Nhà văn Vân Thảo - Đảng viên thứ thiệt và đảng viên dởm

  • Bởi Hồ Gươm
    26/08/2013
    5 phản hồi

    Nhà văn Vân Thảo

    Nhà văn Vân Thảo (thứ 3 từ phải sang)

    Nhà văn Thuỳ Linh: Khi còn làm việc, Thuỳ Linh có một cộng tác viên lão thành là nhà văn quân đội, đại tá Vân Thảo. Mỗi khi có đề tài khó là nhờ đến ông. Hai chú cháu có sự hợp tác ăn ý cuối cùng trước khi Thuỳ Linh rời khỏi nơi làm việc đã gắn bó 17 năm là kịch bản phim truyền hình “Bí thư tỉnh ủy” kể chuyện bác Kim Ngọc làm khoán hộ giúp dân thoát đói và bị kỉ luật vì làm sai đường lối. Hơn 70 tuổi mà ông vẫn phi xe máy lặn lội xuống các xã, thôn làng để tìm tư liệu…Bác Vân Thảo vốn hiền lành, nhỏ nhẹ, luôn nép mình nhưng tư duy sâu, đa chiều, điềm đạm, và hơn hết là người viết có trách nhiệm. Gần đây gặp bác, thấy bác trăn trở nhiều, buồn nhiều, muốn chia sẻ nhiều…Giờ thì bác gửi bài tâm sự này. Đọc xong thấy là những gì bác nói cũng không có gì mới. Nhưng cái chú ý là càng ngày càng có nhiều những đảng viên lão thành, trong sáng như bác đang vỡ mộng...Liệu những đảng viên như thế này có dám chuyển hẳn sang một đảng phái khác như ông Lê Hiếu Đằng đã đưa ra bàn thảo hay không? Đã tới lúc mỗi người, dù già hay trẻ, đều phải tự lựa chọn cho mình một thái độ sống, một con đường, một lối đi rành rọt, chứ không thể u u minh minh được nữa…Chính thái độ đúng đắn, chân thành, công khai của chúng ta sẽ quyết định tương lai của đất nước. Hy vọng có thêm nhiều người thức tỉnh như bác Vân Thảo...Và cần một lãnh tụ dũng cảm như bác Kim Ngọc, không chỉ liêm chính và còn dám đi ngược chiều gió, may ra công cuộc chuyển giao sang xã hội mới thành công chăng?

    Công bằng mà nói đảng Cộng sản Việt Nam có công lãnh đạo hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và xâm lược Mỹ để giải phóng dân tộc và cuộc chiến tranh chống bọn bành trướng Trung Quốc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. Hàng chục vạn đảng viên đã ngã xuống trong ba cuộc chiến tranh này. Nếu phủ nhận điều này sẽ tủi thân cho họ vô cùng. Đồng thời cũng tủi thân cho hàng vạn đảng viên đang sống và nổ lực đấu tranh chống sự suy thoái của đảng cộng sản, hàng ngày gắn bó với nhân dân, lo cho dân đúng nghĩa với một đảng viên chân chính, nói cách khác là đảng viên thứ thiệt.


    Bí thư Kim Ngọc thử bừa vì bị thách đố (Ảnh phim)

