Huỳnh Ngọc Chênh - Đảng của những người bỏ Đảng

  • Bởi Admin
    21/08/2013
    10 phản hồi

    Huỳnh Ngọc Chênh

    Sau khi thoát cơn bịnh nặng rồi viết “bảng quyết toán” để tính sổ với đảng, người đảng viên có trên 40 năm tuổi đảng là bác Lê Hiếu Đằng được đồng chí của mình là bác chủ tịch nước tặng cho một liều thuốc cực quý để tiếp tục chữa cho dứt bịnh. Nghe nói đó là loại thuốc quý hiếm chỉ được dùng cho các BCT.

    Nghe được chuyện ấy, các bạn bè thân thiết của bác Đằng mới khuyên bác đừng nên dùng, hãy gởi lại cho BCT dùng vì hiện nay chỉ các vị ấy mới cần thuốc chữa bịnh.

    Riêng tôi thì cho rằng, thuốc ấy cũng chẳng chữa được bịnh của các vị ấy. Bịnh nặng lắm rồi, muốn chữa phải dùng thuốc đặc trị chữa đúng bịnh chứ không phải dùng thuốc quý.

    Vậy thuốc đặc trị cho các vị ấy là thuốc gì? Xin thưa đó chính là thang thuốc nam mang tên Lê Hiếu Đằng.


    Ông Lê Hiếu Đằng trong lần tham gia biểu tình với các bạn trẻ

    Đảng bịnh nặng lắm rồi. Hai vị đứng đầu của đảng là bác Tư Sang và bác Trọng Lú đã công khai công nhận điều đói. Nhiều bịnh lắm nhưng bịnh có tính quyết định cho sự sống còn của đảng là bịnh tham nhũng. Ở đây xin đi lạc đề để bàn chữ “lú” một tí chứ có người chưa biết chuyện lại hiểu nhầm ý tốt của tôi. Gắn chữ lú vào bên cạnh tên bác Trọng, theo như bài báo chính thức trên lề đảng là tỏ ý ca tụng bác là người cực kỳ trong sạch chứ không phải chê bai bác là lú lẫn. Theo bài báo ấy vì bác quá sức trong sạch, trong sạch một cách kỳ lạ, dân gian không còn từ gì để ngợi ca nên phải sáng tạo ra từ mới là "lú" để dùng. Lú nầy đồng âm với lú kia nhưng dị nghĩa.

    Qua đó thấy rằng bác Trọng rất rất trong sạch. Bác Tư cũng được xem là trong sạch. Hai bác đều trong sạch nên rất mạnh khỏe. Mạnh khỏe nên chưa nhóm bịnh dù đang sống trong một môi trường rất bịnh. Do vậy không còn ai xứng đáng hơn hai bác ấy trong việc đứng lên phất cao ngọn cờ chống bịnh, đặc biệt là bịnh tham, là căn bịnh trầm kha đang đến hồi phát tác khủng khiếp.

    Hai bác ấy rất có tâm, có lòng với đảng, rất nhiệt tình lo chữa trị cho đảng nhưng khổ nỗi hai bác ấy lại dùng các phương thuốc quá cũ để chữa trị. Cái bịnh tham bây giờ nó biện chứng phát triển đến mức siêu việt theo sự phát triển của thời đại rồi. Mỗi lần nó ăn là ăn đến hàng trăm, hàng ngàn tỉ. Và cách ăn của nó cũng rất. ..công khai minh bạch. Ăn qua chính sách, ăn qua cách ra nghị định và thông tư, ăn qua dự án, ăn qua nhóm lợi ích, ăn qua các công ty sân sau, ăn qua các ngân hang, ăn qua đấu thầu công khai…nghĩa là có muôn trùng cách ăn và ăn rất dễ dàng là nhờ vào chính cơ chế vận hành để sinh tồn của đảng.

