LS Trần Vũ Hải gửi Ủy ban Thường vụ Quốc hội bản Dự thảo Ý kiến về Thành lập và Tham gia đảng phái

  • Bởi Admin
    22/08/2013
    6 phản hồi

    LS Trần Vũ Hải

    CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
    —–*****—–

    ĐỀ NGHỊ CHO Ý KIẾN VỀ VẤN ĐỀ

    THÀNH LẬP VÀ THAM GIA MỘT ĐẢNG NGOÀI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM DƯỚI GÓC ĐỘ PHÁP LUẬT VIỆT NAM

    Kính gửi: Ủy ban thường vụ Quốc hội (Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng)

    Tôi là Trần Vũ Hải, hành nghề luật sư tại 81 phố Chùa Láng, quận Đống Đa, Hà Nội và 66 Huỳnh Khương Ninh, Quận 1, Tp Hồ Chí Minh, xin gửi lời chào trân trọng đến Quý Vị và xin được trình bày như sau:

    Gần đây, một số người kêu gọi thành lập một đảng mới lấy tên là Đảng Dân chủ Xã hội và cho rằng pháp luật Việt Nam không cấm công dân thành lập đảng. Một số người cho rằng không đủ căn cứ pháp lý để thành lập một đảng khác ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam. Nhiều công dân Việt Nam quan tâm đến vấn đề này đã hỏi chúng tôi về phương diện pháp lý.

    Chúng tôi đã nghiên cứu các văn bản pháp luật hiện hành và đã dự thảo Bản ý kiến gửi Quý Vị để tham khảo và cho ý kiến về vấn đề này.

    Theo chúng tôi, vấn đề thành lập và tham gia một đảng ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam đang được dư luận trong nước và quốc tế quan tâm, đã có nhiều người đề xuất, các cơ quan chức năng và các nhà luật học hàng đầu của Việt Nam cần có những quan điểm rõ ràng căn cứ vào pháp luật Việt Nam để khẳng định luật pháp Việt Nam có cấm công dân Việt Nam tham gia và thành lập đảng khác ĐCSVN, nếu không cấm việc thành lập sẽ diễn ra như thế nào để phù hợp pháp luật Việt Nam.

    Chúng tôi tin tưởng rằng, Quý Vị sẽ có ý kiến chính thức về vấn đề quan trọng này và những ý kiến này cần được công bố trên các phương tiện truyền thông.

    Trân trọng.
    Công dân Trần Vũ Hải

    ——————–

    BẢN Ý KIẾN

    VỀ THÀNH LẬP VÀ THAM GIA ĐẢNG PHÁI DƯỚI GÓC ĐỘ PHÁP LUẬT VIỆT NAM HIỆN HÀNH (Dự thảo)

    Hà Nội, ngày 22/8/2013

    Từ sau 1975 đến 1988, tại Việt Nam có 03 chính đảng hoạt động hợp pháp là Đảng Cộng sản Việt Nam (trước đó là Đảng Lao động Việt Nam và tên gọi tại miền Nam là Đảng Nhân dân Cách mạng), Đảng Dân chủ Việt Nam và Đảng Xã Hội Việt Nam hoạt động. Đến năm 1988, Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội tự giải tán. Từ đó đến nay, ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), chưa có đảng nào được thành lập và hoạt động hợp pháp tại Việt Nam. Gần đây, một số người kêu gọi thành lập một đảng mới lấy tên là Đảng Dân chủ Xã hội và cho rằng pháp luật Việt Nam không cấm công dân thành lập đảng. Một số người cho rằng không đủ căn cứ pháp lý để thành lập một đảng khác ngoài ĐCSVN.

