Nguyễn Quang Duy - Về khuynh hướng Dân chủ Xã hội cho Việt Nam

  • Bởi Mắt Bão
    30/08/2013
    6 phản hồi

    Nguyễn Quang Duy

    Lời kêu gọi thành lập một đảng mới của Luật sư Lê Hiếu Đằng đang dấy lên những tranh luận về độc đảng và đa đảng, về phương cách và khuynh hướng đấu tranh chính trị, về hiện tình và tương lai đất nước... Bài viết này mong làm rõ hơn con đường xã hội dân chủ để xem con đường này có thích hợp với Việt Nam hay không?

    Khuynh hướng Dân Chủ Xã Hội

    Ông Đằng cho rằng con đường xã hội dân chủ như đường lối của Đệ Nhị Quốc tế và dựa trên chủ nghĩa Marx, đó là điều thiếu chính xác.

    Các đảng theo khuynh hướng dân chủ xã hội Âu Châu về tư tưởng và phương cách hoạt động chịu nhiều ảnh hưởng của Ferdinand Lassalle (1825-1864). Ông là người sáng lập Đảng Dân chủ Xã hội Đức năm 1863 và là chủ tịch đầu tiên của tổ chức này. Theo ông nhà nước là tổ chức của mọi thành viên trong xã hội. Để xây dựng xã hội mới thay vì đấu tranh cách mạng lật đổ chế độ cũ, giai cấp công nhân phải tích cực cải cách xã hội cũ qua đấu tranh nghị trường, đấu tranh giành quyền bằng phương thức bầu cử tự do.

    Ngay sau đó năm 1869, Đảng Dân chủ Xã hội Đức tham gia cuộc tranh cử tự do, với chủ trương không phân biệt nguồn gốc của cử tri, cấm trẻ em lao động và cổ vũ sự độc lập của tòa án.

    Mãi trên 30 năm sau, đến năm 1889 Engels và một số người khác mới đứng ra thành lập Liên Minh Quốc Tế Các Đảng Xã Hội còn gọi là "Đệ Nhị Quốc tế". Liên minh này thu hút được một số đảng xã hội, trong đó có Đảng Dân chủ Xã hội Đức. Nhưng vì không thống nhất về tư tưởng chiến lược và chia rẽ về phương cách đấu tranh Liên minh này phải giải tán năm 1914.

    Chủ nghĩa Marx

    Theo Karl Marx lịch sử nhân loại là lịch sử đấu tranh giai cấp và nhà nước là công cụ nhằm bảo vệ quyền lợi của giai cấp thống trị. Từ đó Marx chủ trương giai cấp công nhân phải đoàn kết lại và phải dùng bạo lực cách mạng để đập tan bộ máy nhà nước cũ, xây dựng nhà nước chuyên chính vô sản.

    Tư tưởng Marx kết hợp với phương cách tổ chức Đảng Bolshevik của Vladimir Lenin đã dẫn đến cuộc vũ trang cướp chính quyền tại Nga vào tháng 10 năm 1917. Khi đó nhiều người tin rằng “cách mạng vô sản” sẽ nhanh chóng lan sang nước Đức và các quốc gia Âu châu, nhưng sự việc đã không bao giờ xẩy tới.

    Năm 1919, Lenin phải cho thành lập Đệ Tam Quốc Tế nhằm “xuất cảng cách mạng vô sản”. Nhưng cũng không như Karl Marx tiên đoán, giai cấp công nhân chưa bao giờ đứng lên giành chính quyền. Một số quốc gia đã trở thành các quốc gia cộng sản lại do thế chiến thứ hai hay do các cuộc nội chiến xảy ra.

    Để xây dựng chủ nghĩa xã hội kiểu Marx, một nhà nước chuyên chính và toàn trị đã xây dựng tại Liên Xô và các quốc gia cộng sản: nhà tù, đàn áp, khủng bố, đói kém và chiến tranh. Cũng chỉ vì sai lầm đấu tranh giai cấp kiểu Marx Phong trào Cộng sản đã khiến hằng trăm triệu người thiệt mạng và hằng tỷ người bị ảnh hưởng thể xác hay tinh thần.

