Phong trào Con Đường Việt Nam: Thông báo về trường hợp tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh

  • Bởi Khách
    28/08/2013
    26 phản hồi

    Phong trào Con Đường Việt Nam khẩn cấp thông báo cùng lương tâm công luận về trường hợp bị ngược đãi, đối xử vô nhân đạo của tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh, 28 tuổi, người từng được giải thưởng nhân quyền Việt Nam cùng tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ năm 2011, hiện đang chịu án tại trại giam Z30A Xuân Lộc Đồng Nai.

    Theo tin từ ông Đỗ Ty và bà Trần thị Ngọc Minh, song thân của cô Đỗ thị Minh Hạnh cho biết từ khi bị án 7 năm trong phiên toà ngày 26/10/2010 đến nay, Hạnh đã thường xuyên bị ngược đãi, hành hạ thể xác bằng các biện pháp chuyển trại, giam chung với những phạm nhân bị bệnh truyền nhiễm (HIV) hoặc bị tù thường phạm vô cớ đánh đập dã man... Hiện nay, cô Hạnh đang bị lở loét, teo ngực (triệu chứng của bệnh ung thư), đau đớn mà không được chăm sóc chữa trị đúng mức dù gia đình đã làm đơn xin cho cô Hạnh được đi chữa bệnh từ ngày 10/8/2013.

    Sức khỏe của Đỗ thị Minh Hạnh đang kiệt quệ, nếu không được chữa trị sẽ có thể nguy hiểm đến tính mạng hoặc để lại hậu quả thương tật suốt đời.

    Vì lương tâm đồng loại và trách nhiệm công dân, chúng tôi:

    1. Khẩn thiết yêu cầu chính quyền, cơ quan quản lý trại giam lập tức chấm dứt các hình thức bức hại, ngược đãi và nhanh chóng cho cô Đỗ thị Minh Hạnh được đi viện chữa trị theo đề nghị của gia đình.

    2. Đề nghị mọi cá nhân, đồng bào trong ngoài nước cùng hành động bằng hình thức gọi điện, viết thư kiến nghị đến Chủ tịch nước, Viện Kiểm Soát Tối Cao, Tổng Cục Quản Lý trại giam, Trại trưởng trại K5, Z30 và các cơ quan thẩm quyền khác để kêu gọi giải quyết yêu cầu chính đáng của tùnhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh.

    3. Rộng rãi thông báo đến dư luận, các nhà hoạt động nhân đạo đáng kính và tất cả các tổ chức tranh đấu bảo vệ quyền con người trên quốc tế được biết để tạo áp lực lên chính quyền sở tại giúp tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh nhanh chóng được hưởng các quy chế căn bản mà Luật Quốc tế về quyền con người đã quy định, cụ thể là quyền được đối xử nhân đạo và tôn trọng nhân phẩm của những người bị tước đoạt tự do, theo Điều 10 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR).

    Ngày 27 tháng 8 năm 2013
    TM. Phong Trào Con Đường Việt Nam
    Lê Quốc Tuấn

    -------- oOo ---------

    VIETNAM PATH MOVEMENT

    Announcement regarding the case of prisoner of conscience Do Thi Minh Hanh

    The Vietnam Path Movement would like to inform the public about the urgent abuse and inhuman treatment case of Do Thi Minh Hanh, a 28-years-old prisoner of conscience at Prison camp Z30A (Xuan Loc, Dong Nai) who is also the recipient of The Vietnam Human Rights Award with Cu Huy Ha Vu in 2011.

    According to her parents, Mr. Do Ty and Mrs. Tran Thi Ngoc Minh, Minh Hanh is often mistreated and physically abused ever since she received the 7-yrs jail sentence on 10/26/2010. The mistreatment and abuse range from being transfered from one prison to another, jailed together with other HIV positive inmates in the same cell, to being beaten often by other inmates. Minh Hanh currently suffers ulcers and breast atrophy (which are symptoms of cancer). She is in pain and does not receive proper care and treatment although her family since 8/10/13 has filed a request for her to receive outside medical care.

    Minh Hanh’s health is diminishing. There is a good chance that her life is in danger or at the very least she will be suffer permanent health issues is she does not receive medical care in a timely manner.

    Based on our conscience and civil responsibility, we:

    1. Urge the government and prison authorities to immediately terminate all forms of persecution/abuse and allow Do Thi Minh Hanh to be hospitalized as requested by her family.

    2. Suggest all individuals, within the country and abroad, to act immediately by making phone calls and writing letters to the President, the Supreme People’s Procuratorate, the General Prison Administration, Director of Prison Z30A, and other departments to ask them to process the requests made by Do Thi Minh Hanh and her family.

    3. Widely inform the public, activists, respected humanitarian organizations, and other known international human rights groups about Do Thi Minh Hanh’s case so they can pressure local authorities to grant her the basic rights mentioned in International Laws for human rights. In specifics, those are the rights to be treated humanely and be respected with the dignity provided for persons deprived of liberty in accord to Article 10 of the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR).