    Nhiều công dân Việt Nam quan tâm đến vấn đề này đã hỏi chúng tôi về phương diện pháp lý. Chúng tôi đã nghiên cứu các văn bản pháp luật hiện hành, trong đó có những văn bản sau:

    1. Hiến pháp Việt Nam năm 1992 (được sửa đổi 2001);

    2. Bộ luật Dân sự Việt Nam 2005;

    3. Bộ luật Hình sự Việt Nam năm 1999 và các luật sửa đổi, bổ sung bộ luật này;

    4. Công ước về các quyền dân sự và chính trị 1966 (Việt Nam gia nhập năm 1984);

    5. Luật về quyền lập hội 1957;

    6. Một số luật khác như: Luật Mặt trận Tổ quốc; Luật Công đoàn 2012; Luật Thanh niên; Pháp lệnh về Cựu chiến binh….;

    7. Nghị định 45/2010/NĐ-CP quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý hội và Nghị định số 33/2012/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định 45/2010/NĐ-CP; các thông tư hướng dẫn các Nghị định này.

    Trên cơ sở nghiên cứu những văn bản này, chúng tôi có những ý kiến như sau:

    1. Không có điều khoản nào trong Hiến pháp và các luật của Việt Nam cấm công dân Việt Nam thành lập và tham gia một chính đảng khác ngoài ĐCSVN.

    2. Tuy nhiên, Điều 79 Bộ luật Hình sự có quy định trừng phạt người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Như vậy, việc thành lập hoặc tham gia vào một đảng không nhằm lật đổ chính quyền nhân dân sẽ không bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo điều luật này. Nói cách khác, hoạt động thành lập và tham gia vào một đảng không nhằm lật đổ chính quyền sẽ không được coi là bất hợp pháp.

    3. Về nguyên tắc đảng là một loại hội chính trị. Thành lập và tham gia một chính đảng là thực hiện quyền về lập hội, hội họp. Điều 69 Hiến pháp ghi nhận: Công dân có quyền… hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật. Ngoài ra, Điều 22 Công ước về các Quyền Dân sự và Chính trị năm 1966 quy định: Mọi người có quyền tự do lập hội với những người khác, kể cả quyền lập và gia nhập các công đoàn để bảo vệ lợi ích của mình.

    4. Pháp luật nhiều nước phân biệt giữa đảng phái chính trị và hội. Bộ luật Dân sự Việt Nam (Điều 100) quy định có các loại pháp nhân như: (i) tổ chức chính trị; tổ chức chính trị – xã hội; (ii) tổ chức chính trị xã hội – nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội – nghề nghiệp; (iii) tổ chức khác. Không có quy định rõ trong Bộ luật Dân sự hội thuộc loại pháp nhân nào trong 03 loại pháp nhân trên.

    5. Chúng tôi cho rằng một đảng phái hoặc một liên minh chính trị là tổ chức chính trị theo cách hiểu của Bộ luật Dân sự. Tuy nhiên, không có điều khoản nào của Hiến pháp, các Luật, Điều lệ ĐCSVN khẳng định ĐCSVN là một tổ chức chính trị. Điều 9 Hiến pháp quy định Mặt trận Tổ quốc là tổ chức liên minh chính trị, liên hiệp tự nguyện của tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị – xã hội, tổ chức xã hội và các cá nhân tiêu biểu… Luật Mặt trận Tổ quốc cũng có quy định tương tự, nhưng không khẳng định Mặt trận tổ quốc là tổ chức chính trị (theo cách hiểu của Bộ luật Dân sự). Các tổ chức chính trị – xã hội ở Việt Nam gồm: Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam và các công đoàn (theo Luật Công đoàn), Đoàn Thanh niên cộng sản Việt Nam (theo Luật Thanh niên), Hội Cựu chiến binh Việt Nam (theo Pháp lệnh Cựu chiến binh),Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam (theo Điều lệ của hội này), Hội Nông dân Việt Nam (theo Điều lệ của hội này).

