Lê Phú Khải - Suy nghĩ của một người ngoài Đảng về đa nguyên đa đảng ở Việt Nam

  • Bởi Admin
    24/08/2013
    8 phản hồi

    Lê Phú Khải

    Tôi sinh năm Nhâm ngọ 1942, tức là, cho đến lúc này (2013) đã hơn 70 năm sống trong chế độ toàn trị của một đảng độc quyền lãnh đạo đất nước. Ông nội tôi là thư ký (bưu chính) riêng cho Toàn quyền Đông Dương. Vậy mà năm 1946, nội tôi đã đem cả đại gia đình theo cụ Hồ, đi tản cư lên Phú Thọ kháng chiến chống Pháp. Sau hòa bình 1954, Pháp tuyên bố, ai xuống Hải Phòng, dù là đi kháng chiến, chính phủ Pháp vẫn trả đủ lương hưu 8 năm gián đoạn. Nhiều người khuyên ông nội tôi nên đi, vì đó là tiền nợ của Pháp đối với công chức đã phục vụ chính quyền Pháp… Nhưng ông nội tôi nói: nước nhà độc lập rồi, dù ăn cháo cũng sướng, không cần đi!

    Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa lúc đó, rõ ràng đồng nghĩa với dân tộc độc lập. Rõ ràng, Đảng Cộng sản (lúc đó mang tên Đảng Lao động) đồng nghĩa với chính nghĩa: Đảng có chính danh để cai trị đất nước. Sẽ có người đặt câu hỏi, có lẽ trường hợp của ông nội tôi là cá biệt? Xin hỏi lại: vậy những nhà trí thức lỗi lạc Việt Nam lúc đó như Nguyễn Hữu Thọ, Trần Đại Nghĩa, Tạ Quang Bửu, Hoàng Minh Giám, Nguyễn Khắc Viện…và hàng triệu nông dân, công nhân, nhà buôn khác đã theo tiếng gọi của cụ Hồ đi kháng chiến thì có là cá biệt không?

    Sau hòa bình 1954, mỗi khi lễ, tết, gia đình họ Lê Phú nhà tôi đoàn tụ thì nhìn trước nhìn sau đâu cũng thấy đảng viên. Có lẽ, chỉ có mấy cái cột nhà và tôi là ngoài đảng! Tôi thừa biết, sống trong một xã hội đảng trị, đảng cầm quyền tuyệt đối, ai đứng ngoài đảng thì không có quyền gì cả. Và đương nhiên đã không có quyền thì không có gì cả!

    Khi Liên Xô tiến hành cải tổ, có một nhà tư bản Mỹ sang nghiên cứu đất nước của Cách mạng tháng 10, ông ta nói: ở nước Mỹ, có tiền là có tất cả còn ở Liên Xô thì có quyền là có tất cả!

    Vì thế, ở xã hội miền Bắc Việt Nam trước năm 1975 và sau này cũng thế, hầu như ai cũng muốn vào đảng để “có tất cả!” Ở cơ quan tôi làm việc, có vị lãnh đạo khuyên tôi nên tham gia sinh hoạt cảm tình đảng để rồi vào đảng. Tôi thành thật nói với vị lãnh đạo đáng kính đó thế này: anh thấy đấy, đến cậu lái xe ở cơ quan cũng phấn đấu vào đảng để được làm tổ trưởng tổ lái xe. Vậy không lẽ tôi không muốn làm trưởng phòng, trưởng ban biên tập, làm giám đốc…để tết đến cả phòng, cả ban, cả cơ quan ai ai cũng có quà tết cho lãnh đạo…mà vợ con tôi cũng giống như vợ con người khác. Tết đều muốn có quà, muốn chồng có lương cao, đi làm có xe đưa, xe đón!!! Nghe xong vị lãnh đạo đó …yên lặng không nói gì nữa!