    Mặt khác chủ nghĩa Marx là tước bỏ quyền tự do cá nhân, đặc biệt là quyền tư hữu, nên hầu các nước theo cộng sản dân chúng đều sống trong nghèo đói, bất bình đẳng, bình quyền. Năm 1989 người dân các nước Liên Xô và Đông Âu đã phải đứng lên để giành lại chính quyền. Hiện chỉ còn vài quốc gia theo cộng sản và tất cả đều đang trong tình trạng khủng hoảng toàn diện.

    Trong bài diễn văn kỷ niệm 150 năm thành lập Đảng Dân Chủ Xã Hội Đức, ngày 23-5-2013 vừa qua, Tổng Thống Đức Joachim Gauck đã nêu rõ sự khác biệt giữa khuynh hướng dân chủ xã hội và Phong Trào Quốc Tế Cộng sản. Ông Gauck nhận xét “Những đảng viên Dân chủ Xã hội đã giữ vững lý tưởng tự do, công bằng, đoàn kết và quyết tâm chống lại những ai đi ngược với tự do và cổ võ chiến tranh.”

    Rồi ông so sánh: “Phong trào Cộng sản Thế giới đã quyết định khác và tất yếu đã dẫn tới những hậu quả khốc hại. Nó tạo ra một giai cấp mới của những người cai trị để thay thế giai cấp cũ nay không còn quyền lực. Ở đó những người lao động uổng công chờ đợi tự do, công bằng xã hội và hạnh phúc!”.

    Con Đường Xã Hội Dân Chủ Khởi Đầu Bằng Tự Do

    Tự do và bình đẳng là hai mục tiêu mà nhân loại luôn muốn đạt đến. Nhưng tự do đến một mức độ lại tiêu diệt bình đẳng của các cá nhân các nhóm khác trong xã hội.

    Ngược lại mọi thành viên xã hội nếu ai cũng như ai, sẽ mất đi động năng khích lệ phát triển xã hội, thăng tiến xã hội sẽ bị chậm lại thậm chí bị kéo lùi.

    Dân chủ vừa là mục tiêu, lại vừa là phương tiện để cân bằng giữa tự do và bình đẳng.

    Từ đó các xã hội dân chủ phát sinh hai khuynh hướng chính trị: tự do và xã hội. Những người theo khuynh hướng xã hội cổ vũ và đấu tranh cho sự bình đẳng: bình đẳng trước pháp luật, bình đẳng về quyền lợi chính trị, kinh tế, giáo dục và xã hội, bình đẳng về nhân phẩm và giới tính.

    Các đảng dân chủ xã hội sử dụng nghị trường Quốc Hội, truyền thông tự do và hệ thống chính trị để tranh luận và tìm sự ủng hộ cho chiến lược và chính sách từng thời điểm. Họ đấu tranh không theo chủ thuyết, không dựa vào ý thức hệ, mà hướng đến phục vụ con người, hướng đến sự phát triển hài hòa giữa kinh tế và xã hội, sự tái phân phối lợi ích quốc gia tạo công bằng cho mọi thành viên trong xã hội.

    Các đảng thắng cử sẽ có cơ hội để thực hiện các chính sách thính hợp với hoàn cảnh đất nước trong từng thời kỳ. Nhờ đó xã hội càng ngày càng trở nên tiến bộ, đời sống dân chúng được cải thiện và đất nước mỗi ngày trở nên tốt đẹp hơn.

    Trong khi ấy chủ nghĩa Marx chỉ là những lý thuyết không tưởng, không thể làm căn bản để đề ra các chiến lược, các chính sách có thể thuyết phục được cử tri nên trên thực tế không một đảng chính trị nào sử dụng nó trong cuộc đấu tranh nghị trường.

    Bạn Bè Quốc Tế Xã hội Chủ nghĩa

    Từ ý thức nói bên trên ông Đằng nhận định rằng theo con đường xã hội dân chủ là chỗ dựa vững chắc ở bạn bè quốc tế. Thực ra các quan hệ quốc tế không đơn giản như thế.

    Rõ nhất là Tổ Chức Quốc tế Xã hội Chủ nghĩa (Socialist International) gồm 143 các đảng chính trị theo khuynh hướng xã hội thuộc 140 quốc gia trên thế giới, không có sự hiện diện của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Tại Âu châu, các chính phủ Âu Châu hầu hết do các đảng xã hội trực tiếp cầm quyền, nhưng đa số lại không ngừng lên án vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Thụy Điển còn công khai ý định đóng cửa Tòa Đại Sứ tại Hà Nội.