    August 27, 2013
    On behalf of the Vietnam Path Movement
    Le Quoc Tuan.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    26 phản hồi

    Không thể chuyển ĐTMH sang phòng giam khác, lý do rằng ĐTMH là người từ chối lao động như tất cả các tù nhân khác, kể cả chùi toalet do chính mình sử dụng.
    Khi đã từ chối làm việc thì phải ở chung những người được miễn lao động, đó là những bệnh nhân HIV. Ngược lại, thì phải lao động như tất cả các phạm nhân khác trên tinh thần dân chủ.

    HIV hoàn toàn không dễ lây, và là một virus rất yếu, và sẽ chết ngay trong môi trường không khí. Chính vì vậy, hoàn toàn không có bất cứ một cơ sở khoa học nào cho việc cách ly những người HIV ra khỏi những người thường.
    Chính vì vậy, tôi thiết tha đề nghị để chị ĐTMH ở chung phòng với chị có HIV, để các nhân viên y tế tiện một công chăm sóc đỡ tốn công đi lại, và có thể miễn phần công lau dọn toalet mà ĐTMH đã chây lười trốn việc.
    Tất cả các phạm nhân trong trại đều phải bình đẳng, như là các con người. Tôi kịch liệt phản đối việc cấp chế độ tù vua cho ĐTMH.
    Hãy để tạo điều kiện cho chị ĐTMH được tiếp tục phát huy tinh thần tôn trọng quyền con người bằng việc sống chung một cách bình thường với bệnh nhân HIV.

    Bác Phiên Ngung có nhận xét đúng.
    Bạc Lai Hy là đảng viên CS gộc, trong bộ chính trị đảng CS. Ông Cù Huy Hà Vũ là dân thường. Bạc Lai Hy và bọn tham nhũng dơ bẩn trong đảng CS, Bạch Hùng đòi so sánh bọn tham quan với dân thường, là ngu xuẩn.

    HIV, giai đoạn dương tính, tuy không lây trực tiếp qua đường sinh hoạt bình thường nhưng khi bệnh nhân hoặc mình bị bệnh ngoài da thì phải cẩn thận đề phòng.
    Khi bệnh nhân HIV phát bệnh vào giai đoạn ba, lúc này phải cách ly ngay, vì bệnh nhân mất sức đề kháng, bị các bệnh truyền nhiễm khác như sưng/lao phổi, ... dễ lây lan qua người khác

    Vì đề phòng lây lan bệnh và nhân đạo, phải chuyển cô Đỗ Thị Minh Hạnh qua nơi khác và khám bệnh cho mọi tù nhân.

    Chữa trị HIV rất tốn kém cho gia đình và xã hội, phòng bệnh hơn chữa bệnh là nguyên tắc chung, phải tôn trọng đối với mọi người

    Phiên Ngung viết:
    Bạch Hùng viết:
    Tôi thấy ông Bạc ở TQ và ông Cù Huy Hà Vũ ở VN đều sung sướng thật, đều được hưởng chế độ tù vua. Cả hai đều cá mè một lứa.

    Cá mè một lứa sao được. Bạc La Hy phải sánh với Nguyễn Việt Tiến thứ trưởng, Pham Tiến Dũng PMU 18 là những tên ăn của dân. Bọn này sánh sao được với Cù Huy Hà Vũ!
    Bạch Hùng và cổ động viên của đảng và nhà nước độc tài CSVN có hai điểm tương đồng: Một là dốt hai là thiếu liêm sỹ. Đôi lúc ôm đồm cả hai.
    Những tù nhân lương tâm như cô Minh Hạnh chẳng bao giờ kỳ thị người bị nhiễm HIV cả. Họ phản đối việc giám thị trại giam dùng những tù nhân HIV để khủng bố tinh thần của họ. Họ lên tiếng về việc này để mọi người thấy rõ bản chất của bọn độc tài CSVN.
    Hãy hỏi xem trong đám cán bộ CSVN từ cấp thấp đến cấp cao và con cái của chúng, có mấy kẻ trong bọn chúng làm bạn với những người bị nhiễm HIV? Có chăng là trong bọn chúng nhiều kẻ chơi bời trác táng mà nhiễn bịnh hay chúng bè bạn với những kẻ ăn chơi trác táng mà nhiễn HIV qua kim chích hay quan hệ tình dục.
    Bạch Hùng muốn tranh đấu cho người bị nhiễm HIV thì đáng được khen ngợi và ủng hộ. Nhưng lợi dụng tình trạng của họ để bênh vực vá bảo vệ chế độ độc tài CSVN thì đáng bị phỉ nhổ!

    Ai muốn biết "địa ngục trần gian" như thế nào, xin mới đến thăm các nhà tù CS.
    Còn Bạch Hùng vốn nổi tiếng là con người phản biện biến thẳng thành cong, biến trắng thành đen và ngược lại, biến thằng cướp thành ông thánh, cố tình chọc tức người khác bằng những lý luận xặc mùi mắm thối, muốn lộn mửa, BH càng nói càng lộ cái bằng TS rởm, người trí thức thụ không bao giờ có kiểu nói như Bạch Hùng.

