội chiến thường ở chỗ nó toàn điện và tuyệt đối. Quốc gia không chỉ bị coi thường mà còn bị phủ nhận. Đối thủ không chỉ bị giết mà còn bị căm thù, mạt sát và nhục mạ, bị chối bỏ cả tư cách đồng bào lẫn tư cách con người, để không còn tư cách thỏa hiệp, để có thể bị giết một cách thản nhiên hơn. Đó cũng là cuộc nội chiến trong đó cứu cánh biện minh cho mọi phương tiện bởi vì như cả Marx lẫn Lenin đều nói "chính quyền cách mạng" không bị ràng buộc bởi bất cứ luật pháp nào và các giá trị đạo đức đều vô nghĩa.

    Chúng ta lâm vào nội chiến và nội chiến cộng sản. Phong trào cộng sản đã là thảm kịch cho nhiều dân tộc, nhưng có lẽ không dân tộc nào tan nát vì nó hơn chúng ta. Sự du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin đã là một tai họa lớn nhất cho nước ta trong suốt dòng lịch sử. Nó tàn phá đất nước và con người Việt Nam hơn chúng ta tưởng. Đảng Công Sản Việt Nam phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Và người có trách nhiệm lớn nhất là ông Hồ Chí Minh. Chính ông đã du nhập chủ nghĩa Mác–Lenin vào Việt Nam. Chính ông, người có toàn quyền vào thời điểm Cách Mạng Tháng 8 và nhiều năm sau đó, đã góp phần quyết định nhất đưa đất nước vào nội chiến. Trong lịch sử Việt Nam không ai gây thiệt hại cho đất nước bằng ông.

    Chúng ta đều muốn quên đi những trang sử đau buồn của dân tộc để hòa giải với nhau và cùng hướng về tương lai, nhưng khi, như trong dịp kỷ niệm này, đảng cộng sản huênh hoang kể công và tâng bốc ông Hồ Chí Minh như một con người vĩ đại, một tấm gương đạo đức và một ân nhân cho cả dân tộc thì bi kịch của đất nước và ký ức của hàng triệu nạn nhân buộc chúng ta phải sòng phằng. Sòng phẳng với quá khứ là điều kiện cần thiết để hòa giải dân tộc và xây dựng tương lai. Đó cũng là thái độ phải có để rút ngắn lộ trình dân chủ hóa vì chế độ cộng sản đang cố dựa trên vinh quang giả tạo của Cách Mạng Tháng 8 và thần tượng Hồ Chí Minh để kéo dài thêm thời gian thống trị.

    Chỗ đứng nào cho Cách Mạng Tháng 8?

    Không ai thay đổi được quá khứ. Cách Mạng Tháng 8 và Quốc Khánh 2 tháng 9 phải được giữ lại như những ngày lễ lớn. Nhưng không phải để huênh hoang và hớn hở mà để suy nghĩ và rút ra những bài học từ những câu hỏi lớn.

    Thí dụ như tại sao một chủ nghĩa sai lầm đã bị vất bỏ trên quê hương của chính nó từ gần một thế kỷ rồi lại có thể làm mê cuồng một số đông đảo người Việt nam, kể cả nhiều trí thức? Nếu không phải là vì chúng ta đã thiếu một tầng lớp trí thức chính trị? Tại sao vào thời điểm 1945 đảng được hưởng ứng mạnh nhất lại là đảng kêu gọi hận thù giai cấp và theo đuổi một chủ nghĩa mà một trong những chủ trương nền tảng là xóa bỏ quốc gia? Nếu không phải là vì tinh thần dân tộc của ta thấp và nước ta đã chín muồi cho một tiếng gọi thù hận? Và nếu như thế thì tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của chúng ta là những điều cần được nâng niu, xây dựng và củng cố, hay để vận dụng và lạm dụng?

    Nguyễn Gia Kiểng (8/2013)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    18 phản hồi

    VN2006A viết:
    Dang viết:
    ...

    Đọc nhật ký của bác Tô Hải mới thấy chính phủ Trần Trọng Kim thật sự điều hành đất nước chứ không phải chỉ trên danh nghĩa.

    CS tước ấn tín của vua Bảo Đại không có nghĩa là CS cướp chính quyền của vua Bảo Đại, vì như đã nói trên, vua Bảo Đại không có thực quyền. Hành động tước ấn tính đó để nâng cao uy tính của CS trong mắt người dân thôi.

    Tô Hải chỉ là 1 nhân chứng!!! Lúc nào cũng vồ lấy ông Tô Hải như thánh nhân vậy???

    Có nhiều nhân chứng khác, ví dụ Nguyễn Tường Bách, Bùi Diễm, hay Việt sử toàn thư của Phạm Văn Sơn...

    Bùi Diễm có nói chính quyền của Trần Trọng Kim tuy rất có tâm, không là bù nhìn, nhưng không làm được gì, tối ngày họp, rồi ra quyết định hay nghị quyết. Nhưng không có quân Nhật thì chẳng ai chịu chấp hành cả. Nhật mới thực sự quản lý và không có ý muốn trao trả chủ´quyền. Cho nên nói chính quyền TTK điều hành đất nước là nói quá (nếu không muốn dùng từ bậy, phét...)

    Trong thời gian "điều hành đất nước" chính quyền Trần Trọng Kim làm được những gì???

    Có phải tôi "lúc nào cũng vồ" bác Tô Hải không? Từ trước đến giờ bác VN2006A thấy tôi dẫn chứng ông ta mấy lần?

    Bác hỏi chính phủ Trần Trọng Kim làm được gì thì xin hỏi lại bác: trong 4 tháng thì làm được gì? ĐCSVN đã làm được gì từ lúc cướp chính quyền đến trước 1975? Có phải ĐCS VN đã đẩy cả miền Bắc vào nghèo đói không? Chính phủ Trần Trọng Kim còn non trẻ (mới qua 4 tháng) thì phải bàn bạc kĩ lưỡng quyết sách trước. Hơn nữa thời đó ngay cả trong thành phần chính phủ của Trần Trọng Kim cũng có người của VM, thì tìm được đồng thuận từ đa số để có thể thông qua các chính sách không phải là việc nhanh chóng được.