    Tháng 7 vừa qua Ngoại trưởng Lao Động Úc Bob Carr công khai yêu cầu giới chức cộng sản phải trả tự do cho ba người hoạt động công đoàn, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương. Ngoại trưởng Bob Car cho biết: “Chúng tôi đặt nặng tầm quan trọng cho việc bảo vệ quyền tự do lập hội và tự do thành lập công đoàn”.

    Điều mà các đảng xã hội và chính phủ các quốc gia dân chủ mong muốn là Việt Nam có tự do, có dân chủ, có đa đảng chính trị thực sự. Sẽ không ai chấp nhận ý kiến của ông Đằng thành lập một đảng với mục tiêu góp ý cho đảng cầm quyền được hoàn thiện hơn.

    Hai Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội Việt Nam.

    Như đã trình bày bên trên những người đấu tranh cho tự do chính trị và bình đẳng xã hội đều có thể xem như những người theo khuynh hướng xã hội. Lịch sử phát triển chính trị tại Việt Nam đang được viết lại.

    Gần đây ông Hà Sĩ Phu và một số người khác cho rằng Cụ Phan Chu Trinh là người đầu tiên mang khuynh hướng dân chủ xã hội vào Việt Nam. Nhưng theo tôi khuynh hướng này có thể trước đó đã được những người Âu Châu trực tiếp giới thiệu vào tầng lớp trí thức tại Việt Nam.

    Chúng ta biết đến tên Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội nhưng các tài liệu về 2 đảng này quả thật hiếm hoi. Theo Bản “Báo cáo về công tác mặt trận tại Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng lần thứ IV (25 – 30-1-1953)” thì hai đảng do Đảng Cộng sản “xây dựng”.

    Trước năm 1952, riêng tại Liên khu 5 Đảng Xã hội đã có hơn 3.000 đảng viên và đa số là những người trí thức. Đảng Dân chủ có cơ sở khắp nơi, số lượng đảng viên lúc cao nhất là gần 3 vạn, đa số là nông dân hay tiểu thương. Nhưng vì thiếu kiểm soát nên Đảng Cộng sản không thực hiện ý định đã đề ra. Để sửa soạn tiến hành Cải cách Ruộng đất và để có thể trấn an các tầng lớp trí thức, nông dân và tiểu thương, bản Báo Cáo cho biết hai đảng cần được tổ chức lại.

    Trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất, đảng viên của hai đảng nói trên chịu chung một số phận với đồng bào miền Bắc nên gần như tan rã, và đã thực sự bị Đảng Cộng sản giải tán năm 1986. Ôn lại lịch sử để rút ra bài học: một đảng chính trị mới muốn vững chắc cần có tư tưởng chỉ đạo, có mục tiêu và mục đích rõ ràng, và phải độc lập với Đảng Cộng sản.

    Trong khi ấy Luật sư Lê Hiếu Đằng cho biết ý định muốn nhập chung tên của 2 Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội thành tên của đảng mới nên suy nghĩ của ông khó có thể thuyết phục được những người muốn thực sự dân chủ hóa nền chính trị tại Việt Nam.

    Phật Giáo Hòa Hảo và Việt Nam Dân chủ Xã hội Đảng.

    Trong đấu tranh giành độc lập, chỉ từ 1939 đến 1945, Phật Giáo Hòa Hảo một tôn giáo lấy dân tộc làm nền tảng đã thu hút được hằng triệu tín đồ. Trong khi đó Đảng Cộng Sản với chủ nghĩa quốc tế ngoại lai chỉ có được chưa đến 5.000 đảng viên. Điều này nói lên phần nào sự thực: thế hệ ông cha chúng ta đã không chọn con đường xã hội cộng sản.

    Do hoàn cảnh đất nước, may ra chúng ta chỉ biết đến Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ đã sáng Phật Giáo Hòa Hảo, ít người biết Đức Thầy còn sáng lập Đảng Dân chủ Xã hội một đảng thuần khiết chọn con đường xã hội dân chủ.