    6. Có vẻ như tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội không được coi là hội theo pháp luật hiện hành của Việt Nam. Luật về Quyền lập hội 1957 hiện đang còn hiệu lực (mặc dù một số điều khoản trong Luật này thực tế đã không còn hiệu lực do không phù hợp với một số luật khác ban hành sau đó hoặc không phù hợp với thực tế hiện nay, nhưng Nghị định 45/2010/NĐ-CP vẫn căn cứ vào Luật này, tức Chính phủ vẫn coi Luật này còn hiệu lực). Điều 9 Luật về quyền lập hội quy định: Các đoàn thể dân chủ và các đoàn thể nhân dân đã tham gia Mặt trận dân tộc thống nhất trong thời kỳ kháng chiến, được Quốc hội và Chính phủ công nhận, không thuộc phạm vi quy định của luật này. Nghị định 45/2010/NĐ-CP (được sửa đổi bổ sung bằng Nghị định 33/2012/NĐ-CP) quy định không áp dụng đối với các tổ chức chính trị – xã hội (nêu ở mục 5 trên), các tổ chức giáo hội. Không thấy Nghị định này quy định rõ loại trừ ĐCSVN và tổ chức chính trị ra khỏi đối tượng áp dụng. Nhưng Điều 2 định nghĩa hội như sau: Hội được quy định trong Nghị định này được hiểu là tổ chức tự nguyện của công dân, tổ chức Việt Nam cùng ngành nghề, cùng sở thích, cùng giới, có chung mục đích tập hợp, đoàn kết hội viên, hoạt động thường xuyên, không vụ lợi nhằm bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của hội, hội viên, của cộng đồng; hỗ trợ nhau hoạt động có hiệu quả, góp phần vào việc phát triển kinh tế – xã hội của đất nước, được tổ chức và hoạt động theo Nghị định này và các văn bản quy phạm pháp luật khác có liên quan. Hiểu theo quy định này, đảng phái (tổ chức chính trị) không được coi là Hội. Như vậy, có thể cho rằng Luật về quyền lập hội, Nghị định 45/2010/NĐ-CP (được sửa đổi bổ sung bằng Nghị định 33/2012/NĐ-CP) không áp dụng cho các tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội.

    7. Trong khi Công đoàn, Mặt trận có luật riêng, chưa thấy có luật nào về đảng, kể cả luật về ĐCSVN. Tuy nhiên, như phân tích ở trên, đảng là một tổ chức chính trị, một loại pháp nhân được quy định trong Bộ luật Dân sự. Do đó, những quy định về pháp nhân, tổ chức chính trị trong Bộ luật Dân sự sẽ được áp dụng nếu xem xét về thành lập, tham gia một đảng chính trị.

    8. Pháp nhân theo Điều 84 Bộ luật Dân sự được quy định như sau:

    Một tổ chức được công nhận là pháp nhân khi có đủ các điều kiện sau đây:

    1. Được thành lập hợp pháp;

    2. Có cơ cấu tổ chức chặt chẽ;

    3. Có tài sản độc lập với cá nhân, tổ chức khác và tự chịu trách nhiệm bằng tài sản đó;

    4. Nhân danh mình tham gia các quan hệ pháp luật một cách độc lập.

    Thế nào là thành lập hợp pháp không được định nghĩa rõ trong Bộ luật Dân sự, tuy nhiên Điều 85 Bộ luật Dân sự quy định như sau: Pháp nhân được thành lập theo sáng kiến của cá nhân, tổ chức hoặc theo quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Như vậy có 02 loại pháp nhân được thành lập: (i) theo quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền; (ii) không có quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền, nhưng theo sáng kiến của cá nhân, tổ chức.

    9. Tổ chức chính trị theo Bộ luật Dân sự thuộc đối tượng nào trong 02 loại pháp nhân được thành lập nêu trên? (Đảng có phải xin phép thành lập từ Nhà nước hay không?)