    Đấy là tôi trả lời cho qua chuyện. Mà nguyên nhân sâu xa khiến tôi không vào đảng vì tôi đã sớm nhận ra, xã hội đảng trị là một xã hội độc thoại, không có chân lý. Nhìn lại lịch sử, xã hội phong kiến Trung Quốc và Việt Nam trong mấy nghìn năm bị cái vòng kim cô của Khổng Giáo nhốt chặt vào tư tưởng “phò chính thống” (Nguyễn Kiến Giang). Bàn dân thiên hạ cũng như tầng lớp nho sỹ trí thức chỉ biết vâng lời người trên. Người ta đi học là để làm quan, để được quỳ lậy trước ngai vàng. Chỉ có bề trên đúng. Không được cãi lại bề trên. Xã hội phong kiến đó lại được tiếp nối bằng chế độ đảng trị với khẩu hiệu “tập trung dân chủ”, thì cái vòng kim cô độc thoại ấy càng siết chặt hơn bao giờ hết. Tập trung dân chủ là một trò bịp, là dân chủ với một số người lãnh đạo chóp bu, áp đặt cho kẻ dưới. Đại hội đảng nhiệm kỳ nào cũng nêu khẩu hiệu “dân chủ”. Nhưng nhân sự của ban chấp hành mới lại do một nhóm người ở ban chấp hành cũ “giới thiệu”. Mà đã được “giới thiệu” thì coi như đã trúng cử. Vì thế đến đại hội 10, ông Võ Văn Kiệt đã nêu ý kiến: đại hội quyết định số phận của đảng, chứ không phải ban chấp hành cũ quyết định số phận của đại hội.

    Ý kiến của ông Kiệt như “nước đổ lá khoai”. Ở Trung Quốc, tướng Lưu Á Châu nổi tiếng, có kể câu chuyện đại ý như sau: khi ông ta theo học một lớp chính trị, thấy thầy nói không đúng. Trò Lưu Á Châu phát biểu phản bác lại ý của thầy. Nghe xong ông thầy nói lớn: ai cho phép anh cãi lại tôi? Thế là đã rõ. Ông tướng họ Lưu chỉ muốn nêu lên cái câu nói của ông thầy là “tại sao anh dám cãi lại tôi?” chứ ông thầy không hỏi “vì sao anh lại nói như thế?” Trong tư duy cố hữu của ông thầy, bất cứ anh nói gì (không kể đúng , sai) tôi không cần biết. Chỉ có một nguyên tắc là không được “cãi lại tôi”. Thế thôi. Không được cãi lại thầy, cãi lại bề trên, đó là cái lô-gích từ nghìn xưa của tư duy phong kiến Khổng-Mạnh được nhân lên gấp ngàn lần trong xã hội đảng trị. Trong khi đó, ở phương Tây, hàng trăm năm trước Công nguyên nhà triết học lừng danh Aristote đã tuyên bố: Platon là thầy tôi, nhưng chân lý còn quý hơn thầy!

    Tư duy “chân lý quý hơn thầy” đã đưa xã hội phương Tây đến văn minh. Còn tư duy “không được cãi lại tôi” đã dìm xã hội phương Đông trong mê muội mấy nghìn năm. Từ lúc còn mài đũng quần trên ghế nhà trường phổ thông, nhờ đọc sách triết học, tôi đã ngưỡng mộ Aristote nên đi theo con đường đối thoại, xa lánh những người độc thoại. Vì thế, tôi đã nhiều lần từ chối vào đảng độc thoại này.

    Tôi nhớ vào cuối năm 1978, tại nhà hát lớn Hà Nội đã diễn ra hội nghị khoa học kỹ thuật toàn quốc. Với nhiệm vụ là phóng viên Đài Truyền hình trung ương (nay là Đài THVN), tôi đến dự để đưa tin. Khi Thủ tướng Phạm Văn Đồng đến, cả đại hội đã đứng dậy vỗ tay theo kiểu đại hội (tức là vỗ tay vang dậy, theo nhịp). Ông Thủ tướng đã chỉ đạo, Việt Nam làm khoa học theo cách của Việt Nam, là đi tắt đón đầu như Cù Chính Lan (cắt rừng mà đón đầu xe tăng để đánh)… Ông tuyên bố thật hùng hồn: Việt Nam sẽ đi tắt, đón đầu, đuổi kịp và vượt phương Tây trong vòng mươi, mười lăm, hai mươi năm…

    Cả hội trường lại vỗ tay rào rào… duy chỉ có một đại biểu nữ lên diễn đàn nói trái ý Thủ tướng. Chị ở Tổng cục khai hoang. Khi thấy trái ý mình, là người ngồi chủ trì hội nghị, Thủ tướng liền rung chuông …chị vẫn nói… lại rung chuông, chị quay hẳn về phía chủ tịch đoàn dõng dạc: chính phủ giao kế hoạch khai hoang rộng đến 50 vạn ha thì phải nói dài… lại rung chuông… Nhưng chị vẫn nói cho hết ý của mình mới chịu xuống.