    Ngày 16-8-2013 vừa qua, Cụ Lê Quang Liêm đã chính thức lên tiếng: Đảng Dân chủ Xã hội hay Dân Xã Đảng là 1 chính đảng theo khuynh hướng dân chủ xã hội và đã Đức Huỳnh Phú Sổ chính thức công bố thành lập ngày 21/9/1946.

    Theo Tuyên Ngôn: “Việt Nam Dân Xã đảng là một đảng dân chủ, chủ trương thiệt thi triệt để nguyên tắc chánh trị của chủ nghĩa dân chủ: chủ quyền ở nơi toàn thể nhân dân. Đã chủ trương Toàn Dân Chánh Trị thế tất đảng chống độc tài bất cứ hình thức nào. Việt Nam Dân Xã Đảng là một đảng cách mạng xã hội, chủ trương tổ chức nền kinh tế theo nguyên tắc chủ nghĩa xã hội: không để giai cấp mạnh cướp công quả của giai cấp yếu, làm cho mọi người đều được hưởng phúc lợi cân xứng với tài năng và việc làm của mình; những người tàn tật yếu đuối thì được nuôi dưỡng đầy đủ.”

    Tư tưởng toàn dân chính trị là tư tưởng chỉ đạo của Dân Xã Đảng: dân chủ tuyệt đối, dân chủ hạ tầng, dân chủ phân quyền, mọi người đều có quyền tham gia chính trị một cách bình đẳng. Thực tế cho thấy quốc gia nào càng dân chủ, đất nước càng phát triển và người dân càng bình đẳng bình quyền.

    Đức Huỳnh Phú Sổ nói rõ mục đích thành lập đảng để tạo môi trường cho “tất cả anh em tín đồ, nếu thấy mình còn nặng nợ với Non Sông, Tổ Quốc, thương nước thương dân, hãy tham gia đảng mà tranh đấu.” và mục tiêu là để thiết lập một nước Việt Nam “Công bình và nhơn đạo, một nước Việt Nam tương xứng với các nước dân chủ tiền tiến trên hoàn cầu”.

    Dân Xã Đảng hiện vẫn công khai hoạt động tại hải ngoại và trong nước Đảng vẫn âm thầm sinh hoạt. Cụ Lê Quang Liêm là người được Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ chính thức giao trọng trách về Dân Xã Đảng.

    Tạm Kết

    Tóm lại, khuynh hướng của ông Lê Hiếu Đằng chưa phải là khuynh hướng của người dân chủ xã hội. Có chăng chỉ là khuynh hướng của những người đang muốn từ bỏ tư tưởng cộng sản để từ bỏ Đảng Cộng sản. Ông viết lời kêu gọi trên giường bệnh, có thể ngầm ám chỉ cơn bệnh của Đảng Cộng Sản, của chế độ cộng sản hay của cả dân tộc Việt Nam. Một dân tộc mà phân biệt đảng viên và người dân, phân biệt tầng lớp, phân biệt giàu nghèo, phân biệt nông thôn thành thị, phân biệt quốc nội hải ngoại ngày càng mở rộng.

    Trở lại với con đường xã hội dân chủ tại Việt Nam, có người hỏi Đức Huỳnh Phú Sổ: “Tại sao đi đâu ông cũng ở nhà những người giàu có, chớ không thấy ở nhà kẻ nghèo hèn?” được Đức Huỳnh trả lời: “Nhà giàu như cái gò, nhà nghèo như cái hố. Tôi ở nhà giàu cũng là để ban cái gò xuống cho cái hố nhờ cậy”.

    Câu trả lời nói trên không khác gì các chính sách chính trị toàn dân, chính sách lấy thuế người giàu chia cho người nghèo, chính sách phát triển thành thị thu hút nhân công từ nông thôn, chính sách hải ngoại đóng góp xây dựng quốc nội, chính sách nước giàu đóng góp cho nước nghèo... các chính sách để xây dựng một Việt Nam tự do dân chủ và một xã hội Việt Nam bình đẳng bình quyền.

    29-8-2013

    Melbourne, Úc Đại Lợi

    Nguyễn Quang Duy

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Khách Bùi Việt Minh viết:
    .