    Phiên Ngung viết:
    Hãy hỏi xem trong đám cán bộ CSVN từ cấp thấp đến cấp cao và con cái của chúng, có mấy kẻ trong bọn chúng làm bạn với những người bị nhiễm HIV? Có chăng là trong bọn chúng nhiều kẻ chơi bời trác táng mà nhiễn bịnh hay chúng bè bạn với những kẻ ăn chơi trác táng mà nhiễn HIV qua kim chích hay quan hệ tình dục.
    Bạch Hùng muốn tranh đấu cho người bị nhiễm HIV thì đáng được khen ngợi và ủng hộ. Nhưng lợi dụng tình trạng của họ để bênh vực vá bảo vệ chế độ độc tài CSVN thì đáng bị phỉ nhổ!

    Bệnh trạng của bọn này thì được các quan dấu như mèo dấu ka ka. Rồi chúng vẫn nhơn nhơn tiếp tục đi giao hợp với người khác để lây lan, gây khổ cho người khác. Cón các bênh nhân nhiễm HIV ở trong tù thì các loa mồm bác sỡi cứ oang oang để khủng bố chính nạn nhân và các nữ tù khác. Cụ Bạch Hùng này chớ mà dám động đến bọn quan trong tù. Cùng một bệnh, dưng nơi này bịt kín che dấu, nơi kia loa mồm.

    Bạch Hùng viết:
    Tôi thấy ông Bạc ở TQ và ông Cù Huy Hà Vũ ở VN đều sung sướng thật, đều được hưởng chế độ tù vua. Cả hai đều cá mè một lứa.

    Cá mè một lứa sao được. Bạc La Hy phải sánh với Nguyễn Việt Tiến thứ trưởng, Pham Tiến Dũng PMU 18 là những tên ăn của dân. Bọn này sánh sao được với Cù Huy Hà Vũ!
    Bạch Hùng và cổ động viên của đảng và nhà nước độc tài CSVN có hai điểm tương đồng: Một là dốt hai là thiếu liêm sỹ. Đôi lúc ôm đồm cả hai.
    Những tù nhân lương tâm như cô Minh Hạnh chẳng bao giờ kỳ thị người bị nhiễm HIV cả. Họ phản đối việc giám thị trại giam dùng những tù nhân HIV để khủng bố tinh thần của họ. Họ lên tiếng về việc này để mọi người thấy rõ bản chất của bọn độc tài CSVN.
    Hãy hỏi xem trong đám cán bộ CSVN từ cấp thấp đến cấp cao và con cái của chúng, có mấy kẻ trong bọn chúng làm bạn với những người bị nhiễm HIV? Có chăng là trong bọn chúng nhiều kẻ chơi bời trác táng mà nhiễn bịnh hay chúng bè bạn với những kẻ ăn chơi trác táng mà nhiễn HIV qua kim chích hay quan hệ tình dục.
    Bạch Hùng muốn tranh đấu cho người bị nhiễm HIV thì đáng được khen ngợi và ủng hộ. Nhưng lợi dụng tình trạng của họ để bênh vực vá bảo vệ chế độ độc tài CSVN thì đáng bị phỉ nhổ!

    Bạch Hùng viết:
    Tôi thấy ông Bạc ở TQ và ông Cù Huy Hà Vũ ở VN đều sung sướng thật, đều được hưởng chế độ tù vua. Cả hai đều cá mè một lứa.

    Cá mè một lứa sao được. Bạc La Hy phải sánh với Nguyễn Việt Tiến thứ trưởng, Pham Tiến Dũng PMU 18 là những tên ăn của dân. Bọn này sánh sao được với Cù Huy Hà Vũ!
    Bạch Hùng và cổ động viên của đảng và nhà nước độc tài CSVN có hai điểm tương đồng: Một là dốt hai là thiếu liêm sỹ. Đôi lúc ôm đồm cả hai.
    Những tù nhân lương tâm như cô Minh Hạnh chẳng bao giờ kỳ thị người bị nhiễm HIV cả. Họ phản đối việc giám thị trại giam dùng những tù nhân HIV để khủng bố tinh thần của họ. Họ lên tiếng về việc này để mọi người thấy rõ bản chất của bọn độc tài CSVN.
    Hãy hỏi xem trong đám cán bộ CSVN từ cấp thấp đến cấp cao và con cái của chúng, có mấy kẻ trong bọn chúng làm bạn với những người bị nhiễm HIV? Có chăng là trong bọn chúng nhiều kẻ chơi bời trác táng mà nhiễn bịnh hay chúng bè bạn với những kẻ ăn chơi trác táng mà nhiễn HIV qua kim chích hay quan hệ tình dục.
    Bạch Hùng muốn tranh đấu cho người bị nhiễm HIV thì đáng được khen ngợi và ủng hộ. Nhưng lợi dụng tình trạng của họ để bênh vực vá bảo vệ chế độ độc tài CSVN thì đáng bị phỉ nhổ!