    Trích dẫn:
    Vả lại cũng cho người đến nói trước với cụ Trần Trọng Kim rồi, là sẽ cướp. Cụ có nói là để cụ bàn giao, nhưng Viet Minh khẳng định là phải cướp, để cho Đồng minh thấy thanh thế của Viet Minh.

    Bác VN2006A ngây thơ quá nhỉ. Thằng ăn cướp có lực lượng, vũ khí trong tay đến nhà nói sẽ cướp thì dù không muốn cũng phải nói "để từ từ giao ra" chứ. Nói vậy để tìm cách giải quyết mối nguy trước mắt chứ. Theo thiển ý của tôi, ông Trần Trọng Kim biết rằng VM người đông thế mạnh, không thể đối đầu trực tiếp được. Nhưng nếu có thể tìm cách bàn giao thì có thể ra điều kiện, chẳng hạn như bắt VM cam đoan những đường lối chính sách có lợi cho dân, cho đất nước vì ở thời điểm đó ông Trần Trọng Kim quá rành về chủ nghĩa đại đồng của CS không tốt cho VN (xin đọc thư của ông Trần Trọng Kim gởi ông Hãn). Nhưng VM đã khôn ngoan (thủ đoạn chính trị) khi nhất quyết phải cướp. Cướp để không phải cam kết điều gì cả chứ không phải để gây thanh thế. Có người quân tử, lực lượng chính nghĩa nào muốn "gây thanh thế" bằng cách cướp bóc không?

    Dang viết:
    ...

    Đọc nhật ký của bác Tô Hải mới thấy chính phủ Trần Trọng Kim thật sự điều hành đất nước chứ không phải chỉ trên danh nghĩa.

    CS tước ấn tín của vua Bảo Đại không có nghĩa là CS cướp chính quyền của vua Bảo Đại, vì như đã nói trên, vua Bảo Đại không có thực quyền. Hành động tước ấn tính đó để nâng cao uy tính của CS trong mắt người dân thôi.

    Tô Hải chỉ là 1 nhân chứng!!! Lúc nào cũng vồ lấy ông Tô Hải như thánh nhân vậy???

    Có nhiều nhân chứng khác, ví dụ Nguyễn Tường Bách, Bùi Diễm, hay Việt sử toàn thư của Phạm Văn Sơn...

    Bùi Diễm có nói chính quyền của Trần Trọng Kim tuy rất có tâm, không là bù nhìn, nhưng không làm được gì, tối ngày họp, rồi ra quyết định hay nghị quyết. Nhưng không có quân Nhật thì chẳng ai chịu chấp hành cả. Nhật mới thực sự quản lý và không có ý muốn trao trả chủ´quyền. Cho nên nói chính quyền TTK điều hành đất nước là nói quá (nếu không muốn dùng từ bậy, phét...)

    Trong thời gian "điều hành đất nước" chính quyền Trần Trọng Kim làm được những gì???

    Nói chính quyền Trần Trọng Kim "điều hành đất nước" cũng giống như nói "chế độ ta dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản" vậy!!!???

    PS.: Trần Trong Kim là ông chú của Bùi Diễm, xem trong "gọng kềm lịch sử", Bùi Diễm viết khá chi tiết, là chính quyền TTK có thể làm được gì!!!

    À, còn cướp chính quyền thì nhiều đảng muốn cướp lắm, Việt Minh chỉ nhanh tay hơn thôi, lại có tổ chức chặt chẽ, thành viên đầy nhiệt huyết, hoạt động hăng hái, có "kỹ thuật cách mạng sâu sắc"...

    Vả lại cũng cho người đến nói trước với cụ Trần Trọng Kim rồi, là sẽ cướp. Cụ có nói là để cụ bàn giao, nhưng Viet Minh khẳng định là phải cướp, để cho Đồng minh thấy thanh thế của Viet Minh.

    Tham khảo qua "một cơn gió bụi" của chính cụ Trần Trọng Kim.

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    Dang viết:"Theo bác VN2006A thì ĐCSVN cướp chính quyền từ triều Nguyễn sao?"

    Đến bây giờ mà còn có người hỏi như thế này sao? Lịch sử đã ghi rõ: Chính quyền mới (CS) cử ông Trần Huy Liệu vào Huế tước ấn tín của vua Bảo Đại (vua cuối cùng của triều Nguyễn), rồi còn giết ông Phạm Quỳnh. Có ý kiến lại bào CS cướp chính quyền từ tay Nhật. Nhật lật đổ Pháp tháng 3-1945 và chính phủ của cụ học giả Trần Trọng Kim được thành lập để quản lý đát nước, cụ Kim tuyển chọn bao nhiêu trí thức để thành lập chính phủ. Tháng 8-1945 thì Nhật đầu hàng đồng minh rồi, Nhật làm gì nắm chính quyền mà Việt Minh cướp chính quyền từ tay Nhật. Nói tóm lại CS cướp chính quyền của vua Bảo Đại (người mình cướp chính quyền của người minh) là điều chính xác như nó đã xẩy ra. Đừng nên gán công cho CS mà CS không có.

    Đâu phải lúc nào không biết mới hỏi đâu bác LVM.

    Tôi hỏi vì thấy bác VN2006A nói về "khí số nhà Nguyễn" và "triều đình nhà Nguyễn thối nát nên đáng bị thay thế bởi triều Sản" đó mà. Còn nói CS cướp chính quyền từ ai thì CS cướp chính quyền của chính phủ Trần Trọng Kim mới đúng. Vua Bảo Đại đã ủng hộ Trần Trọng Kim lập chính phủ (theo mô hình của Nhật, nghĩa là vua chỉ là hình thức, chính phủ mới có thực quyền). Chính phủ Trần Trọng Kim được thành lập tháng 4 thì tháng 8 bị .... cướp. Đọc nhật ký của bác Tô Hải mới thấy chính phủ Trần Trọng Kim thật sự điều hành đất nước chứ không phải chỉ trên danh nghĩa.