    Trong những năm qua sự xuống cấp của đảng cộng sản do bảo thủ, giáo điều, ôm khư khư thứ luận thuyết mà ngay trên quê hương sản sinh ra nó người ta cũng ngấy đến tận cổ. Một bộ phận khá lớn trong đảng thoái hóa biến chất trong lối sống, thiếu dân chủ và đàn áp tư tưởng của nhân dân, đặc biệt quốc nạn tham những tràn lan từ chõm đầu cho đến tận móng chân đã xóa hẳn niềm tin của dân đối với đảng. Có lẽ đảng không dám thừa nhận điều này hoặc đang tự huyễn hoặc mình là dân vẫn còn tin tưởng đảng. Nếu đảng cộng sản dũng cảm làm một cuộc điều tra xã hội học với câu hỏi: Anh chị, ông bà, các em có còn tin đảng nữa không? Chắc đảng sẽ nhận được câu trả lời chính xác dân còn tin đảng hay không. Và giá một vài vị trong Bộ chính trị đi đâu cũng đừng tiền hô hậu ủng, khẩu hiệu chào mừng mà cải trang thành dân thường vi hành như vua Khang Hy, Càn Long, chịu khó ngồi lê la trong các quán nước chè hay cà phê trên lề đường hoặc cùng đi bộ với bà con trong công viên, thủ thỉ chuyện trò với mấy anh xe ôm ngồi đợi khách bên đường, ngủ một đêm trong quán trọ…chắc chắn bộ chính trị sẽ nắm chắc một trăm phần trăm lòng dân tin vào đảng còn độ bao nhiêu phần trăm chứ xin đừng ngồi một chỗ nghe cấp dưới báo cáo lên. Bởi vì chúng ta đã có “truyền thống“ báo cáo láo nổi tiếng thế giới rồi. Khi hiểu rõ được dân còn tin đảng bao nhiêu phần trăm chắc chắn đảng sẽ cảnh tỉnh tìm về với nhân dân, với dân tôc. Khôi phục lại niềm tin trong lòng nhân dân như nó từng có trước đây.

    Do đảng “tự diễn biến” theo chiều hướng xấu nên dân không còn tin vào đảng hay nói cho công bằng là bảy tám mươi phần trăm dân không còn tin vào sự lãnh đạo của đảng cộng sản. Từ hao hụt niềm tin đó mà nhân dân nhìn vào các đảng viên như nhìn những tội đồ đang đẩy đất nước đi vào ngõ cụt. Thật oan uổng cho một bộ phận đảng viên ở cơ sở mà phần lớn là những người đi qua chiến tranh, hy sinh gần như hết cả cuộc đời mình cho đất nước giờ đây sức khỏe còm cõi vẫn đang ngày đêm gắn bó với dân.

    Tôi chỉ xin đơn cử chi bộ nơi tôi đang sinh hoạt. Tổ dân phố tôi ở là ngôi nhà năm tầng lắp ghép do quân đội cấp từ những năm tám mươi. Nhà có cả thảy 84 hộ dân. Toàn chi bộ có 28 đảng viên hầu hết là đã về hưu. Trong đó 18 đảng viên là sĩ quan từ thiếu tá đến đại tá. 5 đảng viên là công nhân viên quốc phòng. Còn lại là cán bộ dân chính. Tuổi cao nhất là 86, đảng viên ít tuối nhất là 47. Ngày mồng 3 hàng tháng sinh hoạt chi bộ. Công việc họp bàn hàng tháng quanh đi quẩn lại chỉ những chuyện thiết thực trong tổ dân phố. Ví như các đảng viên cần tập trung vào giải quyết mâu thuẫn giữa ông A bà B. Vợ chồng hộ 213 bất hòa, tổ hòa giải nên tập trung giải quyết cho gia đình hòa hợp trở lại. Nhà bà C đang gặp khó khăn vì mới ốm xong, các đảng viên nên vận đồng bà con kẻ ít người nhiều hỗ trợ cho bà C vượt qua khó khăn. Ngoài ra còn bàn sinh hoạt hè cho các cháu, tổ chức tết trung thu, vệ sinh đường phố. Trong tổ dân phố có người qua đời là chi bộ đứng ra chủ động họp bàn với tổ dân phố phối hợp với gia đình tổ chức chu đáo. Các đảng viên sống gần gũi, quan tâm đế từng việc rất nhỏ của bà con dân phố nên bà con rất quý mến tin tưởng các đảng viên trong chi bộ.