    Hầu hết những người tán thành ý kiến của ông Đằng là đội ngũ trí thức. Tức là càng biết nhiều thì càng phát hiện ra những sai lầm của CS. CS sợ nhất và ghét nhất những người phát hiện và tố cáo những sai lầm của họ. Chỉ có một đảng mới tập hợp được đông đảo quần chúng thì phát huy được sức mạnh đấu tranh. Còn nay ý kiến này, mai ý kiến khác trên công luận lề trái thì rồi cũng bị lãng quên theo thời gian mà thôi.Hành động bây giờ là đòi thành lập đảng khác bên cạnh đảng CS, nếu Đảng CS chưa sụp đổ thì ít nhiều cũng phải đổi thay, mở rộng dân chủ, đi theo con đường dân tộc. Nước ta là nước nhỏ yếu, lo việc mình chưa đủ sức, hơi đâu mà lo phong trào CS đã ngày càng suy sụp. Nhà nưức không vì dân mà vì "4 tốt", vì "đại cục" và "16 chữ vàng" thì chỉ đi đến mất nước. Mất nước lại chính do Đảng độc quyền lãnh đạo.

    Vấn đề dek phải là " nay ý kiến này, mai ý kiến khác trên công luận lề trái thì rồi cũng bị lãng quên theo thời gian mà thôi" mà là các cụ đã xướng, đã đề nghị có hành động hay không? Chính các cụ đã tuyên bố có một số đảng viên đã hay đang sẵn sàng hành động " cùng tuyên bố tập thể ly khai đảng! cho ra đời một đảng mới! Vậy thì chờ cái gì đây?

    Một số các cựu đảng viên đã ly khai đã có thể là một đảng rồi.
    Từ một số có thể là nhỏ, nhưng đã ra đời, đã có cương lĩnh, thì người dân sẽ tự quyết định gia nhập hay không. Từ đó mới có phát triển, mới có áp lực với đảng cộng sản đang cầm quyền hiện nay.

    Chúng tớ chờ các cụ trí thức cùng cụ Đằng hãy hành động để chúng tớ và những người ủng hộ đi theo.
    Chuyện lắm thầy nhiều ma, lắm cha con khó lấy chồng, nay mai lại ý cò , ý kiến nọ kia trên công luận lề trái , đêk là lý do để những lời tuyên bố nẩy lửa của các cụ Đằng, Nhuận đi vào lãng quên theo thời gian.

    Cụ Đằng đã tuyên bố " hành động hành động và hành động " nhưng cụ và bằng hữu, những người đã công khai như cụ Nhuận và vài cụ khác chưa chịu nhúc nhích sau những lời tuyên bố này thì ai sẽ làm đây? Chúng tớ chỉ dám bước theo khi các cụ đã bước. Chúng tớ vẫn còn một chút sợ hãi nào đó trong bụng. Nỗi sợ này sẽ hết đi nếu thấy được đội ngũ trí thức, tinh hoa của dân tộc đã nói,đã làm.

    Cụ Đằng, cụ hãy làm đi, tuyên bố , cho ra đời một đảng mới, đek cần sự chấp thuận của đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam vì lập đảng không trái luật, không vi phạm HP. Đừng vì những ý kiến ý cò của bọn phản động bàn ra mà chùn bước.
    Chúng tớ chờ cụ phất cờ. Chúng tớ phải chờ đến bao giờ?

