Nguyễn Lân Thắng - Thị trường phiếu bầu

  • Bởi Admin
    23/08/2013
    3 phản hồi

    Ở ngay cửa ngõ phía bắc vào Manila có một đại lộ rất buồn cười. Tiền ngân sách đổ về đây xây một đại lộ rõ to, thế nhưng dân nghèo nhập cư chiếm luôn một nửa con đường, xây lều tạm để ở và kiếm sống quanh những tàu cá về cảng. Chính quyền trung ương rất bức xúc, nhiều lần quân đội chính phủ đã về đây dẹp loạn... thế nhưng cứ đập một hồi thì chỉ 3 tuần sau lại mọc lên những ngôi nhà xiêu vẹo như thế đó. Mình đem thắc mắc này hỏi một anh bạn sống ở Phi đã mười mấy năm, vòng vo một hồi mới hiểu... hóa ra tất cả là do phiếu bầu. Bọn quan chức ở khu vực này rất cần phiếu bầu của cư dân nghèo địa phương. Thế nên chúng lờ đi, tậm chí ngấm ngầm ăn tiền đút lót của dân nghèo để họ tha hồ mà xây dựng trái phép lên đại lộ. Lạ hơn nữa, vào mùa bầu cử ở Philippines, nhà nào có tang thường sẵn sàng để mười mấy ngày, miễn là phải sát được vào ngày bầu cử. Hô hô... hóa ra để chờ tiền phúng điếu của mấy ông bà dân biểu trong vùng. Đám cưới cũng vậy. Đừng ngạc nhiên khi quan chức cấp cao của Phi xuất hiện trong đám cưới của dân nghèo. Cuối cùng thành ra một khu dân cư ổ chuột bùng nhùng, tệ nạn, nghèo đói, bạo lực cứ tồn tại ngang nhiên hàng chục năm nay trước khu cảng Manila...

    Báo chí Phi có biết chuyện này không... có chứ... Các tổ chức NGO biết chuyện này không... quá rõ... Thế nhưng tại sao một đất nước với hơn 100 đảng phái hoạt động công khai, với lưỡng viện và hệ thống tam quyền phân lập thực sự lại vẫn để điều này xảy ra...

    Quá nhiều vấn đề phức tạp mà ngay chính cả những người tiến bộ Phi vẫn đang phải đấu tranh để xóa bỏ... Nhưng mình cảm nhận hệ quả của chuyện này là do ở Phi mặc dù xã hội dân sự đã phát triển rất mạnh... nhưng chưa đủ mạnh vì giới cầm quyền còn mạnh hơn... Chúng thao túng mọi tờ báo, truyền thông, hội nhóm từ thiện, thâu tóm phần lớn hội nhóm trí thức của Phi... chúng lái dư luận xã hội đến vấn đề khác mà không thực tâm giải quyết những tồn tại của xã hội...

    Công dân nào, chế độ ấy... ngu thì chết chứ bệnh tật gì...

    1234645_10151767059013808_1090944778_n.jpg

    (Ảnh lá cờ của các đảng phái chính trị được căng bên ngoài những ngôi nhà xây dựng lấn chiếm quốc lộ)

    * * *

    Tranh luận bên lề bài viết

    (Dân Luận xin đưa lên như một điển hình về thế nào là tranh luận lịch sự và tử tế :D)

    Vũ Thị Phương Anh: Dù rất quý Nguyễn Lân Thắng nhưng mình không thể đồng ý với cách bạn cứ đay nghiến, nhiếc móc các đảng phái chính trị của Philippines mãi như thế. Xin nói một lần cho rõ: Sự tồn tại tự do của các đảng phái chỉ là một trong những điều kiện để cho đất nước phát triển, nhưng chắc chắn là chưa đủ. Nhưng nếu không có tự do thành lập và tham gia đảng phái thì ngay cả điều kiện cần cũng chưa có, đồng nghĩa không thể phát triển bền vững được.

    Điều này cũng giống như quyền được học hành là điều kiện cần để mỗi cá nhân phát triển. Nhưng không phải ai đi học cũng sẽ thành tài. Chỉ có điều, nếu không có điều kiện đi học, tức phải chịu tình trạng mù chữ, ngu dốt, thì mãi mãi sẽ u tối, không thể phát triển. Cho nên không thể nói rằng, tạo điều kiện cho học hành mà vẫn dốt thế, thì thà để cho thất học còn hơn?