    Vậy mà hai bác trong sạch lại dung liều thuốc phê và tự phê, là cái bài thuốc của ông lang Mao du nhập vào VN cách đây hơn nửa thế kỷ chỉ dùng để bôi ngoài da cho các vết lở gây ra bởi bệnh tham lúc còn sơ khai cho đỡ ngứa tạm thời chứ không dứt được căn nguyên. Ngay với cái bệnh tham thời sơ khai chỉ ăn vài cân thóc, vài lạng thịt, vài tờ tem phiếu thì liều thuốc ấy cũng không chữa dứt được, huống chi là chữa cái bịnh tham đã tiến hóa lên đến mức siêu việt như ngày nay cùng những biến chứng tinh vi của nó.

    Để chữa bịnh tham, thế giới đã có bài thuốc mà hầu hết quốc gia tiên tiến đang sử dụng rất hiệu nghiệm. Một nhà nước pháp quyền với tam quyền phân lập, một xã hội dân sự, một nền kinh tế thị trường minh bạch là thang thuốc cực tốt để đẩy lùi bịnh tham nhũng.

    Thật ra bác Lê Hiếu Đằng không phải là một thang thuốc, nhưng những bước đi của bác đang cùng mọi người góp phần đấu tranh cho sự hình thành một thang thuốc hiện đại để chữa bịnh cho cả quốc gia.

    Từ lâu, nhiều đảng viên đã nhìn thấy căn bịnh của đảng đang phát tác và lây lan khắp nơi nên tự cứu mình bằng cách bỏ đảng chạy ra ngoài. Số lượng đảng viên bỏ đảng chưa có thống kê chính thức, nhưng tính từ năm 75 nghe đồn cứ lai rai gộp lai đến bây giờ cũng ra một con số không nhỏ. Hiện nay theo như bác Đằng nói thì có khá nhiều người đang muốn ra và dường như họ muốn rũ rê nhau cùng công khai tuyên bố ra một lúc vào một ngày đẹp trời nào đó.


    Hai ông Huỳnh Nhật Tấn và Huỳnh Nhật Hải là hai đảng viên bỏ đảng rất sớm

    Ra rồi thì có thể cứu được bản thân mình. Nhưng còn đảng và dân chúng thì sao. Căn bịnh của đảng không chỉ lây lan trong đảng mà còn di căn ra ngoài xã hội. Xã hội hiện nay cũng bịnh quá rồi. Đâm, chém, cướp, hiếp, lừa đảo, mại dâm, ma túy... tràn lan khắp nơi. Các bác ra khỏi đảng nhưng còn thấy mình có trách nhiệm với đảng và quan trọng là với xã hội và đất nước. Phải chăng vì vậy mà các bác ấy muốn làm cái gì đó để cứu đảng, cứu nước, cứu dân?

    Vào những năm cuối thập kỷ 80 của thế kỷ trước, những năm cuối cùng của chế độ cộng sản Xô Viết, một nhà văn nào đó của Liên Xô dấy lên chuyện lập đảng cho những người không đảng. Tôi không còn nhớ rõ, đại khái ông nói rằng đất nước Xô Viết với hơn 400 triệu dân mà chỉ có một đảng dành riêng cho 20 triệu đảng viên vì vậy nên có một đảng dành cho những người không đảng còn lại để nhằm vào mục tiêu cứu nước Liên Xô vĩ đại. Nhưng đảng ấy chưa kịp lập ra thì chế độ Xô Viết đã ngã ra đột tử vì bịnh đã quá nặng, hết phương cứu chữa.

    Bây giờ thì bác Đằng và bác Nhuận hô hào lập đảng từ những người bỏ đảng. Khi chuyện nầy nổ ra đã tạo nên những phản ứng đa chiều trong dư luận.