    Bạch Hùng viết:
    Tôi ủng hộ ý kiến của TPP, thông qua việc hạ tiêu chuẩn tù cho tất cả các tù nhân theo điều 88,79, 258 để cho bình đẳng với tất cả các tù nhân khác. Không có lý gì chúng ta để cho những tội phạm như Bạc Lai Hi, CHHV lại được hưởng những chế độ như thế, trong khi bao trẻ em của chúng ta còn không có sữa mà uống.

    Và thiết nghĩ, chúng ta cần phải đối xử bình đẳng ĐTMH với tù nhân bị nhiễm HIV cùng phòng, tránh xảy ra tình trạng kỳ thị người có H như các tổ chức phản động lưu vong đã và đang vận động, đi ngược lại quyền con người như vậy.

    Qua đó, tôi phản đối kịch liệt hành vi kêu gọi vi phạm nhân quyền một cách trắng trợn và man rợ thông qua việc kỳ thị người có H của phát ngôn viên chính thức của PTCĐVN.

    Lòng nhân của họ đã đi đâu mất rồi, hay chỉ để đạt được mục đích của mình mà sẵn lòng chà đạp lên những người có H khốn khổ, vi phạm những công ước quốc tế về quyền được đối xử bình đẳng, được tôn trọng của họ?

    Muốn đánh giá một con người, hãy nhìn vào cách đối xử của họ với những người thấp hơn. Hãy đừng nghe những gì PTCĐVN nói, hãy nhìn những gì họ đối xử với những phạm nhân HIV khốn khổ, vốn đã kiệt quệ về tinh thần.

    Ê cụ Bạch Hùng, cụ đọc lại còm của tớ nhá, còm này này:

    thichkhach (khách viếng thăm) gửi lúc 19:46, 29/08/2013 - mã số 96348

    Tớ viết lại đây, cụ đọc cho kỹ nhá: Khả năng Hạnh nhiễm HIV sẽ cao, vì Hạnh có những vết thương lở loét. Nếu người kia bị thương, cũng lỡ loét như Hạnh thì một sơ sót nhỏ trong sự chung đụng hàng ngày Hạnh sẽ bị nhiễm. Cụ có tránh được những sơ sót nhỏ trong đời sống của cụ ở ngoài nhà tù, ở Mẽo nhà cao cửa rộng, thoải mái, thoáng mát không?
    PTCĐVN phản đối, là đúng để bảo vệ Hạnh trước những sơ sót có thể xẩy ra khi Hạnh phải ở chung trong một phòng giam nhỏ, chật chội, đi ra đi vào đụng nhau với người chung phòng.

    Để bảo vệ người mắc bệnh HIV thì các cụ bác sỡi phải im lặng, không được phát tán, tiết lộ tên tuổi, bệnh trạng, bệnh sử của bệnh nhân. Cụ lờ tít, quên cha nó cái lỗi này rất nặng nề này của các quan trong trại, dà của luật pháp VN, đó mới là vi phạm nhân quyền, chà dạp nhân phẩm người bệnh. Ở Mẽo thì các quan sẽ được ra hầu toà, sẽ bồi thường danh dự cho bệnh nhân, mất bằng cấp, sẽ bị cấm hành nghề ngay tức thì. Cụ sống ở mẽo, dưng cụ lại chơi kiểu Việt Nam, không bảo vệ người bệnh trước những cái loa tàn nhẫn của các quan trong trại tù, đi phản đối PTCĐVN tìm cách bảo vệ người chưa mắc bệnh trong hoàn cảnh khốn khó. Cụ Bạch Hùng, cụ là ai????

    Cụ là tấn sỡi tán, dưng tư di cụ đek lô gich. Tớ đek thèm bàn dô, tán ra với cụ. Chán bỏ mịa.

    Nhìn khuôn mặt vui tươi, tràn trề tuổi trẻ của Minh Hạnh trước đây mà thấy xót xa. Hành động dũng cảm lên tiếng cho công nhân lao động bị bóc lột phải được xuất phát từ một tâm hồn giàu lòng nhân ái. Mong cộng đồng lên tiếng cho trường hợp của Hạnh để tạo ra áp lực có thể cứu được em như đã thành công với Phương Uyên.

    Tên tác giả viết:
    Muốn đánh giá một con người, hãy nhìn vào cách đối xử của họ với những người thấp hơn. Hãy đừng nghe những gì PTCĐVN nói, hãy nhìn những gì họ đối xử với những phạm nhân HIV khốn khổ, vốn đã kiệt quệ về tinh thần.

    tôi nói ở đây, là những người tù nhân bị nhiễm HIV khốn khổ đã bị PT CĐVN thượng đội hạ đạp, kì thị họ, không cho họ quyền được sống như một con người. Thật đau đớn làm sao, một kiếp người.Tôi cứ nghĩ phong trào này hướng đến quyền con người cơ đấy, hóa ra cũng chỉ là cơ hội về chính trị, double standard, nâng bi những người mà họ thấy có lợi, và sẵn sàng đạp bỏ những người khốn khổ khác.