    Đến giờ giải lao, mọi người vây quanh chị. Có người nói: chị gan quá, Thủ tướng rung chuông nhiều lần mà không chịu xuống. Chị nói: các anh là đàn ông nên nhiều tham vọng. Tôi là phụ nữ không có tham vọng gì nên tôi phải nói thẳng nói thật! Chị đã chửi thẳng vào mặt đám trí thức “phò chính thống” để kiếm danh vị, kiếm cái ghế, kiếm miếng ăn.

    Năm 1996, tôi lại gặp ông Phạm Văn Đồng ở tỉnh ủy Hậu Giang , tức là 18 năm sau ngày ông phát biểu chỉ đạo Hội nghị khoa học toàn quốc ở Hà Nội (chỉ còn 2 năm nữa là hết hạn Việt Nam đi tắt đón đầu, đuổi kịp và vượt phương Tây). Lúc ấy ông đang ngồi cạnh ông Nguyễn Hà Phan, trên mặt là chiếc kính đen khá to, tôi định vào gặp và nhắc ông câu chuyện “ đuổi kịp và vượt phương Tây” năm nào, xem ông trả lời ra sao? Nhưng thấy ông ngồi bất động như một pho tượng…nên tôi lặng lẽ đi giật lùi.

    Đất nước được lãnh đạo bởi những con người mắc bệnh kiêu ngạo cộng sản, chủ quan hết sức vô lối và hoang đường như thế…nhưng không hề có đối thoại, đối lập trong tranh biện để tìm ra chân lý, tìm ra hướng đi nên ngày càng lạc lõng, càng lụi bại. Lạc hậu còn mong có ngày tiến bộ chứ lạc lõng thì vô phương!

    Đến bây giờ thì nền độc lập dân tộc mà chúng ta có ngày hôm nay, nhân dân ta đã phải giành lấy bằng núi sông xương máu, cũng đang bị anh bạn 16 chữ vàng và 4 tốt đe dọa hàng ngày hàng giờ. Nanh vuốt của anh bạn 4 tốt đang ngày càng cắm sâu vào cơ thể Việt Nam. Nọc độc của nó đang phân hủy từng tế bào Việt Nam bằng hàng giả, hàng độc. Nguy cơ Bắc thuộc đã rõ như ban ngày.

    Bây giờ thì đất nước của chúng ta rừng đã phá hết. Rừng đầu nguồn thì cho Trung Quốc thuê dài hạn 50 năm. Tài nguyên dưới lòng đất đã khai thác cạn kiệt. Biển thì thỏa thuận để Trung Quốc cùng khai thác và đánh cá chung. Mái nhà của đất nước là Tây Nguyên thì Trung Quốc đã ngồi chễm trệ trên đó. Kinh tế quốc doanh là chủ đạo thì đã sụp đổ tan tành với các tập đoàn Vinashine, Vinalines, Than và Khoáng sản…Kinh tế tư nhân cũng đang phá sản. Sự suy thoái đạo đức, tham nhũng, hối lộ “sờ đâu cũng thấy, nhìn đâu cũng có” như ông TBT Nguyễn Phú Trọng đã thừa nhận. Cả xã hội lấy dối trá làm lẽ sống. Lãnh đạo thì “nói dối lem lẻm, nói dối lỳ lợm, nói dối không biết xấu hổ, nói dối không biết khiếp sợ” (Nguyễn Khải - Đi tìm cái tôi đã mất).