    Trực tiếp lội đồng kiểm tra và cảnh cáo cán bộ xã gian dối

    Ngoài những đảng viên sống gắn bó với cơ sở cũng phải nhắc đến một bộ phận đảng viên đương chức đang làm việc trong các cơ quan, xí nghiệp. Họ vẫn sống trong sạch, cố giữ cho mình gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn chứ không thể làm gì hơn khi mình sức cùng lực kiệt không thể đương đầu nổi với “một bộ phận không nhỏ”. Những đảng viên thứ thiệt này thấy lí tưởng của mình bị phản bội nên ngày rời hàng ngũ đảng càng nhiều. Một số làm đơn công khai xin ra khỏi đảng. Một số không cần đơn từ chỉ tự động bỏ sinh hoạt đảng. Số còn lại giữ lấy danh nghĩa đảng viên coi như đó là một kỷ niệm đẹp của cuộc đời. Nếu như ai đó nói rằng những người này trước đây đứng vào hàng ngũ cộng sản là sai lầm cũng không hoàn toàn đúng. Rất nhiều thế hệ trước đây tham gia đảng cộng sản với cái tâm trong sáng là giải phóng dân tộc, xây dựng một nước Việt Nam dân chủ và giàu mạnh “sánh với các cường quốc trên thế giới”. Ngoại trừ các vị cộng sản gộc như Hồ Chí Minh, Trần Phú, Lê Hồng Phong, Lê Duẩn, Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt…vào đảng là do giác ngộ chủ nghĩa Mác- Lênin. Còn các lớp sau này vào đảng hầu hết là do lòng yêu nước, giác ngộ dân tộc chứ chẳng theo chủ nghĩa nào cả. Cho nên nói họ vào đảng do giác ngộ chủ nghĩa Mác - Lênin là khiên cưỡng, là nói dối.

    Một thời trước đây chỉ có thành phần công nhân hoặc bần cố nông ở nông thôn mới được kết nạp đảng. Còn các giai tầng khác chỉ đứng ở vị trí “quần chúng cảm tình" của đảng mà thôi. Lấy ví dụ bản thân tôi. Tôi đi qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ nhưng do vướng một chút lí lịch mà mãi tới năm tôi 18 tuổi quân mới được kết nạp đảng. Một số bạn bè tôi ở bộ đội bốn mươi, bốn lăm năm mà khi về hưu vẫn là “quần chúng cảm tình“, mặc dù đang mang quân hàm cấp tá. Quay lại việc kết nạp đảng viên trước đây. Tôi còn nhớ năm 1954 đơn vị tôi tập kết ra Bắc, bấy giờ chi bộ mới ra công khai. Đại đội tôi lúc đó quân số vào khoảng 120 người. Vậy mà chi bộ chỉ có 8 đảng viên. Trong 8 đảng viên đó có 2 đảng viên mù chữ, 5 đảng viên mới tập đọc, tập viết, 1 đảng viên có bằng yếu lược tương đương với lớp 3 bây giờ. Không riêng gì đơn vị tôi mà các đơn vị miền Nam tập kết lúc bấy giờ đều có tình trạng như vậy. Thử hỏi trình độ văn hóa của đảng viên như thế làm sao đủ chữ để nghiên cứu chủ nghĩa Mác - Lênin? Đến người biết chữ còn thấy lí luận Mác - Lênin rối rắm như một mớ bòng bong thì làm sao những người ít chữ như bần cố nông và công dân hiểu nổi chủ nghĩa Mác - Lênin mà bảo họ giác ngộ chủ nghĩa Mác - Lênin? May lắm trước khi trở thành đối tượng kết nạp đảng thường thường được tập trung năm, bảy ngày để bồi dưỡng về đảng. Trong các bài giảng bao giờ cũng có mục nói về xã hội loài người tiến lên bằng năm giai đoạn: từ nông nô, lên phong kiến, rồi tư bản, và XHCN. Nhưng phải đến chế độ cộng sản chủ chủ nghĩa mới thực sự là thiên đường của loài người, không còn giai cấp, không còn người giàu kẻ nghèo, không còn nhà nước…