    Con người ta sinh ra là có quyền bình đẳng. Ai cũng có quyền được sống, được học hành, được mưu cầu hạnh phúc.
    HIV có lây qua đường giao tiếp hằng ngày đâu? Trừ khi ĐTMH quan hệ tình dục đồng giới, dùng chung kim tiêm, truyền máu... mới bị chứ.
    Tôi đề nghị phải lên tiếng vì quyền lợi của nữ tù nhân bị nhiễm HIV kia đã bị ĐTMH và PT CĐVN lớn tiếng kỳ thị và coi rẻ.

    BH viết: "Tôi thấy ông Bạc ở TQ và ông Cù Huy Hà Vũ ở VN đều sung sướng thật, đều được hưởng chế độ tù vua. Cả hai đều cá mè một lứa."
    BH này ko phân biệt được hai tù nhân: một người tù VÌ DÂN bị chế độ cs tống vào tù một cách hèn hạ , một tên tù từng là lãnh đạo cs HẠI DÂN thì được chế độ cs "mời vào tù " và mời cả đầu bếp 5 sao vào phục vụ .Ở đây ta thấy chế độ cs mới là đám cá mè một lứa bao che nhau, bịp bợm ,lừa dối nhân dân mà thôi. Tôi chắc rằng những người tù người TQ giống như bác Cù Huy Hà Vũ không thể được mời vào tù như cs Bạc .Bản chất cs ở đâu cũng giống nhau cả: tìm cách bao che cho nhau.Chế độ cs đểu như nhau , nhưng còn BH tại sao cũng bày ra bản chất đểu giống cs vậy?

    Bạch Hùng viết:
    Tôi ủng hộ ý kiến của TPP, thông qua việc hạ tiêu chuẩn tù cho tất cả các tù nhân theo điều 88,79, 258 để cho bình đẳng với tất cả các tù nhân khác. Không có lý gì chúng ta để cho những tội phạm như Bạc Lai Hi, CHHV lại được hưởng những chế độ như thế, trong khi bao trẻ em của chúng ta còn không có sữa mà uống.

    Và thiết nghĩ, chúng ta cần phải đối xử bình đẳng ĐTMH với tù nhân bị nhiễm HIV cùng phòng, tránh xảy ra tình trạng kỳ thị người có H như các tổ chức phản động lưu vong đã và đang vận động, đi ngược lại quyền con người như vậy.

    Qua đó, tôi phản đối kịch liệt hành vi kêu gọi vi phạm nhân quyền một cách trắng trợn và man rợ thông qua việc kỳ thị người có H của phát ngôn viên chính thức của PTCĐVN.

    Lòng nhân của họ đã đi đâu mất rồi, hay chỉ để đạt được mục đích của mình mà sẵn lòng chà đạp lên những người có H khốn khổ, vi phạm những công ước quốc tế về quyền được đối xử bình đẳng, được tôn trọng của họ?

    Muốn đánh giá một con người, hãy nhìn vào cách đối xử của họ với những người thấp hơn. Hãy đừng nghe những gì PTCĐVN nói, hãy nhìn những gì họ đối xử với những phạm nhân HIV khốn khổ, vốn đã kiệt quệ về tinh thần.

    Chú lại nhét chữ vào mồm anh đấy. Chú cứ giả ngu (hay ngu thật?) không hiểu tiếng Việt, anh đây giảng lại cho chú rõ. Nghe đây, chú làm mất mặt nhà nước ta, khi cứ nằng nặc tôn vinh ba cái tiêu chuẩn mạt hạng như phòng giam Cù, 2 người tù chung nhau 6m vuông! Vách tường loang lỗ, đen đúa đầy meo mốc, vi khuẩn, gây nhiễm độc không khí, làm người tù chết chậm chậm, chết từ từ... ...
    Bọn tư bản nhìn các phòng giam này sẽ cười vào mũi nhà nước ta, khinh ta. .

    Chú dóc vừa thôi, nói năng viết lách không biết ngượng mồm, ngượng tay: Anh lập lại lời của chú đây: "Muốn đánh giá một con người, hãy nhìn vào cách đối xử của họ với những người thấp hơn.". Để lời nói đi đôi với việc làm, chú phải tranh đấu, nâng cao điều kiện giam giữ các tù nhân cho họ có ít nhất được như Cù vì chú đã tôn vinh những điều kiện giam cầm Cù có, nghĩa là những tù nhân khác đã không được như Cù, bị đối xử còn mạt hạng hơn Cù. Đòi giảm điều kiện của Cù, không đòi cho tù nhân khác được như Cù là chú tự chân này đá chân kia đấy, thù oán cá nhân Cù, chứ đek vì những tù nhân khác. Chú đối với những ngừơi thấp hơn chú là những người đang ở trong tù thế hử?? Cái chú cấm được quên là nhà nước ta phân biệt đối xử trong nhà tù lớn (cả dãy nước Việt) và nhà tù nhỏ.
    Chú dám cho là những người mắc bệnh HIV thấp hơn chú hử? Ở chỗ nào? Đừng có nỏ mồm như thế, coi chừng ra đuờng chúng bề hội đồng cho!