    Bây giờ đã là 35 năm so với cái hạn định 20 năm của người đứng đầu chính phủ “đuổi kịp và vượt phương Tây” chẳng thấy đâu mà thực tế thì còn tụt hậu xa so với các nước trong khu vực. Chính trị, kinh tế, văn hóa của đất nước đứng bên bờ vực thẳm. Vụ nhân bản xét nghiệm ở bệnh viện Hoài Đức Hà Nội vừa qua là một báo hiệu sự suy thoái đạo đức, lương tâm của con người trong chế độ XHCN đã đến điểm đỉnh, vượt ra ngoài sức tưởng tượng của nhân loại lương thiện. Nguyên nhân của tất cả nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên của đất nước hôm nay là chế độ độc thoại, là sự cai trị độc tài của một đảng, một mình một chợ, vừa đá banh vừa thổi còi. Những thiết chế dân chủ mà loài người đã đi hàng ngàn năm để tìm thấy và có được như quốc hội dân bầu, pháp luật độc lập, báo chí tự do…thì ở xã hội toàn trị như Trung Quốc và Việt Nam chỉ là những trò hề, là sự lừa gạt trắng trợn.

    Từ chỗ đang là chính danh, nay đảng cầm quyền đã mất hết tính chính danh, chỉ còn có thể cai trị bằng dùi cui, roi điện, nhà tù để “đá câu giờ” và tồn tại. Chính quyền của đảng đã phải dùng đến lũ côn đồ đội lốt “thương binh”, “quần chúng tự phát” để hỗ trợ công an đàn áp dân chủ, khủng bố quần chúng đòi dân sinh….

    Trong bối cảnh ấy, sự ra đời của một đảng đối lập, lại do chính những người đảng viên trung kiên tách ra thành lập, chủ trương đối thoại ôn hòa là một phúc lớn cho đảng đương cầm quyền. Từ nay, đảng độc thoại có một lực lượng kiềm chế, uốn nắn những sai lầm. Từ nay trong ngôi nhà độc thoại, xưa nay không ai rửa mặt, thì nay có một cái gương to để người ta nhìn thấy vết nhọ trên mặt mình mà lau rửa. Cuộc tập dượt dân chủ này không dễ dàng nhưng hòa bình để cạnh tranh. Nếu thắng, đảng cầm quyền có chính danh để tiếp tục cầm quyền sau một cuộc bầu bán dân chủ trong cả nước. Nếu không thắng thì chí ít cũng là rút lui trong danh dự đẻ tiếp tục thi đua hòa bình trong một nhiệm kỳ khác.

    Tiến sỹ Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sỹ Phu) có nói một câu đầy ấn tượng: con đỉa là một con vật đơn bào. Nó tồn tại từ thời hồng hoang của lịch sử đến nay. Nhưng chỉ tồn tại trong cống rãnh. Muốn nên người, nó phải là một con vật đa bào.

    Là một người ngoài đảng, một công dân, tôi mừng cho đất nước, mừng cho đảng cầm quyền có lối ra khỏi cảnh lạc lõng mà lối ra ấy chính là sự ra đời của một tổ chức ôn hòa, một đảng có cùng “lý lịch” với đảng cầm quyền…Cầu mong cho tương lai tươi sáng của đất nước!

    Sài Gòn 8/2013

    LPK

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Phản hồi: 