    Ủng hộ, công kích, nghi ngờ…thôi thì đủ kiểu suy diễn. Có vài chiều ý kiến từ chính những người đã bỏ đảng hoặc chuẩn bị bỏ đảng đã thu hút sự chú ý của nhiều người. Theo một luồng ý kiến thì thời cơ chưa chín mùi để ra đời một cái đảng như vậy (nhưng không biết khi nào thì chin mùi?). Một luồng ý kiến khác thì cho rằng liệu pháp của hai bác Đằng- Nhuận là quá sốc đối với một cơ thể đã quá già nua và đang bịnh nặng. Gộp từ hai luồng ý kiến đó đã phát sinh ra một luồng ý kiến nữa là nên chăng đưa ra một liệu pháp ít sốc hơn là thay vì lập đảng thì lập một phong trào rộng rãi gì đó để vận động nhiều người tham gia để cùng nhau cứu nước, cứu dân.

    Theo Hiến Pháp thì mọi công dân đều có quyền tự do lập đảng, lập hội, lập nhóm. Tuy nhiên từ sau năm 75 đến nay chỉ thấy hai đảng chính trị hợp pháp là đảng Dân Chủ và đảng Xã Hội bị giải tán chứ chưa thấy một tổ chức chính trị nào có đường lối độc lập với đường lối của đảng CSVN được ra đời hợp pháp. Nhiều tổ chức nhen nhóm ra đời đã nhanh chóng bị dập tắt. Từ đảng Dân Chủ phục hoạt của cụ Hoàng Minh Chính đến nhóm 8406... thậm chí đến một câu lạc bộ ngành nghề như câu lạc bộ Báo chí Tự do cũng không thể nào được phép hoạt động và những người khởi xướng là Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn đều đang bị nằm tù như mọi người đã biết.

    Từ đó dư luận không tin rằng tổ chức chính trị mà hai bác Đằng- Nhuận hô hào khởi xướng sẽ ra đời được.

    Tuy nhiên cũng có một luồng dư luận nhỏ hơn cho rằng, tình hình đang càng ngày càng thuận lợi, có vài tín hiệu cho thấy đã đến lúc phải tỏ ra cởi mở và thay đổi. Miến Điện đã làm được và không gây ra xáo trộn gì, sự xuất hiện của phe đối lập không những không làm cho phe cầm quyền ngã lăn ra đột tử mà còn làm cho họ tăng thêm uy tín trong dân và dưới mắt bạn bè thế giới. Miến Điện làm được thì lý gì Việt Nam anh hùng tài giõi hơn lại không làm được.

    Nhưng dù cho đảng của những người bỏ đảng ấy không lập ra được vì lý do nào đó thì tiếng hô hào của họ cũng giúp đánh tan được phần nào nỗi sợ hãi đang bao trùm, cũng là góp tiếp những bước đi cho sự hình thành xã hội dân sự.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Xích - lô Hải Phòng][quote=nhà quê]Tôi đề xuất ý kiến này, không biết có được không. Những đảng viên bỏ đảng không nên thành lập đảng DCXH mới, mà hãy thành lập đảng với tên gọi nghe xuôi một chút: đảng cộng sản cấp tiến. [/quote]

    Không nên. Cả thế giới tởm cái từ "cộng sản" lắm lắm rồi.[/quote]
    Chỉ cần có 1 đảng không dùng chủ nghĩa Mác-Lê nin làm kim chỉ nam là OK lắm rồi . Nhưng mà tôi để ý mấy hôm nay , có vậy mà dễn dứ mãi thì có lẽ tôi khuyên là Không nên quá hy vọng vào việc này, nói lắm quá, làm thì không thấy đâu. Có hình thành được thì ĐCS bắt ngồi yên thì cũng ngồi đuổi ruồi thôi.

    Phản hồi: 

    [quote=nhà quê]Tôi đề xuất ý kiến này, không biết có được không. Những đảng viên bỏ đảng không nên thành lập đảng DCXH mới, mà hãy thành lập đảng với tên gọi nghe xuôi một chút: đảng cộng sản cấp tiến. [/quote]

    Không nên. Cả thế giới tởm cái từ "cộng sản" lắm lắm rồi.