    Cùng bàn bạc về khoán hộ với bà Thường

    Người ta càng tin chủ nghĩa cộng sản là có thật khi nghe báo chí của đảng tuyên truyền rầm rộ Liên Xô đã hoàn thành giai đoạn xây dựng Chủ nghĩa Xã hội và đang tiến vào thời kỳ quá độ xây dựng Chủ nghĩa cộng sản. Đây chính là động lực thúc đẩy mọi người nô nức phấn đấu vào đảng để nhanh chóng đưa dân tộc Việt Nam đi lên thiên đường Cộng sản chủ nghĩa. Khổ thân! Cả mấy thế hệ đảng viên không ngại gian khổ hy sinh chỉ một mong muốn duy nhất là đưa đất nước mình tiến vào cái thiên đường của nghĩa cộng sản. Khổ thân! Họ có ngờ đâu hàng chục vạn công dân của đất nước Việt Nam “Xã hội Chủ nghĩa tươi đẹp” lại phải đi làm cu li cho các nước đang đi theo con đường “tư bản chủ nghĩa sắp bị diệt vong”. Hàng vạn người mang Made in CHXHCNVN đang lang thang cầu bơ cầu bất nơi đất khách quê người mong kiếm miếng cơm manh áo, bị dùi cui của công an, cảnh sát đập vào đầu và lùa vào trại tập trung như những con vật vì tội nhập cư bất hợp pháp.

    Hiện tại Đảng cộng sản Việt Nam đang ở giai đoạn bị phân hóa. Ở đây chưa bàn đến chuyện phân hóa về quan điểm xây dựng đảng trong giai đoạn mới mà chỉ đề cập đến phân hóa về mặt đạo đức. Một bên là những đảng viên thứ thiệt, tức là những đảng viên chân chính. Thực sự trung thành với Tổ quốc với nhân dân. Một bên là bộ phận đảng viên dổm, đấy là “bộ phận không nhỏ”. Cứ theo chữ nghĩa mà xét “bộ phận không nhỏ” có nghĩa là bộ phận lớn, là phần lớn, là số đông. Như vậy có thể hiểu “một bộ phận không nhỏ” đồng nghĩa với số đông đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam là đảng viên dổm. Trong đảng viên dổm cũng có hai loại: Một loại cơ hội. Vào đảng, nói chính xác là chui vào đảng để tìm con đường tiến thân, kiếm chác quyền và tiền. Bọn này cực kỳ nguy hiểm vì chúng nó tìm mọi cách ngoi lên những vị trí cao để kiếm chác thật nhiều tiền, thật nhiều quyền bất chấp đạo lí. Loại thứ hai ban đầu là nằm trong đội ngũ đảng viên thứ thiệt. Họ vào đảng với một mong muốn tốt đẹp là giải phóng dân tộc, xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng và phồn vinh.