    Điều 88 khoản 1 Bộ luật Dân sự quy định: Trong trường hợp pháp luật quy định pháp nhân phải có điều lệ thì điều lệ của pháp nhân phải được các sáng lập viên hoặc đại hội thành viên thông qua; điều lệ của pháp nhân phải được cơ quan nhà nước có thẩm quyền công nhận trong trường hợp pháp luật có quy định.

    Như phân tích ở trên, không có luật nào quy định về thành lập, tham gia tổ chức chính trị ngoài Bộ luật Dân sự. Do đó, đảng (tổ chức chính trị) có cần điều lệ hay không và điều lệ này phải được một cơ quan Nhà nước công nhận hay không sẽ căn cứ chính những điều khoản trong Bộ luật Dân sự.

    Trong khi loại pháp nhân (ii) nêu trong mục 4 trên được quy định tại Điều 104 Bộ luật Dân sự (pháp nhân là tổ chức chính trị xã hội – nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội – nghề nghiệp), theo đó pháp nhân loại này được cơ quan nhà nước có thẩm quyền cho phép thành lập, công nhận điều lệ, thì điều 102 Bộ luật Dân sự quy định về loại pháp nhân là tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội chỉ quy định phải có điều lệ, nhưng không quy định cơ quan nhà nước công nhận điều lệ và cho phép thành lập đối với loại pháp nhân này. Như vậy, tổ chức chính trị (và tổ chức chính trị – xã hội) phải có điều lệ nhưng không cần cơ quan nhà nước nào công nhận điều lệ, cho phép thành lập. Thực tế, ĐCSVN đã hoạt động như vậy, điều lệ của Đảng này sửa đổi nhiều lần nhưng không cần cơ quan nhà nước nào công nhận việc sửa đổi vì không có điều khoản của văn bản pháp luật nào (kể cả Bộ luật Dân sự) quy định phải có thủ tục công nhận từ Nhà nước. Nói cách khác pháp luật Việt Nam (cụ thể là Bộ luật Dân sự) quy định: đảng phái (tổ chức chính trị) là loại pháp nhân được thành lập theo sáng kiến của tổ chức cá nhân (không thuộc loại thành lập theo quyết định của cơ quan Nhà nước), không phải xin phép thành lập, điều lệ không cần Nhà nước công nhận nhưng phải được các sáng lập viên hoặc đại hội thành viên thông qua.

    10. Tóm lại, theo chúng tôi đảng phái (tổ chức chính trị) được thành lập và hoạt động hợp pháp tại Việt Nam, và cần lưu ý những điểm chính sau:

    a. Có sáng kiến của những cá nhân (công dân Việt Nam) đề nghị thành lập đảng.

    b. Mục tiêu của đảng dự kiến thành lập không được nhằm lật đổ chính quyền nhân dân

    c. Các sáng lập viên (những người sáng kiến) thông qua điều lệ đảng hoặc đại hội thành lập thông qua điều lệ đảng. Đảng phải có cơ quan điều hành (Ban chấp hành), người đại diện (người đứng đầu) và trụ sở (các điều 88,89, 90, 91 Bộ luật Dân sự).

    d. Việc thành lập đảng và điều lệ đảng không cần sự cho phép, công nhận từ Nhà nước.

    11. Tuy nhiên những ý kiến trên là những ý kiến cá nhân của chúng tôi, dựa trên nghiên cứu pháp luật Việt Nam hiện hành. Theo Điều 91 Hiến pháp, Ủy ban Thường vụ Quốc hội có nhiệm vụ giải thích Hiến pháp, luật, pháp lệnh. Do đó, chúng tôi đề nghị Ủy ban Thường vụ Quốc hội nghiên cứu bản ý kiến này của chúng tôi. Trong trường hợp Ủy ban Thường vụ Quốc hội không đồng ý với bản ý kiến này và có cách giải thích khác về Hiến pháp, Bộ luật Dân sự và những luật liên quan khác về vấn đề này, chúng tôi đề nghị Ủy ban Thường vụ Quốc hội công bố sớm ý kiến của mình.