    Túm lại: Sự lạc hậu, tham nhũng của Philippines KHÔNG PHẢI là do có nhiều đảng phái gây ra, mà do truyền thống văn hóa (sinh con không có kế hoạch vì quan niêm công giáo cấm ngừa thai, phá thai; con cái nhiều nheo nhóc thì không được học hành tử tế; dân trí thấp, bộ máy chính quyền tham nhũng, trí thức học cao biết rộng thì chạy sang phương tây vv). Cũng giống như sự hỗn loạn tại Ai Cập hiện nay vậy: truyền thống văn hóa, chứ không phải tự do dân chủ (non trẻ) đã tạo ra sự hỗn loạn, đổ máu, Thắng nhé!!!!!!!

    Hoàng Dũng CDVN: Theo em hiểu thì anh Thắng ko có đay nghiến chuyện đa đảng của Phi. Mà ảnh muốn nhấn mạnh rằng đừng quá chú tâm vào việc kêu gọi đa đảng. Nó cũng cần thiết, nhưng không bằng việc khác - nâng cao dân trí.

    Vũ Thị Phương Anh: Cám ơn anh Hoàng Dũng Cdvn. Nếu mình hiểu sai thì xin lỗi Nguyễn Lân Thắng nhé. Theo mình thì cả 2 việc đều cần làm cùng một lúc, và cả hai nỗ lực đều cần như nhau. Ai làm được gì thì đều nên khuyến khích, không nên khích bác, chê bai, sẽ làm giảm hiệu quả của các nỗ lực (rất quý hiếm thời nay).

    Nguyễn Lân Thắng: Không sao chị ạ... em chỉ đưa ra quan điểm thôi... có thể chị không đồng ý... em tôn trọng những phản biện trái chiều vì em cần được nói những điều mình nghĩ...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Bác Thắng đã mô tả rõ một bối cảnh cụ thể cho câu hỏi nhức nhối: Làm thế nào để dân nghèo Việt Nam không sa vào cái bẫy bán phiếu, một khi có bầu cử tự do trên xứ sở ta?

    Hiện nay, trong bọn giàu (tư bản đỏ) có những kẻ lập luận rằng: Phải để cho chúng tôi làm giàu, rồi sẽ có "trickle-down effect" (hiệu ứng nhỏ giọt) làm cho các tầng lớp dưới giàu theo. Chừng nào lá phiếu của người dân không thể bị mua, chừng đó mới có dân chủ thật sự ở Việt Nam.

    Quý vị xem giới tư bản đỏ họ tự vẽ lộ đồ tiến đến dân chủ như vậy có khôn ngoan hay không?

    Tôi đã từng thấy những người biểu tình một mình trên youtube hoặc ngoài đường phố. Sau giờ làm, họ ghé một ngã tư hoặc một nơi công cộng có nhiều người qua lại và trưng ra biểu ngữ, băng-rôn bày tỏ điều họ muốn nói. Nhiều người làm như vậy ròng rã một mình nhiều tháng trời. Một số được đưa lên TV, lên báo, rồi có nhiều người đồng quan điểm nhập cuộc. Có người thành công, cũng lắm kẻ chỉ tốn thời gian, nhưng ..... không vô ích chút nào bởi họ đã mạnh dạn, thực tâm nói lên điều họ muốn nói và lôi kéo người khác đồng quan điểm hoặc đi theo quan điểm của mình. Điều quan trọng là với thời đại, thông tin hiện đại, tin tức được truyền đi cực nhanh. Điều này khiến cho những sự việc tưởng chừng vô bổ đạt được kết quả nhanh chóng không ngờ. Dân mình còn vô cảm rất nhiều. Họ thờ ơ trước mọi chuyện ngoại trừ cơm áo gạo tiền, và bị bưng bít thông tin. Bởi vậy không nhất thiết phải đồng quan điểm mới cùng nhau tranh đấu hoặc trở thành chiến hữu, cứ để mọi người bày tỏ quan điểm của mình. Ngoại trừ chế độ cộng sản với ý thức hệ và ý tưởng hoàn toàn bị ép buộc, trong môi trường tự do, mọi ý kiến và quan điểm đều có ý nghĩa và mục tiêu nhất thời của nó trong xã hội và phải biết sử dụng tối đa thế mạnh của truyền thông hiện đại. Chừng nào nhân dân thấy được rằng tiếng nói của họ sẽ góp phần đem lại quyền con người cho chính họ chứ không phải chỉ riêng những nhà tranh đấu, chừng đó tự do mới thật sự cất cánh trên quê hương thân yêu.

    Nguyễn Lân Thắng viết:
    Công dân nào, chế độ ấy... ngu thì chết chứ bệnh tật gì...

    Câu này giả vờ viết về Philippines nhưng rỏ ràng là viết cho Việt Nam đấy!