    Cái đêm ngồi buộc phải viết kiểm điểm

    Nhưng rồi đất nước có những biến đổi lớn chuyển từ chiến tranh sang hòa bình xây dựng. Liên kết trong nước, liên kết ngoài nước. Quyền và tiền trở thành những giá trị đích thực hơn là những lí tưởng viễn vông như những bóng ma, vì thế một số đảng viên có quyền, có tiền trong tay “tự diễn biến” để trở thành “một bộ phận không nhỏ“ trong đảng. Nguy hại nhất là “bộ phận không nhỏ” ấy lại có quyền trong tay. Nhỏ nhất là mấy anh giữ trật tự ở chợ. Lớn nhất là cán bộ cấp cao ở trung ương, các bộ, các ngành, các sở. Anh giữ trật tự ở chợ thì ăn tiền hối lộ của những chủ hàng có tiền mua chỗ ngồi trong chợ, cầm dùi cui đi xua những người buôn thúng bán mẹt để kiếm đồng tiền còm cõi đóng học cho con chạy đi thật xa để không còn phá rối, tranh giành với kẻ có tiền ngồi trong chợ. Trung ương, các bộ, các ngành, các sở thì ăn các dự án, ăn đất ăn đai của nông dân. Lập dự án to dự án nhỏ lấy tiền đút vào túi. Có những việc cần kíp cho đất nước, cho nhân dân nhưng vì thấy không kiếm chác được gì nên không quan tâm tới. Trong khi đó có những dự án hàng chục năm sau làm cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới thì vội vội vàng vàng lập dự án, tổ chức đấu thầu rầm rầm rộ rộ. Dự án làm xong thì nằm phơi thân cùng tuế nguyệt, còn kẻ lập dự án và ăn chia dự án thì xây thêm được vài căn biệt thự để bán. Nhiều dự án lỗ lãi thế nào, để lại hậu quả cho đất nước thế nào không cần biết. Bất chấp lời khuyên của những nhà hoa học, những người đảng viên còn có tâm huyết với đất nước. Dùng quyền hành và các phương tiện thông tin do mình quản lí rồi cử ông bộ trưởng này thứ trưởng nọ giải thích vu vơ để bịt mồm dư luận. Một Vinasin, một Bôxít Tây Nguyên, một Lạch Huyện Hải Phòng…cái danh sách làm nghèo đất nước đang còn dài dài. Quyền hành của “bộ phận không nhỏ” ấy chẳng khác gì những khẩu pháo “vua chiến trường” đang bắn theo chiến thuật rải tọa độ. Nó tàn phá đất nước một cách ghê gớm.

    Một ngày còn cái “bộ phận không nhỏ” đó, còn cái số “đảng viên dổm” đó thì còn một ngày nỗi bất hạnh còn rơi xuống đầu nhân dân. Đất nước còn gặp đại họa dài dài. Bộ phận đảng viên thứ thiệt đau lòng đứng nghe dân chửi.
    Hà Nội 11 tháng 8 năm 2013