    Văn bản này cũng được gửi đến một số cơ quan liên quan và một số giáo sư, nhà khoa học luật hàng đầu Việt Nam (có danh sách kèm theo dưới đây) để tham khảo, xin ý kiến.

    Chúng tôi hi vọng rằng sẽ nhận được ý kiến của các cơ quan hữu quan, các nhà luật học. Sau 30 ngày kể từ ngày công bố bản ý kiến (dự thảo) này, những ý kiến (nếu có) của các cơ quan hữu quan và các nhà luật học sẽ được chúng tôi công bố và tham khảo để đưa ra văn bản ý kiến cuối cùng của chúng tôi về vấn đề này.

    Trân trọng.

    Ký tên

    Trần Vũ Hải

    (Hành nghề luật sư tại 81 chùa Láng, Đống Đa, Hà Nội)

    Dự thảo Bản ý kiến này được gửi đến:

    1. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

    2. Ủy ban Thường vụ Quốc hội (Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng)

    3. Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chung Lưu

    4. Chánh án Tòa án nhân dân Tối cao (Ông Trương Hòa Bình)

    5. Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân Tối cao (Ông Nguyễn Hòa Bình)

    6. Bộ Công an (Ông Trần Đại Quang)

    7. Bộ Tư pháp (Ông Hà Hùng Cường)

    8. Bộ Nội vụ (Ông Nguyễn Thái Bình)

    9. Ủy ban Pháp luật của Quốc hội (Ông Phan Trung Lý)

    10. Ủy ban Tư pháp của Quốc hội (Ông Nguyễn Văn Hiện)

    11. Ông Nguyễn Như Phát – Viện trưởng ViệnNhà nước và Pháp luật, Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam

    12. Ông Nguyễn Đăng Dung – Giáo sư Luật Khoa Luật – Đại học Quốc gia Hà Nội

    13. Ông Đào Trí Úc – Giáo sư Luật, Khoa Luật – Đại học Quốc gia Hà Nội.

    14. Bà Mai Hồng Quỳ – Giáo sư Luật – Hiệu trưởng trường Đại học Luật Thành phố Hồ Chí Minh

    15. Ông Lê Hồng Hạnh – Giáo sư Luật, Hội luật gia Việt Nam

    _____________________

    [*] Mời xem thêm: – Đảng Xã hội Việt Nam; - Đảng Dân chủ Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Nếu như Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam là nhà nước pháp quyền như họ tự nhận thì họ phải trả lời thấu đáo yêu cầu này của luật sư, chứ không thể nói qua quýt như ông Phan Trung Lý khi tổng kết ý kiến đóng góp cho dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 được mà phải giải thích từng mục, từng vấn đề mà luật sư đưa ra. Phải khẳng định hoặc phủ định, phải kết luận có căn cứ hay không, nếu có thì ở đâu mà không cũng phải chỉ rõ...

    Phản hồi: 