    Đã thông suốt đường lối anh bảo?

    Nếu chú chưa thông anh đành chấp tay, vái. Khả năng anh chỉ đủ khai sáng cho những người còn ín ít trí tuệ, có khả năng đầu tư cho cái chỗ đội nón. :))

    Tôi ủng hộ ý kiến của TPP, thông qua việc hạ tiêu chuẩn tù cho tất cả các tù nhân theo điều 88,79, 258 để cho bình đẳng với tất cả các tù nhân khác. Không có lý gì chúng ta để cho những tội phạm như Bạc Lai Hi, CHHV lại được hưởng những chế độ như thế, trong khi bao trẻ em của chúng ta còn không có sữa mà uống.

    Và thiết nghĩ, chúng ta cần phải đối xử bình đẳng ĐTMH với tù nhân bị nhiễm HIV cùng phòng, tránh xảy ra tình trạng kỳ thị người có H như các tổ chức phản động lưu vong đã và đang vận động, đi ngược lại quyền con người như vậy.

    Qua đó, tôi phản đối kịch liệt hành vi kêu gọi vi phạm nhân quyền một cách trắng trợn và man rợ thông qua việc kỳ thị người có H của phát ngôn viên chính thức của PTCĐVN.

    Lòng nhân của họ đã đi đâu mất rồi, hay chỉ để đạt được mục đích của mình mà sẵn lòng chà đạp lên những người có H khốn khổ, vi phạm những công ước quốc tế về quyền được đối xử bình đẳng, được tôn trọng của họ?

    Muốn đánh giá một con người, hãy nhìn vào cách đối xử của họ với những người thấp hơn. Hãy đừng nghe những gì PTCĐVN nói, hãy nhìn những gì họ đối xử với những phạm nhân HIV khốn khổ, vốn đã kiệt quệ về tinh thần.

    Bạch Hùng viết:
    Tôi thấy ông Bạc ở TQ và ông Cù Huy Hà Vũ ở VN đều sung sướng thật, đều được hưởng chế độ tù vua. Cả hai đều cá mè một lứa.
    Tên tác giả viết:
    Trong những trường hợp trên, các tù nhân không cần mặc đồng phục tù nhân và được phép đọc sách báo và chơi thể thao ngoài trời

    Mr Cù nhà mình có cả một khoảng sân rộng để chơi thể thao giảm béo còn gì.

    Này chú Gấu trắng, cái sân chơi thể thao được dùng chung đấy. Mr. Cù đêk được (phép) xử dụng một mình. Nhà nước ta chỉ có mỗi cái sân hẹp cho xài chung, 2 người phải chia một phòng 6m vuông mà đã được chú tung hô là tù vua thì những tù nhân còn lại được cái đêk gì hử? Chú xuyên tạc đường lối nhân đạo của nhà nước ta quá lắm!
    Hôm trước chú đã mở mồm tranh đấu (rất) hùng hồn, đầy năng lực cho nhân quyền của những người nhiễm HIV. Hôm nay chú phải tiếp tục tranh đấu cho mọi tù nhân được (bình đẳng) như Mr. Cù! Truất phế, hạ bệ cái ngôi tù vua của Vũ. Bọn phản động sẽ câm mỏ, đek có cớ xuyên tạc ta bạc đãi tàn nhẫn với tù nhân nhể!
    Anh đek ủng hộ chú, nếu chú đã điều trần lên cuốc hụi tù nhân đek được phép có sân chơi, (bắt buộc)2 người phải ở trong phòng 3m vuông cho n, tiếp tục duy trì ngôi tù vua của Vũ.
    Chú làm anh thất vọng quá. Tốn công, tốn của của bố mẹ, nhân dân.

    chanviconnhungke nhuBH viết:
    Nhờ BH và các dLv kiểu BH xem bài này rồi hãy viết tiếp những gì liên quan tới tù nhân ở VN : http://cafef.vn/tai-chinh-quoc-te/bac-hy-lai-duoc-chuyen-den-nha-tu-xa-xi-bac-nhat-trung-quoc-2013082711031058017ca32.chn

    Tôi thấy ông Bạc ở TQ và ông Cù Huy Hà Vũ ở VN đều sung sướng thật, đều được hưởng chế độ tù vua. Cả hai đều cá mè một lứa.

    Tên tác giả viết:
    Trong những trường hợp trên, các tù nhân không cần mặc đồng phục tù nhân và được phép đọc sách báo và chơi thể thao ngoài trời

    Mr Cù nhà mình có cả một khoảng sân rộng để chơi thể thao giảm béo còn gì.

    Bạch Hùng nêu một vấn đề nên được đánh giá đúng: sự ngược đãi tù nhân HIV.

    Bình luận của khách mang mã số 96274 cũng kể một bi kịch của người không có hiểu biết về HIV/AIDS dẫn đến sự ngược đãi của gia đình đối với một sản phụ.

    Ở Mỹ, các nhà tù bị áp lực phải đối xử bình đẳng với các tù nhân bị HIV. Tổ chức có tên là Liên hội Dân quyền Mỹ (ACLU) đã kiện nhiều chính quyền tiểu bang về vấn đề này.

