Lê Nguyên Hồng - Phản biện bài viết của giáo sư tiến sĩ Hoàng Chí Bảo trên Báo quân Đội nhân Dân ngày 25/08/2013

  • Bởi Admin
    26/08/2013
    3 phản hồi

    Lê Nguyên Hồng

    Tuần trước Báo quân Đội nhân Dân (http://qdnd.vn) đã có loạt bài khá mạnh nhưng cũng khá vụng về tấn công đảng viên Cộng Sản kỳ cựu Lê Hiếu Đằng. Có lẽ chưa yên tâm, báo này hôm nay “bồi” thêm một bài chính luận biện minh cho quyền lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, đó là bài viết “Trọng sự thật và chân lý để hành động có trách nhiệm” tác giả là giáo sư tiến sĩ Hoàng Chí Bảo.

    Ngay đoạn mở đầu của bài viết nói trên, tác giả Hoàng Chí Bảo đã nói sai, xin trích:“Đảng Cộng sản Việt Nam là một Đảng chính trị đang thực thi trọng trách của một đảng lãnh đạo và cầm quyền duy nhất ở Việt Nam”. Thứ nhất, nói về “trọng trách”, người ta chỉ có thể nói về trọng trách khi đang nhận lãnh, gánh vác những trách nhiệm quan trọng. Vấn đề là ở chỗ công việc đó ai giao phó cho họ? Theo tìm hiểu thì kể từ ngày 03/02 năm 1930 thành lập Đảng Cộng Sản Việt nam (ĐCSVN) đến nay, chưa có một cuộc tuyển cử nào của nhân dân Việt Nam lựa chọn họ làm lãnh đạo. Vậy “trọng trách” của ĐCSVN thực ra là do tác giả tự nghĩ ra chứ không có nhân dân nào trao công việc đó cho họ.

    Trong cuộc sống, trách nhiệm - nghĩa vụ - (nếu quan trọng thì có thể gọi là trọng trách như ông Hoàng Chí Bảo nói), thì một vế khác cũng luôn song hành, đó là quyền lợi. Vậy một khi nghĩa vụ đã không có một cách chính thức và rõ ràng thì ắt hẳn quyền cầm quyền lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay là quyền lợi chứ không thể gọi là trách nhiệm hay trọng trách gì cả!

    Thứ hai, ngay cả Hiến pháp hiện hành của Việt Nam cũng không ghi ĐCSVN là “lãnh đạo và cầm quyền duy nhất” nhưng tác giả Hoàng Chí Bảo lại dám khẳng định điều này, đó là cái sai thứ nhì. Nếu nói đến việc cầm quyền của ĐCSVN hiện nay, người ta chỉ có thể nói là họ “đang cầm quyền lãnh đạo” vì trên thực tế không có bất kỳ một triều đại nào, nhà nước nào tồn tại vĩnh cửu.

    Thứ ba, ông Hoàng Chí Bảo viết: “Toàn thể dân tộc Việt Nam, các tầng lớp nhân dân ở trong nước cũng như đồng bào ta đang làm ăn sinh sống ở nước ngoài, với ý thức dân tộc, tình cảm gắn bó với quê hương, đất nước đều đồng tâm nhất trí với đường lối của Đảng, chủ động, tích cực tham gia công cuộc đổi mới do Đảng lãnh đạo”. Câu này lại sai vì tại sao và dựa vào đâu để nói là toàn thể dân tộc Việt Nam (trong đó có đồng bào ở nước ngoài) đều nhất trí với đường lối của ĐCSVN? Xin tác giả cho bằng chứng, ví dụ đã từng có một cuộc khảo sát, bỏ phiếu kín hay trưng cầu ý dân về quyền lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay? Đảm bảo rằng không thể có sự “nhất trí” như ông Hoàng Chí Bảo nói!

    Thứ tư, ông Bảo nói “ý đảng – lòng dân – phép nước đã thống nhất và hòa quyện làm một”, xin được nhận xét rằng câu này rất ẩu. Bản thân tác giả đã nói đến “trọng trách” của ĐCSVN ở phần mở đầu thì dứt khoát nếu có chuyện đó phải là ý dân, không thể là ý đảng. Đảng ở đây chỉ làm trách nhiệm thực thi ý dân. Một khi đã nói “ý đảng” thì đó đích thực là quyền nằm trong tay đảng (ĐCSVN) chứ nhân dân không có quyền gì.

    Đối với vấn đề “lòng dân” như tác giả Hoàng Chí Bảo nhắc đến thì rõ ràng đây lại tiếp tục là một nhận định chủ quan. Trên đời này cái khó đoán nhất đó chính là lòng mỗi con người, ở đây lại không phải chỉ là một người mà là lòng dân, nghĩa là toàn thể nhân dân Việt Nam gồm trên dưới 90 triệu con người, ai có thể khẳng định được họ đã “hòa quyện” với ĐCSVN và với “phép nước”? Điều đó chỉ có thể có một phép thử, đó là trưng cầu dân ý công khai.