    Thực tế, dân quốc nội rất hào hứng, rất mong chờ những người như ông Lê Híếu Đằng, Hồ Ngọc Nhuận, GS Tương Lai, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Tuỵ, Nguyển Quang A, Cù Huy Hà Vũ,... Họ rất tin tưởng và cảm phục ở các ông ấy, từ già đến trẻ. Nếu được một vị nào đó ở Lãnh đạo Đảng hay Chính phủ đứng lên thì thật tuyệt vời! Chỉ có những người như các ông ấy mới có thể tập hợp được dân chúng và làm bọn CS run sợ thực sự, chứ các cá nhân và tổ chức chống cộng ở hải ngoại thực tình họ chẳng sợ mấy tí, quá lắm thì họ phải bận bịu tốn mấy thằng công an mật vụ nằm vùng bên hải ngoại cung cấp tin tức và tay chân trong nước săn bắt... Họ bịt tai mặc cho các anh chị cứ chửi đổng từ bên kia đại dương. Nhưng, các nhân sĩ trí thức quốc nội thì tác động đến họ, ảnh hưởng trực tiếp và hết sức mạnh mẽ (nhất cự li, nhì cường độ) đến nội tình cộng đồng quốc dân, là chỗ dựa trực tiếp cho quần chúng. Bởi chỉ có những người CSVN mới đánh bại được chính họ mà thôi. Họ ở trong chăn nên biết chăn có rận, biết được các thủ thuật, phương pháp làm CM của CS để mà áp dụg chống lại chúng. Một đảng CS “phẩy” (chứ chưa nói là đảng DCXH như của ông Đằng) chia tách từ cái đảng CS hiện thời ra là đủ làm cho đảng CS lung lay, tan rã, chế độ CS sụp đổ (không hẳn cứ kinh tế sụp đổ thì CS mới sụp đổ, như hai ai đó từng nói). Đó sẽ là giờ phút cáo chung cho chế độ CSVN! Một số người ở hải ngoại tựa như "con én lạc đàn, phải tên rày đã sợ làn cây cong" (Truyện Kiều), nhìn đâu cũng với con mắt hồ nghi, cũng sợ, cũng thấy “việt cộng giả dạng”, “nằm vùng”, không có thái độ hợp tác cùng chống cộng, thành ra bài viết của họ đả phá lung tung, húc luôn cả anh em bạn bè đồng minh của mình. (Theo tôi nghĩ thì nếu thành lập được đảng mới trong nước hoạt động công khai thì còn gì bằng, sao lại “không cần thành lập đảng mới vào lúc này”, là “bấy nhiêu đảng [nhưng đều ở hải ngoại và là bất hợp pháp] là đủ rồi”? Đó là đột phá khẩu để xã hội độc đảng độc tài VN thần tốc trở về với xã hội dân sự, dân chủ, tiền đề cho các đảng phái kia trở về trong nước hoạt động công khai). Không hiểu những nhà dân chủ ấy có tâm trạng giống cô Kiều trên kia hay họ chưa gì đã vội lo mất phần ở tương lai khi mà CS sụp đổ, nhỉ?! Tại sao các nhân sĩ trí thức trong nước rất trân trọng thái độ chống cộng của họ, nói năng rất mực thước (thậm chí tránh né đụng chạm tới họ) mà họ lại có thái độ thiếu công bằng và thiếu sáng suốt đối với nhân sĩ trí thức trong nước như thế? Cách làm CM của họ thật ngây thơ và buồn cười làm sao... Tất nhiên, nhiều người biết rằng nhiều khả năng là cộng sản sẽ không chấp nhận ông Đằng, ông Nhụân thành lập đảng mới, song tấm lòng của hai Ông, ảnh hưởng của hai Ông đối với phong trào dân chủ là rất đáng trân trọng, cảm phục. Tên của hai Ông cũng như những người khởi xướng “Phong trào con đường VN” sẽ đi vào lịch sử Việt Nam và sẽ sống mãi trong lòng người Việt.

    Phản hồi: 

    "Con đỉa là một sinh vật đơn bào" theo Hà Sĩ Phu, như LS Lê Phú Khải dẫn chứng", Lập đảng mới" nhưng có cùng "lý lịch với đảng CSVN" theo LS Lê Phú Khải, "là một điều đáng mừng". Con đỉa có tách hai hoặc tách ba đi chăng nữa, nó vẫn là hai, ba con đỉa, sinh vật đơn bào. Đâng đảng nhưng đảng nào cũng "cùng ly lịch với" đảng CSVN thì, nói theo chính đảng CSVN: Hiện tưọng có thay đổi, nhưng bản chất thì không. "Đó là chân lý".