    Hiện nay thì Đảng CSVN đứng trên nhà nước, quốc hội và trên cả pháp luật nên Đảng CS không bị ràng buộc gì hết. Đó là điều vô lý. Theo tôi, mấu chốt của vấn đề là cần sửa Hiến pháp trước đã, HP cần có điều ghi rõ là "mọi đảng phái phải hoạt động trong khuôn khổ pháp luật nhà nước." Đảng phái chỉ là một phần nhỏ của dân tộc. Pháp luật nhà nước cần bảo đảm sự bình đẳng giữa các tổ chức xã hội cũng như mọi người công dân. Nếu người ngày được lập ra đảng này thì người khác bình đẳng cũng được lập ra đảng khác. Tất cả các đảng phái phải hoạt động trong khuôn khổ pháp luạt thì pháp luật mới là thượng tôn. Còn hiện nay không có luật nào ràng buộc Đảng CS thì Đảng CS đang thượng tôn, lại còn trên cả Tổ quốc. Đây là điều không thể chấp nhận được.
    Nước thì phải có luật, cụ Hồ ngay khi lên nắm chính quyền đã giải thể trường luật nên đẩy đất nước vào thế quân hồi vô phèng, dìm văn minh xuống vực thẳm nên gây ra biết bao tai họa cho dân. Hồi chưa thống nhất thì Đảng CS để hai đảng tồn tại bên cạnh mình là Đảng Xã hội và Đảng dân chủ. Sau khi thống nhất thì Đảng CS nắm thế độc tôn thưởng huan chương cho hai đảng này rồi bức tử họ để mình nắm thế thượng phong. Nay thì Đảng dùng luật rừng, giống hệt tổ chức mafia. Ngươì mình chỉ làm khổ người mình mà thua thiệt với các nước khác. Nhưng nếu chiểu theo luật một cách nghiêm minh thì có lẽ hàng lô đảng viên CS vô nhà tù hết. Đảng trên pháp luật nên thủ tướng sai phạm đầy rẫy cũng chỉ một lời "xin lỗi" là xong. Dân không có luật bảo bảo vệ nên nhiều người bị bắt oan sai và bị biến thành lũ nô lệ cho người càm quyền mang danh Đảng. Luật là những điều do con người đặt ra để chung sống trong cộng đồng thì phải để lẽ phải lên hàng đầu, mọi người đều được làm những điều pháp luật không cấm. Nếu pháp luật không cấm người ta thành lập đảng thì phải để người ta lập ra đảng . Nếu cấm thành lập đảng thì đảng CS phải giải thể. Không thể để tình trạng đảng này được thành lập còn đảng khác không được thành lập.

    Phản hồi: 

    Hiện tại có một luật được đảng CSản thích nhất là "luật rừng"
    Nói một đằng làm một nẻo là bản chất chế độ Cs
    Tuy nhiên công lý chiến thắng. Sự "cùn" và "rừng" của CS nhường chổ cho lẽ phải trong xã hội văn minh

    Phản hồi: 

    Đây là 1 thách thức lớn cho ĐCS. Không biết họ, những người ở Uỷ ban Thường Vụ Quốc Hội, đang vò đầu bứt tóc, hay lai giả đui, điếc, câm nhỉ

    Phản hồi: 