    Từ khóa: Thùy Linh, Vân Thảo

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Bài này có một số ý hay, đáng trân trọng, đó là tâm huyêt của một người có lương tri. Người có lương tri thì ở đảng phái nào cũng giữ được cốt lõi của mình, đến khi nào cái đảng phái ấy làm điều bất chính thì người ta tự động rũ bỏ, ngả mũ chào. Tuy vậy tác giả bài này đến tận bay giờ vẫn có sự nhầm lẫn, nhưng lại là cái lầm lẫn của rất nhiều người, thật là đáng tiếc. Cái nhầm lẫn đó thể hiện ở đoạn tác giả viết: “Công bằng mà nói đảng Cộng sản Việt Nam có công lãnh đạo hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và xâm lược Mỹ để giải phóng dân tộc...”
    Trước kia thời trai trẻ tôi cũng có ý kiến như tác giả, nhưng nay trên đầu tóc đã bạc, da mồi, răng long, tai điếc, mắt mờ, chân chậm, tay run thì đầu óc mới sáng ra. Tôi cho rằng Đảng CS không hề có công lao như tác giả viết, mà Đảng có tội dẫn dắt dân tộc đến hai cuộc chiến tranh vô nghĩa, nhất là cuộc chiến tranh Bắc- Nam được gọi là cuộc “kháng chiến chống MỸ cứu nước”. Thực chất cuộc CM tháng tám 1945 là Việt Minh dưới sự lãnh đạo của cụ Hồ đã cướp chính quyền của vua Bảo Đại, sau đó đánh nhau với Pháp để rồi thay đổi, biến nửa nước ta từ chế độ mẫu quốc thành chế độ huynh quốc. Điều này thì do chính cụ Hồ tuyên bố dõng dạc trước toàn dân “Nước ta độc lập trong phe XHCH do Liên xô lãnh đạo”. Ngay sau khi giành được ửa nước thì cụ Hồ lại lập một “thành tích” vô cùng man rợ là giết dân tộc mình bằng cuộc CCRĐ, mang tính chất diệt chủng. Có điều người ta hay nhắc tới CCRĐ, nhưng người ta ít nhắc đến cụ Hồ đã mang cái đói đến cho toàn dân bằng chế độ bao cấp, ban hành chế độ tem phiếu, không cho dân ăn, không cho dân mặc, không cho dân mua sắm, lại còn phân chia khẩu phần và cả vải vóc theo người trong cơ quan và người ngoài cơ quan nhà nước, cán bộ thì mỗi năm được phát 5m phiếu vải, dân thì mỗi năm chỉ được 4m phiếu vải mà thôi, đến cái quần lót cũng thiếu, phụ nữ thì còn thiếu cả vải màn dùng trong những ngày hành kinh. Nghĩ lại mà ghê sợ.
    Còn nói về cuộc chién tranh Bắc-Nam mà gọi là cuộc kháng chiến chống Mỹ thì là lừa bịp. Nếu như ta chỉ nhìn hạn hẹp trong phạm vi nước ta thì dễ tin như vậy thật, nhưng nếu ta phóng tầm mắt ra nước ngoài thì mới thấy chính phủ của cụ Hồ Chí Minh đã “ăn đứng dựng ngược”. Mỹ đóng quân ở Nhật Bản và Hàn quốc, nhưng người Nhật và người Hàn có bảo Mỹ xâm lược nước họ đâu? Cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn nồi da nấu thịt ở nước ta trong thế kỷ XX là cuộc nội chiến có yếu tố nước ngoài do mâu thuẫn ý thức hệ. Miền Bắc thì theo Liên xô, Trung quốc và cả phe XHCN, còn Miền Nam thì theo phe Mỹ, có quân đội Hàn quốc (Pắc Chung Hy) và quân đội Úc cùng quân đội nhiểu nước khác tham chiến. Đánh Mỹ sau vài chục năm lại theo Mỹ và phấn đấu được Mỹ coi là đồng minh chiến lược, con cái các quan chức CS thì đua nhau sang Mỹ học tập. Như vậy CS đã đi sau chế độ Miền Nam hơn nửa thế kỷ.
    Sau khi giành được cả nước thì CS thi hành chế độ độc quyền chuyên chế và tiếp tục gây tội ác với nhân dân như mọi người đã biết, điều này tôi không nói nhiều, có nhiều người đã phải thốt nên rằng làm nô lệ cho Pháp ngày trước còn hơn làm nô lệ cho CS.
    Cuối cùng tôi muốn nêu lên một điều là CS từ khi thành lập đến giờ chẳng có công lao gì ghê gớm, nếu so công với tội thì tội nhiều hơn, CS chỉ có cách giải quyết mọi vấn đề bằng lừa dối và bạo lực, đi đến đau thì đầu rơi máu chẩy đến đấy và đời sống bọ o ép đủ mọi bề, đến tự do tư tưởng và tự do ngôn luận là cái tối thiểu của con người cũng không có. Tội ác của CS cần được ghi chép vào sử sách, nhưng sử sách ấy có lẽ phải sau vài chục năm, khi chế độ CS sụp đổ hoàn toàn.

    Giời đất ơi, tớ phát biểu cho vui tai cho các Hội Nghị Trung ương, thế mà cũng có người còn nhớ và mang ra trích dẫn. Thật là niềm tự hào cho bản thân cá nhân tớ, cho cả bô chính trị và toàn Đảng ta.

    Tớ thấy có một bộ phận không nhỏ các bác trên mạng hãy còn nhiều bức xúc về phẩm chất đảng viên ta, nên tớ cần phải giải trình như thế này:

    (1) tớ khẳng định rằng trên cơ sở đại trà, phẩm chất đảng viên ta như thế, dưới triều đại Nguyễn phú Trọng, như vậy là đã đạt chỉ tiêu trước mắt về phẩm chất và số lượng phát triển Đảng, trong định hướng tiến lên chủ nghĩa cộng sản. Còn dưới triều đại các Tổng bí thư khác trong quá khứ thì tớ không biết được. Lộ trình phát triến trong tương lai thì tớ sẽ giải trình kế tiếp.