    Nhắc đến phép nước, hẳn tác giả Hoàng Chí Bảo phải biết, phép nước chính là pháp luật. Muốn biết phép nước có được nhân dân tôn trọng hay không (chưa nói đến chuyện “thống nhất và hòa quyện” như tác giả khẳng định liều) thì phải xem xem hệ thống luật pháp được thực thi như thế nào? Công an bắt người có đúng luật hay không? Tòa án xét xử có công khai minh bach hay không? Hệ thống công quyền có trong sạch không? Vv và vv… Nhưng có lẽ chính tác giả Hoàng Chí Bảo cũng không dám khẳng định rằng phép nước hiện nay ở Việt nam là tốt đẹp vì chính lãnh đạo chóp bu của ông giáo sư tiến sĩ này như tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng còn phải nói công khai trên truyền thông báo chí về “một bầy sâu” và “thoái hóa, suy thoái, biến chất” trong bộ máy công quyền thực thi pháp luật.

    Thứ năm, tác giả Hoàng Chí Bảo nói đến vấn đề “tự phê phán”, “tự đổi mới” của ĐCSVN, đây là một sự ngụy biện hết sức vụng về bởi có lẽ bản thân ông ta có thể không biết (?) tâm lý và bản chất của con người là luôn có xu hướng ngả về những điều xấu: Tham vọng danh lợi, tiền bạc, sắc dục. Bởi vậy sẽ không bao giờ có bất kỳ ai “tự phê phán” được bản thân mình một cách công tâm trước bàn dân thiên hạ. Đó là còn chưa nói đến việc tự phê phán đó có biến thành hành động thực tiễn hay không.

    Ở đây lại lộ ra một vấn đề, đó là ĐCSVN thực ra đã đứng trên pháp luật và ngoài vòng pháp luật vì họ chỉ tự phê phán chứ không nói “ĐCSVN phải làm việc có luật và theo luật”. Sự phê phán (bao hàm cả tự phê) chỉ xảy ra khi một người, một tổ chức vi phạm nội quy hay một cái gì đó không nghiêm trọng. Một khi vấn đề liên quan đến pháp luật thì phải bị pháp luật phân định và điều chỉnh trong một xã hội có pháp quyền.

    Thử lấy ví dụ như tại cuộc Cải cách Ruộng đất những năm 1952 – 1954 trong thế kỷ trước, khi trung ương ĐCSVN đã chỉ đạo cấp dưới tàn sát hàng chục ngàn người dân vô tội hoặc có tội nhưng không đến mức bị xử tử, thì đó gọi là tội hay là lỗi của ĐCSVN? Giết người là trọng tội, không thể là lỗi trong mọi trường hợp! Nhưng đã không có bất kỳ một kẻ nào trong ĐCSVN (nhất là ở trung ương) bị điều tra và đưa ra xét xử trước tòa. Vậy đấy là bằng chứng rõ nhất về việc ĐCSVN không tôn trọng pháp luật và đứng trên pháp luật…

    Như vậy chuyện “tự phê” mà tác giả Hoàng Chí Bảo nói rõ ràng là một trò ngụy biện và chuyện “tự phê” của ĐCSVN thực sự là một tuồng diễn dở không lòe bịp được ai! Và có lẽ chính vì thế cho nên hàng chục năm qua, không ít các đảng viên “gộc” của ĐCSVN như trung tướng Trần Độ - trưởng ban tư tưởng văn hóa trung ương, Trần Xuân Bách thường - trực Ban bí thư trung ương, thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, thiếu tướng Nguyễn Tài thứ trưởng bộ công an - con trai nhà văn Nguyễn Công Hoan, ông Nguyễn Hộ phó chủ tịch công đoàn VN, ông Nguyễn Văn Trấn phó bí thư xứ uỷ Nam Kỳ, ông La Văn Lâm cán bộ cấp cao ngành an ninh T4 vùng Sài Gòn Gia Định, ông Nguyễn Xiển, Nguyễn Lân, cụ Hoàng Minh Chính, ông Hoàng Hữu Nhân - cựu bí thư thành uỷ Hải Phòng, ông Lê Hồng Hà - chánh văn phòng bộ công an vv.., đã công khai chống lại ĐCSVN…

    Gần đây nhất là ông Lê hiếu Đằng – một đảng viên ĐCSVN 45 năm tuổi đảng, phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, – đã tuyên bố kêu gọi thành lập đảng mới để đấu tranh với ĐCSVN. Đây cũng là một ý mà tác giả Hoàng Chí Bảo đề cập trong bài viết trên Báo qdnd.vn, ông ta viết: “Việc tuyên truyền lập một Đảng mới, một Đảng khác, lại kêu gọi đa nguyên đa đảng để xây dựng dân chủ, coi đó là quyền công dân chính đáng, kêu gọi những ai đang muốn ra khỏi Đảng hoặc không còn sinh hoạt Đảng nữa hãy cùng tham gia thành lập đảng mới như các ông Lê Hiếu Đằng, Hồ Ngọc Nhuận gần đây đưa ra là điều không thể chấp nhận”.