    Anh Huân cho hiển thị cái trả lời của tôi, về việc tôi phản đối kịch liệt hành vi kỳ thị người nhiễm H của cả bác sĩ bệnh viện Thanh Hóa lẫn của PT con đường Việt Nam chứ nhỉ. Cắt đoạn nào thì cắt.

    Vì thấy mọi người cứ thắc mắc, ghen tị này nọ, tại sao tôi thiên vị chỉ nói tới sự thiếu tôn trọng quyền con người của một bên, trong khi về mức độ Dân Chủ Văn Minh thì cả phát ngôn viên của PT CĐVN và em y tá bệnh viện là bình đẳng lẫn nhau.

    Bớ chú Bạch Hùng, (ngó bộ) chú rành luật, chú đề cương cho anh được sáng mắt, xứ lừa có luật bắt đốc tờ câm họng, đốc tờ có nghĩa dụ bảo mật các thông tin y tế, sức khoẻ của người bệnh? Chỉ có riêng người bệnh dà thân nhân ruột thịt được biết, chứ rư lận đek được phép biết?. Anh chua một đống tiếng mẽo, nhỡ chú chậm hay đek hiểu thứ tiếng anh viết. Professional secrecy of the physician, Medical confidentiality, medical secrecy, requirement of confidentiality.
    Anh ủng hộ chú (một tô giả cầy hay đậu phụ) nếu chú (đủ can đảm lên gân) lên án bọn đốc tờ rã man này!

    Tên tác giả viết:
    Nhưng theo bà Hương, câu chuyện con gái bà bị nhiễm căn bệnh thế kỷ được các y bác sĩ trong bệnh viện bàn tán khắp nơi. Thậm chí nhiều bệnh nhân cùng phòng biết chuyện nên tìm cách xa lánh, khiến sau đó mọi chuyện đến tai chị Oanh.
    Bạch Hùng viết:
    HIV không lây qua giao tiếp thông thường. Kỳ thị người có H, là hành vi mọi rợ và xâm phạm nhân quyền, cần phải lên án.

    Luật Phòng, chống HIV/AIDS nêu rõ: AIDS là bệnh mạn tính chứ không phải là tệ nạn xã hội. Quyền của người nhiễm HIV được sống hoà nhập cộng đồng và xã hội, được điều trị và chăm sóc sức khoẻ, học văn hoá, học nghề và làm việc!

    Cụ biết một dưng đek biết hai.
    HIV là bệnh mãn tính, right. Dưng cũng là một tệ nạn xã hội. Lây lan qua giao hợp và (hay) máu, mủ từ những vết thương của người bệnh "vô tình" dính vào vết thương chưa lành của người không có bệnh. Chỉ cần một giọt máu của người có HIV dính vào một vết đứt tay, vết rạn, nứt nhỏ trên tay của người không có bệnh là đã bị nhiễm.
    Trong những giao tiếp "bình thường" mức độ lây lan rất thấp, gần như không có thể.
    Hạnh bị đánh đập dã man là Hạnh có những vết thương chưa lành. Mức độ Hạnh (sẽ) bị nhiễm HIV cao, nếu Hạnh phải ở chung trong một căn phònh chật chội với người có HIV.
    Cụ chỉ được cái giỏi giở luật ra để xỉa xói người khác. Chứ cụ thương xót gì những người có bệnh HIV mà lên án với xuống án, nhân quyền với chả nhân quyền.

    Các bạn nên liên hệ với nhiều hội đoàn khác trong nước như Phật giáo, công giáo, tin lành, hoà hảo, cao đài... lập một bản tuyên bố nhân đạo yêu cầu thả ngay lập tức tù nhân bệnh nặng sắp chết để gia đình trị bệnh cho Minh Hạnh. Cám ơn các bạn.

    Bạch Hùng viết:
    Tên tác giả viết:
    giam chung với những phạm nhân bị bệnh truyền nhiễm (HIV) hoặc bị tù thường phạm vô cớ đánh đập dã man
    Tên tác giả viết:
    Vì vậy, một trong những trọng tâm trong công tác phòng, chống HIV/AIDS hiện nay là phải chống kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV, tạo điều kiện cho người nhiễm HIV được sống hòa nhập với cộng đồng và được hưởng các dịch vụ dự phòng, chăm sóc và điều trị HIV/AIDS.

    HIV không lây qua giao tiếp thông thường. Kỳ thị người có H, là hành vi mọi rợ và xâm phạm nhân quyền, cần phải lên án.

    Luật Phòng, chống HIV/AIDS nêu rõ: AIDS là bệnh mạn tính chứ không phải là tệ nạn xã hội. Quyền của người nhiễm HIV được sống hoà nhập cộng đồng và xã hội, được điều trị và chăm sóc sức khoẻ, học văn hoá, học nghề và làm việc!

    Binh tình của Đỗ Thị Minh Hạnh thì sao? Có nên được chăm sóc không? Để tù nhân lâm bịnh mà không cứu chữa thì có xâm phạm quyền con người và cần phải lên án không?