    "Quốc dĩ dân vi bản, dân dĩ thực vi tiên" người ngày xưa đã dạy thế và vẫn đúng cho đến nghìn năm sau, nghĩa là nước thì phải lấy dân làm gốc, còn người dân chỉ biết (và chỉ cần) cái ăn (mở rộng ra đó là nhu cầu ấm bo hạnh phúc) mà thôi. Nhưng nhà nước ta lại lấy CN Mác Lê nin làm gốc, nghĩa là phấn đấu theo ý hai ông Tây xa lắc xa lơ đã ngoẻo từ lâu. Điều này chứng tỏ các vị lãnh đạo nhà ta mất gốc, vong bản- wỏng pa tạn (câu chửi hết sức nặng nề của người Bắc Kinh)rồi. Ta ăn cơm gạo của đất nước ta, ta sống trên đất nước ta, tại sao ta không thờ tổ tiên ta mà lại thờ hai ông Tây ngoại bang dị tộc, như vậy ta có theo tư tưởng HCM "độc lập dân tộc" hay không? Đã theo CN Mác Lê nin rồi lại còn theo tư tưởng HCM độc lập gắn liền với CNXH là thế nào? CNXH là thế giới đại đồng, xóa nhòa biên giới quốc gia mà chỉ thấy giai cáp thôi. Trên thế giới nay chỉ còn ta tôn thờ cái chủ nghĩa quái quỷ này, Liên xô do người Nga lãnh đạo, nay chính người Nga cũng đặt lợi ích của dân tộc mình lên trên hết mà từ bỏ CNXH rồi. Nay ta theo CNXH để rơi vào quỹ đạo thằng Tàu.
    Chỉ có độc đảng độc tài mới đi theo con đường ngu xuẩn đó. Rõ ràng về lý luận thì những người CS không thể đứng vững trước ngôn luận của công chúng, nhưng chưa có đảng phái đấu tranh nên độc đảng cứ dương dương tự đắc, tưởng mình tài tình sáng suốt. Nếu như có đảng đối lập chỉ ra những sai lầm của CS thì tiếng nói có trọng lượng hơn. CS cũng biết cái lý của mình sai nên khi đấu lý thì toàn giở giọng Chí Phèo, nghiên cưỡng, bầy hầy. Không đấu lý được thì đàn áp.
    Cái chỗ dựa của CS bây giờ là lực lượng vũ trang, tức quân đội và công an, một số rất nhỏ trong hai lực lượng này đã tỉnh ngộ, nhưng còn đại đa số thì vẫn nhắm mắt theo CS. Làm thế nào tác động vào hai lực lượng này để họ giác ngộ về quyền kợi của dân tộc thì hạn chế được chỗ dựa của CS. CS chỉ lừa bịp được người dân thiếu hiểu biết, họ không tán thành nhưng họ cúi đầu cam chịu. Cứ mở rộng dân trí thì có ngày họ vùng lên.

    Hầu hết những người tán thành ý kiến của ông Đằng là đội ngũ trí thức. Tức là càng biết nhiều thì càng phát hiện ra những sai lầm của CS. CS sợ nhất và ghét nhất những người phát hiện và tố cáo những sai lầm của họ. Chỉ có một đảng mới tập hợp được đông đảo quần chúng thì phát huy được sức mạnh đấu tranh. Còn nay ý kiến này, mai ý kiến khác trên công luận lề trái thì rồi cũng bị lãng quên theo thời gian mà thôi. Hành động bây giờ là đòi thành lập đảng khác bên cạnh đảng CS, nếu Đảng CS chưa sụp đổ thì ít nhiều cũng phải đổi thay, mở rộng dân chủ, đi theo con đường dân tộc. Nước ta là nước nhỏ yếu, lo việc mình chưa đủ sức, hơi đâu mà lo phong trào CS đã ngày càng suy sụp. Nhà nưức không vì dân mà vì "4 tốt", vì "đại cục" và "16 chữ vàng" thì chỉ đi đến mất nước. Mất nước lại chính do Đảng độc quyền lãnh đạo.

    Việc đấu tranh hiện nay là phải có tự do báo chí như hiến pháp quy định và trả lại vị trí của quân đội về với quân đội, đó là cầm súng bảo vệ Tổ quốc, "Trung với nước" chứ không "Trung với Đảng". Nếu không muốn đổ máu thì phải đấu tranh dần dần từng bước một. Dân chủ thì phải đa đảng, nhà nước phải để pháp luật thượng tôn, nhà nước của dân (thực sự) chứ không phải nhà nước của "Đảng ta là đảng cầm quyền" như ông Hồ đã tuyên bố cách đây hơn nửa thế kỷ.
    Xin có vài ý kiến tản mạn bàn thế thôi. Sai đúng thì xin để công luận phán xét.

    Sính lý thuyết mã số 96422: "Nhiều quý vị rất "sính" lý thuyết, sẵn sàng khoe bất cứ khi nào có dịp. Không những thế, còn tạo ra cơ hội để khoe lý thuyết."