    Tất nhiên, với một phương châm “tự phê” ngoài vòng pháp luật, thậm chí bất kỳ ai phê phán ĐCSVN cũng bị ghép vào tội “tuyên truyền chống nhà nước” thì chuyện những đảng viên ĐCSVN như ông Lê Hiếu Đằng hay ông Hồ Ngọc Nhuận tuyên bố kêu gọi lập đảng mới tất nhiên sẽ không được ĐCSVN chấp nhận. Nhưng có lẽ nên hỏi ông giáo sư tiến sĩ Hoàng Chí Bảo một câu: ĐCSVN của ông tốt thế, có cả “vũ khí” tự phê hay như thế tại sao 100% các cán bộ tham nhũng trầm trọng đều nằm trong ĐCSVN? Và tại sao ngày càng có nhiều người trong ĐCSVN ly khai chống lại họ, mà vụ việc gần đây nhất là ông Lê Hiếu Đằng và ông Hồ Ngọc Nhuận kêu gọi lập đảng khác?

    Tuy nhiên trong bài viết “Trọng sự thật và chân lý để hành động có trách nhiệm” có một câu đúng, đó là “Không phải cứ đa nguyên đa đảng là có thể xây dựng được xã hội dân chủ”. Quả thật đa đảng chưa chắc đã có một nhà nước dân chủ và xã hội dân chủ nhưng chắc chắn nó tôn trọng tiếng nói đa nguyên, và đó là điểm đáng quý. Và điều quan trọng nhất đó là, khi đã có sự cạnh tranh thì đảng cầm quyền luôn sợ bị truất phế nên họ phải cố gắng tạo uy tín với nhân dân bằng những hành động cụ thể. Như vậy nhân dân sẽ được hưởng lợi từ chính sách cầm quyền.

    Nhưng ngược lại, trong vế tiếp theo của đoạn văn đang nói đến, tác giả Hoàng Chí Bảo nói: “Không phải một đảng là trở ngại của sự phát triển dân chủ” lại là câu nói hoàn toàn lệch lạc về nhãn quan dân chủ! Thế nào là dân chủ? Dân chủ là sự thể chế hóa của tự do! Vậy tự do lập hội (đảng cũng là một hội đoàn chính trị) là một biểu hiện của dân chủ, tại sao ông Bảo lại nói “là điều không thể chấp nhận”? Đó, chính đó là điểm trở ngại cho sự phát triển của dân chủ!

    Có lẽ phải nói rõ hơn để ông Bảo và Báo quân Dội nhân Dân biết: Một khi anh đã không tôn trọng quyền tự do thì chắc chắn anh không có dân chủ! Mặt khác, không chấp nhận cạnh tranh chính trị thì đó cũng chính là độc tài chính trị, không thể biện bạch loanh quanh bằng bất cứ điều gì khác! Mong rằng những người như tác giả Hoàng Chí Bảo và Báo quân Đội nhân Dân hãy đừng tiếp tục lừa người đọc và tự lừa dối mình thêm nữa!

    Lê Nguyên Hồng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Một bài viết hay. Cảm ơn ông Lê Nguyên Hồng. Bây giờ nghe xưng danh" giáo sư- tiến sỹ " thì hãi lắm. Không biết bằng thật hay bằng gỉa đây? Nhưng nghe " lý luận" thì chỉ còn biết dùng từ" bại não". Mọi học thuyết , lý thuyết chỉ xác định được giá trị khi thực tiễn chứng minh. Sống ở một xã hội mà chuẩn đạo đức bị đảo ngược, giáo dục, y tế, văn hóa rách bươm, đạo đức, xã hội tha hóa mà còn " ngoác miệng " ra ca ngợi được thì bó tay. Viết là để giữ ghế, là để lãnh lương, là để bảo toàn cái đặc lợi đặc quyền của mình thì dù cólà giáo sư tiến sỹ cũng chỉ là hàng thất phu.

    “ý đảng – lòng dân – phép nước đã thống nhất và hòa quyện làm một”.
    Đảng với đảng còn chưa hoà quyện làm một được,phê cứ phê tham nhũng hối lộ cứ phát triển.Tại sao họp mấy lần hội nghị T.Ư mà vẫn không bầu nổi đủ số UVBCT để có số lẻ cho việc biểu quyết khi họp?
    Trước đây HCB cũng viết "đảng với dân là một".Dân có được sinh hoạt với đảng, có được lãnh đạo và quản lý chính quyền, đất nước , có được điều kiện thuận lợi để tham nhũng khi của cải XH trong tay quản lý và hưởng hối lộ khi cất nhắc chức tước cấp dưới như đảng đâu mà lại là một?
    Có lẽ HCB viết bài để khoe cái danh GSTS khoe cái vị trí hội đồng LLTƯ quan trọng ghê gớm và biểu thị cái nhiệt tình CM của mình. Nhưng HCB cần nhận rõ là ông có tội không nhỏ để tình hình đảng cs, đất nước xấu như hiện nay do các bài viết giáo điều xa rời thực tế,xa rời chân lý của ông.
    Chỉ có một bài học ABC thôi là: NHIỆT TÌNH + DỐT NÁT(DUY Ý CHÍ...)+ THAM NHŨNG = PHÁ HOẠI + KẺ ĐỊCH mà HCB vẫn còn chưa biết vận dụng nữa là!