    Phản hồi: 

    [quote=Khách]

    Có một chính đảng song hành với đảng CS trong thời điểm này, là một sự kiện bản lề, để mở toang cánh cửa vào tương lai. Đó là điều chắc chắn.[/quote]

    Độc giả nguyenhong, cá nhân tôi và chắc là vô số người Việt trong và ngoài nước không ai phản đối việc các đảng viên ĐCSVN "bỏ ĐCSVN để/và thành lập một chính đảng mới" như ông Lê Hiếu Đằng "đề nghị" mà là đang khát khao mong chờ họ (ông LHĐ và các đảng viên ĐCSVN) "hành động, hành động và hành động" như ông LHĐ đã "tuyên bố"; Và đương nhiên, nếu được gọi là một "chính đảng" thì ít nhất phải có/tuyên bố cương lĩnh, mục tiêu và chương trình hành động cùng các thủ tục (pháp lý) cho một chính đảng.

    Tuy nhiên, nhiều người thắc mắc là việc thành lập một đảng phái gọi là "chính đảng đối lập với ĐCSVN" trong thể chế độc tài toàn trị của ĐCSVN, nếu hiện hữu, là một "biến động" chấn động hành tinh nầy vì nó là một "biến cố" đầu tiên của loài người! Ngoài ra, nếu "chính đảng đối lập" mới đó là "hiện thực" thì các "chính đảng" khác có được thành lập và hoạt động hay không???

    Phản hồi: 

    [quote=nguyenhong]Tôi xin được chia sẻ suy nghĩ với các bạn đang comment ở đây. Đúng là bài viết rất tâm huyết, thuyết phục và không phải không hợp lý trong bối cảnh hiện nay.
    Nhưng đọc hết bài thì tôi vẫn không khỏi băn khoăn bởi lấy gì để đảm bảo rằng " ... một tổ chức ôn hòa, một đảng có cùng “lý lịch” với đảng cầm quyền…" lại không sớm trở thành một "cánh tay nối dài" của "đảng ta". Làm sao để có thể chắc chắn rằng tổ chức này không chỉ làm vai trò của một cái van để xì bớt hơi trong cái nồi áp suất mà đảng ta đã hầm cả dân tộc Việt trong nhiều năm qua. Liệu tổ chức này có xin phép và có được cái bộ "còn đảng còn mình" xem xét và cho phép thành lập như bất kỳ tổ chức hội nào ở VN hay không???
    Tôi mong chờ Cương lĩnh hành động của đảng đối lập, mong chờ nhìn thấy hành động của các vị đang kêu gọi ủng hộ đảng này để củng cố niềm tin của mình vào tương lai dân chủ cho Đất nước.[/quote]

    Thưa ông Nguyenhong.

    Những đòi hỏi của ông rất hợp lý. Một chính đảng cần phải có cương lĩnh, phải nêu rõ mục tiêu, và quan trọng nhất phải làm đông đảo quần chúng tin tưởng vào những tiêu chí đó. Đó còn là những yếu tố bắt buộc phải có (đối với sự thành lập một chính đảng) ở bất cứ đâu trên thế giới này, trừ VN.

    Ở VN, có khi đó chưa phải là yếu tố quan trọng nhất. Cái quan trọng nhất hiện nay là một chính đảng được ra đời, bằng bất cứ cách nào. Có cách tốt, có cách không tốt lắm, có cách tồi, nhưng, tóm lại, cách nào cũng được, miễn sao phải có được một chính đảng ngoài đảng CS.

    Từ KHÔNG, biến thành CÓ. Cái đó mới quan trọng, tuyệt đối quan trọng. Có thể chỉ là hình thức, nhưng là một thứ hình thức bắt buộc phải có. Không có hình thức, lấy cái gì chứa đựng nội dung?

    Ở trường hợp xấu nhất, chính đảng sắp được thành lập (tôi hy vọng, nhưng còn nghi ngờ nó sẽ trở thành hiện thực) chỉ là một tổ chức CS trá hình. Tuy vậy, ngay trong thời điểm này, kể cả như vậy, khả năng nó vượt khỏi tầm tay của đảng CS là rất cao, nếu không nói là chắc chắn. Tôi không cho rằng, đảng CS dám làm điều đó.

    Chỉ khi nào, xảy ra khả năng, nếu không cho thành lập một chính đảng ngoài đảng CS, tình hình xã hội sẽ vượt ngoài sự kiểm soát của đảng CS, lúc đó, cái đảng CS đó buộc phải làm ngơ...như một tiến trình lịch sử.