    Tôi tán thành ý kiến trên, nhiều vị khoe lý thuyết hay khoe kiến thức cũng vậy thôi. Thế nhưng nhiều vị chỉ biết những kiến thức viển vông đâu đâu ấy, còn những điều sơ đẳng mà bạn đọc cần biết thì lại thấy các vị tắc tị. Có càn đưa dân chứng không nhỉ? Trước đây nhiều người cứ bàn luận lý thuyét về "dân chủ", nhưg có người hỏi về biểu hiện của một xã hội dân chủ thì chẳng ai trả lời được. Cuối cùng có bác nông dân lại là thương binh thì phải lấy ngay tình hình cụ thể giải thích thì mọi người gật đầu sái cổ.

    Nay có câu hỏi "thế nào là một nền báo chí tiến bộ?" Các nhà báo hai lề đều kéo cờ trắng cả rồi. Bác nào giầu kiến thức thì viết bài khoe kiến thức đi.

    Ta nên bàn những gì sát với tình hình thực tế ở nước ta thì tốt hơn. Việc ông Lê Hiếu Đằng đưa ra ý kiến cần có thêm đảng khác để tránh sự độc quyền dẫn đến độc tài của Đảng CS là nguyện vọng tha thiết của nhiều người (trừ những quan chức độc tài Đảng CS). Từ trước đến nay, do tuyên truyền và giáo dục của CS, người ta cứ tưởng Đảng (CS) như một thực tế khách quan, như một sức mạnh siêu hình, nghĩa là thần thánh hóa Đảng (CS), đó là một lực lượng không thể thay thế được. Nhưng càng ngày Đảng CS càng đi theo quỹ đạo của mình, đó là muốm của cải tập trung trong tay mình (mà coi như nhà nước) làm đời sống nhân dân thiếu thốn, nhiều nơi đói khổ, đất nước chìm sâu vào nghèo nàn lạc hậu, tụt hậu so với các nước trong khu vực. Nay cần có đảng khác, một hoặc nhiều cũng được, đưa ra chủ trương đường lối vì dân, thực sự, làm cho dân giầu nước mạnh thì dân ủng hộ (còn vào hay không lại là chuyện khác). Nay Đảng CS độc quyền tất cả. Ai muốn tiến thân thì không cần rèn luyện về chuyên môn mà cứ phấn đáu vào Đảng là lên như diều. Trong thực tế chẳng thiếu những ngài lãnh đạo CS dốt như bò.
    Đất nước này có một mô hình chẳng giống ai, XHCN gì mà để người lao động bị bóc lột tàn tệ, người cầy thì mất ruộng. Trước kia cụ Hồ bảo nước ta "sánh vai cùng các cường quốc năm châu", thì nay các nhà lãnh đạo biến thành "nước ta sánh vai cùng các cường quốc CÓ năm CON TRÂU". Cụ Hồ lại viết ở đền Trần tại Kiếp Bạc:
    Bác có công đưa nước qua nô lệ
    Tôi dắt năm châu tới đại đồng
    Nay các quan chức đổi lại là: Tôi dắt NĂM CON TRÂU tới đại ĐỒNG CỎ ÚA cho nó đúng thực tế nước ta.
    Trước kia thì CS lấy của người giầu chia cho người nghèo, nay lại cướp của người nghèo chia cho người giầu.
    CNXH gì mà lại lấy đất công chia cho quan chức như thời phong kiến.
    CNXH gì mà đàn áp người dân như phát xít.
    XHCN gì mà toàn phát triển tư bản cả trong và ngoài nước để bóc lột công nhân. CS còn buôn dân, đem người mình ra nước ngoài làm nô lệ, kể cả nô lệ tình dục dưới chiêu bài xuất khẩu cô dâu.

    Nếu như có thêm đảng mới đấu tranh hạn chế bàn tay khát máu của CS thì tốt quá. Đảng nào cũng được, Ấn Độ có hai đảng CS đấy thôi. Đừng bàn luận nhiều về lý thuyết đảng này đảng nọ theo thuyết này thuuyết nọ mà nên bàn đảng nào đó ra đời thực sự "lấy dân làm gốc" cứ khắc phục được nhưỡng yếu kém hay tội ác của CS là tốt rồi. Nghĩa là nên bàn những cái thiết thự đối với hàon cảnh đát nước ta và cũng là ước nguyện của người dân.