    CS tước ấn tín của vua Bảo Đại không có nghĩa là CS cướp chính quyền của vua Bảo Đại, vì như đã nói trên, vua Bảo Đại không có thực quyền. Hành động tước ấn tính đó để nâng cao uy tính của CS trong mắt người dân thôi.

    Dang viết:"Theo bác VN2006A thì ĐCSVN cướp chính quyền từ triều Nguyễn sao?"

    Đến bây giờ mà còn có người hỏi như thế này sao? Lịch sử đã ghi rõ: Chính quyền mới (CS) cử ông Trần Huy Liệu vào Huế tước ấn tín của vua Bảo Đại (vua cuối cùng của triều Nguyễn), rồi còn giết ông Phạm Quỳnh. Có ý kiến lại bào CS cướp chính quyền từ tay Nhật. Nhật lật đổ Pháp tháng 3-1945 và chính phủ của cụ học giả Trần Trọng Kim được thành lập để quản lý đát nước, cụ Kim tuyển chọn bao nhiêu trí thức để thành lập chính phủ. Tháng 8-1945 thì Nhật đầu hàng đồng minh rồi, Nhật làm gì nắm chính quyền mà Việt Minh cướp chính quyền từ tay Nhật. Nói tóm lại CS cướp chính quyền của vua Bảo Đại (người mình cướp chính quyền của người minh) là điều chính xác như nó đã xẩy ra. Đừng nên gán công cho CS mà CS không có.

    Kiểu nói kể công vơ vào như mấy ổng thì cũng giống như mấy bác nhà nông trước đây hay nói chơi để kể công là "nếu tao không chổng mông ngoài đồng thì bọn mày lấy cái gì mà cho vào mồm"
    Đấy, có kiểu suy nghĩ như vậy thì rất nguy hiểm cho xã hội.
    Tuy hai nội dung câu chuyện khác nhau nhưng nó lại giống nhau ở nối suy nghĩ.
    Trước 1945 toàn dân cũng rất muốn độc lập đất nước.
    Năm 1945 là vận nước tới rồi tức là VN bắt đầu có điều kiện để độc lập: Khi Nhật hất cẳng Pháp ở VN,năm 1945 ( Trước 2/9/1945) khi đó VN vẫn có một chính phủ, sau đó Nhật dầu hàng, chiến tranh thế giới lần 2 kết thúc, nghiễm nhiên VN khi đó vẫn có 1 chính phủ, nhưng ở VN lại có cuộc nổi dậy nổ ra,và như vậy cuộc nổi dậy là để thay thế về phương thức làm chủ đất nước và cách thức bảo vệ đất nước tại thời điểm đó.
    Giả thiết thứ nhất: Nếu chính phủ của Ông Trần trọng Kim không bị phế bỏ, thì chính phủ đó vẫn phải bảo vệ đất nước ( Cho dù có ngả về phe nào đi chăng nữa) Và khi đó các nước họ vẫn phải đặt quan hệ ngoại giao với chính phủ của ông Trần trọng Kim.
    Giả thiết thứ hai: Nếu khi đó chính phủ là sự tổng hợp của nhiều thành phần đại diện ( Cũ lẫn mới) thì khi đó VN vẫn có một chính phủ độc lập không phải là bù nhìn của Nhật hoặc Pháp.
    Nhưng như chúng ta đã biết, cuộc nổi dậy tháng 8/1945 đã mạng lại thắng lợi cho số đông, chính phủ cụ Hồ đã thay thế chính phủ cũ. và chính phủ của cụ Hồ cũng phải bảo vệ đất nước.
    Và người Pháp cố tình quay lại VN lên mới thêm 9 năm đanh nhau giữa VN và Pháp.
    Ta có thể thấy vào thời điểm đó, nếu tỉnh táo và sáng suốt thì VN khi đó đã không có thời gian chiến tranh tiếp theo.Tức là thống nhât trong toàn quốc, tổng tuyển cử và bang giao với các nước để phát triển.

    TQVN viết:
    .. khi đọc kỹ lại đoạn trích của độc giả nầy (Khách Tôn Kính Đảng) và nhất là đọc toàn bộ comment (của độc giả nầy) thì tôi nhận thấy độc giả nầy hơn ông Nguyễn Gia Kiểng một cái đầu! Cá nhân tôi trân trọng trái tim của ông Nguyễn Gia Kiểng nhưng vẫn thấy ông còn thiếu một cái đầu.
    .......

    Về vấn đề hoà hợp hoà giải (HHHG), tôi tin là đại đa số người Việt trong và ngoài nuớc đều mong muốn điều nầy. Nhưng đã có vô số bài viết, ý kiến chỉ ra như thế nào mới được gọi là HHHG. Muốn có HHHG, trước hết phải có hoà giải, muốn có hoà giải thì cả hai bên (hay nhiều bên) phải chỉ rõ ra và đồng ý chỗ nào sai, chỗ nào đúng của cả hai bên, và quan trọng nhất là từ bên thắng trận (thí dụ phe thắng trận trong cuộc nội chiến Mỹ, 1861 – 1865) (tôi không sử dụng cụm từ “bên thắng cuộc” trong cuộc chiến Quốc - Cộng ở VN vì “thắng cuộc” được hiểu như thắng về mọi mặt). Về mặt nầy thì ông Nguyễn Gia Kiểng thấy ĐCSVN như thế nào?