    Bạch Hùng viết:
    Tên tác giả viết:
    giam chung với những phạm nhân bị bệnh truyền nhiễm (HIV) hoặc bị tù thường phạm vô cớ đánh đập dã man
    Tên tác giả viết:
    Vì vậy, một trong những trọng tâm trong công tác phòng, chống HIV/AIDS hiện nay là phải chống kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV, tạo điều kiện cho người nhiễm HIV được sống hòa nhập với cộng đồng và được hưởng các dịch vụ dự phòng, chăm sóc và điều trị HIV/AIDS.

    HIV không lây qua giao tiếp thông thường. Kỳ thị người có H, là hành vi mọi rợ và xâm phạm nhân quyền, cần phải lên án.

    Luật Phòng, chống HIV/AIDS nêu rõ: AIDS là bệnh mạn tính chứ không phải là tệ nạn xã hội. Quyền của người nhiễm HIV được sống hoà nhập cộng đồng và xã hội, được điều trị và chăm sóc sức khoẻ, học văn hoá, học nghề và làm việc!

    http://vnexpress.net/tin-tuc/xa-hoi/san-phu-bi-tra-nham-ket-qua-hiv-2871645.html
    ...
    Nhưng theo bà Hương, câu chuyện con gái bà bị nhiễm căn bệnh thế kỷ được các y bác sĩ trong bệnh viện bàn tán khắp nơi. Thậm chí nhiều bệnh nhân cùng phòng biết chuyện nên tìm cách xa lánh, khiến sau đó mọi chuyện đến tai chị Oanh.

    “Con gái tôi từ khi biết tin mình bị nhiễm HIV cứ một mực đòi cắn lưỡi mà chết. Gia đình phải thường xuyên cử người túc trực bên giường bệnh để động viên, khuyên giải. Mất nhiều ngày, cháu nó mới bình tâm trở lại nhưng tỏ ra rất đau đớn vì án tử lơ lửng trên đầu”, bà Hương tâm sự. Bà cho biết các bác sĩ đề nghị gia đình đem nhau thai về chôn, để ở viện sẽ làm ô nhiễm và tăng nguy cơ lây bệnh.

    Trước tình trạng bệnh nhân có dấu hiệu ra nhiều máu, sức khỏe xấu đi, phần vì không tin kết quả xét nghiệm của Bệnh viện Đa khoa thành phố Thanh Hóa nên người nhà đã chuyển chị Oanh đến Bệnh viện Phụ sản Thanh Hóa để theo dõi, cách ly đồng thời lấy máu đi xét nghiệm lại.

    Tại Bệnh viện Phụ sản Thanh Hóa, qua hai lần xét nghiệm, kết quả đều khẳng định, bệnh nhân Lê Thị Oanh âm tính với HIV.

    Trong tâm trạng rối bời, anh Lê Duy Trọng, chồng chị Oanh cho biết, những ngày qua, gia đình sống trong không khí vô cùng nặng nề. “Mấy bữa trước, trong đầu tôi cứ lởn vởn ý nghĩ sẽ đưa vợ con ra sông tự tử vì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì. Hai bên nội ngoại và bạn bè đều nhìn vợ chồng chúng tôi với một cái nhìn ghẻ lạnh. Đi đâu tôi cũng nghe bàn tán về chuyện tai ương nhà mình, thật không tài nào chịu đựng nổi”, anh Trọng tâm sự.

    Trả lời báo chí về vụ việc, chiều 27/8, ông Lê Tiến Toàn, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa thành phố Thanh Hóa cho rằng đây là sơ suất đáng tiếc của nhân viên bệnh viện. Tuy nhiên ông này khẳng định đó “chỉ là sai sót nhỏ”, sẽ chấn chỉnh, rút kinh nghiệm.

    Tên tác giả viết:
    giam chung với những phạm nhân bị bệnh truyền nhiễm (HIV) hoặc bị tù thường phạm vô cớ đánh đập dã man
    Tên tác giả viết:
    Vì vậy, một trong những trọng tâm trong công tác phòng, chống HIV/AIDS hiện nay là phải chống kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV, tạo điều kiện cho người nhiễm HIV được sống hòa nhập với cộng đồng và được hưởng các dịch vụ dự phòng, chăm sóc và điều trị HIV/AIDS.

    HIV không lây qua giao tiếp thông thường. Kỳ thị người có H, là hành vi mọi rợ và xâm phạm nhân quyền, cần phải lên án.

    Luật Phòng, chống HIV/AIDS nêu rõ: AIDS là bệnh mạn tính chứ không phải là tệ nạn xã hội. Quyền của người nhiễm HIV được sống hoà nhập cộng đồng và xã hội, được điều trị và chăm sóc sức khoẻ, học văn hoá, học nghề và làm việc!

    Tôi hoan nghênh và ủng hộ thông báo của Con Đường Việt Nam. Mọi người hãy chung tay góp sức để bảo vệ cho Minh Hạnh đang bị đàn áp trong lao tù của chế độ đểu cáng này!