    Thời đại này chắc chắn không phải là thời đại mà những chính đảng kiểu đảng Dân Chủ, đảng Xã Hội ngày xưa có thể là những con rối tuyệt đối cho đảng CS nữa rồi.

    Hy vọng rằng, tình thế đã chín muồi cho một chính đảng mới khai sinh. Những đám tro dân chủ đang ngún, chỉ cần một chất xúc tác. Mong những con người có một tinh thần dân chủ đích thực đừng dập tắt nó đi một cách phũ phàng...chỉ vì không biết chắc nó là cái gì, nó sẽ làm gì...

    Có một chính đảng song hành với đảng CS trong thời điểm này, là một sự kiện bản lề, để mở toang cánh cửa vào tương lai. Đó là điều chắc chắn.

    Phản hồi: 

    Tôi xin được chia sẻ suy nghĩ với các bạn đang comment ở đây. Đúng là bài viết rất tâm huyết, thuyết phục và không phải không hợp lý trong bối cảnh hiện nay.
    Nhưng đọc hết bài thì tôi vẫn không khỏi băn khoăn bởi lấy gì để đảm bảo rằng " ... một tổ chức ôn hòa, một đảng có cùng “lý lịch” với đảng cầm quyền…" lại không sớm trở thành một "cánh tay nối dài" của "đảng ta". Làm sao để có thể chắc chắn rằng tổ chức này không chỉ làm vai trò của một cái van để xì bớt hơi trong cái nồi áp suất mà đảng ta đã hầm cả dân tộc Việt trong nhiều năm qua. Liệu tổ chức này có xin phép và có được cái bộ "còn đảng còn mình" xem xét và cho phép thành lập như bất kỳ tổ chức hội nào ở VN hay không???
    Tôi mong chờ Cương lĩnh hành động của đảng đối lập, mong chờ nhìn thấy hành động của các vị đang kêu gọi ủng hộ đảng này để củng cố niềm tin của mình vào tương lai dân chủ cho Đất nước.

    Phản hồi: 

    Bài viết của ông L.P.Kh rất chân thực, thiện chí và lay động tận tâm can những con dân Việt yêu nước thiết tha. ĐCSVN vẫn chính danh như HP 1992 "đóng dấu" tại điều 4, chỉ vì vị trí độc đảng dẫn đến độc đoán, độc thoại, độc quyền.. vậy nó không còn chính nghĩa đối với nhân dân và Tổ quốc. Bởi những điều ĐCSVN sau 1975 đến nay đang cai trị đất nước, là đi ngược lại những lợi ích của Tổ quốc và ý nguyện của nhân dân. Bảo thủ, giáo điều, quan liêu , vô cảm, tham lam, vô đạo đức của quan chức của đảng CSVN là những Virut độc hại đang từng giờ, từng ngày tàn phá làm mục ruỗng từng tế bào và tổ chức xã hội, văn hóa truyền thống tốt đẹp VN.Nếu ĐCSVN lãnh đạo nhân dân giành chính quyền 1945 tức là cởi ra khỏi đầu vòng kim cô phong kiến - thực dân, thì ngày nay nhân dân lại phải rên xiết trong vòng kim cô "đảng toàn trị" . Nhân dân VN tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, đánh đổ chế độ phong kiến tập quyền cũ nay lại tròng vào cổ chế độ tập quyền có tên XHCN : đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm nô lệ. Sự ra đời các đảng chính trị đối lập ĐCSVN , cạnh tranh công bằng, bất bạo động là tất yếu, của xu thế dân chủ tiến bộ xã hội của nhân loại.