    Phản hồi: 

    Trong số những người bỏ Ðảng, tôi "chịu" nhất bà Ðặng Thị Hoàng Yến, cựu đại biểu Quốc hội CSVN. Bà ấy bỏ không cần thông báo, cứ việc ngưng sinh hoạt, ra khỏi đảng giống như nghỉ sinh hoạt ở hội câu cá. Nhiều năm sau, giữa những lời qua tiếng lại ồn ào ở Quốc Hội trong một vụ tố cáo lớn, có người hỏi lại chuyện cũ, thì bà nói tỉnh bơ là đã nghỉ sinh hoạt do bận kinh doanh, mà nghỉ sinh hoạt tức là ra khỏi Ðảng, chuyện ấy tưởng chi bộ cũng phải rõ rồi chứ nhỉ? Hà hà, cái đảng tịch bà xem nhẹ tựa lông hồng!

    Phản hồi: 

    Tình hình bỏ Đảng đã xẩy ra từ lâu, có hai dạng người bỏ Đảng:

    - Loại người ra ngước ngoài, dù ra đi tự do hay được nhà nước cho ra nước ngoài học tập hoặc diện xuất khẩu lao động mà cố tình định cư ở nước ngoài.

    - Dạng thứ hai là người ở trong nước, đó là những người (là đảng viên) muốn xin vào làm việc ở các cơ quan nước ngoài-.
    Cả hai dạng người này bỏ Đảng thì chẳng hề ồn ào, lớn tiếng, họ cứ lặng lẽ rời khỏi cái Đảng mà trước đó họ phải “rèn luyện phấn đấu” mới được kết nạp.

    Nay bác Lê Hiếu Đằng vừa tuyên bố ra khỏi Đảng (mới ở mức tuyên bố) mà nhiều người đã bàn tán xôn xao. Sao lại thế ? Vì trước đây và cả bây giờ nhà nước (tức Đảng) đã mất bao công sức tuyên truyền giáo dục cho người ta cái lý tưởng hão huyền ma mị của Đảng CS. Khi người ta chưa giác ngộ (phần lớn là do chưa có internet) nên cái suy nghĩ về Đảng đã ngấm vào đầu óc. Nay nhờ có internet và thực tế thối nát, suy thoái cuả Đảng nên nhiều người đã hiểu ra Đảng chẳng là cái đinh gì, vào Đảng chẳng qua chỉ vì quyền lợi mà thôi.

    Trình độ dân trí càng cao và suy nghĩ về dân chủ càng rõ nét thì uy tín của Đảng càng giảm, vai trò của Đảng càng nhạt nhòa. Người trong Đảng thì ngày càng CHÁN Đảng, đây là một thực tế diễn ra hàng ngày. Ngay trong các cuộc họp chi bộ thì nhiều người có thẻ Đảng cũng ca cảm nhiều về Đảng càm quyền, người ta không nói lý luận, nhưng người ta ta thán về những chính sách cụ thể của Đảng sát sườn đến cuộc sống mà phần lớn gây ra khó khăn cho người dân trong đó có cả những đảng viên tép riu.

    Trong Hiến pháp thì không có điều nào cám người ta lập ra đảng phái khác. nhưng trong thực tế thì ai chống Đảng hoặc có biểu hiện bất đòng chính kiến thì bị Nhà nước (Đản)g gây nhiều khó dễ hoặc có thể bị bỏ tù với nhưng tôi vu vơ. Đảng càng mạn tay đàn áp hoặc xách nhiễu thì người ta càng thể hiện thái độ chống đối rõ ràng, không phải chỉ trên báo chí lề dân mà ngay trong thực tế cũng xẩy ra. Họ chống đối bằng những hành động cụ thể như phê phán chính quyền hay nhũng nhũng nhiễu, gây phiền hà những chuyện hàng ngày. Có lẽ đay cũng là một thuạn lợi để cho một đảng phái khác ra đời mặc dù người ta chưa hiểu đảng mới sẽ làm gì.