    (2) trong cơ chế chuyên chính vô sản Đảng chủ, chỉ khi nào xây dựng xong chủ nghĩa cộng sản, toàn Đảng ta sẽ thống nhất, hoàn toàn có phẩm chất như nhau, hoàn toàn không có những tay cá nhân chủ nghĩa như Kim Ngọc. Toàn thể Đảng viên ta sẽ như đồng chí X, có nhiều thành tích như Vinasink, Vinalines, có phẩm chất chính trị cao nên không từ chức, con cái thành đạt đại tư sản đại chủ McDonald's, McXDung Việt nam. Nhưng khi đó thì Đảng ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ lịch sử của mình và sẽ tự động giải tán.

    (3)Bao giờ xây dựng xong chủ nghĩa cộng sản thì có Bác Hồ, bác Lê-Nin, bác Karl Marx, bác Staline biết. Bộ chính trị ta đang cho nghiên cứu, chắc cũng dài vài tỉ năm như half-life của uranium-238.

    Thế đấy, lộ trình phát triển phẩm chất Đảng viên ta trong tương lai dài hạn của Đảng ta là như thế đấy. Triều đại Nguyễn Phú Trọng của tớ luôn luôn minh bạch như thế đấy.

    Hoàng Trung Hải viết:
    Tại Hội nghị lần 4 năm 2011, ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã thừa nhận: "...công tác xây dựng Đảng và đội ngũ cán bộ, đảng viên cũng còn những tiêu cực, yếu kém đáng lo ngại, nhất là tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong một bộ phận đội ngũ cán bộ, đảng viên; tình trạng quan liêu, xa dân, tổ chức không chặt chẽ, nhiều nguyên tắc của Đảng bị vi phạm... Trong tình hình ấy, nếu Đảng ta không thật vững vàng về chính trị, tư tưởng; không thống nhất cao về ý chí, hành động; không trong sạch về đạo đức, lối sống; không chặt chẽ về tổ chức; không được nhân dân ủng hộ, thì không thể đứng vững và đủ sức lãnh đạo đưa đất nước đi lên..."
    Từ đó, ông Trọng cho biết "...lần này Trung ương quyết định phải tiếp tục tiến hành củng cố xây dựng, chỉnh đốn Đảng với tinh thần tích cực và kiên quyết hơn, mạnh mẽ hơn, nhằm tạo ra một bước chuyển biến mới trên các mặt, ngăn chặn và đẩy lùi tình trạng suy thoái... coi đây là vấn đề sống còn của Đảng ta, chế độ ta".
    Thực trạng đáng lo ngại này đã được người đứng đầu Đảng chỉ ra. Việc chỉnh Đảng được làm trong thời gian qua phần nào làm cho người dân tin vào quyết tâm chống tham nhũng, quyết tâm bắt bầy sâu đang đục khoét đất nước, gặm nhấm niềm tin của người dân vào Đảng, vào Nhà nước.
    Người dân mong chờ những kết quả cụ thể, tích cực của lần chỉnh Đảng này, bởi như ông Trọng đã nói, "đây là vấn đề sống còn của Đảng ta, chế độ ta".