    Phản hồi: 

    Bài này viết hay, nhẹ nhàng và đúng tâm trạng của hàng triệu người (nếu như tôi không chủ quan). Chí cố điều tác gải cho đngr bay giờ giờ không chính danh thì gay thắc mắc. Đảng bay giờ vãn chính danh, được cả trong nước và ngoài nước thừa nhận, nhưng không CHÍNH NGHĨA. Đảng CS đã trở thành bát nghãi với dan tộc và đối với Tổ quốc, đã lưu manh hóa từng phàn và còn xuống dốc tới mức độ bán nước, điều này có dấu hiệu rõ ràng chứ không phải võ đoán. Coi đảng hơn Tổ quốc là có tội với tổ tiên và với nhân dân.
    Ngay từ thế kỷ XV Shakespear đã nói "Người trí thức phải biết nghi ngờ" có nghi ngờ cái cũ mới tìm ra cái mới (sáng tạo) ta thì rập khuôn máy móc nên bám đuôi người ta còn chẳng xong nói gì đến đi tắt đón đầu.
    Đặc tính của người CS là chỉ biết nói cho người ta nghe chứ có nghĩ là mình nói thế này thì người khác phản biện sẽ ra sao đâu. Ông Phạm Văm Đồng hồi đàu năm 80 thế kỷ trước có đến trường Đại học thủy lợi và nói trước đội ngũ cán bộ và sinh viên rằng "ta thắng địch là do ta thông minh, còn địch ngu". Hối đó tôi còn trẻ chỉ là anh bưng bê điếu đóm, nhưng tôi cũng hiểu không biết ông Đồng có biết ta và địch (ngụy) cùng có dòng máu con Lạc cháu Hồng hay không? BIết nhưng để bụng thôi, không dám nói vì sợ người ta bảo mình là "phản động". Nay thì cái suy nghĩ "phản động" đang lộ rỗ rồi, có thể nhờ cái "phản động" ấy mà đất nước ta có cơ may tiến lên tí chút. Bao giờ hết Đảng độc tài cầm quyền thì nước ta mới khám khá lên được.
    Mong sao Đảng hết cầm quyền
    Để cho đất nước khỏi điên khỏi rồ
    Bao giờ quên phắt ông Hồ
    Thì dân xây dựng cơ đồ khang trang.

    Phản hồi: 

    [quote=Tác giả LPK]

    Từ chỗ đang là chính danh, nay đảng cầm quyền đã mất hết tính chính danh[/quote]

    Tôi đọc thấy từ “chính danh” được nhiều bác sử dụng mà tôi không hiểu theo tiếng Việt thì được định nghĩa như thế nào? Nếu trong tiếng Anh có nghĩa là legitimate (=according to law; in accordance with established rules, principles, or standards) thì ĐCSVN từ ngày thành lập đến nay không có gì thay đổi (theo luật pháp). Theo chế độ độc tài cộng sản thì họ cho là “chính danh” (?); nhưng trong các thể chế tự do dân chủ pháp trị, tam quyền phân lập thì không chính danh!

    [quote=Tác giả LPK]

    Trong bối cảnh ấy, sự ra đời của một đảng đối lập, lại do chính những người đảng viên trung kiên tách ra thành lập, chủ trương đối thoại ôn hòa là một phúc lớn cho đảng đương cầm quyền. Từ nay, đảng độc thoại có một lực lượng kiềm chế, uốn nắn những sai lầm. Từ nay trong ngôi nhà độc thoại, xưa nay không ai rửa mặt, thì nay có một cái gương to để người ta nhìn thấy vết nhọ trên mặt mình mà lau rửa. Cuộc tập dượt dân chủ này không dễ dàng nhưng hòa bình để cạnh tranh. Nếu thắng, đảng cầm quyền có chính danh để tiếp tục cầm quyền sau một cuộc bầu bán dân chủ trong cả nước. Nếu không thắng thì chí ít cũng là rút lui trong danh dự đẻ tiếp tục thi đua hòa bình trong một nhiệm kỳ khác. [/quote]

    Tác giả có thể tin tưởng hay hy vọng điều nầy nhưng tôi thì không tin. Tôi thấy các nước Châu Âu, người Châu Âu có bản chất phóng thoáng hơn, nhân bản hơn người Châu Á (nhất là người Tàu và người Việt) mà điều đó đã không xảy ra; chẳng lẽ ĐCSVN sẽ đi vào lịch sử thế giới văn minh của loài người trên hành tinh nầy? ? ? (Cũng giống như CHXHCNVN là nước “đỉnh cao trí tuệ loài nguời” đã phát minh ra “máy phát điện chạy bằng nước” vậy ! ! !) Thôi thì hy vọng tôi sai, chờ xem!