    Tác giả bài này có một số mặc nhận tai hại -- những điều mà ông ta đoan chắc và cho là không cần nói ra, mà vì không nói ra cho rõ ràng, nên ông ta không biết chúng chỉ là những giả định chưa được chứng minh. Sau đây là một vài điều mặc nhận tai hại nhất, theo đánh giá của tôi.

    Nguyễn Quang Duy viết:
    Sẽ không ai chấp nhận ý kiến của ông Đằng thành lập một đảng với mục tiêu góp ý cho đảng cầm quyền được hoàn thiện hơn.

    Tác giả chưa có chỗ nào chứng minh rằng ông Đằng lập đảng chỉ để "góp ý cho đảng cầm quyền", mà đã khẳng định là không ai chấp nhận ý kiến đó!

    Nguyễn Quang Duy viết:
    Từ ý thức nói bên trên ông Đằng nhận định rằng theo con đường xã hội dân chủ là chỗ dựa vững chắc ở bạn bè quốc tế. Thực ra các quan hệ quốc tế không đơn giản như thế.

    Rõ nhất là Tổ Chức Quốc tế Xã hội Chủ nghĩa (Socialist International) gồm 143 các đảng chính trị theo khuynh hướng xã hội thuộc 140 quốc gia trên thế giới, không có sự hiện diện của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Đoạn trên, tác giả nói ông Đằng theo con đường xã hội dân chủ, đoạn dưới lại nói là các đảng xã hội trên thế giới không chơi với đảng cộng sản. Rồi dường như tác giả có ý nói là do đó, đảng (dân chủ xã hội) của ông Đằng sẽ khó mà bắt tay với bạn bè quốc tế?

    Ông Nguyễn Quang Duy cần phải trả lời câu hỏi: Tại sao ông khẳng định ông Lê Hiếu Đằng lập ra một cái đảng cộng sản nữa?

    Nhiều quý vị rất "sính" lý thuyết, sẵn sàng khoe bất cứ khi nào có dịp. Không những thế, còn tạo ra cơ hội để khoe lý thuyết.
    Lý thuyết rất cần, nhưng không phải cứ xổ ra trong mọi hoàn cảnh.

    Ông Đằng dám mó dái ngựa, có thể nguy hiểm mọi bề, kể cả tính mạng. Đó là khi ông đề cập "lập đảng mới" trong cái thể chế độc đảng hiện nay.
    - Ông nói không chống đảng CSVN
    - Ông nói theo Quốc tế 2 (cũng là CS, để đảng QT3 đỡ ngán)
    - Ông nói ĐCSVN trong dài hạn vẫn có thể chiếm địa vị cầm quyền (dù bầu cử dân chủ)
    - ... vân vân...
    Chẳng qua là để tăng giới hạn an toàn cho bản thân ông.
    Xin đừng ngồi cách VN trăm hoặc ngàn km mà đòi ông phải ưỡn ngực thể hiện thái độ cứng rắn, anh hùng.
    Và càng không phải lúc bắt bẻ ông về lý thuyết.
    Quý vị nào sính lý thuyết đều có thể vồ ngay lấy những gì "ông nói" để khoe lý thuyết.

    Xin hãy đồng thuận mục tiêu tối thiểu sau đây:
    Trong thể chế độc đảng mà ra đời được một "đảng mới" thì đó là ĐỘT PHÁ KHẨU đã mở (bài đỗ thúy hường).

    Sẽ có nhiều đảng khác được phép ra đời.

    Khi đó, ai không tán thành đảng của ông Đằng, cứ việc lập đảng mới, với lý thuyết mới. Tha hồ khoe, nhưng vẫn phải biết ơn ông Đằng đã dấn thân, mở lối.

    Chuyện Ông Đằng không liên hệ gì đến Dân chủ Xã hội Đức, Karl Marx hay PGHH. Quan trọng là nội dung ông Đằng muốn gì trong hoàn cảnh hiện nay từ đó mà nhận xét để phản biện hay ủng hộ. Sự ráp nối tinh thần VNDCXHD của PGHH trong hoàn cảnh trước đây và lời kêu gọi của Ông Đằng hiện nay không thuyết phục vì bối cảnh chính trị dị biệt. Tác giả cho ràng ông Lê Quang Liêm được được Đúc Thầy giao trông trách này là một nguồn tin cần kiêm chứng thận trọng hơn. Bài viết không có cơ sở thuyết phục