    Cũng cần chất vấn các quan chứ chóp bu của Đảng:

    VÌ LÝ DO GÌ CHỈ CÓ ĐẢNG cs ĐƯỢC HIỆN HỮU MÀ LẠI CẤM CÁC ĐẢNG PHÁI KHÁC ĐƯỢC THÀNH LẬP? NHƯ THẾ CÓ BÌNH ĐẲNG GIỮA MỌI NGƯỜI TRONG XÃ HỘI HAY KHÔNG? TẠI SAO ĐẢNG CS CHỈ MANG LẠI QUYỀN LỢI CHO ĐẢNG VIÊN MÀ LẠI BẮT TOÀN DÂN ĐÓNG GÓP ĐỂ NUÔI ĐẢNG?

    Đào tao được một nhân tài thì khó còn đào tạo ra một đảng viên CS thì dễ hơn đi vệ sinh.

    Các nước khác họ có họ tập tư tưởng và đạo đức ai đâu mà họ tiến nhanh như diều còn ta cứ tụng niệm “tư tưởng đạo đức HCM” thì lại tiến chậm hơn rùa?

    Phản hồi: 

    [quote=Người xứ Mỹ]Đại đa số người dân VN nghe đến tên "cộng sản" là ngán như ăn bo bo. Các trí thưc, những người hiểu biết trên thế giới nghe đến tên "cộng sản" là "né", dù đó là cộng sản gì, cấp tiến hay bảo thủ. Tiếng Việt hết chữ rồi sao?[/quote]

    Còn chứ, nghe là một chuyện, nhìn thấy, "chải nghiệm" là cạch, là tởn đến trẻ (nhầm, đến già) :)

    Phản hồi: 

    Đối nghịch với đảng CSVN là đảng đang cầm quyền là một bước tiến rất quan trọng rồi. Những người rời bỏ đảng CSVN là những người đáng được hoan nghênh. Họ làm gì cũng tốt hơn là hậu thuẫn cho một đảng đang tiếm quyền của dân tộc Việt nam.

    Phản hồi: 

    Đối nghịch với đảng CSVN là đảng đang cầm quyền là một bước tiến rất quan trọng rồi. Những người rời bỏ đảng CSVN là những người đáng được hoan nghênh. Họ làm gì cũng tốt hơn là hậu thuẫn cho một đảng đang tiếm quyền của dân tộc Việt nam.

    Phản hồi: 

    Đại đa số người dân VN nghe đến tên "cộng sản" là ngán như ăn bo bo. Các trí thưc, những người hiểu biết trên thế giới nghe đến tên "cộng sản" là "né", dù đó là cộng sản gì, cấp tiến hay bảo thủ. Tiếng Việt hết chữ rồi sao?

    Phản hồi: 

    [quote]Nhưng dù cho đảng của những người bỏ đảng ấy không lập ra được vì lý do nào đó thì tiếng hô hào của họ cũng giúp đánh tan được phần nào nỗi sợ hãi đang bao trùm, cũng là góp tiếp những bước đi cho sự hình thành xã hội dân sự.[/quote]

    Nếu làm được, hay khả năng làm được là rất cao thì hãy kêu gọi, vận động và thực hiện. Còn không (thử đánh tiếng, đánh trống bỏ dùi) sẽ chỉ gây ra hiệu ứng tiếp tục "hy vọng", "chờ xem" các "tín hiệu" giúp cho đảng CS câu thêm giờ trên đau khổ của toàn dân.

    Phản hồi: 

    Tôi đề xuất ý kiến này, không biết có được không. Những đảng viên bỏ đảng không nên thành lập đảng DCXH mới, mà hãy thành lập đảng với tên gọi nghe xuôi một chút: đảng cộng sản cấp tiến. Đảng này có mục tiêu phấn đấu, và cơ cấu tổ chức, vận hành khác với ĐCS hiện nay.
    Mục tiêu của ĐSC cấp tiến là phấn đấu xây dựng xã hội dân sự, một nền kinh tế thị trường toàn vẹn; thừa nhận và đấu tranh cho quyền sở hữu tư nhân về đất đai có giới hạn, một nền báo chí tư nhân được hoạt động; một nền tư pháp độc lập....