    Ông TQVN thích so sánh trí tuệ và sự hiểu biết: Hơn thua nhau về cái đầu thì có lẽ nên xét lại cụm từ HHHG do chính ông ghi lại và công nhận trước hết phải có hoà giải'' (nguyên văn do sự điều khiển của bộ não và trí tuệ hơn ''cả một cái đầu'' của ông TQVN). Theo sự hiểu biết của cá nhân ông thì nên có lẽ đặt HOÀ GIẢI đi trước cụm từ này nhé?
    > Chà thế là nó lại biến thành Hoà Giải và hoà hợp dân tộc của THDCĐN mất rồi- Mấy chục năm rồi họ vẫn giữ nguyên lập trường này từ khi mà Việt Tân còn lập chiến khu đấu tranh bạo lực đó ông TQVN ''đầy trí tuệ''. Hoan hô Việt Tân cũng đã ''cập nhật'' tinh thần này vào trong cương lĩnh của VT! Chỉ có điều là VT luôn bị CS coi là một lực lượng khủng bố...!
    Ông TQVN muốn biết họ nghĩ gì ''bên thắng trận'' thì hỏi trực tiếp cái nghị định 36 Hoà hợp và hoà giải (HHHG: Cụm từ mà chính ông cho là khát vọng của ''mỗi người chúng ta'' ra từ năm 2004 của ĐCS để ''khuyến khích'' kiều bào về đầu tư Bất Động sản và sinh ra cuộc khủng hoảng hiện nay. Ông đồng ý với cụm từ HHHG do trò chơi tráo chữ của CS sao? Tự mình mâu thuẫn rồi hỡi ngưòi thích so sánh ''đầu cao và đầu thấp''
    Hơn thua cao thấp với trình độ ''lý luận'' của ông TQVN như thế thì người tài đến đâu cũng không kiếm được đất dụng võ. VÀ có lẽ mấy trí tuệ cao ngất trời này cũng đã đóng góp không kém để kéo sự chú ý và ''dìm hàng'' có chất. Tương lai dân chủ trong cái nhận định của ông TQVN..chà chà! Nguy to!

    Dang viết:

    Theo bác VN2006A thì ĐCSVN cướp chính quyền từ triều Nguyễn sao?

    Triều đại nhà Nguyễn có công lao mở rộng lãnh thổ VN lên gấp 2 lần so với các triều đình trước đó. Công lao đó so với công lao của ĐCSVN thì như thế nào? Công lao to lớn thế nhưng đến lúc thối nát thì phải thay thế để đất nước có thể tiến xa, tiến mạnh là phải rồi. Tôi hoàn toàn đồng ý. Thế "triều đại CS" thối nát hiện nay có nên thay thế không? Sao nhiều kẻ vẫn khăng khăng lập luận rằng ĐCS phải là lực lượng lãnh đạo đất nước vì công lao trước kia? ĐCS VN đang dẫn dắt đất nước này đi lên đâu vậy? Sao đất nước ngày càng thua xa các nước khác trong khu vực thế? Chính quyền do ĐCS VN đang điều hành là chính quyền của nhân dân sao? Đã có cuộc trưng cầu dân ý nào về điều này chưa? Hay là ĐCS VN luôn mạo nhận "chính quyền của dân, do dân và vì dân"?

    ĐCSVN không cướp chính quyền từ tay nhà Nguyễn, mà từ tay Nhật!!!

    Nếu không nhầm thì ông Hồ khẳng định như thế trong tuyên ngôn độc lập. Ônh Hồ nói thế là ý muốn nói rằng: VN không còn có liên quan gì đến nhà nước bảo hộ Pháp!!! Pháp hết quyền can thiệp vào VN. Thực ra là rất sáng suốt. Tất nhiên chỉ có giá trị lý thuyết.

    Chính quyền của Bảo Đại có thực lực không, có hoạt động được không, người Pháp có thực lòng trao trả độc lập cho VN không??? Thì đọc hồi ký của các cụ quốc gia ngày xưa như Trần Trọng Kim chẳng hạn, sẽ thấy!!!

    Chuyện triều Sản thì cũng như các triều khác thôi, danh hiệu "thiên tử" cũng không cứu được. Thay đổi hay là chết!!! Không có con đường nào khác!

    Phải công nhận là ông Nguyễn Gia Kiểng có nhiều kiến thức và có khả năng lật ngược các chiều sự kiện và phân tích vấn đề rất hay, tôi đã đọc trước tác của ông, rất thích thú và học hỏi được nhiều điều.
    Tuy nhiên trong phạm vi bài này thì tôi muốn trao đổi với ông thế này:
    1. CMT8 là thành quả của nhân dân dưới sự lãnh đạo (hay cầm đầu) của một nhóm các nhân sỹ, trí thức và nhà hoạt động dũng cảm (ta tạm gọi là Lãnh tụ khởi nghĩa), trong đó có các đảng viên CS. Báo Đông Pháp số ra ngày 18/8/1945 có tả lại cuộc mít tinh ở quảng trường Nhà hát lớn Hà nội ngày 17 có nêu là "lần đầu tiên nhân dân Hà nội được biết tới đảng Việt Minh". Qua đó thì thấy ảnh hưởng của Việt Minh ở Hà nội (và tới dân Hà nội) khá mờ nhạt, thế mà ngày hôm sau (19/8) dân Hà nội theo cờ Việt Minh đi cướp chính quyền trong không khí trời long đất lở, đó là vì sức mạnh tuyên truyền, khả năng dẫn dắt và tài xử lý của các Lãnh tụ khởi nghĩa hòa hợp với không khí "tự do độc lập tràn đầy trời Nam".
    2. Về Việt minh, nhà nghiên cứu lịch sử Việt nam, ông David Marr mô tả khá rõ những ngày này trong 'Vietnam 1945- the quest for power' rằng nhiều nhóm tự phát khác cũng tự xưng mình là Việt minh để hưởng ứng và tham gia đóng góp vào biến cố chung trong tinh thần độc lập và tự do. Điều này có thể hiểu được vì trong có mấy ngày mà cả nước ngập tràn trong 'cướp chính quyền', Việt Minh đâu mà nhiều thế được.
    3. Ông HCM là nhà chính trị khôn khéo và nhiệt thành, đã nắm được thời cơ và tài tình làm chủ tình thế (xem 'Why Vietnam') sau đó nghiễm nhiên là người thắng cuộc. Mặc dù ông cũng khôn khéo đưa cuộc cách mạng ra khỏi cỗ xe CS (tuyên bố giải tán đảng CS, tuyên bố ở Việt nam sẽ không có chủ nghĩa cộng sản trong 50 năm nữa, gửi thư cho Tổng thống Mỹ và khẳng định tính không CS trong nhiều câu nói, phát biểu, trả lời phỏng vấn khác).
    4. Mặc dù cố gắng thế nào thì ông HCM cũng không thể xóa bỏ quá khứ đã từng là người của Quốc tế CS, và chẳng ai quan tâm đến việc chính ông bị Quốc tế CS trù dập và coi là kẻ nhảm nhí, phi CS. Chính điều này (quá khứ Quốc tế CS) đã đẩy HCM ra khỏi sự ủng hộ và giúp đỡ sau 1945 của Mỹ và làm ông và cuộc cách mạng ông đang làm chủ bị rơi vào tay CS lần nữa, và nguy hại hơn, CS Mao ít. Có thể nói ông là nạn nhân đầu tiên của chủ nghĩa lý lịch.
    5. Từ 1949 trở đi thì không còn Hồ Chí Minh nữa, khi tinh thần của ông bị CS Mao ít giết chết, tiếp theo đó là Hiến pháp 1959 khai tử ông.
    Vậy nên coi ông HCM là nạn nhân của CS hơn là kẻ tội đồ mang chủ nghĩa CS (Mao ít) vào tàn hại dân Nam.