    Theo tôi, bước đi này của Luật Sư Hải là một bước đi có tính toán và rất khôn ngoan, vì sao tôi nói vậy;
    Thứ Nhất: ở bất cứ một quốc gia nào, dù là xứ sở tự do như ở Mỹ, Canada hay các nước Âu Châu đi chăng nữa, thì việc thành lập hay ra đời của một đảng phái nào đó phải có đăng ý, hay đúng hơn là xin phép. Vậy thì xin phép ai? Xin phép chính quyền hiện tại, để họ biết sự có mặt và hoạt động của đảng này. Chính quyền sau đó sẽ xem xét xem đảng này có hoạt động phù hợp với hiến pháp và luật pháp của đất nước hay không? Có gây ra tổn hại các quyền công dân hay lợi ích của quốc gia hay không? nếu như không có, thì theo hiến pháp, chính quyền buộc phải công nhận và cho phép đảng này hoạt động.
    Ở XH như Việt Nam, tất cả mọi hoạt động và mọi lãnh vực đều do ĐCS độc quyền thao túng, cho nên đã gây ra sự độc tài, độc đóan và cũng từ đó đã gây ra biết bao nhiêu sai lầm chết người, làm thiệt hại cho đất nước cho người dân. Vấn đề độc tài, độc đoán của ĐCS thì mọi người đã hiểu rõ, không cần phải lập lại ở đây. Vấn đề khôn khéo ở đây là Luật Sư Hải đã biết cách sử dụng luật pháp của Việt Nam trước là để đánh tiếng vang, thông báo cho tất cả mọi người dân từ trong nước ra đến Hải Ngoại biết tin, đánh dấu sự ra đời của các đảng phái khác để cạnh tranh với ĐCS.
    Thứ đến là Luật Sư Hải chính thức đăng ký, xin phép chính quyền cho phép sự tồn tại công khai, hợp pháp và hoạt động của các đảng phái khác. Luật sư Hải đang đặt chính quyền và quốc hội (mặc dù ai cũng biết là quốc hội bù nhìn của ĐCS) vào một thế rất khó xử. Bởi vì các quốc hội và chính quyền đó không thể danh chính ngôn thuận bác đơn, hay bác ý kiến của Luật Sư Hải, mà nếu như công nhận thì chính họ đang tự tát vào mặt mình, bởi chính quyền và quốc hội cũng chính là ĐCS. Nhưng dù kết qủa gần như ai cũng đoán trước được là cái quốc hội và chính quyền của ĐCS sẽ hoàn toàn im tiếng, không trả lời và thậm chí họ còn có thề có mưu mô ác độc, hãm hại Luật Sư Hải và những người có ý tưởng đa nguyên, đa đảng. Nhưng quý vị nên nhớ rằng chúng ta đang sống trong thời đại của thế kỷ 21, thời đại của Internet, nơi mà sự thông tin tới người dân, thậm chí là toàn cầu chỉ trong vòng nháy mắt của cái nhấp chuột. Nếu như ĐCS có những động thái dơ bẩn như họ đã từng làm trong qúa khứ, để tiêu diệt các đảng phái khác, thì tất cả các việc làm và hành động của họ sẽ được phơi bày ra trước người dân ở trong nước và khắp thế giới.
    Thứ Hai: có nhiều người cho rằng sự ra đời của đảng Dân Chủ Xã Hội do ông Lê Hiếu Đằng và ông Hồ Ngọc Nhuận chủ xướng là đảng cuội, là do có sự âm mưu, sắp xếp và chỉ đạo của ĐCS? ở đây tôi gỉa sử là có đi chăng nữa vậy thì chúng ta hãy xét về mặt này xem ra sao nhé.
    Trong tình thế hiện nay ở trong nước , hơn ai hết chính những tay chóp bu của ĐCS như Trọng Lú, Sang sâu, Dũng X, Hùng hói cho đến Đinh Thế Huynh và đám đệ tử, đám đàn em lớp dưới, đều biết rằng,họ không thể nào che dấu, lừa bịp người dân Việt Nam thêm được nữa. Họ biết rằng ngày nay không còn ai tin vào lý tưởng CS, không ai còn tin vào con đường hoang tưởng đi lên CNXH. Nói trắng ra là lý tưởng của CS đã chết thãm. Ngay chính người trong ĐCS với nhau ho còn biết tỏng là những gì đám chóp bu CS tuyên bố, truyền đạt, hoàn toàn là những điều sáo rỗng không tưởng, thì lấy gì để thuyết phục người dân, lấy gì để người dân tin được. Nhờ có Internet mà tất cả các việc làm trong qúa khứ và hiện tại lần lượt bị đưa ra ánh