    Tại Hội nghị lần 4 năm 2011, ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã thừa nhận: "...công tác xây dựng Đảng và đội ngũ cán bộ, đảng viên cũng còn những tiêu cực, yếu kém đáng lo ngại, nhất là tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong một bộ phận đội ngũ cán bộ, đảng viên; tình trạng quan liêu, xa dân, tổ chức không chặt chẽ, nhiều nguyên tắc của Đảng bị vi phạm... Trong tình hình ấy, nếu Đảng ta không thật vững vàng về chính trị, tư tưởng; không thống nhất cao về ý chí, hành động; không trong sạch về đạo đức, lối sống; không chặt chẽ về tổ chức; không được nhân dân ủng hộ, thì không thể đứng vững và đủ sức lãnh đạo đưa đất nước đi lên..."
    Từ đó, ông Trọng cho biết "...lần này Trung ương quyết định phải tiếp tục tiến hành củng cố xây dựng, chỉnh đốn Đảng với tinh thần tích cực và kiên quyết hơn, mạnh mẽ hơn, nhằm tạo ra một bước chuyển biến mới trên các mặt, ngăn chặn và đẩy lùi tình trạng suy thoái... coi đây là vấn đề sống còn của Đảng ta, chế độ ta".
    Thực trạng đáng lo ngại này đã được người đứng đầu Đảng chỉ ra. Việc chỉnh Đảng được làm trong thời gian qua phần nào làm cho người dân tin vào quyết tâm chống tham nhũng, quyết tâm bắt bầy sâu đang đục khoét đất nước, gặm nhấm niềm tin của người dân vào Đảng, vào Nhà nước.
    Người dân mong chờ những kết quả cụ thể, tích cực của lần chỉnh Đảng này, bởi như ông Trọng đã nói, "đây là vấn đề sống còn của Đảng ta, chế độ ta".

    Đồng tình với những điều nhà văn Vân Thảo viết ớ trên. Bởi đó là sự thật , phơi bày giữa ban ngày, ở mọi nơi, mọi lúc, chỉ có người bị đui mù,điếc, câm và thiểu năng trí tuệ mới không thấy, không nghe, không nói và không hiểu. Những đảng viên thứ thiệt, tử tế, có trách nhiệm , yêu nước hiện nay chủ yếu ở cơ sở và đã kinh qua chiến tranh giân khổ. Nhưng buồn thay, số này đã già cả, không có quyền tước, hàng ngày đối diện trực tiếp với nhân dân và bị dân chất vấn hoặc khinh thường ra mặt. Số đảng viên "dổm" đều có chức quyền, tiền và vây cánh thao túng , khống chế các cấp chính quyền và doanh nghiệp nhà nước. Quá trình biến chất của đảng viên và ĐCSVN gắn liền với những dự án, công trình lớn có đầu tư tiền khổng lồ và % rút ruột chia nhau . Đảng viên nào chui sâu, trèo nhanh thì chức càng to, quyền càng lớn thì tiền càng nhiều . Quyền - tiền đã biến đảng viên là quan chức thành những con sâu, mọt đục ruỗng lòng tin của dân vào đảng vốn có trước đây. Đảng viên vốn là những chiến sỹ tiên phong trong 2 cuộc k/c giành độc tự do cho Dân tộc trước kia, là người đầy tớ trung thành của nhân dân . Nhưng ngày nay, quyền - tiền -danh -lợi đã biến họ thành kẻ cướp ngày, đối nghịch với Tổ quốc và nhân dân, trở thành đầy tớ liều lĩnh của đồng tiền. Hiện nay có khoàng 3,6 triệu đảng viên, dường như 2/3 trong đó là loại cơ hội, thực chất là đảng "tào vi", 1/3 còn lại nghỉ hưu hoặc như giữ kỷ niệm của quá khứ tử tế ngày xưa. Như vậy, dù áp đặt đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội tại điều 4 HP 1992, nhưng trên thực tế, nhân dân coi đảng như tổ chức quyền lực cai trị, áp bức , coi đảng viên như những kẻ gây ra tội ác với nhân dân. Thực trạng xã hội , chính trị VN hiện nay đòi hỏi sự ra đời của các đảng phái đối trọng, cạnh tranh công bằng hòa bình với ĐCSVN là tất yếu khách quan. Dẫu quá khứ có là tốt đẹp đến mấy thì ngày nay cũng không thể 'ăn mày quá khứ" mà sống được. Cuộc sống luôn vận động , đổi thay đặt ra những yêu cầu mới. Tổ chức hay cá nhân nào không thay đổi phù hợp thời đại và cuộc sống thì bị đào thải.