    VN2006A viết:
    Triều đại nhà Nguyễn với đại diện Bảo Đại- nói theo kiểu người xưa- là khí số đã hết, phải được thay bằng cái khác, triều Sản!!!

    Theo bác VN2006A thì ĐCSVN cướp chính quyền từ triều Nguyễn sao?

    VN2006A viết:
    Khi 1 chính quyền, triều đại đi vào bế tắc, thối nát thì bao giờ cũng xảy ra cái gọi là lật đổ, cướp chính quyền hay nói cách khác: giành chính quyền về tay nhân dân!!!

    Triều đại nhà Nguyễn có công lao mở rộng lãnh thổ VN lên gấp 2 lần so với các triều đình trước đó. Công lao đó so với công lao của ĐCSVN thì như thế nào? Công lao to lớn thế nhưng đến lúc thối nát thì phải thay thế để đất nước có thể tiến xa, tiến mạnh là phải rồi. Tôi hoàn toàn đồng ý. Thế "triều đại CS" thối nát hiện nay có nên thay thế không? Sao nhiều kẻ vẫn khăng khăng lập luận rằng ĐCS phải là lực lượng lãnh đạo đất nước vì công lao trước kia? ĐCS VN đang dẫn dắt đất nước này đi lên đâu vậy? Sao đất nước ngày càng thua xa các nước khác trong khu vực thế? Chính quyền do ĐCS VN đang điều hành là chính quyền của nhân dân sao? Đã có cuộc trưng cầu dân ý nào về điều này chưa? Hay là ĐCS VN luôn mạo nhận "chính quyền của dân, do dân và vì dân"?

    Cướp XHCN viết:

    Cướp của người--> tuyên bố của ta--> giữ được của cho đến ngày nay thì hiển nhiên đó vẫn là tuyên bố của kẻ cướp!

    Thế mà cũng đòi lập luận!!!

    Khi 1 chính quyền, triều đại đi vào bế tắc, thối nát thì bao giờ cũng xảy ra cái gọi là lật đổ, cướp chính quyền hay nói cách khác: giành chính quyền về tay nhân dân!!!

    Chả phải bọn chém gió suốt ngày hò hét phải lật đổ chính quền CS đó sao???

    Đó là cái gì nếu không phải là kêu gọi cướp chính quyền???

    Trong lịch sử VN hay TQ vua nào chả tự xưng là "thiên tử" thay trời trị dân. Nhưng danh hiệu "thiên tử" cũng không cứu được vua khi triều đại đã thối nát.

    Luôn có 1 hào kiệt khác nổi lên: tao mới là thiên tử đích thực, thằng đó là hôn quân, và lật đổ, chiếm ngôi!!!

    Triều đại nhà Nguyễn với đại diện Bảo Đại- nói theo kiểu người xưa- là khí số đã hết, phải được thay bằng cái khác, triều Sản!!!

    Mà chả riêng gì nhà Sản! Bác Diệm cũng lật bác Bảo Đại cái rụp, thông qua cái gọi là "trưng cầu dân ý"!!!

    Cướp XHCN viết:

    Nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên Xô lãnh đạo (Hồ Chí Minh)

    HCM nói ở đâu, khi nào???

    Mà nói thế thì đã sao???

    VN2006A viết:

    Cướp chính quyền--> tuyên ngôn độc lập--> giữ vững được chính quyền cho đến nay thì hiển nhiên đó là tuyên ngôn độc lập!!!

    Cướp của người--> tuyên bố của ta--> giữ được của cho đến ngày nay thì hiển nhiên đó vẫn là tuyên bố của kẻ cướp!

    VN2006A viết:

    tuyên ngôn độc lập 2-9-1945 là tuyên ngôn độc lập!!!

    Nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên Xô lãnh đạo (Hồ Chí Minh)

    Nguyễn Thiện viết:

    Ông học sử mà không nhớ rằng Vua Bảo Đại đã tuyên ngôn độc lập vào 11-3-1945; vậy tuyên ngôn độc lập 2-9-1945 là cái gì?

    Sau tuyên ngôn ấy thì ông HCM rút đi đâu? và tại sao chỉ 2 tháng sau ngày "tuyên bố độc lập" ông HCM phải tuyên bố giải tán đảng CS Đông Dương vào ngày 11-11-1945?

    Mời ông vào blog của nhạc sĩ Tô Hải đọc để biết thêm chút ít:

    http://to-hai.blogspot.com/2013/08/nhat-ky-mo-lan-thu-64-tai-sao-lai-la-29.html

    tuyên ngôn độc lập 2-9-1945 là tuyên ngôn độc lập!!!