sáng, bị truy tố trước mắt công luận,trước người dân và dư luận quốc tế. Những việc xấu xa đê hèn của ĐCS kể từ thời HCM, khi CS lần còn lén lút hoạt động trong bóng tối, lần lượt bị phơi bày ra ánh sáng trước mắt người dân và thế giới, mà cụ thể nhất là những bài viết nổi tiếng của tác gỉa Đặng Chí Hùng. Những bài viết này, theo tôi, đã góp phần rữa mắt và làm tỉnh giấc rất nhiều người dân Việt Nam, luôn cả một số đảng viên CS. Dưới mắt ngư ời dân Việt Nam hiện nay đảng CS bị cho là đảng tay sai bán nước cho bọn Trung Quốc, và chính đảng CS là nhân tố chính kìm hãm sự phát triễn của đất nước về mọi mặt từ kinh tế, chính trị, văn hóa, khoa học và đạo đức. Vì thế khi có sự ra đời của bất cứ một đảng phái nào trong lúc này đều nhận được sự ủng hộ của người dân, luôn cả đảng viên CS, sau khi họ đã hiểu rõ mọi sự viêc, và họ sẽ quay lưng lại với ĐCS và ủng hộ đảng phái mới như đảng Dân Chủ Xã Hội . Vậy trong tình thế bị cô lập, mất sự ủng hộ của dân chúng thì ĐCS làm sao có thể điểu khiển nổi một đảng mới, một đảng mà có sự ủng hộ của dân chúng? liệu ĐCS có thể kiểm soát một Lê Hiếu Đằng và các thành viên mới này hay không? hơn nữa tôi gần như chắc chắn rẳng, một khi đảng Dân Chủ Xã Hội này đi vào hoạt động và phát triển, tôi tin rằng người đảng trưởng không phải Lê Hiếu Đằng hay Hồ Ngọc Nhuận, mà phải là một khuôn mặt khác, trẻ trung hơn, có trí thức và chắc chắn là phải đạt được sự tin tưởng của người dân. Vậy khi đó ĐCS làm thế nào để kiểm soát người đảng trưởng mới của đảng Dân Chủ Xã Hội? vậy hành động tạo dựng một “đảng cuội” mới của ĐCS có phải là hành động chơi dao có ngày đứt tay hay không?
    Ph ần 3: Nếu một khi chính quyền, quốc hội hay nói trắng ra là ĐCS chấp nhận sự ra đời của đảng Dân Chủ Xã Hội dù dưới bất kỳ hình thức nào đi chăng nữa (cứ cho dù là đảng cuội đi) thì buộc caí chính quyền, quốc hội đó và luôn cả ĐCS phải chấp nhận sự ra đời và tồn tại của một đảng phái khác nữa (đảng thứ 3) và thậm chí là thêm đảng thứ 4, thứ 5 nữa cũng không chừng. Trong tình thế đó làm sao ĐCS có thể kiểm soát và thao túng tất cả các đảng phái khác được?
    Điều ông Lê Hiếu Đằng và ông Hồ Ngọc Nhuận hay bất cứ đảng viên CS nào khi gia nhập vào đảng mới các ông phải minh bạch, phải công khai tuyên bố ly khai với ĐCS càng sớm càng tốt . Các ông không thể hai mang được. Các ông không thể vửa chống đảng CS nhưng lại vẫn ở trong ĐCS là điều không hoàn toàn vô lý. Khi viết những dòng này tôi hy vọng ông Đằng và ông Nhuận đọc được những lời góp ý chân thành của tôi. Và tôi cũng có ý khuy ên tất cả những ai có thành kiến với ông Đằng và ông Nhuận rằng chúng ta nên xem xét sự việc cho kỹ rồi hãy phán xét cũng chưa muộn mà. Nhớ lại lúc trước, khi ông Cù Huy Hà Vũ có những phát biểu nhận xét chống ĐCS thì cũng có một số người tỏ ý nghi kỵ , dè bỉu, cho rằng ông c ó thể là cò mồi, vì xuất thân của gia đình ông, cho đến khi ông bị tù thì không nghe mấy người này nói gì nữa. Chẳng lẻ chúng ta mới nhìn thấy một Lê Hiếu Đằng bị bắt, bị tù tội chúng ta mới vừa long. Vậy phải chăng đây là cách đấu tranh chống CS của chúng ta hay sao?

    Phản hồi: 

    Ngày xưa bác Hồ dự đoán trước sự việc như thần nên đã lệnh cho dẹp ngay cái trường Luật.

    Bọn đàn em sau này óc ngắn, lơ ngơ cho thành lập lại trường Luật, dạy ra bọn luật sư thầy cãi để rồi bây giờ đám luật sư chúng nó ló mòi, giở bài luật ra cãi lý, xỏ xiên về quyền lãnh đạo tối cao của đảng ta.

    Thật rách việc !