    Cướp chính quyền--> tuyên ngôn độc lập--> giữ vững được chính quyền cho đến nay thì hiển nhiên đó là tuyên ngôn độc lập!!!

    Tuyên ngôn độc lập như Bảo Đại, mà không giữ được chính quyền, phải thoái vị "trẫm thà làm công dân 1 nước tự do, còn hơn làm vua 1 nước nô lệ" thì tuyên ngôn ấy có giá trị gì???

    Qua bài viết này, tôi nhận thấy ông Nguyễn Gia Kiểng đã nuốt phải thuốc tuyên truyền của cộng sản. Lý do: trước 1975, Ông Nguyễn Gia Kiểng học ở Miền Nam, đi du học và trở về làm được vài năm thì tới ngày 30-4-1975. Ông thừa biết là dân Miền Nam từ Quãng Trị tới Cà Mau chẳng ai biết ngày 2-9 là ngày gì, cũng chẳng ai biết cách mạng tháng 8 nghĩa là gì. Trong sách sử ký ở Miền Nam cũng chẳng có các từ này. Nay ông công nhận 2 sự kiện này thì đúng là ông ăn bả tuyên truyền rồi chứ gì nữa.
    ---------
    Ông Kiểng mần ơn đọc giùm 2 bài cách mạng dưới đây rồi so sánh với "cách mạng tháng 8/1945" coi có thể xếp chúng vào chung một category được không? Tôi nghĩ ông đã quên ý nghĩa của chữ cách mạng là gì, ông chỉ nói theo mà không chịu suy nghĩ.

    Cách mạng Pháp 14-7-1789
    http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Ph%C3%A1p

    Cách mạng Mỹ 1775-1783
    http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_M%E1%BB%B9

    ---
    Ông học sử mà không nhớ rằng Vua Bảo Đại đã tuyên ngôn độc lập vào 11-3-1945; vậy tuyên ngôn độc lập 2-9-1945 là cái gì?
    Sau tuyên ngôn ấy thì ông HCM rút đi đâu? và tại sao chỉ 2 tháng sau ngày "tuyên bố độc lập" ông HCM phải tuyên bố giải tán đảng CS Đông Dương vào ngày 11-11-1945?

    Mời ông vào blog của nhạc sĩ Tô Hải đọc để biết thêm chút ít:

    http://to-hai.blogspot.com/2013/08/nhat-ky-mo-lan-thu-64-tai-sao-lai-la-29.html

    Ông Nguyễn Gia Kiểng nói phải.
    CM VN khởi đầu là cuộc đảo chính lật đổ chính phủ Trần Trọng Kim. Sau đó được sự giúp đỡ của LX và TQ tiến hành cuộc trường chinh thanh trừng nội bộ để chỉ còn một giai cấp duy nhất là vô sản (nông dân là vô sản trên đồng ruộng),lập nên chế độ mới mang tên XHCN, thực chất là nhà nước phong kiến độc đảng lãnh đạo. Kiếm bộn trong công cuộc này là giới chóp bu đặc quyền đặc lợi và lũ lưu manh cơ hôi tham nhũng; Đa số người dân không có gì (nông dân kg có quyền tư hữu đất đai, công nhân không có cổ phần trong xí nghiệp, tuyệt đại bộ phận vẫn là làm thuê nên ít ai chuyên tâm vào công việc, năng suất chất lượng kém, có nơi dân bỏ ruộng, công nhân bỏ nhà máy). Muốn tiến lên không có con đường nào khác phải tính lại sự lãnh đạo sao cho sáng suốt mà đa đảng là sự cọ sát cần thiết để tìm ra cái đúng, tính lại quyền sở hữu để người người dân thực sự là chủ nhân.

    Khi mới đọc thoáng qua bài viết nầy của ông Nguyễn Gia Kiểng tôi cũng có nhận xét giống như độc giả Khách Tôn Kính Đảng là “Ông Nguyễn Gia Kiểng là người hiểu nhiều biết rộng. Trong bài này có nhiều đoạn ông phân tích rất sâu và rất rõ, nhất là đoạn nói về nội chiến CS”. Nhưng khi đọc kỹ lại đoạn trích của độc giả nầy (Khách Tôn Kính Đảng) và nhất là đọc toàn bộ comment (của độc giả nầy) thì tôi nhận thấy độc giả nầy hơn ông Nguyễn Gia Kiểng một cái đầu! Cá nhân tôi trân trọng trái tim của ông Nguyễn Gia Kiểng nhưng vẫn thấy ông còn thiếu một cái đầu.

    Một số câu trong phần đầu, ông Nguyễn Gia Kiểng viết ”Đối với nhiều người sự cần thiết và vinh quang của Cách Mạng Tháng 8 và quốc khánh 2-9 không thể chối cãi ... Cách Mạng Tháng 8 phải có và đảng cộng sản cũng có lý khi nói rằng đó là công lao của họ”. Phần sau ông lại viết “Nhưng điều còn chắc chắn hơn là Cách Mạng Tháng 8, theo cách mà nó đã diễn ra, đã mở đầu cho một chuỗi thảm kịch dài tàn phá đất nước ta và đã khiến chúng ta tụt hậu bi đát như ngày nay”. Viết thế nầy thì làm sao mọi người hiểu rõ và đánh giá đúng được ông Nguyễn Gia Kiểng!

    Có lẽ đó là lý do Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên của ộng ấy đã hoạt động mấy chục năm rồi mà mà vẫn dậm chân tại chỗ!

    Về vấn đề hoà hợp hoà giải (HHHG), tôi tin là đại đa số người Việt trong và ngoài nuớc đều mong muốn điều nầy. Nhưng đã có vô số bài viết, ý kiến chỉ ra như thế nào mới được gọi là HHHG. Muốn có HHHG, trước hết phải có hoà giải, muốn có hoà giải thì cả hai bên (hay nhiều bên) phải chỉ rõ ra và đồng ý chỗ nào sai, chỗ nào đúng của cả hai bên, và quan trọng nhất là từ bên thắng trận (thí dụ phe thắng trận trong cuộc nội chiến Mỹ, 1861 – 1865) (tôi không sử dụng cụm từ “bên thắng cuộc” trong cuộc chiến Quốc - Cộng ở VN vì “thắng cuộc” được hiểu như thắng về mọi mặt). Về mặt nầy thì ông Nguyễn Gia Kiểng thấy ĐCSVN như thế nào?

    CẢ hai câu trích của những bạn đã ''quan tâm'' một cách rất hời hợt (trích đoạn những câu đầu) về bài viết của ông Nguyễn Gia Kiểng cho thấy vài điểm sau:

    - Lý luận ''cực đoan'' cho rằng nhũng thành phần người Việt đã tham gia và là Đảng viên ĐCS không thuộc vào thành phần DÂN TỘC VN đã được dung túng khá lâu và đã trở nên lỗi thời vì không có hướng phát triển. Nó hoàn toàn đi ngược với chủ trương HOÀ GIẢI và HOÀ HỢP dân tộc do Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên khởi xướng từ thập niên 1990.

    - Trích đoạn của bài viết của ông Nguyễn Gia Kiểng (mà chính ông Khách TK Đảng) đã chọn:
    ''“Đối với nhiều người sự cần thiết và vinh quang của Cách Mạng Tháng 8 và quốc khánh 2-9 không thể chối cãi. Đó đã là những ngày mà dân tộc Việt Nam vùng dậy vất bỏ ách ngoại thuộc, mở ra một kỷ nguyên độc lập mới và xác nhận trước thế giới văn minh rằng dân tộc Việt Nam cũng có quyền có chỗ đứng ngang hàng với mọi dân tộc khác.” Ông Kiểng đã chỉ sử dụng cụm từ ''DÂN TỘC VN'' để cho thấy rằng không thể loại bỏ bất cứ thành phần và giai cấp nào đã làm nên lịch sử của Việt NAm.
    Khách quan để nhận ra rằng hoá trình ''HOÀ GIẢI'' vẫn còn trên con đường rất khó khăn nhưng nó là một hướng phát triển sớm nhất và duy nhất để Việt NAm có thể lựa chọn để không lập lại những sai lầm qua bài học đã từng có.
    Các bạn trẻ nếu đã có thói quen ''lướt'' trên mạng cũng đã từng nghe luận điệu ''Không Hoà hợp-hoà giải'' với Cộng sản: Nó có giá trị gì nếu sự đòi hỏi này không có một chút thực tế và phương hướng phát triển?
    Diễn biến hoà bình đã có hiệu quả (hiện nay xin xem thêm thông tin từ ông Lê Hiếu Đằng)! Các bạn trẻ và những ai quan tâm về đề tài dân chủ nên lựa chọn những giá trị ''bao dung'' và thực tế trong bối cảnh rất khốc liệt: Xu hướng 'cực đoan'' vẫn là một diễn biến có thể xảy ra!

    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    Cách Mạng Tháng 8 phải có và đảng cộng sản cũng có lý khi nói rằng đó là công lao của họ. Họ là tổ chức chính trị duy nhất có thực lực vào thời điểm đó sau khi đã chiến đấu kiên cường trong suốt giai đoạn Thế Chiến II và đã trả giá rất cao.

    Khi ông Nguyễn Gia Kiểng viết đoạn trên đây chắc hẳn ông có số liệu rõ ràng về số đảng viên cs bỏ mình trong CMT8. Nếu không thì chỉ là võ đoán.

    Tôi tin là số người yêu nước không cs hy sinh nhiều hơn gấp mấy lần số các đảng viên. Như thế đcs không thể cho rằng CMT8 chỉ do công lao của họ. Họ có thủ đoạn khá hay là không chườn mặt ra lúc đó. Nếu không giấu diếm thật kỹ chân tướng này, chắc hẳn lịch sử VN đã đi theo một hướng khác.

    Ông Nguyễn Gia Kiểng là người hiểu nhiều biết rộng. Trong bài này có nhiều đoạn ông phân tích rất sâu và rất rõ, nhất là đoạn nói về nội chiến CS. Thế nhưng ông vẫn có một vài ý nhận thức chưa chính xác. Ông cho rằng CS đã có công giành lại độc lập cho dân tộc qua CM tháng Tâm “Đối với nhiều người sự cần thiết và vinh quang của Cách Mạng Tháng 8 và quốc khánh 2-9 không thể chối cãi. Đó đã là những ngày mà dân tộc Việt Nam vùng dậy vất bỏ ách ngoại thuộc, mở ra một kỷ nguyên độc lập mới và xác nhận trước thế giới văn minh rằng dân tộc Việt Nam cũng có quyền có chỗ đứng ngang hàng với mọi dân tộc khác.”

    Có lẽ ông Kiểng không đọc những ý kiến trong các comments trên Dân luận nên mới nhận định như trên, điều đó không đúng với lịch sử như nó đã xẩy ra. Trong lịch sử thì nước ta độc lập từ tháng 3-1945 sau khi Nhật đảo chính Pháp, chính quyền thuộc về vua Bảo Đại co cụ Trần Trọng Kim làm thủ tướng. CM tháng Tám 1945 thực chất là CS ĂN CƯỚP CHÍNH QUYỀN của vua Bảo Đại. Sau khi đánh đuổi thực dân Pháp thì nước ta lại rơi vào vòng nô lệ của Liên xô. Chính cụ Hồ cũng đã tuyên bố năm 1954 sau khi cụ về tiếp quan thủ đô Hà Nôi “Nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo.” Thực ra hồi đó cụ Hồ mới chỉ trị vì nửa nước là miền Bắc như ai cũng biết. Như vậy thì “công lao” của cụ Hồ là thay chế độ mẫu quốc bằng chế độ huynh quốc như nhiều người đã nói trên Dân luận, ít ra là vài ba lần. Điều này có lẽ xa lạ với ông NGK?
    Thực chất là nước ta mới giành được độc lập sau 1991 là nhờ ơn Liên xô sụp đổ. (Hiến pháp 1992 mới thôi nói đến vai trò Liên xô, chứ HP 1982 còn nói rõ ta”hợp tác toàn diện với Liên xô”). Như vậy nước ta độc lập cả hai lần (tháng 3-1945 và 1991) đều là do yếu tố nước ngoài.
    Cũng cần nhắc lại một điều la trước đây trong các nhà trường, học sinh đều được giảng dạy “không có CM tháng 10 (Nga) thì không có cách mạng tháng 8 (Việt Nam)” là để nói đến công lao của Lê nin đối với dân tộc ta. Thế nhưng mở rộng tầm mắt nhìn ra thế giới thì không có CM tháng10 Nga thì các dân tộc Ấn Độ, Indonexia và Phi líp pin... cũng giành được độc lập cùng trong thời kỳ mùa thu 1945. Rồi sau này nhờ Liên hiệp quốc can thiệp, một loạt các nước khác cũng giành được độc lập mà không phải phí xương máu, ở châu Phi thì nhiều nước thực dân phải trao trả độc lập cho các nước thuộc địa. Như vậy thì việc CS hy sinh hàng triệu sinh mạng của đồng bào để giành độc lập cần xem xét lại. Công hay tội? Ngay bản thân ngươi Pháp khi chưa có vai trò can thiệp của Liên hiệp quốc cũng đã tuyên bố trả độc lập cho nước ta với hình thức “độc lập trong khối Liên hiiệp Pháp” giống như Úc độc lập trong khối Liên hiệp Anh. Ta thì muốn độc lạp hoàn toàn, nhưng phải khẳng định một điều: nếu như ta độc lập trong khối Liên hiệp Pháp thì chắc chắn không mất quần đảo Hoàng Sa, một phần Trường Sa và một vùng đất rộng lớn ở biên giới phía Bắc vào tay Truing cộng. “Công lao” giành lại độc lập cho dân tộc của cụ Hồ là đưa dân tộc vào bẫy của CS Liên xô và mất đất vào tay Trung cộng, đó là chưa kể đến “công lao“ gây ra hai cuộc nội chiến có bàn tay của Pháp nhúng vào (chấm dứt vào năm 1954) và bàn tay của Mỹ (chấm dứt vào năm 1975). Cụ Hồ đánh giặc xong là đánh dân ở miền Bắc là CCRĐ và ở miền Nam là cải tạo thông thương nghiệp tư bản tư doanh. Ở trên cũng chưa nói về cuộc hiến tranh “chống Mỹ cứu nước”. Nếu như mở rộng tầm mắt nhìn ra nước ngoài thì thấy người Mỹ đóng quân ở Hàn quốc (Nam Cao ly) và Nhật Bản, Philippin thì người Nhật, người Hàn và người Phi có bảo người Mỹ xâm lược nước họ đâu. Đây là cuộc chiến giữa hai phe xẩy ra ở nước ta cũng do nguyên nhân bắt nguồn tự cụ Hồ. Hồi trước ta chẳng tự hào rằng “nước là là chiến trường thử vũ khí của hai phe” và “Việt Nam là tiền đồ của phe XHCN ở Đông Nam Á” đấy thôi, nghĩa là ta đem đất nước ta sinh linh của đồng bào ta làm chỗ thí nghiệm và vật thí nghiệm miễn phí cho nước ngoài. Ở Miền Bắc thì vũ khí Liên xô, lính và lương thực Trung quốc tràn vào. Còn Miền Nam thì ngoài quân đội Mỹ có cả quân đội Úc và Hàn quốc cùng quân đội nhiều nước khác.
    Ngày nay tren bàn quốc tế, ta hay đưa ra ý kiến “giải quyết các vấn đề tranh chấp bằng thương lượng hoà bình”, thế nhưng trước kia ta không giải quyết việc tranh chấp nội bộ dân tộc bằng “thương lượng hòa bình” mà cứ ưa dùng chiến tranh để tàn sát đồng bào mình, phá hoại chính đất nước mình “dù có phải đốt cháy rẫy Trường Sơn để giải phóng miền Nam cũng phải làm”, đó chính là ý của cụ Hồ. Đúng như ông NGK nhận định “Trong lịch sử Việt Nam không ai gây thiệt hại cho đất nước bằng ông.” Tức ông HCM.

    Nhớ lại câu nhận xét của cụ Phan Bội Châu về HCM thì thấy đúng: “Trong số những người xuất dương hoạt động CM thì Nguyễn Ai Quốc là người sắc xảo nhất, nhưng NAQ lên cầm quyền thì nước loạn.” Loạn từ trong nhà loạn ra. Nay tuy đã chám đứt chiến tranh súng đạn nhưng lại đang xẩy ra cuộc chiến tranh ý thức hệ một bên là muốn duy trì chế độ CS độc đảng, một bên là muốn theo con đường dân chủ. Cuộc chiến này âm thầm, âm ỉ không tiếng súng nổ, bom rơi, nhưng còn dai dẳng, còn tù đầy, còn đẩy sâu đất nước xuống dốc, người dân khó có tâm trạng yên ổn để làm ăn. Cứ xem hàng đoàn, hàng lũ người tập trung khiếu kiện và biểu tình thì rõ. Cứ thế này thì hòa hợp hòa giải dân tộc làm sao được. Ngay người dân chịu cúi đầu ngậm miệng theo CS cũng bị phân biết đối xử giưã đảng viên và quần chúng thì nói gì đến cùng đoàn kết xây dựng ngôi nhà chung là đất nước. Bao giờ mọi công dan Việt Nam đều bình đẳng, không phân biệt đảng này đảng nọ thì khoảng cách giữa ta và Hàn Quốc, Đài Loan sẽ rút ngắn lại là điều có thể xẩy ra.